Vài tuần lễ để làm sáng tỏ bí mật của chiếc cầu thang đã qua đi, nhưng mãi sau này, khoảng thời gian đó vẫn hiện về trong ký ức của Huân tước Peter như mơ như thực. Những lúc như thế, bản thân anh như bị tách làm hai, thành một nhân vật cuồng tưởng: Kể từ khi xuất hiện tờ giấy tự giới thiệu tên kép của mình: "Mortimer Bredon" cho tới khi công việc vỡ lở, thì coi như xứ mạng của anh đã hoàn thành, mọi động thái của vai diễn đối với anh hình như nằm ngoài thực tế và thuộc về một thế giới huyễn hoặc. Tất cả mọi thủ tục, thể thức, ngôn từ, nhân vật qui ước của ngành quảng cáo của hãng Pym đã đưa anh vào cuộc cũng đều thuộc về cái không có thực và huyễn hoặc kia. Vậy thì những thực thể trừu tượng kia - là những Người nội trợ Tiết kiệm. Người chủ gia đình Thận trọng, Người mua hàng Chín chắn, Người thông thạo Mọi việc, Con bệnh Kinh niên - có thể có mối quan hệ gì đây với môi trường xã hội mà anh đã phải sống trong đó tới tận bây giờ? Anh không biết rằng tầng lớp thị dân nhiều vô vàn về số lượng kia chỉ có thu nhập ba cọc ba đồng, với đồng lương còm cõi của mình, nhưng mỗi người trong bọn họ chỉ cần mua một lượng ít nhất cho nhu cầu thiết yếu của mình thì tất cả bọn họ đã tiêu thụ được một khối lượng rất lớn, đóng một vai trò rất quan trọng trong phát triển xã hội. Chính những con người này mới là đối tượng để ngành quảng cáo tìm cách chèo kéo, đạo diễn, khai thác.
Công trình công nghiệp khổng lồ - lúc này anh mới thấy . không chỉ dựa duy nhất trên tầng lớp giàu có, có sức mua cho nhu cầu của riêng mình, bằng khả năng hiểu biết chính xác những gì mình cần, mà nó đặc biệt dựa trên khả năng tiêu thụ của những ai bị cuốn hút và bị thuyết phục bởi những hình ảnh, những câu nói, ngôn từ đập vào mắt họ mỗi khi họ mở tờ báo ra đọc hoặc ngước mắt lên nhìn những tờ quảng cáo dán đầy trên mặt mỗi bức tường.
Anh tự hỏi, liệu đột nhiên toàn ngành quảng cáo ngừng hoạt động thì toàn bộ đội ngũ những người mua hàng kia sẽ thành thứ gì đây? Có lẽ, những người mua hàng sẽ vẫn tiếp tục mua vi-ta-min, thuốc bổ, sữa, dầu xe, xà phòng, tất chân loại dài và cả giày ngắn cổ nữa chăng? Hoặc là cái vòng xoáy mua hàng kia ngừng hoạt động và làm ngừng luôn cả dây chuyền hoạt động của ngành thương mại và công nghiệp?...
Cuối cùng thì Bredon Wimsey cũng đi đến kết luận mình cũng là một người tham gia vào cái vòng huyễn hoặc kia mà thôi. Từ tám giờ sáng tới năm giờ chiều, anh sống trong một thế giới tưởng tượng, tư tưởng thấm đẫm những lời thuyết minh bằng những đoạn thơ hai câu, bằng những bài ca, bằng cả những khẩu hiệu mà anh đã sáng tác ra và ngồi đó nghe mọi người xung quanh nhắc đi nhắc lại nhiều lần mà tán tụng hoặc chê bai.
Thứ đã góp phần để anh sống được trong cái thế giới không có thực như thế chính là ý tưởng giấu mặt thật của mình đằng sau chiếc mặt nạ của một anh hề ma quái, mà rất đỗi quí giá đối với Diane de Plangy. Anh không thể tự mình từ bỏ được toàn bộ thứ kỳ lạ huyễn hoặc này, vì đối với anh, hình như khi bỏ chiếc mặt na ra, để trở lại với thân thế Huân tước Wimsey là anh đã để tuột mất toàn bộ những thành công mà anh đã phải bỏ ra biết bao công sức cố gắng mới giành được.
Từ khi Diane gợi lại câu chuyện một người chết treo trong một căn phòng có ma, thì cô thôi không còn nhõng nhẽo, làm duyên với anh và thậm chí còn rất sợ anh nữa. Tuy nhiên, ngay khi màn đêm buông xuống, anh rón rén đi ngay về phía dưới những ô cửa sổ phòng cô và huýt những tiếng sáo thánh thót mà êm dịu, cô đã tới gặp anh và cùng anh lái ô tô trên những chuyến đi dài thâu đêm, suốt sáng.
