Joe Tóc Hung, ý thức được tầm quan trọng của mình và tự hào về nhiệm vụ mà Bredon tin tưởng đã giao cho nó, nó không để mất thời gian. Nó hiểu nó phải kiếm cho anh một danh sách những người vắng mặt có lý do và nó cố gắng tập hợp để cung cấp cho anh.
Cách nào đối với nó cũng đều tốt cả: nó bắt đầu thu thập tin tức từ các bạn nó, những đứa trẻ chạy tin, phát hành, những đứa trẻ lang thang láu lỉnh, thông minh và hiếu động. Joe đã nghĩ ra được một trò chơi. Một trò chơi điều tra và trong khi chơi, nó sẽ bố trí để các bạn nó phải nói ra khi Dean gặp tai nạn thì bọn chúng đang ở đâu.
- Giả thiết là, - Joe nói. - Tớ là nhà điều tra, tớ muốn biết vào ngày ấy, ngày nọ, cậu ở đâu, thì cậu có nhớ được không? Vậy bây giờ chúng ta chơi nhé... Tớ tin chắc là các cậu trả lời không tồi!
Thằng bạn, bị chạm tự ái, tìm mọi cách để trả lời tất cả cho thật chính xác và Joe đành phải nói với nó:
- Này, tớ không cần cậu kể lại tất cả những công việc cậu đã làm trong cái ngày anh Dean ngã gãy cổ đâu. Cậu chỉ cần nói ở đâu vào cái ngày anh ấy ngã và chết thôi.
Bởi thế, nó đã biết chắc chẳng có đứa trẻ chạy tin nào có thể dính líu vào sự việc đó cả. Nó đã làm tốt công việc của mình - trong lúc cật vấn bọn trẻ tinh anh, lũ bạn nó kia, thì đồng thời nó cũng khoanh vùng được phần lớn những người lớn đều có mặt trong ngôi nhà đó vào lúc xảy ra tai nạn.
Cho nên Joe, tự hào như một Artaban, đã trình lên Bredon một danh sách gồm mười người không có lý do vắng mặt hoặc chí ít là có lý do vắng mặt nhưng không được báo trước.
Kết quả thật đáng khâm phục nếu như người ta đã biết nó đã hoàn thành được việc xác minh mọi hoạt động của gần năm mươi người đã qua lại trong hãng vào ngày hôm đó.
Bredon cầm lấy bản danh sách từ tay Joe, đọc nhanh, sao ra một bản, đưa ra chỗ sáng, ngả người trên chiếc ghế bành và bình tĩnh nghiên cứu danh sách đó.
Anh Willis - Năm phút trước tai nạn, đã theo lối cầu thang lớn đi và trở về phòng mình mà không nói với ai. Mười lăm phút sau, anh ta đến phòng làm việc của anh Dean, nhưng không thấy anh Dean đâu, rồi sau đó đến phòng đánh máy. Tại đây, anh ta hỏi xem có ai thấy anh Dean đâu không. Và anh ấy tỏ ra rất đau đớn khi biết tai nạn đã xảy ra (Nhân chứng: Cậu bé chạy tin Pyke đã nghe thấy chị Rossiter nói lại với bà Johnson.)
Ông Hankin. - Đi ra ngoài từ hai giờ rưỡi vì việc riêng mãi bốn giờ rưỡi mới ra về. Cậu bé Harry đã báo cho ông ta biết vụ tai nạn và khi đưa ông ta lên gác thì có người bảo là ông Pym cần gặp ông ta. (Nhân chứng: cậu bé chạy tin Hary và Cyril)
Ông Copley - Hầu như không rời khỏi phòng làm việc khi tai nạn xảy ra. Nhưng ít ra người ta cũng không ngờ vực vì ông ấy có thói quen đứng làm việc trước chiếc bàn học sinh kê ngay phía sau cánh cửa phòng của mình, cho nên khi đi ngoài hành lang thì không thể thấy ông ấy được. Ông Copley không bao giờ quan tâm tới mọi sự xảy ra ở bên ngoài, dù đó là tiếng kêu hay tiếng náo động ồn ào. Vào lúc năm giờ, ông ấy có sang tìm các chị đánh máy để hỏi họ tại sao còn chưa đánh máy bài của ông ấy. Khi được biết anh Dean đã chết, ông đã tỏ ra rất ngạc nhiên và đã nói thêm rằng ông không biết vì sao tai nạn lại làm chậm trễ công việc. (Nhân chứng: bốn bạn chạy tin đã nghe nhiều đánh giá khác nhau về thái độ thờ ơ và sự trai ì trong tâm hồn ông Copley.)
