Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Máu Chảy Ruột Mềm

❊ ❊ ❊

Một tuần nữa lại trôi qua mà trong hãng Pym không hề có một sự kiện nào xảy ra. Thứ ba, ông Juliop lại giao cho ban biên tập một loạt những lời thuyết minh mới về những sản phẩm của hãng Nutrax. Lần này là những câu trích dẫn từ những nhà thơ vĩ đại, kiểu như những sở thích sau đây:

- Que voulez-vous qu'il fit contre trois

- Qu 'il prit du Nutrax

(Bạn nói gì khi thấy hắn chọi nổi ba người?

- Vì hắn dùng Nutrax)

- Rodrigue, as-tu du coeur?

- Non, mais j’ ai du Nutrax

(Rodrigue, bạn có hăng hái không?

- Không, nhưng tôi có Nutrax rồi).

Ngày thứ tư, hãng Margarine des Prés đã thông báo hạ giá một số hàng có chất lượng cao hơn dưới đầu đề sau đây: Lẽ nào bạn lại bỏ qua một sản phẩm hoàn hảo?... Chúng ta đã làm. Sopo lại tung ra một quảng cáo mới và cuối cùng, hãng Tomboy Toffee tung ra loạt quảng cáo của mình về Những đứa con kỳ diệu của mình.

Cũng trong ngày hôm đó, những người nghỉ phép năm đã bắt đầu cuộc di chuyển đầu tiên từ lúc sáu giờ hướng về phía biển. Ông Prout đã làm mọi người phải ngạc nhiên khi đến cơ quan với chiếc áo sơ mi màu đen. Cô Rossiter để lạc mất chiếc túi xách trên tàu điện ngầm và cuối cùng, một gã đàn ông loắt choắt đã lẻn vào phòng các cô đánh máy, gây náo động đến mức các nhà bình luận về cô gái viếng thăm anh chàng Tallboy chỉ chút nữa thôi là chuyển qua chương trình hai. Dù được đề phòng, nhưng nội dung câu chuyện vẫn bị lọt ra ngoài và ai ai cũng biết chuyện gì đã xảy ra.

- Tôi cứ tự hỏi, - Cô Parton nói. - Không hiểu khi câu chuyện này lắng đi rồi thì làm thế nào anh ta có thể sống được với đồng lương ít ỏi như của anh ta đây. Thật xấu hổ cho anh ta, song chị vợ lại quá tử tế nữa...

- Thằng đàn ông nào mà chẳng thế, - Cô Rossiter nói vẻ khinh bỉ. - Tôi đã nói biết bao nhiêu lần rồi. Tallboy có tốt đẹp gì cho cam và ông già Copley không có sai sót gì hết. Kể từ khi một thằng đàn ông nào đó làm được những chuyện như thế, thì hắn sẽ dám làm mọi thứ trên đời. Còn về phần những nguồn tài chính của hắn, hoá ra các anh chị đã quên mất cả năm mươi tờ bạc một livrơ vứt lăn lóc trong chiếc bì thư rồi sao?... Bây giờ thì chúng ta đã biết chúng đi đâu...

- Lúc nào mà người ta chẳng biết đồng tiền đi đâu. - Cô Metayard nói. - Nhưng chúng từ đâu đến thì người ta lại không biết.

- Quả là những chuyện anh chàng Dean tội nghiệp nói với Tallboy đều đúng cả. Anh ta châm chọc, giễu cợt những mối quan hệ thường xuyên của hắn với một tay môi giới hậu trường chứng khoán.

- A! đúng rồi, anh chàng Smith nổi tiếng mà ngày nào Tallboy chẳng gửi thư.

- Hẳn đó là một tay cho vay nặng lãi hơn là một người môi giới hậu trường chứng khoán, các anh chị có tin tôi hay không thì tuỳ, - Cô Rossiter nói. - Chị Metayard, chị có đi xem trận đâu bóng bầu dục không vậy? Theo ý em, sau vụ xcăng đan này, Tallboy sẽ phải nhường chân đội trưởng đội bóng cho một người khác mất thôi, điều đó sẽ không làm em ngạc nhiên vì một số cầu thủ không muốn chơi dưới sự dẫn dắt đội của một quí anh đã dính phải những chuyện như vậy... Anh Bredon, anh không đồng ý với em à?

- Anh ư? Không hẳn thế. Miễn là vị đội trưởng này biết dẫn dắt đội của mình. Anh không cần biết những rối rắm nơi hậu cung của anh ta.

- Có thể thế, nhưng em tin chắc là nếu ông Hankin hoặc ông Pym mà biết được chuyện của Tallboy thì họ sẽ tống cổ hắn ta ra khỏi hãng ấy chứ.

- Đúng thế, - Ingleby nói. - Tóm lại, chúng ta chẳng hơi đâu mà đi quan tâm, chú ý tới tài khoản ở ngân hàng của những người khác.

- Có phải anh ám chỉ tới tài khoản của Tallboy không đây? - Cô Rossiter hỏi. - Em chẳng biết tí gì về những chuyện ngồi lê đôi mách của cậu Dean cả.

- Thế cậu Dean kể những gì vậy?

- Cậu ta đã làm việc trong bộ phận Tallboy một thời gian. Vì người ta cứ luân chuyển cậu ta đi khắp các phòng mà.

