Một bóng đen đứng trên đỉnh ngọn tháp, đưa mắt nhìn xuống thế giới phía dưới. Từ điểm này, hắn có thể quan sát được cả thành phố và các vùng lân cận. Mọi nơi hiện giờ đang bị bao phủ bởi những vòng xoáy của bóng tối, những đợt liên tục trùm lấy các ngôi nhà và nhấn chìm chúng trong đống đổ nát.
Bóng đen ấy vẫn đứng nhìn. Rất cao lớn và mạnh mẽ, cùng những đường cơ bắp cuồn cuộn, hắn đứng như bất động trên mỏm đá, đôi mắt sắc nhọn không ngừng quan sát những gì ở dưới. Mái tóc đen dài được tết lại ngang gương mặt chi chít những vết sẹo, vết lớn nhất chạy dọc xuống tận đôi răng nanh nhô ra từ miệng. Mặt trời chiếu xuống thân hình vạm vỡ, khiến làn da ánh lên màu ngọc lục bảo, cùng những chiến vật hắn đeo quanh cổ và ngực lóe sáng dưới ánh phản chiếu. Bộ áo giáp che phủ khắp phần ngực, vai, cánh tay và bắp chân, cùng những vết trầy xước lấp lánh một màu đen ngoại trừ màu đồng chói ra từ thắt lưng. Ánh vàng lóe lên từ những đường chạm trổ, thể hiện tầm quan trọng của nhân vật này.
Cuối cùng hình dáng ấy cũng chuyển động. Hắn giơ cao chiếc búa chiến khổng lồ, đầu chiếc búa lấp lánh nhưng không phải vì phản chiếu ánh mặt trời mà như hấp thụ tất cả những năng lượng đó, rồi hắn gầm vang. Đó là một tiếng hô xung trận, một lời kêu gọi, với âm thanh mạnh mẽ lên phía trước, đập vào những căn nhà và vang lại từ những vách núi.
Dưới chân hắn, những làn sóng đen dần dần chuyển động, rồi ngưng lại và ngước mặt lên. Tất cả các chiến binh Orc đứng im và nhìn về phía thân hình rắn chắc phía trên chúng.
Lại một tiếng thét lớn nữa, chiếc búa vẫn giương cao. Và lần này đám đông vỡ òa với những tiếng thét hưởng ứng. Quân đoàn Horde đang tỏ sự tôn kính đối với thủ lĩnh của mình.
Thỏa mãn, Orgrim Doomhammer đưa chiếc búa chiến xuống thấp ngang tầm người, và làn sóng đen lại tiếp tục những bước tiến quân hủy diệt của chúng.
Phía dưới, ngay trước cổng thành, một tên Orc đang nằm trên võng. Thân hình gầy guộc thấp bé của hắn được bao bọc bởi một lớp áo lông thú dày, một dấu hiệu của tầng lớp cao quý, cùng một mớ quần áo sang trọng bên cạnh. Nhưng những bộ quần áo đó chưa được đụng đến, cả tuần nay rồi. Hắn nằm lơ đễnh, bất động như một xác chết. Khuôn mặt xấu xí nhăn nhó như bị đau hay tập trung vào một cái gì đó, bộ râu rậm rạp tua tủa quanh cái miệng đang làu bàu của hắn.
Đột nhiên, tất cả mọi thứ thay đổi. Hít một hơi thật sâu, tên Orc lập tức ngồi thẳng dậy, lông bay tứ tung từ bộ quần áo của hắn. Đôi mắt mở to, đang rất vô hồn, ngay lập tức rũ bỏ được sự đờ đẫn, và nhìn xung quanh.
“Ở đâu…?”, tên Orc hỏi. Một thân hình cao to hơn xuất hiện ngay bên cạnh hắn. hai cái đầu đều tỏ rõ sự ngạc nhiên, và khi tên Orc nhìn thẳng với một ánh mắt sắc lẹm, điều đó thật đáng sợ. Những nét băn khoăn lập tức biến mất, thay vào đó là sự tinh quái và giận dữ. “Ta đang ở đâu?”, nó hỏi như ra lệnh, “Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Ngài đã ngủ một giấc dài, Gul’dan”, sinh vật kia trả lời, cúi xuống chiếc võng và đưa hắn một cái ly nhỏ. Tên Orc cầm lấy và uống, rồi vứt chiếc ly ra sau với một điệu bộ khó chịu, lấy tay quệt ngang miệng mình. “Ngài ngủ như chết. Mấy tuần rồi ngài cứ nằm bất động, có lúc cũng chẳng còn thở nữa. Chúng tôi nghĩ hồn ngài đã lìa khỏi xác rồi cơ đấy.”
