Này em
Chiều hôm nay, gió buồn hơn thế
Con đường chớm đông
Tràn ngập lá vàng
Này em
Chưa khi nào anh buồn đến thế
Đã tắt từ lâu
Trong ánh mắt
những nụ cười
Anh không dám lại gần con phố
Nơi ấy, có mùi hương quen quen
Không biết em đang làm gì
Hát bài hát khi xưa em vẫn thích
Hay đang tưới giò phong lan
ngày xưa anh tặng?
Cũng có thể nó bình thường, đơn độc
Như những kỷ vật của người đến sau anh.
Này em
Khi những cơn mưa đi qua, trời hửng nắng
Đêm qua anh nằm mơ
Thần ái tình đến bên và khẽ gọi
" Tỉnh dậy đi nào, chàng trai Đăm san
Hãy đi về phía mặt trời mọc
Nơi ấy có nàng tên là Hạnh phúc"
Anh đã đi tìm, mệt nhoài, kiệt sức
Phía mặt trời mọc vẫn ở mãi xa xăm
Phải chăng, hạnh phúc là những niềm đau
Cháy nên thành câu thơ, thành nỗi niềm
ru mình trong ảo mộng.
Nỗi buồn như có cánh
Sáng mặt người lung linh
Này em
Cơn gió buốt qua mang tai, gào vào ký ức
Xót mặn niềm đau
Nào em có hiểu
Người đàn ông cũng có lúc yếu mềm
Chiều cuối tuần, rất lạnh
Anh mở tung cửa sổ
Những đôi chim sóng đôi
về miền xa tránh rét
Hạnh phúc không xa vời
Ngời trên nét mặt điều muốn nói
Dịu êm đi nào, những niềm đau...
Ngày không tên, thật hiền
Tự dưng, anh muốn hát
Vu vơ trong chiều:
" Này em có biết
Bây giờ... đã đang là mùa đông"...
Tháng 11/2005.
Chiều hôm nay, gió buồn hơn thế
Con đường chớm đông
Tràn ngập lá vàng
Này em
Chưa khi nào anh buồn đến thế
Đã tắt từ lâu
Trong ánh mắt
những nụ cười
Anh không dám lại gần con phố
Nơi ấy, có mùi hương quen quen
Không biết em đang làm gì
Hát bài hát khi xưa em vẫn thích
Hay đang tưới giò phong lan
ngày xưa anh tặng?
Cũng có thể nó bình thường, đơn độc
Như những kỷ vật của người đến sau anh.
Này em
Khi những cơn mưa đi qua, trời hửng nắng
Đêm qua anh nằm mơ
Thần ái tình đến bên và khẽ gọi
" Tỉnh dậy đi nào, chàng trai Đăm san
Hãy đi về phía mặt trời mọc
Nơi ấy có nàng tên là Hạnh phúc"
Anh đã đi tìm, mệt nhoài, kiệt sức
Phía mặt trời mọc vẫn ở mãi xa xăm
Phải chăng, hạnh phúc là những niềm đau
Cháy nên thành câu thơ, thành nỗi niềm
ru mình trong ảo mộng.
Nỗi buồn như có cánh
Sáng mặt người lung linh
Này em
Cơn gió buốt qua mang tai, gào vào ký ức
Xót mặn niềm đau
Nào em có hiểu
Người đàn ông cũng có lúc yếu mềm
Chiều cuối tuần, rất lạnh
Anh mở tung cửa sổ
Những đôi chim sóng đôi
về miền xa tránh rét
Hạnh phúc không xa vời
Ngời trên nét mặt điều muốn nói
Dịu êm đi nào, những niềm đau...
Ngày không tên, thật hiền
Tự dưng, anh muốn hát
Vu vơ trong chiều:
" Này em có biết
Bây giờ... đã đang là mùa đông"...
Tháng 11/2005.
TQhuy