Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Anh Hề Vô Cảm

❊ ❊ ❊

Buổi chiều tối hôm đó, Diane de Plangy rất bình tĩnh. Đối với cánh đàn ông, cuộc đua tốc độ bằng ô tô to là một cách giải trí, làm khuây khoả tâm hồn, nó đòi hỏi phải tự chủ mọi khả năng của mình, còn đối với cánh phụ nữ thì đó lại là một buổi rèn luyện nguy hiểm. Thế mà, cô nàng Diane lại đánh cược với anh chàng Spenlow rằng cô sẽ cho chiếc Chrysler của mình chạy vượt chiếc xe của anh ta có cùng công xuất với chiếc xe cô đang lái. Nhưng hôm nay Spenlow đã uống khá nhiều rượu và cô cũng hiểu rõ rằng tay này không chịu được mấy nả.

Ngồi gò mình trước tay lái, cô chủ tâm cho xe anh ta chạy theo sau ở một khoảng cách thận trọng tới mức làm anh ta cảm thấy nguy hiểm. Thế rồi đột nhiên, một chiếc Bentley đã bốc lên, nhanh tới mức cô chưa kịp thấy người ngồi lái trong xe. Nó đang cản trở đường vượt và vượt lên trước xe cô... Giá như cậu trai ngồi cùng xe biết ngồi yên thì hay biết mấy, nhưng Lancaster lại cứ ngọ nguậy, luôn xoay chuyển thế ngồi và thế là làm cản trở đến việc lái xe của cô. Chiếc giầy thấp cổ làm bằng vải sa tanh của cô nhấn mạnh vào chân ga, xe tăng tốc đột ngột, vọt lên, đồng thời cô đánh khuỷu tay vào giữa mặt Lancaster:

- Này, cậu có ngồi yên không thì bảo, đồ ngốc! Cậu làm tôi cho xe nhảy xuống hố bây giờ.

- Ối!... Chị đừng có phang cả cái khuỷu tay vào mặt tôi như vậy... Chị làm tôi đau rồi đây này,... - Cậu ta làu bàu trong miệng.

Cô chẳng nói chẳng rằng, tập trung toàn bộ sự chú ý của mình vào mặt đường. Tốc độ làm cậu trai kia căng thẳng. Chiếc Bentley chạy với tốc độ ghê người, vẫn luôn ở phía trước, vẫn chồm chồm trên mặt đường, trông thật nguy hiểm và vẫn làm cô bực mình từ khá lâu rồi. Và bất ngờ chiếc Bentley tăng tốc một cách tàn nhẫn và hình như cũng muốn vượt lên trước chiếc xe của Spenlow.

Trong vòng năm giây đồng hồ, chiếc Bentley đã bứt xa lên phía trước, Diane cứ tưởng mình sẽ nhận ra được khuôn mặt phía sau chiếc mặt nạ đen kia. Anh ta còn đeo một dải băng giữ tóc cũng màu đen, mặc bộ đồ hề hai màu trắng bạc và đen như buổi tối hôm nào. Không lẽ cô bị ảo giác?... Một dòng suy tưởng về Pamela Dean chợt hiện về trong trí nhớ của cô:

- Chị sẽ thấy anh ta xuất hiện nổi bật lên ít nhất là đúng vào lúc chị mong ngóng anh ta đến...

Dù anh ta có đợi để cô đuổi kịp chăng nữa, thì cô vẫn không muốn nới xa khoảng cách. Đến lượt mình, cô muốn cho chiếc Chrysler vượt lên, nhưng chiếc Bentley bây giờ lại lướt nhanh phía trước và cuối cùng xe cô bị bỏ xa và Diane chỉ còn nhìn thấy đèn đỏ sau xe anh là một chấm đỏ. Cô thất vọng, chẳng muốn kêu to lên mà thôi. Anh đùa giỡn với cô như mèo vờn chuột, đúng là một con quỉ...

