Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Coliath Đã Bắt Chước David Ư?

❊ ❊ ❊

- Nào anh Smayle, nói nghe xem nào, anh có biết là biên tập viên mới của chúng ta đã bị gàn dở không?

- Gàn ư? - Smayle nhắc lại. - Nào, cô Rossiter, Vậy thì tại sao lại thế nhỉ?

- Nếu anh muốn, chúng ta sẽ nói lại từ đầu vậy. Anh có biết anh ta xài thời gian ở nơi nào không? Quanh quẩn trên sân thượng với chiếc súng cao su của mình.

Smayle có vẻ bị ngạc nhiên.

- Trên sân thượng với chiếc súng cao su ư? Không thể thế được!... Cần phải thấy là sự có mặt dễ thương của các cô đánh máy xinh đẹp đã tạo ra cho Bredon một cuộc sống tươi trẻ mới mẻ... Rossier, cô dùng với tôi một tách trà nữa chứ?

Đó là ngày dùng trà hàng tuần của cơ quan. Trong phòng khách lớn của Hội đồng quản trị, ngồi trước bàn là bà Johnson, một mình bà ta kiêm luôn nhiều việc, phụ trách việc phân công công việc cho đội ngũ lao công và bọn trẻ chạy tin, phát hành, đồng thời là y tá của cơ quan. Bà Johson là một phụ nữ làm việc không biết mệt mỏi. Lúc này, bà ta đưa mắt nhìn khắp một lượt tất cả mọi người trong cơ quan đã tề tựu đông đủ trong phòng.

Trong lúc vội vã đi rót một cốc trà, anh chàng Smayle vớ ngay phải anh chàng Harris, một nhân viên môi giới quảng cáo. Hai người thân tình trao đổi qua lại vài câu. Harris đã buông lời giễu cợt Smayle vì anh này có những lời nói và hành động tỏ vẻ quá chăm sóc tới cô Rossiter.

- Hai bạn đã nói những gì trong cái xó xỉnh kín đáo của mình, mà sôi nổi đến vậy? Tôi tin chắc là các cậu lại ve vãn nhau rồi.

- Cậu lại bói nhầm rồi, - Smayle đốp lại ngay. - Chúng tôi chỉ nói về anh chàng biên tập viên mới của chúng ta thôi. Cô Rossiter nói với tôi là anh ta bị gàn gàn, dở dở.

- Với tôi, - Harris nói. - Tất cả bọn họ đều có vẻ hơi điên điên khùng khùng trong cái nơi làm việc tồi tàn của anh. Với những mục quảng cáo của mình, rồi cuối cùng anh cũng lại rơi vào tình trạng lẫn cẫn mất thôi.

- Tôi cũng đã nói thế rồi, - Smayle nói. - Người ta thấy họ chơi trò ô chữ, vẽ những bức tranh biếm hoạ ngu xuẩn... nhưng anh chàng mới về này lại bỏ qua mọi thứ đó và chỉ chơi những trò với chiếc súng cao su của mình thôi... Thế cũng còn giỏi hơn cô Metayard, chỉ biết chơi cái trò Yo-Yo của mình.

- Tôi sẽ giải thích để anh hiểu, anh Smayle ạ, - Anh chàng môi giới quảng cáo nói. - Chính nền giáo dục cao cấp là nguyên nhân của mọi sự xấu xa. Những thanh niên được giáo dục trong những nhà trường lớn đều nghĩ là mình được phép làm mọi thứ.

- Hoàn toàn là ý anh đấy nhé... A! Thế anh là Bredon phải không?... Tôi không biết anh. Đó là lỗi lầm của cả cái thế giới này... Nào anh hãy nói xem, tôi vừa biết được anh rất thích rèn luyện ở ngoài trời... đúng vậy không?

- Hẳn là vậy rồi. Thật tốt biết mấy khi được hít thở chút ít không khí trong lành ở ngoài trời. Đúng là thế đấy mà, tôi thường tập thể dục trên sân thượng của ngôi nhà và còn bắn cả chim nữa kia. Harris, hôm nào đó, anh lên đó cùng tôi và chúng ta sẽ bắn thi.