- Cậu ta cứ như con lươn ấy. - Chị Metayard nói, ngừng một lát rồi lại nói thêm. - Lại nói về những con lươn, thế các bạn có biết cô Hartley gày nhom, thư ký của ông chủ ấy, có ước mơ gì không nào? Cô ta tìm đến tôi, vẻ rất phấn khích, kể với tôi là cảnh sát đã bắt giữ một người nào đó trong hãng của chúng ta.

- Gì cơ? - Willis vội hỏi lại.

- Nói đi xem, ai nào?

- Vậy thì ai nhỉ?

- Anh Bredon đây rồi.

Cô Rossiter nhìn Bredon đang nhe răng ra cười vẻ vui thích.

- Thật là kỳ, - Cô ta nói. - Anh Bredon, anh có biết là vào một tối trong khu Piccadilly chị Parton và em lại cứ tin chắc là người ta đã bắt giữ anh không? Chúng em đã không nói với anh điều này.

- Có thể thế được sao?

- Tất nhiên, không phải anh rồi.

- Không được, cô phải đảm bảo là không phải tôi, nhưng mà ai biết được cơ chứ, điều đó có thể xảy ra với tôi vào một ngày nào đó cũng nên, nếu như tôi bỏ đi, cuỗm theo két tiền của ông chủ, dẫu rằng tôi có ngờ phần tử quốc gia Pym của chúng ta không muốn để cho ai lấy mất tiền của mình.

- Tóm lại, miễn không phải tiền trong những chiếc bì thư là được... - Chị Metayard nói vẻ cởi mở.

- Nhưng tại sao người ta lại bắt anh Bredon kia chứ? - Cô Parton hỏi lại.

- Chắc chắn là anh ấy đã để thời gian trôi đi mà không làm gì rồi. - Một giọng nói êm ái thoảng vang lên, à ra là ông Hankin; ông này thường có thói quen vào bất cứ đâu đều không thèm gõ cửa. - Tôi lấy làm tiếc là đã làm gián đoạn câu chuyện vui vẻ của các bạn, nhưng tôi rất muốn người có tên Bredon ấy tới gặp tôi trong buổi uống trà thường lệ.

- Xin tuân lệnh ngài!

Bredon đứng nghiêm chào kiểu quân sự, rồi theo chân ông Hankin đến phòng ông ta.

Cô Rossiter gật đầu.

- Anh muốn nói gì tuỳ thích, nhưng chẳng có gì có thể cấm tôi nghĩ là hiện đang có điều bí ẩn gì đó đang bao trùm lấy Bredon.

- Đó là một người đàn ông đáng yêu. - Cô Parton hăm hở nói.

- Chẳng có gì để nói về Bredon cả. - Ingleby tuyên bố.

Chị Metayard không nói ra suy nghĩ của mình, nhưng chị ta lại đi xuống thư viện và lấy cuốn danh sách các nơi ăn chơi nổi tiếng. Chị ta tìm đến vần W và dừng lại ở dòng chữ:

Wimsey (Peter Mortimer Bredon). DSO. (+).

Con trai út của ông Mortimer Gerald Bredon Wimsey, bá tước Denver và bà Honoria Delagardie. Đã được nuôi dưỡng, dạy dỗ trong các nhà trường Eton và Balliol.

Chị Metayard vừa đọc vừa suy nghĩ rất mông lung.

"Vậy ra chính đây là điều bí mật... - Cuối cùng rồi chị ấy cũng nói.- Mình đã nghĩ đúng. Còn bây giờ, làm gì?... Mình buộc phải nói ra ư? Tại sao nhỉ? Chẳng gì bắt mình phải làm điều đó cả..".

***

Chắc chắn là việc anh ta giấu tên vừa mới bị phát giác, Bredon chỉ mới gây được sự chú ý hời hợt đối với hai mươi người trong buổi uống trà hôm đó. Anh ấy chấp nhận mà không một lời giải thích tất cả những lời gợi ý, ám chỉ của ông Hankin và cũng không đưa ra lời bóng gió nào về số thời gian mất đi cho những cuộc tào lao với các cô đánh máy. Suy nghĩ của anh ta lại khác.

- Tôi muốn anh tham gia đội bóng của chúng ta thi đấu vào ngày thứ bảy tuần tới, - Ông Hankin nói theo kiểu đã kết luận.

- Vâng, thưa ông Hankin.

- Tôi hy vọng rằng hôm đó trời sẽ đẹp. Tôi nghĩ là anh đã chơi với những cầu thủ giỏi rồi?

- Vâng, nhưng đã lâu lắm rồi mà.

- Anh phải làm cho các bạn anh thấy phong cách chơi, - Ông trưởng bộ phận lại tiếp tục nói. - Phong cách đó ngày nay không có. Tôi nghĩ là anh sẽ thấy đội của chúng ta được tổ chức rất tồi và thật không may, một số cầu thủ ưu tú của chúng ta lại không thể tham gia trận đấu trong năm nay. Không may... Chúng ta hãy hy vọng rằng Tallboy sẽ khoẻ, vì anh ta là một cầu thủ tuyệt vời trên sân.

