14 trả lời, 2.657 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Gửi Mẹ
Ép-xê-nhin
Mẹ già ơi, biết mẹ có còn không
Con vẫn sống gửi lời chào tạ mẹ
Mái nhà cũ, ôi mái nhà nhỏ bé
Ánh chiều tuôn như suối lặng không lời.
Có phải mẹ ơi, như người ta bảo
Mẹ vẫn buồn, lo khổ mãi về con
Cứ mỗi buổi lại ra đường lắm thế
Quàng trên vai chiếc áo cũ bông sờn.
Có phải mẹ ơi trong bóng chiều chập choạng
Trong ánh xanh lơ, trông ngóng bồn chồn
Tưởng ai đó trong cơn say quán rượu
Cắm mũi dao vào tận trái tim con.
Con van mẹ, mẹ đừng lo mẹ nhé
Cơn mơ đè nặng trĩu sẽ qua đi
Con chẳng phải hạng người điêu đứng thế
Phải chết khi chưa gặp mẹ giãi giề.
Con sẽ về khi cành tơ bén lá
Mảng vườn xưa lại trắng xóa màu xanh
Nhưng mẹ đừng như tám năm xưa nhé
Cứ bình minh lại đánh thức nửa chừng
Đừng đánh thức, mẹ ơi, cơn mơ đã tắt
Đừng khơi dậy mẹ ơi, những nôn nao đã lạnh tanh rồi
Từ sớm lắm, nỗi chán chường mất mát
Đã buộc đời con thử thách không nguôi.
Cũng đừng dạy con nguyện cầu mẹ nữa
Ích chi đâu, dĩ vãng khép lâu rồi
Chỉ biết mẹ- niềm vui và cứu giúp
Chỉ mẹ là ánh chói lọi không lời...

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
YÊU MÃI KHÔNG THÔI
W.GOETHE (Đức)
Đi ngược tuyết, ngược mưa
Đi ngược làn gió thổi
Đi trong sương ngập lối
Vẫn yêu hoài không thôi!
Yêu, dù bao nỗi đau
Ta cũng không lùi bước!
Hơn cả khi thắng cuộc
Đời vui dâng sắc màu
Từ tim đến trái tim
Bao nổi niềm thức dậy
Chính là nổi đau ấy
Tạo tình yêu thiêng liêng!
Có lẽ nào ta trốn?
Trở lại khu rừng xưa?
Mọi thứ đều vô nghĩa
Trước vương miện cuộc đời
Hạnh phúc không ngừng nghỉ
Ta yêu hoài không thôi!
Thái Bá Tân dịch.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Không đề
(thơ Gac-xi-a Looc-ca)
Bài ca
chưa bao giờ được hát
Ngủ trên môi tôi rất đỗi u buồn
Bài ca
chưa bao giờ được hát
Trong khu vườn hoang sơ đâu đó
Con đom đóm đầu tiên lập loè
Mặt trăng như tấm lưới bằng vàng
Tuôn ra trên con sông nhỏ
Và bài ca tôi mơ khi đó
Là bài ca
Chưa được hát bao giờ
Bài ca những đôi môi trầm tư
Và hơi ẩm bâng khuâng sương giá
Bài ca những phút giây quên lặng
Lạc đường đi trong bóng đêm dầy
Bài ca của ngôi sao du mục
Trên buổi bình minh không tàn.
(Bằng Việt dịch)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
MÙA HÈ NỒNG CHÁY
Hernich Haino
Mùa hè nồng cháy
Ở trên má em
Mùa đông lạnh lẽo
Ở trong tim em
Nhưng sẽ có một ngày
Hỡi em
Mùa đông sẽ trên má
Mùa hè sẽ trong tim
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
ÁNH LỬA NHỎ
M. Ixakôpxki
Cô gái tiễn biệt hôm nào
Chàng trai ra tiền tuyến
Trời không trăng, không sao
Bên cổng nhà lưu luyến.
Chàng trai đi hồi lâu
Vẫn quay đầu ngoái lại
Vẫn thấy ngọn đèn dầu
Sáng trong phòng cô gái.
Và từ đó, chiến trường
Trong gia đình chiến sĩ
Xung quanh là người thương
Xung quanh là đồng chí.
Anh lính vẫn nhớ nhiều
Về một khu phố nhỏ,
Về cô gái anh yêu
Về ánh đèn đêm nọ.
Và từ đó chiến trường
Vì tự do Tổ quốc
Vì ngọn đèn quê hương,
Anh càng hăng đánh giặc.
Người dịch: Thái Bá Tân
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Bài thơ vĩnh biệt
Nicolai Vapzarốp
Đôi khi anh sẽ vào trong giấc ngủ em,
Như một khách thăm bất ngờ và xa ngái...