- Với tôi, kiểu trò chơi như thế quá xoàng, vả lại tôi lại quá già cho cách tiêu khiển như thế. Tôi không thể dụng chạm tới bất kỳ chiếc súng cao su nào kể từ ngày tôi gây hại cho bà cô già nua của tôi. Ngày đó, tôi đã dùng súng cao su bắn vào con mèo của bà và bắn nát cả những lẵng hoa của bà nữa.

- Hơn nữa, lý do để quay lại với thứ trò chơi này, - Bredon miệng nói, tay rút từ trong túi ra một chiếc súng cao su, rồi lập tức lại nhanh chóng đút nó vào trong túi, mắt nháy nháy một cách bí ẩn và anh ta chợt thấy tấm lưng đồ sộ của lão Pym. Ông này đang cùng nhịp bước, lẫn trong đám nhân viên đi cùng những thành viên mới của ban quản trị mà ông ta mời về tham quan cơ sở của mình.

- Anh Harris, giữa chúng ta, - Bredon hạ giọng nói khẽ. - Anh không cảm thấy có chút gì phiền lòng khi phải về làm việc trong một cơ sở tồi tàn quá mức như thế này chăng?

- Buồn phiền ư? - Tallboy vừa bước tới, nói chen ngang vào câu chuyện của họ. - Buồn... phiền! Hai chữ đó còn quá nhẹ.

- Tallboy, lên sân thượng chơi với bọn tôi đi, - Bredon nói lời chèo kéo, - Lên tham gia các trò mà tôi rất thích chơi ở ngoài trời trên sân thượng của ngôi nhà này. Sáng nay, tôi còn bắn hạ được một con chim sẻ đấy.

- Bắn hạ cái gì cơ?

- Một con chim sẻ. Thú thực là tôi đã phạm vào một tội ác với chiếc súng cao su này... Anh Tallboy, anh có biết bắn súng cao su không?

Tallboy gật đầu với vẻ ngao ngán:

- Rất tiếc là bắn rất tồi.

- Vậy thì ta... Anh chơi quần vợt tốt lắm cơ mà?

- Hai thứ đó không giống nhau đâu.

- Trò nào cũng vậy cả thôi, - Harris nói. - Bredon, anh chưa bao giờ thử ném lao, phải không?

- Chớ nói thế, thậm chí tôi còn giành được cả giải thưởng ở chợ phiên về trò ném lao này đấy.

- Ai dám nói về ném lao đấy? - Daniel người vừa nhập bọn hỏi. - Phải xem chàng thanh niên Binn tập môn thể thao quí tộc này mới thấy hết cái hay, cái đẹp của trò chơi này.

- Binn là ai vây?

- Anh chàng này giỏi tất cả các môn trò chơi, chỉ trừ mỗi trò đánh bài bridge.

- Chỉ mỗi anh chàng Dean tội nghiệp là không phục Binn thôi. - Cô Rossiter nói. - Hai người đó thường ăn sáng cùng nhau.

Hình như đúng lúc Bredon đưa ra câu hỏi thì bà Johnson đi tới làm anh ta đâm ra ngượng ngùng. Bà ta cũng tỏ ra lúng túng, khó xử với chức vụ là bà chủ của công ty. Là một phụ nữ to lớn, dáng vẻ oai nghiêm, với mái tóc hoe vàng và đôi mắt xanh biếc.

- Anh Daniel, hôm nay anh có khoẻ không? - Bà ta cất tiếng hỏi, rồi không chờ câu trả lời mà quay qua nói với Bredon: đây là lần đầu tiên anh dự cuộc gặp mặt của chúng ta; coi như hôm nay là ngày ra mắt với tất cả mọi người mà anh chưa hề biết trong công ty chúng ta. Tuy nhiên anh chớ vội rời nhóm làm việc hàng ngày của mình. A!... Nếu tôi không phải là một phụ nữ già ở tuổi bốn mươi thì hẳn là anh sẽ chú ý tới tôi chứ?

Trông còn rất trẻ, nhưng bà Johnson đã dễ dàng đùa vui.

- Tôi sẽ bị quở trách mất. - Bredon đối đáp ngay lại. - Trên sân thượng tôi đã chơi những trò tinh nghịch.