Anh Binns. - Một thanh niên lịch thiệp và điệu đàng, đi ra ngoài lúc ba giờ để mua một xuất bản phẩm cho ông Armstrong. Đã vắng mặt hơn chín mươi phút (Nhân chứng: Cậu bé chạy tin Sam, có người chị là nhân viên đánh máy, vẫn còn tỏ ra nghi ngờ anh Binns đã lợi dụng chuyến đi của mình để thăm cô gái mà anh ta muốn ve vãn, là nhân viên trong một cửa hàng.)
(Bredon đã biết Binns thường rất hay ăn sáng với Dean.)
Anh Haggerdorn - Chịu trách nhiệm quảng cáo các sản phẩm và thế phẩm quảng cáo của Sopo.) Được phép vắng mặt cả ngày vì có đám tang của một người dì. Người ta kể lại rằng thực ra, đám tang này là một buổi diễn kịch tại Adelphi. (Nhân chứng: Cậu bé chạy tin Jack. Cậu tin là đã thấy anh này trên lối ra vào của nhà hát và đã theo anh ta vào tận chỗ các cô soát vé ở lối vào để đăng ký chứng nhận nơi đến của anh ta.)
Anh Tallboy - Không một ai biết anh ta đã ở đâu khi tai nạn xảy ra... Vào lúc ba giờ rưỡi, anh Weddurburn về tới xưởng gọi anh Tallboy ra hỏi quyển ảnh vì anh ta cần nó gấp. Anh Tallboy đã bảo anh Weddurburn phải quay trở lại trả quyển ảnh ngay trong vòng mười phút. Nhưng khi ra khỏi, anh Weddurburn lại gặp ngay đám người khiêng thi thể anh Dean và hoàn toàn quên quyển ảnh cần tìm. Một lát sau, khi gặp anh ta trong phòng đánh máy, anh Tallboy đã cáu giận mà nói với anh ta rằng liệu ngày mai anh ta có thế lấy được cuốn ảnh đó không. Anh Weddurburn đã giải thích cho anh ta rằng việc anh Dean bị tai nạn đã tước mất quyền sử dụng quyển ảnh của anh ta mất rồi. Lúc đó anh Tallboy đã đốp ngay lại là công việc không phải dừng lại vì cái chết của anh Dean... (Nhân chứng: Cậu bé phụ việc tại xưởng vẽ và cũng tình cờ có mặt trong phòng đánh máy vào đúng lúc anh Tallboy bộc lộ ra sự suy bì không mấy lịch sự này của mình trước mọi người.)
Anh Callister - Cộng tác viên của Smayle và cùng anh này chịu trách nhiệm về những sản phẩm của Dairyfield). Đã ngồi suốt buổi chiều tại một phòng khám chữa răng. (Nhân chứng: Viên quản lý các nữ nhân viên soát vé trên các lối ra vào.)
Anh Barrow - Có một lời thuyết minh cần chỉnh sửa trên vành đai có hình dáng cổ điển của toà nhà Klassika. Anh ta đã làm việc suốt buổi chiều tại Nhà bảo làng British để nghiên cứu những hình đắp nổi kiểu Hy lạp (Nhân chứng: Nhật ký làm việc của anh Barrow).
Anh Vibart - Hình như anh ta đã dành cả buổi chiều hôm đó để ký hoạ tu viện Wesminster, chuẩn bị mục quảng cáo cho... giày cao cổ Baptiste "Những đôi giày duy nhất này được phép giẫm lên mảnh đất lịch sử... v... v". (Nhân chứng: Nhật ký của Vibart và những bức vẽ của anh.)