Lancaster ngủ thiếp đi; đầu lắc lư trên vai người thiếu phụ, cô hất mạnh cái đầu đó ra. Chạy được hai cây số với tốc độ khủng khiếp đó, con đường chìm vào một khoảng tối mênh mông dưới tán lá của rừng cây cổ thụ hai bên đường; xuyên qua rừng cây cổ thụ này, cô thấy một công viên của một chủ đất giàu có nào đó. Chiếc Bentley rẽ phải đột ngột, vượt qua một rào chắn trên đường dẫn vào công viên, chạy thêm khoảng một trăm mét nữa, nó dừng lại đột ngột, tất cả đèn đóm trên xe đều tắt ngấm.

Diane đạp phanh, cho xe đứng lại cách rào chắn vài mét và xuống xe. Cô dấn bước dưới tán cây to mọc hai bên đường dẫn vào sâu trong vùng đất có chủ. Bóng tối dày đặc, gió rít sầu thảm, lay động rừng cây. Khi cô bước tới bên chiếc Bentley, cô thấy không có ai ngồi trong đó.

Diane nhìn xung quanh, ngoài vầng sáng nhỏ nhoi do đèn xe của cô chiếu rọi, cô chẳng thấy gì nữa cả và cô do dự, không biết đi về đâu nữa. Cô bước đi khó nhọc trong đám cỏ, đôi chân lúng túng trong chiếc váy dài thượt bị vướng vào các lùm cây lúp xúp. Cô cất tiếng gọi:

- Nào! Anh Hề, anh ở đâu rồi?

Không thấy tiếng trả lời, nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng huýt sáo trong vắt phát ra từ một ngọn cây. Đó chính là đoạn điệp khúc của một bài hát mà cô đã quên từ thuở ấu thơ:

Alt claire de la lune,

Mon ami Pierrot...

(Dưới ánh sáng trăng, Anh bạn Pierrot của tôi...)

Âm thanh như hư ảo nhưng cô không xác định được nó phát ra từ đâu. Tuy vậy, cô vẫn cứ tiến lên phía trước, nhưng bài hát lại như ở một nơi xa hơn. Đột nhiên tiếng sáo im bặt và Diane chợt thấy sợ hãi bóng đêm và cả sự cô đơn hiu quạnh nữa. Cô muốn quay lại xe ô tô của mình để hỏi Lancaster bình rượu dự trữ, nhưng đèn xe của cô cũng đã bị tắt từ lúc nào mất rồi.... Diane cảm thấy bị đơn độc trong bóng đêm mịt mùng, giữa những bóng cây cổ thụ rùng rợn, ma quái này. Cô cảm thấy chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể quật cô ngã lăn xuống đất.

Điên tiết, cô vừa chạy vừa la lớn. Cô vấp phải một tảng đá và ngã kềnh ra. Cô cố nhổm dậy, quì cả hai gối xuống mặt đất, nghẹt thở vì sợ. Lúc đó, đoạn điệp khúc của bài hát xa xưa lại thoảng bay đến tai cô rõ từng tiếng một:

Au claire de la lune,

Mon ami Pierrot...

Diane đứng ngay dậy và một giọng nói vang lên, cô cũng không biết nó phát ra từ đâu nữa:

- Sự khiếp sợ do rừng cây và đêm tối tạo ra, được người xưa gọi là "nỗi sợ kinh hoàng" hoặc nỗi sợ của thần Pan... Thật thú vị khi biết rằng tiến bộ của thế giới hiện đại đã không loại bỏ được hoàn toàn nỗi sợ này khỏi trái tim mỗi chúng ta.

Khi đôi mắt đã quen dần với bóng tối, Diane ngước nhìn lên không trung và thấy một đốm sáng bạc trong đám cành lá tít tận trên cao...

- Tại sao anh lại làm cái trò ngu ngốc thế?

- Anh thích được nhìn ánh mắt em ngước nhìn lên.

- Anh có thể nói em nghe tại sao anh làm như vậy không?

