TỪ khi còn làm Đại nguyên súy tổng quốc chính Bình vương Nguyễn Huệ đã để tâm đến việc lập tại Nghệ-an một kinh đô mới. Vì ngài cho rằng, đối với địa thế nước ta hồi ấy, Nghệ-an ở vào khoảng giữa đất nước, đạo-lộ thích-trung và là chỗ đất rau rốn của tổ tiên ngày trước.
Từ trước, ngài đã truyền bảo La-sơn phu tử Nguyễn Thiệp về Nghệ chọn đất dựng kinh đô cho kịp kỳ ngài về ngự. Nhưng La-sơn phu-tử chưa làm xong, nên ngài giá hồi Phú-xuân, tạm cho sĩ-tốt nghỉ sức.
Đến ngày mồng một tháng sáu năm mậu-thân (1788), trước khi lên ngôi hoàng-đế, ngài lại sai thảo chiếu giục Nguyễn Thiệp làm việc ấy. Ý ngài muốn cắm đất làm tân-đô ấy ở vào khoảng chỗ dân cư, phía sau Phù-thạch hành-cung, nhưng gần về mạn núi. Nếu không thế thì cho Nguyễn Thiệp được tùy tiện mà chọn định, miễn là nội ba tháng phải làm xong. 441
Sau khi nhận được tờ chiếu ấy, Nguyễn Thiệp thì xem đất, trấn thủ Thận thì đứng đốc suất quân lính các đạo đánh đá ong, thợ thuyền các hiệp xây cất doanh tác rồi chẳng bao lâu, dưới chân núi Kỳ-lân ở Nghệ-an, đồ sộ nổi lên một khu nội thành, trong có Long-lâu ba từng, điện Thái-hòa hai hành-lang để phòng có lễ triều hạ. Thật xứng đáng với cái tên mới mẻ đẹp đẽ là Phượng-hoàng trung đô hoặc Trung-kinh Phượng-hoàng thành.
Về việc đổi đóng đô ở Nghệ-an này, vua Quang-trung có sai Ngô Thì-Nhậm viết một bức thư ngoại giao, gửi cho Lưỡng Quảng tổng đốc Phúc Khang-An bày tỏ duyên cớ. Đại ý nói : Nước ta từ Lý, Trần về sau đều đóng đô ở Thăng-long cả. Gần đây vượng khí ở đây đã tan hết rồi. Bây giờ bờ cõi nước ta, về phía nam, mở rộng hơn trước. Sự đóng kinh-đô chỉ có Nghệ-an là chỗ đất vừa-vặn ở giữa, nên đã chọn nơi núi Phượng-hoàng ở Nghệ đặt làm Trung-đô rồi. Từ nay, phàm các công văn đi lại đường sá xa hơn Thăng-long gấp bội, vậy mong bên Thanh lượng thứ cái lỗi chậm trễ. 442