Danh sách này rất có ích cho người mà chúng ta vẫn thường gọi là Bredon, nhưng bản danh sách đó không cho phép anh ta tiến những bước lớn trong vụ việc, về mặt cá nhân mà nói, anh ta không đạt kết quả gì trong khi nghiên cứu, tìm kiếm người sở hữu mẩu bút chì bị bỏ rơi trên chiếu nghỉ cầu thang gác nhà Parker. Anh ta cũng biết rằng Garrett có những ba chiếc bút chì trong tình trạng hỏng như thế, còn những chiếc khác thì hỏng hẳn lại được tìm thấy trong phòng đánh máy... Cũng có một chiếc như thế trên chiếc bàn học sinh của ông Armstrong, còn Ingleby cũng thú nhận là đã vứt một cái qua cửa sổ trong một lúc không kiên nhẫn. Ông Hankin không có chiếc nào. Cô Metayard nghĩ là đã có một chiếc, nhưng bây giờ cô không biết là đã để nó ở đâu... Bredon đã hỏi tất cả các bộ phận nhưng không thu được kết quả gì hơn nữa, vì một số người chưa bao giờ có được chiếc bút chì loại này, còn những người khác lại đang dùng hoặc đã ném chúng đi mất rồi... và ông Prout, người thợ chụp ảnh đã đuổi Bredon ra khỏi cửa vừa luôn mồm nói rằng ông chẩng bao giờ dùng những thứ bẩn thỉu như vậy cả...
Sau đó, Bredon đã tìm hiểu xem ai có thể biết địa chỉ đặc biệt của mình; nhân viên điện thoại tra cứu cuốn địa chỉ của toàn bộ nhân viên trong công ty, đã cho anh biết Willis đã hỏi và xin địa chỉ của anh trước ngày Parker bị tấn công một hoặc hai hôm gì đó. Chuyện này làm anh trở nên khó chịu. Bredon thường có thói quen về nhà muộn, đi theo những con đường ngoắt ngoéo, vừa quan sát xem có ai theo gót mình không. Bởi thế anh đã không sử dụng chiếc cầu thang tai hại kia.
Trong lúc này, cơn giông tố Nutrax vẫn tiếp tục hoành hành dữ đội trong công ty, gây nên những tổn thất và những thảm hoạ khôn lường đủ loại, mà một trong những thứ trầm trọng nhất là mối bất hoà giữa Smayle và Tallboy.
Cuộc cãi cọ dẫn đến kết cục tồi tệ. Một buổi sáng, Metayard và Tallboy ở tầng trệt chờ cậu bé đưa tin Harry trở lại để có thể đi thang máy. Smayle chợt tới, tươi tỉnh và bảnh bao, hào nhoáng và thơm phức như một đoá hồng chớm nở, trên tay còn đung đưa một chiếc ô duyên dáng.
- Chào chị Metayard, chào chị, xin chào... chị, - Smayle nói vừa nhấc chiếc mũ phớt hình quả dưa ra khỏi đầu, rồi ngửa chiếc mũ, vung tay đưa thành một vòng rộng ngay trước mặt, nhịp nhàng với lời nói. - Chúng ta còn hẳn một ngày nữa cơ mà!
Cô Metayard không phản đối lời dự báo thời tiết này, song vẫn nói là cô vừa nhận được giấy báo thuế và như vậy đã làm cô mất toi một ngày rồi.
- Cô nói thật chí lý! - Smayle nói. - Ngày hôm qua tôi đã nói chính xác với vợ tôi là thuế má tiếp tục tăng theo kiểu này thì trong năm nay chúng tôi phải nghỉ ngay trong vườn nhà mình thôi.
- Thật xấu hổ, - Đến lượt Tallboy nói. -Thế cô đã xem dự toán ngân sách chưa vậy?
Smayle bông lơn, hích nhẹ cùi tay vào sườn Tallboy.
