Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
Thay Đổi Đột Ngột

❊ ❊ ❊

- Ông anh thân mến, - Parker bắt đầu nói khi chiếc xe chở ông và tù nhân của ông khởi hành đi về hướng Londres. - Điều chắc chắn là Diane de Plangy được tìm thấy vào sáng nay cạnh phố Maidenhead, cổ bị rạch nát. Bên cạnh thi thể có một chiếc sáo nhỏ và treo trên cành cây là một chiếc mặt nạ. Người ta tiến hành tìm kiếm quanh nơi thi thể nằm, còn phát hiện thêm những chi tiết khác nữa cho biết Diane có hẹn gặp vào chiều tối qua với một anh hề đeo mặt nạ có tên là Bredon. Cho nên mọi nghi ngờ đều hướng vào con người này và Cảnh sát Scotland vẫn hành động mau lẹ theo thói quen thường có, họ lần theo dấu vết của Bredon và đến ngay vùng đất màu mỡ Romford.

Bị cáo buộc thực hiện vụ giết người này, Bredon tuyên bố:

- Chú Charles, - Wimsey ngừng lại một lát. - Hiện nay tôi là tội phạm, về một nghĩa nào đó, vì nếu cô gái đáng thương này không gặp tôi, hẳn là cô ta vẫn còn sống.

- Dù sao, đây cũng không phải là một mất mát lớn. - Parker nói không một chút xót thương. - Nhưng em đã bắt đầu thấy rõ cuộc chơi của lũ người này. Chúng vẫn chưa biết bác là ai và chúng muốn cảnh sát chúng em bắt con người có tên là Bredon lại, nhốt anh ta vào tù, để chúng có thời gian chuồn êm. Chúng biết rõ cảnh sát sẽ không bao giờ thả một kẻ bị cáo buộc giết người bằng tiền bảo lãnh.

- Bọn này không ranh ma như tôi nghĩ; đúng ra chúng phải nhận ra tôi từ lâu rồi mới phải. Bây giờ chúng ta sẽ phải làm gì đây?

- Điều có giá trị đầu tiên cần phải chứng minh chính là Bredon và Wimsey không phải là một và không phải là người đó.

Ông thanh tra yêu cầu Lumley đang lái xe:

- Cậu xem xem ta có cái đuôi nào không.

- Thưa sếp, có đấy ạ.

- Hãy chú ý không để mất đuôi trong chuyến đi này. Bác Peter, chúng em đang đưa bác về Sở cảnh sát Scotland để thẩm vấn bác và kẻ theo dõi ta sẽ thấy rằng chúng em đã bắt giữ bác. Em sẽ thu xếp để một vài nhà báo sẽ có mặt khi chúng ta về tới nơi. Chúng ta sẽ kể cho họ vụ việc bằng cách đưa ra một số chi tiết về quá khứ được tô đậm tới mức lố bịch. Tại Sở cảnh sát Scotland, bác với tư cách là Bredon, sẽ gọi điện thoại cho người anh họ của mình là huân tước Wimsey yêu cầu được giúp đỡ. Sau đó, chúng em sẽ để bác ra lối cổng bí mật phía sau...

- Ồ! Chú Charles,... Hãy để tôi hoá trang thành một nhân viên cảnh sát... Tôi rất muốn như vậy mà.

- Chà! Dáng bác không thích hợp, nhưng vẫn có thể làm được; chiếc mũ chụp xuống sẽ che bớt được khá nhiều nét đặc trưng trên khuôn mặt. Thế bác về nhà hay về câu lạc bộ?

- Không về câu lạc bộ của mình đâu. Tôi không muốn diễu bộ suốt con phố Malborough trong bộ dạng một anh cảnh sát đâu, mà tôi về thẳng một câu lạc bộ nào đó mà tôi cũng là thành viên, nó có tên là Câu lạc bộ Độc lập. Tại đó, tôi có thể làm gì tuỳ thích. Tiếp tục đi.

