Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

GỬI GIA ĐÌNH THÂN YÊU...

1 trả lời, 1.748 lượt xem — Trang 1 / 1
NỘI ƠI !

Trọn một tháng trời
Nội rời xa chúng cháu
Khoảng trống lớn chẳng thể nào khép lại
Nỗi nhớ thương chúng cháu còn ghi mãi
Nội đi rồi bỏ lại những nhớ nhung...

Ngày cháu về,
Đôi hàng lệ lại rưng rưng
Chẳng muốn tin nội đã thành hoài niệm
Nỗi nhớ thương chẳng thể nào kìm nén
Bật khóc òa bên nấm mộ dần xanh...

Nội ! Nội ơi !
Ở tận chốn cửu tuyền
Nội có hay cháu còn kêu tên nội
Nội có hay một mình ông ở lại?
Nỗi nhớ thương gặm nhấm tấm thân gầy

Bao nhớ thương nội lỡ bỏ lại đây....[&o]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-22 09:52:26tamsulinh_tqt>
BỐ !

Trong tuổi thơ con
Bố dữ dằn
Là roi, là gậy, những vết nằn mông con
Là nỗi ấm ức mỗi trận đòn :
"Bố đánh con thế
Ghét con lắm mà !"

Vô tình con chẳng nhận ra
Tình thương của một người cha khác nhiều
Chẳng là lời ngọt, lời yêu
Mà là roi, gậy trước điều con sai

Bao năm con giận bố hoài
Mà đâu hay biết chẳng ai bằng Người
Giờ đây khi được lên người
Con mới ngấm hết đòn roi ngày nào...[8|]
Đăng nhập để trả lời
0