- Còn cậu nữa, cậu phải nộp thuế cho thu nhập cao nữa đấy... Hé, hé... Chúng tôi đều biết cả rồi đấy, không phải à, cô Metayard, là anh Tallboy có nhiều tiền đến nỗi không biết để làm gì nữa kia đấy!
- Anh ấy có rất nhiều may mắn. - Cô gái nói.
- Anh ấy dám để tập tiền năm mươi bảng của mình vung vãi khắp nơi trong phòng làm việc, - Smayle nói tiếp. - Tôi rất muốn biết anh ấy tìm thấy tập tiền đó ở đâu và tôi còn nghi rằng người thu thuế cũng muốn biết như tôi đấy. Ai biết nào? Hé, hé, hé... - Smayle lại chớt nhả hơn lúc nào hết. - Rất có thể anh ta đã buôn gian bán lận thuốc gây nghiện hoặc buôn lậu rượu mạnh cũng nên? Tallboy, anh là một thằng quá ranh ma, láu lỉnh đấy!...
Đúng lúc này, thang máy dừng hẳn, Tallboy xô mạnh Smayle sang bên và theo gót cô Metayard đi ra.
- Ta đi thôi, đi thôi, - Smayle nói vừa đặt tay lên vai Tallboy. - Thì đây là những phương pháp... Anh bạn, anh nhầm to rồi đấy! Anh đã hiểu không đúng lời nói vui đùa rồi.
- Tôi đề nghị cậu bỏ tay khỏi vai tôi ngay, - Tallboy nói cộc lốc và hất bật tay Smayle ra.
- Ô!... Rất hay!... Rất tốt! Thưa tướng công... - Smayle giơ chân trái lên làm động tác, - Như thế này được không hả cô Metayard?
- Không ai muốn nói về tiền bạc cả đâu. - Cô gái đối đáp lại. - Liệu chúng ta có chuyển sang chủ đề khác dễ chịu hơn được không đây? Bông hồng cài trên khuyết áo của anh mới đẹp làm sao chứ!
- Tôi mới ngắt ở mảnh vườn nhỏ nhà tôi đấy.
Tallboy bỏ hai người lại mà không nói một lời. Cô Metayard bước vào phòng làm việc của mình. Cô thấy Ingleby và Bredon ngồi ở đây, đang rì rầm nói chuyện phiếm.
- Chào những người tốt bụng, các bạn chớ có bận tâm, - Cô nói. - Các bạn có thể cho tôi biết đang làm gì trong phòng làm việc của tôi không đây?
- Chúng tôi đang chơi ô chữ. - Ingleby trả lời. - Và cả vì cuốn từ điển đang nằm ở phòng cô. Cô quả là dẻo tay nên đã chiếm giữ nó quá lâu rồi đấy.
- Tôi thông báo cho các bạn biết là Tallboy và Smayle vừa cãi nhau ầm ĩ đấy.
Smayle vừa bước vào, nghe thấy và liền tuyên bố:
- Tallboy là tay không thể chấp nhận được. Hắn đã xô tôi và hất tay tôi ra khỏi vai hắn như thể tới mắc bệnh dịch hạch vậy. Hắn đã khinh miệt tôi vì tôi không được học hành như hắn.
- Điều đó có quan trọng gì đâu kia chứ? - Bredon nói.
- Đâu phải mọi người đều được đào tạo theo một trình độ như nhau, - Ingleby nói tiếp.
Được an ủi chút ít, Smayle rời phòng đánh máy và Bredon lại nói tiếp:
- Nếu mọi người đều được tạo ra theo cùng một khuôn mẫu, thì sẽ không có được những người phụ nữ đẹp.
- Chớ có nói vậy, - Cô Metayard nói. - Vì tôi cũng thế, cuối cùng thì tôi cũng có đủ thứ mặc cảm như anh chàng Smayle tội nghiệp kia thôi.
Bredon bắt đầu nhìn từ đầu tới chân cô Metayard, nói vẻ trang nghiêm:
- Đúng ra, cô cũng chẳng phải là một người được tôi coi là một phụ nữ xinh đẹp, nhưng nếu tôi là một hoạ sỹ, tôi sẽ thích vẽ chân dung có. Cô có khuôn mặt rất quyến rũ...
