Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Thanh Tra Parker Là Nạn Nhân Của Một Sai Lầm

❊ ❊ ❊

Đêm hôm đó, một chuyện tình cờ rất khó chịu đã xảy ra với thanh tra Parker. Ông đã ngồi trực suốt một ngày chán ngắt ở Sở Cảnh sát Yard. Không một sự kiện đáng lưu tâm, không một người lai vãng nào đáng để ý, chẳng có gì khác ngoài một bản báo cáo tẻ nhạt và nếp làm việc như mọi ngày. Hơn thế nữa, ông đã phải vô ích chờ đợi thanh tra Evans gọi điện thoại về để trả lời cho cú điện thoại mà ông đã gửi đi từ Essex, yêu cầu tiến hành kiểm tra, lục soát một số tàu đã có những biểu hiện cho dỡ xuống cảng đó những kiện hàng mang chất ma tuý. Vì cú điện thoại này có thể gây nên sự căng thẳng nào đó, Parker đã phải tự mình ngồi chờ điện thoại trả lời. Cho tới tận một giờ sáng, Evans mới gọi điện về, nhưng lại chỉ nói chẳng có gì xảy ra cả và vì thế Parker quyết định trở về nhà.

Ông mở cửa và bước vào ngôi nhà. Ông đã sống ở đây từ trước khi lấy vợ; khi cưới, ngoài căn hộ đang ở, ông lại đồng ý thuê nốt căn hộ ở ngay phía trên. Chủ nhà không đồng ý cho ông làm thêm một cầu thang khác ở trong nhà, thế là ông buộc phải chấp nhận sử dụng hai lối đi cho hai căn hộ.

Phòng chờ thường rất tối, nên Parker đành phải bật công tắc điện cho đèn sáng để xem trong hộp thư của mình có gì không. Ông thấy trong đó một bức thư và nhiều ấn phẩm, bởi vậy, ông có ý ngờ rằng vì lười xuống nên phu nhân Mary đã không lấy các loại thư tín lên. Khi quay ra để lên gác, lúc này, ông lại nhìn vào trong hộp thư bên cạnh, là hộp thư có đề tên "BREDON". Khi ngài huân tước Peter quyết định tiến hành mở cuộc điều tra của mình đối với hãng Pym, thì ông phải dùng một nơi ở giản dị hơn và tiện dụng cho việc qua lại nơi ở của gia đình nhà Parker.

Thanh tra Parker thấy trong hộp thư của Bredon một lá thư mà chỉ cần dựa trên mùi thơm và màu tím nhạt hoa cà của chiếc phong bì là ông có thể khẳng định được nó do một người phụ nữ gửi tới. Parker đút ngay chiếc phong bì kia vào túi áo và chỉ cầm số thư tín của riêng mình trên tay, rồi trèo lên thang gác. Hệ thống thắp sáng được bố trí bóng đèn cho mỗi tầng lầu từ bên trong. Lên đến tầng hai, viên thanh tra ấn ngón tay vào nút công tắc điện, nhưng không thấy có bóng đèn nào sáng lên cả; một lần nữa ông lại nguyền rủa chủ cho thuê nhà đã hà tiện, bỏ mặc cho bóng đèn bị sử dụng cho đến cháy mà cũng không thèm thay cái khác và ông quyết định mò mẫm leo lên gác trong bóng tối mịt mùng của đêm đen.

Chính chi tiết này đã làm cho ông có cảm giác hình như có hơi thở của ai đó hay một tiếng động mơ hồ nào đó thì phải? Bản thân ông cũng không biết nữa. Ông tiến tới, lùa chìa vào ổ khoá, khi đó, đột nhiên, do linh tính, ông làm động tác né sang bên phải và ngay lập tức một cú đánh từ trên cao giáng xuống... cú đánh trúng vào vai trái với sức mạnh kinh người, đau tới chết đi được. Ông cảm thấy cánh xương đòn kêu răng rắc, nhưng tuy nhiên ông quay phắt ngay lại, đánh trả tên đột nhập còn chưa rõ mặt. Bàn tay phải của ông với tới cổ của tên đột nhập, nhưng nó lại được một chiếc khăn quàng dày cộp quấn quanh kín mít. Parker cố gắng luồn bàn tay mình vào trong chiếc khăn quàng và đồng thời cố gắng ghì chặt ở vị trí đó, đề phòng cú đánh thứ hai mà ông ta cảm thấy sắp xảy ra.