Cô đối xử, khai thác anh như thể anh là một trong những ảo giác thường xuất hiện sau những liều ma tuý mà cô đã dùng. Anh không biết liệu cô có nghĩ anh đang thực sự tồn tại hay không và đôi lúc, anh lại chợt sợ hãi là bộ não rối loạn của người thiếu phụ kia lúc nào đó sẽ đưa cô tới chỗ tự hủy hoại đời mình đây. Một buổi chiều kia, đột nhiên cô hỏi anh là ai và anh muốn tìm thứ gì trong cô. Anh trả lời cô rất thực:
- Anh đến với em vì cái chết của Dean. Ngay khi anh biết lý do cái chết của Dean, thì anh sẽ biến mất ngay lập tức giống hệt như khi anh đã xuất hiện trước em vậy.
- Lúc đó anh sẽ đi đâu?... Anh đã nói với em điều đó rồi, nhưng giờ thì em chẳng nhớ gì nữa.
- Lúc nào em nghe kết tội chết cho một ai đó, hẳn em sẽ nhớ thôi.
-Đúng, đúng vậy... bây giờ thì em nhớ ra rồi.!... Em đã dự một phiên tòa và em đã thấy ông thẩm phán già, đội mũ và bản án. Ông ta nói:"Và Đức Chúa Toàn năng sẽ mang linh hồn đáng thương của con đi..".. Anh Hề, anh nói xem, chúng ta có linh hồn không?... Nhưng em cần phải nhận xét gì với cái chết của Dean?
- Chẳng gì hết, anh tin thế... Nhưng em biết điều đó hơn anh.
- Không, không, không gì hết. Em thề với anh như thế đây!
Có thể thế thật... Dean đã bị ám sát, không ai nghi ngờ điều đó cả, nhưng là bàn tay nào đã gây ra cái chết đó? Tuy nhiên, một bản năng nào đó đã thôi thúc Huân tước Peter không bỏ qua Diane, vì anh cảm thấy qua cô ta mà Dean đã bị xử tội chết.
Thuộc tầng lớp tiểu thị dân nghèo khó, không tiếng tăm, sống vô vị, như một vật phải liều thân nằm trong chiếc bình bị vùi sâu trong cát... Diane đã để mình quên khuấy mất cái tên Tod Miligan trong khi nhớ lại là tên này đang quan tâm tới hãng Pym hoặc tới một trong những nhân viên của hãng này. Tại sao Miligan lại kêu lên một cách mừng rỡ: A! Hoá ra anh là người của hãng Pym đấy ư? Những từ ngữ này có ý nghĩa gì đây? Anh chàng Dean ngốc nghếch kia đơn giản chỉ là nạn nhân tưởng tượng của Diane này thôi sao?
Nhưng Diane đã xa lánh anh ta rất lâu trước khi tai nạn độc địa này xảy ra, rồi một kẻ ganh ghét nào đó chẳng nghĩ gì đến việc xoá bỏ những dấu vân tay và cũng chẳng nghĩ gì đến việc lẩn trốn nữa.
Diane đã cung cấp cho Huân tước Peter một thông tin có tầm quan trọng bậc nhất, nhưng... ngay lúc đó, anh còn chưa hiểu được nó. Anh cũng vẫn tiếp tục cùng cô tới các cuộc dạ hội đóng vai anh Hề và dùng tay cùng hai đồng xu chơi những ban nhạc sáo. Anh chỉ ngả lưng vào lúc tảng sáng và ngay từ lúc támgiờ sáng anh đã có mặt ở hãng Pym, trở lại với danh phận là nhân viên của mình.
***
Nằm dài trên chiếc đi văng, trong căn hộ của Diane, trùm Tod Miligan nhấp nháp ly uýtky pha xô-đa và bằng đôi mắt đỏ ngầu vì cáu giận, hắn ngắm nhìn người thiếu phụ. Hắn là một người có vóc dáng cao to, khuôn mặt cay độc và lúc nào cũng dè dặt như thường thấy ở những kẻ sống bằng thói hư tật xấu và bằng những hành động tàn ác đối với người khác.
- Thế em không bao giờ gặp lại con bé Dean đó nữa sao? - Hắn hỏi.
- Không. - Diane lơ đãng trả lời.
- Này Diane... Tôi muốn cô tìm gặp lại nó.
- Ô! Sao vậy? Tôi không quen người phụ nữ nào bầy hầy hơn nữa đấy.
- Tôi muốn biết con bé đó đã biết gì về cái hãng mà anh nó đã làm.
- Cái hãng quảng cáo đó ư? Nhưng anh Tod ạ, quảng cáo... thì buồn chết đi được ấy mà. Cái gì đã làm anh quan tâm đến cái nghề này vậy?
- Cô không cần biết làm gì. Tôi đang theo đuổi trình tự công việc của tôi, tất cả chỉ có thế thôi.