Bredon nói ra một số chuyện đáng yêu, còn Hankin lại nhấn mạnh vào tính có ích của các đội bóng là đã góp phần vào việc cổ vũ tinh thần đồng đội, đồng chí trong hãng, công ty. Và cuối cùng, ông kết thúc bằng suy nghĩ như sau:

- Tôi tin chắc rằng đây là thứ cần thiết hơn lúc nào hết, anh Bredon thân mến. Tôi không biết anh có chú ý thấy dạo này, không khí trong nội bộ đội ngũ nhân viên của hãng có gì đó căng thẳng, đúng không?

Bredon công nhận là có.

Han kin lại nói:

- Anh Bredon, anh có nghĩ là trong các bộ phận công tác của chúng ta, hiện đang tồn tại một thứ gì đó rất nhạy cảm đối với đội ngũ biên tập viên. Các anh lại khác, những viên chức thường có thói quen giữ một khoảng cách nhất định với chúng tôi, ngoài những cuộc tranh luận của mình: tất nhiên điều ngược lại là không thể có; tuy nhiên, tôi cảm thấy đôi lúc, cũng có những dòng suy nghĩ nguy hiểm...

Hankin thôi không nói nữa và Bredon mơ hồ nghĩ rằng chắc ông trưởng bộ phận này đang nói tới một sự kiện rất trầm trọng nào đó sắp xảy ra đây...

Trong ngôi nhà được trang trí lộng lẫy này, suốt từ sáng tới tối, có cả một đội ngũ hàng trăm biên tập viên và nhân viên có vẻ như bị buộc phải làm một việc duy nhất là ca ngợi, biểu dương những đạo đức của sự tiết kiệm, sự vệ sinh và của hạnh phúc gia đình, nhưng thực tế lại là một thế giới đầy dẫy những thủ đoạn, những chia rẽ, những phản bội, những thảm kịch... Nhưng... tất cả những thứ đó đều bị bưng bít...

***

Khoảng một giờ chiều, Bredon chợt cảm thấy rất muốn, một ý muốn không thể cưỡng lại được là đi gặp ngay cái anh chàng Smith, kẻ môi giới hậu trường chứng khoán (?) nào đó của Tallboy. Lập tức anh gọi tắc xi và đến ngay địa chỉ mà anh đã đọc được trên bì thư Tallboy viết hôm trước.

Một giờ rưỡi chiều, anh đã đứng trên hè đường Phố Old Bond và tim anh đập rộn lên bởi niềm vui vì đã phát hiện ra một quán hàng của một người buôn bán nhỏ mà lại chiếm lĩnh cả một ngôi nhà khang trang và trên biển hiệu của quán hàng này không ghi tên Smith mà là Cummings.

"Địa điểm và ngôi nhà đều không phù hợp với một người môi giới hậu trường chứng khoán, - Bredon nghĩ. - Chắc chắn đây là địa chỉ giả. Ta hãy xem một chút đã".

Anh bước vào trong quán chật hẹp và cảm thấy như bị nhốt lại. Một ông già hiền từ hỏi xem anh muốn gì.

- Cháu có thể gặp anh Smith được không ạ?

- Anh Smith không ở đây.

Đột nhiên ông già trở nên cáu bẳn và gào lên:

- Tôi đã nói hàng trăm lần rồi, ở đây không có anh Smith nào hết! Không bao giờ có cái thứ người đó! Nếu như chính anh là kẻ đã thường gửi thư cho hắn theo địa chỉ ở đây thì hãy nhớ những điều tôi nói đây: tôi đã trả lại người đưa thư khá nhiều thư kiểu đó rồi, vì ở đây không có một ai mang cái tên đó cả.

- Bác đã làm cháu ngạc nhiên rồi đấy; cá nhân cháu không quen biết gì anh Smith cả, nhưng một trong các bạn cháu đã giao cho cháu nhiệm vụ phải truyền đạt đến anh ấy một lời nhắn quan trọng tại địa chỉ này mà.

- Anh chỉ cần nhắc lại cho bạn anh những gì tôi vừa nói với anh đấy thôi! Tôi chẳng biết làm gì khác là phải trả lại những bức thư mà người ta gửi tới đây, cho người đưa thư, và nếu như tôi không phải là một người có ý thức thì tôi đã ném tuốt tuột chúng vào lửa cho rồi!

- Xin lỗi bác, - Wimsey nói. - Làm như thế là phạm một sai lầm rồi đấy.

- Sai lầm ư? - Lão Cummings kêu toáng lên. - Tôi không cho đó là một sai lầm! Đó là một trò ngu ngốc mà người ta chơi xỏ tôi!

- Có thể, đó là một trò đùa nhả thôi, - Wimsey cãi lại. - Cháu cũng là nạn nhân của trò đùa nhả đó. Người ta cử cháu mang một lời nhắn tới một nơi tận cùng thế giới cho một người không hề tồn tại trên quả đất này... Cháu sẽ nói cách nghĩ của mình với bạn của cháu.

- Anh làm như thế là đúng đấy. Và nếu tôi biết anh chàng ấy, tôi cũng nói với anh ta như thế. Xong!

- Thôi được, cháu sẽ chuyển hắn ta cho bác, nhờ bác tẩy rửa đầu óc cho hắn ta.

- Anh có thể tin thế được đấy! Thế tên anh ta là gì vậy?

