Tám ngày sau, chính xác là vào ngày thứ sáu tuần ngay sau đó, một sự việc, lúc đầu tưởng như vô nghĩa, vô hại nhưng rồi nó sinh ra cả một loạt những rắc rối nhiễu loạn ghê gớm, làm đảo lộn tất cả sự an bình và hoà hợp trong tất cả các khu vực làm việc của hãng Pym.
Việc chọn lựa, sử dụng sai từ ngữ ban đầu trong biên tập mục quảng cáo những sản phẩm của hãng Nutrax đã gây nên một cơn bão tố trong hãng Pym. Người ta không ngờ trận đối đầu giữa hãng Pym và công ty chống lại Công ty trách nhiệm hữu hạn Brotherwood lại chia rẽ đội ngũ nhân viên của công ty này thành hai phe đối nghịch. Tác giả bất đắc dĩ của cuộc khủng hoảng này không ai khác là cha già Copley, một nhân vật yêu hoà bình, chăm chỉ làm việc, là người có ý thức kỷ luật và trách nhiệm cao trong công việc, là nhân viên cao tuổi nhất trong ban biên tập. Ông hành động trong trạng thái tinh thần tâm lý hoàn toàn trong trắng vô tư và với những ý định tốt đẹp nhất. Khi xem xét, đánh giá, nhận định về ông qua những việc làm trước đây, người ta không thể tìm thấy ở ông bất kỳ hành động không đứng đắn nào. Nhưng, theo như Ingleby đã nói, đó không phải là ý thức, mà là cách thức ông ta làm đã gây ra toàn bộ tai họa đó.
Sau đây là toàn bộ những sự kiện đã xảy ra: vào lúc sáu giờ mười lăm phút chiều tối. Các phòng làm việc đã không còn ai và người ta chỉ còn thấy các cô lao công đang quét dọn cả khu nhà và ông già Copley mà thôi. Ông già này ở lại để hiệu chỉnh lần cuối mục quảng cáo mứt quả nghiền của hãng Jamboree. Khi ông sắp làm xong những câu thơ ngắn của mình về loại mứt này thì chuông điện thoại chợt reo vang.
- Im ngay đi nào! - Ông Copley thì thầm nói khi bị tiếng chuông quấy rầy. - Mọi người phải hiểu là vào giờ này, các phòng làm việc đều đã đóng cửa hết rồi mới đúng chứ. Họ cứ nghĩ rằng bọn mình phải ở lại làm việc đến nửa đêm chứ chẳng chơi đâu nhỉ?
Ông lại cắm cúi làm việc với hy vọng là người ta sẽ chán mà không gọi nữa, nhưng rồi, chuông điện thoại lại vẫn cứ réo gọi liên hồi và ông vẳng nghe thấy giọng nói chua loét của chị Crump, trả lời trên máy là vào giờ này trong các phòng làm việc không còn ai nữa. Yên tâm là đã có người trả lời điện thoại, ông Copley lại chăm chú vào công việc, hoàn thành nốt những câu thơ của mình: Trong giá lạnh, ta thấy mùi hương thanh thanh của các vườn cây ăn quả, những trái mơ mọng quá, dưới ánh mặt trời nóng tháng bảy...
- Xin lỗi, thưa bác...
Đó là chị Crump, vừa thò đầu qua cửa ra vào còn hé mở:
- Còn gì nữa đấy cô Crump? - Ông Copley hỏi.
- Thưa bác, người bên tờ Morning Star gọi điện tới; người ta cần gặp anh Tallboy. Người này nói có việc rất quan trọng.
- Về vấn đề gì vậy? Cô có biết không?
- Một việc gì đó cho những mục quảng cáo vào sáng ngày mai. Họ hỏi nếu đặt thứ này như thế này hoặc không thì phải gửi cho họ thứ khác.
- Tôi không hiểu cô nói gì. - Ông Copley nói.
Rồi ông ta nói thêm:
- Nào ta đi thôi, tốt nhất là tôi nói với họ.
Ông đi về phía chỗ để máy điện thoại. Ông cầm lấy ống nghe và kiên nhẫn hỏi:
- A-lô, tôi gọi từ hãng Pym đây. Có vấn đề gì vậy ạ?
- A!... cuối cùng cũng... - Một giọng nói vang trong máy. - Có phải anh Tallboy đang cầm máy đấy không?
- Không phải đâu. Anh Tallboy giờ này đang ở nhà anh ấy rồi. Có vấn đề gì đấy?
- Là về nửa trang giành cho quảng cáo sản phẩm của hãng Nutrax.
- Vâng, sao cơ? Anh ta chưa gửi nội dung quảng cáo sang cho các anh à?
- Có rồi mà, - Giọng nói kia lại vang lên. - Chúng tôi đã nhận được rồi, nhưng... (tới lúc này thì giọng nói tỏ ra hơi ngập ngừng) trưởng ban biên tập của chúng tôi nói rằng chúng tôi không thể lồng gài quảng cáo này vào với nhau được...
- Tại sao thế chứ? Đó không phải là nhiệm vụ của tôi. Tôi không biết đâu. Có chỗ nào sai sót chăng?
- Nếu như ông có thể xem nó thì ông sẽ hiểu ngay thôi mà. Chính là cái tít... ông có hiểu không...
- Không, tôi không hiểu... - Ông Copley trả lời cáu kỉnh. - Tôi không hiểu. Đó không phải là nhiệm vụ của tôi. Tôi không bao giờ ngó mắt tới mục quảng cáo đó đâu.
- Là cái tít bài, - Giọng nói kia lại vang lên. - Cái tít có những chữ như sau:
BẠN CÓ SỢ MẤT TOÀN BỘ SỨC SỐNG?
Và ở ngay phía dưới, người ta vẽ một người đàn ông và một người đàn bà mặc những bộ đồ mỏng, mỗi người ngồi lọt thỏm trong một chiếc ghế bành... Biên tập viên của chúng tôi cho rằng như thế có thể làm cho công chúng của chúng ta hiểu xấu và sai đi.
- Tôi thấy rồi, - Ông Copley trả lời sau một lát suy tính.
Mười lăm năm kinh nghiệm làm việc trong hãng quảng cáo đã cho ông thấy được đây là một thảm hoạ. Nếu tờ Morning Star đã khẳng định rằng mục quảng cáo này còn có điều đáng ngờ thì có đổi cả một đế chế, họ cũng không cho in đâu. Nhưng thực ra, phải tránh điều đó vì những sai lầm loại này có thể huỷ hoại uy tín của cả hãng có sản phẩm, lẫn hãng in quảng cáo. Ông Copley đã xem nửa trang bản sao trong những tờ nhật báo nhỏ và tất thảy mọi người đều tỏ ý chế nhạo không thương tiếc.
