Sau khi đã cân nhắc kỹ, anh Hề bỏ mặt nạ ra và để lên bàn:
- Khi người anh họ đức độ Wimsey của tôi đã để lộ bí mật, thì tôi chẳng còn lý do gì để giấu tên, che mặt nữa.
Anh quay lại phía Diane de Plangy.
- Tôi sợ khi cô nhìn thấy tôi, cô sẽ hết ảo tưởng. Ai đã thấy Wimsey là đã thấy tôi vì giữa chúng tôi chỉ có một sự khác biệt đó là tôi điển trai hơn và ít điệu đàng hơn, nhưng tôi thấy sung sướng mà khẳng định rằng sự giống nhau giữa chúng tôi chỉ thể hiện ở hình thức bề ngoài của chúng tôi mà thôi.
- Thật không thể tin nổi ở mắt mình nữa. - Trùm Miligan nói.
Hắn nghiêng hẳn người về phía trước để nhìn Bredon cho gần hơn, nhưng Bredon đã giơ tay ra và với vẻ không lấy gì làm cố gắng lắm, đã đẩy hắn lùi lại một khoảng cách đáng kể.
- Đừng có mó vào! Dù có tới gần, anh cũng vô ích thôi. - Anh nói dằn từng tiếng một. - Gương mặt anh chẳng chút dễ chịu gì khi nhìn gần. Anh có khuôn mặt đầy những mụn nhọt của những người đã ăn uống quá độ.
Nhận xét này quá là đúng và đã làm tên trùm bực tức. Diane bật cười.
- Tôi đoán rằng, - Bredon nói tiếp. - Khi mời tôi đến đây chơi, hẳn là các vị có ý muốn hỏi tôi một điều gì đó. Vậy,... việc gì nào?
- Tôi không hiểu tại sao tôi lại không thành thật với anh được nhỉ. - Tên trùm Miligan nói.
- Nghe được điều này thật thú vị biết mấy... Một người lão luyện có giá trị bằng cả hai người.
- Các bạn cứ nói những gì làm các bạn vui, nhưng nghe tôi sẽ là lợi ích của các bạn đấy.
- Lợi ích về tài chính ư?
- Còn có thứ lợi ích nào khác trong cuộc đời này nữa chăng?
- Quả nhiên vậy. Tôi đã thấy anh thông minh hơn rồi đấy... Nào, các câu hỏi là gì đây?
- Anh biết Pamela Dean như thế nào?
- Pamela ư? Một cô gái thật đáng yêu, phải không nào? Tôi đã làm quen với cô ta bằng cách tầm thường nhất, đó là có mặt ở nhà một người bạn chung. Tôi có thể công nhận là ý muốn biết cô ta của tôi đã được gợi ra bởi một vụ làm ăn.
- Vụ làm ăn gì vậy?
- Anh trùm thân mến, vụ làm ăn này lại có sự tham gia của một người khác trong số những người bạn chung của chúng tôi đó là ngọn lửa Victor Dean. Đây là một chàng trai đáng lưu ý, phải không nào?
- Đáng lưu ý về phương diện nào vậy? - Miligan hồ hởi vội hỏi.
- Anh không biết anh ấy sao? Tôi cứ nghĩ là anh đã biết rồi cơ đấy. Vậy thì, tại sao tôi lại ở đây?
- Cả hai anh đều làm tôi bực mình rồi đấy, - Cô Diane xinh đẹp lịch thiệp nói. - Khi nào thì các anh thôi cái kiểu nói vòng vo tam quốc ấy đi? Người anh họ quí tộc của anh đã nói với chúng tôi về anh và anh ấy cũng đã biết về chúng tôi rồi, ngài Bredon ạ. Thôi, cho qua đi, Tên thường gọi của anh là gì vậy?
- Bốn con chữ cái đầu tiên tạo thành chữ MORT (chết).., còn ba con chữ sau là IER và người anh họ đáng yêu của tôi đã nói gì với các bạn vậy?
- Anh ấy nói anh là một kẻ chuyên buôn lậu các thứ thuốc gây nghiện.
- Tôi không hiểu làm thế nào mà một con vật lại có thể biết được những chuyện tày đình như thế.
- Còn anh lại biết quá rõ, - Diane nói đế vào. - Là anh sẽ được cung cấp thứ đó ngay tại đây, tại nhà anh Tod. Tại sao lại không nói thẳng ra nhỉ?
- Các bạn nói có lý đấy. Vậy ra vấn đề đó đã làm các bạn quan tâm tới tôi, phải thế không, anh trùm?