Wimsey đang định bước khỏi quán hàng đó, đứng sững ngay lại. Anh liền đi về phía Cummings, lão chồm hẳn người gần như qua cả mặt chiếc bàn quầy, dõi đôi mắt của mình qua đôi tròng kính đang chễm chệ trên sống mũi lão, trừng trừng nhìn anh.

- Tên anh bạn cháu là Miligan, bác muốn nói với anh ấy điều gì vậy?

Cuối cùng thì mũi tên đã trúng đích, vì lần này, những tia sáng bỉ ổi đã ánh rực lên trong đôi mắt của lão già.

- Tôi không hiểu anh đang nói về ai, - Lão già nói khô khốc. - Tôi chưa hề nghe ai nói về một tay Miligan nào đó và tôi cũng chẳng muốn nghe về hắn ta một chút nào cả. Thôi anh có thể đi được rồi đây.

- Rất xin lỗi bác, bố già thông cảm cho nhé, - Wimsey nói. - Cháu chuồn chuồn đây.

Vừa đi ra, Wimsey vừa nghĩ: "Mình vừa làm vỡ lở cả chuyện mất rồi, giờ mình phải nhanh chóng chuồn, vì lão già này sẽ báo hiệu cho tất cả bọn chỉ điểm biết mình. Lên đường về ngay Văn phòng Trung tâm bưu điện".

Khi về tới toà nhà đó, Wimsey phải vượt qua không ít khó khăn để giành được thứ anh đề ra; cuối cùng thì người đưa thư cho khu vực Old Bond cũng được gọi tới: anh này khẳng định là anh ta thường xuyên đem đến quầy hàng của Cummings những bì thư gửi cho Smith, nhưng những bì thư này đều thường xuyên bị trả lại với lời ghi chú: không có ở địa chỉ này.

- Sau đó thì những bức thư đó đi đâu? - Wimsey hỏi tiếp.

- Bỏ trong phòng chứa những bức thư vô thừa nhận, - Người đưa thư trả lời anh.

Wimsey điện thoại về hãng Pym để báo là anh sẽ về muộn và đi đến phòng chứa thư vô thừa nhận. Tại đây, anh được giải thích về những bức thư đã bị Cummings từ chối vì chúng không chỉ là những bức thư không ghi tên và địa chỉ người gửi, mà bên trong chỉ có mỗi một mẩu giấy trắng. Anh cũng được biết về số phận của bức thư vừa được gửi tới địa chỉ đó vào thứ năm vừa qua... Nó đã bị huỷ. Lúc đó, đề nghị giữ lại cho anh bức thư sẽ được gửi vào thứ năm tới. Yêu cầu này tất nhiên là không bình thường rồi, nhưng cái tên Wimsey và lệnh của Chánh thanh tra Sở cảnh sát Scotland đã làm nên hiệu lực và người ta đã hứa sẽ giữ bức thư đó lại.

Wimsey cảm ơn và đi ra, như người đang mơ.

Rời phòng làm việc của mình vào lúc năm giờ rưỡi chiều, anh mua một tờ tin chiều, lơ đãng liếc mắt trên những tin khác nhau, đến phần tin giờ chót, một trong các đầu đề nổi lên đã thu hút sự chú ý của anh:

MỘT HỘI VIÊN CÂU LẠC BỘ RẤT NỔI TIẾNG BỊ CHẾT TẠI PICCADILLY

Chiều hôm nay, khoảng ba giờ, một chiếc xe vận tải chở nặng hàng đã lao lên hè đường và đâm phải đội trưởng Tod Miligan, làm anh này chết tại chỗ.

"Đồ dịch hạch!" - Wimsey rùng mình tự nhủ. - Bọn chúng làm lẹ thật... Mình cứ không hiểu tại sao chúng lại chưa khử cái thằng mình đi nhỉ. Anh nguyền rủa bản thân đã bất cẩn nói ra cái tên Tod Miligan với lão Cummings. Hơn nữa, anh đã đến cái quán hàng kia mà không hoá trang gì cả và bây giờ "chúng" đã biết tỏng anh là ai. Chúng không theo anh tới tận hãng Pym đấy chứ? Và ngay lúc này đây, chúng không bám theo đấy chứ? Bất kể tên nào trong số những gã đang lượn lờ quanh đây đều có thể là một tên chỉ điểm, gián điệp...

Huân tước Peter đã bắt đầu thấy rờn rợn, ông đã nghĩ tới việc gọi điện về cho Sở cảnh sát Scotland để yêu cầu được bảo vệ... Rồi anh lại đề ra những phương án trở về nhà bằng cách chuyển đổi tắc-xi ba lần và anh cho như thế sẽ ngăn cản được sự theo dõi của chúng....

Nhưng, đúng lúc đó, anh nhận ra dáng dấp của thanh tra Parker, một tay cắp chiếc cặp da, tay kia một gói thực phẩm khô. Huân tước Peter bỏ tờ báo xuống và nói: "Này!" Parker đứng ngay lại và cũng nói: "Này!". Wimsey liền tiến lại gần:

- Chú Charles, chú đến đúng lúc đấy, nếu không tôi đã bị giết rồi. Chú cầm thứ gì trên tay vậy? Tôm hùm ư?

- Không phải. Một con cá bơn-sao, - Parker trả lời bình thản mà không bị ngỡ ngàng vì cái tin ám sát kia.

