- Huân tước Peter có nhà không?
Người hầu phòng soi mói nhìn vị khách không mời từ đầu tới chân, rồi lại nhìn từ đôi mắt hoảng hốt tới đôi giầy đóng sẵn, sau đó anh ta mới trả lời bằng một lời chào:
- Xin mời ông ngồi tạm, tôi sẽ vào xem xem huân tước có ở đây không. Tôi phải nói là ai cần gặp ông ấy đây ạ?
- Tallboy.
- Ai cơ Bunter? - Wimsey hỏi lại. - Ông Tallboy phải không? Việc khó xử đây. Trông anh ta thế nào?
- Nếu như tôi được nói đúng ý nghĩ, thưa huân tước, có lẽ là ông ấy sắp được một vị thần tay cầm thanh kiếm đứng đợi để rước đi...
- Anh Bunter ạ, anh không được lầm lẫn nhiều như vậy đâu đấy, vì tôi ngờ là có thể anh ta đã có đuôi theo vào tận khu nhà bên cạnh nơi chúng ta đang nói chuyện đây, có thể đó là một vị sứ giả nào đó quái ác nhất của cả gầm trời này cũng nên đây. Anh hãy nhìn qua cửa sổ kia, anh có thể thấy hắn ngay thôi.
- Tôi không thấy một ai cả, thưa huân tước. Nhưng khi mở cửa cho ông Tallboy, hình như tôi nghe tiếng chân rón rén bước xa dần
- Rất có thể... ở đây chúng không thể làm gì... Hãy mời Tallboy vào đây đi.
Wimsey đứng dậy ra đón khách.
- Tôi đã đến, - Tallboy cất tiếng thay cho lời chào.
Sau đó im bặt:
- Huân tước Peter ư? Bredon ư? Ơn Chúa! Ai trong hai vị đây?
- Cả hai, - Wimsey trịnh trọng trả lời.
- Không, cảm ơn... Tôi thích... hơn, tôi đã tới...
- Trông anh có vẻ mệt quá rồi đấy, Tallboy ạ. Anh cứ ngồi xuống và dùng chút gì chứ.
Hình như Tallboy đang run lẩy bẩy trên đôi chân sắp khuỵu xuống của mình. Hắn ta liền ngồi ngay xuống. Vừa rót cho hắn một cốc uýt ky, Wimsey vừa hỏi:
- Thế chiến dịch thuốc lá điếu của Whifflets tiến triển như thế nào rồi?
- Whifflets ư?
- Không, không đâu. Nhưng tôi muốn chứng minh rằng tôi đúng là Bredon. Uống nữa đi. Đã khá hơn chưa?
- Cảm ơn vì sự yếu đuối này. Tôi đến để... với anh.
- Để biết xem tôi đã được thông tin tới mức nào rồi chứ gì?
- Vâng... Không. Tôi đến vì tôi chán lắm rồi, tôi muốn nói tất cả với anh.
- Chờ cho một lát. Trước hết anh phải biết một thứ gì đó. Vụ việc này không còn thuộc quyền tôi nữa rồi. Anh hiểu chứ? Thực ra, theo chỗ tôi biết, chuyện cũng chẳng có gì to tát lắm đâu. Anh đã thua mất rồi. Tôi tiếc, rất tiếc, vì tôi thấy thời gian qua anh sống thật quá đáng.
Tallboy mặt nhợt nhạt, uống hết một cốc rượu nữa rồi nói:
- Về một phương diện nào đó, tôi cũng thấy hài lòng vì sự việc đã được kết thúc. Nếu như không phải vì vợ và đứa con nhỏ của tôi... Ôi!... Trời ơi...
Anh ta ngồi đó, úp cả hai bàn tay thô kệch lên mặt, còn Wimsey đi đến bên cửa sổ nhìn ra, thấy ánh đèn từ khu Piccadilly sáng lên từng chiếc một dưới ánh sáng của một buổi hoàng hôn mờ nhạt.