“Thật à?”, Gul’dan cười khẩy. “Mày thật sự nghĩ rằng tao đã bỏ mày đi à, Cho’gall? Bỏ mặc mày với tên Blackhand mềm yếu kia sao?”
Tên Ogre hai đầu nhìn chằm chằm vào hắn. “Blackhand đã chết rồi, Gul’dan”. Một cái đầu thở dài, cái kia thì gật gật đồng tình.
“Chết?”- Lúc đầu Gul’dan nghĩ mình đã nghe nhầm, nhưng vẻ nghiêm trọng của Cho’gall đã cho hắn biết điều đó là sự thật thậm chí trước khi hắn thấy Cho’gall gật đầu. “Chuyện gì.., như thế nào?”. Hắn cố gắng vươn người ngồi dậy, nhưng hành động đó làm thân thể hắn co rúm lại và toát mồ hôi lạnh. “Điều gì đã xảy ra khi ta ngủ?”
Cho’gall đang định trả lời thì bỗng im bặt khi căn lều bị một nhát chém xé toạc, để lại một lỗ hổng rất to. Hai chiến binh Orc vạm vỡ gạt Cho’gall sang một bên và xốc lấy hai cánh tay Gul’dan, buộc hắn phải đứng dậy. Con Ogre định phản ứng lại, hai cái đầu của nó tỏ rõ sự giận dữ, nhưng ngay lập tức, thêm hai chiến binh Orc nữa đã bước vào và chắn ngang đường, trong tay lăm lăm những chiếc rìu chiến. Họ cứ đứng im như vậy cho đến khi hai chiến binh Orc vào trước mang Gul’dan ra khỏi căn lều.
“Các người đưa ta đi đâu thế này?”, hắn hỏi, vùng vẫy trong vòng tay của hai chiến binh Orc. Tuy nhiên, hành động đó là vô nghĩa. Ngay cả khi khỏe mạnh nhất thì hắn cũng chẳng thể nào cưỡng lại sức mạnh của một chiến binh như thế này, giờ đây hắn thậm chí không thể tự mình đứng lên được. Họ vừa kéo vừa hướng hắn về một căn lều lớn, được dựng rất khéo và đẹp. Lều của Blackhand.
“Họ đã chiếm quyền kiếm soát, Gul’dan”, Cho’gall thì thào trong lúc đi bên cạnh, nhưng vẫn giữ khoảng cách với các chiến binh. “Trong lúc ngài bất tỉnh! Hắn đã tất công Shadow Council và giết chết hầu hết mọi người! Chỉ có ngài và tôi, cùng một vài Warlock khác là còn sống sót.”
Gul’dan lắc đầu, cố gắng tiếp thu những câu nói vừa rồi. Hắn vẫn cảm thấy choáng váng, không thể tập trung được, nhưng sau những điều vừa nghe được từ Cho’gall, đây là lúc hắn buộc phải tỉnh táo. Nhưng điều mà con Ogre vừa nói thật sự khiến hắn hoảng loạn. Giết chết Blackhand? Tàn sát Shadow Council? Thật là một chuyện điên rồ!
“Ai?”, hắn lại hỏi, rướn người qua vai các chiến binh, hướng về phía Cho’gall. “Ai làm chuyện này?”
Bỗng Cho’gall khựng lại, lùi ra sau, một nét sợ hãi đáng ngạc nhiên thoảng qua mặt nó. Gul’dan quay đầu lại, vừa đúng lúc một thân hình vạm vỡ hiện ra ngay trước mặt. Và ngay khi nhìn thấy một chiến binh lực lưỡng trong bộ giáp trụ màu đen, tay cầm cây búa chiến to lớn một cách dễ dàng, Gul’dan đã hiểu ra mọi chuyện.
Doomhammer.
“Vậy là ngươi đã tỉnh lại rồi à”. Doomhammer nói ngay khi hai chiến binh Orc dừng lại trước mặt ông. Họ buông tay bất thình lình khiến Gul’dan không kịp phản xạ và đổ sập ngay xuống đất. Hắn nhìn lên, sợ hãi nuốt nước bọt khi thấy sự giận dữ và căm hận trong ánh mắt người đứng trước mặt.
“Tôi—“, Guldan định nói, nhưng Doomhammer đã cắt ngang, nhấc bổng hắn lên và ném hắn về phía một đống rác cách đó vài mét.