- Tôi hy vọng anh sẽ không kích động bọn trẻ chạy tin, phát hành làm những trò ngu ngốc, được không nào? Không có anh, lũ chúng nó cũng đã quá nghịch ngợm rồi. Hắn là anh đã gặp thằng Joe khốn khổ, với một chỏm tóc đỏ, được mệnh danh là Tóc Hung đã đem cả trò Yo-Yo lên sân thượng chơi và đập vỡ cả kính cửa sổ ở trên đó rồi đấy chứ? Chúng tôi đã tịch thu thứ đó để làm chứng cứ rồi đấy.

- Thưa bà Johnson, nếu tôi làm hư hỏng một thứ gì đó trong khi vui chơi bằng chiếc súng cao su của mình, thì hẳn là tôi cũng phải trả giá như thế chứ?

- Một chiếc súng cao su ư? - Bà Johnson kêu lên. - Lại còn một chiếc súng cao su nữa ư?... Thằng Tóc Hung đã có một chiếc như vậy vào tuần trước rồi. Tôi đã tịch thu chiếc súng đó của nó rồi mà.

Bredon lôi từ túi của mình ra một chiếc súng cao su và giơ ra cho bà Johnson.

- Ô!... Anh Bredon, anh lại lục lọi, lấy nó trong ngăn bàn của tôi rồi!

- Không, không phải đâu, thưa bà. Tôi không lục lọi gì hết. Không phải chiếc súng cao su ấy đâu.

- Anh Bredon, tôi xin lỗi anh, thực ra, chiếc này không giống chiếc súng cao su kia đâu!

- Bà chủ quí mến, lòng nào mà bà lại đi tịch thu một thứ đồ chơi nhỏ nhoi của một cậu bé đáng thương như tôi.

- Rất cần đấy, nhưng cậu Bredon ạ, tôi sẽ giao cho cậu quản lý nó và nếu kính cửa sổ mà còn bị vỡ nữa thì cứ cậu tôi hỏi và chính cậu là người phải chịu trách nhiệm đấy. Thôi được, khi nào họp xong, cậu lại phòng làm việc của tôi mà nhận.

Ngay khi ông Pym tuyên bố kết thúc cuộc họp, để các vị khách mời được tự do, Bredon liền theo sát gót bà Johnson.

- Liệu chúng ta có thể đi lấy ngay chiếc súng cao su tai ác đó được không?

- Sao cậu vội thế?

- Để tôi có dịp được ở lâu hơn trong cái công ty đáng yêu và xinh đẹp này của bà. - Bredon tuyên bố hùng hồn.

- Cậu biết cách nói năng để lấy lòng mọi người ở đây đấy. - Bà Johnson làm động tác duyên dáng, nhưng lại phật ý nói.

Bà ta chỉ đường dẫn tới phòng làm việc của mình, ở tầng ba và lấy trong túi xách của mình ra chùm chìa khoá rồi mở ngăn kéo bàn.

- Thưa bà quí mến, tôi thấy bà cất rất cẩn thận chùm chìa khoá của mình; có lẽ trong chiếc ngăn bàn này hẳn là có nhiều điều bí mật?

- Rất đơn giản, toàn là tiền để mua tem thư và toàn là những thứ bẩn thỉu, nhỏ nhặt mà tôi phải buộc lòng tịch thu của bọn trẻ. Hơn nữa, chẳng ai có bụng dạ nào lại đi thoóng cáy chùm chìa khoá của tôi cả... Tôi bỏ chúng trong túi và tha nó đi khắp nơi. Nhưng tôi cũng phải nói rằng các cậu bé tốt bụng của tôi thật tử tế.

Trong lúc bà ta tìm tòi trong ngăn kéo, Bredon vừa ghé đầu nhìn vào trong, và lôi từ đó ra chiếc súng cao su. Lúc đó bà Johnson chú ý thấy trên ngón tay anh ta có một vết đứt đang chảy máu.

- Cậu Bredon, chờ cho một lát, tôi sẽ chạy ù tới tủ thuốc và sẽ mang lại cho cậu thứ gì đó để băng vết đứt tay này lại.