Thoả mãn khi được thấy sai lầm như vậy, nhưng ông lại cảm thấy rất buồn và áy náy trong tâm khảm. Ông Copley lúc nào cũng nói rằng thế hệ trẻ không biết hành động để làm việc tốt bằng quảng cáo. Họ quá tin tưởng vào bản thân, họ cho rằng họ hơn tất cả mọi người. Thứ mà họ thiếu chính là những thứ mà người xưa đã có: thực hành và kinh nghiệm. Song, cha già Copley đã không thông báo những suy nghĩ của mình cho khách hàng của hãng đang chờ ở đầu dây và... ông gây sự với đối thủ:
- Lẽ ra, các vị phải báo cho chúng tôi sớm hơn mới phải chứ, - Ông nói với giọng nghiêm khắc. - Sau sáu giờ, khi mọi người đã té hết cả, mới báo, thật là một chuyện quá buồn cười: hoàn toàn ngớ ngẩn. Các vị muốn tôi làm gì đây?
- Không phải là lỗi của chúng tôi mà. Văn bản chỉ vừa mới đến tay chúng tôi thôi. Chúng tôi đã phải gọi ngay sang bên đó cho anh Tallboy, đề nghị anh ấy cho chuyển bản vẽ và lời thuyết minh kèm theo sang cho chúng tôi từ sớm kia mà.
Dự đoán của ông Copley ngày càng được khẳng định. Rõ ràng là trong hãng đã để xảy ra tình trạng xao nhãng trong quản lý, lỏng lẻo trong chấp hành kỷ luật giờ giấc. Tallboy đã ra khỏi phòng làm việc từ lúc năm giờ rưỡi... Lúc nào cũng chỉ một việc... Những người trẻ tuổi này chỉ nhăm nhăm ngắm nhìn những chiếc kim trên chiếc đồng hồ treo tường. Nhưng rồi, nói mãi cũng vô ích, cần phải làm một việc gì đó. Ông Copley lại cầm lấy ống nghe và nói:
- Thật rất đáng tiếc, tôi không hiểu làm thế nào mà sai lầm này lại có thể xảy ra được. Mà... thời hạn cuối cùng phải gửi quảng cáo này cho các anh là khi nào vậy?
- Chậm nhất là bảy giờ tối, chúng tôi phải có nó. Chúng tôi chỉ cần có mảng quảng cáo của các ông là cho in trang của báo ngày.
- Tôi sẽ điện cho anh trước bảy giờ. - Ông Copley hứa.
Lúc này là sáu giờ hai mươi lăm... Ông bắt đầu suy tính: Ai là người có đủ tư cách để làm cái việc cải chính cần thiết này đây? Kẻ đã biên tập văn bản này thật ngu ngốc, chắc chắn là thế rồi, nhưng là ai mới được kia chứ?... Ông kiểm tra lại kỹ càng tên các biên tập viên được phân công làm phần quảng cáo các sản phẩm của hãng Nutrax. Đứng đầu bảng là Tallboy, trưởng bộ phận Wedddurburn là cộng tác viên của anh ta và Armstrong là trưởng ban biên tập chịu trách nhiệm duyệt lần cuối cùng. Mà cuối cùng còn phải qua mắt ông chủ Pym nữa kia. Giờ thì gọi báo cho ai đây? Phải báo trước nửa tiếng đồng hồ. Có thể moi được những người này ở đâu ra bây giờ?...
Ông vớ ngay lấy cuốn sổ đăng ký địa chỉ của mọi người: Tallboy trú ngụ ở ngoại ô, xóm Croydon và phải đi làm bằng xe lửa. Weddurburn cũng cư trú tại một địa phương mờ mịt nào đó, vả lại ông cũng không biết nơi đó và vì thế cũng trong tình trạng như Tallboy mà thôi, không thể với tới họ được.
Có một chút hy vọng có thể liên lạc được với Armstrong: anh này có nơi ở tại Hampstead và số điện thoại tất phải có trong danh mục của tổng đài. Ông Copley nhanh chóng tìm được danh mục và số máy cần gọi. Sau hai lần bấm máy sai, rồi cuối cùng ông cũng gọi được tới nhà Armstrong. Người có mặt ở nhà là một phụ nữ, người này trả lời:... "Anh Armstrong vừa ra ngoài và không biết khi nào anh ấy mới về. Có việc cần giao cho anh ấy làm ạ?"... Ông Copley trả lời "không" và gác máy.
Đã sáu giờ mười lăm, đồ chó chết!... Ông lại bắt đầu mải mê tra cứu số điện thoại. Weddurburn không có số máy, nhưng lại có một con số ngay phía trước tên của Tallboy. Không hy vọng lắm, nhưng Copley lại liên lạc được, tất nhiên là để nghe người đầu dây bên kia nói là: "... anh ấy vẫn chưa về".
Mạnh dạn tới mức táo tợn vì thất vọng, ông Copley quyết định bấm máy gọi cho ông chủ. Đúng lúc ông chủ Pym vừa rời khỏi nhà... "Có biết ông ấy đi đâu không ạ?"... "Cả hai ông bà Pym đi ăn tối tại nhà hàng Frascati với anh Armstrong".
Cuối cùng thì cũng có chút hy vọng mỏng manh. Ông Copley gọi điện tới nhà hàng Frascat.
"... Có đấy, ông Pym có đặt trước một bàn vào lúc bảy giờ ba mươi, nhưng hiện nay ông ấy vẫn chưa đến. Có cần nhắn gì với ông ấy không?" Ông Copley nói rất cần nhắn lại với ông Pym hoặc Armstrong là phải gọi điện thoại về hãng trước bảy giờ, càng sớm càng tốt. Nhưng tất nhiên là không có người hỗ trợ để túc trực bên máy mà chờ.
Vào đúng lúc đó, chuông điện thoại lại réo vang: Morning Star không kiên nhẫn được nữa, lại gọi sang.
- Tôi không thể tìm được ai. - Ông già Copley tội nghiệp trả lời.
- Vậy chúng ta phải làm gì đây? Để trắng nửa trang báo ư?
Vậy khi người ta thấy trên mặt báo có một khoảng trắng lớn với dòng chữ "Chỗ giành riêng cho quảng cáo của hãng X..", điều đó có thể không nói với bạn điều gì, nhưng đối với những ai am hiểu và những chuyên gia về quảng cáo, thì đó lại là những chứng cứ thất bại nhục nhã nhất đối với toàn thể nhân viên hãng X. Và mọi người đều sẽ hiểu rằng hãng Pym không còn khả năng làm quảng cáo trên báo hàng tuần nữa. Đó là điều hổ thẹn không biết để đâu cho hết.
Ông Copley nghĩ rằng rồi mọi việc cũng sẽ được giải quyết tốt đối với tất cả lũ lười biếng và ngu ngốc kia thôi, nhưng với lương tâm của một nhân viên có ý thức chu đáo với công việc thì việc giải quyết chỉ là để tránh một thảm hoạ như vậy mà thôi.