Diane tự nhủ là đành phải chiều theo ý hắn thôi. Tod Miligan đã làm cô sợ và cô đành nhẫn chịu:
- Được thôi, tôi sẽ gọi cho cô ta khi anh muốn. Nào, nói tôi nghe xem anh muốn biết gì.
- Không liên quan gì đến cô.
- Tod, tôi muốn hỏi anh điều gì đó về vấn đề này. Dean là một thanh niên ngốc nghếch, nhưng tại sao anh lại bắt tôi phải làm mặt giận với hắn, nhất là sau khi anh đã bắt tôi phải quyến rũ và làm thân với hắn.
- Tôi bảo cô mang nó đi chơi vì thằng ranh này làm ra mặt hỗn hào, muốn chơi trò lá mặt lá trái với tôi.
- Hoá ra vậy đấy, Tod ơi là Tod!
- Cuối cùng thì thằng nhãi ranh Victor Dean cũng trở thành một mối nguy hại. Nó đã biết một số thứ... và tôi cứ nghĩ là nó biết thế liệu có phải là do cô không cơ đấy.
- Tôi ấy ư?... Tôi có thể làm cho hắn biết gì, một khi tôi chẳng có gì để biết. Anh biết rõ rồi đấy, chẳng bao giờ anh kể cho tôi nghe bất cứ thứ gì, đúng vậy không nào?
- Rõ ràng là không rồi, tôi không quá ngu mà đi kể cho cô nghe bất cứ điều gì.
Im lặng một lúc khá lâu, Diane lên tiếng hỏi:
- Hãy nói xem, có phải anh đã cho hắn sang thế giới bên kia không?
- Ai đã nói với cô là hắn đã chết không bình thường? Có phải là cái thằng mặc bộ đồ đen-trắng, cái thằng hề ấy không vậy?
Diane ngập ngừng, vì trong một lúc tâm sự nào đó, cô đã buột miệng nói về anh Hề với Tod và bây giờ cô lại thấy hối tiếc về việc mình đã làm... Miligan coi sự im lặng của người thiếu phụ này như một sự thú nhận là đúng, hắn hỏi tiếp:
- Diane, thằng đó là ai vậy?
- Tôi chẳng có ý niệm gì về anh ta cả.
- Thằng đó muốn gì?
- Tôi nghĩ anh ta quan tâm tới cái chết của Dean vì anh ta nói với tôi rằng anh ta sẽ không gặp tôi nếu Dean còn sống. Tôi thấy điều đó rất lý thú đấy chứ, một bí mật!
- Hừm!... - Tod bật ra... - Tôi rất muốn gặp thằng Hề này, bao giờ thằng đó đến?
- Quỉ tha ma bắt tôi đi nếu như tôi biết được. Khi nghe thấy anh ta hát, anh ta sẽ đến. Và ở địa vị anh, Tod ạ, tôi sẽ không gặp anh ta. Anh ấy nguy hiểm lắm đấy, có một điều gì đó đã mách báo tôi vậy!
- Cô thành con gàn rồi đấy, cô bé đáng thương ạ. Và vì thế mà thằng đó đã lợi dụng được cô mất rồ!
- Anh ta đã làm tôi thật vui, - Diane cãi lại. - Còn anh, anh đừng có châm chọc tôi nữa đi, có được không, anh Tod!
Cô ngáp và đi đến đứng trước gương và ngắm mình trong đó, rồi nhăn mặt tự nhạo báng mình.
- Tôi nghĩ, tôi phải ngừng ma tuý thôi, tôi xấu đi nhiều quá và hai mí mắt đã xệ xuống mất rồi đây này.
Cô không nói năng gì một lúc lâu, sau đó lại đổi giọng và nói:
- Chúng ta phải phấn chấn lên, chiều nay chúng ta làm gì đây?
- Đi với tôi đến nhà Slinker. Nơi đó, sẽ có rất nhiều người.
- Tôi đã chán ngấy những cuộc tụ tập ở nhà Slinker lắm rồi. Anh không biết chúng ta cần phải làm gì sao? Chúng ta hãy trà trộn vào cuộc khiêu vũ của bọn thượng lưu đi! Đúng, là một ý hay đấy: Bây giờ chúng ta nhanh chóng tới nhà Slinker và từ đó cả nhóm cùng đi. Cùng nhau đi dạo trong khu vui chơi Mayfair (kiểu như khu Etoile của Paris ở Pháp vậy). Và khi ô tô đến là chúng ta lên xe ngay và biến, đồng ý không?
- Nếu cô muốn. Lên đường thôi.
***
Nửa tiếng sau, cả lũ điên rồ ngồi trên tắc xi lang thang khắp nơi trong các khu phố sang trọng của Londres. Ngồi bên trong, thò đầu ra ngoài, xe chạy trong khu dân cư rộng lớn, cô nhận thấy người xe qua lại nhộn nhịp; đứng trên bậc thềm có những gia nhân mặc quần đùi cộc; một chiếc thảm đỏ và cây cối mọc kín đây đó trên các lối ra vào.