Ngay khi bà ta quay đi, Bredon đã nhanh chóng tháo chiếc khăn mùi xoa đang bọc ngón tay ra và cẩn thận gói chiếc súng cao su kia lại, rồi nhanh chóng liếc nhìn vào góc phòng nơi có bốn chú bé chạy tin, phát hành đang nem nép ngồi sát bên nhau trên một chiếc ghế băng. Mái tóc cháy nắng của Joe nổi bật giữa mái tóc của lũ bạn. Bredon gọi:

- Joe!

Chú bé liền bỏ quyển sách đang đọc xuống và chạy lao lại phía Bredon.

- Dạ. Anh.

- Mấy giờ thì em xong việc?

- Khoảng sáu giờ mười lăm, anh ạ. Sau khi em mang tin tức, báo chí ra bưu điện.

- Khi làm xong công việc, em lại tìm gặp anh ngay. Anh có việc cho em làm, nhưng không được nói với ai đâu, việc riêng mà.

- Vâng, - Joe nói, một mắt hấp háy, vẻ bí mật. Nó đã quen với việc đưa thư tình giúp các anh biên tập viên.

Nghe thấy tiếng chân bước của bà Johnson đang quay lại, Bredon liền ra hiệu cho chú bé quay lại chỗ ngồi của mình

Bà Johnson đặt một miếng lụa lên vết đứt trên ngón tay của Bredon và nói:

- Còn bây giờ, cậu Bredon, cậu có thể xuống đi; tôi chán ngấy cái công việc này rồi và tôi còn phải gặp cậu Tallboy, chắc là giờ này cậu ấy đang quay lại rồi. Chắc là cũng chẳng hay ho gì hơn đâu.

Vừa lúc đó Tallboy bước vào và nói:

- Tôi muốn những thứ này được chuyển xuống xưởng in càng sớm càng tốt.

Một trong bốn đứa trẻ giúp việc được phái đi ngay và bà Johnson ngồi vào trước bàn làm việc.

***

Vào lúc sáu giờ chiều, thằng Tóc Hung xuất hiện trong phòng làm việc của Bredon. Trong ngôi nhà, không còn một nhân viên nào khác nữa, chỉ còn nghe thấy tiếng chổi điện rít lên trong những chiếc máy bơm nước và tiếng nước chảy ào ào trên mặt sàn vang lên khắp nơi từ cao xuống thấp.

- Tóc Hung, vào đi em. Có phải chiếc súng cao su này của em không? Nói đi chứ!

- Thưa anh, đúng đấy ạ!

- Nó vẫn còn tốt lắm. Em đã mất công làm ra nó phải không?

- Đúng đấy ạ.

- Em có biết bắn không? Em bắn có trúng đích không?

- Không tồi đâu, anh.

- Em rất muốn anh trả lại nó cho em, phải không nào?

- Ô! Đúng quá đi mất!

- Được thôi. Em sẽ có nó, nhưng chớ có đụng vào nó vội, anh còn muốn biết liệu em có xứng đáng được có một chiếc súng cao su không đã.

Thằng Joe Tóc Hung há ngoác mồm ra và cười phá lên nhưng không thành tiếng.

- Nào hãy kể anh nghe tại sao bà Johnson lại tịch thu được cây súng của em.

- Vì khi mặc đồng phục, đáng lẽ ra chúng em không được đùa chơi nhốn nháo. Hôm đó, bà ấy bắt gặp em giương súng cao su vào một thằng bạn em.

- Vậy ra chú nhóc đã một vài lần chơi súng cao su của mình trong cơ quan rồi.

- Ô! Không phải thế đâu, anh ơi. Em chưa bao giờ chơi súng cao su ở đây cả mà, chưa bao giờ cả!

- Vậy thì tại sao em lại mang nó đến đây?

- Em sẽ nói hết với anh, em cũng đã nói như thế với những người khác là em đã dùng chiếc súng cao su của mình bắn vào con chó sủa càn của dì Emilie của em và bọn chúng cứ muốn tận mắt thấy nó mà.

- Nhưng nhóc, chú mày là mối nguy hiểm của mọi người...! Chú mày bị mất thứ công cụ này vào thời kỳ nào vậy?

- Thưa anh, cách nay gần một tháng rồi.