- Đừng gác máy vội. Không, đừng có gác máy vội, hãy giữ liên lạc một lúc nữa, để tôi xem xem tôi có thể làm điều gì đã.
Lao nhanh ra hành lang, rồi chạy ngay vào phòng làm việc của Tallboy ở cùng tầng gác với phòng làm việc của ông cũng như các phòng làm việc của các bộ phận biên tập và công việc khác, nằm tận đầu kia của hành lang có cầu thang xoắn ốc. Chỉ mất một phút là ông đã tới nơi đó, rồi cũng chỉ cần một phút là ông đã mở hết tất cả các ngăn kéo bàn của Tallboy và ông đã tìm thấy bản gốc quảng cáo cần tìm, một bản gốc của nửa trang không mong đợi.
Chỉ cần nhìn qua cũng đủ để ông xua tan mọi nghi ngờ cuối cùng trong đầu óc ông: tờ Morning Star đã hoàn toàn đúng. Nhìn tách riêng từng phần, lời thuyết minh và hình vẽ minh họa thì không có gì đáng để nghĩ, chúng không chống đối nhau, nhưng khi ghép, cài lồng chúng lại với nhau thì kết quả thu được lại là một thảm hoạ. Bây giờ không phải là lúc ngẫm nghĩ làm thế nào để điều tầm bậy này có thể thoát được những con mắt tinh tường và nhạy bén, cú vọ và soi mói của các lãnh đạo cơ quan... Vào giờ này rồi, không thể nào thay đổi kịp hình vẽ, mà cần phải bảo lưu hình vẽ. Phương cách duy nhất là phải tìm cho ra một lời thuyết minh phù hợp ít nhiều với hình vẽ mà thôi. Ông bực bội nghĩ ra ba hay bốn câu ngắn gọn và lần lượt ghép từng câu một vào hình vẽ minh hoạ đó.
- A? mình nghĩ là đã tìm ra giải pháp rồi đây. - Cuối cùng thì ông ta kêu toáng lên.
TROP DE TRAVAIL, TROP DE SOUCIS,
TROP DE FATIGUE, VOUS DEPRIMENT
(Quá vất vả, Quá buồn rầu, Quá mỏi mệt, Sức bạn bị kiệt)
Chắc chắn câu này không thật hay nhưng dùng được. Trong khi đi về phía nơi đặt máy điện thoại, ông chợt thấy trên mặt bàn làm việc của Tallboy một chiếc máy khác, ông Copley vội vã cầm lấy máy và nói ra những từ ngữ líu ríu:
- A-lô! Báo Morning Star hả? Anh vẫn chờ tôi đấy chứ?
- Vâng, tôi nghe ông đây.
- Hãy chú ý lắng nghe tôi nói đây. Hãy ghi chính xác từng từ ngữ tôi sắp đọc cho anh ghi đây.
Ông bắt đầu đọc: "Chữ T như trong chữ Théodore, chữ R như trong chữ René... và.
Khi kết thúc thông điệp khó nhọc này, vẫn cái giọng bình thản và thờ ơ ở đầu dây bên kia nói gọn lỏn hai từ:
- Allright (Rất tốt)
- Anh hiểu rõ chứ? - Ông Copley hỏi lại.
- Vâng, vâng. Hiểu, hoàn toàn hiểu. Tất cả đều rõ.
Ông Copley suy sụp, xỉu đi, hai tay ôm lấy trán. Thế là xong... Danh dự của hãng đã được bảo toàn. Có những người sẽ được thưởng huân chương vì việc này chứ chẳng chơi!
Ông định đóng chiếc ngăn kéo đã tìm thấy mục quảng cáo kia lại. Chắc hẳn, chiếc ngăn kéo đó không được chú ý xắp đặt cho gọn gàng, sạch sẽ, đây là một ví dụ điển hình về sự mất trật tự và cẩu thả trong lối sống. Đây... Ông Copley lại có thêm một chứng cứ nữa, đó là khi ông đóng chiếc ngăn kéo lại thì có một thứ gì đó rơi xuống: à, hoá ra một chiếc bì thư còn chưa dán và phồng lên vì bên trong có một lá thư bảo đảm, để lộ ra một tập giấy bạc. Không cưỡng được tính tò mò vốn có của mỗi con người, ông già Copley bắt đầu đếm và ngạc nhiên thấy trong đó có năm mươi tờ đồng một bảng...
Nếu như có một thứ gì đó làm ông Copley ghét cay ghét đắng thì đó là thói quen của một số người cứ muốn thu hút sự chú ý của mọi người tới mình. Đây là một món tiền lớn gồm năm mươi bảng, nếu không cẩn thận, cất kỹ thì bất cứ ai cũng có thể chiếm dụng nó. Đương nhiên, tất cả số chị em lao công của công y ở đây đều tốt, nhưng trong những thời kỳ cực khổ này, thì ai mà biết được hành động gì sẽ xảy ra đây? Và sau nữa, nếu như chiếc bì thư này do vô ý bị quét đi mất thì sao? Khi đó, cũng có thể người ta lại kết tội cho một cô lao công thật thà nào đó đã ăn cắp nó chứ chẳng chơi đâu. Tay Tallboy này thật tệ,... tệ thật...
Tallboy đáng phải nhận một bài học lắm đây. Mà hắn có rồi đây chứ đâu xa nữa! Chính ông, ông Copley sẽ bắt hắn lĩnh giáo một bài học đích đáng. Ông do dự một lát về cách làm thế nào cho thích hợp... Phương án tốt nhất là mang số tiền năm mươi bảng này về bỏ trong ngăn kéo riêng trong phòng làm việc của ông và khoá kỹ lại.
Ông Copley cầm lấy chiếc phong bì, xếp gọn, giấu kín nó phía dưới tập giấy lộn, rồi khoá trái ngăn kéo của mình lại. Sau đó ông ra khỏi phòng với vẻ ung dung, trang nghiêm và đức độ.
Đúng lúc đi ngang qua đường, ông quay đầu nhìn lại cổng vào hãng lần cuối và vô cùng ngạc nhiên khi thấy bóng dáng Tallboy vừa rời khỏi góc phố đối diện. Ông Copley dừng lại đó và nhìn hắn ta băng qua phố và tiến vào cửa hãng. "A! a! - Ông Copley của chúng ta kêu lên. - Hoá ra tên này lúc nào cũng nhớ đến năm mươi bảng của mình đây"...