- Tới đó rồi, bác mặc lại trang phục bình thường và bác quay lại Sở cảnh sát Scotland, lớn tiếng phàn nàn về chú em họ Bredon tệ hại đã gây ra cho bác biết bao điều phiền phức. Lúc đó bác sẽ đến thăm cái anh chàng có tên là Bredon đang bị giam giữ, rồi sau đó bác hãy về nhà mình với vẻ buồn rầu, bực bội khôn nguôi. Báo chí ngày hôm sau sẽ đầy rẫy những bài viết về hoạt động của bác và tất nhiên ảnh bác sẽ xuất hiện trên mặt báo trang nhất.

- Thế mới tuyệt chứ!

- Ngày thứ hai, bác xuất hiện trước toà án với danh nghĩa là Bredon và bác yêu cầu hoãn ngày xử lại. Sau đó bác lại là Wimsey, xuất hiện trước công chúng, thậm chí bác có thể bị ngã ngựa... Ví dụ như thế đi.

- Không, không khi nào tôi lại chịu một ví dụ kiểu như thế. Tôi tự hào về tài nghệ cưỡi ngựa của mình chứ. Chú Charles, cái gì cũng có giới hạn của nó cả, không thể đi quá được đâu.

- Cách chọn không quan trọng gì, điều chủ yếu là bác phải gây được sự chú ý của mọi người tới mình, nhưng phải thật ấn tượng đấy; phải làm thế nào để báo chí luôn luôn nói về Wimsey đấy.

- Yên tâm đi; bây giờ tôi biết phải làm quảng cáo như thế nào rồi. Trước hết, sáng thứ hai, tôi sẽ không thể đến văn phòng làm việc được rồi phải không nào?

- Tất nhiên là thế rồi.

- Nhưng tôi lại có vô số công việc cho dự án thuốc lá Whifflets, còn Armstrong đã bắt tôi phải hứa là tất cả mọi thứ đều xong vào thứ hai. Thôi cũng đành phải giành lấy quyền lợi ở đấy thôi...

Parker trợn mắt ngạc nhiên:

- Rất có thể bác trở thành một nhà kinh doanh rồi đấy nhỉ?

- Để cho tôi yên! Chú chẳng hiểu gì cả! Tôi để trong dự án thuốc lá Whifflets một ý tưởng thánh thiện. Nhưng nếu tôi không tới đó thì làm thế nào chúng ta có thể biết được tuần tới, lời thuyết minh của Nutrax là gì? Và lúc đó, chú sẽ không có tin gì về nơi cần theo dõi.

- Chúng em không cần bác phải làm việc đó, ông anh thân mến ạ. Điều đó chẳng giúp gì cho việc biến bác thành kẻ giết người.

- Tôi không hiểu tại sao bọn chúng vẫn chưa đưa thằng Tallboy sang thế giới bên kia đi nhỉ?

- Em cũng tự hỏi như thế đấy.

- Tôi cho rằng chúng vẫn chưa xác định được lúc này cần làm gì và chúng vẫn cần Tallboy để phân phối ma tuý cho thứ năm tới. Khi biết tôi đang bị nhốt, chúng nghĩ không cần phải liều làm gì.

- Hy vọng là thế. Chúng ta về đến nơi rồi đây này. Xuống xe và cố tỏ ra là một tên tội phạm nguy hiểm đấy.

- Đừng ngại.

Chàng cảnh sát Lumley là người xuống đầu tiên, Wimsey theo sát, bước xuống và tương cho anh ta một đấm vào phía dưới hàm và trước khi Parker kịp can thiệp thì anh đã lăng mình lao ra giữa lòng đường với tốc độ của một con thỏ bị săn đuổi.