- Tôi đã hành động như một thằng ngốc. - Tallboy nói
Wimsey quay lại và khi đã đứng trước mặt con người ngồi lụt hẳn trong chiếc ghế bành, anh nói:
- Tallboy, hãy nghe đây, đừng nói gì hết, nếu thấy khó xử. Nhưng tôi hứa sẽ bảo đảm cho anh là nếu anh tin ở tôi, như thế việc đó sẽ không làm hại anh về bất cứ khía cạnh nào.
- Tôi sẽ nói tất cả với anh. Dù sao đi nữa, tôi đã nhận thấy bây giờ, tất cả đã kết thúc.
Tallboy im lặng một lúc lâu, rồi tiếp tục:
- Vì lý do nào mà anh lại tham gia vào tất cả những chuyện này? Cái gì đã thúc giục anh tiến hành công việc này?
- Là bức thư của Dean, anh còn nhớ chứ? Bức thư mà anh ta doạ viết gửi cho ông Pym, anh ta đã buộc lòng phải chìa ra cho anh xem.
- Một kẻ bất lương ti tiện. Đúng là hắn ta đã chìa ra cho tôi xem, vậy mà hắn ta vẫn không huỷ nó đi?
- Không.
- Tôi nghĩ, tốt nhất là nên kể lại từ đầu. Sự việc xảy ra cách nay đã hai năm rồi. Tôi rất khó xử và tôi phải lấy vợ. Tôi vừa mất một món tiền lớn vì cá cược đua ngựa... Lúc đó, tôi gặp một gã trong một tiệm ăn, đó là một gã đàn ông trung niên, dáng vẻ tầm thường. Từ trước tới lúc đó, tôi chưa hề gặp gã ta. Chúng tôi nói về việc này việc nọ, thời tiết khắc nghiệt và rồi tôi đã nói ra nơi làm việc của mình. Hình như gã quan tâm tới điều đó và hỏi tôi đủ các thứ theo kiểu như chúng tôi vẫn thường làm khi viết quảng cáo vậy, nào là người ta gửi các mục quảng cáo lên báo như thế nào và liệu công việc của tôi có cho phép tôi biết được những đầu đề lớn của các mục quảng cáo và việc xuất bản của chúng hàng ngày không. Tôi đã trả lời gã là tôi đặc trách về các mục quảng cáo của Nutrax. Lúc đó gã đã nói với tôi về trang lớn trên báo hàng tuần của tờ Morning Star giành riêng cho Nutrax và muốn biết tôi được biết cái đầu đề lớn kia vào ngày nào. Tôi trả lời là chiều thứ ba. Đột nhiên gã hỏi tôi có muốn kiếm thêm mỗi năm một nghìn Livrơ không. Tôi đã trả lời gã là: "Ông nói tôi nghe xem công việc như thế nào, rồi tôi mới trả lời ông được chứ". Lúc đó gã mới nói ra đề nghị. Với tôi, lời đề nghị này hoàn toàn vô hại. Tôi hiểu rất rõ vấn đề ở đây là một thứ gì đó không rõ ràng, không minh bạch, còn mờ ám, nhưng tôi thấy làm theo cách gã nói không có gì là vi phạm qui chế cả. Gã nói với tôi là nếu vào mỗi thứ ba, tôi báo cho gã biết nội dung của mục quảng cáo Nutrax là gì, thì tôi sẽ được trả một khoản tiền thích hợp theo qui định. Tuy nhiên, tôi không đồng ý và nói rằng tôi không được phép lộ bí mật nghề nghiệp và gã đi đến cái giá mười hai nghìn livrơ mỗi năm. Cái giá đó làm tôi dao động, vả lại tôi thấy cũng không có gì làm hại cho hãng cả. Thế là tôi nhận lời và gã dạy cho tôi một qui tắc mật mã...
- Tất cả những thứ đó tôi đã biết cả rồi. - Wimsey trả lời. - Chắc là hắn đã cam đoan với anh rằng địa chỉ của Smith là một địa chỉ giả phải không?
- Đúng. Không đúng thế sao? Một hôm tôi đã đến địa chỉ đó mà không vào, tôi thấy đó là một quán của một người bán thuốc lá.