- Hoan hô mấy cậu, chúng tôi đến rồi đây. Ai ngự trong ngôi nhà này vậy?
- Tên một loại tẩu thuốc đấy, - Slinker nói. - Chúng ta lọt vào hết cả rồi. Đây là khách sạn của Bá tước Denver đấy!
- Bọn tao chưa bao giờ được bước vào nơi đây cả, - Miligan nói. - Bà Bá tước Denver là người đoan trang nhất trong số các mệnh phụ. Hãy thử làm cái gì đó dễ dàng hơn đi.
- Chà chà. Chắc là bọn mình đã lọt vào ngôi nhà đầu tiên có tổ chức khiêu vũ và bà ta là người ra khiêu vũ trước nhất. Vào đi thôi.
- Nếu mày đứng lại đây... Nhưng tốt nhất là chúng ta hãy chuồn qua lối cửa sau ấy.
Lối cửa sau đã biến thành quầy ăn ngoài trời và nhóm của Diane rất may là lại vào cùng lúc với toán khách mời. Một trong số khách này, một nhân vật vẻ rất duyên dáng, tay cầm một cây dành dành đầy nụ hoa, tuyên bố:
- Tôi cảm thấy ghê sợ mà phải thông báo rằng tất cả chúng ta hãy đi vào theo lối cổng hậu mà không được nói lời nào.
- Ô! Anh Fred, - Một thiếu phụ nói. - Nói thế không đúng đâu.
- Cứ tiến vào đi thôi, chúng ta chắc chắn là đang vào đúng nhà ông Peter quí hoá rồi đấy. Tất cả mọi sự sẽ đâu vào đấy cả thôi.
Diane khoác tay Miligan và đi theo toán người vừa đi vừa bô bô nói kia. Vì họ đi trước, một gia nhân ra chào họ và nhìn toán người như dò hỏi:
- Đây là ông bà Arbouthnot. - Người đàn ông cầm cây dành dành giới thiệu.
Sau đó, quay lại phía sau mình nhìn và chợt thấy Miligan và Diane, liền nói thêm, đồng thời làm một động tác mơ hồ:
- Và các bạn của ông ta.
- Thế là xong. - Diane thì thào bên tai Miligan, vẻ đắc thắng.
***
Hélène, Bá tước phu nhân Denver nhìn xung quanh mình vẻ thoả mãn, hài lòng.
Việc đón khách của cô ta diễn ra thật dễ dàng: nhân vật vĩ đại đã hạ cố, làm vẻ vang cho buổi khiêu vũ với sự có mặt của Ngài; Ngài đã tỏ lời khen ngợi thứ rượu sâm-panh vừa được mời uống. Dàn nhạc chơi hoàn hảo và đồ giải khát có chất lượng tốt nhất. Buổi dạ hội hy vọng sẽ rất vui và có kết quả tốt.
Hélène nghĩ bộ áo váy cô đang mặc rất vừa vặn dù rằng mẹ chồng cô, Bá tước phu nhân, một quả phụ quí phái có của để đã nói bóng nói gió, tỏ ý không hài lòng vì có con dâu mặc chiếc áo váy mở cổ quá rộng, để hở cả ngực, vai ra cho mọi người nhìn... Nhưng bà quả phụ có của để kia lúc nào cũng thế, lúc nào cũng chỉ trích, chê bai mọi thứ cô dùng. Bản thân cô con dâu của Bá tước quả phụ biết rõ phải mở cổ áo rộng tới nào thì vừa. Cô nâng ly sâm panh lên mời và chưa kịp nhấm nháp hương vị của nó thì tay cô đã dừng lại. Cô cảm thấy có gì đó không ổn. Cô đưa mắt tìm chồng, nhưng không thấy đâu; lúc đó, cô thấy ngay phía trước, tấm lưng thẳng và đĩnh đạc cùng mái tóc hoe vàng của người em chồng, Huân tước Wimsey. Cô đi đến bên người em chồng và luồn tay vào khoác lấy tay anh ta:
- Chú Peter, chú xem kia kìa, những người nào vậy?
Wimsey đưa mắt nhìn về hướng chiếc quạt trên tay người chị dâu chỉ và kêu lên:
- Hélène yêu quí,... toàn là khách quí cả mà. Hôm nay chị tiếp đón toàn là những người kỳ lạ cả mà! Người phụ nữ kia là Diane de Plangy, cô ta đi cùng người cung cấp côcain của cô ta đấy...
Bà Bá tước goá bụa rùng mình kinh hãi.
- Người phụ nữ này dám đến đây... Khủng khiếp chưa cơ chứ! Họ có thể vào đây như thế nào được nhỉ? Các con có quen biết họ không đấy?