- Vì anh thích vậy mà. Đấy có phải là câu nói cửa miệng của em không?

- Thôi bây giờ anh cứ ở trên đó tới lúc nào tùy thích. Em về nhà đây.

- Đôi giầy của em không thể đi xa như thế được đâu.

- Tại sao em lại phải đi bộ nhỉ? Em có xe ô tô kia mà.

- Chìa khoá xe của em ở trong túi của anh đây này. Chỉ là để đề phòng thôi mà. Em cũng đừng cầu cứu tới người bạn của em nữa vì anh ta đang say sưa trong vòng tay êm ái của Nàng tiên Nâu rồi, mà nàng tiên nâu cũng có sức mạnh vô biên như thần Pan vậy.

- Tôi nguyền rủa anh. - Diane gầm lên.

- A!...Thế là em sẽ phải yêu anh mất thôi. Còn trong trường hợp này, tốt nhất là anh sẽ cứ nên ngồi trên này, những kẻ tình si của em thường có những kết cục xấu vì họ có thói quen hay bực mình. Anh bạn Charmichael là một ví dụ...

- Đó không phải là lỗi tại tôi, mà vì cậu ấy uống quá nhiều!

- Thế còn Arthur Barrington thì sao?

- Từ lâu, tôi đã tống cổ hắn ra khỏi cửa rồi.

- Và vì thế mà hắn đã tự bắn vào đầu chứ gì? Tuy đầu hắn không đáng giá bao nhiêu nhưng vẫn là một cái đầu. thế còn với Victor Dean thì sao?...

- Thằng ngu độn ti tiện ấy ư? Hắn chết, tôi cũng chẳng thèm nhìn.

- Thế tại sao em lại cho hắn đi tàu suốt thế?

- Vì hắn đã không khai ra những kẻ khác và hơn nữa hắn đã hại tôi.

- Em có biết hiện nay nhiều người đang thảnh thơi, chẳng hề lo lắng không?

-Có, như anh chẳng hạn.

-Này, cô em Circé xinh đẹp, anh sẽ còn ngồi trên này chừng nào... Còn nếu anh xuống đứng cùng em, thì em sẽ lại biến anh thành thứ như em đã biến những kẻ khác.

- Xuống đi, anh Hề...

- Trước hết, em hãy nói cho anh biết chút ít về anh chàng Dean kia đi đã.

- Ý tưởng ngu ngốc nào đã làm anh quan tâm tới hắn ta vậy!

- Anh thì lúc nào mà chả ngốc với ngu. Nào, nói đi chứ, em đã gặp hắn ta ở đâu và như thế nào?

- Chúng tôi đã có mặt trong một buổi dạ hội, khiêu vũ dân gian ở vùng ngoại ô. Chúng tôi nghĩ đến đó chỉ là để vui thôi.

- Thế tối hôm đó có vui không?

- Ồ! không đâu, chán chết đi được. Nhưng anh chàng Dean này cũng có mặt ở đó. Tôi đã đùa vui, nhởn nhơ rong chơi làm hắn phải quay cổ lại mà tìm, nhìn ngắm... Vậy thôi.

- Này cô bé của anh, cô kể chuyện của cô sai hết cả rồi. Sự thật là cô đã bỡn cợt anh ta, cô đã làm cho hắn uống nhiều tới nỗi khi về đến nhà, hắn không còn lấy một xu. Và cuối cùng, cô đã cố tình làm cho hắn sử dụng ma tuý, nhưng hắn lại không ưa gì thứ đó. Còn thứ gì khác nữa mà tôi không biết và chưa nói ra không nhỉ?

