📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Truyện Vũ Đình Giang

7 trả lời, 1.226 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-03 09:43:53Nguyễn Đình>
16 mét vuông
Vũ Đình Giang



Đã mang vào thư viện

Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
Thêm truyện này:

Ăn tối một mình
Vũ Đình Giang




Bạn có thường xuyên ăn tối một mình không ?

- Có !

-Vì sao ?

-Ðộc thân !

- Thế có chán không ? Có sợ không?

- ...

Chán ư ? Dĩ nhiên là có chứ. Còn sợ ? Sao lại phải sợ ?...

Xòe tay ra đếm, giật mình khi thấy tám năm trôi vèo như một cú phóng xe phân khối lớn trên đường cao tốc. Tám năm ngụ cư ở thành phố sôi động và nhao nhác này, cuống cuồng với vòng quay làm việc - học hành - làm việc; mấy năm đầu ngơ ngác và trầm lặng, mấy năm sau lại sôi động một cách hoảng hốt ; cũng có lúc vơ vẩn buồn, nhưng thường thì chẳng được mấy thời gian rỗi mà buồn,vì lúc nào cũng tất bật ! Tám năm tất bật - tám năm độc thân - và tám năm ăn tối một mình !

Ðấy là nói theo kiểu ''lý thuyết'' thôi, chứ thật ra cũng có khi ăn tối với bạn bè, nhưng chỉ thỉnh thoảng...

... Thỉnh thoảng, một đứa đang giận (hoặc bị giận) tình nhân, bấm số và gọi : ''Ði ăn với mình nhé !''. Tiếng ''mình'' dù được phát ra bởi ''đứa nam'' hay ''đứa nữ'' cũng cứ nghe ngọt lịm như nhau, ai lại không đi ? Nhưng đi rồi mới biết, có khi chẳng ăn được mấy, vì bận rút khăn giấy cho ''đứa nữ'' lau nước mắt. Chao, hai mươi bảy tuổi mà nước mắt vẫn còn nhiều quá kể - nhiều đến nỗi có cảm giác nước mắt không quý nữa ! Ðang ăn mà nghe khóc ăn cũng chẳng ngon, dù là được mời. Xong thì chui vào cà phê. Quán sang, nhạc cũng sang (Sao lại không sang ? Ði làm có tiền rồi, ai lại vào mấy quán tẹp nhẹp, bạn bè biết được cười khỉnh vào mặt. Vả lại cũng thích thế, cho bõ những ngày sinh viên lê la vỉa hè), vậy mà có thưởng thức được gì đâu, chỉ toàn nghe kể lể. Con gái kể lể thì dài lắm, lại toàn là chuyện vặt. Người ngoài cuộc nghe sao thấy buồn cười, thấy thật ngốc nghếch, nhưng người trong cuộc thì đang khổ tâm, thế nên nói một lúc lại khóc, cứ thế, cứ thế... Ðến khi có cô váy ngắn đồng phục đến nhắc : ''Anh chị thông cảm...'', lúc đó mới ngẩng lên thì nhạc đã im, người đã vắng, à thì ra quán đã hết giờ. Ðành đứng dậy ra về. Chuyện chưa kết thúc, nhưng tâm sự đã vơi quá nửa, đành phải về thôi ! Trên đường về, gió khuya lành lạnh, đèn lại vàng lên một cách tình tứ. Nhìn quanh thấy toàn tình nhân chở nhau, chỉ có xe là khác nhãn hiệu còn người ngồi thì cứ cùng một kiểu. Kiểu cô ngồi sau giúi mặt vào lưng cậu ngồi trước, chỉ khoe ra vòng tay siết chặt, thế nên cũng không biết được nhan sắc cô nào được mấy điểm. Nhìn lại mình thì... Ðang chở một cô gái mà gió vẫn được dịp len qua kẽ hở giữa hai người. Bỗng dưng thấy chạnh lòng và cô đơn quá đỗi. Thấy trong mấy tiếng đồng hồ đi chơi mình chỉ là cái thùng rác để người ta trút. Về đến nhà người cứ phạc ra, bải hoải. Nhưng ngẫm lại thấy mình thật ích kỷ. Bạn bè với nhau, có tin cậy nhau thì mới tìm đến chứ ? Dù sao vẫn là một tối được (hay bị) đi ''ăn tối hai mình''.

Nhưng ''đứa nam'' thì khác : nói ít thôi, nhưng nhậu nhiều ! Mỗi lần được dịp ''ăn tối'' là bí tỉ, là quên mất đường về. Sáng ra thức dậy ở một căn phòng khác, đánh răng bằng cái bàn chải khác, thậm chí phải mặc cái quần lót khác (?), thảng hoặc còn dùng chewingum thay cho việc đánh răng để kịp giờ đến sở làm, trên đường đi tranh thủ ngủ gật khi kẹt xe hoặc đèn đỏ. Suốt buổi sáng hôm đó mặt mày nhầu nhĩ, mắt lờ đờ và sẵn sàng quát một tràng chửi tục vào... cái máy vi tính khi nó bị đứng bất chợt (Tất nhiên là chửi thầm, nếu không đứa ''đồng nghiệp nữ'' kế bên nghe được thì chết). Hễ nhác thấy sếp thoáng qua là lập tức ngồi ngay lại, tay chụp vội con chuột nhấp nhấp lia lịa và mặt cắm sát vào màn hình như đang lên cơn ''động não'' . Rốt cuộc cũng xong tám tiếng vàng ngọc. Chuông gõ kính coong, khoác chéo qua vai cái túi bẩn không biết vì màu hay vì bụi, lạng lách qua tổng cộng chín ngã tư, chịu ít nhất một lần tiếng chửi thề vì cán phải chân đứa đi cạnh khi dừng đèn đỏ, để đến cái lớp Anh văn đàm thoại ''thoại hoài vẫn bị loại'' ở các cuộc thi lấy bằng ngay sau đó mấy tháng. Nhưng công bằng mà nói thì rõ ràng là có tiến bộ, bằng chứng là sau hai năm gà gật trong mấy trung tâm ngoại ngữ kiểu có ''đào'' mà không thể ''tạo'', bây giờ đã có vẻ tự tin hơn khi đọc mục quảng cáo "tuyển nhân viên'' của các công ty nước ngoài. Ðến khoảng hơn tám giờ thì nháo nhào ra bãi gửi xe, sải chân càng nhanh càng tốt nếu không sợ bị chen lấn có khi xe bị gãy cả vè. Sau đó, nhẩn nha trên đường đi về, đảo mắt liếc dọc hai bên phố xem hiệu ăn nào bắt mắt, điều này phụ thuộc hoàn toàn vào cảm hứng bất chợt, rồi ghé vào ăn tối. ¡n tối một mình!

*

''Một mình ư ? Em sợ lắm !''. ''Nữ đồng nghiệp mới'' khẽ nhún vai rất Tây, đưa tay có đeo chiếc vòng bạc to cộ sửa lại chiếc kẹp cũng mạ bạc trên mái tóc duỗi đúng phong cách diễn viên Hàn Quốc, làm kẻ chuyên ''ăn tối một mình'' trở nên bối rối. Tự dưng phát hiện ra nhau khi bị hỏng xe giữa đường, tự dưng - đành phải giúp đỡ nhau bằng cách dắt bộ hàng cây số mới đến hiệu sửa xe, và cuối cùng, cũng tự dưng - đành phải mời nhau ăn tối.

Lần đầu tiên bữa ''ăn tối hai mình'' trở nên cảnh vẻ. Không có cảnh rút khăn giấy trong tiếng suỵt soạt của nước mắt chan hòa nước mũi, cũng không có cảnh vừa nâng ly vừa cầm đũa đâm toạc vào miếng nhũ dê trên vỉ nướng ngùn ngụt khói như đám cháy. Lần này câu chuyện xoay quanh vấn đề giải trí.

- ''Anh thường giải trí như thế nào ?'' - ''Nữ đồng nghiệp mới'' lại hỏi, lần này không quên chớp chớp đôi mắt chẳng đẹp lắm nhưng nhờ make-up công phu bằng nhũ nên trông cũng khá long lanh. Kẻ kia tranh thủ uống một ngụm nước suối (cả hai đều ghét nước ngọt vì nghe ai đó bảo rằng ban đêm uống nhiều nước ngọt da mặt sẽ bị nhiều mụn, chẳng biết có đúng không nhưng rõ ràng là thanh niên mà uống nước ngọt thì trông có vẻ chíp hôi quá), trong mấy giây đấu tranh tư tưởng rằng có nên nói thật hay không, chẳng lẽ khai thật là mình hay tiêu hoang thời gian bằng mấy tiếng vào mạng chỉ để ''chat'' vô bổ ? Cuối cùng đành lựa chọn giải pháp trí tuệ hơn một chút : ''Nghe nhạc hoặc xem phim, loại VCD Tàu chục nghìn một cái ấy mà, rẻ và tiện lợi, xong cũng bỏ'' - nói xong thì cảm giác xấu hổ xâm chiếm ngay vì thật ra có bỏ bao giờ, hầu hết là giữ lại để còn đổi chác với bạn bè, không thì đem bán rẻ cũng được dúm tiền mua hàng khối VCD mới. Nhưng ''nữ đồng nghiệp'' đã lộ vẻ thích thú nhanh chóng. Không có gì bôi trơn câu chuyện dễ dàng bằng cách nói chuyện về âm nhạc. Sống giữa một đô thị sầm uất nhất nước mà không biết tình hình âm nhạc thì đúng là lạc hậu. Vả lại, dòng âm nhạc đại chúng dễ nghe dễ cảm, ít ra cũng phải yêu và thuộc dăm bài, để khi có dịp karaoke không phải ngồi im như tên nhà quê mù chữ ! Ðược một lúc thì chuyển sang nhạc ngoại : ''Em thường nghe loại nào ? Những tên tuổi nào ?''. Lùng bùng một mớ tên được xướng lên, có tên không có thật vì phát âm không chuẩn, có tên kẻ biết người không. Cả một rừng ! Nhưng rốt cuộc vẫn có điểm chung. Họ bàn về dòng nhạc R&B và nhóm nữ Destiny's Child. ''Một đại diện thuyết phục!'' -mái tóc duỗi Hàn Quốc lại lúc lắc, nghe na ná lời bình luận của một M.C. nhạc trẻ trên tivi. ''Rất nhiều Grammy và hàng loạt giải của MTV, và các giải khác...'', kẻ còn lại ra chiều tâm đắc, cố bóp trán nhớ xem các giải còn lại là những giải nào. Sau đó đi vào cụ thể từng ca khúc trong album, họ nói nhiều về giai điệu của ''Say my name'' hay hiệu quả hình ảnh của video-clip ''Survivor'', không quên tặc lưỡi về những trang phục độc đáo tuy có châm chước cho yếu tố sexy của nó. Nói chung tất cả đều hứng khởi!

Khi hai chai nước suối đã cạn và nước dùng thừa trong các tô miến gà đã nguội đến nỗi cô hầu bàn nóng lòng muốn đến dọn đi để đổ vào chậu cho rảnh mắt, bất chợt điện thoại giãy đành đạch trong túi quần. Một câu chuyện ngắn ngọn của đứa bạn thân nhưng khi kết thúc rồi mới biết thật khó mà nối kết lại câu chuyện dang dở ban nãy. Không khéo sẽ trở nên nhạt nhẽo giả tạo. Mà thật không nên làm cho tình thế trở nên nhạt nhẽo giả tạo trong lúc này. Họ đành đứng lên ra về. Cô gái vì đã chủ động mời trước nên giành phần trả tiền, dĩ nhiên là chàng trai không chịu. Kết cuộc là cô chịu thua trong sung sướng.