- Tôi cũng đã đến đó, nhưng đó không hoàn toàn là một địa chỉ giả. Cái gã đã đề nghị, mặc cả, giao kèo mua bán với anh, không giải thích bất cứ điều gì với anh sao?
- Trước hết gã qui định cho tôi là không khi nào được tìm cách liên lạc với gã, rồi mãi sau này gã mới nói cho tôi biết một điều được coi như một lý do đó là gã thích cá cược về một thứ gì đó với các bạn mình và mỗi tuần gã đều cá cược xem chữ cái đầu tiên của mục quảng cáo...
- Khá ma mãnh đây. Điều này giải thích lý do cho tất cả những trò tỏ ra bí ẩn này.
- Vậy là tôi thấy hài lòng và đi đến chấp nhận công việc. Tôi không tìm cách chối từ nữa, nhưng nếu anh biết, trong những lúc khó khăn về tiền bạc thì tôi lại đấu tranh tư tưởng, vật lộn với chính mình... Tất nhiên, tôi cũng phần nào đoán ra cái việc này thực ra cũng chẳng phải vô hại như nó vốn có, nhưng... tôi không muốn biết và tôi đã nhắm mắt làm ngơ. Và sau đó, lúc đầu, tôi còn nghi ngờ, không biết cái gã ngây ngô này có chế giễu tôi không và lần đầu tiên tôi tiến hành công việc, vẫn không nghĩ là công việc đơn giản đó có thể mang lại cho tôi một ít tiền. Nhưng sau mười lăm ngày, tôi đã nhận được năm mươi livrơ của mình. Lúc đó... tôi đã trượt xuống dốc và không còn đủ dũng khí để từ chối công việc nữa.
- Tất nhiên là khó rồi.
- Khó ư? Anh không thể biết thế nào là không có tiền đâu. Hãng Pym là một hãng tốt, người ta không dễ dàng đuổi anh một khi anh đã vào làm, nhưng hãng trả cho anh đồng lương thấp lắm. Và một ngày kia, tôi cưới vợ, tôi mua chịu các vật dụng, đồ gỗ và nếu tôi không trả được khoản phải trả đúng hạn thì chắc hẳn tôi là một kẻ xấu xa mất rồi. Bởi vậy tôi lại tiếp tục công việc. Tôi luôn hy vọng có thể tiết kiệm tiền để chấm dứt cái trò chơi bẩn thỉu này, nhưng rồi vợ tôi lại lăn ra ốm và sau đó con tôi lại ra đời... và tôi phải tiêu hết số tiền lương... và tiêu luôn cả những gì đã kiếm được bằng cái thủ đoạn này. Rồi một hôm, anh chàng Dean ty tiện bẩn thỉu kia biết, tôi không thể nào...
- Tôi biết điều đó. - Wimsey nói, kể tất cả cho Tallboy nghe.
- Tôi biết, lúc đó hắn doạ phát giác tôi. Lúc đầu, hắn muốn chia lợi, rồi sau đó, đòi hơn một nửa. Điều làm tôi điên đầu là nếu hắn để lộ mọi sự thì tôi không chỉ mất chỗ làm ở hãng Pym mà cũng mất luôn cả việc làm thêm với cái thủ đoạn Smith kia nữa. Tình cảnh tiền nong của tôi trở nên không thể thu xếp được... Và thế là tôi phải nợ một năm thuế. Vì ngộ nhận nên tôi bị lún vào vụ việc với cô Vavasour và lại càng không giải quyết, thu xếp được mọi thứ. Một hôm tôi cảm thấy không thể chịu đựng nổi tình trạng đó nữa và tôi đã nói với Dean rằng hắn cứ việc đi mà tố giác và tôi cóc cần. Chính lúc đó hắn lại giải thích cho tôi tình cảnh túng thiếu mà tôi đang lâm vào là gì và phải chịu thiệt cả mười năm làm việc cực nhọc vì buôn lậu ma tuý.
- Tình huống có khả năng, - Wimsey nói. - Thế anh không nghĩ đến khả năng đi báo cho cảnh sát và khai ra tất cả à? Và như thế anh sẽ thoát khỏi vụ việc với một ít lỗi lầm thôi.