Hai cảnh sát vội vã đuổi theo; kẻ chạy trốn đã thoát ngay trước mắt họ và khi vượt ngang qua cửa lớn của Sở cảnh sát Scotland, chạy thục mạng như một kẻ điên, dọc theo con phố Whitehall. Anh ta nghe thấy ở phía sau mình, tiếng còi của cảnh sát rít lên và tiếng la ó của những người đuổi theo. Một số người đi đường cũng nhập vào đoàn người đuổi bắt, một vài người đi mô tô định cản đường anh, những người trên xe buýt, đứng trên hè đường xô đẩy, chen lấn hổn hển thở, theo dõi cảnh tượng ồn ào này. Sau một cuộc chạy đẹp mắt, Wimsey để cho đoàn người tạo nên một cuộc bắt giữ trong quang cảnh hoành tráng nhất, ngay giữa khu công viên nhỏ Trafagar.

- Hắn ta đây rồi, anh cảnh sát! - Một công nhân thở gấp, giữ một cánh tay Wimsey vừa nói. - Hắn ta đây rồi, tên vô lại này đã làm gì vậy?

- Hắn bị kết tội giết người. - Parker cũng tham gia đuổi bắt, lúc này mới trả lời to cho mọi người cùng nghe thấy.

Một lời than vang lên trong đám đông đứng quanh đó. Wimsey ném cái nhìn căm thù về phía viên cảnh sát Lumley và xấc xược:

- Này tay cảnh sát kia, cả các anh nữa, được nuôi dưỡng quá tốt đấy, cho nên không thể chạy được.

- Thôi, thôi, im mồm. - Lumley vặc lại. - Đưa cả hai tay ra đây. Bọn ta không để cho anh chuồn thoát một lần nữa đâu.

- Nếu như điều đó làm các vị vui thích. Nhưng hãy chờ đã, hai tay anh có sạch không mà dám sờ vào tôi? Tớ không muốn cánh tay áo của tớ bị bẩn đâu đấy.

- Khoá lại, - Parker nói khi chiếc còng số tám bập vào cổ tay phạm nhân. - Thôi xong rồi, các ông các bà đi đi thôi. Nào, đi đi!...

Đoàn người dẫn giải phạm nhân đi về phía Sở cảnh sát Scotland.

- Ý tưởng nhỏ này của tôi được đấy chứ! - Wimsey khẽ nói.

- Ô! Đúng đấy. - Lumley hưởng ứng nói. - Nhưng cần gì phải cho tôi một quả mạnh đến vậy đâu, thưa ngài huân tước.

- Anh bạn, vẻ ngoài như thực thì phải thế thôi. Và hơn nữa, cú đó không làm anh xấu đi tẹo nào đâu, anh cảnh sát ạ.

- Chà!... - Lumley nói vẻ hơi buồn.

***

Mười lăm phút sau, người ta thấy một viên cảnh sát mặc một bộ cảnh phục, quần hơi dài mà áo lại hơi rộng đi từ phía sau Sở cảnh sát Scotland ra theo lối cửa bí mật. Một chiếc tắc xi đưa anh ta đi về phía Pall Mall, đến tận Câu lạc bộ Độc lập và anh ta đã biến mất tăm vào trong đó.

Nửa giờ sau đó, một người đàn ông hào hoa phong nhã, mặc một bộ đồ hoàn hảo, không chê vào đâu được xuất hiện trên bậc cửa của Câu lạc bộ. Một quí ông có tuổi, có dáng vẻ là một quân nhân đứng ngay cạnh anh ta.

- Xin lỗi đại tá, - Người đàn ông hào hoa, vừa ra hiệu gọi một chiếc xe ô tô, vừa nói: - Bredon là một tay bậy bạ không ai chịu nổi, nhưng chú ấy phải nghĩ tới gia đình và dòng họ chứ.

- Hoàn toàn đúng, ngài nói đúng hoàn toàn. - Viên đại tá nói. - Tôi rất hiểu ý ngài. Con người lầm lạc này đã làm ngài thật... khó xử.

- Nếu như những gì tôi nghe mà đúng, thì tôi tin rằng đây là lần cuối cùng chúng ta phải nghe nói về cậu ta.

- Ngài Wimsey thân mến, tôi hoàn toàn hiểu và chia xẻ tâm tư của ngài. - Viên đại tá nhiệt tình bày tỏ tình cảm của mình.

