- Ông có thể yên tâm được rồi đấy, ông giám đốc ạ, - Wimsey nói với ông Pym. - Chúng tôi đã có những đề phòng cần thiết để quần chúng không biết sự việc này. Chúng tôi cũng có khá nhiều chứng cứ chống lại Cummings mà không đụng chạm tới những gì đã xảy ra ở đây, trong hãng của ông và nếu họ có biết tất cả cũng chẳng làm gì được kia mà.
- Dù có được khen mấy đi nữa, - Ông Pym thở dài. - Thì một hãng như hãng chúng tôi cũng đã bị thiệt hại rồi. Suốt cả tuần qua, đối với tôi là một cơn ác mộng... Còn giờ đây, anh Bredon ạ, anh sẽ làm gì đây? Tôi sợ một khi quảng cáo không còn là thứ làm anh quan tâm nữa, thì chắc là anh sẽ rời chúng tôi mà đi phải không?
- Thưa ông giám đốc, tôi cũng sợ điều đó đấy.
- Thật không may, vì anh đã rất có năng khiếu về việc này và hơn nữa, anh lại soạn thảo quá tốt. Dù sao, anh cũng đã thoả mãn vì nhận thấy thành công trong dự định của mình và về vấn đề thuốc lá của Whifflets.
- Tôi rất vui về công việc đó.
- Dù sao thì tôi vẫn nghĩ là - Cô Rossiter rất phẫn nộ nói. - Bredon đã được hưởng sự miễn tố.
Cô Parton nói vẻ đắc thắng:
- Còn tôi, lúc nào tôi cũng thấy anh Bredon là một người đáng yêu. Kẻ giết người hẳn bao giờ cũng phải là một trong những kẻ buôn lậu ma tuý ghê tởm cơ. Tất nhiên là thế rồi và lúc nào tôi cũng nói thế cả.
- Này, này, tôi chẳng bao giờ thấy cô nói thế cả, - Cô Rossiter mỉa mai cãi lại. - A! Chị Metayard đây rồi! Chị bạn thân mến của em, chị đã biết tin mới này chưa? Em muốn nói tới chuyện Bredon được miễn tố, anh ấy vô tội.
- Chị hiểu rồi... Chị vừa gặp anh Bredon xong.
- Có thể thế ư? Thế bây giờ anh ấy đâu rồi?
- Đây, dưới kia.
- Không được!
- Em phải hiểu cho là tên anh ta không phải Bredon, mà là Peter Wimsey.
- Gì cơ? - Cả hai cô đánh máy đều cao giọng hỏi lại.
Vào đúng lúc đó, chính cái người vừa được nói tới kia đã chìa cái mũi nhọn vào cửa mà nói:
- Hình như tôi vừa nghe mọi người nói đến cái tên tôi thì phải?
- Chị Metayard cho rằng anh là huân tước Peter Wimsey, thế có đúng không?
- Không gì chính xác hơn.
- Thế anh đến cái hãng này làm gì vậy?
- Tôi tới đây, - Huân tước Peter Wimsey điềm tĩnh, dõng dạc trả lời. - Vì một sự cá cược. Một trong các bạn tôi đã cá là tôi không thể sống nổi ở đây hơn một tháng, còn tôi lại cược ngược lại và tôi đã thắng. Tôi yêu cầu thưởng cho tôi một cốc nước trà.
Các cô đã làm bất cứ yêu cầu gì của anh ta.
***
Khi cuộc biện minh sôi động nhằm giải thích các vấn đề có liên quan đã tạm lắng xuống, cô Rossiter hỏi Wimsey:
- Anh đã biết điều gì đã đến với anh chàng xấu số Tallboy chưa?
- Rồi,... anh bạn đáng thương.
- Anh ta đã bị một chiếc xe tải đâm phải, ngã vật trên đường khi vừa về đến cửa nhà mình. Người vợ tội nghiệp của anh ta chỉ còn lại một mình với đứa con còn nhỏ... Thật tàn nhẫn. Chỉ có Chúa mới biết chị ta sẽ xoay xở với cuộc sống như thế nào, vì Tallboy không có tiền để giành. Điều này làm tôi suy nghĩ đấy, huân tước Peter ạ... Dù cho anh không phải là người thuộc đội ngũ nhân sự của hãng, song anh có thể góp một si-ling để mua vòng hoa viếng anh ta không đây?
- Tất nhiên là được, đây, phần của tôi đây.
- Rất cảm ơn anh! Và trong khi tôi còn ở đây... hẳn là cũng phải có quà cưới cho Willis nữa. Cậu ta sẽ cưới, các bạn biết cả rồi đấy.
- Tôi không biết, hình như tất cả mọi sự kiện đều xảy ra cùng một lúc ấy. Cậu ta cưới cô nào vậy?