*

Lúc ấy là đêm - đêm chuyển dần về sáng, lẫn trong tiếng gió thâm u thở dài qua bức tường lạnh lẽo, người ta vẫn nghe được tiếng nhạc R&B vẳng ra từ một căn phòng nhỏ mà chủ nhân của nó đã ngủ say như chết. Trên kệ đĩa, rất nhiều những khuôn mặt da đen lừng danh của dòng hip -pop chen lấn cùng vài ngôi sao pop Mỹ Latinh trong những trang phục gợi cảm rừng rực. Lăn lóc bên dưới kệ là một cuốn sách đã đóng bụi - sách có nhan đề : ''Ðời sống độc thân và những giải pháp...''. Tất cả đều chờ trời sáng.

Khi trời sáng hẳn, trong lúc chủ nhân căn phòng nhỏ vẫn đang say giấc nồng thì bỗng dưng điện thoại ré lên giục giã. Lồm cồm bò dậy đã nghe dưới đường tiếng xe máy rộ lên rì rầm. Một giọng nữ cất lên ngọt ngào : ''Anh ơi đã dậy đi làm chưa? À mà này, tối qua em quên, nghe bảo anh có nhiều đĩa phim hay, em cũng đang tìm một phim tựa là... Anh có không ? Có à, ôi hay quá, anh đi làm nhớ mang theo cho em với nhé, phim ấy là..., ừ thôi thế nhé, em cúp máy đây!''. Trời, sao mà nhiều ''nhé'' thế. Những cái ''nhé'' ngọt ngào trong buổi sáng, nhưng mà..., cái phim đó..., mình có không nhỉ ? Hình như là không ! Chắc chắn là không !

*

Giờ nghỉ trưa, công ty vắng bóng một nhân viên. Nhưng ở chỗ khác, nơi tiệm ''mua - bán cho thuê băng đĩa'', người ta thấy anh ta đang cắm cúi lựa lựa chọn chọn, hồi lâu khẽ à lên sung sướng.

Buổi chiều, trong lúc rỗi việc, tranh thủ lúc sếp đi vắng, mấy nhân viên phòng máy tính tụm nhau tán gẫu. Một phụ nữ tuổi quá ''băm'', giọng kẻ cả pha tự hào :

- Tôi ấy à, thường xuyên không phải nấu cơm đâu vì chồng tôi vẫn hay đi công tác liên miên, tôi cứ hay ăn tối một mình. Một mình, ăn gì chả được, lại đỡ bị khen chê ỏng eo, phiền phức. Sướng !

- Thế còn cậu ? Ðộc thân chắc ăn tối một mình chứ hả ? - Kẻ nào đó quay qua người trẻ nhất, quan tâm một cách soi mói.

- Tất nhiên ! - Một giọng nhát gừng.

- Thế có sợ không ?

- Sợ ư ? Tại sao phải sợ ?

- Thế có chán không ?

- Chán ư ? Hình như... Có lẽ... Ôi trời, tôi chán thật rồi !

Và ở ghế bên, ''nữ đồng nghiệp mới'' mỉm cười kín đáo.



Nguồn: Thanh Vinh
Đăng nhập để trả lời
0
Căn hộ ở tầng 8
Vũ Đình Giang



Chung cư nhìn về sông. Sông dài nhưng hẹp. Buổi sáng nước lên, mặt sông trải rộng thoáng đãng, sóng tung tăng chơi trò cút bắt. Gió ùa về lả lơi trên ngọn cây dầu mới vài năm tuổi. Nhưng đến chiều nước rút, sông biến thành cái cống lộ thiên, hôi hám đến ngạt thở, làm hỏng những buổi chiều ráng vàng rực rỡ phối hợp với mây trắng phiêu bồng. Ðêm thì thể nào cũng thấy trăng. Ðầu tháng trăng non cong cớn treo mình vào dây điện cao thế, cuối tháng trăng già oằn lưng mỏi mệt cũng mắc vào dây điện cao thế. Như thể dây điện cao thế là "đặc sản" xứ này, trông đâu cũng có, nhìn đâu cũng vướng! Ðô thị mùa này ngổn ngang như một siêu công trình xây dựng đang vào mùa thi công cao điểm với tưng bừng cát đá cùng mịt mù khói bụi. Trước đây sông còn là kênh rạch, lổm ngổm nhà ổ chuột, giờ dòng chảy đã khơi thông, bờ sông đã đắp kè, phút chốc nhà ổ chuột trở thành mặt tiền. Giá đất giá nhà tăng nhanh đến nỗi người không cao huyết áp cũng thấy chóng cả mặt. Ai nấy thèm khát được một chỗ ở nhìn ra sông để hứng tí gió trời.

Chung cư rộn ràng suốt ngày đêm. Nhất là buổi chiều, mấy ông trung niên may ô - quần cộc - giày bata, chẳng ngại ngùng khoe những ngấn thịt chảy xệ rung rung theo nhịp bước, chậm rãi đi dần xuống mặt đất mong tiêu vài gram mỡ bụng. Có ông hứng chí chạy bộ dọc bờ sông, nhưng khi ngang qua bãi bia, gặp bạn thân vẫy tay liền tấp vào, tự an ủi rằng thôi thì cứ nhâm nhi vài ly lấy sức để... leo cầu thang trở về. Sôi động nhất là lũ chíp hôi, rủ nhau từng đàn chạy uỳnh uỳnh xuống khoảng sân con tha hồ tung bắt bóng. Ðám nam thanh nữ tú nhướng mắt nhìn theo khinh mạn. "Nam thanh" bây giờ khối anh trông "đĩ" không chịu nổi, tóc nhuộm không hung thì vàng, ăn mặc thì cứ na ná nhau: áo body quần phi bóng, có đứa còn lủng lẳng khuyên tai, nhìn không đoán được đâu là pê-đê thật đâu là pê-đê nhái. "Nữ tú" thì triệt để hơn, quyết liệt đua đòi theo trào lưu với áo rút lên quần trễ xuống, mặc kệ rốn lồi hay sẹo lồi nổi cục trên bả vai. Chiều chiều các "nữ tú" vừa ngồi sơn lại móng tay vừa bàn tán về mấy anh trai Hàn đẹp một cách bơ sữa trên tivi.

Nhà tít tầng tám, vậy mà "cày" bao nhiêu năm vẫn không đủ tiền mua, rốt cuộc phải vay mượn tứ tung mới có được căn hộ tạm gọi là tươm tất. Ðể mùa nắng lẫn mùa mưa mở cửa sổ nhìn ra sông xem gió líu ríu đùa cùng ngọn cây dầu non tuổi như lũ trẻ con, xem nước mải miết chơi trò cút bắt, xem trăng non trăng già thay phiên nhau vướng vào dây điện, thế cũng gần như giảm được stress.

Cậu trai tuổi còn trẻ, nhưng nếu có sử dụng máy scaner quét hình đưa vào vi tính, dùng chương trình 3D xử lý rồi xoay đến ba chiều vẫn chỉ thấy ấp ứ nét buồn. "Cô gái rốn lồi" phòng đối diện hay thập thò trước bậu cửa, sáng tác ra liền một biệt danh: "anh trai u sầu" , sau thấy không hay bèn sửa lại: "gã sầu" và tiện thể đặt luôn cho căn hộ ấy là: "không gian sầu". Mỗi sáng "gã sầu" quáng quàng bóp ổ khóa cái "tách", vác ba lô bổ nhào xuống cầu thang; tối lờ đờ kéo lê ba lô trở về, áo xống không "cắm thùng" cứ phất phơ như cư dân âm phủ, lập cập tra chìa vào ổ đánh "tách" . Tiếng "tách" vang như âm thanh digital, đôi lúc làm ông hàng xóm đi ngang giật bắn mình, tự hỏi ổ khóa ấy quốc gia nào chế tạo mà ồn thế nhỉ?

Tuy ấp ứ nét buồn nhưng "gã sầu" chẳng chịu nghe nhạc sầu bao giờ. Vì mỗi lần "gã sầu" bê xô rác đem đổ, cửa vừa mở hé thì những âm thanh giậm giựt tuôn nhau chạy thoát ra ngoài. "Cô gái rốn lồi" nghe được, mắt nghi ngại kết luận: "Xem thế chứ không phải thế" . Vừa hay cô bạn thân cùng dãy đi ngang qua, liền kéo tay lại, lườm mắt hất cằm sang căn hộ đối diện, khẽ thầm thì: "Xem cái gã hàng xóm ấy, người đâu mà..." và bỏ lửng câu nói, khiến kẻ kia nhíu mày chẳng hiểu ý gì, nhưng vẫn cố gật gật đầu ừ à khe khẽ, như sợ rằng nếu mình không gật sẽ bị bạn cho là tối dạ.

Bên trong "không gian sầu" , gã trai trẻ ngồi bần thần trước máy vi tính. Bản vẽ 3D lập lờ trên màn hình, mới chỉ hiện ra bộ khung trống hoác vì chưa kịp "đắp" vật liệu vào. Nhạc dù mở ầm ầm nhưng vẫn không gợi chút hứng thú. Ngày mai đến hạn duyệt bản thiết kế, vậy mà gã vẫn chưa vẽ xong. Chợt nhớ đến chất giọng cao vút của "sếp nữ" , ngày mai hẳn phải là một ngày dài và nặng, rất dài và rất nặng! Khi chất giọng "cao vút" ấy thoát lên, tất cả đám nhân viên đột nhiên bị dựng thẳng lưng như có luồng điện chích vào. Bao giờ cũng thế, "sếp nữ" quản lý thật chặt chẽ và khoa học đến tức thở. Ðơn cử trường hợp một nhân viên nam mới hai mươi ba tuổi, dù bẩm sinh vô tư đến mấy có lần cũng phải bỏ dở bữa ăn trưa vì uất giận. Họp triền miên, sáng nào cũng mất mười lăm phút nhằm "phổ biến kế hoạch công tác trong ngày", khiến đám nhân viên phát ngấy như bị ăn sáng bằng bánh đúc bảy bữa trong tuần. Ai cũng thở dài ngao ngán.