Ông nghe thấy đối thủ của mình chửi bới rất khẽ và ông ngã bật ngửa ra phía sau, một đầu gối của hắn giáng mạnh vào bụng làm cho ông không thở được. Một cú đấm vào dưới quai hàm làm ông kiệt sức. Ông lảo đảo và ngã vật xuống... Ông rơi vào tình trạng nửa tỉnh nửa mơ... và sẵn sàng chờ một nhát dao đâm vào ngực... Chính cú ngã đó đã cứu sống cuộc đời ông vì khi ngã, tiếng động vang lên và đã đánh thức phu nhân Mary.

Bà bật khỏi giường, cứ nghĩ là con cái ngủ ở phòng bên cạnh có sự cố, bà liền bật đèn, nhảy ra, đứng trên mặt sàn gỗ, cất tiếng gọi và chạy tới phòng các con thì thấy tất cả đều yên ắng. Tiếng gọi của bà hẳn là đã làm tên trộm hoảng sợ và chuồn mất tăm, vì khi bà Mary, tay cầm khẩu súng lục, ra mở cửa, bà còn nghe thấy tiếng chân chạy xuống thang gác, rồi tiếng cửa lối ra vào bị đóng sập lại, vang lên một tiếng rõ to.

Dưới ánh sáng trong hành lang trước phòng đợi, bà thấy trên chiếu nghỉ thân thể chồng mình đang nằm co quắp...

***

Chiều ngày hôm sau, cả hai vợ chồng ông cùng kể lại biến cố xảy ra đêm hôm trước cho Wimsey nghe.

- Điều mà em cần làm trước tiên, - Parker lạnh lùng nói với vợ. - Đáng lẽ phải nhanh chóng chạy tới nâng anh dậy, thì em lại chạy tới bên cửa sổ theo dõi cái thằng người ấy bỏ chạy.

Mary cười và quay về phía người anh trai:

- Đấy, chồng em là thế đấy... lẽ ra phải cảm ơn Thượng đế cho mình còn sống, thì anh ấy lại càu nhàu và trách mắng em nữa kia chứ.

- Anh còn nghi ngờ về điều em nói, - Parker càu nhàu. - Không biết em có hiểu cái đau khi bị gãy xương đòn gánh và có cảm giác như thế nào khi bị cả một đàn trâu mộng đang giẫm đạp lên cơ thể mình không.

- Tôi đã trải qua cảm giác đó rồi, - Wimsey nói. - Đó chính là thái độ của một sỹ quan cảnh sát ưu tú bị đối thủ đánh nốc ao... Trong những cuốn tiểu thuyết trinh thám mà cậu bạn nhỏ Tóc Hung của tôi đã đọc, nhà điều tra vĩ đại còn ma mãnh hơn kia: choáng váng vì bị ăn một đòn trời giáng, vì bị trói gò như một khúc giò, rồi bị mang đi trong đêm tối, anh ta vẫn tự giải thoát cho mình bằng cách dùng răng gặm dần cho dây trói đứt tung (tôi cứ tự hỏi anh ta làm được điều đó như thế nào cơ chứ? ...) Sau đó anh ta uống một tách cà phê và lại tiếp tục lên đường truy đuổi bầy đàn vô lại kia, khó khăn là thế mà nhẹ như một đoá hồng. Còn chú em rể thân mến của tôi, chú ấy đã bị ấn tượng mạnh vì câu chuyện vui đùa thật vô duyên của tôi về việc chú ấy bị gãy xương đòn và lại rất khiêm tốn tự chọn cho riêng mình cả một chiếu nghỉ nơi cầu thang để nằm còng queo một chỗ... Chú Charles đáng thương của tôi, rõ ràng chú quả là một tay có bản lĩnh.