- Từ đó tới nay, chú mày không được đụng tới nó phải không?

- Vâng, không được đụng.

- Thế chú mày không có cái nào khác sao?

- Vâng, không có cái nào khác nữa.

- Hãy nghĩ xem ở đây liệu có ai khác hay dùng súng cao su nữa không?

- Theo em biết thì không có ai khác đâu, anh ạ.

- Này, chú nhóc, ta có cảm tưởng chú mày là một đứa trẻ quả cảm, không có ý định tố cáo bạn của mình. Tuy nhiên, chú mày phải nói thật với anh có đúng là chưa bao giờ em thấy một ai chơi súng cao su trong cơ quan này không và anh hứa với chú mày là sẽ không nói lại cho người đó biết.

- Anh ơi, em thề đấy, em chưa hề thấy ở đây một chiếc khác ngoài chiếc súng cao su của em bị bà Johnson bắt giữ và cất trong ngăn kéo bàn của bà ta cả.

- Thôi được. Bây giờ, hãy nói anh nghe, ban nãy, chú mày đọc cuốn sách gì vậy?

- Đó là cuốn "Chiếc vòng đỏ". Anh biết không? Đó là một chuyện điều tra vụ án.

- Em thích đọc tiểu thuyết trinh thám à?

- Em nghĩ thế. Khi lớn lên em sẽ làm thám tử, một cảnh sát điều tra. Anh cả em cũng đang phục vụ trong ngành cảnh sát đấy.

- Rất tốt. Chú mày có biết rằng nhiệm vụ đầu tiên của một nhân viên điều tra là phải biết giữ bí mật không?

- Em biết. Đúng vậy đấy, anh ạ.

- Nếu anh cho em biết một thứ gì đó thì em biết giữ mồm, giữ miệng, phải không?

- Em thề.

- Đây, trước hết hãy cầm lấy mười shilling, chạy đến nhà người bán thuốc nhuộm và mang về cho anh một ít bột màu ghi và một ống thổi gió.

- Là thứ bột gì hả anh?

- Là bột thuỷ ngân, người bán thuốc nhuộm sẽ biết thôi mà.

Cầm lấy tiền, Joe chạy đi nhanh như tên bắn.

"Một tên đồng minh, - Bredon nghĩ. - Và ta tin là ta đã gặp số đỏ rồi đây..".

Joe trở về, mũi, mồm tranh nhau thở, hưng phấn quá độ và trình cho anh ta một bí mật.

Bredon đặt một tờ giấy màu nâu lên tấm kính trên cửa, anh ta biết rằng các cô lao công không hề thấy ngạc nhiên về việc làm đó của anh vì đó là cách làm thường xuyên mỗi khi cánh đàn ông muốn thay quần áo trước khi rời nơi làm việc và ra về. Bredon đóng cửa và nói:

- Còn bây giờ, Joe, chúng ta đi xem xem chiếc súng cao su của chú mày sẽ nói lên điều gì về những việc chú mày đã làm nhé, ấy là nói về thời gian kể từ khi nó rời khỏi tay chú mày.

Anh ta đổ đầy thứ bột vừa mua về vào chiếc ống thổi gió và thổi một ít bột lên mép bàn làm việc của mình. Ngay lập tức, hai anh em thấy ngay dấu vân những ngón tay đậm nét hiện lên. Thằng Tóc Hung chăm chú nhìn một cách khâm phục.

- Quá ít, - Nó nói. - Đây là những dấu vân tay mà anh đang cố công tìm kiếm phải không?

- Chính xác là vậy đấy. Tìm ra chúng là một điều thú vị đấy chứ. Tuy nhiên, không tìm thấy chúng lại thú vị hơn kia.

Joe theo dõi tất cả mọi động thái của Bredon. Bề mặt nhẵn bóng của chiếc súng cao su là một môi trường tuyệt vời để thí nghiệm. Nhưng kết quả thu được lại chẳng có gì. Chẳng có một vết vân tay nào cả...

- A? Bredon nói. - Chiếc súng cao su của chú mày chẳng nói cho chúng ta được điều gì hay là nó không thể nói được? Chúng ta sẽ xem xem sao. Joe, hãy cầm lấy nó và làm những động tác như thể bắn một viên đá đi xem nào.