Bây giờ gã ngồi trong căn hộ của mình cũng thở dài ngao ngán. Chưa bao giờ gã bị công việc dồn đuổi như lúc này. Hệt như tình trạng của bác thợ săn về già bị chính con gấu mà mình bắn trượt quay ra săn đuổi lại. Nhớ năm nào mới bước chân vào nghề, gã hăm hở lắm. Ngày đêm miệt mài vẽ vẽ phác phác. Rồi theo đuổi hết lớp Anh văn này đến lớp vi tính kia. Hai - ba giờ sáng vẫn còn mọ mẫm đi pha đến hai gói Vinacafé vào một tách, để đủ tỉnh táo mà "rèn luyện kỹ năng" và "truy lùng tri thức" . Nhưng khi công cuộc "rèn luyện - truy lùng" đã đạt đến mức ổn định thì gã giật mình nhìn lại tuổi đời ngấp nghé ba mươi. Ba mươi, thế mà tuyệt nhiên chẳng hề có mảnh tình sâu đậm nào để nhớ nhung quay quắt. Nói "tuyệt nhiên" là nói quá. Thật ra cũng có vài lần hẹn hò, nhưng vì nóng vội, gã lại thuộc dạng người mất kiên nhẫn, nên cuối cùng chẳng đi tới đâu. Dù thời hiện đại, con gái đôi lúc cũng "Okay" nhanh chóng, nhưng thường thì các cô thích "vờn" . Càng "vờn" lâu càng hứng thú. Thế mới gọi là "tìm hiểu" chứ? Dạo đó, "vờn" nhau khoảng mươi lần trong vòng non hai tháng thì tới "tiết mục": "Về nhà anh chơi nhé!" . Dĩ nhiên trước đó là từ "Okay" của cô gái và những nụ hôn ngọt lịm kéo dài bất tận trong quán cà phê. Khi "đối tượng" về đến nhà, mọi việc diễn ra khá suôn sẻ. Như kịch bản đã viết kỹ từng phân đoạn, đến phân đoạn thứ ba, lúc cô gái đứng lên xách ví đầm chuẩn bị ra về, thì bất ngờ "nhân vật nam" ôm chầm lấy "nhân vật nữ" từ phía sau, kèm câu nói bất hủ trong hầu hết các bộ phim tình cảm tâm lý của Hollywood: "Ở lại với anh đêm nay!" ... Trong không gian thoang thoảng mùi nước hoa Chanel tỏa ra từ cô gái, gã nhắm tịt mắt lại. Theo "kịch bản", tới đoạn này chắc chắn "nhân vật nữ" sẽ nghiêng gương mặt một góc ba phần tư, rồi nàng sẽ vòng tay ra sau ôm lấy đầu chàng, khẽ run run vuốt ve mớ tóc rối, rồi nàng sẽ quay hẳn lại đối diện chàng, gương mặt đắm đuối yêu đương sẽ ngước lên trong một tư thế mời gọi, để lộ chiếc cổ thanh tao trắng ngần, mắt môi mấp máy đồng tình. Hai người ghì siết quay cuồng... Và... "Bốp" " nhân vật nữ" bỗng dưng phá hỏng đường dây kịch bản, khiến "nhân vật nam" sững sờ tỉnh ngộ. "Ngủ với anh à? Anh tưởng tôi là loại người nào? Quên đi, đừng có giàu trí tưởng bở". Và "rầm" - cửa đóng sầm cực mạnh! Thế là hết. Kể từ đó, gã mất hẳn mọi hứng thú yêu đương và bước hẳn vào đời sống độc thân với tất cả vẻ cam chịu thầm lặng. Kể từ đó, gã vĩnh viễn mang gương mặt sầu. "Gã sầu" sống trong một "không gian sầu" tít tầng thứ tám của một chung cư nhìn ra sông.

Ðến tháng thứ tám kể từ ngày gã sở hữu căn hộ chung cư tít tầng tám này, đột nhiên "cô gái rốn lồi" gõ cửa. Hơi ngượng vì đang vận may ô - quần cộc để lộ ra nhiều đốt xương, nhưng vì lười nên chẳng buồn trau chuốt lại, gã dè dặt ra mở cửa, đôi mắt lờ đờ như cá mắc cạn. Người hàng xóm đứng đó, khe khép trong bộ áo quần lửng thoải mái nhưng trông "mỹ thuật" hẳn chứ không kéo lên trễ xuống như mọi khi. Cô gái mấp máy môi... Bao nhiêu tháng thấy "hình" mà chưa nghe "tiếng" , bỗng dưng hôm nay cô gái nói, giọng nhẹ và có vẻ hơi điệu đà quá mức cần thiết: "Hôm nay... hôm nay... (cô gái ngừng lại giây lát như để "diễn" tâm trạng bối rối cho đúng kỹ thuật), ý em muốn nói là... là... (tới đây "diễn" tiếp, sáng tạo thêm chi tiết chớp mắt ngoài kịch bản), thế này nhé, hôm nay nhà em có buổi tiệc nho nhỏ (cô gái đột ngột lên giọng khiến chữ "nhỏ" phát âm thành ra nghe như "nhõ"), bố em bảo em sang mời anh qua chung vui để gọi là... Dù sao cũng là hàng xóm với nhau. Bố em..., ông ấy vẫn hay quan tâm đến anh đấy (bố em quan tâm hay em quan tâm nhỉ?). Vậy nhé, anh nhớ qua liền nhé!" . Sau hai cái "nhé" , cô gái khẽ mỉm cười, khẽ vuốt đuôi tóc mới duỗi mềm óng và khẽ xoay gót trở về.

"Gã sầu" bàng hoàng. Bất ngờ này, ngạc nhiên này, lo lắng này, nghi ngại này, bối rối này, sau cùng là... vui vui này!

Sau hơn hai tiếng đồng hồ "vui vui" bên nhà hàng xóm, gã trai loạng choạng ra về. Ngây ngất hơi men, nồng nàn tiếng cười, rộn ràng nhịp tim đập... Gã trai đổ vật xuống giường, quên đi màn hình máy tính lẫn kim đồng hồ chẳng biết chỉ vào vạch số mấy. Chỉ nhớ âm âm trong đầu câu nói của vị chủ nhà về cô con gái: "Khổ, nó học kinh tế kinh tiếc gì mà giờ này vẫn thất nghiệp, đi làm dăm bữa nửa tháng lại lăn vạ ra than cực nhọc, một mực đòi ra chợ lượm bạc cắc cùng mẹ nó. Thanh niên thời đại gì mà kém chí quá. Phải chi được như cháu. Ðấy mày xem anh đây mà học hỏi nhé, người ta gốc tỉnh lẻ, vừa học vừa làm nhé, giờ đã tự mua được nhà, bước ra là được việc nhé. Thanh niên chí hướng phải thế chứ. Này thằng út, mày xem gương anh đây mà soi nhé. Soi cho kỹ vào, nhé!" . Ðến đây thì có thể kết luận được rằng cô gái bị ảnh hưởng nặng phong cách của bố, bằng chứng là cả hai dùng quá nhiều từ "nhé" khi đối thoại. Không khí dồn nén lại, môi má nóng ran, không biết vì bia hay vì ngượng, hay vì vừa ngượng vừa thích? Bây giờ về nhà mình rồi, yên ổn rồi, bỗng giật mình tự hỏi trong bữa tiệc "nho nhỏ" ấy, mình đã nói cái gì nhỉ? Mà làm sao nhớ hết, vì nói nhiều quá. Trong khi đó thì cô hàng xóm tròn xoe mắt, á à, "xem thế nhưng không phải thế" , hóa ra cũng sôi động, hài hước lắm đây. Rõ là dân có học, nói ra toàn là "net" lẫn "mạng" với thằng em trai, cũng nhận xét thời sự sát sườn với ông bác, rồi bình luận thể thao khá "lập trường" với bố, chỉ còn mỗi tiết mục góp ý với mẹ về bí quyết nấu ăn nữa là "hoàn tất chương trình". Nhưng thôi, đến đây thì tiệc đã tàn, ai nấy mỉm cười vui vẻ, tiệc cuối năm kiêm tiệc kết nghĩa láng giềng vậy là hoàn hảo rồi. Cô gái bận rộn dọn mâm bát, không thể tiễn anh hàng xóm ra cửa được. Bọt xà phòng đầy ứ trong bồn rửa, cô gái nhúng ngón tay vào, khẽ viết lên mớ bọt con số 10. Tiếc là chàng trai lúc này bận ngủ mê, không thể nào biết mình được cho điểm tuyệt đối. Nếu biết, e rằng chàng ngủ luôn đến ba ngày sau. Lúc đó thì có mà bị đuổi việc, nhé!

Nhà vẫn tít tầng tám, buổi sáng và tối muộn vẫn đều đặn vang lên tiếng "tách" nghe như âm thanh digital. Chủ nhân căn hộ vẫn độc thân, hơi gầy gò vì làm việc nhiều mà không có bàn tay phụ nữ chăm sóc. Có lấy máy scanner quét lên máy tính, dùng chương trình 3D xoay ba chiều vẫn thấy gầy. Nhưng tinh thần chung là trút bỏ được phần lớn nét u sầu, thảng hoặc còn hát một bản nhạc trẻ vui nhộn nữa. Mỗi chiều cuối tuần đã biết về sơm sớm để chờ một ông trung niên may ô "quần cộc " giày bata ở phòng đối diện, rồi rủ nhau chạy bộ dọc theo bờ sông. Một người muốn giảm vài gram mỡ thừa ở bụng còn người kia muốn tăng vài gram cơ bắp cho cặp đùi có vẻ "thể thao" tí chút. Chỉ có người thứ ba là mỉm cười suốt. Tối tối cô siêng năng cắp vở đến trung tâm để ôn luyện lại Anh văn và vi tính, ngong ngóng chờ kết quả xin việc xem ông giám đốc "Yes!" hay "No!" . Bận rộn là thế, cô vẫn dành thời gian mua vải may những bộ áo quần mới, không phải cô thích diện hay đua đòi, mà chỉ vì cô thấy không nên mặc mấy kiểu y phục "kéo lên - trễ xuống" nữa, trông có vẻ không xứng. Mà xứng với ai, chỉ có cô tự biết.

Chung cư vẫn nhìn ra sông, vẫn rộn rộn ràng ràng. Sông vẫn dài mà hẹp. Ngày hai buổi nước vơi rồi đầy. Nhưng lòng người bỗng dưng sao cứ đầy mãi, đầy mãi...


Nguồn: Thanh Vinh
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếp tục nha


Tình gầy
Vũ Đình Giang





1. Phòng tôi nhỏ và hơi lập dị . Vì nó được xây dựng trên một diện tích hình thang chứ không phải hình chữ nhật như người ta vẫn thường thấy . Không là quá rộng để hai người sống chung cảm thấy thoải mái khi xoay trở , nhưng cũng không là quá chật dể tôi được ấm áp trong những đêm mưa dài . Một căn phòng lỡ cỡ .

Tôi dành nhiều thời gian rỗi để trang trí căn phòng theo một phong cách ngẫu hứng bất chợt . Kết quả là những bức tường nham nhở bị cắt vụn vì tràn ngập hình ảnh vu vơ đặt kề nhau , đôi lúc gợi lên những mối liên quan quoái gở , ví dụ võ sĩ Samurai đằng đằng sát khí vung gươm trong một poster quảng cáo nước tăng lực như muốn đâm toạc vào biểu tượng gợi tình Marilyn Monroe đang dim mắt hé môi đợi chờ . Điều đó tố cáo cho thiên hạ biết ông chủ của nó là người có tâm tính thất thường và sống vô tổ chức . Một lần đi mua sắm , tôi thây" hứng khởi trước một cái hình nhân được tạo nên từ những cọng sắt sơn đen , liền dốc túi tiền để được sở hữu . Về nhà tôi chẳng biết phải bố trí nơi đâu vì chiều cao của nó bất thường , trông hơi ghê rợn với những chiếc xương sườn bằng sắt sơn đen cứ chỉa ra chỉa vào . Nhưng chỉ được vài hôm , nó đã oằn mình chịu đựng những chiếc quần jeans bẩn nặng trĩu mà tôi tiện tay mắc vào . Bây giờ thì nó đa năng lắm rồi . Tôi đặt nó bên giường ngủ , đầu nó đội nón , tay nó vắt nhiều quần áo , cổ nó đeo túi ni_lôngđựng thức ăn nhanh ( tôi vừa nằm trên giường xem TV vừa thò tay vào túi ni_lông để ăn vặt ấy mà ) , và tất nhiên , cả đồ lót tôi cũng cho nó "mặc" vào vô tư . Bạn tôi đến chơi , mắt lồi ra suýt rớt khỏi mặt : " Ôi trời ! phòng mày khiếp quá . Giống như cái ổ chuột . Mày nên tìm một phụ nữ , biết đâu ...".

Biết đâu đời sẽ khác ?Và tôi sẽ " khoa học " hơn ? Tôi cũng mong như thế .


2 . Đời một gã đàn ông sẽ tẻ gắt nếu không có một bóng dáng phụ nữ xen vào , tất nhiên ! Thế là một hôm "nhân vật em" xuất hiện .....