Những lời vừa được nói ra đó đã làm người bị thương kia phì cười:

- Điều mà bản thân em còn thắc mắc là kẻ nào có thể ra tay như thế? Đây là kiểu đánh có chủ định đây mà. Con người này đã tháo bóng đèn chiếu sáng khu cầu thang và ngồi nấp kín, chờ em về: ta có thể thấy dấu chân của hắn còn in mờ mờ đằng sau bệ chắn phía cuối hành lang kia. Kẻ nào lại có thể muốn giết em cơ chứ? Chẳng lẽ, là một trong những kẻ đã bị em kết tội gần đây chăng? Hừ!... Tất cả bọn chúng đều đã bị bắt và bị giam cả rồi cơ mà... Chỉ còn tay Jim béo nữa thôi... Thế nhưng, tay này không phải loại ấy. Gã này phải lọt vào nhà mình từ mười một giờ đêm, vào lúc cô gác cổng đã đóng cửa ra vào. Gã không để lại bất kỳ dấu vết gì, ngoài một chiếc bút chì nhãn hiệu Eversharp.

- Sao cơ? Hắn để rơi chiếc bút chì à?

- Vâng. Một chiếc bút chì mà ta có thể thấy ở mọi nơi. Bác sẽ không thể phát hiện được những dấu vân tay trên chiếc bút chì đó đâu.

- Cho tôi xem vật đó đi nào. - Wimsey đề nghị.

- A!... Em quên mất, bác Peter, có một bức thư cho bác đây, em vừa lấy nó trong hộp thư của bác thì lập tức sự cố xảy ra ngay tức thì... Mary, em tìm giúp anh chiếc áo vét của anh với.

Một lúc sau, người thiếu phụ quay ra với chiếc áo vét trên tay và nói:

- Em chẳng thấy bức thư nào trong túi áo của anh cả.

Bằng bàn tay đau của mình, Parker lục tìm cẩn thận tất cả các túi áo.

- Khỉ thật, - Ông ta nói vẻ như bực bội. - Đúng là em đã bỏ nó vào trong túi áo bên phải này rồi mà. Đó là một bức thư với chiếc phong bì màu tím nhạt và toả hương thơm phức, địa chỉ được viết bằng một thứ chữ mảnh và nghiêng.

- Thôi, thôi nào..., - Người anh vợ nói. - Bức thư không còn nữa chứ gì?

Đôi mắt sáng lên long lanh, rồi ông nói thêm:

- Tất cả những hiện tượng này lại cực kỳ thú vị đây, chú Charles ạ và điều này mới lại càng thú vị hơn nữa kia, đó là chiếc bút chì của tên tấn công đáng yêu của chú không phải mang nhãn hiệu Eversharp, mà là một chiếc Chérit.

- Cũng vậy cả thôi mà... Cũng là thứ mà mọi người đều có thể có.

- A!... Kinh nghiệm của riêng tôi là ở chỗ này đây. Cô chú biết không, loại bút chì mà cô chú thấy ở đây không còn bán ở đâu nữa đâu. Đây là một mặt hàng dùng để khuyến mãi của hãng Chérit... một thứ quà biếu cho mỗi biên tập viên của hãng quảng cáo Pym và cho tất cả những khách hàng nào mua cả tá bút chì thông thường mang nhãn hiệu Chérit.

- Nếu đúng vậy thì cũng đã giúp chúng ta trong cuộc điều tra này rồi còn gì..., - Parker nói vẻ khôi hài. - Nếu chúng ta phải bỏ công tìm kiếm tất cả những khách hàng đã mua cả tá bút chì như thế, hẳn là ta phải mất cả mười năm chứ chẳng ít đâu...