- Anh nói gì cơ? - Cô Metayard thốt kêu lên. - Chúa ơi!... tôi biến đây. Khi lục lọi xong mọi thứ của tôi rồi, thì các cậu cũng có thể biến đi được rồi đấy.
Metayard đi về phía phòng đánh máy và đi thẳng tới chiếc gương.
- Có thứ gì đây nhỉ? - Cô Rossiter chạy ra, thấy vậy liền hỏi. - Chị có mụn trên mũi à?
- Khuôn mặt quyến rũ!... Thằng táo tợn!... - Metayard rên rẩm với chính mình.
- Chị nói gì vậy? - Cô Rossiter hỏi.
***
- Tay Smayle thực sự là không thể chấp nhận được, - Tallboy thì thào vẻ bí mật tuyên bố với Weddurburn. - Hắn tầm thường như chiếc bánh mỳ làm bằng đại mạch vậy. Tôi tởm lợm lũ người lúc nào cũng có thể suồng xã với người khác.
- Anh ta suồng xã nhưng không có ý đồ xấu gì cả đâu, - Weddurburn trả lời. - Anh ta cũng là người tử tế đấy, hãy tin tôi đi.
- Loại hắn chỉ làm tôi ngứa mắt, bực mình thôi. Dù sao, tôi cũng không muốn có hắn trong đội hình thi đấu đâu. Năm ngoái, anh nghĩ xem, hắn vào thi đấu bóng bầu dục với đôi găng trắng thêu đen, mặc bên ngoài chiếc áo nhiều màu, loè loẹt không thể tưởng tượng được.
Hơi bối rối một chút, Weddurburn nhìn Tallboy.
- Ô! Cũng vậy cả thôi... Cậu không gạt anh ta khỏi đội hình đấy chứ? Anh ta là một tiền đạo tuyệt vời đấy.
- Chúng ta có thể chơi rất tốt mà không cần có hắn, - Tallboy kết luận với giọng nói không để cho ai có thể cãi lại.
Weddurburn không dám cố nài nữa.
Trong hãng Pym, không thường xuyên tồn tại đội bóng bầu dục, nhưng mỗi mùa xuân đến, người ta lại tập hợp các cầu thủ lại, chọn lấy đủ mười lăm người, dù giỏi hay không giỏi, thành lập đội để chơi trong trận đấu bảo vệ màu cờ sắc áo của hãng. Năm nào cũng vậy, Tallboy được giao trách nhiệm tuyển chọn cầu thủ và giữ vị trí đội trưởng. Theo lý thuyết, anh phải trình danh sách cầu thủ do anh ta chọn lựa lên anh chàng Hankin. Anh chàng này chịu trách nhiệm trước các ủy ban, nhưng Hankin rất ít khi can dự vào sự lựa chọn của anh ta, vì một lý do rất rõ và đơn giản là chẳng khi nào có hơn mười lăm người trong danh sách.
Tallboy nghiên cứu bản danh sách dự kiến của mình:
- Xem này, - Hắn nói. - Chúng ta có những ai đây nào? Ingleby, Garrett, Adcock, Pinchley, Hankin và anh chàng giúp việc của cậu. Tôi không nghĩ rằng Grigory lại có thể chơi vì kỳ nghỉ cuối tuần nào anh ta cũng vù mất tăm... Hãy chọn lấy McAllister nữa. Sau nữa là Miller, chúng ta không thể lờ Miller được đâu vì cậu ta là thành viên ban lãnh đạo và cuối cùng là cậu, anh bạn thân mến của tôi ạ.
- Không đâu, tôi xin cậu đấy,- Weddurburn trả lời. - Suốt năm qua, tôi có đụng gì đến quả bóng đâu mà chơi với chả đấu..
- Ô! Cái ông này, không có đùa đâu, - Tallboy nói với Weddurburn. - ông chọn vị trí đi, muốn chơi ở vị trí nào tùy thích, chúng tôi không có ai thay thế chỗ cậu đâu đấy.