Như vậy cả hai chúng ta cùng đến điểm tế nhị của cuộc phiêu lưu đây. Nếu như ông Copley vâng theo một tình cảm bạn bè tốt đẹp, hẳn là ông sẽ quay trở lại, bước vào trong hãng và công ty, lên thang gác và đuổi theo, rồi nói để Tallboy yên tâm về tính lơ đễnh của anh ta và về việc mình đã làm, như thế hẳn là anh ta sẽ không phải lo lắng, không phải đưa ra hàng trăm giả thiết, khi không thấy số tiền của mình đâu. Ông phải lợi dụng dịp này để nói cho anh ta biết, trong công việc này ông đã bảo toàn được mục quảng cáo cho sản phẩm của hãng Nutrax vào sáng ngày mai và đồng thời cũng cứu vớt được thanh danh cho công ty một cách thắng lợi như thế nào.
Nhưng ông Copley không làm như thế.
Chúng ta hãy nhớ lại lý do thoái thác của ông ta là bảy giờ rưỡi rồi và như thế thì tám giờ có qua đi chăng nữa chứ không nói gì đến trước tám giờ, ông cũng không thể về đến nhà mình được. Thế mà ông Copley lại là một người rất đúng giờ giấc, bị đau dạ dày và hơn nữa, tất cả những cảm giác này đang lộn tùng phèo cả lên trong đầu ông, sau suốt một ngày làm việc căng thẳng. Bởi vậy ông lên xe điện, ngồi xuống ghế và tận hưởng trước mọi sự hoan hô nồng nhiệt của mọi người mà ông tưởng tượng sẽ xảy ra vào ngày hôm sau và cả những lời ngợi khen của các cấp lãnh đạo trong công ty vì ông đã cứu vớt, bảo toàn được thanh danh của hãng Pym... Nhưng để đạt được hành động kịch tính này, ngày mai ông phải có mặt ở hãng trước Tallboy, thực hiện được điều này quả là không khó. Ông Copley chắc chắn cho rằng ông hoàn toàn có đủ thời gian để viết một báo cáo gửi cho trưởng bộ phận để gọi Tallboy đến trước mặt mà tẩy rửa đầu óc cho hắn ta... Sau đó ông Copley sẽ gọi riêng kẻ tội đồ đó ra và nói nhẹ với hắn, chỉ cần một vài lời thật sâu sắc thôi, làm cho hắn phải nghĩ ngợi về sự cẩu thả vô tâm tội lỗi của mình và cuối cùng sẽ trả cho hắn số tiền.
Nhưng... mọi sự lại xảy ra không hoàn toàn đúng như vậy...
Bị vợ rầy la vì về muộn, ông trệu trao nhai cho nhanh, đêm đó ông ngủ ít và sáng hôm sau ông dậy rõ sớm và mặc quần áo, hớp vài hớp nước trà ấm và ra khỏi nhà. Lúc này, ông mới thấy đau bụng và lo sợ nhận ra hôm nay không có chuyến tàu điện tám giờ mười lăm phút; bởi vậy, ông đành phải chờ đi chuyến sau. Hơn nữa, trên đường đi, chuyến tàu của ông lại bị chậm thêm do gặp phải một chiếc tắc-xi có sự cố tai nạn nằm chắn ngay giữa đường và thế là mãi tới gần chín giờ sáng ông mới bước chân vào cổng của hãng, lúc đó, bụng cồn cào, hai thái dương đau nhức như búa bổ và ông hoàn toàn suy sụp.
Ngay từ khi đặt chân lên bậc thang gác, chú bé chạy tin đã hớt hải cho ông biết rằng ông Armstrong muốn tìm gặp ông có việc. Khi lên đến tầng gác, nơi có phòng làm việc của ông, ông gặp ngay cô Parton, cô này tỏ ra rất tốt, đã nói ngay với ông là:
- Bác Copley, bác đã tới đấy hả? Ông Armstrong đã tìm hỏi bác rồi đấy.
- Tôi đến đó ngay đây. - Ông Copley trả lời vẻ cáu kỉnh.
Ông bước vào phòng làm việc của mình và cởi ngay chiếc pa-đờ-xuy ra, vừa do dự tự hỏi không biết một viên aspirine có làm dịu cơn đau nửa đầu đi được không đây. Joe Tóc Hung thò đầu qua cánh cửa còn hé mở, nói vọng vào:
- Thưa ông, ông Armstrong nói là cần nói chuyện với ông đấy ạ.
- Được, được, - Con người bất hạnh này vừa nói, vừa lảo đảo bước ra hành lang tìm đường.
Suýt nữa thì ông ngã vào tay Ingleby
- Nào, chào ông, ông bạn già, - Ingleby nói. - Người ta đang tìm hỏi ông ỏm tỏi cả lên kia kìa. Ông phải thoang thoáng lên, rồi nhanh chóng tới phòng làm việc của ông Armstrong đi.
Cậu Tallboy cũng có mặt ở đó và đang đòi kiện ông điều gì đó.
- Ông Armstrong... - Ông Copley ậm ừ. Ông ta đẩy Ingleby ra và tiếp tục bước, nhưng ông ta lại ngã ngay về phía Bredon đang đứng tựa vào mép cửa ra vào ngay phòng làm việc của mình, trên tay cầm chiếc đàn băng giô, chờ ông ta đi qua.
- Xin chào hiệp sỹ dũng cảm. - Bredon ca lên một câu, tay gẩy chiếc đàn băng giô của mình.
Lần này thì ông Copley không thể kiên nhẫn hơn được nữa:
- Thôi biến ngay đi! - Ông gào lên.
Qua cánh cửa còn hé mở, ông Copley có thể thấy ông Armstrong ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc và Tallboy đang đứng sát bên cạnh, quả yết hầu của anh ta chạy lên chạy xuống. Tận cuối phòng, Hankin đang ngồi, lộ vẻ không mấy kiên định và có phần lo âu. Ngẩng mặt lên, ông Armstrong thấy ông Copley ở ngoài cửa và ra hiệu mời ông ta vào.
- Ông Copley, sáng nay, ông đã đến muộn phải không?
Ông Copley ấp úng giải thích là tàu điện ông đi gặp một chiếc tắc xi bị sự cố giao thông làm chậm.
- Rõ ràng là chúng ta phải làm một việc gì đó để tránh chậm trễ vì những sự cố loại này. - Ông Armstrong nhấn mạnh vào ý này, vẻ rất quan trọng. - Bao giờ cũng vậy, mỗi thành viên trong đội ngũ nhân sự chúng ta phải có một phương tiện thông tin liên lạc để mọi người biết là mình đang gặp tai nạn. Phải viết cho ban lãnh đạo các bộ phận của các cơ quan Vận tải Công cộng. Ha ha!...
Ông Copley kinh hoàng nhận ra ông Armstrong đang phô diễn một trong những kiểu châm biếm hiện đại của riêng mình bằng cách xoay trở giọng nói theo kiểu giễu cợt, moi móc.