Joe vâng lời một cách rất hăng hái và cầm lấy chiếc súng cao su bằng những ngón tay bẩn thỉu của mình.

- Làm thế này, chắc nó phải cho một kết quả nào đó chứ. - Bredon nói với Tóc Hung. Chúng ta sẽ thấy vết dấu vân các ngón tay của chú mày xung quanh cán chạc súng và dấu vân ngón cái ở mé bên kia chạc súng.

Lần này ống bột đã làm hiện lên thứ mà hai anh em đang chờ đợi.

- Còn bây giờ, Joe, chú mày sắp thành một nhà điều tra tương lai rồi đấy. Vậy thì, từ những thứ đã quan sát được, chú mày đưa ra những kết luận gì đây?

- Em nghĩ có thể bà Johnson đã dùng chiếc súng cao su của em để bắn thử.

- Chú mày nghĩ là bà ta đã bắn thử ư?

- Em cũng chẳng biết nữa, anh ạ.

- Nào hãy tiếp tục điều tra đi.

- Bây giờ, em nghĩ chắc là có một người khác nào đó đã thử bắn bằng chiếc súng cao su này.

- Theo ý em thì tại sao người đó lại cố tình lau sạch vết vân tay của mình trên chạc chiếc súng?

Joe rất hồi hộp vì bị lôi cuốn vào suy đoán và nói:

- Để cảnh sát không biết được là có người đã dùng nó!

- Những suy luận của chú mày không thể chê vào đâu được. Joe, hãy tiến xa hơn nữa đi và hãy nói với anh rằng nhân vật anh em ta đang nói đến có gì cần giữ bí mật, phải không nào?

- Em không rõ lắm đâu, anh ạ.

- Hãy nghiên cứu kỹ xem.

- Rất có thể anh ta sợ người ta biết được chính anh ta là người đã ăn cắp chiếc súng chẳng hạn? Nhưng giá của nó có đắt đỏ gì cho cam chứ... tại sao anh ta lại phải sợ nhỉ?

- Coi như là một ai đó đã mượn chiếc súng cao su của chú mày. Xem xem ai có thể mượn được nhỉ?

- Em cũng không biết nữa... Và rồi bà Johnson khoá trái chiếc ngăn kéo bàn của mình lại.

- Có thể bà Johnson đã chơi với chiếc súng cao su của chú mày cũng nên?

- Ô! không đâu, anh ạ. Tất cả mọi phụ nữ đều không biết sử dụng nó.

- Chú mày nói có lý đấy. Nhưng chúng ta có thể đưa ra giả thuyết là một ai đó đã ăn cắp chùm chìa khoá của bà Johnson, mượn chiếc súng cao su của chú mày và khi làm vỡ một vài miếng kính, sợ bị quở trách chẳng hạn?

- Trong ngôi nhà này, chẳng có gì bị đổ vỡ cả mà. Còn về những miếng kính vỡ là do em gây ra khi chơi trò Yo-Yo và hơn nữa, nếu một trong số bọn trẻ chạy tin, phát hành mà thoóng cáy được chiếc súng cao su thì không khi nào chúng lại nghĩ ra được là cần phải xoá sạch dấu vân tay của mình trên chạc súng cả đâu.

- Chú mày có biết không, Joe, người ta có thể làm hại người khác bằng một chiếc súng cao su đấy chứ? Thậm chí còn có thể giết một ai đó nữa cơ. Chú mày có biết không, trong cái hôm anh Dean gặp tai nạn, liệu có ai lảng vảng trong khu vực tầm bắn có hiệu quả của chiếc súng cao su không đây?

Lần này thì gương mặt Joe chợt đỏ bừng rồi tái mét, giọng nói nhỏ nhẹ của nó cũng chợt trở nên khàn hẳn đi và nó vội vàng khẳng định:

- Không có đâu, em thề đấy, anh. Nếu em mà nói dối thì em sẽ lăn quay ra đất mà chết ngay tức thì. Anh ơi, anh hãy nói là anh không nghĩ là người ta đã giết anh Dean đấy chứ?