Em đến vào một ngày không có nắng . Tôi nắm tay em dẫn lên cầu thang gỗ bị nước mưa thấm dột nên cứ lủn ba lủn bủn , lại có một đám rêu mốc nhớp nhúa bám vào . Em lập ập với đôi guốc cao 10 phân . Em thấp và hơi béo , tương phản với cái khung xương lỏng khỏng dắt vài dẻo thịt mỏng tang của tôi . Mỗi lần hôn nhau tôi khom người đến đau cả cổ còn em thì mỏi hai gót . Tôi tra chìa khoá mở cửa , bật công tắc cho he6. thống điện và tất cả những cái máy trong nhà hoạt động để xua đi cái mùi ẩm mốc rồi đón em vào . Măt tôi chuẩn bị đỏ lên vì ngượng .

Tráu với suy nghĩ của tôi , em nhìn quanh phòng với tất cả sự thích thú như một đua8" trẻ hảo ngọt bắt được viên kẹo sữa . Rồi vừa "ồ , à " liên tục , em sẽ sàng ngồi xuống mép giường , vô tình đua8 tay khoắng lấy cía túi ni_lông treo trên hình nhân băng sắt . Tiếng "ồ " sau cùng to nhất . Em nhặt ra được một quả chuối , một ciabánh ngọt , và cả điếu thuốc " Con Mèo " . Em vứt " Con Mèo " nát nhèo cho tôi , giành cái bánh về phần mình vì quả chuối đã bị ủng . " Thích thật đấy " em nhận xét rồi cười rinh rích . Giường nệm rung lên bần bật . Tôi ôm em vào lòng vồ vập , vừa hạnh phúc vừa nhận ra điều đau lòng : hoá ra em là một cô gái lười chính hiệu .

" Anh chẳng tôn trọng gì em cả " . Mắt em nhìn vào khoảng trống mêng mang và em lười đến nỗi chẳng thèm cài cúc áo . Tôi bảo " Anh bật đèn lên nhé ?" nhưng em phản đối . Em giải thích :" Son môi của em trôi hết rồi và em không muốn anh nhìn thấy sự nhợt nhạt " . Tôi chiều em nhưng thật ra lòng không muốn thế . Tôi chưa bao giờ thích hôn vào một đôi môi phủ son , dù lúc đó mắt tôi đã nhắm nghiền nhưng mũi tôi lại ngửi thấy mùi không phải mùi môi . Tôi hơi thất vọng về điều đó nhưng tôi không muốn đánh cướp sự tự tin của em . Thế nên , trong bóng tối lờ mờ , tôi nghe hơi thở mình rất nóng và nhịp tim em phập phồng đập , nghĩ rằng những lúc thế này , tôi và em chẳng khác nào hai con chồn hoang .

Tôi nghe có ai đó bảo rằng , những con chồn hoang thường thích đùa giỡn bóng mình dưới ánh trăng và mò đi bắt gà vào những đêm trăng thật sáng . Điều đó đúng hay sai tôi nào dám chắc , vì tôi ở thành phố quá lâu nên kiến thức về thời " hoang dã " đang dần mục ruỗng . Vả lại , thú thật trước nay tôi chỉ thấy hình ảnh con chồn đi đi lại lại trên kênh truyền hình Discovery , với một vẻ mặt tinh ranh gian xảo ; nhưng trông nó vẫn đáng yêu hơn nhiều so với cái mõm dài điểm xuyến hàng răng nhọn lởm chởm của nhưng con sói hung tàn . Nói một cách khác , sói là lũ ăn cướp trong khi chồn chỉ là bọn trộm vặt .Nhưng cả hai đều nghèo túng chật vật và đáng tội nghiệp . Giống như tình cảm của em và tôi .

Tôi nghèo em cũng nghèo .Tạo hoá chơi trò lưu manh ở chỗ cho em xuất thân từ một vùng cao nguyên đất bazan màu mỡ đỏ ối , nhưng bố thí cho cha em có mảnh đất bé tí tẹo nên không thể lập trang trại hay trồng cà phê . Thế nên cha em đặt cược tương lai các con bằng cách hướng chúng vào con đường học hành nhưng tất cả lũ con trai đều vứt sách giữa đường . Chúng chỉ mê dúm tiền còm làm thuê trước mắt và khao khát về một mảnh đất sẽ tậu được lớn hơn của ông bố nghèo . Chúng thích đổi đời bắng cách đó . Chúng có tình yêu mãnh liệt với đất bazan . Em thì không , em xem ké TV nhà hành xóm quá nhiều nên trót yêu cái màu rực rỡ của ánh đèn đêm và những bảng hiệu quảng cáo loè loẹt , nên em lần dò xuống phố . Em chú tâm học và em bươn chải ở lại , một mình ! Em hơi béo - thấp - da nâu , công thức chung của hầu hết con gái xứ Tây Nguyên - " và nắng và gió và dốc " . Khi em vứt đôi guốc cao 10 phân , ngồi lười biếng trên đệm thì tôi trông em như một viên chocolate bị nhà sản xuất hạng B chế tạo quá vụng về .


3 . Yêu nhau hơn năm thì tôi dọn nhà . Căn hộ mới của tôi thuộc một chung cư bình dân . Dạng chung cư dành cho những người nghèo trước đây chui rúc trong những căn nhà ổ chuột xập xệ ven kênh , sau chiến dịch giải toả nhằm nạo vét lòng kênh trong sạch , người dân được nhà nước trợ giá tí chút để mua nhà chung cư trả góp mà " lên đời " . Tôi 10 năm vác va li lăn lộn qua những căn phòng thuê tối tăm , chắt chiu , dành giụm mới "bon chen" được một suất trong chung cư này . Thế nhưng tôi vẫn được niềm hãnh diện nhỏ nhoi là có thế mở cửa sổ bất kỳ lúc nào tôi muốn , để "phục kích" vài điều hay . Ví dụ như thảng hoặc , tôi chỉ cho em thấy ả trăng non chảnh choẹ cong cớn như thế nào lại bị vướng vào dây điện phía xa . Em gào lên thích thú " Gỡ nó ra đi anh . Gỡ nó ra đi anh . Em muốn sở hữu nó làm chiếc kẹp tóc ...." Thật kỳ lạ , những câu chuyện ngớ ngẩn như vậy lại có khả năng ủ men hạnh phúc trong tôi suốt cả tuần liền.

Sau đó thì tôi lôi tuột em vào nhà , bật kênh MTV rồi chờ đón chương trìng R&B. Đây là cơn nghiện của cả hai đứa . Cái dòng nhạc đặc sệt chất da màu đầy ngẫu hứng thắt chặt chúng tôi trong mối dây đồng cảm rất kỳ lạ . Tôi nhìn thấy những người da đen thô vụng nhảy múa trên con phố nham nhở , những cửa hiệu treo các bộ váy màu sặc sỡ , những căn phòng chênh vênh trên tầng cao với cầu thanh uốn dị dạng , những mái tóc quăn bờm xờm đeo kết nhiều hạt nút xanh đỏ lập dị , những đôi môi dày khoe hàm răng trắng bóng tương phản .......,tất cả những thứ ấy không sang trọng hào nhoáng và gợi cảm nhưng mang lại cho tôi một sự chân thành .

Chân thành cũng là một đức tính mà em có thừa . Thế nên một hôm , em thầm thì vào tai tôi " Chúng mình có cưới nhau không ? " . Chữ "cưới " em phát âm hơi nhỏ so với những chữ khác như thể em mặc cảm tự ti khi phải van xin đàn ông một điều gì quá lớn .Tôi trợn mắt nhìn em , cố gắng che giấu thoáng bối rối . Bây giờ mỗi khi em đến , em không còn phải lập cập gõ đôi guốc cao 10 phân trên những bậc thang gỗ bị thấm nước mưa nên lủn ba lủn bủn lại có đám rêu mốc nhám nhúa bám vào . Cầu thang chung cư bây giờ là những phiến gạch nâu nhẵn bóng , lại rộng rãi và sáng sủa . Nhưng hình như tôi chưa chuẩn bị gì cụ thể để bước vào cuộc hôn nhân . ....Thấy tôi lộ nét trầm ngâm , em cúi mặt nói : " Nếu như chưa cưới nhau mà em sinh con thì tâm lý anh có thoải mái không ? " Tôi giật bắn người ú ớ :" Có nghĩa là ...? " . " Chỉ vì anh thích tự nhiên thiên nhiên , còn em không phải lúc nào cũng thủ sẵn thuốc ngừa thai để dùng cho kịp lúc ...."giọng em nhuốm màu oán trách .


4. Một sáng mưa buồn , trong căn phòng tối , tôi lười biếng mở mắt và nhìn thấy nỗi cô đơn đang quây chặt lấy mình . Em đã rời bỏ căn phòng để đến sở làm từ sớm . Gần hai tháng kể từ nhày chúng tôi quyết đinh/ sống chung với nhau , em luôn thức dậy để ra đi trước tôi .Lịch trình của em và tôi đều đặn , tẻ nhạt như nhau , bằng một cuộc đi bộ ngắn với tốc độ vừa phải ra khỏi khu vực chung cư , sau đó ngồi chờ dam phut nơi trạm xe buýt ồn ào để đến sở làm ở quận trung tâm . Có thể tranh thủ gặm fast-food hoặc đọc một tờ nhật báo mua vội ở kiosque gần trạm chờ trong hơn một giờ ngồi trên xe , nếu không sợ cảm giác trống rỗng hoặc chìm đắm vào giấc ngủ chưa tròn . " Đời của mot6. trí thức trẻ đi làm chẳng co' gì hay " . Hầu như ngày nào tôi cũng nghe câu phàn nàn phát ra từ gã đồng nghiệp có gương mặt ưu phiền làm ở phòng kế toán . Nhưng trái với gương mặt ưu phiền và giọng điệu đạo đức thối rữa của gã , là những giờ tranh thủ vào Net truy lùng những trang Websex hay các mẩu thông tin về giá cả trồi sụt thất thường của thuốc Viagra chẳng hạn .

Trở lại chuyện chúng tôi sống chung với nhau . Quyết định này dựa trên tinh thần tự nguyện , cũng giản dị thôi vì cả hai chúng tôi đã không quá quan trọng vấn đề như các cụ vẫn ầm ĩ về hiện tượng sống thử . Thật là oan cho trường hợp của tôi , đây là một cuộc sống thật chứ không hề sống thử bao giờ . Chúng tôi yêu nhau trước đó và chẳng có gì là thử nghiệm . Có điều , cuộc sống còn nhiều chật vật nên cả hai chưa tổ chức lễ cưới và càng pahỉ bỏ ý định làm bố mẹ trong lúc này .

" Chẳng tay chủ nào hài lòng khi thấy nhân viên một hôm vác cái bụng to kềnh đến sở làm khi hợp đồng lao động vừa ký với cô ta chưa được tròn năm "-em buồn rầu giải thích về lý do vắng mặt ba ngày của mình . Trông nét mặt em hơi xanh . Tôi ôm chặt lếy em , chảy nước mắt " Sao em không .....? " . Chẳng đọi tôi nói dứt câu , em cứng rắn gạt tôi ra : " Lúc này không phải là thời điểm thích hợp . Anh chẳng bảo em như thế là gì ? Thôi , từ từ chúng mình sẽ làm lại . Dù sao chúng ta cũng chưa chuẩn bị tinh thần để tiếp nhận một đứa bé . Anh còn năm năm để trả nợ nốt căn hộ này và em còn hai năm nữa mới được phép mang thai , nếu không muốn phá vỡ hợp đồng lao động đã ký với ông chủ ".