- Theo cách... không đàng hoàng.
- Càng hay! Mẹ nghĩ là họ không phải là khách được các con mời... Mẹ chưa bao giờ thấy họ tiếp xúc với các con...
- Lần này, mẹ yêu quí ạ, con không liên can gì đến việc ấy đâu đấy.
- Hãy hỏi anh đầu bếp xem anh ấy đã đưa họ vào đây như thế nào.
- Con sẽ truyền đạt ngay lời mẹ dạy. - Huân tước Peter nói.
Huân tước Peter đi và quay lại ngay, sau đó nói là những kẻ không mời mà đến kia đi vào cùng Ngài Arbouthnot.
- Này Peter... Hãy đi tìm và mời Ngài Fred Arbouthnot vào đây cho mẹ gặp.
Khi tới gặp, ngài Fred Arboulhnot đáng kính đã nói lời xin lỗi và biện ra lý do là những người kia hình như trong đoàn những khách được mời. Bây giờ vấn đề là phải biết được họ là ai. Huân tước quá tò mò và yêu cầu được gặp Diane.
- Xin các bạn vui lòng yên lặng cho một chút, - Bà Bá tước nghiêm nghị nói. - Ngài Bá tước đâu nhỉ? Khi cần thì không thấy Ngài ấy đâu cả. Tuy vậy vẫn phải mời hai người đó ra thôi, Peter ạ.
Huân tước Wimsey, sau khi đã suy nghĩ kỹ về những hậu quả của việc xâm nhập lén lút này, đã đề nghị được can thiệp:
- Tôi sẽ tống cổ bọn này ra khỏi đây. Mọi người hãy tin ở tôi.
Cô Bá tước luôn mắt để ý tới những vị khách không mời mà đến kia với vẻ lạnh lùng qua chiếc kính cầm tay, chỉ cho người em chồng lối ra ở phía bãi cỏ, ngay trước mặt. Wimsey đi về phía đó và từ đây, ẩn mình sau cột đá vân hoa đỏ, anh huýt sáo điệu nhạc:
Au clair le la lune
Mon ami... Pierrot...
Diane đột ngột quay ngay lại, túm chặt lấy cánh tay Miligan. Wimsey ngừng ngay điệu nhạc, rồi giả vờ như chợt thấy Diane:
- Ơ! Xin chào, cô đấy ư? Cô thứ lỗi cho chứ ạ? Tôi nghĩ, cô là Plangy thì phải?
- Xin chào, anh Hề. - Diane chào lại.
- Xin lỗi, cô nói gì đấy ạ?
- Cuối cùng thì anh đây rồi, anh không đeo mặt nạ, anh Hề...
- Tôi nghĩ, có một sự nhầm lẫn nào đó chăng? - Wimsey vừa cười vừa nói.
Miligan nghĩ là đã đến lúc cần can thiệp:
- Hoá ra anh là người bạn trai bí ẩn của Diane đấy à? Một anh chàng vô danh tiểu tốt, tệ hại đây ư? Tôi nghĩ, anh bạn trẻ ạ, chúng ta cần phải nói chuyện; chỉ hai ta thôi. Để bắt đầu câu chuyện, tôi muốn biết vì sao anh lại quấy rầy cô Plangy. Từ khá lâu nay rồi anh còn ngụy trang trong bộ đồ vũ hội, rồi cứ lẵng nhẵng theo gót cô ấy đi khắp nơi nữa chứ?
- Tôi nghĩ, - Wimsey nói giọng thật lạnh lùng. - Anh là nạn nhân của một lầm lẫn. Tôi được bà Bá tước sai đến để gặp các vị vì một nhiệm vụ rất... Hãy thứ lỗi cho tôi... rất không dễ chịu. Bà Bá tước rất lấy làm tiếc là cảm thấy không hài lòng khi biết anh cũng như cô cùng đi đây. Bà ấy muốn biết ai đã mời hai vị tới đây vậy?
Diane phá ra cười.
- Anh Hề, anh đóng kịch tuyệt quá đi mất, nhưng như thế không hay đâu. Chúng tôi tự mời mình đến đây cũng giống như anh tự mời anh đến đây thôi mà.
- Tôi rất lấy làm tiếc, thưa cô, nhưng tôi buộc phải yêu cầu hai vị rời khỏi nơi này ngay cho ạ.
- A! Tay chơi này đâu phải loại tồi, - Miligan xấc xược nói. - Nhưng tôi không đi đấy! Rất có thể chúng tôi không được mời. nhưng chúng tôi không thể bị một tên hề nhào lộn vô danh tiểu tốt, lại giấu mặt nữa, đuổi ra khỏi cửa được.
- Các vị lại nhìn tôi ra một ai khác đó mất rồi. - Wimsey nói. - Hãy cho phép tôi...