- Đó là một kẻ tự phụ kiêu kỳ. Hãy xét kỹ mà xem, thực ra hắn cứ nghĩ hắn là một người đàn ông lịch thiệp kia đấy. Buồn cười chết đi được. Tôi sẽ kể anh nghe một cái gì đó thật ngốc nghếch mà tôi biết. Một hôm, ở nhà tôi, Tot Miligan đến chơi và tôi có nói với anh ta là "Tôi xin giới thiệu, đây là anh Dean: anh ấy là một người lịch thiệp, làm việc trong hãng quảng cáo Pym". Lúc đó Tod đã nói với anh ta: "A! Ra là anh, có phải anh là người mà tôi đã từng nghe tiếng không đây?" Anh ta nói với giọng thật dữ dằn mà tôi cũng chẳng hiểu vì sao. Và sau đó anh ta bắt đầu cật vấn tôi, cũng với những câu hỏi hoàn toàn giống như anh thôi, là tôi đã "câu" được Dean ở đâu. Liệu anh có phải là người được Tod cử đến để hỏi tôi về điều này vào tối hôm nay không đấy?

- Không đâu, hoàn toàn không. Tôi chẳng vâng lời ai hết và cũng chẳng có ai cử tôi đến đâu cả. Tôi muốn đi đâu là tuỳ thích mà.

- Vậy thì, tại sao anh lại tò mò muốn biết mọi thứ về anh chàng Dean này đến vậy?

- A! điều đó kích thích sự tò mò của cô phải không? Miligan còn nói gì với Dean nữa?

- Không có gì đáng quan tâm cả. Nhưng rồi một hôm, Tot đến và ra lệnh cho tôi phải đuổi anh ta ra khỏi cửa.

- Và cô đã làm theo lời Tod?

- Tôi đã chán Dean và hơn nữa cũng không hay ho gì khi làm Tod không hài lòng.

- Tất nhiên rồi. Hắn có thể mất nguồn sống, phải thế không? Hắn moi đâu ra... lương thực cho mình?

- Ý anh nói là côcain ấy ư? Tôi không biết nữa.

- Tôi không tin là cô không biết, thực ra là cô có biết đấy chứ. Hắn ta quá khôn khi nói với cô điều đó.

- Ô! Tod chẳng hé răng lấy nửa lời và còn nguy hiểm nữa chứ và hắn đã biết quá nhiều. Hơn nữa, hắn là kẻ cung cấp ma túy - Có rất nhiều người muốn bỏ rơi, xa lánh Tod, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn phải đến gặp hắn vào hai ngày thứ sáu và thứ bảy mỗi tuần.

- Đó là những ngày hắn cung cấp ma tuý phải không?

- Thường là thế. Nhưng... nếu chiều tối nay hắn không gửi cho cô thì cô sẽ tồn tại như thế nào?

- Ô! Chỉ là ngẫu nhiên và tôi có mặt ở đó cũng là ngẫu nhiên mà thôi.

- Không đúng, lúc nào cô cũng gặp may. Cô không thuộc băng nhóm của Tod đấy chứ, nói đi nào?

- Chưa.

- Cô muốn vào băng nhóm đó chứ gì? Hãy chú ý giữ gìn. Tot là một kẻ tàn bạo, cô phải tránh hắn, tránh rõ xa vào.

- Anh nói tất cả những điều đó với tôi là vì lợi ích của tôi sao?

- Đúng vậy đấy. Tôi nói nghiêm chỉnh đấy. Cuộc đời chẳng bao giờ dễ chịu cả đâu, nhưng cuộc đời chỉ trở nên khủng khiếp khi bị ngã dưới chân thằng Tod.

- Anh sợ hắn à?

- Còn hắn thì sẽ còn những người hơn hắn. Tot sợ họ và họ cũng sợ hắn, thế thôi.

- Thú vị thật đấy! Tôi nghĩ tôi phải tìm hiểu nhiều hơn về Tod.

- Tôi e là cô sẽ chỉ tìm thấy sự xấu xa từ hắn thôi.

- Cuối cùng thì anh cũng bắt đầu sợ hắn rồi đấy. Thôi, xuống đây đi!

Cô nghe thấy tiếng cành lá lay động và thân hình mềm dẻo của anh Hề tụt xuống ngay bên cạnh.