Chiếc xe dừng lại, ép sát vào hè đường; huân tước vào xe và nói to:

- Cho đến Sở cảnh sát Scotland.

Sáng ngày hôm sau, chủ nhật, cô Metayard ngồi ở nhà không đi làm, giở tờ báo của mình ra xem. Một đầu đề chữ lớn trên trang nhất đã làm cô phải chú ý:

CÁI CHẾT CỦA DIANNE DE PLANGY

CUỘC BẮT GIỮ NÁO ĐỘNG

NỖI KHỔ CỦA GIA ĐÌNH CÔNG TƯỚC

Và trên mục tin giờ chót, cô thấy:

TỘI ÁC CỦA TÊN HỀ ĐEO MẶT NẠ.

ÂM MƯU TRỐN CHẠY TRÊN PHỐ WHITEHALL

NHỮNG ĐIỀU THANH TRA PARKER ĐÃ NÓI.

Những bài báo diễn đạt những đầu đề hàm chứa những điều đầy hứa hẹn như người ta kể về lòng dũng cảm của một công nhân đã bắt giữ Bredon khi hắn đang đào thoát; người ta đã cung cấp những bức ảnh chụp nơi tìm thấy cơ thể cô Diane de Plangy; những chi tiết về sự can thiệp của huân tước Wimsey, vì người em họ tội lỗi của ông đã gọi điện thoại về cầu cứu, khi ông đang nghỉ tại gia đình Denver trong khu nhà lịch sử của họ tại vùng Norfolk. Rồi người ta cũng phê phán những kiểu sống hiện đại và những hành vi phóng đãng thời nay của những người trẻ tuổi thuộc những gia đình danh giá và họ đã trở thành nỗi hổ thẹn của các bậc cha mẹ cao quí. Các phóng viên đã phỏng vấn bá tước Denver, nhưng ông đã từ chối trả lời. Trái lại, huân tước Peter lại kể ra tất cả những gì mà người ta muốn biết. Ngoài ra, thứ làm cô Melayard thích thú quan tâm nhất, lại là những bức ảnh chụp chân dung của Bredon và người anh họ, huân tước Peter Wimsey của anh ta, được cánh phóng viên đặt cạnh ngang nhau.

- Phủ nhận sự việc này là không được. - Huân tước Wimsey phát biểu với một phóng viên rằng: - Giữa tôi và con người này có một sự giống nhau về hình thức đến không ngờ. Than ôi, tôi không thể che giấu được chúng tôi là những người thân của nhau.

Đã nhiều lần rồi, chú ấy đã táo tợn làm ra vẻ không cần tôi trong những hoàn cảnh quyết liệt. Tất nhiên, nếu bạn nhìn hai chúng tôi đứng cạnh nhau, bạn sẽ có nhận xét là chú ấy đen hơn tôi một chút và có những nét hơi khác biệt, song khi chỉ nhìn riêng từng người, lập tức sẽ bị lẫn lộn ngay...

Cô Metayard đọc hết những dòng đó một cách chăm chú, vừa phì phèo một loại thuốc lá nặng và cô ta đã so sánh hai tấm chân dung, sau đó đi dạo; hy vọng như thế sẽ làm sáng tỏ được những sự lầm lẫn trong suy nghĩ của cô.

***

Sáng thứ hai, trong hãng Pym, tình trạng náo loạn đã lên đến đỉnh điểm. Bộ phận biên lập ngồi túm tụm trong phòng đánh máy và chẳng ai tỏ ra có ý định muốn làm việc cả.