- Còn bây giờ, ông Copley ạ, ông có thể nói cho chúng tôi biết câu chuyện về nửa trang quảng cáo sản phẩm Nutrax trên tờ Morning Star có nghĩa gì, được không? Chúng tôi vừa nhận được bức điện điên rồ của ông Jullop và tôi không thể nào liên lạc được với ban biên tập của tờ Morning Star. Theo như anh Tallboy nói với tôi, thì chúng ta đã tự thay đổi nội dung lời thuyết minh của mục quảng cáo sản phẩm Nutrax. Tin chắc là ông sẽ cho tôi một lý do đúng đắn, hợp lý, nhưng tôi cứ áy náy là ông Jullop đã dùng thứ đó như thế nào cơ.
Ông Copley liền kể lại một cách rõ nhất toàn bộ các sự kiện xảy ra vào lúc sáu giờ mười lăm chiều tối hôm qua. Ông đã dựa hẳn vào nội dung lời thuyết minh mang ý nghĩa tai hại mà người ta có thể gán cho hình vẽ khi chúng được kết hợp lại với nhau. Ông Armstrong lúc đó đã phá ra cười.
- Trời đất quỉ thần ơi!... Lần này thì họ chơi chúng ta rồi, phải thế không, anh Tallboy? Ai đã viết lời thuyết minh này vậy? Tôi sẽ kể chuyện này để ông Pym nghe... Thật nực cười. Ôi, Tallboy ơi là Tallboy! Thật đáng thương, tội nghiệp cho anh! Làm thế quái nào mà anh lại không nhận ra kia chứ?
- Tôi không thể ngờ được là hai thứ đó lại bị suy diễn ra theo cách nghĩ như thế. - Tallboy giãi bày, khuôn mặt từ từ đỏ lên rồi chuyển thành tím ngắt,
Ông Armstrong chống nạnh hai tay lên bên sườn.
- Tôi nghĩ là anh Ingleby đã sáng tác ra lời thuyết minh đó. - Tallboy tiếp tục nói hết ý nghĩ của mình.
- Sao cơ? Ingleby hả? - Lần này, đến lượt ông Armstrong bị bất ngờ, sửng sốt đến nghẹt thở vì vui mừng. Ông ta nhấn nút chuông gọi. - Cô Parton, cô có thể mời anh Ingleby đến chỗ tôi được không?
Một lúc sau Ingleby đã xuất hiện trong phòng. Cũng như mọi khi, anh ta vẫn tỏ ra bình tĩnh và hơi lấc cấc. Miệng vẫn nở nụ cười, ông ta dúi vào tay Ingleby tờ quảng cáo chưa được sửa chữa gì, vừa nói thêm vào đó lời bình luận. Câu nói đó làm ông Copley xấu hổ đỏ tía cả mặt mũi.
Không ngẩng lên mà đưa tờ quảng cáo xuống phía dưới. Ingleby nhìn chăm chú rồi trả lời:
- Thưa ông Armstrong, tôi sẽ nói với ông là tôi chẳng dính dáng gì đến mục quảng cáo này cả. Câu thuyết minh của tôi phải được minh hoạ bằng hình vẽ một nhà kinh doanh luôn túi bụi vì công việc cơ mà. Nếu như các thợ vẽ đã nghĩ, cải biên và vẽ như thế này, thì tôi đâu có là người phải đưa đầu ra mà chịu trách nhiệm?
- Ha ha! - Ông Armstrong lại cười. - Có lẽ đó là hình vẽ của anh chàng Barrow, thợ vẽ đây mà. Tôi nhớ ra anh ta rồi. - Sau đó, khó khăn lắm ông ta mới lấy lại được vẻ nghiêm túc và nói với ông Copley:
- Thôi được, ông bạn tốt bụng của tôi ạ, ông đã làm được một việc cần phải làm và tôi sẽ báo cho ông Jullop để ông ấy hiểu... để ông ấy không vì chuyện này mà tìm cách châm chọc thêm nữa.
- Vấn đề còn chưa giải quyết cho ông Copley, - Hankin nói. - Lại chính là ông đấy, thưa ông Armstrong, ông hãy để cho chuyện này qua đi, đừng có nói với ông Pym làm gì.
- Anh nói đúng đấy. - Ông Armstrong đáp lại ngay mà không tỏ ra bực mình chút gì. - Chắc là tôi hơi đãng trí. Còn anh nữa, anh Tallboy cũng vậy. Ông Pym rồi cũng sẽ bực mình khi tôi buộc phải kể cho mà xem.
Cuối cùng thì tất cả mọi sự đều có được một kết cục tốt.
Ông Copley tin rằng bây giờ là lúc để nói ra ý nghĩ của riêng mình:
- Ông Armstrong, tôi hy vọng ông đã thoả mãn về điều Tôi đã làm. Lúc đó, trước công việc đó, tôi không có được nhiều thời gian.
- Mục quảng cáo này rất hay. Ông Copley ạ, chúng tôi rất biết ơn ông về việc làm này, nhưng ông cũng phải báo cho một ai đó trong chúng tôi biết rồi hãy chỉnh sửa thì tốt biết mấy. Sáng nay, tôi hoàn toàn bị bất ngờ khi bước tới cơ quan. Không một ai biết sự việc này cả mà.
Ông Copley giải thích là đã gọi điện thoại đi khắp mọi nơi và cho mọi người mà không kết quả gì như thế nào cho ông Armstrong nghe.
- Thế sao ông không nghĩ đến việc gọi cho Hankin kia chứ?
- Tôi hôm nào chả ở nhà lúc sáu giờ chiều, - Anh chàng Hankin nói đế vào. - Còn nếu chẳng may tôi vắng nhà, tôi sẽ nói có thể tìm thấy tôi ở đâu.
Nỗi thất vọng xâm chiếm dần lấy tâm hồn ông lão Copley tội nghiệp... Mà đúng thật, tối hôm qua, ông đã hoàn toàn quên khuấy mất anh chàng Hankin và ông biết rằng thằng cha này không dễ gì mà bỏ qua tội lỗi này cho ông đâu.
Ông ấp úng nói:
- Đúng, đúng, tôi cũng đã nghĩ tới việc đó, nhưng quảng cáo những sản phẩm của hãng Nutrax lại là chuyên môn của ông Armstrong, vì thế tôi nghĩ... tôi cứ áy náy...
Càng lúc ông nói càng lúng túng hơn, rồi ông cũng cảm thấy mình đang thực sự lúng túng. Hankin đáp lại bằng một giọng cởi mở:
- Tất nhiên hãng Nutrax không phải là chuyên môn của tôi, nhưng người ta cũng đã từng giao cho tôi làm quảng cáo cho hãng này hơn một lần rồi còn gì, ai mà chả biết. (Những lời nói này lại nhắm vào Armstrong, vì ông này muốn chuyển công việc này cho những người khác khi ông ta cảm thấy không sẵn sàng làm công việc đó).