- Nhóc ạ, mọi sự phát hiện tốt chẳng có ý nghĩa gì hết. Người ta chỉ hài lòng khi đã tập hợp được tất cả các sự kiện và tiến hành suy đoán. Nhưng em hãy nhớ lại xem có ai biết bà Johnson tịch thu chiếc súng cao su của em không?

Joe không nói năng gì, đứng im, chìm sâu vào suy tư:

- Em chẳng thể khẳng định được điều gì đâu, anh ạ. Bà ta từ phía sau lưng em và nhảy phắt ngay lại, chộp lấy chiếc súng cao su của em. Có thể em không thấy bà ta cất chiếc súng vào trong ngăn kéo, nhưng một trong những đứa bạn em lại thấy thì sao? Em sẽ hỏi chúng, nếu anh muốn, được không?

- Phải thật chú ý là không để cho chúng nghi ngờ em hỏi chúng việc đó để làm gì.

- Nhất định thế rồi. Em sẽ nói với chúng là tớ đã tìm thấy sợi dây chun hỏng và tớ rất muốn biết ai đã huỷ hoại nó.

- Một ý hay đấy, em phải đặc biệt cẩn thận...

- Mà giấu biệt sợi dây chun đó đi.

Bredon vỗ nhè nhẹ vào vai Joe:

- Chú mày là mẫu người đúng ý anh cần tìm đấy. Chờ một lát, anh còn một việc cần hỏi đây: hôm anh Dean bị giết ấy, em ở đâu?

- Ngồi trên chiếc ghế băng, như buổi chiều hôm nay ấy. Em có lý do vắng mặt mà.

- Thôi được, Joe, chú mày phải cố gắng tìm hiểu xem những người nào khác nữa của Công ty cũng vắng mặt có lý do...

- Vâng ạ.

- Chú mày biết rồi đấy, như vậy công việc sẽ diễn ra không đơn giản đâu.

- Em sẽ làm hết sức mình, ta tiến hành. Em làm, như vậy sẽ dễ hơn anh...

- Gì cơ?...

- Anh là người của Sở Cảnh sát Scotland Yard à?

- Không, không phải đâu nhóc ạ.

- Xin lỗi, em cứ nghĩ anh là người Sở ấy đấy. Anh có thể giúp em mà nói với anh cả em một tiếng...

- Thôi được, nhóc Joe, dù sao anh cũng sẽ nói.

- Cảm ơn anh nhiều.

- Chính anh mới là người phải cảm ơn em. - Bredon trịnh trọng nói. - Và chú mày hãy nhớ mệnh lệnh quân sự là tuyệt đối không được nói gì với bất kỳ ai đâu đấy, nhớ chưa?

- Có tra tấn, em cũng không hé ra một lời nào, - Joe trả lời bằng một giọng cũng trịnh trọng không kém.

Nó vội vàng đi xuống, chị Crump gặp nó ngoài hành lang và cất tiếng hỏi nó còn làm gì ở đấy nữa. Nó trả lời chị bằng cách để ngón tay cái lên chóp mũi, còn bốn ngón kia vẫy vẫy chế giễu.

Mười lăm phút sau, người nữ lao công trung hậu này lại thấy Bredon xuất hiện trong bộ đồ dạ hội, một bộ đồ mà chị ta thấy đẹp đến nỗi phải lập tức nép vào một mé cầu thang, nhường đường cho anh ta với vẻ thật chú ý và sự kính trọng tột cùng. Chị ta được Bredon đáp lại bằng một động tác chào rất quí phái: lấy mũ phớt trên đầu, ngửa lòng mũ, đưa từ trái sang phải, làm thành một vòng tròn rộng và cúi gập mình xuống đáp lại.

Ngồi trên chiếc tắc-xi chở mình đi, chàng biên tập viên của hãng Pym bỏ đôi kính ra, đưa tay lên vuốt mái tóc của mình. Khi chiếc xe dừng lại trong sân lâu đài Piccadilly Circus, anh ta mới mời Hầu tước Peter Wimsey xuống xe. Hầu tước dửng dưng liếc mắt nhìn lên những tấm quảng cáo đang hắt ánh sáng nhấp nhoáng thành từng cột dọc ngang trên bầu trời đêm.

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.