Em, em chớ để anh ngoài đường cái
Với anh em đừng chốt cửa cài then!
Anh sẽ vào, lặng yên và anh sẽ ngồi rất khẽ
Đôi mắt đăm đăm xuyên bóng tối nhìn em
Và khi anh đã ngắm em đến mòn con mắt.
Anh sẽ hôn em, rồi thì anh lại ra đi .
(Xuân Diệu dịch)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Tình Yêu
Raxun Gamzatov
I
Trên trái đất đường đi không kể xiết
Ðường dài lâu, gian khổ cũng rất nhiều.
Nhưng anh hiểu: khó và dài hơn hết
Là con đường ta vẫn gọi tình yêu.
ừ thì biết là đường tình không ngắn,
Nhưng không ai thiếu nó sống yên lành.
ừ thì biết là khó khăn vô tận,
Nhưng lại đầy cám dỗ, cuốn lòng anh.
Anh cứ nghĩ rằng anh, thật lạ,
Chỉ trẻ khi đi trên vĩnh cửu đường này.
Anh từng vất, đã, đang và sẽ ngã,
Nhưng ngã rồi lại dậy, bước đi ngay.
Và anh chắc không bao giờ lạc lối,
Vì phía trước là em, là tay em vẫy gọi.
II
Có thể nói tình yêu là trường học
Nơi không phải ai muốn học, cứ vào
Nơi thầy giáo là nụ cười, tiếng khóc
Bắt học trò làm việc khắt khe sao !
Tôi đã học nhiều sách hay và hiểm
Học càng lâu, càng thấy rõ một điều:
Khó có thể thành công nhờ kinh nghiệm
Của những người thất bại với tình yêu
Tôi cố học nhưng không vào, trầy trật
Thường vất đau, thi trượt, nợ bài
Thường phạm những sai lầm nghiêm trọng
nhất
Lý luận, thực hành không sắc sảo, thường
sai...
Thành ra tôi hầu như không tiến bộ
Dù đã học suốt đời trong nhà trường đó.
Thái Bá Tân dịch

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Chuyện tình sông Nêva
Olga Bergol
Tôi đứng cô đơn trên sông vắng
Ôi Nêva chiều sáng đầu đông.
Tôi lắng nghe sâu thẳm của lòng sông
Lời thở than giã từ hạnh phúc.
Sông đang than ... hay chính tôi đang khóc?
Mưa đang rơi... hay nước mắt tôi rơi?
Giọt mưa buồn lặng lẽ đâu trên môi
Tôi khe khẽ đưa bàn tay gạt nhẹ.
Dễ dàng quá! Tôi hoàn toàn đứng lặng,
Và bật cười ngu ngốc quá đi thôi...
Chỉ có những kẻ điên mới so sánh giống như tôi...
Nước mắt, đâu phải là mưa ...mấy ngón tay lau sạch ?!
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Qua đồng ướt sương rơi
M.Jacovski
Qua đồng ướt sương rơi
Theo đường mòn len lỏi
Một anh bạn tiễn tôi
Về nhà sau dạ hội
Tới cửa anh lại gần
Cẩn thận nhìn sau trước
“Tôi muốn dù một lần
Xin hôn cô nếu được”
Tôi liền trả lời ngay
Rằng “Tôi không thích thế”
Rằng “Tất nhiên điều này
Không bao giờ có thể”
Anh chàng liền ỉu xìu
Định về ngay lúc đó
Nghĩ mình không được yêu
Tiễn làm gì thêm khổ
Tôi tiến lại gần hơn
“Mà thôi - rồi nói tiếp-
Thế anh không thể hôn
Mà không cần xin phép?”
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 141
Từ: 18.01.2006
Trạng thái: offline
một bài thơ khác cũng của Olga về sông Nêva nè (ko chính xác hẳn vì chỉ nhớ trong đầu thôi
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
):
Không đề (Bài thơ cuộc đời)
Em nhớ lại chuyện thời quá khứ
Khúc hát ngây thơ của một thời thiếu nữ
Ngôi sao sáng bừng trên sóng Nêva
Và tiếng chim kêu giữa buổi chiều tà
Năm tháng đắng cay hơn năm tháng ngọt ngào
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Chuyện cũ xa rồi anh xa cách thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa
Bọn trẻ bây giờ lại tiếp bước theo ta
Lại nhấp lại vị ngọt ngào thủa trước
Vẫn sông Nêva sớm chiều sóng hát
Nhưng nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh
Giá trị cuộc sống nằm ở chỗ khi sinh ra bạn khóc trong khi mọi người cười, còn khi mất đi bạn cười còn mọi người thì khóc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 687
Từ: 11.01.2006
Trạng thái: offline
Mình có một bài thơ hay, mà không nhớ tên tác giả và tên bài thơ, chỉ nhớ là do Thái Bá Tân dịch, bạn nào biết bổ xung giúp mình...