“Im ngay!”, thủ lĩnh mới của Horde lớn tiếng. “Ta chưa cho ngươi được phép nói”. Ông tiến lại gần, dùng vũ khí đáng sợ của mình dí sát vào mặt Gul’dan khiến hắn phải ngước cằm lên. “Ta biết ngươi đã làm gì, Gul’dan. Ta biết ngươi đã điều khiển Blackhand ra sao, ngươi và lũ Shadow Council của ngươi.” Ông cười, một tiếng cười khàn đục pha lẫn sự tức giận và khinh bỉ. “Đúng vậy, ta đã biết tất cả về chúng. Nhưng lũ Warlock của ngươi giờ sẽ chẳng giúp ích gì cho ngươi được nữa đâu. Chúng đã chết, rất nhiều, còn một số sống sót thì đã bị bắt và tống giam hết rồi.” Ông tiến lại gần, “hiện giờ ta là thủ lĩnh của Horde, Gul’dan. Không phải nhà ngươi, không phải lũ Warlock, mà là một mình Doomhammer này, và từ giờ sẽ không còn những chuyện mất danh dự như vậy nữa! Không còn sự phản bội! Không còn sự lừa dối bẩn thỉu!” Doomhammer đứng thẳng người lên, nhìn xuống Gul’dan. “Durotan đã chết vì âm mưu của ngươi, nhưng cậu ấy sẽ là người cuối cùng. Và cậu ấy sẽ được báo thù! Ngươi sẽ không bao giờ có thể lãnh đạo bọn ta từ trong bóng tối nữa, sẽ không bao giờ có thể điều khiển số phận bọn ta và bắt mọi người phải làm theo những mục đích bẩn thỉu của ngươi. Dân tộc ta sẽ được giải thoát khỏi nhà ngươi!”
Gul’dan khom người, suy nghĩ. Từ lâu hắn đã biết Doomhammer sẽ là một cái gai cản đường. Tên chiến binh này quá thông minh, quá trọng danh dự, quá cao quý để có thể dễ dàng bị điều khiển hay dụ dỗ. Hắn là người có quyền lực thứ hai sau Blackhand, kẻ đã được Gul’dan chọn đưa lên làm thủ lĩnh bù nhìn của bộ tộc. Blackhand là một chiến sĩ mạnh mẽ, nhưng lại nghĩ là mình quá thông minh, và chính vì điều đó làm cho hắn ta dễ bị điều khiển. Gul’dan và lũ Shadow Council mới chính là sức mạnh thực sự, và Gul’dan đã dễ dàng thống trị Shadow Council cũng như gã thủ lĩnh bù nhìn kia.
Nhưng đối với Doomhammer thì không như vậy. Hắn đã không chịu theo sự dẫn dắt, một mình đi con đường riêng mà không màng tới bất cứ chuyện gì ngoài sự thủy chung với dân tộc của mình. Chắc chắn hắn đã biết được âm mưu đứng sau mọi chuyện, chứng kiến những sự việc mà hắn coi đó là sự tha hóa. Và khi hắn đã nhìn thấy đủ, khi hắn không thể nhẫn nhịn được nữa, hắn đã hành động.
Hiển nhiên là Doomhammer đã chọn thời điểm rất chính xác. Không có Gul’dan bên cạnh, Blackhand chỉ là một tên khờ. Không rõ bằng cách nào mà ông ta biết được vị trí của Shadow Council, nhưng thực tế là ông đã giết gần như toàn bộ chúng. Chỉ còn lại Gul’dan, Cho’gall và một vài tên khác.
Và giờ đây, ông đang đứng trước Gul’dan, giơ cao chiếc búa, chuẩn bị kết liễu mạng sống của hắn.
“Xin đừng!”, Gul’dan hét lên, hai tay giơ lên theo phản xạ để che chắn phần mặt và đầu. “Tôi xin ngài, đừng!”
Câu nói đó làm Doomhammer ngưng lại. “Ngươi, một Gul’dan oai phong, đang van xin ư? Tốt thôi, vậy thì hãy cầu xin đi, đồ rác rưởi! Hãy cầu xin ta tha mạng!” Chiếc búa vẫn đang được giơ cao, nhưng ít nhất nó chưa quật xuống đầu Gul’dan.
“Tôi –“ Gul’dan bỗng cảm thấy chán ghét bản thân mình, chán ghét bởi hắn vẫn còn rất ham muốn quyền lực. Bây giờ là lúc hắn phải biết mình cần làm gì. Doomhammer cũng rất căm hận hắn, vì chính hắn là đầu mối gây nên cái chết của người bạn thân Durotan và biến cả bộ tộc từ những người thợ săn hiền lành thành những tên đồ tể điên loạn. Vì vậy, hình phạt nhẹ nhất lúc này cũng phải là một nhát búa thẳng vào đầu. Hắn không thể để chuyện này xảy ra được.
“Tôi quỳ phục trước sức mạnh của ngài, Ogrim Doomhammer,” Hắn cố gắng nói, âm thanh vừa đủ lớn để cho mọi người xung quanh có thể nghe thấy.”Tôi tâm phục sự lãnh đạo của ngài, xin hãy để tôi được đi theo ngài. Tôi nguyện phụng sự cho ngài suốt đời!”