- Cũng phải thôi, - Weddurburn chấp nhận vì cảm động tận tâm can, khi thấy hắn không thể bỏ qua được mình. - Thế còn ai chơi vị trí tiếp ứng; cậu xem Grayson được không? Cậu này có vẻ tháo vát đấy.
- Tôi thà dùng người này của xưởng in còn hơn,... tên anh chàng này là gì đây nhỉ? Đúng,... Beeseley, chắc là thế.
- Nhưng này, Tallboy, mình có ý kiến: Tại sao chúng ta lại không đưa anh chàng mới Bredon vào chơi nhi? Hắn mới tốt nghiệp trường trung học dạy nghề, một trường có tiếng về đào tạo, sản sinh ra toàn những vận động viên thể thao cừ khôi đấy.
- Có thể thế... nhưng anh ta hơi nhiều tuổi và tất nhiên là sức có kém đi chút ít rồi.
- Cậu đừng nghĩ thế... Tôi tin là anh ta còn chơi được.
- Được, chúng ta sẽ thấy ngay thôi mà... Tôi sẽ yêu cầu anh ta tham gia đội bóng.
Bởi vậy, Tallboy bắt đầu đi tìm Bredon và anh ta một lần nữa lại thấy Bredon đang ngồi trong phòng làm việc, đang viết lời thuyết minh ca ngợi giá trị của cháo nén viên.
- Tallboy, cậu đấy ư? Có gì vậy?
- Anh chơi bóng bầu dục không?
- Tôi nghĩ là trước đây thôi và tôi cũng đã từng bảo vệ màu cờ sắc áo đội... của mình. (Bredon ngừng lại một lát, húng hắng ho và chỉ chút nữa là anh ta đã buột miệng nói ra từ Oxford). Tôi chơi trong những đội bóng ngoại thành khi còn ít tuổi. Tại sao cậu lại yêu cầu tôi chơi thế nhỉ?
- Tôi đang tổ chức đội bóng để thi đấu với đội của công ty Brothewood. Phải thú thực là chúng tôi toàn thua vì đội họ có một sân chơi và được luyện tập thường xuyên, nhưng ông Pym lại khẳng định là làm như vậy sẽ duy trì được tình hữu hảo giữa hãng với khách hàng.
- Trận đấu vào thời gian nào đây?
- Thứ bảy, ngày mười lăm.
- Tôi đồng ý, nếu như không có ai chơi tốt hơn.
- Anh không có ý kiến phản đối khi tôi xếp anh chơi ở vị trí tiền vệ chứ?
- Không hề.
- Tốt, đồng ý, thế nhé.
- Ai là đội trưởng thế?
- Theo thông lệ là tôi. Tuy nhiên, tôi sẽ thỏa thuận, tôi sẽ phân công lần lượt cho tất cả những người khác xem có ai không muốn không.
Vào giờ ăn trưa, danh sách các thành viên của đội bóng bầu dục đã được dán trên bảng trong phòng họp lớn. Mười lăm phút sau, đã nảy sinh một số khó khăn. Người phàn nàn đầu tiên là McAllister, anh ta đến tận phòng làm việc của Tallboy:
- Tallboy, tôi không đồng ý vậy đâu. Anh bạn Smayle của tôi, năm nay không được chọn vào danh sách thi đấu, nên tôi buộc lòng phải báo để anh biết, tôi không tham gia được nếu anh Smayle không tham gia đội bóng. Tôi làm việc dưới quyền chỉ huy của anh ấy, và như thế tôi rơi vào tình thế không thể.
- Này, anh bạn, hãy nghe đây... Mọi vấn đề về thể thao chẳng dính dáng gì đến nội dung báo cáo chuyên môn đâu.
- Có thể vậy, nhưng tôi buộc phải yêu cầu anh xoá tên tôi trong danh sách ngay cho.
- Thôi được, theo ý anh vậy. - Tallboy trả lời không ngần ngừ, vẻ buồn phiền.
Anh ta xoá tên McAllister và thay vào đó bằng lên Pinchley.