Anh quay mình lại, vặn công tắc đèn, ánh sáng chan hòa nơi anh đang đứng, rồi nói tiếp:
- Tôi tên là Peter Wimsey, em trai Ngài Bá tước Denver và khuôn mặt tôi đây, như nó vốn có, hai vị cứ ngắm nó kỹ đi.
Nói xong những từ này, Peter đeo tròng kính một mắt lên và với vẻ kẻ cả, anh nhìn Diane và Miligan.
- Thế anh không phải là anh Hề của em sao? - Diane hỏi. - Em đã nhận ra anh qua giọng nói mà, rồi cả cái miệng và cái cằm nhọn nữa. Và, anh chả vừa mới huýt sáo miệng đoạn điệp khúc bài hát là mật hiệu hẹn gặp của chúng mình đó sao?...
- Tất cả những điều cô vừa nói, đối với tôi hình như thật thú vị. - Huân tước Peter nói. - Có thể, tôi đã hiểu được phần nào rồi, cô đã nhầm tôi với người em họ tên là Bredon của tôi rồi.
- Đúng vậy rồi, đó là cái tên mà anh ta... - Diane bắt đầu nói với vẻ ngờ vực, không tin vào bản thân mình nữa.
- Nào, giờ thì hãy nói xem. Diane, - Miligan nói. - Tôi nghĩ là cô đang vụng về bàn vào một chuyện tế nhị rồi đấy. Việc làm tốt nhất bây giờ là nói lời xin lỗi và chúng ta đi ngay thôi.
- Hai vị chờ cho một chút đã. - Lúc này Wimsey mới nói. - Tôi vẫn thường ước ao có được một số chi tiết về toàn bộ câu chuyện này. Hai vị có muốn đi cùng tôi không?
Anh đưa cả hai người băng qua bãi đất, đi về phía khu vườn cây ở phía cuối và dẫn họ vào một phòng khách nhỏ, có bày đủ loại nước giải khát và cốc chén.
- Hai vị muốn dùng gì nào? Chút uýtky chứ? (anh quay qua gọi người hầu.) - Tomlin, mang cho chúng tôi uýtky pha xô-đa và cả rượu anh đào Brandy nữa.
- Vâng. Thưa Huân tước.
- Xin hai vị hãy nhớ cho là... - Wimsey nói. - Tôi hoàn toàn tln tưởng anh chàng Tomlin này. Nào bây giờ thì hãy ngồi xuống và kể cho tôi nghe xem điều gì mà người em họ Bredon của tôi đã làm hai vị phải lo lắng nào?
- Khoan hẵng, - Miligan nói. - Tôi biết khá nhiều chuyện bất ngờ. Nhưng tôi chẳng khi nào chú ý là anh lại có người em họ có cái tên Bredon.
- Không ai có thể nghĩ ra những chuyện bất ngờ, - Wimsey nói. - Nhưng thực ra, ai chẳng có những người anh chị em họ của mình? Tôi có thể đảm bảo với các vị rằng Bredon là sự kết hợp của nhiều dòng họ lớn và người em họ tôi có thói quen tệ hại là thích dùng lần lượt những tên họ đó theo yêu cầu của bản thân mình. Ơ! Chú em họ tôi cũng không khó tính và khó xử gì đâu. Nhưng hai vị uống đi, xin mời, à mà anh tên gì nhỉ?
- Miligan.
- Ra vậy! Ông trùm Miligan nổi tiếng, có phải đây không? Tôi nghĩ rằng anh có ngôi nhà ngay trên bờ hồ Tamise, phải không nào? Theo tôi, đó là một nơi ở kỳ thú. Tôi đã nghe người em rể của tôi, chánh thanh tra Parker, là người của Sở cảnh sát Scotland, nói về nơi kỳ thú đó rồi. Anh sống trong một khu đất nhỏ khuất nẻo trong vùng đó...
- Đúng là vậy đấy. Tôi sẽ rất vui nếu một chiều nào đó được gặp người em họ của anh.
- Chú ấy thích được mời đến một mình, tôi nghĩ thế. bản thân chú ấy cũng thích thế, vì đó mới đúng là tính cách của chú ấy. Lúc đó, anh... anh cũng sẽ đưa ra một người phụ nữ giống như cô em dâu tôi thôi... Ăn miếng trả miếng mà! Nhưng tôi lại sợ rằng bà Bá tước sẽ không đồng ý kiểu nói đùa này như tôi đâu.
- Người em họ của anh đã không đến một mình; anh ta cũng đã được một người phụ nữ trẻ chỉ dẫn cho đường đi nước bước đấy chứ.
