Anh nhìn vợ ngủ ngon. Hình như cô mệt nhiều từ sau chuyến đi dạo buổi chiều. Đà Lạt chiều se lạnh, Thiên ôm cô đi dạo trên những ngọn đồi thấp gần nhà. Thiên không thích đi dạo cùng vợ đến những chốn đông người và Thanh cũng chưa bao giờ có ý muốn được Thiên đưa tới những nơi như thế. Chiều nay mặt trời xuống nhanh, ngày qua vội quá, gió thổi tung tóc Thanh vướng vào má Thiên, anh đưa tay vuốt tóc vợ, nhìn sâu vào đôi mắt u buồn của cô. Anh nghĩ là cô đã hiểu ra mọi chuyện. Cô và anh đi bên nhau lặng yên, dường như trong chính những trực giác của hai linh hồn nhạy cảm ấy đã nói với nhau vạn điều tương biệt u nùng thắm thiết. Bàn chân Thiên nhẹ hẫng dưới mỗi bước đi. Không gian vẫn im lặng giữa hai người, nhưng cái cách mà Thanh im lặng đi bên Thiên khiến anh len lỏi vào gan mật sự quả cảm và thương yêu chồng của cô. Bởi có quả cảm lắm mới ngăn lòng chịu đựng trước những khác biệt mà anh có trong thời gian gần đây trước con sóng dữ của lòng quan tâm lẫn tò mò cố hữu giữa những đôi vợ chồng. Và vì thương yêu mà Thanh đã bình thản không hỏi đến, tránh đi con đường dẫn đến cửa đau thương với bí mật của chồng. Thiên nghĩ đến những viễn cảnh sẽ xảy ra, môi anh thoáng run, hai quai hàm nghiến chặt. Thanh nhận thấy điều đó, cô đi chậm hơn, như có chiều mỏi chân. Thiên đỡ vợ ngồi xuống dưới một tán cây, tay vẫn ôm hông cô, nhìn về phía ngôi nhà của vợ chồng anh. Thanh chậm rãi nắm bàn tay của chồng, siết nhẹ. Cô bỗng cúi xuống nhặt lên một chiếc lá vàng, quay qua hỏi Thiên:
- Anh này, mọi chiếc lá rơi đều là hình ảnh của một chiếc lá đã từng xanh phải không?
Thiên trả lời, anh đưa mắt nhìn cô đang chăm chú chờ câu trả lời của mình, một lúc sau bình thản:
- Em hãy nhìn chiếc lá rơi và biết là nó đang rơi, em sẽ thấy hạnh phúc dịu dàng đến. Anh cũng từng nghĩ tại sao mọi chiếc lá đều phải vàng úa theo chiều thời gian, tan biến vào không gian?... Mọi thứ đều có thể giá như, nhưng cũng đừng quên rằng một vòng xoay vẫn hằng ngày đều đặn quay quanh chúng ta. Dù chúng ta có thực biết rằng có một chiếc lá nào đó đang tồn tại và một chiếc lá nào đó đang rơi trên thế giới này, liệu điều đó có ích gì cho chúng ta khi mọi thứ vẫn không thể ngược hành? Khi em nhìn và nói, ồ, một chiếc lá đang rơi, và em cảm nhận hết được vẻ đẹp của chiếc lá đang rơi ấy từ một cội cành nào trên một cái cây, thì mọi điều tốt đẹp hơn rất nhiều. Con người vẫn thường đau khổ vì những điều liên quan đến hơn là những điều đang diễn ra. Khi càng cố công để thực hiện một điều gì đó thì mọi mối quan ngại đột nhiên lớn phổng thành những hình thù kì dị dưới lí trí nhào nặn và tưởng tượng. Nhưng em đừng cho rằng tìm đường diệt bỏ hết mọi mối quan ngại thì chúng ta có thể thành công và hạnh phúc. Đó chỉ là hai mặt trái nghịch của một vấn đề: vấn đề cố công. Hiện tại đang diễn ra thì một chút thôi đã thành quá khứ, và hiện tại là tương lai của một chuỗi nguyên truyền nguy nga từ quá khứ. Vậy rốt cuộc thì có quá khứ, có hiện tại, và tương lai không? Cứ lý thì rằng không. Nhưng em vẫn biết là có. Vậy cái gì khiến chúng ta biết rằng có? Phải chăng luôn có một bản thân nào khác ngoài em luôn đang nghe và thấu hiểu hết ngọn ngành của mọi chuyện? Oà, anh đang nói chuyện chiếc lá vàng rơi này…
Thiên nói và cầm chiếc lá xoay, miệng vẫn nói nhưng mắt anh nhìn vào chiếc lá, giống như thể đấy là một chiếc lá mà anh chưa từng được thấy qua lần nào trong cuộc đời mình vậy. Anh nhìn đường gân, anh nhìn hình thù, anh nhìn màu vàng,… rồi tự dưng hai mắt anh nhắm nghiền lại. Thanh không nói thêm gì, cô chỉ nhìn anh. Và chợt cười xoà, cô chọc quê anh:
- Này, ông xã, em đang nhìn anh nhắm mắt như một người đang nhắm mắt đó anh biết không?