Sau câu chuyện bị động ấy , tôi vào toilet soi gương cạo râu và nhận ra mình đang hiện nghuyên hình là một gã đàn ông hèn kém , còn em thì đang thoát xa hai chữ tầm thường . Vẻ như em đang đóng tốt vai trò của một người chồng chuyên nhả ra những quyết định thông minh , cứng rắn , còn tôi buộc phải diễn cái vai người vợ nhu nhược chỉ biết tuân theo . Suy nghĩ này làm tôi đau đớn đến mất ngủ . Trong nỗi hốt hoảng , tôi vạch ra một kế hoạch âm thầm là quyết tâm là làm sao để càng nhanh càng tốt có một lễ cưới đường đường chính chính . Một đám cưới rình rang làm vẻ vang hai họ . Đám cưới sẽ như một cú đấm cực mạnh vào mõm những kẻ rỗi hơi ở chung cư này khi cứ bĩu môi khinh miệt về cuộc sống chung của hai đứa tôi , rằng là " sự cộng sinh theo phương thức tình yêu thì ít - tình dục thì nhiều " . Tôi sẽ chứng minh cho họ thấy tôi nghiêm túc còn em thì đứng đắn như thế nào . Ôi một cái đám cưới tronh mơ ! Nhưng hiện thực thì nó tốn kém bao nhiêu tiền nhỉ ?

Tôi "cày" cật lực gần rã hai vai rồi ngày vui cũng đến . Nó phải đến thôi vì tôi không thích trở thành người đàn ông hèn kém mãi . Cha em hân hoan vui sướng nhìn con gái rượu tuy vớ phải gã chồng mồ côi nhưng giấc mơ trở thành thị dân xem ra đang lung linh trước mắt . Đám em trai của em xô đẩy nhau trong mot6. chiếc bàn chật của nhà hàng loại 2 không thuộc quận trung tâm , nước da đen nhẻm , ngượng ngịu trong hciếc áo trắng thẳng nếp khiến tôi ngỡ rằng họ vừa bước ra từ chương trình R&B của kênh truyền hình MTV ! Tôi dẫn em đi vòng quanh các bàn cho người ta chuốc rượu . Em cười suốt khiến tôi nghi ngờ sau lớp phấn dày nguỵ trang là các mảng băng keo dán chằng ra hai bên mép . Cả hai đều hạnh phúc .

"Ngày vui chóng qua " hay "cuộc vui nào cũng đến lúc tàn " , những câu nói nhảm nhí này thật ra là chân lý . Đám cưới tan , chúng tôi mệt đứ đừ kéo nhau về nhà . Em cởi vòng hoa cưới đội đầu ném vèo vào gã hình nhân va nó ngoan ngoãn giơ tay đón lấy . Tôi ì ạch nhấc nó xoay mặt vào tường . Vì mệt nhoài nên tiếc mục " động phòng " tôi chỉ cố gắng kéo dài non mười phút phút . Em chẳng tỏ ra thất vọng vì cũng nhiều lần đối diện tình trạng này trong những năm tháng sống chung . Nhưng tôi vẫn bị tổn thương và tự ái ghê gớm . Thế nên mới snág sớm , trong lúc cô dâu còn vùi mình say ngủ , tôi lén lút tót ra ngoài gọi đện cho anh bạn đồng nghiệp cùng phòng mang dương mặt ưu phiền cùng giọng điệu đạo đức thối rữa lại hay có thói quen tranh thủ vào Net hòng truy lung những trang Websex . Thật tồi tệ , tôi cần hắn ta lúc này cốt để hỏi thăm bằng được về tình hình giá cả của thuốc Viagra !

Họ tộc cô dâu sau một đêm ở lại thấy cảnh nhà chật chội , đành vội vã dắt díu nhau về lại miền đất bazan - " và nắng và gió và dốc " . Cả hai "hồ hởi" tiễn bầu đoàn thê tử ra bến xe . Sau mấy năm xa cách bà mẹ chỉ biết ghì chặt con gái khóc oà , mãi mớikhen được câu rằng "Con yêu , da con trắng ra thì phải " khiến vợ tôi cảm động nhoè nước mắt . Hai người kéo nhau ra góc riêng thầm thì to nhỏ . Tôi chẳng nghe được gì , nhưng phỏng đoán có lẽ bà mẹ vợ đang truyền bí quyết cho con gái về phương cách bồi dưỡng cho chàng rể tội nghiệp vì có khung xương lỏng khỏng dắt vài dẻo thịt mỏng tang . Cha em không giấu nổi niềm tự hào , ông cứ ôm lấy tôi lắp bắp : " Tốt ...tốt ....! Chúng mày cố gắng lên , rồi một ngày sẽ khác ....., con rể ạ ! "

Sau đám cưới " vẻ vang" nhưng không " rình rang" , nhịp sống hai đứa trở lại bình thường . Em vẫn thức dậy trước tôi để đi làm . Tôi xua nỗi cô đơn ra khỏi phòng còn em bỏ thói vừa nằm lười biếng trên giường vừacho tay vào túi ni-lông mắc trên hình nhân bằng sắt dể nhón bánh kẹo ( À , tôi quên bênh vực cho em vì thói quen xấu này em bị nhiễm từ chính tôi . May mà em bỏ được ) . Nói chung là tôi đã có một " gia đình " và ngằn nắp là một trong những nguyên tắc cần thực hiện .

Cho đến ngày kia tôi ngẫu hứng nhảy lên bàn cân và sung sướng phát hiện ra mình đã "tăng trọng" được bảy ký , thì chợt hiểu ra hôn nhân đã kéo dài được hơn năm . Chiều ấy tôi đi làm về sớm , chuẩn bị hoa và quà rồi đợi em về . Căn hộ này sẽ bền vững và hạnh phúc nếu như có tiếng khóc thét của một đứa trẻ . Tôi rắp tâm thực hiện "mưu đồ" được làm cha . Và tôi hy vọng đêm nay sẽ là một đêm hạnh phúc .

Em về nhà có dấu hiệu hơi mệt mỏi . Nhưng em vẫn chiều tôi như đã từng chiều . Xong việc tôi mới tiết lộ " mưu đồ " . Em nghe không biểu lộ trạng thái gì . Vầng trán hơi nhăn lại trong ánh sáng vàng dịu của đèn ngủ . Tôi đánh hơi thấy mùi nghi vấn . Em buồn rầu giải thích , giọng nặng trĩu như vướng chì : " Em không thể giấu anh lâu hơn được nữa ....Em đã sai lầm ....Chỉ vì di chứng sau lần dại dột đi nạo thai ....Em khó có thể mang thai lần nữa ...Em xin lỗi ! Em không biết phải làm gì " . Rồi em gục xuống .

Tôi loạng choạng nhìn vào hình nhân bằng sắt sơn đen . Trong vùng sáng nhoà nhạt của đèn ngủ , những chiếc xương sườn nhọn hoắt cứ giương ra mãi và chỉa thẳng vào tôi , đâm vào trái tim tôi những nhát vô hình đau nhói . Rất may , khát vọng đạp lên hai chữ hèn kém đã khiến tôi thông mình đột xuất . Tôi cố giữ giọng thật bình tĩnh để reo lên với em : " Đừng lo , vợ yêu của anh ! Em không nhớ là thời buổi này đã phổ biến hình thức thụ tinh trong ống nghiệm , và luật pháp đã cho phép người khác mang thai hộ hay sao ? Vợ yêu của tôi vẫn không thoát được nét buồn , ngẩng mặt lên cay đắng hỏi "Thế mình còn phải cày bao nhiêu năm nữa mới kiếm đủ tiền cho dịch vụ đó hở anh ?"


Nguồn: Em và Tôi
Đăng nhập để trả lời
0
M.Ray
Vũ Đình Giang





Thập niên đầu tiên của thế kỷ mới, những ai trót xem kênh MTV là chuẩn mực đều không thể không chết ngộp hoặc chết nghiện theo vũ điệu rực lửa của J.Lo - biệt danh của ca sĩ Jennifer Lopez.

Nguồn gốc Mỹ Latin mang lại cho J.Lo một sắc đẹp xứng đáng với hai từ "tầm cỡ", kết hợp với một tài năng ca hát mà nhiều nhà phê bình hoang mang không biết cộng thêm bao nhiêu "phẩy" vào khoảng giữa điểm 6 và 7. Nghiễm nhiên cô lập ra công thức "Làm thế nào để trở thành một siêu sao?". Sóng MTV bổ xuống từ vệ tinh, theo đường cáp tỏa đi chằng chịt các nẻo, ma lực hấp dụ mạnh mẽ đến tầng lớp thanh thiếu niên cấp tiến biết thế nào là tự do sau những cụm từ: "How are you?" và "overnight". Khi MTV đột nhập vào nhà một giáo sư mỹ học lừng danh, cô con gái rượu hai mươi ba tuổi rưỡi của ông lảo đảo say theo cái cách của ả chuột đồng miền Tây chết ngộp trong hang mùa nước lũ.

Như hầu hết những người có gien thuần Việt và có gốc thuần nông, giáo sư mỹ học hay gọi tên con gái theo phong cách "Na, Ổi, Mận, Me, Tí, Tèo, Đèo, Đẹt...", với quan niệm tên xấu xí chừng nào thì đứa con duy nhất sẽ được "dễ nuôi" chừng ấy, không bị thánh thần bắt theo hầu hạ hoặc quỷ ma chọn kết bạn. Mãi rồi hàng xóm không còn nhớ nổi cô con gái xinh đẹp kia thật ra tên là gì. Ở trường, dĩ nhiên cô được gọi bằng một mỹ danh theo giấy khai sinh.

Thế vẫn chưa hài lòng. Sau khi trở thành fan cuồng nhiệt của MTV, cô như được "khai sáng" đến mức nằm mộng thấy mình đang trở thành một J.Lo thứ hai. Tỉnh mộng, cô bần thần, rồi nhanh chóng lập ra kế hoạch. Muốn da nâu cho giống dân Latin ư? Thì cô siêng năng ra bể bơi phơi nắng. Khi làn sóng Hàn Quốc xi-nê-ma tràn qua như bão cấp tám, các cô gái tuổi trăng tròn lẫn trăng khuyết đều mắc hội chứng muốn mình được là Kim là Won là Lee, đến nỗi một số nhà xã hội học bi quan không ngừng than thở khi phải dùng đến hai từ "mất gốc", một số khác bình tĩnh hơn nhận xét rằng thật ra đó chỉ là tí màu sắc nhố nhăng tri trét vào người cho vui nhộn cuộc đời, chả có gì phải bận tâm quá đáng. Hội chứng nào hoặc trào lưu nào rồi cũng qua thôi. Cô gái con nhà mỹ học cóc cần quan tâm trước những chuyện ngớ ngẩn ấy. Đơn giản bởi vì cô đang là sinh viên mỹ thuật năm cuối hệ đại học. Cô rất cá tính. Cô tự tin tuyệt đối vào khả năng "phối màu" của mình. Và cô cũng trượt ra khỏi quỹ đạo của đám bạn cùng khóa vớ vẩn về nhan sắc, lại hay nhiễm virus hoán chuyển giới tính - hễ con gái thì gầy gò, tóc tai xơ xác, ăn nói bạt mạng và hút thuốc bất cần như đàn ông; còn con trai thì tay chân mềm nhũn, dẻo oặt, đồng bóng, điệu đàng như đàn bà.

Cô khác tất cả bọn người "đồng chất đồng màu" ấy. Hay nói chính xác hơn là cô nguyện sẽ hơn hẳn họ. Bằng chứng cô không tụ tập vào những quán cà phê mục ruỗng giá ba nghìn một cốc, không tập tành vỉa hè nốc rượu chuối hột pha cồn 45 độ, không mơ màng nhả khói thuốc hiệu Vina, không say giọng Tuấn Ngọc và chết đuối vì âm nhạc Trịnh Công Sơn. Đã nói là cô trót thần tượng J.Lo mà lại.