- Này, anh trùm thân mến, điều đó thật không mấy dễ chịu đối với tôi đâu. Tôi thấy buộc lòng phải lưu ý anh là hãy đề phòng người em họ tôi. Chú ấy là một người không thích giao du, ít gặp gỡ người lạ. Hãy tin tôi đi, nếu như chú ấy có thường xuyên đeo đuổi cô Plangy... nhất là cô ấy lại là một người quá đẹp nữa, nhưng tôi lại hiểu quá rõ về chú ấy, nên tôi mới có thể tin vào sự vô tư của chú ấy. Vì một số lý do gia đình, tôi buộc phải chú ý tới những việc làm và hành động của chú ấy và cũng vì lẽ đó nên tôi yêu cầu anh cho tôi biết một số chi tiết về các mối quan hệ của chú ấy với anh.
- Được thôi, - Đột nhiên Diane chấp nhận. - Tôi sẽ nói tất cả để anh hay.
Rượu đã làm cô ta hoạt bát hẳn lên, cô liến thoắng, say mê kể câu chuyện của mình đến nỗi Miligan chỉ còn biết ngồi há mồm, trợn mắt ra mà nhìn và không thể hãm cô ta lại được. Sự biến chuyển quá nhanh của câu chuyện hình như đã làm huân tước cực kỳ choáng ngợp.
- Cách làm trò cho thiên hạ cười như thế quá là quá tầm thường! Biết bao nhiêu lần rồi, tôi đã yêu cầu Bredon phải ăn ở, cư xử như thế nào cho đúng đắn...
- Nhưng với tôi, tôi thấy anh ấy thật tuyệt vời đấy chứ, - Diane cãi lại.
Rồi cô ta bắt đầu kể lại tất cả những đêm ngao du với tiếng sáo pi-pô rất ấu thơ và êm ái của anh.
- Để gọi tôi, bao giờ cũng vậy, anh ấy đều huýt sáo đoạn điệp khúc bài hát: "Au clair de la lune", và vì thế mà ban nãy, tôi cứ tưởng anh là anh ấy kia đấy. - Cô thú nhận.
Diện mạo của Wimsey tỏ ra khó chịu, không đồng ý như niềm tin anh thường có.
- Thực chán ngấy chú ấy đi được. - Anh nói.
- Thế rồi... hai anh lại giống nhau đến vậy... Có cùng giọng nói, một khuôn mặt, chí ít là những lần tôi được gặp, vì anh ấy chẳng bao giờ muốn bỏ mặt nạ ra cả...
- Điều đó chẳng làm tôi ngạc nhiên gì. Ô! là la... Điều đó chẳng làm tôi ngạc nhiên gì... Chú ấy có lý do để không cho mọi người thấy vẻ đẹp khuôn mặt của mình. Ôi, chú em họ của tôi... Hẳn anh đã biết cảnh sát đã để mắt tới con người tội nghiệp này rồi phải không?
- Hay thật đấy! - Diane kêu lên. - Càng ngày, chuyện này lại càng lôi cuốn đấy!
- Thế tại sao cảnh sát lại phải để mắt tới anh ta chứ nhỉ? - Miligan đặt vấn đề.
- Một trong những lý do đó là cái thói quen đáng buồn của chú ấy là phớt lờ và lạnh nhạt đối với tôi. Tôi không có dịp để thổ lộ tất cả những điều phiền muộn đã làm tôi lo lắng suy tư, cho chú ấy hiểu. Tôi đã phải tới đồn cảnh sát ở khắp nơi để khiếu nại về việc chú ấy đã... trả những tấm séc chi mà chú ấy ký bằng tên tôi. Nhưng dù còn tồn tại giữa chúng tôi những sự việc như thế đi nữa, thì xin các vị...
- Chúng tôi không phải là những kẻ hay đi tố giác những người cùng hội, cùng thuyền đâu... - Diane lại nói.
- Chú ấy đã lạm dụng sự giống nhau này không đúng nơi, đúng lúc, - Wimsey lại nói tiếp. - Chú ấy sao chép, bắt chước cho may những bộ quần áo y hệt của tôi, cũng hút thứ thuốc lá có cùng mác với tôi, cũng lái một chiếc ô tô giống hệt chiếc của tôi và thậm chí, cũng thổi sáo môi bài hát mà tôi thường ưa thích.
- Hẳn là anh ấy có nhiều hào lắm mới có được chiếc ô tô như chiếc anh ấy đang sử dụng,- Diane nhấn mạnh.
- Cô nói tới vấn đề đó là đã đi đến điểm tế nhị nhất,... nhất rồi đấy... Nhưng không biết liệu tôi có phải nói...
- Ô! Được, được, anh cứ nói hết đi, - Diane lại nói, hai mắt long lanh thèm khát.
- Tôi cho là chú ấy, - Lúc này Wimsey mới nói, giọng trầm xuống. - Đã lê la trong những đám ăn chơi buôn lậu chất gây nghiện...
- Có thể thế được sao? - Miligan nói như vẻ rất bị bất ngờ.
- Tôi không thể tìm đâu ra chứng cứ, tất nhiên là thế, nhưng gia đình tôi đã nhận được những thông tin, từ... một cơ quan quản lý cấp cao.