- Không. Tôi hoảng sợ tới nỗi không thể nghĩ ra gì nữa. Hơn nữa, như thế cũng là mất danh dự. Nhưng một hôm, một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu và tôi đến gặp, nói với Dean điều đó. Hắn ta trả lời tôi, hắn là người đầu tiên làm công việc này và đưa tôi xem bản nháp bức thư định gửi cho ông Pym. Sự việc đó coi như kết thúc đời tôi rồi còn gì và tôi yêu cầu hắn lui lại cho hai tuần để tôi suy nghĩ. Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra với bức thư đó?
- Em gái anh ta đã tìm thấy bức thư trong đống giấy tờ của anh mình và đã gửi cho ông Pym, là người đã đưa tôi vào hãng làm việc để tiến hành công việc điều tra. Ông ta không biết tôi là ai và tôi đã chấp nhận công việc. Vừa tin tưởng trước hết là sự việc chẳng đến nỗi nghiêm trọng gì và hơn nữa, công việc này làm tôi vui thích vì được thấy tận mắt công việc của một hãng quảng cáo.
- Tôi hiểu, - Tallboy nói. - Vậy là anh có được niềm vui rồi đấy. Niềm vui được thấy một hãng quảng cáo là gì! Tôi nghĩ anh đã mua được điều mình mong muốn với giá rẻ hơn tôi rồi đấy!... Tôi thực sự không biết mình sẽ phải thoát khỏi tình trạng bí bách này thế nào đây?...
Nói đến đây, Tallboy im bặt, nhìn thẳng vào mắt Wimsey.
- Tôi nghĩ, tốt nhất là tôi sẽ kết thúc câu chuyện của anh giúp anh, - Wimsey nói. - Thực ra anh đã nghĩ, đã suy tính thiệt hơn rồi và anh cho rằng Dean là tên cuối cùng trong những tên vô lại và thế giới này chẳng mất đi chút gì trước sự biến mất của anh ta. Một hôm, tay Weddurburn đến phòng làm việc của anh vừa cười vừa kể cho anh nghe là bà Johnson đã rất bực vì bất ngờ chộp được tận tay thằng nhóc Joe Tóc hung dùng súng cao su bắn bậy và bà ta đã tịch thu súng của nó. Anh nghĩ rằng mình là người giỏi nhất trong loại trò chơi này và anh đã nghĩ có thể giết chết một ai đó bằng chiếc súng cao su kia, làm hắn ngã đâm đầu từ trên cao xuống chân cầu thang xoáy ốc. Nếu cú bắn kia không giết chết, thì có thể cú ngã tiếp theo đó sẽ đạt được kết quả mong muốn và thế là điều đó đáng thử làm lắm chứ.
- Vậy ra anh cũng đã biết hết cả rồi sao?
- Gần hết. Anh đã lấy trộm chiếc súng cao su và đã tập bắn trong giờ cơm trưa. Một hôm, anh đã mất một viên sỏi...
- Đúng, tôi biết và tôi đã lo lắng khi thấy người ta đã nhặt được nó.
- Ngày thực hiện ý định của anh rồi cũng đã đến. Trời đẹp và tất cả những cửa sổ nóc đều được mở rộng hai cánh. Anh lang thang quanh hãng để không ai biết chính xác anh đang ở đâu vào lúc tai nạn xảy ra, sau đó anh leo lên sân thượng. Ý tưởng thiên tài mách bảo anh nên dùng miếng đá có hình con bọ hung của Dean, vì nếu người ta có tìm thấy, người ta cũng sẽ nghĩ là nó rơi từ túi áo của anh ta ra mà thôi.