Bắt đầu cuộc đời mới luôn là một cái tên. Thậm chí đơn giản hơn, có ca sĩ chỉ cần chơi mốt tóc ngắn mà trở thành biểu tượng. Vậy sao cô không thể đổi? Mất chín phút mười giây cô đã "đì zai" ra đến 12 cái tên đủ dùng cho cả năm ròng. Tuyển chọn lại, cô quyết định dùng chữ J.Ray ! A, tên này quá tuyệt! Nghe na ná J.Lo, lại cực kỳ ý nghĩa. Này nhé, chữ Ray được gợi ý từ "đường ray". Chả là nhà cô gần đường ray xe lửa. mỗi ngày dăm bận "lắc lư con tàu đi", đất đai ầm ầm rung chuyển. Trong phòng riêng cô cũng rung chuyển ầm ầm theo, dĩ nhiên có cộng hưởng vũ điệu J.Lo. Nhà mỹ học cựu trào lên cơn đau khổ. Ông không biết J.Lo nên không hiểu được con gái mình đang âm thầm ứng dụng công nghệ copy. Đến khi cô con gái vác mái tóc vàng hoe cùng chiếc áo chẽn hở rốn về trình diện, tuyên bố từ nay hãy gọi cô là J.Ray chứ đừng "Na, Mận, Ổi, Me, Tí, Tèo, Đèo, Đẹt..." nữa, cô xấu hổ lắm. Nhà mỹ học xem như đó là sự phản bội trơ trẽn với cái gien thuần Việt. Với ông, tư duy văn hóa đã bị khuất phục tuyệt đối bởi thẩm mỹ của nón lá áo dài. Bên cạnh bàn thờ tổ tiên, trong trái tim bận rộn đập, ông còn dành hẳn một ngăn riêng để tôn thờ chúng. Cái cách biểu hiện nổi loạn của con gái rượu làm ông gần như đột quỵ.

Nhưng không, ông không thể đột quỵ dễ dàng, bởi vì ông chỉ có mình nó. Ông dồn tình yêu thương vĩ đại vào nó hơn cả ngành mỹ học mà ông theo đuổi và gắn bó đến suốt đời, không phải để chết khi chưa nuôi con nên người. Vả, ông còn muốn chứng kiến cái ngày con gái thành danh.

"Thì bây giờ con cũng có một cái danh: J.Ray, bố không thấy sao?" - con gái ông ôn tồn giải thích. Ông lia lịa xua tay rồi nhắm tịt mắt nhằm chối bỏ thực tế: "Trời ơi, thôi nào con gái, mẹ con trên bàn thờ mà biết được thì bà ấy chẳng thể đầu thai vì nhục". "Bố làm quá, chỉ là một biệt danh thôi mà - J.Ray ngúng nguẩy làm duyên theo cái cách lắc mông của J.Lo khiến ông bố thấy quá ư thô tục chứ chả duyên dáng gì - con chỉ phổ biến tên này cho đám bạn cấp tiến của con biết mà thôi. Chứ bố, thì con vẫn là Tí, Na, Đèo, Đẹt... tùy ý! Phải không bố? Ứ... ư...". Trời, nó nói thế mà nghe được sao? Chỉ phổ biến tên này cho đám bạn cấp tiến, thế có nghĩa là ông được xếp vào hàng "âm lịch", được quyền "tùy ý" là do con gái ông không thèm chấp? Nhà mỹ học ngậm đắng nuốt cay, thôi thì thời nay con cái đặt đâu mẹ cha ngồi đấy. Biết không thể lung lay ý chí của con, ông đành nhượng hẳn một phòng riêng để con được tự do theo đuổi tiến trình Tây hóa. Tuy nhiên, ông không thể lật đổ bàn thờ trót thờ thẩm mỹ nón lá áo dài, nên ông nguyện rằng đến chết cũng không bước vào "tham quan" gian phòng của J.Ray.

Trong gian phòng nhỏ ấy, J.Ray trang điểm cho nó một vẻ đẹp hớ hênh. Nhộn nhịp trên kênh MTV là các clip phơi bày ngồn ngộn những đường cung nảy lửa của các ngôi sao lừng lẫy đương thời. Dưới đất, J.Ray hai mươi ba tuổi rưỡi, chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành cử nhân hội họa, hồ hởi say mê vẽ những bức tranh khỏa thân với đủ các tư thế nằm-ngồi-nghiêng-ngửa. Này những kẻ không am tường nghệ thuật, xin các vị đừng xúc phạm đến chúng. Bởi vì cô đang vẽ chính bản thân cô, với một tham vọng tràn trề rằng một ngày không xa cô sẽ chinh phục các gallery nổi tiếng bằng những bức tranh khỏa thân tự họa nghiêng-ngửa-nằm-ngồi vô tội vạ!

J.Ray kế thừa gien thông minh của bố cộng với sự nhạy cảm đến thừa mứa của một tay cầm cọ, nên cô thấy mình luôn bị chứng buồn thảm tấn công. Và vì cô biết mình luôn khác gu sinh viên trường họa, nên cô đóng sầm cửa và có ý định chạy đâu đó ra phố để nạp lại năng lượng đã mất.

Ở một cái liên-hợp-bar khu vực trung tâm nồng nàn mùi rượu ngoại trộn lẫn các hương thơm sực nức của các nhãn hiệu nước hoa cao cấp nhưng không mấy phù hợp với khí hậu nhiệt đới, J.Ray đung đưa chân tự tin nhìn mấy gã Tây dềnh dàng chơi bi-a với những đường cơ ngọng nghịu. Cô rất muốn tham gia. Nhưng không lẽ trơ trẽn chủ động đặt vấn đề. "Tôi muốn chơi với you?", hoặc: "Tôi có thể chơi cùng với you được không?". Từ "chơi" dùng không khéo biết đâu người ta sẽ nghĩ tục. Thôi được, cô sẽ kiên nhẫn thụ động chờ cho đúng tinh thần gái Á Đông. Thể nào rồi cô cũng sẽ được ngó ngàng. Nhưng cô đã lầm, những gã vào đây chơi bi-a là chỉ biết say bi, những gã nốc rượu chỉ quen nhìn nhãn chai, còn mấy gã mê tán gái thì không đến vào giờ này hoặc tán xong đã dẫn đi nơi khác. Chẳng ai chịu đến mời mọc hoặc tỏ thái độ làm quen. Hốt nhiên mà cô thấy đơn độc. Buồn kinh khủng buồn. Cô hư ảo nghĩ, phải chăng người nghệ sĩ là một thứ sinh vật bị trời đày, lúc nào cũng có tư tưởng đứng trên thiên hạ một nấc thang, vì cao hơn và lại quen thói ngước mặt nhìn trời, nên lúc nào cũng mang cảm giác chơi vơi? Chơi vơi thêm vào mỗi chữ một dấu sắc là trở thành chới với. Chới với hoặc vì độ cao thật sự hoặc vì đang trượt ngã. Buồn. Cô đơn. Chới với. À ha, sao lại thế chứ? Thật là tồi tệ khi một món cocktail pha trộn cả ba liều độc dược này. Chới với. Cô đơn. Buồn!

J.Ray uể oải gọi bồi tính tiền cốc Martini pha đá đang uống dở, rồi xô ghế đứng dậy. Ngoài kia cái nắng nung người đang mai phục. Đi hết một quãng đường là tới cái trường trung học chuyên nổi tiếng. Phía trước trường có một tán phượng rừng rực cháy. Cạnh đó, nơi hàng rào quét vôi vàng nhạt, một lũ hoa giấy trơ trẽn xòe váy, cũng thấm đẫm một màu đỏ lập lòe. Giữa trưa, nắng gắt lên ngột ngạt. Mặt đường nhựa nhẫy nhụa như sắp tan ra thành chất lỏng, nhìn nhức nhối cả mắt. J.Ray tấp xe vào lề đường để chờ qua cơn đau đầu vừa xảy ra đột ngột. Sao thế nhỉ, mới có một cốc Martini mà sao choáng váng thế này? Người đi đường vô tình lướt qua, không một ai chú ý. Đâu ai lạ gì cái cảnh say nắng ở đô thị miền nhiệt đới? Cô lảo đảo ngồi phệt xuống vỉa hè, tay không quên rút chìa khóa xe khỏi ổ. Thời gian trôi qua chẳng có bao nhiêu, vậy mà khi tỉnh dậy, cô nhận ra chiếc xe đã bốc hơi. Chỉ còn chiếc chìa khóa vô duyên nằm gọn bàn tay. Sững sờ đến không thể khóc, chỉ biết cười cay đắng. Cô hoang mang nhìn quanh và không biết mình phải bám víu vào cái gì. Bỗng ai đó đi sượt qua cô và dừng lại. Trùm phủ một bóng mát chở che. Dưới cái nón lá trắng lấp lóa là một mái đầu hoe vàng đánh tơi xù tép bưởi. Giọng ngọng nghịu hỏi: "Cô có làm sao không? Tôi có thể giúp gì được cho cô?" - giọng của một người ngoại quốc.

...Bằng một cách đơn giản là vẫy xe ôm, cô đã về được căn phòng sáng tạo cạnh đường ray. Bố cô không có nhà, có lẽ ông đang say mê giảng dạy mỹ học ở một trường nghệ thuật nào đó. Giờ đây nước mắt cô mới kịp rỉ ra. Nó rỉ ra quá ít và quá chậm, khiến cô hồ nghi đấy không phải là sản phẩm của tuyến lệ mà biết đâu chỉ là chút mồ hôi nơi mi mắt. Từ cái buổi trưa bất trắc và quá sức vô lý này, cô chợt nhận ra một sự thật mỉa mai rằng trong phút giây ngã gục bên đường, tất cả đồng loại phóng xe qua không một giây ngoái nhìn. Người duy nhất quan tâm đến cô là một người đàn ông ngoại quốc. Câu nói giản dị: "Cô có làm sao không? Tôi có thể giúp gì được cho cô?", nghe mòn vẹt như những mẩu đàm thoại trong giờ ngoại ngữ mà cô đã nấu nhừ trong suốt những năm đi học phổ thông. Giờ đây nó trở lại, giản đơn mà mãnh liệt.

Cô ngủ một giấc ngủ ngắn buổi trưa hè trong tiếng nhạc giần giật của J.Lo. Trong cơn mơ, hình ảnh người đàn ông xa lạ hiện về. Thật trớ trêu, dưới chiếc nón lá trắng là cặp mắt xanh lơ, tóc vàng xù tép bưởi, thân hình phì nộn, quần soóc áo ba lỗ, khoe ra từng túm lông dày loe hoe màu nắng. Ông ta từ từ cúi xuống, cúi xuống thật thấp, cho đến khi nhân vật chính trong cơn mơ cảm giác bóng mát vừa đổ xuống đã biến thành bóng tối. Cô nghẹt thở rồi cô vẫy vùng. Tỉnh mộng. Một giấc mộng không chút xa xỉ vì nó chỉ tái lặåp hiện thực xảy ra cùng ngày mà thôi.

Đã nhiều khi, cô tỉnh mộng giữa khuya vì đoàn tàu rầm rập tuôn qua rồi cướp luôn của cô giấc mơ ngào ngọt về người đàn ông tóc vàng xù tép bưởi ấy. Để xua tan sự vô nghĩa của đêm dài, cô buộc phải cầu cứu những tư thế nghiêng-ngửa-nằm-ngồi trong những bức tranh tự họa. Hàng loạt tranh cuồng nhiệt ra đời. Lần này có sáng tạo và cũng có "điểm nhấn" hơn khi cô đưa vào tranh hình tượng những chiếc nón lá. Chúng e ấp che chắn những nơi nhạy cảm nhất của các tư thế khỏa thân. Hình thành một loạt tranh ấn tượng và gợi cảm. Một phong cách rất J.Ray.