- Tôi đến để đi ăn với chú mà. Tôi vừa bị hớ một vố to vì đã để lộ hành tung của mình và tôi thấy cần phải thay đổi ý tưởng. Nhưng tại sao chú lại về sớm thế này?

- Sáng nay em đã cắt đặt người cảnh giới ở quán Y a bon và chẳng có gì xảy ra cả. Vào khoảng giữa trưa, Lumley thấy một người lén lút tuồn một thứ gì đó vào túi một người đàn ông có dáng vẻ không đàng hoàng. Lúc bị giữ lại, người này chỉ có một tờ giấy ghi chép một số mưu mẹo hướng dẫn chạy đua. Chiều tối nay, vào giờ cơm, người ta đến đấy khá đông. Em phải có mặt ở đấy và vì thế mà em phải ăn trước một miếng gì đó.

- Tôi sẽ đi ăn cùng chú, vì tôi có một số điều cần trao đổi với chú mà.

***

Wimsey kể lại chuyến đi đến Phố Old Bond và Parker nói:

- Cummings ư? Em không biết. Nhưng bác tin là cái tên Miligan đã gây cho lão già đó ấn tượng à?

- Hẳn là thế rồi, đây là bằng chứng, - Và Wimsey chìa ra cho Parker xem tờ báo có bài tường thuật cái chết của tay trùm.

- Vậy ra con chim mà bác cần tìm bấy lâu nay lại là Tallboy ư?

- Ô! Chú Charles, thành thật mà nói tôi không khẳng định được điều đó đâu. Với tôi, hình như Tallboy không có dáng để làm trùm một băng nhóm đâu. Hơn nữa, nếu đúng hắn đã điều hành toàn bộ vụ việc thì hắn không có khó khăn gì về tiền bạc cả và sẽ không quan tâm đến những chuyện ầm ĩ kia làm gì. Cuối cùng, chúng ta còn có chứng cứ nữa là tiền đến với hắn bằng những món nhỏ, toàn những tờ bạc một livrơ... Nhưng tôi cũng đoán chắc là bằng cách này hay cách khác, hắn vẫn đang bị lôi kéo vào vụ việc....

- Có thể hắn chỉ là một tên không quan trọng gì, một con tép riu thôi.

- Có thể thế lắm chứ. Nhưng tôi vẫn nhớ những điều mà lên Miligan mới chết chưa khô máu kia đã thổ lộ với tôi... Hắn ta đã khẳng định với tôi là cách tổ chức làm vụ việc này nằm ngay trong hãng Pym.

- Đúng, nhưng Tallboy có thể là nhân vật trung gian, là cái vỏ và tên sếp đứng đằng sau hắn là ai. Ai biết được đó không phải là lão Pym đây?

- Tôi không tin. Có thể nào lại là Armstrong?... hay là cái tay Hankin xảo trá kia? Nhưng tôi vẫn không tin là lão Pym lại dám đưa tôi vào cái chân điều tra vụ việc này với mục đích làm xoá đi những nghi ngờ của tôi có thể chĩa vào hắn. Trừ phi... là lão ta muốn qua tôi để biết điều mà Dean đã phát hiện? Không đâu... tôi không tin một thủ trưởng cơ quan lại tỏ ra ngu ngốc đến vậy trước một trong những cấp dưới của mình; hãy chú ý tới những dịp dọa phát giác xem! Không, chúng ta cần phải loại lão Pym ra khỏi danh sách nghi ngờ; hơn nữa, lão không thể giết Dean, vì lão có mặt trong hội nghị khi tai nạn xảy ra.

- Điều mà em vẫn không hiểu được, - Phu nhân Mary từ nãy vẫn theo dõi câu chuyện, nay mới nói. - Chính là vì bản thân hãng Pym bị cuốn vào chuyện tày đình này chứ gì? Người ta nhận ra rằng kẻ buôn lậu ma tuý này được người ta cho vào trong hãng làm thuê để nuôi sống hai mạng người, nhưng trong hoàn cảnh này, hình như gã này lại dùng chính nơi mình làm việc để tổ chức việc buôn lậu của mình.

- Đúng, - Parker nói. - Nhưng tổ chức thế nào? Tại sao? Quảng cáo giúp gì cho hắn đây?

- Tôi không biết, - Wimsey nói. - Nhưng sáng nay, lão Pym nói với tôi rằng phương cách tốt nhất để với tới, để thông tin cho những người ở những nơi hang cùng ngõ hẻm, xa xôi nhất lại là quảng cáo và những hoạt động của báo chí. Mà khoan, dường như những lời em nói vừa gợi ra cho anh một ý tưởng đấy.

- Tất cả những gì em nói, ông anh của em ạ, đều đã quá rõ ràng. Anh cứ nghĩ đi, em còn phải lo cơm nước cho bữa chiều tối đây.

- Thật buồn cười khi cô ấy cứ lấy việc bếp núc làm điều vui thích nhất, - Parker thì thào. - Tuy nhiên, chúng ta có thể thuê một gia nhân nữa kia mà.

- Thôi mà, anh bạn Charles, đừng có nói thế nữa có được không, bếp núc là niềm vui thực sự của Mary đấy. Cô ấy thích được tự nấu nướng kia mà.