- Tôi đã thấy vật được tôn thờ này của anh ta trên mặt bàn làm việc của anh ta vào ngày hôm đó. Tôi đã thu xếp để có một giấy uỷ nhiệm gửi cho Weddurburn và tôi đã gọi điện thoại cho Dean nói rằng tôi được ông Hankin giao trách nhiệm bảo anh ấy xuống tầng trệt gặp ông ấy và mang cho ông ấy cuốn Atlat của tờ Times. Trong lúc Dean đi ra khỏi phòng, tôi đã lấy hòn sỏi có hình con bọ hung và lập tức leo lên sân thượng. Tôi biết Dean phải mất nhiều thời gian tìm cuốn Atlat bởi vì tôi đã cẩn thận xếp lên trên nó rất nhiều sách khác và vì vội, lại thích đi cầu thang sắt hơn. Mọi việc đều đạt được ý muốn và tôi đã bắn vào anh ta viên sỏi có hình con bọ hung khi anh ta mới bước xuống tới bậc thứ tư.
- Anh chọn nơi đứng bắn anh ta như thế nào?
- Thằng em tôi đã bị chết tai nạn, ngay khi bị quả gôn đánh trúng, sau đó tôi đã xác định lại qua sách y học ở Bảo tàng Anh quốc. Tôi nán lại trên sân thượng một lúc, chờ cho mọi náo động ở phía dưới dịu đi rồi tôi mới xuống mà không gặp một ai hết.
Tôi biết âm mưu của mình đã thành công và anh có tin không là tuỳ anh, lúc đó tôi rất sung sướng, đúng, rất sung sướng. Tôi phải nói thêm với anh là nếu không một ai hay biết gì thì việc giết chết hắn có quan hệ gì tới tôi đâu. Người ta gọi tôi đến quyên góp một si-ling để mua vòng hoa viếng. Tôi vui vẻ bỏ ra hẳn hai mươi si-ling, thậm chí cả hai mươi livrơ cũng được ấy chứ... Và rồi anh về đây làm việc. Tôi không nghi ngờ chút gì... cho tới khi anh nói về chiếc súng cao su. Lúc đó tôi bắt đầu thấy sợ... rất sợ và tôi...
- Chúng ta sẽ vén bức màn che phía trên ra, - Wimsey nói át lời của Tallboy. - Quả thực là anh đã sợ một cách khó chịu khi nhận thấy mình đã lại đánh chết một người nào đó khác tôi nữa chứ? Tôi cho rằng ý định giết tôi chỉ xuất hiện sau khi anh kiểm tra hộp thư của tôi và thấy trong đó có một bức thư của Pamela Dean phải không?
- Đúng. Vì tôi nhận ra nét chữ và giấy viết thư của cô ta. Tôi tới xem liệu anh có nghi ngờ thực sự một thứ gì không và xem anh có nói về chiếc súng cao su không, dù vô tình hay cố ý đi nữa. Willis đã kể cho tôi biết là anh rất ăn ý với Pamela. Tôi nghĩ bức thư kia đã tố giác đầy đủ mọi chuyện giữa Dean và tôi. Khi biết mình đã đánh lầm vào người em rể của anh, tôi thấy sợ hãi và đứng chết lặng.
- Còn tôi, tôi lại có ý chờ anh đến tấn công tôi một lần nữa kia đấy. Và khi không thấy có gì xảy ra sau đó thì tôi lại nghĩ là kẻ gây ra vụ đột kích đầu tiên không phải là anh.
- Lúc đó anh có nghĩ rằng thủ đoạn Nutrax là do tôi tiến hành không?
- Tôi biết không nhiều, nhưng anh là một trong những người bị tôi nghi ngờ. Tôi chỉ xác định được qua chuyện năm mươi tờ giấy bạc một livrơ và chuyện tranh chấp giữa anh và ông Copley mà thôi.
Tallboy nhìn Wimsey mỉm cười chua chát.
- Dù sao, - Tallboy nói. - Tôi cũng là kẻ hết sức vụng về khi để cho đồng tiền loại này dẫn dắt. Thậm chí tôi cũng không có một cách giết người cho tử tế. Tôi cũng đã thấy khiếp sợ vì những trò đùa cùng với chiếc súng cao su. Nhưng tôi chỉ phát hiện ra anh là ai vào đúng ngày diễn ra cuộc đấu bóng bầu dục mà thôi.
- Tôi đã không thận trọng để mọi người biết mình là một cầu thủ giỏi, nhưng tôi không thể cưỡng lại được sức lôi cuốn của trận đấu. Anh có nghĩ việc bắt giữ tôi là quá lớn không?