Trong những cơn mộng du giữa trưa hè oi bức, J.Ray không ngừng tìm kiếm hình bóng người đàn ông ngoại quốc xa lạ dạo chơi hôm nào, nhưng hành trình chỉ là vô vọng. Bất chợt một lần cô dừng lại nơi vỉa hè khu vực trung tâm thành phố và phát hiện ra trước mặt một cái gallery to đùng. Cô đánh bạo bước vào và dè dặt tiếp thị tranh mình qua những phiên bản ảnh chụp. Người phụ trách môi giới ồ lên kinh ngạc. Sao lại thế chứ? Làm sao cái con bé điên điên kia lại có thể sáng tạo ra những thứ quá độc đáo như thế chứ? Sau đó là ồ à, gật gật đầu, ừ thế nhé, thôi thì hẹn gặp sau nhé, nhất định là thế nhé!

Không lâu sau đó là một cuộc triển lãm cá nhân rầm rộ tổ chức cho J.Ray. Thành công ngoài sức tưởng tượng. Mặc nhiên tranh cô lên giá vù vù và cô vẽ không kịp thở. Cô vẽ theo tốc độ của đoàn tàu Bắc Nam rần rật tuôn qua nhà mỗi ngày dăm bận. Cô vẽ trong tiếng nhạc hip-hop giậm giật của J.Lo. Cô vẽ trong những giấc mơ chập chờn hình ảnh người đàn ông tóc vàng mắt xanh đội nón lá. Cô vẽ vì nỗi ám ảnh chiếc nón lá cúi xuống - cúi thấp xuống, tỏa bóng mát vào đời cô, mát lạnh! Vài tháng nữa cô sẽ lên đường sang Hồng Kông tham dự cuộc bày tranh mới nhất, theo sự giới thiệu của một nhà sưu tập tràn trề kinh nghiệm. Sau Hồng Kông kế hoạch hãy còn tiếp diễn. Có thể là một quốc gia nào đó bên kia bờ Đại Tây Dương.

Náo nức trước những cơ hội dồn dập của con gái rượu, nhà mỹ học tương đối hài lòng, lần đầu tiên thử ghé mắt qua gian phòng riêng của nó - một vườn ươm nghệ thuật thật sự, và luôn tiện bật kênh MTV để chiêm ngưỡng J.Lo. Bỗng dưng ông thoắt run bần bật cả người.

5/2003


Nguồn: Thanh Niên
Đăng nhập để trả lời
0
Vũ trụ câm
Vũ Đình Giang




Thường xuyên trong những buổi chiều ngoại ô đầy gió, Min bị nỗi đe dọa xâm chiếm bởi những tiếng sấm mơ hồ dội lên từ cuối chân trời. Nơi cội nhãn già nua chưa bao giờ ra hoa kết trái, Min mắc cái võng dù tòng teng chẳng mấy khi nằm. Từng đám mây bay qua bầu trời thảng hoặc để lại những hình thù ngộ nghĩnh tùy theo trí tưởng tượng của Min. Trong vùng hồi ức xa xăm bỗng mọc lên một đám mây hình nấm trôi đi dưới ánh nắng quái gở của chiều tà - một cảnh tượng kỳ vĩ và ngoạn mục mà có lần trên chuyến bay về H. Min tình cờ thấy được. Qua ô cửa kính đọng đầy hơi nước, tấm thảm mây dày cộm chập chùng dường như bất động, khiến Min nghĩ rằng nếu mình lỡ rơi xuống đó, hẳn sẽ được giữ lại trong cảm giác mềm mại an toàn và vĩnh viễn không thể nào chạm đất.

Giờ đây, trong căn phòng cáu bẩn đầy nghẹt đất sét, mầu bột và giấy vụn, Min bó gối nhìn những bức tranh treo xộc xệch trên tường, cố nặn óc nghĩ ra một việc gì đó để làm, cốt xua đi cảm giác bị đe dọa bởi những tiếng sấm nổ mơ hồ. Từ ngày thi rớt đại học, Min đâm ra thờ thẫn và uể oải, cậu hay khép hờ cửa sổ rồi đứng ngó mông lung ra ngoài qua khe cửa hẹp, quan sát thế giới chung quanh thay đổi chậm chạp từng ngày. Bấy giờ là cuối thu đầu đông, những chiếc lá trong vườn bắt đầu cong lên rồi ngả sang mầu vàng sậm. Không gian nồng đượm mùi dầu chuối tỏa ra từ xưởng bánh kẹo nhà bên cùng tiếng máy dệt rào rào lên không ngớt nơi những xưởng dệt thủ công của vài gia đình gốc Quảng còn sót lại trong vùng.

Căn nhà vắng lặng nằm im lìm trong khu vườn nhỏ chỉ bật ra tiếng người vào buổi tối. Bà mẹ độc lập và giàu có dường như cố hữu một nguyên tắc là chỉ trao đổi với cậu con trai những câu chuyện thật sự cần thiết trong bữa ăn, hiếm khi khóe môi bà nở nụ cười. Người hầu gái học được cách tiết chế cảm xúc từ bà chủ quyền lực, cũng keo kiệt lời nói nhưng lại hào phóng những cái ngáp vặt vô tội vạ. Cô ta chăm chỉ hoàn thành tốt mọi việc trong nhà rồi lên phòng bật tivi, hồn nhiên lau nước mắt sau mỗi trường đoạn sướt mướt của những bộ phim nhiều tập dành cho giới bình dân.

Thỉnh thoảng Min phóng xe máy đi vòng vèo ra các quán xá trong vùng. Mãi cũng chán! Đành khép chặt cửa ở lì trong phòng, ngủ vùi rồi nguệch ngoạc vẽ những bức tranh ngày một khó hiểu. Thời đi học Min cũng lặng lẽ như thế, cả lớp không ai phát hiện ra tài năng của cậu, nên những tờ báo tường của lớp thường xuyên phải thuê người lớp khác sang trang trí. Cho đến ngày lớp trưởng phát hiện ra cậu đang say mê trong một khóa luyện thi mỹ thuật, thì lúc đó mọi người cũng sắp ra trường.

Trong bữa ăn tối lạnh nhạt của ngày biết tin thi rớt, Min thông báo với mẹ bằng một câu nói nhát gừng:

- Con sẽ luyện thi cho năm sau, mẹ ạ!

Bà mẹ nhướng cặp mày thanh tú, tia nhìn tỏa ra một vệt mầu tối lặng lẽ, cố trấn an:

- Đừng lo lắng quá, con trai! Mẹ sẽ thuê riêng một họa sĩ về làm gia sư cho con.

- Không cần thế đâu, mẹ! - Đứa con cúi mặt vào tô súp - Con sẽ đến lò luyện như mọi lần...

Bà mẹ lắc mái đầu uốn tỉa khá công phu, mặt nhăn lại khiến những vết rạn ở hai cánh mũi được dịp hằn rõ, cố nén tiếng thở dài:

- Sự dạy dỗ không bao giờ là chu đáo ở những môi trường quá đông đúc.

- Nhưng ở đó con có bạn...

Min lẩm bẩm tỏ thái độ bất bình rồi xoay người mở cửa tủ lạnh lấy ra đĩa trái cây. Cậu tần ngần một lúc lâu rồi quyết định cầm quả lê rời nhà ăn lên lầu. Trong căn phòng nhỏ, nơi thế giới riêng đầy ắp trăm thứ hầm bà lằng nhưng bất khả xâm phạm, cậu nhặt nỗi lòng của mình đang vương vãi trên sàn nhà, rồi đem dán nó nơi cánh cửa sổ đã hờ khép. Cậu vịn tay vào đó và giương mắt nhìn ra. Ngoài kia, đêm tối sẫm. Những tàn cây mệt nhọc đang thiếp ngủ, ánh lên những vệt sáng hắt ra từ các ô cửa của nhà hàng xóm. Mơ hồ một tiếng kêu khắc khoải của loài chim lạ ăn đêm.

Phía dưới nhà, mẹ Min đang trao đổi với ai đó qua điện thoại về một câu chuyện làm ăn dang dở. Người hầu gái bình thản dọn dẹp bàn ăn, nhẩm đếm số chén bát bất di bất dịch được dọn ra vào mỗi tối, tận hưởng niềm sung sướng của một ô-sin nhàn nhã. Thật may mắn cho cô, ít khi khách đến chơi nhà, nên cô chưa bao giờ bị nhấn chìm trong sự bận rộn và đau đớn vì những tiếng quát tháo của gia chủ. Cô nhớ có lần, hình như đã rất lâu rồi, có một người đàn ông trung niên dáng dấp to cao vâm váp ghé ngang rồi ngủ lại. Đêm ấy cậu chủ nhỏ không về. Hình như Min đang kẹt chuyến dã ngoại xa cùng với lớp. Cô hầu gái bê chai rượu whisky lên cho bà chủ, thấy hai người lặng câm ngồi đối diện nhau, môi ai cũng dính chặt điếu thuốc tỏa khói mờ mịt. Cô rút lui xuống nhà, sợ hãi đến nỗi chỉ dám bật tivi xem hình nhưng khóa tiếng.

Sáng hôm sau, khi cô hầu gái trở dậy thì người khách lạ đã biến mất tự khi nào. Bà chủ lún sâu trong mớ chăn nệm thoảng lên mùi nước hoa xa lạ, mở to đôi mắt trống rỗng nhìn như xuyên thủng trần nhà. Sáng ấy bà chủ không đi làm, bà cứ đi lên đi xuống cầu thang rồi đột ngột phá tung cửa phòng riêng của Min lục soát thứ gì đó. Chốc sau bà gọi người hầu gái tới và dặn dò:

- Cô đã gọi thợ tới sửa cánh cửa sổ trên phòng cậu Min, nó gần sút bản lề ra rồi. Thật nguy hiểm nếu đêm nào đó mưa bão quét qua. Và thay luôn cửa kính đã bị rạn. Không hiểu Min đã va đập thứ gì vào kính nên nó mới thế. Chiều nay thợ đến, cháu nhớ quan sát họ và trông nom nhà cửa cẩn thận giúp cô nhé!

Chiều muộn Min về vứt ba lô ra sàn và hét lên những tràng dài vô nghĩa, khiến cô hầu co rúm người như thể sai lầm ấy là do cô dựng ra. Đúng như dự đoán, Min mắt đỏ ngầu chạy vội xuống cầu thang, gọi người hầu giật giọng:

- Chị Gái! Chị Gái đâu rồi? Tôi đã bảo là không ai được phép xâm phạm căn phỏng của tôi kia mà. Ai?

- Nhưng đấy là mẹ cậu... - Cô hầu tên Gái ấp úng, thở không ra hơi.

Min giận dữ bỏ lên lầu và từ chối luôn bữa tối. Rất khuya, bà chủ về tới nhà, không tỏ thái độ gì hoang mang khi nghe thuật lại câu chuyện của Min. Không biết bà lên phòng dàn xếp câu chuyện ra sao mà căn nhà vẫn im bặt, không phát ra một tiếng động nào như mọi khi. Và Min, trong những ngày hôm sau, vẫn giữ thói quen tắt hết đèn trong phòng rồi nhìn ra bên ngoài qua khe cửa sổ mở hé. Mắt cậu mênh mang ngập đầy những tia nắng sót lại trong chiều tà.

