Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Kết Thúc Bất Ngờ Của Trận Đấu Bóng Bầu Dục

❊ ❊ ❊

Đội bóng và những nhân viên của hãng Pym đi xem trận đấu đều bị lèn trong một chiếc xe chở khách đi thuê. Bredon là một trong những người cuối cùng lên xe. Chiếc xe chở nặng người từ từ chuyển bánh với những lời chúc may mắn của Parker cũng như của những nhân viên ở lại làm việc tại hãng.

Đội bóng của hãng Brotherwood không chỉ được luyện tập nhiều mà còn được trang phục rất tề chỉnh và duyên dáng hệt như một đội bóng lớn của một câu lạc bộ có tiếng tăm. Mọi cầu thủ của họ đều phô bầy cùng một loại trang phục toàn màu đỏ, đen đồng phục rực rỡ với những chiếc áo khoác có thêu phù hiệu của hãng mình.

Trước khi trọng tài thổi còi cho hiệp một bắt đầu, Haggendorn chợt thấy rằng mình quên mất đôi giầy đá bóng và trong lúc lộn xộn, Tallboy đã phải mượn một đôi giầy tập của đội Brotherwood.

Hiệp một bắt đầu được vài phút, người ta có thể nhận thấy phần lớn các cầu thủ của đội hãng Pym đều đã thấm mệt, thở gấp và dù họ có cố gắng nhiều đi nữa thì họ cũng vẫn cứ bộc lộ ra nhiều yếu kém về mặt kỹ thuật và kinh nghiệm thi đấu.

Các tiền đạo của Brotherwood làm chủ rộng khắp trên toàn tuyến tấn công.

Cố gắng tuyệt vọng của đội bóng hãng Pym cũng không thể ngăn cản được đối phương ghi trước hai bàn thắng trong hiệp đầu. Một trong hai bàn thua đó là do tiền vệ đội nhà đã gây ra lộn xộn trong khung thành. Cuối cùng, trọng tài thổi còi và giờ nghỉ đã đến. Rồi chanh quả được mang ra, tất cả đều hoan nghênh. Bredon nhấm nháp một phần tư quả chanh.

Cho tới lúc đó, anh vẫn tự giới hạn mình trong khả năng chơi ở mức tạm được đúng như Bredon đã nói khi nhận chơi là một nhân viên của hãng Pym. Trong cách chơi của anh, tuyệt nhiên không hề gợi cho ai nhớ tới một cầu thủ tài danh, đó là huân tước Peter Wimsey mà quần chúng khán giả đã từng cuồng nhiệt hoan hô khi anh bảo vệ thành công cho màu cờ sắc áo của đội Oxfort.

Ông Pym bất ngờ xuất hiện trong đám cầu thủ, cổ động họ:

- Tất cả các bạn đều chơi rất tốt, - Ông ta nói. - Chốc nữa, chúng ta sẽ có cơ hội đấy.

Ingleby nói với Bredon:

- Anh có thấy là Tallboy đã thấm mệt không?

- Có một thứ gì đó làm Tallboy không yên tâm và gây cho anh ta một tính khí không tốt. - Cô Garrett nói. - Tôi không biết anh ta có điều gì nữa, từ trước đây ít phút cơ.

Bredon không nói năng gì; anh cũng thấy không được khoẻ trong người. Anh cảm thấy cơn bão tố đang bùng phát trong suy nghĩ của một số cầu thủ đội mình và tự hỏi liệu mình có bị như thế không đây. Anh liền quay lại phía Simmonds và tranh luận về hiệp đấu vừa rồi.

Nhưng còi của trọng tài đã lại vang lên và hiệp hai bắt đầu. Những giây phút đầu, có vẻ như không thuận lợi cho lắm đối với đội của hãng Pym, lúc nào cũng bị đội Brotherwood chen lấn và kìm hãm. Bỗng nhiên, bằng một đường chạy theo bóng hơi dài, Bredon, không thể suy nghĩ lâu hơn những giải pháp thông minh ở mức tầm thường, giữ lấy bóng, dẫn vòng vèo, xoay người, tiến, rồi dừng sát ngay dọc đường biên làm hậu vệ đối phương phải thực sự ngạc nhiên, để tiến đến một vùng không có cầu thủ đối phương nào và tung cú sút đánh gục thủ thành đội bạn.

Chiến công bất ngờ này đã thức tỉnh đám khán giả đang gà gật và trên khắp các khán đài tiếng hoan hô, vỗ tay rào rào lan ra như sóng trong những người xem.

Ông già Brotherwood ngọ nguậy liên tục trong chiếc ghế của mình; ông phấn khởi quên khuấy mất đó là một cầu thủ của đối phương, ông cũng vỗ tay cổ vũ, hoan hô và hỏi cầu thủ chơi hay đó tên là gì.

- Đó là một biên tập viên mới, - Người ta trả lời ông; ông ta nói rằng, trước đây anh ta có chơi nhưng không ai ngỡ rằng anh ta lại chơi hay, dẫn dắt bóng có đẳng cấp đến như vậy.