Ông Pym gọi điện tới, cho biết ông đang rất mệt và không thể tới cơ quan. Ông Copley đang trong tình trạng thần kinh căng thẳng tới mức ngồi hàng tiếng đồng hồ trước tờ giấy trắng mà chẳng viết nổi chữ nào. Sau đó ông ta đi uống một cốc rượu đầy, đây là hành động chưa hề có trong đời sống trước đây của ông ta. Lúc nào Willis cũng có vẻ như sẵn sàng nổi khùng; còn cô Parton lại ngồi một mình khóc sướt mướt, cô Rossiter luôn mồm toang toác lên là: "Tôi đã nói rõ tất cả những điều đó rồi", còn Ingleby vẫn coi thường mọi sự lo âu, bồn chồn của các đồng nghiệp, vừa khẳng định rằng tất cả những gì đang xảy ra kia đều rất thú vị. Tallboy thấy ngán ngẩm với tất cả mọi người và thấy khó chịu trong mình, nằm trong phòng ông Armstrong, thế là bà Johnson lại phải chăm sóc cho người ốm và vì thế cũng lên cơn thần kinh luôn; còn chú bé Joe Tóc hung cũng lâm vào một tính khí như vậy và trong một cơn hoảng loạn, cậu ta đã giáng cho một cậu bạn mình một cái tát nên thân.

***

Trong lúc ăn trưa, cô Metayard đã đọc trong báo, thấy nói rằng Bredon đã bị đưa ra xét xử, nhưng anh ta đã yêu cầu hoãn lại. Tờ báo cũng đã nói, vào lúc mười giờ rưỡi sáng, huân tước Peter Wimsey đã thoát khỏi một tai nạn: trong khi cưỡi ngựa chạy nước kiệu trong công viên, con vật ông đang cưỡi vì sợ một chiếc xe chạy xô đến đã hất ngược ông xuống, nhưng chỉ có nhờ tài nghệ điều khiển điêu luyện của một kỵ sỹ lừng danh, ông mới chế ngự nổi con vật hung hãn lúc đó. Người ta cũng thấy một bức ảnh lớn chụp huân tước Peter ngồi trên lưng con ngựa yêu thích của mình và một bức khác, chụp ngay lúc ông bước ra khỏi toà án trong bộ com lê và đội một chiếc mũ mềm.

Thật vô ích khi nói rằng không một nhà nhiếp ảnh nào lại được phép dùng âm bản phim thay đổi trang phục được tiến hành trong ô tô của huân tước Peter được che kín bốn bề.

***

Chiều tối thứ hai, người ta có thể thấy huân tước Peter Wimsey ngồi ở ghế hạng nhất trong Nhà hát Frivolités. Ông ngồi ở khu ghế hạng nhất, ngay phía trước và sát sân khấu với một nhân vật danh giá.

***

Sáng thứ ba, Willis đến cơ quan muộn và rất vênh vang, kênh kiệu, tỏ rõ tầm quan trọng của riêng mình. Anh ta cười tươi với khắp mọi người và tặng các cô đánh máy một hộp sô-cô-la to đùng cùng một chiếc ga-tô khổng lồ. Sau đó anh ta tuyên bố rằng anh ta sẽ đính hôn. Không lâu sau, mọi người đều biết tên của vị hôn thê hạnh phúc của anh ta: cô Pamela Dean. Vào lúc mười một giờ rưỡi, anh ta được biết lễ cưới sẽ được diễn ra trong một thời hạn không lâu nữa và chỉ mười lăm phút sau, cô Rossiter đã đi thu tiền để mua quà mừng cho đôi uyên ương hạnh phúc.

Ông Jullop đến làm gián đoạn cuộc bàn cãi về việc mua quà gì cho đám cưới. Ông ta trông rất khó chịu và luôn miệng càu nhàu, lần lượt bác bỏ hết cái này tới cái khác những dự án cho quảng cáo tuần này của Nutrax, chẳng có cái nào làm ông vừa lòng cả... Cuối cùng hy vọng cũng đã tới qua sự môi giới bằng điện thoại của ông Armstrong. Ông này đã huyênh hoang là hiểu rất rõ thơ từ hiện đại, đã đưa ra một câu của một nhà thơ trẻ đang được ưa chuộng: "Une voix qui voudrait sangloter et qui n’ose ... " Ông Jullop đành chấp nhận.

- Thế là thoát... cảm ơn, Chúa ơi, - Cô Rossiter thở hắt ra. - Tôi sẽ điên lên mất nếu cái thứ đó cứ tiếp tục dài dài nữa.