- Tôi nghĩ là có, vì tôi rất vui, tôi nói thật đấy. Tôi cứ nghĩ là mình đã thoát.
- Điều gì khiến anh đến đây chiều nay?
- Là chị Metayard. Chiều hôm qua, chị ấy đã tới tìm tôi và nói, chị ấy cứ nghĩ anh và Bredon chỉ là một, nhưng chị ấy không khẳng định được có đúng hẳn thế không. Cũng vậy, chị ấy sợ người có tên Bredon kia là người đã tiến hành điều tra, báo cho cảnh sát và như thế tôi có thể bị bắt. Cho nên, chị ấy khuyên tôi nên bỏ trốn ra nước ngoài.
- Cô ta khuyên anh như vậy à?... Cô Metayard ấy ư? Như thế có nghĩa là anh cho rằng cô ta đã biết hết mọi chuyện rồi sao?
- Chị ấy không biết gì về vụ việc Nutrax, nhưng chị ấy lại phát hiện ra... đối với vụ Dean.
- A! Ra vậy đấy!... - Wimsey khẽ nói, không thể nén được chút tự ái nhói trong tim và công nhận rằng người thiếu phụ kia đã làm anh thay đổi suy nghĩ. - Cô ta đã biết được như thế nào nhỉ?
- Chị ấy đã đoán ra khi nhớ lại ánh mắt tôi găm vào Dean khi anh ta không để ý đến tôi; ánh mắt này tàn bạo tới mức khi biết tai nạn xảy ra, chị ấy đã suy diễn. Và rồi Dean, kẻ bất lương kia, đã làm ra vẻ bất cẩn để chị ấy nghe được một số từ... Chị ấy đã ngay tức khắc ngờ cái chết đó không tự nhiên. Chị ấy quyết định không nói gì, nhưng sau vụ bắt giữ anh, chị ấy cứ nghĩ trong hai chúng ta, anh là kẻ tồi tệ hơn. Và vì thế, chị ấy muốn giúp đỡ tôi. Chị ấy đã kể với tôi là chị ấy đã khâm phục tôi mà không nói năng gì về việc huân tước đang tiến hành điều tra, nhưng chị ấy cũng không vì thế mà đi ủng hộ ý tưởng của một Bredon đi rình mò rồi khai báo vì quyền lợi của riêng mình được. Đúng là sự kỳ cục rất phụ nữ.
- Thực ra, rất kỳ dị là đằng khác và cô ta đã chứng tỏ một tính cách bình tĩnh đến kỳ lạ.
- Chính chị ấy biết Dean là hạng người nào; hắn đã cố gắng, chị ấy cũng vậy, làm chị ấy nói ra người đàn ông chị ấy đang yêu. Chị ấy không tin hắn, vì thể lực của hắn ư? Chị ấy đảm bảo với tôi rằng chị ấy đã không làm gì xấu, nhưng ông Pym rất nghiêm khắc về đức hạnh của đám phụ nữ chúng tôi trong đội ngũ nhân sự của mình
- Lúc đó cô ta đã trả lời Dean thế nào? - Wimsey ngày càng ngạc nhiên hơn, vẫn nhăm nhăm hỏi.
- Chị ấy trả lời, hắn là một tên vô lại và là một tên dối trá, điêu toa. Và chị ấy bỏ mặc cho hắn muốn kể gì tuỳ thích. Tại sao tôi lại không làm thế được nhỉ? - Kẻ bất hạnh này rên rẩm.
- Hãy nói xem... lưỡi kiếm của thần Democles sẽ còn treo lơ lửng trên đầu tôi bao nhiêu lâu nữa đây? Tôi vừa trải qua những đau khổ tột cùng... Tôi muốn ra tự thú và sau đó... tôi đã nghĩ tới vợ và đứa con nhỏ của tôi và... Hãy nói đi, tại sao tới giờ các anh vẫn còn chưa bắt tôi cho rồi?