- Ồ, tôi cho là không mất nhiều thời gian đến vậy đâu. - Wimsey nói. - Chú phải thấy rằng chiếc bút chì này có màu đỏ tươi: màu của vàng, đây là một nhãn hiệu tiêu biểu mà người ta giành cho hãng Pym, vì, bên cạnh màu sắc quảng cáo của mình, nó còn chứa đựng một cơ chế mới mà người ta đòi hỏi chúng ta phải thí nghiệm. Những chiếc bút chì được đem tặng cho những người mua hàng có màu xanh cơ mà. Anh phải nói thêm để chú thấy là nhà máy bút chì Chérit chỉ cho chúng ta có mỗi một tá thôi đấy.

Parker không trả lời gì vì vừa rồi ông có ý định xoay trở mình và vì thế mà ông nhăn mặt lại vì đau. Wimsey lại tiếp tục nói:

- Chú Charles, như tôi đã nói, chú không có kẻ thù không đội trời chung trong hãng Chérit, vậy thì chúng ta phải giả thiết là cái kẻ hào hoa phong nhã đã tấn công chú kia dứt khoát phải là người thuộc hãng Pym và ta có thể khẳng định rằng hắn ta đã có chiếc bút chì đó. Và tôi cho rằng người hắn nhắm đến thực ra là tôi... Hắn thấy tên tôi được ghi trên hộp thư thuộc tầng ba, thế là hắn leo lên và...

- Bác sẽ không nói với em là..., - Phu nhân Mary mặt đỏ tía tại nói. - Vậy ra ông chồng tội nghiệp của em bị đánh bầm dập nằm quay cu lơ như chết ở đó là thế mạng cho ông anh trai xấu tính xấu nết của em đấy chứ?...

- Tuy nhiên, tôi vẫn tin như thế đấy, - Wimsey khẳng định với vẻ vui sướng, hãnh diện. - Và chứng cứ là tên ăn trộm đã bỏ chạy khi đã lấy trộm được lá thư trong túi của chú Charles đấy thôi. Bây giờ tôi lại biết được cả lá thư đó do ai gửi đến nữa cơ.

- Gì cơ? Bác nói điều gì vậy? - Parker vội hỏi.

- Theo như mô tả của chú thì bức thư đó do Pamela gửi. Pamela, cô em gái của Dean ấy mà!

- Là cô gái đáng yêu của Willis ấy à?

- Chính xác là vậy.

- Nhưng làm thế nào mà kẻ tấn công em lại có thể biết được em bỏ bức thư đó vào túi áo vét kia chứ?

- Hắn ta không biết trước, nhưng có thể đã thấy chú bỏ thư vào túi sau khi đã nhìn vào hộp thư của tôi trước rồi. Tôi nghĩ hắn đến đây là do trải qua một thí nghiệm nhỏ mà mới chiều hôm qua thôi tôi mới tiến hành: tôi đã tuyên bố cho tất cả mọi người biết là tôi nhởn nhơ chơi đùa như một kẻ điên rồ với chiếc súng cao su của mình trên sân thượng của hãng Pym.

- Là những ai mà bác dám nói là tất cả mọi người vậy?

- Thứ nhất, có hai mươi người đã nghe tôi nói về vấn đề này trong một cuộc hội nghị hẹp được ban lãnh đạo cho phép tổ chức và thứ hai, hai mươi người đã nghe tôi nói này, lại đến lượt họ, mỗi người lại nói cho hai mươi người khác nghe tất cả những điều tôi đã nói với họ.

- Quả nhiên, như thế là tất cả mọi người rồi còn gì.

- Đó là điều tôi muốn đấy chú Charles ạ. Tôi không trông chờ là hắn sẽ đưa ra một điều gì đó, tôi không thể đoán được là vì lời tôi nói, lại có một tai hoạ bất ngờ giáng lên đầu chú. Thật đáng tiếc.

- Em cũng nghĩ như bác, thật đáng tiếc. - Parker nói vẻ nghiêm túc.