- Pamela Dean.
- Tôi thấy họ rất hợp nhau đấy. Tôi cần góp bao nhiều để mua quà cưới cho họ đây?
- Tất cả chúng tôi, mỗi người đều góp hai si-ling.
- Tôi có thể tới đó, thế chúng ta mua gì vậy?
- Còn chúng ta, nhóm đánh máy, sẽ tặng họ chiếc đồng hồ quả lắc treo trường. Nhưng còn các ông bà Johnson và Barrow chịu trách nhiệm mua đã đi rồi, chọn một chiếc túi chườm nóng chạy điện, mà chẳng nói gì với chúng tôi, chúng tôi giận rồi đấy nhé, bởi thế chúng ta tặng cho đôi vợ chồng trẻ hai món quà thay vì một món duy nhất. Như vậy sẽ mất nhiều tiền hơn đấy. Nhưng ông Armstrong và ông Hankin đã tỏ ra rất lịch sự và đã tặng cho họ nhiều hơn.
- Tốt! Tôi cũng vậy. Tôi cũng phải tỏ ra có lịch sự chứ. Tôi cũng góp nhiều hơn.
- Ôi! Thật đúng anh là một thiên thần, nhưng điều đó không chính xác đâu, chính vì anh không còn là thành viên của hãng nữa.
- Còn, còn đấy! Tôi có nhiều lý do để tham gia góp nhiều vào quà tặng đám cưới của Willis mà!
- Những lý do gì vậy? Tuy anh không có vẻ gì là người bạn tốt... nhưng góp thế này là đáng quí rồi... Này! Tôi mới ngốc làm sao chứ khi anh là huân tước Wimsey, anh là một nhà quí tộc mà.
- Không hẳn thế đâu, nhưng tôi vẫn có thể tới tặng các bạn những chiếc bánh ga-tô chứ!
***
Khi ra đi, Wimsey đã thu xếp để trao đổi riêng với cô Metayard.
- Tôi tiếc là cô đã biết mọi việc, - Anh nói với cô ta.
Cô Metayard nhún đôi vai gầy guộc:
- Anh chẳng cần gì phải áy náy cả. Anh thuộc về những người chuyên đi gỡ rối và đã giải quyết thành công mọi thứ ở đây. Tôi thì trái lại, chẳng muốn tham gia vào bất cứ thứ gì hết. Mọi ý thích đều là từ tự nhiên, bản tính con người mà...
- Có thể những suy nghĩ và hành động của cô đều nhân từ thánh thiện hơn và vì thế mà khôn khéo, thận trọng hơn chẳng?
- Không phải thế, tôi không hành động bằng lòng nhân từ, mà là do sợ phải chịu trách nhiệm. Tôi thích để mọi sự trôi đi mà không muốn can dự vào. Nhưng bây giờ tôi thì đã nhận thấy, bằng một cách nào đó, những người hành động như anh... anh Peter, anh có thấy không, trong nghề nghiệp của chúng tôi, chúng tôi khai thác những thói kỳ quặc của mọi người, chúng tôi lấy tiền của công chúng, đồng thời lại châm chọc, chế giễu họ. Từ sáng sớm tới đêm khuya, để có được mười livrơ mỗi tuần, tôi đã phải ngợi ca giá trị của bất cứ thứ gì... ấy thế mà, việc quảng cáo lại là một thứ không thể thiếu được hay sao? Buôn bán mà không có quảng cáo thì sẽ trở thành thứ gì đây?
Tới lúc này, Hankin đi đã kịp họ.
- Thế ra anh Bredon đấy à? Tôi vừa được biết anh sẽ rời bỏ chúng tôi, thế sao? Tôi cũng vừa được biết, nếu có thể nói thế này, rằng chúng tôi đã nuôi dưỡng một vị anh hùng là anh trong hãng của mình?
Cô Metayard kín đáo né người sang một bên để Wimsey che khuất cô và ông Hankin nói khẽ:
- Toàn bộ vụ việc này quả là rất khó chịu và ông Pym rất biết ơn anh đã xoá đi mọi chi tiết của vụ việc có liên quan đến hãng.
Wimsey chào từ biệt ông sếp bộ phận mình và đi ra lối cửa, bắt tay từng người một trên suốt dọc đường đi. Xuống đến tầng trệt, anh thấy Joe Tóc hung, ôm trong tay đầy những gói là gói.
- Này, Joe, em đã biết anh rời khỏi hãng chưa?
- Ô! Anh!...
- Em biết anh vẫn đang giữ chiếc súng cao su của em đấy chứ?
