KHÔNG ĐỀ
Có thể từ kiếp xưa
Chúng ta đã từng hò hẹn
Nhưng duyên phận luôn muốn đùa tới bến
Nên đời này hai ta chẳng gần nhau
Không gian lặng thầm
Đâu thể nào chứa hết nỗi đau
Bao đắng cay không đẫm đầy nước mắt
Mà chỉ có nụ cười khiến cho lòng se thắt
Như con tàu trên đường về phía trước
Hai ta đi chung một chuyến hành trình
Mỗi người đều gồng mình chịu đựng lắm gian truân
Phải mang vác trên vai nhiều nỗi lo trần thế
Ta không thể giữa chừng thay đường, đổi vé
Bao nhiêu năm số mệnh đã an bài
Mộng ước nào cũng chỉ hẹn ngày mai
Khi linh hồn đã trở về bùn đất
Ta hiểu nhau từ đời thường rất chật
Đau niềm đau không thể nói thành lời
Biết nhìn tương lai
Bình tâm đi con tàu ga đầu về ga cuối...
20/09/05.
Có thể từ kiếp xưa
Chúng ta đã từng hò hẹn
Nhưng duyên phận luôn muốn đùa tới bến
Nên đời này hai ta chẳng gần nhau
Không gian lặng thầm
Đâu thể nào chứa hết nỗi đau
Bao đắng cay không đẫm đầy nước mắt
Mà chỉ có nụ cười khiến cho lòng se thắt
Như con tàu trên đường về phía trước
Hai ta đi chung một chuyến hành trình
Mỗi người đều gồng mình chịu đựng lắm gian truân
Phải mang vác trên vai nhiều nỗi lo trần thế
Ta không thể giữa chừng thay đường, đổi vé
Bao nhiêu năm số mệnh đã an bài
Mộng ước nào cũng chỉ hẹn ngày mai
Khi linh hồn đã trở về bùn đất
Ta hiểu nhau từ đời thường rất chật
Đau niềm đau không thể nói thành lời
Biết nhìn tương lai
Bình tâm đi con tàu ga đầu về ga cuối...
20/09/05.