- Bác Peter ạ, chính bác mới là người cần có một bảo mẫu để bảo vệ bác khỏi những "sự cố" luôn luôn treo lơ lửng trên đầu bác đấy!

- Tôi cứ tự hỏi, tại sao cho tới tận bây giờ, chúng vẫn chưa chịu loại bỏ tôi nhỉ?

Parker không trả lời, đi đến bên cửa sổ, nhìn qua tấm ri đô:

- Chính tên kia đã theo chân bác; hắn ta đấy, đang chơi trò yo-yo, quanh hắn có cả một đám người hâm mộ, cổ động... Tốt nhất là bác nghỉ đêm lại đây thôi.

- Cảm ơn, tôi cũng nghĩ là nên theo lời khuyên của chú đấy.

- Và ngày mai, cũng không đến cơ quan.

- Dù sao đi nữa, tôi cũng sẽ không tới đó, vì tôi còn phải chơi bóng bầu dục nữa kia mà.

- Thôi, quẳng cái trận đấu của bác đi... Tuy trận đấu diễn ra trước thanh thiên bạch nhật, hàng trăm con mắt nhìn vào, nhưng biết đâu một tên nào đó trong đội của bác lại không lợi dụng lúc dẫn bóng nhốn nháo để phang cho bác một cú. Em không tin là bác đang bị mối nguy hiểm rình rập. Bác định dùng phương tiện giao thông gì đây?

- Tất cả bọn đều đến đấy trong một chiếc xe ca.

- Em cảm thấy phương tiện đó bảo đảm đấy và em sẽ đi tiễn bác.

Khoảng chín giờ, Parker đi cùng các cấp dưới của mình đến quán Y a bon. Sau khi ông em rể đi khỏi, Wimsey nằm thoải mái trên chiếc đi văng, với cuốn lịch, bản báo cáo của cảnh sát về việc phát hiện ra cuốn niên giám điện thoại gian trá ở nhà Montjoy, một tập giấy và một cây bút chì.

- Mary, em để cho anh suy nghĩ chứ?

Phu nhân Mary ôm hôn ông anh mình và nói:

- Anh cứ suy nghĩ bao nhiêu tuỳ thích. Em không quấy rầy anh đâu. Còn nếu chuông điện thoại reo, anh phải cẩn thận, chỉ mong không có cú điện thoại nào gọi tới, lừa được anh, kéo anh vào một nơi nguy hiểm là được.

- Tốt thôi, còn em, em hãy chú ý, đừng có để một tên đội lốt kiểm tra ga lọt vào nhà hay một thằng cha điều tra rởm... Ngôi nhà thật rộng thênh thang cho một người thiếu phụ với mái tóc hoe vàng trong cảnh cô chiếc và một ông anh phong lưu, lịch sự phải lưu lạc ở nhà em gái mình...

Wimsey bắt đầu tiến hành công việc nghiên cứu cuốn sổ do Dean viết tay những con số ghi ngày tháng của tuần trước. Ông so sánh ngày tháng đó với ngày tháng trong lịch và nhận thấy rằng chúng đều rơi vào thứ năm. Ông viết thêm thứ năm có cô gái đến hãng Pym, đòi gặp Tallboy, cũng trong ngày này, ông tìm ra địa chỉ rởm của một tay Smith nào đó, khi Tallboy vội vàng và không hề ngờ vực, mượn ông chiếc bút máy để viết địa chỉ ngay trước mắt ông. Vào ngày này, Wimsey đã thêm con chữ T. Sau đó, ông nhớ ra rằng lùi lên nữa, ngày mà ông về nhận việc tại hãng là thứ ba; cũng ngày hôm đó, Tallboy đã đến xin cô Rossiter một con tem để gửi thư đi cho Smith. Cô Rossiter đã lén nhìn địa chỉ và đọc rõ to. Lần đó, chữ cái đầu tiên trong tên của Smith là gì? Một chữ K. Wimsey viết chữ K đó, rồi ông tìm ngày của thứ ba ngay trước cuộc đi vô tình của Puncheon đến quán cà phê Cygne, ông viết chữ C, tiếp theo là một dấu chấm hỏi.

Cho tới lúc đó, tất cả có vẻ như đã khớp với nhau, nhưng tại sao chữ C lại đến sau chữ K và lại cả chữ T nữa? Bởi vậy, loạt chữ đầu đã không tuân theo trật tự điều khiển của vần an- pha-bê chăng?...

Đột nhiên Peter bừng tỉnh, thoát hẳn ra khỏi những suy nghĩ mộng mị vì tiếng hét từ tầng trên vọng xuống. Sau một lúc lâu, bà em gái ông chạy ào vào phòng.

- Anh Peter, em xin lỗi, anh có nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo đó không? Đó là giọng của đứa cháu trai cùng tên với anh đấy. Nó nghe thấy giọng nói của bác Peter nó và nó không chịu ngủ; nó cứ nằn nì xin xuống để gặp anh bằng được.

- Anh đã bị phỉnh nịnh quá mức rồi đấy. Thế cô đã nói gì với thằng bé?

- Em đã hứa với cháu là: "Mẹ sẽ nói với bác, nếu con là một đứa trẻ ngoan và nếu con ngủ yên, thì có thể bác Peter sẽ lên gặp con".