Đêm nối đêm ngày nối ngày, căn phòng nhỏ của Min vẫn lặng câm và phủ trùm bóng tối. Thường sau những giờ luyện vẽ ở trường về, Min đánh trần nằm vật ra sàn ngó mông lung lên trần nhà. Cậu nhìn thấy những đám mây hình nấm trôi đi dật dờ. Không gian dường như giãn nở trong suốt. Cậu vẽ nhiều hơn trước, những bức tranh chập chờn mầu sắc ngày một khó hiểu vì không để lại hình thù gì cụ thể, chỉ có những nhát cọ thao túng mặt giấy lúc uể oải lúc cuồng nhiệt. Mầu lục sẫm cứ choán hết mặt tranh. Dưới sàn, vô số những bức tượng què cụt bằng đất sét, có cái đã nứt rạn sứt mẻ một vài chi tiết nên biến dạng thành những vật thể méo mó. Trên tường, chi chít những chiếc mặt nạ tróc lở và các tờ báo cũ dán chồng chéo lên nhau thành các mảng lập thể đầy ám ảnh... Người hầu gái có lần tò mò đã phá kỷ cương lén nhìn trộm vào phòng trong một buổi trưa oi bức, thấy cậu chủ đang khỏa thân đứng bất động trước tấm gương soi mới thay đã lại xuất hiện những vết rạn mới, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng vào chính cậu mà có vẻ như không nhìn thấy một cái gì...

Trong nỗi hốt hoảng tột độ, người hầu gái lập cập vịn lan can lần dò xuống tầng trệt và ngã lăn ra, một lúc lâu mới có thể ngồi trở dậy. Chiều ấy cô ta thu xếp quần áo định bụng chờ bà chủ về rồi xin nghỉ việc. Thế nhưng khi chạm phải ánh nhìn trống rỗng và khóe môi lạnh lẽo của bà chủ, cô không dám cất lời.

Bà chủ hỏi:

- Tại sao?

Cô không thể thuật lại câu chuyện ban trưa, một phần vì ngượng và một phần vì sự vô lý của nó.

- Cháu đang sợ hãi điều gì ư? - Mắt bà chủ vẫn nhìn xoáy vào cô hầu gái.

"Cái đầu ấy thông minh biết bao!" - cô hầu nghĩ, không dám ngẩng mặt lên, mặt cô nhòe nước và cô thổn thức:

- Cháu sợ...

- Cháu sợ điều gì? - Giọng nói ân cần mà nghiêm khắc.

- Cháu sợ... Không, cháu buồn! Cháu cảm thấy rất buồn...

Vừa lúc Min đi xuống, cắt đứt giọng sũng nước đang lắp ba lắp bắp. Đôi vai người hầu run lên không thể kiểm soát. Rất may, Min chỉ lướt qua và không dừng lại. Cậu ta dắt xe ra khỏi nhà chuẩn bị đi đâu đó.

Bà chủ vỗ về cô hầu, giọng gần như ra lệnh:

- Cháu phải ở lại! Cháu nên ở lại! Nhà cô chỉ có hai mẹ con, có muốn không buồn cũng chẳng được. Cô thì đi suốt ngày. Min thì lầm lì ít nói, tính nó xưa nay là thế mà... Cháu không nên câu nệ...

- Mức lương và sự đối xử của cô thế này chẳng lẽ không tốt sao?

- Vâng, là rất tốt... Thế nên...

Bà chủ thông minh cướp lời:

- Thế nên cháu cần ở lại! Cháu phải ở lại! Nào, đưa cái túi xách cho cô. Một công việc lao động phổ thông nhàn nhã trong thời buổi này không nhiều đâu, cô gái trẻ ạ.

Dứt câu, bà xách cái túi lên phòng cô hầu, trả nó về đúng vị trí cũ.

Không gian vẫn mênh mang ở căn nhà quá rộng và ba chiếc ghế cứ chông chênh trong những bữa ăn tối lặng lẽ. Bà chủ vẫn quan tâm tới con trai bằng những câu hỏi vừa đủ lượng thông tin nhưng thiếu hẳn kịch tính. Min vẫn phát đi phát lại những câu trả lời nhát gừng. Cô hầu vẫn dọn dẹp bàn ăn với chừng ấy chén bát xoong nồi đũa muỗng. Và căn nhà vẫn chưa có vị khách quan trọng nào ghé qua.

Nhưng Min thì hơi khác trước. Cậu ta ra khỏi nhà nhiều hơn vào ban ngày. Đêm, cậu thường tắt đèn sớm. Sau lần bắt gặp cậu chủ khỏa thân đứng bất động trước gương như một kẻ tâm thần, cô hầu gái không dám bén mảng đến cánh cửa bí ẩn ấy nữa. Cô sợ chạm mắt vào những hình thù quái gở giăng mắc khắp phòng của Min. Bởi mỗi khi cô lén nhìn vào những gương mặt méo mó dị dạng ấy là y như rằng chúng cũng phóng tia nhìn chằm chặp lại cô. Cô sợ chúng ám vào giấc ngủ rồi sinh ra những cơn ác mộng.

Vậy mà Min đã sống một cách an toàn giữa chúng. Đơn giản vì đó là thế giới do chính Min tạo ra. Dạo sau này Min đã sáng tạo được một trò chơi mới. Cậu tha về những miếng simili có chức năng hấp thụ nhiệt và phản quang, cắt ra thành muôn vàn những mảnh vụn có hình ngôi sao, sau đó tỉ mẩn bắc ghế đính từng ngôi sao tí hon ấy lên trần nhà. Công việc thủ công này tưởng đơn giản nhưng hóa ra rất tốn thời giờ. Nguy hiểm nhất là việc phải sử dụng hai ba chiếc ghế chồng lên nhau mới đủ chiều cao cho Min với tay đụng trần. Min cặm cụi tiến hành công việc trong nhiều ngày mà vẫn không thỏa mãn. Đêm xuống, cậu khoái trá tắt hết đèn. Với sự hấp thụ nhiệt rồi phát ra ánh sáng được một thời gian ngắn, thế là trong vùng tối đen đặc, hiện ra một bầu trời sao lung linh hết sức kỳ thú. Rồi cậu đếm sao. Rồi cậu mơ tưởng viển vông. Cậu thấy mình bay lên, bay lên... Người cậu nhẹ tênh, cậu chạm vào được những tia sáng lấp lánh ấy. Thế giới nở ra đến vô cùng... Cậu đứng dậy nhảy múa, với tay khua khoắng lên bầu trời sao vĩ đại của riêng cậu. Và cậu cười sằng sặc trong đêm...

Ngày nối ngày đêm nối đêm, Min không ngừng bắc ghế đính sao lên trần để khi tắt hết đèn vũ trụ sẽ hiện ra rồi khoái trá thưởng thức. Và trong những buổi chiều, không gian vẫn dày đặc nỗi đe dọa xâm chiếm bởi những tiếng sấm mơ hồ dội lên từ cuối chân trời. Cho đến ngày kia, bà mẹ không thấy con trai xuất hiện trong bữa ăn tối bèn sai người hầu gái lên đập cửa phòng, sau nhiều lần hô toáng lên mà không tiếng đáp trả. Khi cánh cửa bật mở, trong vùng tối đen đặc, cô hầu lần tay bật công tắc điện. Trên cao bầu trời sao vụt tắt ngúm. Chợt cô hét lên những tràng ú ớ khi phát hiện ra Min đang vật vã trên sàn nhà bừa bộn giấy bút như vừa bị trượt chân ngã từ những chiếc ghế chồng lên cao, tuy nhiên, định thần nhìn kỹ thì thấy nơi khóe miệng của Min đang sùi lên dòng nước bọt chảy ngoằng.

Nhưng Min đã không chết. "Ma túy, chị hiểu không? Con chị đã bị sốc thuốc, may mà... " - vị bác sĩ nghiêm mặt kết luận. Còn người mẹ đau khổ lảo đảo vịn tay ghế, nhắm mắt nuốt cơn cảm xúc vào trong như thói quen lạnh lùng thường nhật. Tuy nhiên, lần này bà đã không thể. Bà ngẩng mặt lên cay đắng hỏi: "Ma túy ư? Vì sao?...".

Dù tỉnh lại Min cũng không thể trả lời hay nói đúng hơn là Min không muốn trả lời. Vì một lẽ, cậu cho rằng mẹ cậu hẳn phải hiểu rõ điều này hơn ai hết. Nỗi buồn, sự cô đơn, chứng trầm cảm..., chúng đã bao vây cuộc sống của con, trùm phủ khắp căn nhà này. Chẳng lẽ mẹ không hiểu sao, hở mẹ?

Thấy con đã qua cơn nguy kịch, bà mẹ móc di động run rẩy bấm số định gọi cho một ai đó. Rồi bỗng dưng bà dừng lại đột ngột. Không! Bà không muốn ông ấy lại đay nghiến bà. Bao nhiêu năm nay bà đã chứng tỏ được bản lĩnh của mình, bằng vẻ mặt bình tĩnh đông cứng trong mọi trường hợp, bằng một sự nghiệp ổn định và phát triển. Không! Bà chưa hề vấp ngã, chưa hề suy sụp. Bà không thể để cho ông thấy bà đang thất bại trong vai trò người mẹ như thế này.

Chỉ có cô hầu Gái là không hề biết gì về những bí ẩn trong ngôi nhà mà cô đang phục vụ. Cũng phải thôi. Cô chỉ mới đến đây làm việc có hai năm. Cô làm sao biết được từ rất nhiều năm trước, khi cậu chủ Min còn bé tí và còn rất đỗi hồn nhiên tinh nghịch, cha mẹ cậu đã chia tay vì một vụ ngoại tình từ phía người chồng. Bằng tất cả sự kiêu hãnh của người phụ nữ quá đỗi xinh đẹp, người vợ trừng phạt chồng bằng cách chối bỏ hai chữ "tha thứ", dù người chồng ra sức van nài. Trải qua nhiều năm, lòng kiêu hãnh đóng băng rồi biến thành nỗi đớn đau câm lặng. Đứa con đành gánh vác hậu quả này. Mà ngay cả nó, dù có cố gắng vẽ ra bao nhiêu bức tranh khó hiểu đi nữa, dù tạo ra bao nhiêu bầu trời sao đi nữa, nó cũng không thể mường tượng được rằng hằng năm, mẹ nó chỉ cho phép hai người gặp lại nhau đúng một lần vào dịp kỷ niệm ngày cưới, cũng chính là ngày hai người chối bỏ nhau.

Dĩ nhiên, cái ngày ấy cô hầu Gái không thể nào biết được. Nhưng hình như người cha tội nghiệp của Min thì cô hầu đã gặp một lần rồi. Ấy là vị khách hiếm hoi có cái dáng to cao vâm váp đã ghé đến ngôi nhà một đêm nào đó vắng Min. Rất tiếc, mối quan hệ sâu xa này cô cũng không biết nốt, bởi vì ngay cả tên ông ta cô còn chẳng biết nữa là...




Nguồn: SaiGon Today
Đăng nhập để trả lời
0
Những truyện ngắn của tác giả: Vũ Đình Giang

Đã mang vào thư viện

Chúc Nguyễn Đình, vui, khỏe và.... cho gửi lời thăm BX của Nguyễn đình luôn nhé

Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-11 22:35:47ct.ly>
Kẻ lạ ở trong nhà
Vũ Đình Giang




Hỏi người vì sao cây lá mãi xanh, bầu trời mãi cao và không có thiên thần? Vì sao nắng thường nhạt nhẽo về cuối ngày và mưa vẫn hay rơi vào đêm vắng? Vì sao những con đường khao khát được dài mãi ra nhưng luôn chứa quá nhiều hạt bụi?

Đã mang vào thư viện

Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0