- Chúng tôi thích đợi, thích chờ. Anh biết rõ hơn ai hết, anh chẳng phải là một nhân vật quan trọng gì trong cái băng nhóm này. Nếu chúng tôi nhốt anh lại, chúng sẽ đình chỉ ngay tức khắc việc buôn lậu của chúng và sẽ tẩu thoát hết sạch sành sanh. Và đó chính là điều mà chúng tôi không bao giờ muốn cả. Anh Tallboy tội nghiệp ạ, anh được dùng như một cái mồi của chúng tôi thôi.
Trong lúc hắn nói, Wimsey vẫn có ý chờ đợi một tiếng chuông reo. Vì cú điện thoại này sẽ cho ông biết kết quả của cuộc vây ráp tại quán cà phê Un bon coin. Đã một lần cuộc vây ráp được thực hiện, cả bọn buôn lậu đã bị bỏ tù, nhưng tên đi theo Tallboy đã có được lý do ngoại phạm vì hắn đã được báo trước và đã vội vàng bỏ trốn. Lúc đó Tallboy trở về nhà mà không gặp nguy hiểm gì. Tại nhà... để mà chờ số phận được định đoạt... Nhưng nếu Tallboy bước chân ra ngoài bây giờ thì...
- Khi nào thì các anh bắt giữ tôi? Khi nào vậy?
- Chiều tối nay.
- Xin anh hãy nghe tôi nói... Các anh rất tử tế với tôi trong những tình huống như thế này. Vậy, xin anh cho tôi biết... không có cách nào tránh được hay sao? Không phải cho tôi đâu, mà là cho vợ và đứa con nhỏ của tôi kia. Mẹ con nó sẽ mất danh dự suốt cả cuộc đời. Thật là tồi tệ. Các anh có thể cho tôi hai mươi bốn giờ nữa được không?
- Mọi nhà ga, bến tàu, bến xe... đều đã bị theo dõi chặt chẽ cả rồi.
- Nếu như chỉ có mình tôi trên cõi đời này thì tôi sẽ tự nộp mình vào tù. Tôi thề với anh thế.
- Anh Tallboy, còn một lựa chọn nữa đây.
- Tôi biết, tôi đã nghĩ tới điều đó rồi. Đó là, - Hắn bắt đầu cười, một kiểu cười the thé, chối tai. - Chắc chắn đó là hành động của người lịch thiệp, biết lẽ phải, dù không được đào tạo qua một trường lớn, có tiếng tăm thì tôi có thể hiểu được và tự tôi cũng có thể làm được điều đó.
- Thôi, đủ rồi đấy, anh bạn. Uống thêm chút nữa đi.
Wimsey rót đầy cốc cho hắn và đứng lên.
- Tallboy, nghe đây. Tôi tin rằng sẽ có một cách khác để anh ra khỏi đây. Điều này không thay đổi chút gì số phận của anh, nhưng như thế sẽ tốt hơn cho vợ con anh.
- Như thế nào? Cách nào vậy? - Tallboy hỏi quả quyết.
- Chúng nó sẽ chẳng bao giờ biết được điều gì đâu và cũng không một ai biết được gì về điều này cả, nếu như anh làm theo lời tôi nói đây.
- Trời ơi! Anh muốn nói gì vậy? Tôi sẽ làm bất cứ thứ gì.
- Điều này sẽ không cứu được cuộc sống của anh.
- Không sao. Tôi tự xử trước, tôi biết rồi... Vậy thì anh hãy nói ngay đi...
- Ngay bây giờ, anh về nhà. Đi bộ và đi từ từ thôi... không được nhìn lại phía sau...
Tallboy chăm chú nhìn Wimsey, trong khi đó, mặt hắn từ từ tái đi, đôi môi hắn trắng bệch hẳn ra như một viên phấn trắng viết bảng.
- Tôi nghĩ... là tôi đã hiểu. - Hắn nói, giọng nghẹn hẳn. - Được rồi.
- Vậy thì nhanh lên, - Wimsey nói.
Rồi ông chìa bàn tay ra cho hắn:
- Tallboy, chào anh... và chúc anh may mắn.
- Cảm ơn. Vĩnh biệt anh.