- Được chưa, cô em xinh đẹp?

- Nào, anh đưa hai tay đây, giúp tôi đứng lên với chứ? Tôi hoàn toàn cóng mất rồi.

Cô cảm nhận được hai bàn tay rắn như sắt nắm chặt lấy hai bàn tay cô. Khi đã đứng thẳng lên rồi, ánh mắt của người thiếu phụ mở to, cũng ngang tầm cao với đôi mắt của anh Hề. Thứ ánh sáng lạnh lẽo của một ngày mới đang lên, được lọc qua cành lá và trở nên tinh khiết, đã để lại trong tâm trí Diane hình dáng một chiếc cằm dài, rắn giỏi và đôi môi tinh tế với vẻ mỉa mai cay độc của một chàng trai trẻ. Cô cố lấy chiếc mặt nạ của anh, nhưng anh còn nhanh hơn cô nhiều: chỉ một động tác nhẹ nhàng, anh đã đặt cô ngồi ngay ngắn trước mặt mình và bẻ quặt hai tay cô ra phía sau lưng.

- Anh làm tôi đau đấy. - Cô nói. - Những ngón tay của anh cứng như sắt như thép ấy!

Anh bỏ cô ra.

- Tôi sẽ đưa cô về. Cảm ơn cô về những thông tin mà cô đã cho tôi nghe và cả ý nguyện nhân từ của cô muốn cứu sống tôi khỏi móng vuốt của Tod Miligan nữa.

Anh bế bổng cô lên và đưa về ô tô của mình.

Diane ngồi yên lặng, trong khi đó, anh cho nổ máy và chiếc ô tô từ từ chạy. Khi chiếc xe chở hai người đi ngang chiếc xe limudin trong đó có Lancaster đang nằm ngủ bên trong, anh Hề ném chiếc chìa khoá xe lên đầu gối anh chàng Lancaster vẫn còn êm giấc nồng. Sau một lúc, xe họ đã ra đến đường to. Mặt trời đang lên đỏ rực và không khí mát lạnh. Diane ngồi cúi về phía trước. Anh Hề lái xe, ngồi như dán chặt vào chỗ của mình, mái tóc nhẵn bóng, vuốt ngược ra phía sau và một tay cẩu thả hờ hững trên vành tay lái. Có thể chỉ bằng một động tác nhẹ là Diane có thể làm cho cả hai lao vào hố trên đường và cô đã định làm thế, nhưng cô chưa kịp làm thì anh đã đoán ra và răn đe:

- Đừng có làm thế. - Anh nói mà không quay đầu sang bên.

- Đồ quỉ, chạy đi...

Anh cho xe dừng lại.

- Nếu cô mà ngu ngốc thì tôi sẽ tống cổ cô xuống ngay đây để cô lang thang một mình hoặc cô thích tôi trói gô cô vào chỗ ngồi?

- Anh Hề! - Cô rên rẩm. - Đừng có ác với tôi như vậy có được không...

- Ngược lại thì có, tôi luôn luôn tốt và hào hiệp. Tôi vừa vui đùa với cô trong vòng hơn hai tiếng đồng hồ và cô lại muốn cảm ơn tôi bằng cách quẳng tôi xuống địa ngục. Mà tại sao cô lại khóc thế chứ?

- Em mệt quá chừng... và anh lại chẳng bao giờ yêu em cả!...

- A! Cô bé tội nghiệp, tỉnh táo lại đi em. Ai có thể nghĩ được là cô Diane xinh đẹp lại phải khóc lóc vì một anh chàng đeo mặt nạ hoá trang và vì tiếng sáo phát ra từ hai đồng xu của anh ta kia chứ!

- Không phải vậy đâu... Chính là anh, là anh đấy. Anh không giống như những người khác, anh làm em sợ hết hồn. Toàn bộ thời gian anh nói với em, em cảm thấy như anh đang nghĩ tới một thứ gì khác, về một thứ gì đó khủng khiếp lắm. Đó là thứ gì vậy? Nào! Hãy nói đi, anh nghĩ về thứ gì vậy?