- Đến lượt tôi hỏi anh: như anh nói, có phải vì "cái đấy" đã cuốn hút anh về phía Dean?
- Không đâu, vì cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không biết anh Dean là người đã nghiện ma tuý.
- Này, anh Bredon, nếu cho tới nay mà anh vẫn chưa biết được Dean bị sa vào vụ việc này như thế nào thì đó mới là chuyện lạ cho anh và cả cho tôi nữa đấy...
Bredon đốt một điếu thuốc và nói:
- Anh cứ nói tiếp đi.
Tay trùm nghĩ một lúc, sau đó làm ra vẻ như đã quyết định nói thật:
- Có phải qua Pamela mà anh biết được nghề của anh cô ta là gì không?
- Dean là biên tập viên trong một hãng quảng cáo thương mại lớn, đó là hãng Pym. Đó không phải là một điều bí mật, mà rõ như ban ngày vậy...
- Không đâu. Vậy mà có bí mật đấy và nếu như anh chàng ngớ ngẩn ấy không bị ngã lao đầu từ trên cầu thang cao xuống thì chúng ta cũng đã biết được bí mật đó rồi và điều đó sẽ cho chúng ta lợi ích tốt đẹp biết bao nhiêu không nào. Nhưng bây giờ thì hỏng rồi...
- Vậy thì, anh Tod, hãy nói xem, - Diane nói chen ngang câu chuyện.- Tôi nghĩ hoàn toàn ngược lại đấy, chính anh lại là người đã sợ Dean phát giác ra những bí mật thì phải?
- Thế cũng đúng thôi, - Miligan trả lời vẻ u uất. - Mỗi chúng ta đều đã tìm cách phát hiện ra những bí mật của người khác mà.
- Tôi không hiểu ý anh định nói gì, - Bredon nói. - Thôi, anh trùm, ngưng ngay cái chuyện khó hiểu này lại. Không nói nữa.
- Tôi biết về Dean nhiều hơn anh đấy.
- Chuyện đó chẳng khó khăn gì. Tôi không biết lúc anh ta sống, nhưng ngược lại, tôi lại được thông tin rất nhiều về hãng Pym đấy.
- Thế là thế nào?
- Tôi làm việc trong hãng đó mà.
- Sao cơ?
- Tôi muốn nói: tôi là nhân viên của hãng đó.
- Từ khi nào vậy?
- Từ khi anh chàng Dean kia chết.
- Vì cái chết của anh ta, ý anh muốn nói thế chứ gì?
- Đúng thế đấy!
- Anh giải thích như thế nào đây?
- Tôi được thông báo... vì ông anh họ Wimsey của tôi đã nghiêm chỉnh cho tôi biết rằng Dean đã thực hiện những vụ việc mờ ám ngay trong hãng Pym, rằng Dean đã đục nước béo cò, anh ta hy vọng sẽ kiếm chác được một món to và tôi cũng vậy, tôi dò dẫm đi tìm dấu vết của anh ta.
- Và anh đã câu được cái gì?
- Anh Miligan thân mến, anh đã chả có những thông tin ngon lành rồi sao! Tôi không có nghĩa vụ phải trao cho anh những thông tin mà không thu về cái gì.
- Tôi cũng không.
- Vậy thì điều đó cũng như anh muốn thôi. Chính anh là người đã mời tôi đến đây chiều nay. Tôi không chạy theo sau những lời mời của anh đâu đấy! Nhưng có một thứ mà tôi có thể nói với anh và tôi cũng đã từng nói với cô Plangy rồi là anh Dean đã chết một cách không bình thường, không tự nhiên; mà có người đã giết anh ta để bịt đầu mối. Ngoài ra, cho tới tận bây giờ, đối với tôi, hình như anh là nhân vật duy nhất có quyền lợi trong việc biến mất của anh ta trên cõi đời này. Đây cũng là cái tin quan trọng đang cuốn hút rất mạnh sự chú ý của một người của Sở cảnh sát Scotland.
- Chính anh, bản thân anh đã đến Sở cảnh sát Scotland rồi sao?
- Tôi biết đó là nơi anh muốn đến. Tôi không thích cảnh sát hơn anh đâu; họ là những người trả ít, cho ít, đòi hỏi nhiều, yêu cầu nhiều. Nhưng thôi, có lẽ để lần khác sẽ nói nhiều về họ. Thế sẽ tốt hơn đấy.
- Tất cả những chuyện đó đều là phịa cả mà... Anh đang ở sai hướng rồi vì tôi đâu phải là người đã giết Dean, và tụi 101 chẳng có chút lợi ích nào trong vụ việc này cả.