- Thế được rồi. - Peter trả lời, đồng thời thu xếp lại số giấy tờ - Anh cũng sẽ là một ông bác gương mẫu.

Ông lên thang và thấy một Peter nhỏ xíu ở tuổi lên ba, ngồi trên giường của mình, chăn gối rơi hết xuống đất và đang khóc sướt mướt.

- Nào chàng Peter bé bỏng của bác, - Ông bác nó nói vẻ ngỡ ngàng. - Có chuyện gì đấy cháu? Có gì nào? - Ông nói giống như lời trong một bài hát: "Coulez, coulez mes pleurs, car ma peine est amère?"

Ngay khi ông vừa đọc ra những lời hát đó, ông như bị một thứ gì kỳ quặc tác động mạnh làm trong ông đột ngột xuất hiện một ý nghĩ và ông đứng sững ngay lại. Nhưng bé Peter đã vô vọng ôm chặt lấy cánh tay áo ông mà nói:

- Bác Peter, cháu có một cái "lươn tàu", bác nhất định phải xem cái "lươn tàu" của cháu... Ô! bác chẳng muốn nghe cháu nói rồi!

- Bác nghe chưa rõ, cháu bé bỏng của bác ạ. Bác bị đãng trí. Chiếc tàu lượn của cháu tuyệt quá đấy.

- Mẹ ơi, mẹ cho nó lượn đi, con xin mẹ đấy, để cho bác Peter xem.

Peter chơi cùng đứa trẻ một lát và rồi tìm được cách rút lui.

Vẻ bị kích động, ông kéo bà em gái ra khỏi phòng, khép cánh cửa phòng trẻ nhỏ lại, rồi nói với bà ta:

- Mary, ban nãy khi nói với thằng nhỏ: "Coulez, coulez mes pleurs,..".... anh đã tìm thấy điểm cơ bản của cả...

- Anh Peter, anh thật là gàn!

- Này cô, lại đây với anh. - Khi tới phòng khách, ông cầm lấy tờ giấy vừa lúc nãy ông ghi các con số chỉ ngày tháng và những chữ cái đầu, rồi chỉ thứ gì đó trên mặt giấy cho bà em gái xem.

-Em thấy ngày này không? Đây là ngày của thứ năm, trước ngày của thứ sáu, chính là ngày người ta phân phối ma tuý ở quán cà phê Cygne. Thứ ba của tuần đó, thông qua quảng cáo của Nutrax, để xuất bản vào thứ sáu. Và cái đầu đề, lời thuyết minh của quảng cáo này là gì?

- Em không có chút ý tưởng nào cả, em chẳng bao giờ đọc quảng cáo cả.

- Người ta đã bóp nghẹt ý tưởng đó ngay từ trong trứng rồi còn gì. Cái đầu đề của nó là: "Coulez, coulez mes pleurs,..." Anh sẽ ghi lại là câu này bắt đầu bằng một chữ C và tên của quán cà phê Cygne đó cũng bắt đầu bằng một chữ C. Bây giờ, tuần này, đầu đề chữ lớn của Nutrax là: "Ne blâmez pas les femmes". Em hiểu chứ.

- Em đang chú ý đây.

- Ngày là ngày mà đầu đề, lời thuyết minh của quảng cáo được đưa xuống xưởng in của hãng. Thứ ba, như tất cả những thứ ba của mỗi tuần. Ngoài ra, cũng thứ ba này, Tallboy, là trưởng nhóm chịu trách nhiệm phần quảng cáo của Nutrax gửi chữ cái của mình cho một anh chàng Smith nào đó ngay trước mắt anh. Quảng cáo xuất hiện trên tờ Morning Star vào mỗi thứ sáu; ngoài ra, Tallboy gửi chữ cái của mình cho Smith vào mỗi thứ ba. Nhân đây, anh cũng nói thêm, cái anh chàng Smith này không hề tồn tại trên đời này.

- Anh đã nói điều này với chúng em rồi. Anh chàng Smith này trên thực tế lại là một ông Cummings nào đó. Rồi, dù cho cái ông Cummings kia có tỏ thái độ phẫn nộ phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của anh chàng Smith đi nữa, thì vẫn có Cummings thay thế...

- Ông ta phủ nhận, những điều đó không quan trọng gì. Điều quan trọng nhất của vấn đề là ở chỗ, cái anh chàng Smith này không phải lúc nào cũng mang một cái tên, mà ở chỗ chữ cái đầu của cái tên đó được thay đổi theo từng tuần để phù hợp với chữ cái đầu của lời thuyết minh trên mục quảng cáo của Nutrax. Bởi vậy, nếu lời thuyết minh là: "Fais dodo, colas..", thì tay Smith này sẽ mang tên F. Smith của tuần này. Smith sẽ là C. Smith của tuần có lời thuyết minh trên mục quảng cáo: "Coulez, coulez mes pleurs,"...

- Ô! Thế thì em hiểu rồi. Và cũng tuần đó, ma tuý sẽ được phân phối ở một quán có tên gọi Fin Gourmet hay Félix nào đó...

- Kiểu như thế đấy. Em nghĩ gì về thủ đoạn này?