- Chưa hết đâu cô em, - Ingleby nói. - Mấy ông hoạ công, thợ vẽ nhà mình sẽ vẽ minh hoạ hai câu thơ đó như thế nào đây?

- Đó là việc của họ mà!

- Tốt, tốt!... A! anh Weddurburn đến với những tin tức mới nhất đây rồi.... Anh Weddurburn, đây là lời thuyết minh quảng cáo của anh... Hôm nay, Tallboy như thế nào?

- Sáng nay anh ta có đến, nhưng rồi anh ta buộc phải về nhà. Anh ta chẳng khoẻ gì.

Mười phút sau, chuông điện thoại trong phòng đánh máy vang lên.

- A-lô! - Cô Rossiter nói giọng rất nghề nghiệp. - Ai gọi tới đấy ạ?

- Tôi đây, Tallboy đây, - Giọng Tallboy vang lên trong ống nghe.

- A, vâng? Anh thấy thế nào rồi, đã khoẻ hơn chưa?

- Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn. Tôi cố gọi cho Weddurburn, nhưng không gặp.

- Anh ấy đang ở nhà dưới, trong phòng vẽ với bản thuyết minh của Nutrax.

- Đó là thứ tôi muốn biết. Jullop đã chấp nhận văn bản lời thuyết minh cho sáng nay rồi phải không?

- Chắc chắn là không... Thậm chí, ông ta từ chối luôn cả sáu bản nữa kia. Cuối cùng ông ta dùng một câu thơ tao nhã: "Une voix qui voudrait sangloter et qui n’ose... "

- Tốt rồi, tôi cảm thấy băn khoăn, lo lắng cho chủ đề của quảng cáo lần này:

- Anh Tallboy, ông ta thật lố lăng... Ông ta nói rằng mọi người sẽ không thể làm được gì nếu không có ông ta.

***

- Thế thì sao, anh bạn trẻ, anh muốn gì nào? - Viên cảnh sát đứng gác trên lối ra vào Sở cảnh sát Scotland hỏi.

- Tôi muốn nói chuyện với thanh tra trưởng Parker.

- Ô! Chỉ thế thôi sao? Thế chú mày không muốn gặp luôn huân tước Mayor hoặc là ngài chủ tịch Hội đồng ấy?

- Thôi, anh đừng láu lỉnh như thế nữa đi. Anh hãy nói với thanh tra Parker là tôi, Joseph Potts, muốn nói với ông một thứ gì đó về tội ác của tên hề.

- Tội ác của tên hề ư? Thế chú mày biết những gì nào?

- Không phải việc của anh! Hãy vào báo cáo là có Potts, nhân viên hãng Pym yêu cầu được gặp ông Parker và hẳn là ông ấy sẽ cho tìm tôi gấp cho mà xem.

- Chú mày là... là nhân viên hãng Pym à? Chú mày có điều gì muốn nói về Bredon sao?

- Tất nhiên là có. Anh hãy đi báo đi và đừng lãng phí thời gian nữa.

- Thôi được, chú mày đứng dẹp vào đây đã và đừng bày trò trẻ con gì đấy.

Joseph Potts cẩn thận chùi đôi giầy to cộ của mình trên tấm chùi chân và lôi từ túi ra chiếc Yo-Yo.

Viên cảnh sát quay trở lại và dẫn cậu trai đi qua một lối đi ngoắt ngoéo trong khu hành lang và rồi Potts thấy mình đứng trong căn phòng lớn có sẵn bàn ghế. Căn phòng có hai chiếc bàn lớn; ở một bàn có một ông mặc bộ đồ ghi đang tra cứu tài liệu, ở bàn kia là một ông ngồi quay lưng lại phía cửa ra vào, cũng đang làm việc.

- Em ngồi xuống đi. - Người đàn ông mặc bộ đồ ghi nói. - Nào, em hãy nói cho chúng ta nghe những gì em muốn.

- Xin lỗi, thưa ông, nhưng ông có đúng là thanh tra Parker không đã?