Bàn tay của Diane như bấu chặt lấy cánh tay anh Hề. Cô nói tiếp, giọng chùng hẳn xuống, hai mắt lại ngân ngấn nước:

- Em biết, em biết một thứ gì đó mà không hiểu rõ... Nó như thể... bây giờ, em biết... Em thấy một người đàn ông... người ta trói hai cánh tay anh ta lại... chụp lên đầu anh ta một cái túi...Đó là một người sẽ bị người ta treo cổ lên... Tại sao anh lại nghĩ ra như thế?

Cô đau lòng, khổ tâm mà rời xa anh và co rúm người ngồi vào tận góc cuối xe. Wimsey lại cho xe chạy và tăng tốc.

"Lời lẽ của mình, - Anh nghĩ. - Đây là lần đầu tiên mình thấy chất ma tuý gây ra hậu quả như thế này. Thật là thú vị, nhưng như thế không phải là không nguy hiểm". Rồi anh nói thêm rõ to:

- Anh không biết là mình đang lái chiếc Cassandre với bản thân mình đâu.

Nhưng Diane đã ngủ say từ bao giờ rồi. Khi anh bế cô ra khỏi ô tô thì cô đã hơi tỉnh và ấp úng nói:

- Chúng ta đã thực hiện được một chuyến du ngoạn thật vui thích biết bao!

Rồi lại tự hỏi:

- Chúng ta đang ở đâu đây? Chuyện gì đã xảy ra thế?

- Chúng ta đang ở nhà em đấy. Em có chìa khoá không?

- Đây, nó đây.

- Vào nhanh đi em. Có một nhân viên cảnh sát đi trên phố bắt đầu để ý chúng ta rồi đấy.

Huân tước Wimsey mở cửa.

- Nào, anh Hề, bây giờ thì tạm biệt anh chứ nhỉ? - Cô hoàn toàn rụt rè nói vừa chìa khuôn mặt về phía anh.

- Vĩnh biệt em.

Anh hôn vào má cô như hôn một đứa trẻ cần được tha thứ lỗi lầm và bằng một động tác thật hiền, đẩy cô vào trong nhà.

Nhân viên cánh sát đã tiến lại và Wimsey nhận ra những nét rất quen thuộc trên khuôn mặt kia và bật ra câu nói:

- Chào hạ sỹ.

- Xin chào... Ông là ai vậy nhỉ?...

- A! Moffatt, anh sẽ được thăng cấp nếu như anh có một trí nhớ tốt hơn! Nếu như anh không nhận ra tôi, thì ít nhất anh cũng phải nhận ra chiếc xe của tôi mới phải chứ!...

- Ôi trời đất ơi, hoá ra Huân tước Wimsey... Tôi thật xin lỗi ông, thưa Huân tước của tôi, không ngờ lại gặp ông!...

- Vậy thì hãy để cái ông "Huân tước Wimsey" của anh sang một bên. Người ta sẽ nghe thấy đấy. Hãy nói chuyện cùng tôi một lát được không, anh Moffatt. Thỉnh thoảng, lúc đi tuần như thế này, anh có gặp Tod Miligan không? Anh có biết anh ta không vậy?

- Trùm Miligan ư? Đúng rồi, tôi vẫn thường gặp hắn quanh đây. Hắn ở trong ngôi nhà bên này sông. Đúng là loại người đáng ngờ. Chắc ông biết hắn thường lê la trong đám buôn lậu ma tuý mà ngài Parker đang tầm nã. Chúng ta có thể bắt giữ hắn, nhưng như thế liệu có ích gì đâu kia chứ? Đó là một tên tép riu, chẳng quan trọng, chẳng có giá trị gì hết. đúng, một thằng tép riu.

- Anh biết chắc thế chứ, Moffatt?