Từ cửa sổ phòng mình, Wimsey nhìn theo bóng dáng Tallboy ngật ngưỡng đi về phía góc phố Hyde Park Corner. Ông cũng nhìn thấy cả một bóng đen rời khỏi bức tường và đi theo hắn.
Trong trí nhớ của Peter Wimsey vang lên lời kết tội khi công bố bản án cao nhất:
"Thuận theo mệnh trời.."
***
Nửa giờ sau, chuông điện thoại vang lên:
- Toàn bộ băng nhóm đã bị bắt gọn, - Một giọng nói vui vẻ vang lên trong máy. - Và bác có biết toàn bộ chất gây nghiện được đưa vào Londres như thế nào không? Trong một chiếc ô tô giao hàng giống như những chiếc ô tô của các cửa hàng lớn...
- Tôi biết rồi và chắc hẳn là trong lúc di chuyển, bọn chúng đã kịp chia khối thuốc đó thành những gói nhỏ hơn.
- Hoàn toàn đúng. Chúng ta đã giăng được một cái bẫy chuột tại quán cà phê Un bon coin và tất cả bọn chúng đã rơi gọn vào tay chúng ta, lần lượt từng đứa một. Trong thời gian này, các đội công tác khác đã chiếm chiếc xe vận chuyển và chiếc thuyền máy. Tất cả mọi việc đều vận hành thông đồng bén giọt, không hề để xảy ra bất kỳ sai sót nhỏ nào. Và bác có biết các cách nhận ra nhau của bọn chúng là gì không? Em phải công nhận là chúng ta cũng đã nghĩ đến điều đó rồi. Đúng là chúng thường xuyên sử dụng các mục quảng cáo Nutrax: khi hai tên đồng lõa cần trao đổi một gói nhỏ, thì chúng xuất hiện, tên đầu tiên chỉ cần, bằng cách nào đó cho xem số báo Morning Star có in mục quảng cáo Nutrax; tên kia phải trả lời bằng một câu nói cửa miệng là Nutrax thật tuyệt vời cho thần kinh, xương cốt.
- Bây giờ, chúng ta đã hiểu hết nỗi gian lao, khó nhọc của Puncheon rồi.
- Cái cậu phóng viên nhỏ bé ấy ư? Thực ra cậu ta chỉ là tình cờ mua tờ Morning Star và cũng vô tình gấp tờ báo đó lại, để lộ mục quảng cáo của Nutrax ra phía ngoài, rồi cầm trên tay hoặc để trong túi và bọn cung cấp thuốc thấy được. Tiện đây, em cũng nói thêm, chúng ta cũng đã bắt lão già Cummings và phát hiện ra rằng lão là động lực chính làm nên toàn bộ tổ chức này. Ngay lúc bị bắt giữ, lão ngồi ở bàn và kể ra toàn bộ sự việc. Còn cái gã tự nhận mình là bác sỹ, kẻ đã đẩy Montjoy vào chết dưới gầm tàu điện ngầm và những tay chân không quan trọng đã bỏ chạy sẽ nhanh chóng bị bắt lại vì chúng ta đã có toàn bộ các địa chỉ cũng như đã biết được chỗ chúng ẩn náu và cất giữ những đồ ăn cướp được. Chúng ta chỉ còn một việc phải làm nữa là tóm tên giết người ăn chực nằm chờ trong hãng Pym. Em không biết bác gọi hắn như thế nào nữa. Lúc này đây, tất cả sẽ được ưu tiên cho một cơ quan trong sạch nhất của thế giới trong sạch này.
- Trong cái cơ quan trong sạch nhất của mọi thế giới!... Chà! - Wimsey nói với giọng như không còn nỗi lo âu phiền muộn gì.
- Có gì vậy? Hình như bác bị trầm uất, phải thế không, ông anh? Em đang muốn đưa bác và Mary tới một nơi vui vẻ để ăn mừng chiến thắng của chúng ta, được chứ?
- Không phải ngay chiều tối nay đâu đấy. - Huân tước Peter vội trả lời ông em rể. - Dù thế nào đi nữa, tôi cũng cảm thấy chưa sẵn sàng để ăn mừng ngay chiều tối nay đâu, thế đấy.