- A nhỉ, anh đang nhắm mắt! …
- Anh này, mọi chiếc lá rơi đều là hình ảnh của một chiếc lá đã từng xanh phải không?
Thiên trả lời, anh đưa mắt nhìn cô đang chăm chú chờ câu trả lời của mình, một lúc sau bình thản:
- Em hãy nhìn chiếc lá rơi và biết là nó đang rơi, em sẽ thấy hạnh phúc dịu dàng đến. Anh cũng từng nghĩ tại sao mọi chiếc lá đều phải vàng úa theo chiều thời gian, tan biến vào không gian?... Mọi thứ đều có thể giá như, nhưng cũng đừng quên rằng một vòng xoay vẫn hằng ngày đều đặn quay quanh chúng ta. Dù chúng ta có thực biết rằng có một chiếc lá nào đó đang tồn tại và một chiếc lá nào đó đang rơi trên thế giới này, liệu điều đó có ích gì cho chúng ta khi mọi thứ vẫn không thể ngược hành? Khi em nhìn và nói, ồ, một chiếc lá đang rơi, và em cảm nhận hết được vẻ đẹp của chiếc lá đang rơi ấy từ một cội cành nào trên một cái cây, thì mọi điều tốt đẹp hơn rất nhiều. Con người vẫn thường đau khổ vì những điều liên quan đến hơn là những điều đang diễn ra. Khi càng cố công để thực hiện một điều gì đó thì mọi mối quan ngại đột nhiên lớn phổng thành những hình thù kì dị dưới lí trí nhào nặn và tưởng tượng. Nhưng em đừng cho rằng tìm đường diệt bỏ hết mọi mối quan ngại thì chúng ta có thể thành công và hạnh phúc. Đó chỉ là hai mặt trái nghịch của một vấn đề: vấn đề cố công. Hiện tại đang diễn ra thì một chút thôi đã thành quá khứ, và hiện tại là tương lai của một chuỗi nguyên truyền nguy nga từ quá khứ. Vậy rốt cuộc thì có quá khứ, có hiện tại, và tương lai không? Cứ lý thì rằng không. Nhưng em vẫn biết là có. Vậy cái gì khiến chúng ta biết rằng có? Phải chăng luôn có một bản thân nào khác ngoài em luôn đang nghe và thấu hiểu hết ngọn ngành của mọi chuyện? Oà, anh đang nói chuyện chiếc lá vàng rơi này…
Thiên nói và cầm chiếc lá xoay, miệng vẫn nói nhưng mắt anh nhìn vào chiếc lá, giống như thể đấy là một chiếc lá mà anh chưa từng được thấy qua lần nào trong cuộc đời mình vậy. Anh nhìn đường gân, anh nhìn hình thù, anh nhìn màu vàng,… rồi tự dưng hai mắt anh nhắm nghiền lại. Thanh không nói thêm gì, cô chỉ nhìn anh. Và chợt cười xoà, cô chọc quê anh:
- Này, ông xã, em đang nhìn anh nhắm mắt như một người đang nhắm mắt đó anh biết không?
- A nhỉ, anh đang nhắm mắt! …
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