Ông Armstrong vội vã kết luận, vừa một lần nữa cảm ơn ông Copley, rồi quay lại nói với Hankin, ông ta chuyển sang câu chuyện về Sopo, rồi sang việc của ban biên tập và cuối cùng nói về các công lao của riêng mình.
Ông Copley, Ingleby và Tallboy cùng bước ra khỏi phòng và ngay khi cánh cửa khép lại phía sau lưng họ, thì Ingleby thốt ngay ra:
- Đồ chó chết!... Chuyện láo hết sức! Chỉ thiếu mỗi Barrow là đủ bộ! Nào, cô Metayard đây rồi, tôi cần phải nói hết cho cô ấy biết.
Anh chàng này vội vã chạy theo sát gót các cô đang nhịp bước vào phòng làm việc của mình. Và mọi người đều nghe thấy tiếng cười rất to của họ vang lên trong phòng. Ông già Copley chỉ còn biết chìm đắm trong những suy tư thầm kín của riêng mình, đồng thời cảm nhận rất rõ những cơn đau nhói, giật liên hồi trong đầu, trong óc ông... Khi ông đi ngang trước cửa phòng làm việc của bà Johnson, ông thoáng thấy bà ta đang ngồi trước bàn làm việc của mình và tức giận nói với cô Crump đang khóc nức nở. Ông Copley không chú ý lắm vì lúc này ông chỉ mong sao không phải nói chuyện với anh chàng Tallboy đang dấn bước theo sát gót chân ông... Nhưng rồi mọi sự cũng kết thúc trong sự ngỡ ngàng của ông.
- Anh Tallboy, anh chờ cho một chút, có được không?
Đúng là giọng bà Johnson và ông Copley lợi dụng sự phân tán tư tưởng của đối phương, vội vàng chạy về nơi làm việc của mình. Ông liền lấy aspirine ra và uống liền ba lần, mỗi lần một viên, sau đó để mặc cho cơ thể rơi gọn vào chiếc ghế bành, nhắm nghiền hai mắt lại... Ông như thấy chuông chiếc đồng hồ treo tường đang điểm từng tiếng một... trong đầu, trong óc ông... Đột nhiên ông nghe thấy tiếng cánh cửa bật mở rõ mạnh:
- Ông Copley, ông hãy nói cho tôi biết, - Bên tại ông, giọng của Tallboy vang vang như sấm rền. - Chiều tối hôm qua, ông lục lọi ngăn kéo của tôi, ông có biết là đã phạm vào một tội không thể tha thứ được không? Ông có biết đã xâm phạm vào quyền tự do cá nhân, đã đụng chạm và lấy đi đồ đạc, tài sản của cá nhân tôi không?
- Không lấy, - Ông Copley sợ hãi kêu lên khe khẽ. - Đừng có toang toác ra thế, anh Tallboy! Tôi đang đau đầu!
- Tôi cũng đang đau đầu không kém gì ông đâu. - Anh chàng Tallboy quát to, át giọng ông Copley, vừa đưa tay hất mạnh, làm cho cánh cửa vụt đóng sầm lại. - Ông có muốn nói cho tôi biết chiều tối hôm qua, khi ông lục lọi tung toé cả giấy tờ của tôi, ông đã cầm chiếc phong bì đựng năm mươi bảng, nằm trong ngăn kéo bàn của tôi, mà mụ cáo già Crump đã thấy ông cầm trên tay không thì bảo?
- Năm mươi bảng của anh thì đang nằm ở đây, được cất rất kỹ càng, cẩn thận trong ngăn kéo của tôi, anh Tallboy ạ.
Ông Copley nói thật trang nghiêm và rồi sau đó lại nói tiếp:
- Anh Tallboy thân mến của tôi ạ, hãy cho phép tôi được nói với anh rằng tôi thấy anh rất không cẩn thận trong việc cất giữ tiền nong như vậy. Như thế là cám dỗ ma quỉ làm càn... Và sau nữa là tôi không "lục lọi" ngăn kéo của anh như anh vừa khẳng định, đơn giản là tôi chỉ đến,... để tìm bản gốc của mục quảng cáo cho hãng Nutrax mà thôi... và chiếc phong bì chỉ rơi xuống khi tôi đẩy chiếc ngăn kéo để đóng nó lại. Một điểm. Hết.
- Ông có thể nói cho tôi rõ, ông có quyền gì mà dám mang số tiền này của tôi về phòng ông không?
- Tôi hành động vì lợi ích của riêng anh thôi mà.
- Lợi ích của tôi? Ra vậy đấy! Tại sao ông lại không để nó vào một trong những ngăn kéo khác ở bên trong đó nhỉ? Và nhất là,... tại sao ông lại cứ chỗ mũi vào các công việc của tôi thế?
- Anh không nhận ra rồi...
- Tôi nhận ra chứ, tôi đã nhận ra ông là kẻ ôm đồm, bao biện quỉ quái nhất mà tôi từng thấy.
- Anh Tallboy, anh quên mất bản thân anh rồi, thật thất lễ quá!..
- Điều đó có liên quan gì đến ông nhỉ?
Hiện lúc này, ông Copley đã nổi nóng tới mức quên khuấy cả cái chứng đau nửa đầu đang hành hạ ông từ lúc nào.
- Này anh Tallboy, tôi nhiều tuổi hơn anh và ở cái thời của tôi, một biên tập viên phải biết xấu hổ, trước khi rời khỏi nhiệm sở, mà vẫn chưa biết phần quảng cáo mình làm có chắc chắn được in ra và được phát hành vào sáng hôm sau không. Làm thế nào mà anh lại có thể chuyển một lời thuyết minh như thế mà không ngó lại xem, việc này làm tôi quá ngao ngán... và hơn nữa, anh cần nhớ là đã chuyển nó cho bên in muộn đấy nhé...
- Tôi không hề có nhu cầu, không cần ông dạy tôi làm nghề.
- Xin lỗi anh đi... Ngược lại thì có đấy, anh rất cần là đằng khác!
- Tóm lại, không cần phải nói về vấn đề này nữa. Tôi hỏi ông, tại sao ông lại chõ mũi vào giấy tờ của tôi?
- Tôi không chõ mũi gì hết... Chiếc phong bì tự rơi xuống khi...
- Ông nói láo!
- Anh ra khỏi phòng tôi ngay!
- Tôi sẽ không ra khỏi căn phòng này một khi chưa có lời xin lỗi của ông.
- Chính tôi mới là người cần được xin lỗi đấy!
- Ông ấy ư?...(Lúc này Tallboy cũng quá tức giận và không thể nào nói thêm được lời nào nữa.) - Thậm chí ông còn không đứng đắn nên đã không gọi điện thoại để báo trước cho tôi biết sự việc đã xảy ra, phải không nào?
- Vào đúng lúc đó, anh không có mặt ở nhà.
