Ấn nghĩa thông dụng ta quen hiểu là in. Kỳ thực chữ « ấn » nguyên thủy là hình cái khuôn ấn.
Chữ Nho chỉ cái ấn đầu tiên là chữ « Khanh », vẽ ra hình cái khuôn dấu gồm hai phần giống nhau ráp lại. Ngày xa xưa, khi Thiên tử phong chức cho một chư hầu hay một cận thần thân tín, thường giao cho họ một miếng gỗ, hay một miếng ngọc cưa đôi, Thiên tử giữ nửa mảnh, còn mảnh kia thì trao cho vị vừa phong chức ý nói lên sự tin dùng. Do đó, chữ ấn thường đi đôi với chữ tín là vậy. Cũng xin nói thêm, một thẻ tre hay thanh gỗ chẻ ra, vua giữ một nửa, người kia giữ nửa kia còn gọi là « phù », nên về tên gọi nói là ấn phù hay ấn tín đều đồng nghĩa cả.
Chữ « Ấn », về sau được thực sự vẽ ra hình cái bàn tay phải cầm một mảnh phân nửa cái ấn nguyên thủy ở trên bị cưa đôi.
Người Tàu thuở xưa coi chiếc ấn là biểu tượng cho những chức quan mà vua thường ban như các chức khanh tướng công hầu. Do đó về thiếp chúc Tết của Tầu, đôi khi họ thích chơi chữ trong sự chúc tụng, ví dụ một người nhận được cái thiếp đề chữ « thụ phong quí ấn » nhưng lại vẽ hình con khỉ (hầu) leo lên một cây phong (maple), đang với tay khều lấy một tổ ong (cũng nghĩa phong) và lấy cái túi vải đựng ấn. Toàn hình vẽ nói lên lời cầu chúc hy vọng được thăng quan lớn !