- Hình như em rất tin ở ta thì phải. Thế tại sao em lại chỉ muốn gặp đích thân thanh tra Parker thôi vậy?

- Vì chính những điều em cần nói là những điều rất quan trọng và bí mật, - Potts giải thích. - Mỗi khi có được một tin thu lượm được cần cung cấp, em thích được trình cho người trực tiếp phụ trách hơn. Ý em là nói trực tiếp với ông thanh tra Parker, người đang trực tiếp làm vụ này ấy.

- Thôi được! Anh bạn trẻ, ta là thanh tra Parker đây. Em biết gì về Bredon nào?

- Em sẽ nói với anh. Em biết anh là thanh tra rồi. Bredon không phải là tội phạm đâu, đó là một nhân viên điều tra và em là một trợ lý của anh ấy. Chính chúng em đã lần theo dấu vết của tên sát nhân. Và tất cả những chuyện anh nghe được đều là chuyện bịa, chỉ là một cái bẫy mà bè lũ chúng đã giương ra để bác sa vào đó mà thôi. Anh Bredon là một người tốt và không giết người phụ nữ kia đâu. Nếu anh muốn bắt tên giết người, cứ hỏi anh Bredon ấy, anh ấy sẽ nói với anh, hắn ta là ai.

Người đàn ông mà nó thấy ngồi quay lưng lại phía nó, quay lại bật cười và nhìn nó:

- Được rồi, chú em tóc hung, - Anh nói. - Chúng ta đã được em thông báo đúng rồi. Chúng ta biết ơn em về bản lời khai nhân chứng kia và hy vọng rằng em sẽ không nói những thứ này cho bất cứ ai, được không?

- Em.., anh đấy ư? Em biết giữ mồm, giữ miệng mà. Nhưng khi thấy người ta bắt anh, anh Bredon ạ, thì em không thể chịu được nữa và em đến đây.

- Vậy thì tốt rồi. Chú Charles, tôi nghĩ cậu bé Joe này có thể cung cấp cho chúng ta những tin mà chúng ta đang cần. Này chú bé, nói xem mảng quảng cáo Nutrax đã đưa xuống xưởng và cho in chưa?

- Vâng, thưa bác, chị ấy nói lần này là câu: "Une voix qui voudrait sangloter et qui n'ose... " Thậm chí câu này đã làm họ mất vài tiếng đồng hồ mới tìm ra đấy ạ. Anh Ingleby cũng góp một phần vào việc làm này...

- Tại phòng làm việc này, chúng ta cũng đã biết, còn bây giờ, Joe, hãy nhanh chóng trở về ngay đi. Và không nói lời nào về việc này cả, em có hiểu ý ta không vậy?

- Vâng thưa anh.

- Chúng ta cảm ơn em vì đã đến đây, - Lúc này Parker mới nói. - Ngài Potts, hãy để tôi giới thiệu với ngài, ngài huân tước Peter Wimsey đã chứ.

Hai mắt Joe mở rõ to:

- Ô!... Huân tước Peter Wimsey ư?... Vậy thì anh Bredon đâu vậy? Chính là anh đây chứ gì, Em cũng biết anh rồi còn gì.

- Anh hứa với em là tuần tới sẽ kể hết mọi chuyện cho em nghe, Joe ạ. Thôi, bây giờ thì đi đi, anh còn phải làm việc.

***

Sáng thứ tư, Parker nhận được một bức thư gửi qua bưu điện. Bên trong một chiếc bì thư lớn màu vàng gửi cho ông, có một chiếc bì thư khác nhỏ hơn có đề tên Ông U. Smith.

- Lần này, - Wimsey nói. - Chúng ta đã nắm được chứng cứ trong tay rồi.-

Ông tra cứu cuốn niên giám điện thoại được Montjoy đánh dấu và thấy một địa chỉ có gạch dưới tên quán cà phê Un bon coin.

***

Mãi đến chiều tối thứ năm, cô Metayard mới quyết định sẽ gặp gỡ, chuyện trò với Tallboy.

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.