- Tại sao ông lại biết tôi không có mặt ở nhà kia chứ? Chẳng lẽ ông có gọi tới tìm tôi?
- Thưa anh rằng, không đâu ạ. Tôi biết anh không có nhà. vì khi ra về, tôi đã nhòm thấy anh ngồi trong tiệm Southampton Row rồi.
- Hở?... Gì cơ?... Ông đã nhìn thấy tôi ư?... Và ông cũng không thèm gọi tôi ra để báo một tiếng cho tôi biết, ông đang tâm làm như thế ư? Và nói thật, tôi nghi là ông có ý định đút túi số tiền này rồi đấy.
- Này... anh, anh dám nói như thế sao?...
- Tất nhiên, tôi đã cho rằng một trong những cô lao công đã cuỗm số tiền kia và tôi đã đi nói với bà Johnson rồi. Chị Crump...
- Anh cũng đã kết tội cô Crump rồi sao?
- Tôi không kết tội chị ta, tôi nói với chị ta là tôi bị mất năm mươi bảng và rất may là tôi đã nói về năm mươi bảng đó với chị ta. Chị ta có nói với tôi rằng chị ta thấy ông vào và mở ngăn kéo đựng giấy tờ của tôi. Không làm thế thì có lẽ không bao giờ tôi còn được nghe nói tới số tiền của tôi nữa.
- Này anh, anh không được quyền lăng nhục tôi như thế đâu đấy!
- Chắc chắn là tôi có quyền lấy tiền của mình hơn ông rồi.
- Anh dám nói tôi là kẻ trộm phải không?
- Thưa ông, đúng phóc vậy đó!
- Được thôi, tao sẽ gọi mày là thằng vô lại! Một thằng vô lại xấc láo! Thằng kia, tao cứ tự hỏi không biết mày đã làm như thế nào mà kiếm được số tiền này nhỉ?
Đúng lúc đó, cái mũi dài của Bredon hiện ra giữa khuôn cửa ra vào:
- Này ông và cả anh nữa, thật buồn là đã tò mò, nhưng ông Hankin vẫn muốn tôi chuyển tới ông và anh những lời thăm hỏi của ông ấy... và yêu cầu ông và cả anh nữa, hãy nói khe khẽ cho một chút vì ông Simon Brotherwood đang ngồi làm việc trong phòng ban giám đốc, ngay cạnh đây thôi đấy ạ.
Cái tin này vang lên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cuộc cãi vã kéo dài từ nãy đến giờ giữa hai đối thủ. Cả hai đột ngột im bặt, lo sợ vì nhận ngay ra rằng các vách ngăn ngăn phòng ban giám đốc với các phòng khác... quá mỏng. Tallboy nhanh chóng chộp lấy chiếc phong bì, đút ngay vào túi quần và lập tức lao nhanh ra khỏi phòng vừa nói:
- Ông Copley, tôi sẽ không quên kiểu hành động như thế của ông đâu!
- Ôi! Trời ơi là trời!... - Ông Copley rền rĩ, hai tay ôm chặt lấy đầu.
- Xem nào, chuyện gì xảy ra vậy? - Bredon hỏi.
- Ôi!... Tôi xin anh, để cho tôi yên, - Người đàn ông tội nghiệp cần được yên lặng. - Tôi cảm thấy mệt quá mất thôi!...
Bredon quay gót rõ nhanh, chạy theo Tallboy và thấy anh ta đã sôi nổi nói với bà Johnson.
- Này, anh bạn Tallboy, hãy nói đi, - Bredon yêu cầu. - Anh đã làm gì cái ông Copley vậy? Ông ấy có vẻ đau đớn lắm.
- Điều đó không liên quan gì đến anh. - Tallboy tàn nhẫn trả lời (và quay lại nói tiếp với bà Johnson): Thưa bà, tốt cả rồi, tôi sẽ dàn xếp việc này với chị Crump.
- Anh Tallboy, tôi xin anh đấy, lần khác khi biết anh có những đồ vật quí giá, tôi sẽ buộc anh phải gửi chúng cho tôi và tôi sẽ cất chúng trong két bạc. Còn những sự kiện loại này thật không dễ chịu gì đâu và nếu chuyện này mà đến tai ông Pym thì ông ấy sẽ rất bực mình đấy nhé.
Không trả lời, Tallboy đi ngay về phía chiếc cầu thang xoáy ốc.
- Với tôi, hôm nay, trong hãng này, bầu trời như nặng trĩu mây đen, - Bredon nói vừa như muốn chồm qua một chiếc bàn làm việc của bà Johnson. - Tôi thấy trong mắt anh chàng Tallboy cao thượng kia ánh lên sự phẫn nộ khủng khiếp... Ha... ha... ha!... Một chút cáu giận cũng chẳng làm hại gì bà đâu, thưa bà, đôi mắt bà đang long lanh sáng...
- Này anh Bredon, đừng có đùa nữa đi có được không. Hẳn anh hiểu là tôi phải giữ gìn cái cá nhân nhỏ bé của tôi chứ. Tôi tin tưởng ở anh ta và tôi không thích nghe người ta tung ra những lời lẽ cáo buộc thiếu căn cứ.
- Thưa bà Johnson, bà cứ làm công việc của bà, nhưng ai cho phép làm như vậy cơ chứ?...
- Tôi biết không nhiều, nếu tôi phải nói ra điều đó. - Bà Johnson do dự, ấp úng... - Nhưng thật quá bất công đối với cô Crump...
Chỉ một lát sau, Bredon đã biết hết mọi chi tiết của câu chuyện.
- Anh sẽ không kể chuyện này cho mọi người đấy chứ? - Bà Johnson hỏi.
- Bà có thể yên tâm hoàn toàn.
Bredon chào bà Johnson rồi đi ra và bước vào phòng các cô đánh máy. Anh nghe thấy cô Parton đang mô tả cảnh tượng vừa xảy ra trong phòng làm việc của ông Armstrong.
- Còn hơn thế nữa kia! - Bredon kêu to. - Các cô còn chưa biết màn diễn cuối cùng của vở kịch xảy ra như thế nào đâu.
- Ô! ô! ô!... Nói nhanh lên, nghe nào, anh Bredon! - Cô Rossiter hiếu kỳ vội vã giục.
- Nhưng tôi đã hứa với bà ta là phải im lặng mất rồi. - Bredon nói vẻ như cao thượng muốn giữ lời hứa của mình.
- Về vấn đề tiền bạc của Tallboy phải không?
- Hoá ra là các cô cũng biết tuốt tuột cả rồi sao, còn hỏi tôi làm gì nữa cho mệt?
- Tôi ấy à, tôi biết hết mọi thứ trên đời này. Chính là chị Crump đã khóc lóc hết nước mắt vì tay Tallboy vu oan cho chị ấy đã lấy số tiền của hắn ta để trong ngăn kéo bàn làm việc.