Trường hợp rút lui thứ hai là anh chàng thợ vẽ Adcock nào đó. Anh này đã bị ngã, trẹo chân, bong gân. Không còn cách nào khác, Tallboy buộc lòng phải bí mật đi đàm phán, gợi ý với Smayle để anh này đồng ý vào chơi. Nhưng Smayle, vì phật ý do không thấy tên mình trong danh sách đầu tiên, nên đã không tỏ ra chút vồn vã, hồ hởi nào khi bị đem ra làm nhiệm vụ chèn lấp lỗ hổng. Tallboy đã tô vẽ anh ta rất hoàn hảo bằng cách kể cho anh ta hiểu sở dĩ anh ta không có tên trong danh sách đầu tiên như thế chính là để kéo người mới - Bredon - vào chơi, và dứt khoát, Bredon là một cầu thủ có hạng, nhưng Smayle vẫn không ngã lòng vì những lý do quí giá này...
- Nếu anh đến chỉ để trình bày cho tôi trường hợp dễ chịu này thì tôi không phát biểu gì. Tôi biết anh Bredon có nhiều lợi thế hơn tôi. Tôi không đề nghị gì hơn là hãy xoá tên tôi trước khi loại anh ta, song điều tôi không thích là những thủ đoạn này lại xảy ra sau lưng tôi.
Tallboy lại sử dụng ngay cái giọng điệu kiêu kỳ:
- Nào, nào, Smayle, tôi nói để anh nghe nhé. Anh là một cầu thủ nổi tiếng... Tôi phải nói là tôi cũng đã được dạy dỗ trong một ngôi trường mà trong đó, mọi người đều phải có ý thức, thói quen tuân thủ, phục tùng những quyết định của đội trưởng.
Smayle nghe trong những lời nói kia có một điều gì đó ám chỉ, mỉa mai của những người cứ tưởng mình đã được đào tạo qua những trường lớn, có tiếng tăm là có quyền được mạt sát người khác. Và Smayle đã kết luận rằng kể ra, bất kỳ ai cũng có thể gửi gắm con cái mình vào những ngôi trường như thế.
- A! Quái chưa? - Tallboy quát lên. - Vậy thì, anh hãy tính toán mà đưa con trai anh vào Oxford hoặc Cambridge đi xem nào?
Những lời lẽ này đã làm Smayle tím lái mặt mày, anh ta thét lên đến lạc cả giọng:
- Đồ khốn nạn! Cút khỏi đây ngay!
- Anh ăn nói kiểu gì đây? - Tallboy điên tiết vặn lại.
- Xéo ngay!
McAllister, tiến lại bên cạnh, nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay Tallboy và đưa anh ta ra khỏi phòng.
- Cái gì đã làm mày phải nói năng kiểu đểu như thế? - Ngay khi ra đến hành lang, McAllister đã hỏi ngay. - Thế mày không biết là Smayle chỉ có một con trai duy nhất, thằng bé bị thiểu năng trí tuệ đó sao?
Lần này thì Tallboy thấy xấu hổ cho mình và cũng như tất cả những người có cá tính, hắn lại đổ lỗi cho người bị hắn mạt sát:
- Không, tao không hề biết điều đó! Tao làm sao có thể biết được cuộc sống riêng tư của Smayle nhỉ? Tao sống cô đơn, cách biệt, dĩ nhiên, Smayle chỉ là một thằng ngu với nỗi ám ảnh của mình về những ngôi trường lớn. Tao không hề ngạc nhiên khi thấy nó có một thằng con trai gần như đần độn như vậy.
McAllister, một người Ecot, sống rất nguyên tắc với đạo đức khắt khe, đã bị choáng vì tận tai nghe được những lời nói vô sỉ kia.
- Mày sẽ phải hối hận về những gì mày đã nói ra.
McAllister quay vào phòng và sập cửa lại.
