MÙA THU
Gió lạnh tràn qua khung cửa
Cuốn theo lá rụng trong chiều
Choàng thêm lên mình chiếc áo
Mùa thu vừa đến hắt hiu
Mùa thu lạnh nồng đôi má
Em thơ đi học vội vàng
Mùa thu say bừng mắt lá
Trưa về đốm lửa xôn xang
Em nghe mùa thu đang nói
Tình duyên hết tuổi hẹn hò
Em vội về may áo cưới
Mùa thu đang vội chuyến đò
Mùa thu đang tròn độ chín
Vòng tay nồng ấm đam mê
Vẫn yêu tình yêu muôn thuở
Mỗi khi mùa thu lại về
20/9/05.
TỰ TRÀO
Để có thể tự cười mình
Ta đã đi qua rất nhiều năm tháng
Hạnh phúc, đắng cay, ngọt ngào, lai láng
Và bao lần vuột mất những tình yêu
Cuộc đời dạy ta có bao nhiêu điều
Khi thơ trẻ ta dại khờ đâu hiểu
Lòng kiêu hãnh hay chính mình non yếu
Mà bây giờ nuối tiếc tháng năm trôi
Để có thể tự cười mình
Sao ta không biết cười ngày xưa ấy
Lại để cho yếu mềm thành lệ trào run rẩy
Vội vàng đi khi chưa kịp bình tâm
Chẳng thể nào dừng lại để băn khoăn
Chưa dạn dày để thấm đời mỏi mệt
Tưởng gió sương ở bên ngoài cách biệt
Nào đâu hay sương gió vận vào tim
Để có thể tự cười mình
Lòng ta đã nhiều đoạn đường vấp ngã
Nhưng dẫu cho đau buồn hay nghiệt ngã
Ta vẫn gồng mình trọn vẹn cùng ta
Nhân ái cho mình, nhân ái bao la
Là lẽ sống vững bền hơn tất cả
Hoa vẫn nở trên đất cằn sỏi đá
Tự cười mình cho cuộc sống thơm hương…
20 – 21/9/05.
CON TRẺ
Con hỏi bao điều mới mẻ
Mẹ làm sao biết trả lời
Khi chính mẹ còn chưa hiểu
Những uẩn khúc trong cuộc đời
Làm sao giãi bày cặn kẽ
Tiên, Phật có xấu, có hư
Với con Trời luôn có mắt
Nhìn rõ từ xưa đến giờ
Bạn bè có quen, có lạ
Người mình khác người phương Tây
Nhưng con không vì biên giới
Con chơi trọn vẹn, đủ đầy
Mẹ ước mong con khôn lớn
Bình an sống cuộc đời thường
Sao cho tâm hồn thanh thản
Gió trời lồng lộng muôn phương…
21/9 – 20/10/05.
KHÔNG ĐỀ
Nghe gió mùa se se lạnh
Thổi ngang qua vầng trán buồn
Biết là mùa đông đã đến
Mây về lãng đãng chiều hôm
Màu nâu bao trùm sương khói
Nhuốm màu cảnh vật hao gầy
Thương mẹ lưng còng đi cấy
Giẻ mạ loang bùn se tay…
3/11/05.
NGƯỜI CON GÁI CÓ ĐÔI MẮT BUỒN
Người con gái có đôi mắt buồn
Nhìn vào đâu trong chiều đang đến
Cô muốn như cánh chim lao vào đau đớn
Để có thể lời ca trong vút, ngọt ngào
Hoặc như ngôi sao
Lẫn muôn ngàn tinh tú
Vô danh hàng ngàn đêm
Chỉ để một lần lóe sáng
Cho những lời đang yêu
Hay như hạt cát biển khơi bé nhỏ, cô liêu
Sóng biển lên là chìm dần đáy nước
Dẫu cát thôi vẫn có lần mộng ước
Khi lâu đài đang xây
Người con gái có đôi mắt buồn
Cô nhìn đi đâu, về đâu
Không biết nữa
Phía bên ngoài cánh cửa
Muôn ngàn đời lung linh…
14/11/05.
NƠI SINH
Có lẽ đó là một ngày nắng gió
Dòng sông quê cuộn đỏ bùn non
Bến nhỏ ngôi nhà xanh màu lá
Chợt vỡ òa tiếng khóc: Mẹ sinh con
Giây phút ấy có đôi người hạnh phúc
Gửi cho đời mộng ước với tương lai
Mong sao con sớm trưởng thành, khôn lớn
Quên mất mình vất vả một thành hai
Con đã lớn, con vẫn trong lòng mẹ
Cần chở che đến hết cả kiếp người
Rất nhiều khi thấy mình chưa thỏa nguyện
Con buồn lòng không biết chọn nơi sinh
Rồi cũng đến cái ngày con làm Mẹ
Vòng quay đời như một lẽ đương nhiên
Con đã khóc thương hình hài bé bỏng
Đầu thai vào nơi không tuổi, không tên
Con đã nhầm lẫn chăng, nhầm lẫn
Bờ môi xinh khen mẹ nhất trên đời
Con vẫn bảo con không cần gì cả
Con chỉ cần duy nhất Mẹ mà thôi
Lời nói con – ngọn đèn trong lòng Mẹ
Gắng vượt lên mọi sóng gió, đau buồn
Con đã hiểu con mãi là điểm tựa
Cho muôn lần Mẹ đứng lại chờ trông…
20/11/05.