- Ra vậy đấy, - Bredon đay nghiến nói. - Hắn ta làm vậy hoá ra là để rửa sạch thanh danh cho chị Crump kia cơ đấy...
Rồi anh ta bắt đầu liền thoắng kể câu chuyện của mình.
- Thật ra, anh chàng Tallboy này cũng chẳng tử tế gì đâu, - Cô Rossiter nói. - Anh ta luôn hằn học với ông già Copley tội nghiệp kia. Hơn nữa hắn đối xử với các chị lao công nghe đâu cũng chẳng lấy gì làm lịch sự.
- Đúng vậy đấy! Về phần mình, tôi cũng phải nói thẳng ra rằng, - Cô Parton nói. - Ông già Copley cũng làm cho tôi đến là bực mình, chỗ nào ông ấy cũng cứ nhòm ngó, can thiệp vào... A! Anh Ingleby đây rồi. Anh Ingleby, anh làm chút cà phê chứ? Anh có nghe nói về câu chuyện này chưa? Hình như ông già Copley cuỗm mất năm mươi bảng của anh chàng Tallboy thì phải.
- Không thể thế được!... - Ingleby kêu lên. - Kể nhanh đi!
- Chuyện là thế này, - Cô Rossiter vẻ thích thú bắt đầu. - Chàng Tallboy nhận năm mươi bảng qua thư chuyển tiền và...
- Chuyện gì xảy ra với số tiền đó? - Giọng Metayard vọng tới và chị ta cũng hiện ra trên ngưỡng cửa ra vào, một tay cầm tập tài liệu giấy tờ, còn tay kia xách một chiếc túi nhỏ. - Đây, đây là kẹo nhôn nhốt chua giành cho các cô các cậu, các thiên thần của tôi! Còn bây giờ thì kể cho hết câu chuyện xem nào. Tôi rất muốn các bạn đưa cho tôi, chuyển cho tôi chỉ cần một nửa số tiền năm mươi bảng đó thôi! Ai là nhà hảo tâm hào hiệp vậy?
- Tôi thì không biết rồi, còn anh Bredon..., anh có biết người đó là ai không?
- Chẳng hề có chút ý niệm nào hết! Nhưng đó là một món tiền giấy, gồm toàn những tờ một bảng. Để làm việc này, đối với tôi, người này hình như phải được kính nể hết sức đây.
- Người này mang những tờ một bảng tới đây là để gửi chúng vào ngân hàng. - Cô Parton nói. - Và rồi quên ngay.
- Tôi thì... không khi nào quên được năm mươi bảng, - Một cô khác nói chen vào.
- Ô! Cô em... Bởi thế chúng ta mới là những nhân viên quèn, tầm thường. Anh chàng Tallboy là người sống trên tiên như thế đấy. Anh ta vô tâm để số tiền năm mươi bảng đó trong ngăn kéo của mình... Lúc ăn sáng, anh ta quên. Thế là giờ làm việc buổi chiều, có người đến nói là các đốc công xếp chữ của xưởng in gặp khó khăn trong việc bố trí mục quảng cáo của Nutrax và...
- Chuyện gì đã làm chậm việc giao bản thảo quảng cáo cho tờ Morning Star vậy? - Bredon quay qua nhìn tất cả mọi người và hỏi.
- Tôi cũng biết một việc gì đó: anh chàng Drew...
- Drew là ai vậy?
- Một anh chàng to lớn, chịu trách nhiệm xưởng in. Anh ta đã báo cho Tallboy rằng lời thuyết minh có chút bất lịch sự và Tallboy đã trả lời anh ta rằng anh ta có đầu óc không hoàn chỉnh và mọi người đã bỏ mặc nó, chẳng thèm để ý xem xét, nói năng gì cả.
- May mà bác Copley không bỏ qua chuyện này, - Từ lúc đến vẫn im lặng chẳng nói lời nào, đến lúc này cô Garrett mới nói to. - Phải cho cái tay Tallboy kia biết mặt chứ!...
- Ai đã cho cô biết tất cả những điều đó đấy, cô Parton?
- Thì ông Weddurburn chứ còn ai vào đây nữa! Khi xem những mục quảng cáo, mọi người còn bình phẩm, bàn tán, thậm chí còn đề nghị thêm bớt lời thuyết minh nữa ấy chứ. Drew đã nói cho ông ta biết ở xưởng in đã xảy ra những chuyện gì.
- Nào, cô hãy tiếp tục câu chuyện hay ho đó đi, cô em quí hoá. - Bredon nói.
- Khi Tallboy sửa chỉnh mọi thứ ở xưởng in, anh ta lại quá chậm chạp, vì thế lại không kịp mang tiền đi gửi nhà băng. Lúc này, một lần nữa anh ta lại quên số tiền năm mươi bảng đó và thuận chân bước thẳng về nhà.
- Anh ta vẫn để số tiền đó trong ngăn kéo bàn làm việc à?
- Tôi cũng không biết nữa. Lúc đó ông già Copley phải ở lại viết nốt khúc ca ca ngợi các loại mứt của hãng Jamboree...
Đột nhiên mọi người chết lặng đi vì thấy ông già Copley đang lù lù bước vào.
- Cô Rossiter, cô đã đánh xong mục quảng cáo thạch của tôi chưa vậy?
- Bác Copley, bác phải chờ đến lượt đã chứ. Cháu còn việc phải làm trước, đánh máy tài liệu cho ông Armstrong mà.
- Tôi sẽ phàn nàn với ban giám đốc về cách làm việc của các cô ở đây cho mà xem.
- Thì bác Copley, bác xem đi, - Bredon dàn hoà. - Thôi, bác đừng có trách mắng các cô ấy nữa mà. Chỉ cần nói nhẹ nhàng với các cô bé là các nàng sẽ thực hiện công việc của bác ngay ấy mà.
- Anh Bredon, anh phải biết, anh cứ giết thời gian của anh tại đây là không nghiêm túc đâu đấy. Anh đừng để mọi người phải nghĩ là trong hãng này chỉ có mỗi mình tôi là người có việc để làm thôi đấy nhé.
- Nếu bác muốn biết, bác già thân mến, tôi sẽ đảm nhiệm tất tật những công việc này cho bác xem... Nào, chính lúc này đây, tôi đang làm việc, tôi đảm bảo với bác đấy!
Ông Copley, bị phản công, liền nhún nhường.
- Nào, - Bredon nói với các chị em đánh máy. - Hãy đánh máy đi. Thật xấu hổ khi cứ trêu chọc ông già; và thực ra, sáng nay trông ông ấy có vẻ ốm yếu, thiếu não lắm.
- Được, được, - Parton nói. - Nào cô em, đưa cho chị tờ đó đi! Xong ngay đây thôi mà.
Cạch, cạch, cạch... tất cả những chiếc máy chữ đều chạy rào rào...