- Ồ! Còn nghi ngờ gì nữa chứ! Xe của ngài mới đẹp làm sao chứ, ngài Huân tước!... Người ta chẳng dễ dàng loại ngài ra khỏi cuộc chơi được. Bây giờ tôi muốn nói với ngài rằng, hiện nay ông Parker muốn nắm tên trưởng nhóm - nhưng như thế không đơn giản... Bản thân Miligan vẫn chưa biết điều đó.

- Chúng biết như thế nào? Anh có những tin tức gì?

- Theo chút ít mà tôi biết được thì các chất gây nghiện từ biển vào mỗi tuần hai lần và được cất vào kho tạm giữ ở Londres. Chúng ta đã cố gắng bắt giữ các phương tiện vận tải trên đường di chuyển! Nhưng chẳng bao giờ tóm được!... Mỗi lần đưa vào Londres, chúng đều phân chia chuyến hàng cho nhiều nhà phân phối lớn. Những nhà phân phối lớn này, tới lượt mình, lại chuyển số ma tuý được chia thành những lượng nhỏ hơn, rồi giao cho bọn môi giới bán lẻ, cả những người phục vụ khách sạn, sàn nhảy, những tay quản lý các hộp đêm, V...V... Lúc này, các khách hàng sẽ tìm ma túy quanh quẩn số người này. Chúng ta có thể bất giữ hai hay ba tên loại này, nhưng để làm gì kia chứ, liệu có lợi ích gì? Nếu bắt tuần lễ này, tuần lễ tiếp theo, chúng lại thay bọn môi giới khác. Chúng muốn có bao nhiêu tên môi giới tuỳ thích mà...

- Bao giờ Miligan cũng làm như thế ư?

- Chúng tôi tin hắn là một trong những kẻ phân phối lớn. Chắc chắn hắn có dự trữ trong ngôi nhà này và rồi phân phối số dự trữ đó cho những kẻ trung gian khác.

- Nhưng chúng cất giữ ở đâu mới được kia chứ?

- Đó là điều chúng ta cần phải dò tìm.

- Thế chúng ta không theo dõi để mà biết mạng lưới của chúng được sao?

- Hắn không tự đi tìm thứ đó. Hắn có những tên bí mật cung cấp cho hắn. Nếu chúng ta lục tung tất cả những kiện hàng gửi cho hắn, hẳn là sẽ thấy. Nhưng như thế, ngay sau đó, tất cả những tên trùm khác của băng nhóm sẽ được thông báo và sẽ hủy tên hắn khỏi danh sách của chúng. Như vậy chúng ta sẽ không tiến thêm được bước điều tra nào nữa.

- Tất nhiên là thế rồi. Hắn đã tiếp đón rất nhiều người trong nhà này, phải không nào?

- Hầu như tất cả các buổi chiều tối, cửa nhà đều mở và hắn ngồi lỳ ở bàn.

- Được rồi! Moffatt, đến lượt tôi, bây giờ tôi sẽ cho anh một thông tin: Thứ sáu và thứ bảy này, anh sẽ phải chú ý quan sát. Tôi biết hai buổi chiều đó sẽ xảy ra một điều gì đó.

- Ngài Huân tước, có chắc vậy không đấy? Chúng tôi còn chưa biết điều đó, nguồn tin hay thật. Nhưng... sao chúng ta nói chuyện mà lại đứng cách xa nhau thế này, ngài cho tôi vào ngồi trong xe của ngài, tôi sẽ nghe được rõ hơn đấy.

Khi xe họ đi tới đầu phố. Moffatt xuống xe và Wimsey yêu cầu anh ta:

- Moffatt, coi như anh không nhìn thấy tôi đi qua lối này nhé. Tôi cho rằng thằng trùm Miligan sẽ không thích khi được biết tôi vẫn thường lui tới ngôi nhà mà ban nãy tôi đã đứng trước cửa đâu đấy.

- Huân tước của tôi, ngài yên tâm hẳn đi, tôi chưa thấy ngài bao giờ cả mà!

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy L. Sayer.

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.