MỒNG bốn tháng mười, Sứ bộ quay về đến tỉnh thành Hồ-nam. Khi thấy Trần Dụng-Phu, một viên quan nhà Thanh, tâu trình về việc Quốc-vương nước Nam từ khi ngồi thuyền thì sự phục thực khởi cư có phần thuận tiện thỏa thích và tinh thần lại càng sảng kiện hơn lúc đi trên đường bộ, vua Thanh lấy làm mừng rỡ lắm. 404
Hằng năm, vua Thanh vẫn thân viết chữ « Phúc » 福 ban cho các vương, công đại thần và các đốc, phủ các tỉnh để làm quà mừng xuân mới.
Nay vua Thanh muốn tặng món quà ấy cho Quốc-vương nước Nam, nhưng sợ đến mồng một tháng chạp mới thử bút rồi viết đưa cho thì, khi Quốc vương nhận được, đã qua tết nguyên đán mất rồi ! Vì vậy, vua Thanh phải đặc cách viết trước khiến cho Quốc vương nhận được ngay từ trong năm để đến sang giêng năm mới treo chơi trong dịp tân-xuân.
Để tiễn gót Quốc vương về nước, Trần Dụng-Phu hộ-tống suốt dọc đường. Khi về đến Nam-quan đã là ngày 29 tháng 11. Bấy giờ mới cùng nhau từ biệt. Lúc đó đã gần ngày lễ Gia-bình, tức là ngày lễ Chạp. Vua Thanh, ngoài chữ « Phúc » nói trên, lại chính tay viết chữ « Thọ » 壽 để tặng Quốc vương làm quà tốt lành trong tiết xuân mới 405. Đồng thời còn tặng thêm những quà như :
Một hộp các trái cây đã làm thành mứt để dùng ở dọc đường (nhưng dặn không cần phải viết biểu tạ ơn).
Một đôi hà-bao lớn trong đựng đồ bát-bảo bằng các thứ ngọc thạch các màu sắc.
Vua Thanh lại tự viết để tặng Quốc-vương bốn chữ đại tự « Củng cực quy thành » 拱極歸誠 406 và đôi câu đối :
祝嘏效尊親, 永矢丹忱知弗替.
覬光膺寵錫, 載稽青史未前聞.
Phiên âm : « Chúc hỗ hiệu tôn thân, vĩnh thỉ đan thầm tri phất thế407 ; Cận quang ưng sủng tích, tái kê thanh sử vị tiền văn ». 408
Ngày 11 tháng 7 năm canh-tuất (1790), khi Giả-vương bệ kiến ở hành-cung Nhiệt-hà, vua Kiền-long có tặng một bài thơ do nhà vua tự làm lấy :
瀛藩入祝, 值時巡,
Doanh phiên nhập chúc, trị thì tuần,
初見,渾如舊識親.
Sơ kiến, hồn như cựu thức thân.
伊古未聞來象國,
Y cổ vị văn lai Tượng quốc,
勝朝往事鄙全人
Thắng triều vãng sự bỉ kim nhân !
九經柔遠祗重驛
Cửu kinh nhu viễn chi trùng dịch.
嘉會於今勉體仁
Gia hội ư kim miễn thể nhân.
武偃文修,順天道
Võ yển, văn tu, thuận Thiên đạo.
大清祚永萬千春…
Đại-Thanh tộ vĩnh vạn thiên xuân… 409
Giả vương bảo Phan Huy-Ích họa lại bài ấy để đáp vua Thanh :
上塞恭瞻玉輅巡,
Thượng tái cung chiên ngọc lộ tuần,
傾葵一念效尊親.
Khuynh quỳ nhất niệm hiệu tôn thân.
波澄桂海遵候度.
Ba trừng Quế hải tuân hầu độ.
日暖蓂階見聖人.
Nhật noãn minh giai kiến thánh nhân.
萬里梯航歸有極,
Vạn lý thê hàng qui hữu cực,
九天雨露沐同仁.
Cửu thiên vũ lộ mộc đồng nhân,
乾行景仰無疆壽,
Kiền hành cảnh ngưỡng vô cương thọ,
普率胥陶帝世春.
Phổ suốt tư đào đế thế xuân. 410
Bài họa vần ấy dâng lên, được vua Thanh châu phê khen rằng : « Thi diệc gia thỏa » (thơ cũng hay và êm).
Giả vương còn được tặng tiễn rất hậu :
- Bốn đôi hà-bao nhỏ trong đựng đồ bát bảo bằng vàng và bằng bạc.
- Một cái hà-bao trong chứa bốn đồng kim ngân tiền và bốn thứ đồ đẹp bằng vàng bạc.
- Áo mặc, đồ dùng, một vạn lạng bạc và các đồ thượng phương trân ngoạn (đồ quí báu của nhà vua chơi).
Khi Giả vương vào bệ kiến xin từ biệt, vua Thanh muốn tỏ tình ân cần thân thiết, bèn mời vào bên giường ngự, lấy tay vỗ vai Giả Vương, vỗ về yên ủi ôn tồn. Lại sai họa công vẽ một bức chân dung đưa tặng để làm kỷ-niệm.
Sứ-bộ ra đi từ cuối xuân canh-tuất (1790) ; đến 29 tháng 11 năm ấy thì về nước.
Những cuộc tiếp đón và tiễn đưa đã làm triều Thanh mất ngót một năm bận rộn. Sứ-giả Mãn-thanh, do vua Kiền-long sai phái, trong dịp có thượng khách này, tấp nập đi lại, náo nhiệt ở dọc đường.
Cho nên Đoàn Nguyễn-Tuấn một người trong Sứ-bộ hồi ấy, đã viết bằng giọng đắc thắng ở cuối cuốn Tinh-tra kỷ-hành 411 của Phan Huy-Ích, một tập thơ kỷ thuật chuyến đi sứ này, rằng :
« …Thị hành dã, Đại Hoàng-đế cách Đốc-thần bạn tống. Chu xa tinh kỳ diệu nhân nhĩ mục. Sở chỉ quan lại bôn tẩu nghinh phó. Thu, để Nhiệt-hà hành hung ; phục tòng Giá hồn Yên-kinh, chi Tây-uyển. Liên tuần tiến yết, thiên sủng ưu dị. Tòng lai ngô quốc sứ Hoa vị hữu như thử chi kỳ thả vinh giả !… » 412
Nghĩa là : …Chuyến đi này được nhà vua (Thanh) đặc cách cho quan tổng-đốc (Thanh) đi bạn tống. Thuyền, xe, cờ, quạt quáng cả tai mắt người ta. Đi tới đâu, quan lại phải bôn tẩu đón tiếp đến đó. Mùa thu (năm canh-tuất), (1790) đến hành cung ở Nhiệt-hà ; lại theo xa-giá (vua Thanh) về Yên-kinh, đi Tây-uyển. Luôn luôn tiến yết hàng tuần, được ơn trời âu-yếm ưu đãi khác thường. Trước giờ, người mình đi sứ Tầu chưa có lần nào lạ lùng và vẻ vang như vậy…