- Ồ! Sự việc có thể sẽ trở nên tồi tệ hơn đấy. Bây giờ chúng ta có ba hướng nghiên cứu: Một là, tất cả những người đã nghe em nói về chiếc súng cao su; hai là, tất cả những người đang tìm cách để biết địa chỉ của em; ba là, dĩ nhiên, cái gã đó có thể để mất cây bút chì có kiểu dáng đặc biệt mà chúng ta đã nhặt được. Chính gã này, có tật giật mình, sẽ để lộ ra cảm giác sợ sệt đột ngột nào đó, khi bất ngờ thấy tôi sáng nay đến làm việc vẫn lành lặn, khoẻ khoắn và sảng khoái. Nhưng khỉ thật, tại sao chú không điện thoại cho tôi từ sáng sớm, khi tôi chưa đi làm ấy? Như thế, tôi sẽ để mắt tới tất cả mọi người khi họ bước chân vào cơ quan.

- Chúng ta còn một việc nữa cần làm, - Phu nhân Mary nói dứt khoát.

- Rồi sau đó, - Parker nói thêm. - Em hoàn toàn không nghĩ là cuộc tấn công này lại do người của hãng Pym gây ra và lại càng không thể nhằm vào bác được.

- Lẽ ra, chú phải nghĩ ngay ra điều đó mới đúng! Ngay khi xảy ra cuộc ẩu đả, thì tôi đã có thể khẳng định là sự việc đó có dính líu tới tôi rồi... Nhưng chú Charles, tôi đã nghĩ tới điều đó rồi, cái gã ấy ấy mà, thế trong khi vật lộn với hắn, chú không để ý thấy trên mặt hắn có dấu vết gì đáng chú ý theo cách nói của chú sao?

- Em sợ là không đâu. Em đã cố gắng tóm lấy yết hầu hắn, nhưng hắn lại quàng một chiếc khăn rất dày, chiếc khăn khốn kiếp...

- Ô, ô, ô!... Chú em tội nghiệp, chú tóm cổ nó không chắc, chú hành động không hiệu quả,... Trong cơ quan cảnh sát, người ta rèn luyện cho chú chưa đủ độ đây mà. Tên này đã bị thất bại trong cuộc tấn công tôi lần đầu tiên rồi, vậy thì liệu hắn có dám thực hiện ý định của mình thêm một lần nữa không đây?

- Dù sao, em hy vọng lần tới, sự việc sẽ không xảy ra ở đây. - Phu nhân Mary nhẫn tâm nói.

- Tôi cũng nghĩ thế. Dù sao hắn ta cũng đã khéo léo lấy trộm được bức thư và... một điều nữa làm tôi áy náy là tại sao hắn lại phải lấy lá thư mới được kia chứ?... A!... Bây giờ thì tôi hiểu ra rồi!...

- Sao cơ?

- Tôi đã hiểu vì sao không ai ngạc nhiên hay chết ngất đi khi thấy tôi đến cơ quan sáng nay. Đêm hôm qua, gã này tấn công chú, là chú đấy, Parker. Hắn cứ nghĩ chú là tôi và hắn đã chĩa ánh sáng cây đèn cầm tay vào chú để xem xem liệu chú đã chết chưa. Lúc đó, hắn thấy bức thư thò ra trên miệng túi và thế là hắn cầm lấy luôn (sau này tôi sẽ nói để chú hiểu tại sao lá thư đó lại làm hắn chú ý đến thế). Rồi khi nhìn lại lần nữa, hắn biết rằng đã tấn công nhầm vào chú chứ không phải vào tôi, cũng ngay lúc đó hắn nghe tiếng kêu của Mary và thế là hắn vội vàng chuồn thẳng...

- Bác Peter, - Phu nhân Mary cướp lời. - Em nghĩ bác đã làm anh Parker của em khá mệt rồi đấy.

- Đúng vậy, anh vô cùng xin lỗi, chú em thân mến. Anh thực sự lấy làm tiếc là chú đã phải chịu đòn thay anh. Thôi, anh đi đây. Tạm biệt hai em.

***

Hành động đầu tiên của Wimsey sau khi rời khỏi nhà thanh tra Parker là gọi điện cho Pamela Dean. Cô ta có mặt ở nhà. Wimsey nói với cô là bức thư mà cô gửi cho mình đã bị thất lạc và muốn hỏi xem nội dung bức thư đó là những gì.