- Hãy chứng minh điều đó xem, - Bredon thản nhiên nói, mặt tỉnh bơ.
Hai người đàn ông nhìn nhau giây lát, nhưng không ai hiểu được đối phương đang nghĩ gì. Cuối cùng thì Bredon cũng nói:
- Thôi, bỏ chuyện đó đi. Tôi cũng là một tay chơi Poker cự phách đây, anh trùm ạ. Còn lần này tôi sẽ là người nói toạc ra mọi thứ.
- Anh muốn biết gì nào?
- Anh chẳng nghĩ là Dean đã phát hiện ra điều gì đó rồi sao?
- Ồ! Điều đó thì tôi có thể nói cho anh biết được. Anh ta tìm cách để hiểu...
- Anh ấy đã biết, mà không tìm nữa...
- Thôi được, chúng ta coi như anh ấy đã biết ai là nhân vật trong hãng Pym thực hiện các phi vụ buôn lậu những chất gây nghiện và có thể anh ta cũng đã phát hiện ra công việc đó được tiến hành như thế nào.
- Bây giờ chuyện đó còn tiếp tục không?
- Còn.
- Cũng theo cách thức đó chứ?
- Trong chừng mực tôi có thể biết.
- Vậy ra anh cũng chỉ biết trong một chừng mực, không được bao nhiêu.
- Còn anh, anh biết gì về cách làm mà sau đây chúng ta phải tiến hành?
- Chẳng gì hết.
- Trước khi đi xa hơn, tôi có thể cung cấp cho anh ma tuý và nếu anh không đủ hàng để cung cấp cho người phân phối lẻ của mình thì anh có thể chuyển số khách hàng đó cho tôi. Tôi sẽ phân phối cho họ vào chủ nhật và thứ năm. Anh có cần mẫu không? Hãy nhìn kỹ cổ áo pa-đơ-xuy của tôi đây, loại nhung đẹp đấy. Có thể anh sẽ thấy người thợ may đã nhồi cổ áo này hơi quá phải không? Người ta đã khéo léo để rỗng một khoảng bằng bề ngang cả một ngón tay, giữa hai lớp nhung và lớp lót. Người ta cũng đã nói cho biết cái túi nhỏ bí mật này, mỏng như vỏ hành, nhưng lại bền cực kỳ, đáng nể thật đấy! Bên trong chiếc túi đó, người ta cất một ít thứ bột này, chính nó cung cấp cho chúng ta cả một thiên đường trên trần thế đấy.
Miligan chìa bàn tay ra và im lặng kiểm tra cái túi và thứ được đựng trong đó. (Đó chính là thứ bột đã tìm thấy trong túi của Puncheon).
- Được đấy. Anh kiếm đâu ra thứ này vậy? Trong hãng Pym à?
- Không phải. Người ta cung cấp cho tôi trong Tu viện Garden, được tổ chức vào thứ sáu mỏi tuần....
- Thôi được, họ phải liên kết với chúng ta thôi. Này cô bé Diane, ra ngoài kia xem có gì không, còn tôi bận ở đây; chúng tôi, anh đây và tôi, sẽ cần phải nói chuyện nghiêm chỉnh về các vụ làm ăn đây.
- Đúng là cách đuổi khéo tôi ra khỏi đây rồi còn quái gì nữa, - Diane càu nhàu.
Nhưng rồi cô ta cũng vớ lấy chiếc khăn quàng của mình và đi ra.
Miligan ghé sát về phía Bredon.
- Tôi sẽ nói với anh tất cả những gì tôi biết và nếu anh chơi trò lá mặt lá trái, thì đó sẽ là những chuyện đầy bất trắc và hiểm hoạ cho anh. Tôi cóc cần biết đến những chuyện giữa anh với người anh họ quí tộc của anh làm gì.
Chỉ bằng vài lời hung hăng. Bredon đã đẩy người anh họ của mình xuống ngồi cùng hàng, đứng cùng lứa, ăn cùng mâm với bọn quỷ dữ.