- Tôi đã xem đấu bóng bầu dục đã năm mươi năm nay rồi, hôm nay, tôi mới thấy được một cầu thủ chơi hay đến vậy. - Ông Brotherwood dãi bày tâm tư của mình. - Nếu có, thì trong một trận đấu, trước chiến tranh năm 1911, giữa hai đội của hai trường đại học, cầu thủ này đã mang lại chiến thắng cho đội của trường đại học Oxford.

Giọng nói của ông như bị tiếng hoan hô, vỗ tay đón mừng chiến công mới của Bredon khoả lấp. Các cầu thủ cùng đội ôm lấy nhau vui mùng, cảm thấy có thêm sức lực mới. Họ quện lấy nhau tranh bóng cố gắng hơn và quả bóng thường tới tay họ nhiều hơn. Bredon, hai lần nhận được bóng, tuy ít hơn so với người khác vì anh chơi ở tuyến giữa, nhưng mỗi lần có bóng, anh đều chạy như không gì cản nổi và đưa bóng vào lưới đối phương với phong cách rất đẹp mắt, vì thế đội anh đã giành được chiến thắng không mong đợi cho hãng Pym.

Bredon trên đường trở lại phòng thay quần áo đã bị ông già Brotherwood giữ lại:

- Tuyệt hay! Kiểu chơi của anh hay tuyệt! - Ông già đó nói. - Xin lỗi anh, mà tôi vừa nhớ lại tên anh đấy, anh không phải là huân tước Peter Wimsey đấy chứ?

Bredon thấy Tallboy đứng ở ngay phía trước, chỉ cách đó vài bước chân, đột ngột đứng lại và quay đầu lại nhìn về phía anh và ông già. Mặt hắn ta chợt tái nhợt đi.

- Tôi tên là Bredon, - Huân tước Peter trả lời.

- Bredon ư? - Ông già Brotherwood nhắc lại cái tên đó. - Tôi không nhớ được cái tên này. Nào, xem nào, tôi đã xem anh chơi vào năm 1911 cho đội Oxford... Tôi tin chắc là thế mà. Tôi nghĩ anh đúng là huân tước Peter, Wimsey Peter.

Tình huống trở nên khó xử khi một sự cố xảy ra: hai viên cảnh sát mặc cảnh phục đi theo một người khác mặc thường phục, rẽ mọi người đứng quanh đó ra, lấy một lối đi giữa các cầu thủ và những người tới xem, rồi tiến đến gần nhóm người đứng cùng Bredon, Tallboy và ông già Brotherwood.

Một trong hai cảnh sát mặc cảnh phục đụng vào tay huân tước Peter:

- Anh là Mortimer Bredon?

- Vâng, - Người này ngạc nhiên trả lời.

- Vậy thì anh hãy theo chúng tôi. Anh bị buộc tội giết người và nhiệm vụ của tôi là phải báo cho anh biết rằng tất cả những lời anh nói ra đều có thể bị lưu giữ lại làm bằng chứng luận tội sau này.

Viên cảnh sát nói với âm lượng đủ để mọi người nghe rõ và tất cả những người có mặt quanh đó đều sững sờ và không dám nói gì.

- Giết người ư? - Wimsey nhắc lại. - Giết ai vậy?

- Cô Diane de Plangy.

Wimsey giãy nảy lên, nhưng vào lúc đó, đôi mắt anh đã thấy viên cảnh sát mặc thường phục. Anh đã nhận ra đó là thanh tra Parker vừa khẽ gật đầu ra hiệu như khẳng định việc làm này là cần thiết.

- Tốt thôi. - Lúc này Wimsey mới nói. - Tôi sẽ theo các anh, nhưng tôi xin một điều, hãy cho tôi đến phòng gửi đồ và chờ tôi thay quần áo.

Anh đi lọt vào giữa hai viên cảnh sát. Parker bị ông Brotherwood níu lại:

- Ông nói người này là Bredon ư?

- Đúng vậy mà, thưa ông. - Parker trả lời. - Tên anh ta là Mortimer Bredon.

- Và ông đã bắt anh ta vì tội giết người ư?

- Người bị giết là một thiếu phụ, đúng vậy, thưa ông.

- Ông làm tôi ngạc nhiên đấy, - Ông già Brotherwood nhấn mạnh. - Ông có chắc là không bắt nhầm người không đấy?

- Hoàn toàn chắc.

Cái đầu bạc của ông già Brotherwood gục gặc.

- Được thôi, - ông nói. - Có thể anh ta có tên là Bredon thực, nhưng anh ta là người vô tội. Anh có thấy anh ta chơi bóng lúc nãy không? Một cầu thủ như vậy không thể là kẻ phạm tội, không thể là một kẻ giết người được. Hãy tin tôi đi.

- Phải xem xét đã, - Peter trả lời.

- Chuyện này mới kỳ làm sao chứ! - Cô Rossiter kêu lên. - Tôi biết, ngày nào mà tôi chả nói chuyện với anh ta. Có điều gì đó còn chưa rõ ở người đàn ông này. Như vậy khác gì nói anh ta có thể cắt cổ tất cả chúng ta!...

-Metayard, chị nói gì vậy? Chị bị bất ngờ à?

- Trong cuộc đời, tôi chẳng ngạc nhiên bao giờ. - Metayard nói.

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.