Gió lạnh tràn qua khung cửa
Cuốn theo lá rụng trong chiều
Choàng thêm lên mình chiếc áo
Mùa thu vừa đến hắt hiu
Mùa thu lạnh nồng đôi má
Em thơ đi học vội vàng
Mùa thu say bừng mắt lá
Trưa về đốm lửa xôn xang
Em nghe mùa thu đang nói
Tình duyên hết tuổi hẹn hò
Em vội về may áo cưới
Mùa thu đang vội chuyến đò
Mùa thu đang tròn độ chín
Vòng tay nồng ấm đam mê
Vẫn yêu tình yêu muôn thuở
Mỗi khi mùa thu lại về
20/9/05.
TỰ TRÀO
Để có thể tự cười mình
Ta đã đi qua rất nhiều năm tháng
Hạnh phúc, đắng cay, ngọt ngào, lai láng
Và bao lần vuột mất những tình yêu
Cuộc đời dạy ta có bao nhiêu điều
Khi thơ trẻ ta dại khờ đâu hiểu
Lòng kiêu hãnh hay chính mình non yếu
Mà bây giờ nuối tiếc tháng năm trôi
Để có thể tự cười mình
Sao ta không biết cười ngày xưa ấy
Lại để cho yếu mềm thành lệ trào run rẩy
Vội vàng đi khi chưa kịp bình tâm
Chẳng thể nào dừng lại để băn khoăn
Chưa dạn dày để thấm đời mỏi mệt
Tưởng gió sương ở bên ngoài cách biệt
Nào đâu hay sương gió vận vào tim
Để có thể tự cười mình
Lòng ta đã nhiều đoạn đường vấp ngã
Nhưng dẫu cho đau buồn hay nghiệt ngã
Ta vẫn gồng mình trọn vẹn cùng ta
Nhân ái cho mình, nhân ái bao la
Là lẽ sống vững bền hơn tất cả
Hoa vẫn nở trên đất cằn sỏi đá
Tự cười mình cho cuộc sống thơm hương…
20 – 21/9/05.
CON TRẺ
Con hỏi bao điều mới mẻ
Mẹ làm sao biết trả lời
Khi chính mẹ còn chưa hiểu
Những uẩn khúc trong cuộc đời
Làm sao giãi bày cặn kẽ
Tiên, Phật có xấu, có hư
Với con Trời luôn có mắt
Nhìn rõ từ xưa đến giờ
Bạn bè có quen, có lạ
Người mình khác người phương Tây
Nhưng con không vì biên giới
Con chơi trọn vẹn, đủ đầy
Mẹ ước mong con khôn lớn
Bình an sống cuộc đời thường
Sao cho tâm hồn thanh thản
Gió trời lồng lộng muôn phương…
21/9 – 20/10/05.
KHÔNG ĐỀ
Nghe gió mùa se se lạnh
Thổi ngang qua vầng trán buồn
Biết là mùa đông đã đến
Mây về lãng đãng chiều hôm
Màu nâu bao trùm sương khói
Nhuốm màu cảnh vật hao gầy
Thương mẹ lưng còng đi cấy
Giẻ mạ loang bùn se tay…
3/11/05.
NGƯỜI CON GÁI CÓ ĐÔI MẮT BUỒN
Người con gái có đôi mắt buồn
Nhìn vào đâu trong chiều đang đến
Cô muốn như cánh chim lao vào đau đớn
Để có thể lời ca trong vút, ngọt ngào
Hoặc như ngôi sao
Lẫn muôn ngàn tinh tú
Vô danh hàng ngàn đêm
Chỉ để một lần lóe sáng
Cho những lời đang yêu
Hay như hạt cát biển khơi bé nhỏ, cô liêu
Sóng biển lên là chìm dần đáy nước
Dẫu cát thôi vẫn có lần mộng ước
Khi lâu đài đang xây
Người con gái có đôi mắt buồn
Cô nhìn đi đâu, về đâu
Không biết nữa
Phía bên ngoài cánh cửa
Muôn ngàn đời lung linh…
14/11/05.
NƠI SINH
Có lẽ đó là một ngày nắng gió
Dòng sông quê cuộn đỏ bùn non
Bến nhỏ ngôi nhà xanh màu lá
Chợt vỡ òa tiếng khóc: Mẹ sinh con
Giây phút ấy có đôi người hạnh phúc
Gửi cho đời mộng ước với tương lai
Mong sao con sớm trưởng thành, khôn lớn
Quên mất mình vất vả một thành hai
Con đã lớn, con vẫn trong lòng mẹ
Cần chở che đến hết cả kiếp người
Rất nhiều khi thấy mình chưa thỏa nguyện
Con buồn lòng không biết chọn nơi sinh
Rồi cũng đến cái ngày con làm Mẹ
Vòng quay đời như một lẽ đương nhiên
Con đã khóc thương hình hài bé bỏng
Đầu thai vào nơi không tuổi, không tên
Con đã nhầm lẫn chăng, nhầm lẫn
Bờ môi xinh khen mẹ nhất trên đời
Con vẫn bảo con không cần gì cả
Con chỉ cần duy nhất Mẹ mà thôi
Lời nói con – ngọn đèn trong lòng Mẹ
Gắng vượt lên mọi sóng gió, đau buồn
Con đã hiểu con mãi là điểm tựa
Cho muôn lần Mẹ đứng lại chờ trông…
20/11/05.