Ven sườn núi
Dọc đường tôi đi
Lá Tre chạm vào nhau rất khẽ...
Xa người thương
Lòng tôi không nhẹ...
Cả Tượng Thánh nhiều khi
Người ta cũng sờ tay, ve vuốt
Thế mà cô bảo tôi:
"Em có chồng rồi
Không được chạm vào em, có tội"
Cả trong những lời nói dối
Sự thật đôi khi cũng có ít nhiều
Quả tình em nói không yêu
Nhưng anh tin
Có thể em cũng yêu một tí...
Mới mùa Xuân
Những cánh hoa Anh đào
Đã rơi lặng lẽ..
Thế mà anh ước mơ có thể
Hái hoa trang điểm cho em..
Ừ thì em
Hoàn toàn không yêu anh
Nhưng hoa Taliban
Đẹp thế trên cành
Lẽ nào em không đến ngắm?...
Tình yêu của anh
Như cây cỏ kia mãi xanh
Em có cắt, có làm gì cũng vậy
Cỏ vẫn ra chồi non.
Thái Bá Tân dịch
Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Vô đề
-Alêchxây Tônxtôi-
Mùa Thu đến lá trong vườn đã rụng
Lá vàng bay, bay theo gió; Ngoài đồng
Phía xa xa, ngay sat rìa thung lũng
Đang khoe mình, đỏ rực cả hàng phong
Anh khẽ nắm tay em, một lúc
Buồn và vui, lẫn lộn giữa trời chiều
Anh nhìn em và khóc vì hạnh phúc
Vì vụng về không biết nói anh yêu
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Cuộc sống ơi ,ta mến yêu người
-K.Vansenkin-
Cuộc sống ơi , ta mến yêu người
Tự điều ấy không có gì mới lạ
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người
Yêu chung thuỷ, yêu vẹn tròn tất cả
Các cửa sổ đã bật đèn, và tôi
Từ nhà máy đi về nhà mệt mỏi
Cuộc sống ơi, ta mến yêu người
Và mong người mỗi ngày mỗi đẹp
Tôi được cho không ít ở đời này
Cả sông núi, đại dương, mặt đất
Tôi đã từng được biết niềm vui
Của tình bạn vô tư và chân thật
Cuộc sống ơi, hãy thành công hãy vui
Trong tiếng nhạc của mùa xuân mãi mãi
Cuộc sống ơi , ta mến yêu người
Và hi vọng cũng được người yêu lại
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Yên Lặng
-E.EPTUENCÔ-
Anh và em cổ xưa như biển cả
Biển dịu dàng ru ngủ vỗ về ta
Anh và em cổ xưa như nỗi khổ
Tự ngàn đời ta muốn tránh cho xa
Em yêu ơi, ta mệt rồi có phải
Những con tàu trắng kia không đến đón chúng mình
Ta chỉ đón lớp lớp triều ấp đến
Ðể ngả vào tình biển lớn mông mênh!
Cái vực thẳm đại dương mọi điều như hiểu hết
Với chúng mình chẳng bắt nạt gì nhau
Hãy yên tĩnh nếu không còn cách khác
Nếu không còn biết cách chạy đi đâu
Anh hít thở tóc em đẫm sóng chiều xa ngái
Như hít thở mùi hương một xứ lạ xa mình...
Anh sung sướng vì anh không vĩ đại
Và vì em không sắt đá cùng anh!
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Hãy quên
-A. Puskin-
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu
Khi tình yêu đã một lần tan vỡ
Đã yêu nhau mà thành dang dở
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu.
Cả hai chúng mình đều có lỗi với nhau
Anh đã quên em để mơ hồ kẻ khác
Em muốn quên đi mong tình ta phai nhạt
Đâu ngờ còn lại vết thương đau.
Nhức nhối nhiều bởi đã từ rất lâu
Trái tim ai lại bắt đầu nồng cháy
Anh muốn nói yêu em như ngày xưa ấy
Đổ vỡ rồi đâu còn được lành nguyên.
Có bao giờ hàn gắn một trái tim
Anh đừng nói cho lòng em thổn thức
Em biết anh đã qua nhiều day dứt
Anh buồn em còn buồn nhiều hơn.
Trước em buồn vì đã để mất anh
Nay em buồn vì anh khơi chuyện cũ
Làm sao lấy lại một niềm tin đã sụp đổ
Hãy quên và đừng nói yêu em.
★
★
★
★
★
0