- Vậy thì tốt rồi. Đây là việc tôi đề nghị anh. Bây giờ, thậm chí tôi cũng không biết người cung cấp cho tôi, người mà tôi phụ thuộc là ai nữa. Một nơi cư ngụ như nơi ở của tôi có giá đắt chảy máu mắt ra ấy chứ và tôi cảm thấy rất xót xa vì tất cả những lợi nhuận lớn nhất của tôi đều chảy vào túi một kẻ mình không quen mặt biết tên, kẻ này vẫn ẩn mình trong bóng tối, điều hành mọi việc. Chúng ta phải liên kết lại với nhau để tính bài cho chúng ta. về phía anh, anh hãy cố gắng tìm cách biết được ai là người đang điều hành, dẫn dắt công việc này trong hãng Pym
- Thế anh biết chính xác được thứ gì ở trong hãng đó?
- Không nhiều nhặn gì: tất cả những gì tôi biết lại được một người mà hiện nay đã chết kể cho nghe. Một buổi chiều, tôi đã ăn cơm cùng anh ta ở Carlton và hôm đó anh ta đã uống nhiều hơn mức có thể. Một tay ăn mặc lịch sự đi ngang chỗ chúng tôi ngồi, đã nói với tôi: "Ông biết không, chính là lão Pym, giám đốc hãng quảng cáo đấy chứ còn ai vào đây nữa". Sau đó anh ta cười và nói thêm: "Nếu lão mà biết được người ta đã tuồn thứ gì vào bán lén lút trong háng của lão, thì lão bổ cho một trận ấy chứ". "Thế là thế nào?" Tôi hỏi lại. "Thế ông không biết à? Toàn bộ chuyện buôn bán ma tuý này đều do một tay lão Pym điều hành". Tất nhiên là tôi muốn nghe, muốn có những chi tiết, nhưng anh chàng này đã bình tĩnh lại và thế là chẳng có cách nào làm gã mở mồm ra được nữa.
- Anh tin là gã ấy đủ tỉnh táo mà biết được điều gã nói ư?
- Ngày hôm sau, tôi gặp lại anh ta, hoàn toàn chưa ăn uống gì và khi tôi nhắc lại cho anh ta nghe toàn bộ những gì anh ta đã nói vào ngày hôm trước, thì tôi có cảm giác là anh ta đã cảm thấy không được yên ổn cho lắm... Anh ta đã van xin tôi giữ bí mật cho. Vậy là, ngay chiều hôm đó, anh ta bị một chiếc xe tải chẹt chết... Điều này đã làm tôi phải thận trọng...
- Còn Dean được xếp vào chỗ nào trong việc này?
- Tôi thừa nhận là nếu lâm vào trường hợp như của anh ta, tôi cũng phải đề phòng, nhìn trước ngó sau thôi. Diane đã giới thiệu anh ta với tôi vào một buổi chiều...
- Chờ cho một lát! - Bredon nói cắt ngang câu. - Cái anh chàng tốt bụng kia đã kể những chuyện ở Carlton ấy, đã lâu chưa, cách nay bao lâu rồi?
- Khoảng một năm rồi. Tôi muốn theo dõi đến cùng, nhưng khi Diane giới thiệu với tôi là Dean đã làm việc trong hãng Pym, thì tôi đã tin ngay là Dean đã làm ở đó; tôi giả vờ nói lỡ miệng vài từ. Chính những từ này đã làm anh ta chú ý, vểnh tai lên mà nghe và sau một thời gian, tôi phát hiện ra rằng anh ta đã cố tình can dự vào những chuyện làm ăn của tôi. Chính lúc đó tôi đã nói với cô Diane là phải đuổi cổ anh ta đi.
- Tóm lại, anh đã cố dò hỏi anh ta vì anh đã phát hiện ra rằng chính anh ta cũng đang cố tình dò hỏi về bản thân anh chứ gì?
- Một kiểu gì đó na ná như vậy. - Miligan thú nhận.
- Sau chuyện đó một thời gian ngắn, anh ta đã ngã lao đầu từ trên cao xuống chân cầu thang.
- Đúng vậy, nhưng tôi không đẩy anh ta. Anh đừng có tưởng tượng ra như vậy. Tôi chỉ muốn giữ anh ta ở một khoảng cách.
- Dean không dùng co-ca-in à?
- Không, mà thật không may, vì chúng tôi đã tóm được gáy anh ta. Tôi nghĩ là anh ta đã phát hiện được điều gì đó đã xảy ra ở đây; anh ta cố làm chúng ta phải tự bộc lộ mình.
- Tất nhiên rồi, nhưng anh ta lại đuổi theo hai con mồi cùng một lúc, vì tôi tin chắc anh ta được kẻ khác trả tiền công; những kẻ này nằm ngay trong hãng Pym...
- Tôi khuyên anh chớ có nên bắt chước hắn.