Wimsey chọn một điếu thuốc lá, rồi anh nghiêng người về phía Mlligan:
- Anh trùm, anh có thấy là tôi đang mải miết tham gia vào cuộc mặc cả, ngã giá với chú em họ Bredon của tôi và tôi hy vọng sẽ không bị bắt buộc phải làm điều đó, nhưng có thể, anh cho phép tôi khuyên anh, cũng như cho cô xinh đẹp đây một điều, chỉ một điều thôi, (nếu như cô không nhìn tôi với con mắt nghiêm nghị như thế): hãy đừng có làm chuyện gì với chú em họ của tôi đấy.
- Anh không hiểu những gì anh đã nói rồi, - Diane cãi lại. - Thậm chí, anh ấy cũng đã không thể tự thuyết phục được mình có du... ùng không cơ mà.
- Diane, cô hút một điếu chứ? - Đột nhiên Miìigan chen ngang câu nói của cô ta.
- Tôi không khẳng định rằng, - Wimsey vừa nói, vừa chăm chăm nhìn Diane rõ lâu. - Chú em họ tôi đã bị dính cô-ca-in hay hê-rô-in chưa, về một nghĩa nào đó, cũng xin các vị, các bạn hãy tha thứ điều đó cho chú ấy. Có thể tôi là người rất lạc hậu trong quan niệm, nhưng tôi thấy con người chuyên làm giàu cho mình trên lưng những người bất hạnh mắc nghiện là một kẻ vô cùng khốn nạn đấy.
- Ồ! Đúng quá đi mất. - Miligan cao giọng nói vẻ đắc thắng.
- Tôi không biết và cũng không muốn biết điều gì đã thúc đẩy các vị thường xuyên đến với chú em họ thảm hại của tôi và tôi hy vọng rằng chú ấy sẽ không tìm thấy ở các vị những thứ hấp dẫn khác ngoài sự lôi cuốn là được gặp gỡ những con người dễ chịu, dễ mến. Chắc chắn anh biết là, anh trùm ạ, tôi cũng đã có dịp lăn lộn trong những cuộc điều tra của cảnh sát, nhưng ở đây không phải là trường hợp đó, không phải là một cuộc điều tra. Mà nếu tôi buộc phải có mặt ở đây thì chẳng qua chỉ là vì tôi quan tâm tới các vụ việc của những người có dính líu tới chú em tôi mà thôi, vì tôi là chú ấy mà. Tôi cũng xin báo để các vị cùng biết là những ai gặp gỡ chú ấy thường xuyên cũng là tự mình làm mất đi sự bình yên tốt đẹp của mình đấy... Tôi nói thế có được không?
- Tốt lắm! Tôi rất biết ơn anh vì những lời khuyên và Plangy cũng vậy.
- Ô! Tôi..., - Lúc này, Diane mới nói, vừa bẻ các đốt ngón tay. - Tôi sẽ rất sung sướng khi được gặp người em họ của anh, vì tôi thích những con người nguy hiểm; và cho tới tận bây giờ, tôi vẫn cứ coi anh Bredon như một người hiền lành, nhu mỳ. Anh ấy đã làm tôi vui thích và tôi ghét cay ghét đắng những con người lúc nào cũng buồn chán.
Wimsey làm động tác trịnh trọng chào cô.
- Thưa quí cô thân mến, cô sẽ tha hồ mà chọn lựa bạn trai cho mình.
- Không phải lúc nào cũng có thể thế được đâu, thưa anh. Ví dụ, tôi có cảm giác là ban nãy, bà bá tước, chị dâu của anh thực ra cũng đã không muốn tiếp tôi trong nhà của bà rồi mà...
- Trong trường hợp này, sự lựa chọn lại không ở phía cô mà...điều này làm tôi nghĩ sao đây?...
Miligan hiểu ý:
- Anh nói hoàn toàn đúng, chúng ta nán lại đây quá lâu rồi đây. Phải đi thôi, Diane.
Khi bước đi, Diane quay lại nói với Peter:
- Anh hãy đi cùng tôi, về nhà tôi uống chút gì chứ.
- Trời ơi! Tôi còn có nhiệm vụ ở đây.
Anh bấm chuông và nói với đầu bếp:
- Porlock, anh đưa cô và anh đây ra giúp tôi.
Hai người đi ra, Wimsey quay lại đường dẫn lên nhà trên, lần này, miệng huýt sáo điệu nhạc của Bach. Anh nghĩ:
"Không biết miếng mồi của mình có to quá không đây? Liệu con cá này có cắn câu không?..".
- Này Peter, - Bà bá tước sốt ruột nói với anh. - Sao con ở dưới đó lâu thế... Hãy nhanh nhanh xếp một chỗ cho phu nhân đại sứ Pháp và nói với anh con là mẹ muốn gặp.