- Em nghĩ anh phải có một vài chứng cứ cụ thể hơn. Anh phải có luận chứng đảm bảo chắc chắn về sự trùng khớp giữa lời thuyết minh của mục quảng cáo của Nutrax với chữ cái đầu của tên Smith và chữ cái đầu của tên quán là cố tình và mang tính hệ thống cho mỗi tuần.

- Anh đã tìm ra điểm yếu, nhưng chờ đã. Anh cũng có một chứng cứ. Ngày xảy ra chuyện lộn xộn trong hãng Pym, vì lão Copley viết một lời thuyết minh mới cho Nutrax vào phút chót, nên cũng đã có điều gì đó bất ổn trong việc phân phối ma tuý vào thứ sáu liền sau đó. Diane đã kể với anh là cô ta không biết vì sao Miligan lại không có phần ma tuý khi đến lượt của mình.

- Anh Peter, em tin là lần này thì anh tìm ra rồi.

- Anh cũng tin như thế. Này, anh còn nghĩ sẽ có một lần nào đó, đầu đề của mục quảng cáo của Nutrax sẽ chỉ còn là một dấu chấm than mà thôi, đơn giản vì dấu chấm than biểu hiện sự kết thúc mà. Vào những ngày đó, Tallboy sẽ cuống quít, vùng vằng khốn khổ. Anh nghĩ lúc đó hắn sẽ không biết làm thế nào để chuyển đi bức thông điệp của mình đây?

- Anh Peter, anh nói xem, hãy kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu và giải thích cho em rõ, Tallboy và đồng bọn có ma tuý như thế nào. Em muốn hiểu kỹ hơn nữa mà.

- Anh không biết hết mọi chi tiết, tất nhiên là thế rồi. Nhưng đại loại, anh hiểu thế này đây: ngay từ thứ ba, chúng quyết định tại hãng Pym đầu đề của mục quảng cáo Nutrax là gì. Tallboy, gửi một bì thư tới quán của Cummings, có ghi địa chỉ người nhận là một ông Jean hoặc Pierre hay Thomas nào đó, tuỳ theo chữ cái đứng đầu trong lời thuyết minh của mục quảng cáo Nutrax đã phát hành. Cummings liếc qua chiếc bì thư, biết được chữ cái đầu rồi, lập tức trả lại bì thư đó cho người đưa thư và bù lu bù loa rằng có sự lẫn lộn địa chỉ, rằng không có ai là Smith ở đấy cả. Sau đó, lão sẽ báo gấp cho kẻ hoặc cho tất cả những kẻ phân phối lớn. Là một điểm phân phối toàn bộ cho băng nhóm này, nên phải chấp hành nghiêm ngặt nguyên tắc là không bao giờ được tiếp xúc trực tiếp với nhau. Bởi vậy, như đã dự kiến, hắn được cung cấp bằng một phương tiện quảng cáo nào đó. Kẻ phân phối sẽ tìm ma tuý và gói thành những gói nhỏ, có hình thức vô hại với cái nhãn bicarbonate de soude hoặc aspirine. Sau đó, hắn dùng cuốn niên giám điện thoại và xác định tên quán có chữ cái đứng đầu giống như chữ cái đứng đầu trong tên của Smith được thông báo vào ngày hôm đó. Sáng thứ sáu, ngay từ lúc quán mở cửa, hắn đã có mặt ở đó rồi. Sáng hôm đó, những kẻ phân phối lẻ sẽ tham khảo, tra cứu trên tờ Morning Star buổi sáng và cuốn niên giám, chúng sẽ vội vã trở về quán và ma tuý chuyền từ tay nhân viên phân phối lớn vào túi bọn chúng. Thuật phân phối được tiến hành như thế đấy. Montjoy là một tay phân phối.

- Giữa chúng, chúng nhận ra nhau như thế nào?

- Phải có một qui tắc. Cậu Puncheon bất hạnh đã vô tình không biết là mình đã nói ra mật khẩu, vì cậu ta cũng cầm trên tay một tờ Morning Star, chắc chắn cậu ta đã để lộ ra ám hiệu qua tờ báo. Tuy nhiên, chúng ta còn có rất nhiều thứ phải tiếp tục làm sáng tỏ, ví dụ như làm thế nào để trả tiền mua thuốc chẳng hạn.

Puncheon không thấy kẻ nào đòi mình tiền và chúng ta biết rằng Tallboy đã phải trả bằng những tờ bạc một livrơ. Điều tuyệt vời trong tổ chức của chúng là việc phân phối này không bao giờ được thực hiện hai lần liền tại cùng một địa điểm. Cho nên, chúng ta cũng chẳng nên ngạc nhiên khi thấy cái ông Parker kia và lính của mình chẳng thu được kết quả gì qua những cuộc vây ráp. Còn anh, chiều tối nay, anh đã bảo chồng em tới quán Y a bon, vì anh tin đó đúng là một nơi diễn ra việc phân phối...

***

Parker trở về nhà vẻ không vui.

- Lại là lỗi tại tôi, - Wimsey nói vẻ tiếc rẻ. - Lần này không phải là chữ Y mà là chữ A. Thôi, tuần sau, chúng ta sẽ sửa chữa lỗi lầm này vậy.

- Nếu như chúng ta vẫn còn sống. - Parker đốp lại lời ông anh vợ.

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy L. Sayer.

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.