***
Thoạt nghe, người ta hiểu không thật rõ là cuộc tranh cãi giữa Smayle và Tallboy về chủ đề đội bóng bầu dục lại có thế giống như cuộc tranh chấp thiệt hơn đã chia rẽ anh chàng Tallboy với ông già Copley. Nhưng ngay từ khi McAllister nói to cho mọi người nghe thấy những gì đang xảy ra thì dư luận đã được báo động trong công ty Pym. Một số người đã khẳng định, nếu Tallboy đã có thể biểu lộ một tình cảm thiếu nhân tình, thế thái như thế đối với Smayle thì đương nhiên, hắn không thể không có sai lầm trong vụ việc đối với ông già Copley kia được. Đội ngũ công nhân viên chức trong công ty đã chia làm hai phe. Riêng Armstrong, Ingleby và Bredon (là ba tay thường có những lời châm chọc, cay nghiệt) là chưa đưa ra lời bình luận nào, họ còn muốn đổ thêm dầu vào lửa để vui thích nhìn những người khác hành động, múa may.
Cô Matayard, tuy phản đối, nói xấu ông già Copley, nhưng lại cho rằng hành sử của Tallboy là xuất phát từ tính tình ác độc, khắt khe của anh ta. Riêng cô Rossiter (kẻ thù dữ tợn, không muốn nhìn mặt ông già Copley) là còn đứng trên lập trường của mình và còn đến cười cợt với Tallboy, khi tay này tới yêu cầu cô đóng dấu cho một văn bản.
Ngày hôm đó tiếng máy chữ chạy rào rào liên hồi cũng đã ghi đậm nét tình hình và phản ánh đúng không khí hoà thuận trong toàn phòng đánh máy cũng như trong công ty.
- Tôi không thích những việc làm và lời nói mới đây của Tallboy khi anh ta đi lang thang các nơi rồi gây ra, - Cô Rossiter nói. - Người ta đã thấy anh ta vào các tiệm ăn đêm đấy... và còn cặp kè với một ả...
"... đội một chiếc mũ nhỏ lệch hẳn sang một bên, che gần kín cả con mắt...
-... rồi mang cả đôi tất dài mỏng tang, lộ liễu... và còn dùng cả loại son đó bôi môi nữa chứ...
- Ô la la,... Con vợ hắn lại sắp đẻ nữa chứ...
Các cấp chính quyền vẫn đứng ngoài những lời bàn tán nhiễu loạn. Phải nói rằng anh chàng Hankin chưa bao giờ nghe thấy các cuộc đối thoại, đôi co giữa Tallboy với Smayle và khi anh vô tình hỏi Tallboy là tại sao McAllister và Smayle lại không tham gia đội bóng thì Tallboy lấy làm hài lòng mà trả lời là họ có những trắc trở không thể tham gia được.
Nhưng vào một sáng nọ, Tallboy có mắc mứu với anh thợ vẽ Barrow, tuy thế, anh này vẫn trung thành tiếp tục ở lại đội bóng. Barrow ghét tất cả các biên tập viên; anh ta rất muốn tất cả các bức vẽ phải minh họa trung thành các lời bình luận; nhưng anh ta cũng phàn nàn là văn bản thuyết minh lại thường không thể minh họa được. Hơn nữa, Ingleby lại muốn anh ta gắn những nhận xét của Armstrong vào bức vẽ rất nổi tiếng của Nutrax bằng cách tôn vinh những nhận xét kia qua những lời bình luận làm mếch lòng mọi người.
Barrow cũng ghét luôn cả Ingleby, anh ta cũng đã tuyên bố rằng anh ta không muốn chơi trong cùng đội bóng với anh này.
- Ô! - Tallboy nói với anh ta. - Anh không nên nói với tôi thế... Anh là trung vệ tốt nhất của chúng tôi đấy.
- Vậy thì bỏ Ingleby đi.
Điều này đã làm đội bóng thiếu người, vì Tallboy nghĩ nếu Bredon là một tiếp ứng tốt thì Ingleby sẽ phải chơi từ vị trí cao hơn. Anh ta bèn làm Barrow yên lòng bằng cách gợi ý để anh ta nhớ lại năm ngoái anh ta đã cứu vớt danh dự cho toàn đội như thế nào. Rồi, anh ta đề xuất đưa Pinchley vào chơi ở vị trí tiền đạo để anh ta dễ hành động. Barrow chỉ nhún vai tỏ ý hài lòng.