- Em muốn anh cứ giữ lấy nó đi. - Joe nói, cưỡng lại một cảm xúc đang dâng lên trong nó. - Nếu em giữ nó bên mình, em sợ lại đi kể toàn bộ câu chuyện về nó mất. Bây giờ nó đã trở thành một... một vật chứng lịch sử rồi, như anh đã nói đấy thôi. Không phải thế sao?
- Chắc thế.
Wimsey hiểu suy nghĩ của chú bé ý muốn nói chiếc súng cao su đã dính vào chuyện giết người, đó là thứ không bao giờ được theo bên mình một chú bé chạy tin trong một hãng quảng cáo.
- Anh sẽ nhận món quà đó của em, Joe ạ. Và đổi lại, em hãy nói xem, em muốn gì nào? Một chiếc tàu lượn hay là một chiếc kéo mà bản thân nó cũng bị sử dụng cho một tội ác mà anh đang cầm đây?
- Ô! Anh. Em muốn làm một nhân viên điều tra, vậy là em thích chiếc kéo hơn rồi.
- Em sẽ có nó... và luôn cả chiếc tàu lượn nữa.
- Anh! Em cảm ơn anh nhiều.
- Em hứa với anh là sẽ không bao giờ kể bất kỳ điều gì về vụ việc này với bất cứ ai chứ?
- Ngay cả khi người ta mang em ra tra tấn, em cũng sẽ không nói gì hết.
- Hoan hô, Joe. Tạm biệt chú bé của anh.
- Tam biệt anh.
Wimsey bước ra phố Southampton Row; ngay trước mặt anh, trên những hàng giậu, anh có thể ngắm nhìn vô số những cột quảng cáo rất lớn với những dòng chữ trải dài:
Sản phẩm Nutrax tốt cho thần kinh, khí lực.
Trên một khoảng còn bỏ trống, một người chuyên đi dán quảng cáo đang dán một tấm có dòng chữ:
Bạn có hút thuốc lá Whifflets không?
Nếu không, tại sao chứ?
Một chiếc ô tô vượt lên, bên sườn xe mang một biểu ngữ:
Hãy đi xa với thuốc lá Whifflets
Thuốc lá Whifflets sẽ đưa bạn đi xa.
Những quảng cáo về thuốc lá Whifflets lung linh ánh sáng, nhảy múa thành những vòng tròn kỳ lạ từ đầu này tới đầu kia của khu phố Strand...
Hết điếu Whifflet này đến điếu Whifflet khác,
Bạn sẽ đi vòng quanh thế giới.
Thuốc lá Whifflets và hàng khuyến mãi của nó (cứ một nghìn gói thuốc lá có một phiếu du lịch) là một ý tưởng rất lớn của Bredon trong quá trình công tác nghiệp dư ở hãng quảng cáo thương mại và đó cũng là ý tưởng đã hình thành và là những dòng chữ phát sáng quảng bá, lan truyền lặp đi lặp lại ở khắp Londres mà anh đã đưa ra tín hiệu.
Chỉ hai hàng chữ từ tay anh tung vào tờ giấy thì khắp nơi trên thế giới này, từ đất nước thuộc Anh đến các nước nói tiếng Anh, ý tưởng của anh sẽ tác động đến hàng triệu khối óc, con tim.
Hai người công nhân đang đi, tự nhiên đứng lại:
- Câu chuyện về thuốc lá Whifflets còn là thứ gì nữa đây?
- Chẳng biết nữa. Kêu la ầm ĩ cho một quảng cáo tệ hại của mình... Liệu chúng ta có nên mua một gói không đây?
- Tôi rất muốn.
Sức lôi cuốn của quảng cáo.
Hãy quảng cáo, phải luôn luôn quảng cáo... Phải bảo người bán hàng hãy rao mạnh hơn. Đầu đề trên các cột quảng cáo phải viết bằng chữ in hoa. Phải dùng chữ thật kêu. Quảng cáo phát sáng có tác động mạnh... tất cả những thứ đó đang nhảy múa trong đầu huân tước Peter:
Hãy ăn nhiều ngũ cốc...
Đánh xi cái ấy là tốt nhất...
Hãy chăm sóc nước da của bạn...
Hoà bình Anh quốc là hoà bình thực sự duy nhất...
Hãy uống bia Bing...
Tẩy sạch mọi thứ vi trùng với máy hút bụi Chose...
Tờ Morning Star là tờ báo lớn nhất...
Mọi trẻ em đều mê sô-cô-la True...
Hãy bỏ phiếu cho ông X thì thuế của bạn sẽ giảm...
Ngừng hắt hơi ngay khi dùng viên ngậm Z...
Bạn cần bán một loại thuốc nước hoặc cần hoà bình cho thế giới...:
Hãy kêu lên,
Hãy công bố đi,
Hãy quảng cáo đi...
Hãy kêu to hơn những kẻ khác đang kêu, để làm cho mọi người nghe rõ hơn!...
Hết