- Tôi chẳng muốn ngã cầu thang một chút nào cả. Còn bây giờ, anh trùm ạ, nếu tôi hiểu đúng thì anh đang muốn biết ai đang điều hành chuyện buôn lậu trong hãng Pym. Tôi nghĩ tôi có thể có cho anh chỉ dẫn mới này. Nhưng điều kiện là gì đây?
- Tôi muốn hất cẳng tất cả bọn chúng và chỉ còn lại một mình hai ta làm cái việc quan trọng này với nhau mà thôi.
- Tôi nắm chắc vì chúng ta sẽ bám riết người đàn ông tốt bụng đang buôn lậu trong hãng Pym kia và khi chúng ta nắm toàn quyền điều hành, thì chúng ta sẽ chia lợi nhuận. Tôi phải lưu ý anh, trong trường hợp này, tôi đã là người gặp nhiều nguy hiểm nhất và cũng là người làm ăn tốt nhất; vì thế tôi đề nghị tôi sẽ hưởng bảy mươi lăm phần trăm.
- Không được... Năm mươi phần trăm thôi. Tuy nhiên tôi sẽ giải quyết với gã kia.
- A! Ồ hay!... Thế thì lại đơn giản rồi! Mà không được, anh bạn thân mến. Anh không thể giải quyết gì hết, chừng nào tôi chưa tìm ra tung tích và đánh lạc hướng gã đó. Này anh trùm, tôi không còn là đứa trẻ đâu đấy.
- Không được, nhưng khi biết chắc được điều tôi biết, thì ngay ngày mai, tôi có thể cho người tống cổ anh ra khỏi hang. Nếu lão Pym biết được anh là ai và anh là cái thá gì, thì lão ta sẽ không thèm giữ anh lại trong cái hãng quảng cáo đức độ của mình lấy nổi năm phút.
- Vậy thì chúng ta cùng nhau thương lượng và cho tôi sáu mươi phần trăm.
Miligan nhún vai:
- Chúng ta sẽ thấy ngay thôi. Điều cần làm ngay là chúng ta phải nắm được công việc trong tay đã và dù thế nào đi nữa, chúng ta vẫn phải đưa được việc buôn bán này vào trong hãng Pym.
- Được!
Khi Bredon vừa đi khỏi, Miligan quay trở lại ngay để tìm Diane. Cô ta đang ngồi trên thanh chống cửa sổ, mơ màng nhìn vào trong phố. Cô ta hỏi:
- Tod, anh thoả thuận được với anh ấy chứ?
- Đúng vậy, một thằng ngốc, nhưng tôi nghĩ hắn đã hiểu là phải cư xử đúng đắn với tôi.
- Tốt nhất là chẳng nên làm gì chung đụng với anh ta cả, tin tôi đi!
- Đồ đàn bà ngu dốt! - Miligan đốp ngay lại vừa nhún vai.
Diane quay phắt ngay lại và nhìn chòng chọc vào tận mặt Miligan.
- Anh đừng có bảo là tôi không báo trước cho anh rồi đấy. Tôi cóc cần những thứ tốt đẹp nào có thể đến với anh và điều làm tôi vui thích là được thấy anh lâm vào thảm họa! Nhưng anh phải nghe tôi nói đây, anh hãy để cho Bredon được yên.
- Ra cô muốn dò xét để tố giác tôi đây hả?
- Tôi cóc cần làm điều đó. Sẽ có những người khác gánh vác công việc nặng nhọc ấy.
- Hôm nay cô làm sao thế, hả?
- Tôi sợ, tuy nhiên, tôi không có thói quen sợ, không đúng sao?
- Cô sợ cái thằng biên tập viên quảng cáo đó phải không?
- Tod, anh không biết người biết của rồi, ngay cả khi nó sờ sờ ngay trước mắt.
- Cô thật nực cười! Người ta nói rằng cô là người thích tìm cách để cãi nhau cũng đúng lắm! Trong trường hợp này. tôi rất tiếc, nhưng tôi không tính toán cho riêng mình vì điều đó.
Diane, lúc này có vẻ hài lòng, sau một lúc suy nghĩ, rồi nói:
- Tôi rét và tôi muốn đi nằm đây. Tod, anh nói xem, có phải anh đã giết Dean không?
- Không đâu. Này cô bạn quí hoá, không phải tôi đâu.
Chiều hôm đó, Miligan mơ thấy một cơn ác mộng. Hắn thấy Bredon, mặc bộ đồ của anh hề đang treo cổ hắn; đúng là hắn, là Miligan, treo cổ hắn như kiểu giết người của huân tước Peter Wimsey.