- Em chỉ muốn chuyển cho anh lời nhắn của Diane Plangy thôi. Cô ta muốn biết anh là ai. Hình như anh đã gây cho cô ta một ấn tượng mạnh rồi thì phải.

- Điều đó chẳng làm anh ngạc nhiên gì, - Peter trả lời. - Bao giờ anh cũng gây ấn tượng mạnh cho người khác mà. Thế em đã trả lời cô ta thế nào?

- Chưa trả lời gì hết, vì em chưa biết ý anh muốn nói với cô ta những gì. Chính vì vậy mà em phải viết cho anh.

- Em không cho cô ta địa chỉ của anh đấy chứ?

- Vâng, vì đó đâu phải là điều cô ta cần hỏi em.

- Vậy cho đến giờ, cô ta vẫn không biết anh đang làm việc cho hãng Pym đấy chứ?

- Vâng, không biết đâu; em chưa cho cô ta biết bất cứ thông tin gì, ngoài tên của anh, song tới nay, cô ta cũng quên luôn rồi.

- Được đấy. Hãy nghe cho rõ lời anh nói đây: em hãy nói cho cô Diane xinh đẹp kia biết anh chính là người bí hiểm nhất và cũng là người khó hiểu chính xác nhất trong số những nhân vật mà cô ta cần tìm hiểu và cô ta sẽ không bao giờ tìm thấy anh ở bất cứ đâu. Hãy tạo cho cô ta ấn tượng anh là loại đàn ông rày đây mai đó, lang bạt khắp nơi... Em hãy thêm thắt mọi chi tiết mang tính tiểu thuyết chợt xuất hiện trong suy nghĩ của em. Hãy cố làm cho cô ta phải suy nghĩ thật nhiều về cá nhân anh.

- Em sẽ hết sức làm như anh muốn.

- Thế thì tốt rồi, anh tin em. Em có khoẻ không đấy?

- Cũng nhì nhằng thôi mà...

- Tạm biệt em, hôm nào đó, anh em mình cùng ngồi uống trà nhé.

- Được thôi, tạm biệt anh, một con người hão huyền.

- Tạm biệt cô nàng xinh tươi bát ngát.

Wimsey gác máy vừa làu bàu trong miệng:

- Miễn là cô nàng không quá vụng về... Với loại người nhẹ dạ cả tin này, chớ có bao giờ...

***

Joe Tóc Hung ngồi trên giường và ngó nhìn xung quanh.

Anh của nó, không phải người anh đang phục vụ trong ngành cảnh sát, mà là người anh thứ hai, một tên ranh ma mới mười sáu tuổi, đang nằm còng queo ngủ, hai chân co lại, chắc hẳn là đang mơ được cưỡi trên chiếc mô tô hằng mơ ước. Một thứ ánh sáng mờ tịt, từ chiếc đèn ga treo trên cột ngoài đường, chiếu hắt vào giường của Joe. Thằng nhỏ ngồi trên giường và rút từ dưới gối ra một cuốn vở và một mẩu bút chì. Chú bé Joe đáng thương không có được nhiều lúc ngồi một mình như thế này trong cuộc đời bận rộn của mình, nó cũng biết chớp lấy ngay tức thì những lúc hiếm hoi không bị ngược đãi và không bị người khác theo dõi. Nó thấm đầu chì của mẩu bút vào lưỡi và mở trang đầu tiên của cuốn vở ra, viết trên đó một cái tít đẹp với những con chữ cái theo kiểu viết in hoa:

BÁO CÁO CỦA CẢNH SÁT ĐIỀU TRA JOE

Nó giữ mẩu bút một lúc lâu lơ lửng trên mặt trang giấy, cố gắng nhớ lại xem anh trai nó, một cảnh sát đã bắt đầu những bản báo cáo của mình theo thể thức nào. Nó nhớ hình như một báo cáo bao giờ cũng bắt đầu bằng một câu như sau: Vào lúc tám giờ, tôi đang... Joe nhíu đôi lông mày lại, lưỡi thè ra giữa hai hàm răng, đôi môi mím lại và bắt đầu viết:

Em đã nói với các bạn em về chiếc súng cao su bị hỏng của mình. Bill Jones nói rằng nó nhớ lại hôm bà Johnson tịch thu chiếc súng cao su của em, Sam và Georges cũng có mặt ở đấy. Em đã nói với họ rằng em muốn biết rõ con lợn nào đã làm hỏng sợi dây chun súng cao su của em. Tất cả các bạn em đều nói là họ không biết. Em tin họ vì Bill là một tay dũng cảm, còn Georges, nếu nói dối thì chóp mũi của nó sẽ động đậy, nhưng sáng nay, khi nói, mũi cậu ta không nhúc nhích tí nào. Lúc đó, em đã làm ồn lên và em đã nói rằng thật không may, một thằng con trai lại có thể để chiếc súng cao su của mình ở đó mà không biết người ta phá hỏng nó lúc nào. Khi ấy, chính các bạn em lại bực bội và đã nói với em là bà Johnson đã để chùm chìa khoá của bà trên mặt bàn suốt cả ngày hôm sau ngày bà ấy tịch thu chiếc súng cao su của em. Vì như anh đã thấy đấy, tất cả mọi người đều có thể đụng được vào cây súng cao su của em. Bây giờ em nhớ lại rằng lúc đó, ông Prout cũng có mặt ở đấy và ông ấy còn véo tai em nữa cơ mà. Chuyện là như thế đấy anh ạ. Bất cứ ai cũng có thể dùng nó. Em không còn vấn đề gì khác, vả lại, một việc cũng đã đủ lắm rồi, nhưng em có kế hoạch của em. Anh ạ, em kính chào anh.

JOE POTTS

- Joe, mày ngồi như thế ở đó để làm gì?

Joe giật bắn mình, vội giấu cuốn vở và mẩu bút chì xuống dưới gối.

- Anh không phải nhòm ngó, - Nó cãi lại. - Đó là việc của tôi!

- A! Mày láo hả?...

Bert, thằng anh ma mãnh tinh quái của nó, luồn tay xuống dưới chiếc gối. Thằng Tóc Hung phát khùng, đẩy tay anh nó ra và hai anh em giằng co kịch liệt, cho tới khi anh cả nó, một cảnh sát, phải chú ý vì nghe thấy tiếng cãi cọ của hai đứa em, đi vào và bước tới gần, can thiệp bằng cách chê trách hai anh em nó đã làm mọi người trong nhà phải thức giấc. Joe rên rẩm vì muốn lấy lại cuốn vở quí giá của mình. Nhưng người anh cảnh sát đã đặt tay lên vai thằng em bé và yêu cầu nó phải bỏ tay khỏi cuốn vở. Joe vâng lời vừa ngập ngừng nói:

- Anh Willy, anh hãy nói đi, em đưa cuốn vở của em cho anh, nhưng anh không đọc nó đấy. Được chứ?

- Được thôi, nhưng nếu em không ngủ ngay, thì em hẳn đã biết điều gì sẽ đến với em đấy!

Joe nằm co, cuộn tròn người lại, quấn cả cái chăn, trùm kín luôn cả đầu, hai mắt nhắm lại. Nó lầm rầm đọc thuộc lòng cả một chương trong cuốn tiểu thuyết trinh thám mà bấy lâu nay nó đã mải mê viết và nó là nhân vật anh hùng chính của cuốn truyện:

Bị gục ngã và bị đòn đau, nhân viên điều tra trẻ bị cầm tù. nhưng anh không hề hé răng để lộ ra một bí mật nhỏ nào cho kẻ đã tra tấn, hành hạ, đánh đập anh, v...v...

Joe Tóc Hung đang tìm hiểu và biết rằng cái nghề điều tra này cũng thật là cực nhọc.

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy L. Sayer.

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.