Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

KHỜ KHẠO

3 trả lời, 1.443 lượt xem — Trang 1 / 1
        KHỜ KHẠO

        Một chút nhớ, chút thương, rồi chút giận
        Đây là gì ? Dấu hiệu cái chi đây
        Anh không rỏ, không am và chẳng biết
        Xin cô nàng am hiểu giải bài phân

        Anh này lắm, cứ giả đò như không biết
        Hay vô tình khờ khạo để trêu em
        Anh nào dám trêu em để em giận
        Anh thật tình là kẻ khờ khạo, ngu ngơ

        Này cô bé cho anh đây biết rỏ
        Đây là gì ? dấu hiệu cái chi đây
        Anh muốn biết em đây xin nói
        Đấy chính là …là… dấu hiệu của “Tình yêu”

        Ra là thế ! Anh nào có biết
        Hóa ra là dấu hiệu “một cuộc tình “
Đăng nhập để trả lời
0
        MƠ HỒ

        Cô gái ấy vẫn thường ra đây đứng,
        Dưới tàn cây bóng xế buổi chiều tàn.
        Nơi chốn ấy chắc chiêu nhiều kỷ niệm,
        Nơi từng nghe bao tiếng nói, tiếng cười.

        Giờ thì đã không còn như ngày trước,
        Nó lạnh lùng, cô quạnh thật đáng thương.
        Bỗng thấp thoáng dưới tàn cây nơi ấy,
        Một bóng người dáng vẽ rất thân thương,

        Tôi chợt nhận ra ngay người quen củ
        Chính là nàng cô gái dưới tàn cây
        Như tia chớp tôi lướt ngay tới đó,
        Hóa ra là sự ngộ nhận vô hình.

        Tôi lê bước quay về thực tại
        Nhận ra rằng nàng đã….. đi xa.
Đăng nhập để trả lời
0
        CÔ BÉ NGÀY XƯA

        Bất chợt tôi nhận ra
        Cô bé thời trung học
        Với mái tóc xinh tươi
        Đôi môi trông xinh thế !

        Đôi mắt hay suy tư
        Nụ cười thật quyến rủ
        Có phải cô người quen
        Hay phương xa cô mới tới

        Trông dáng vóc quen quen
        Sao tôi không nhận rỏ
        Tôi lặng lẽ đến bên
        Thì thầm hỏi cô bé ?

        Bây giờ cô mới nói
        Dạ thưa ! Em người quen
        Cô bé mà ngày xưa
        Hay vui đùa trong lớp

        Giờ đã thành thiếu nữ
        Làm chết ngất bao chàng…
        [/color]
Đăng nhập để trả lời
0
        TẠI AI ?

        Và cứ thế vào những buổi chiều tan học,
        Tôi vẫn thường theo con đường nhỏ thân thương
        Nhè nhẹ, từng vòng xe lăn bánh
        Tôi thả hồn theo làn gió buổi chiều hôm.

        Trong làng gió thoang thoảng mùi hương củ,
        Chính là nàng cô gái của trường tôi
        Cô gái ấy, vẫn thường ngồi băng đá
        Dưới bóng gâm lặng lẽ một mình.

        Ở nơi xa tôi vẫn thường nhìn cô bé,
        Mong một lần được trò chuyện cùng cô.
        Tôi tăng tóc vượt lên cùng cô ấy,
        Xin chào ! Bạn đi học về à?

        Cô không nói chỉ mỉm cười một cái,
        Tôi bất đầu, cảm nhận vị ngọt ngày hôm nay
        Rồi một tiếng ‘Rầm’ làm tôi chợt tỉnh,
        Ôi chao ! Tôi ôm phải cột đèn
        Tôi chấn tỉnh lôm khôm ngồi dậy,
        Hóa ra nàng đã đi xa,
        Còn tôi ở lại cùng cây cột đèn
        Chỉ vì một chút ngẩn ngơ
        Ôm nhầm cột điện lỗi này tại ai ?….huhuhuhu
Đăng nhập để trả lời
0