Doomhammer cười lớn. “Ngươi chưa bao giờ là một con người chịu thuần phục ai, Gul’dan! Vậy tại sao ta phải tin những lời ngươi nói chứ?”
“Vì ngài cần tôi.” Gul’dan trả lời, ngẩng đầu nhìn vào mắt của thủ lĩnh. “Ngài đã tàn sát Shadow Council, phải, và ngài giờ đây đã trở thành thủ lĩnh của bộ tộc. Điều đó là đương nhiên. Blackhand không đủ sức để lãnh đạo một mình. Còn ngài, đương nhiên là dư sức, vì vậy ngài cũng sẽ chẳng cần đến Shadow Council nữa.” Hắn liếm mép. “Nhưng ngài vẫn cần những Warlock. Ngài cần phép thuật của bọn họ, vì phía loài Người cũng có phép thuật của riêng mình và nếu ta không chuẩn bị kỹ, ngài sẽ thất bại dưới phép thuật của chúng.” Hắn lắc đầu. “Và ngài bây giờ còn lại rất ít Warlock. Chỉ còn tôi, Cho’gall và một vài tên nữa. Cái mạng của tôi không đáng bị chết lúc này, nếu chỉ vì ngài muốn trả thù.”
Doomhammer như định nói gì đó, nhưng rồi ông hạ chiếc búa chiến xuống. Ông nhìn Gul’dan một lúc lâu, nhưng không nói gì, đôi mắt xám rực cháy ngọn lửa hận thù. Nhưng cuối cùng, ông gật đầu.
“Những gì ngươi nói không sai.” Ông thừa nhận, mặc dù phải ép mình lắm ông mới nói ra được những câu này. “Ta sẽ đặt lợi ích của toàn bộ tộc lên trên sự thù hận cá nhân.” Ông nghiến răng.”Ta sẽ để cho nhà ngươi được sống, ngươi và lũ lâu la của ngươi. Tuy nhiên, chỉ đến khi nào ngươi vẫn còn hữu dụng.”
“Ah, đương nhiên là chúng tôi hữu dụng rồi ạ”, Gul’dan nói, cúi thấp đầu. Những suy nghĩ ngay lập tức được hình thành trong đầu hắn. “Tôi sẽ tạo ra cho ngài một loại chiến binh mới mà ngài chưa bao giờ thấy, thưa Doomhammer vĩ đại – những chiến binh chỉ phục vụ cho một mình ngài thôi. Với sức mạnh của chúng, và phép thuật của tôi, chúng ta sẽ bóp nghẹt những phù thủy của thế giới này như những chiến binh Horde đã nghiền nát quân đội của của chúng.
Doomhammer gật đầu. Khuôn mặt tức giận từ từ biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng. “Được lắm,” ông lên tiếng. “Ngươi đã hứa với ta rằng sẽ cho ra đời những chiến binh có thể chống lại phép thuật của loài Người. Ta sẽ nhớ điều này. Ông quay đầu và bước đi dứt khoát. Các cận vệ của ông cũng theo bước, bỏ lại Gul’dan vẫn quỳ cùng Cho’gall đang đứng gần đó. Chúng nghe thấy tiếng họ cười sau khi quay đi.
Lũ khốn! Gul’dan nghĩ, nhìn người thủ lĩnh đi về phía căn lều của ông. Và cả tên pháp sư của loài Người kia cũng là đồ khốn! Gul’dan lắc đầu. Nhưng có lẽ hắn nên đổ lỗi cho sự thiếu kiên nhẫn của mình. Vì đó chính là điều khiến Gul’dan phải cố gắng nhập vào trí óc của Medivh, tìm kiếm những thông tin mà người Đại Pháp Sư đã hứa sẽ cho hắn. Và thật sự là quá xui xẻo khi đúng lúc Gul’dan đang nhập vào người pháp sư, thì ông chết, và ngay lập tức, linh hồn của Gul’dan cũng bị một đòn trí mạng. Tâm linh của hắn không thể trở về thân xác hắn, và suốt thời gian đó, hắn cứ mê man vô tận. Đó chính là cơ hội lớn nhất để Doomhammer đoạt lấy quyền kiểm soát bộ tộc.
Nhưng bây giờ, cuối cùng thì hắn cũng đã tỉnh lại. Và còn hơn thế nữa, hắn vẫn có thể tiếp tục theo đuổi kế hoạch của mình. Ít ra việc đó cũng chưa ai thực hiện được. Gul’dan đã có những thông tin hắn cần. Và sẽ nhanh thôi, khi đó hắn không cần Doomhammer hay bộ tộc nữa. Sẽ sớm thôi, chính hắn mới là kẻ mạnh nhất và quyền lực nhất.
“Tập hợp chúng nó lại”, hắn nói với Cho’gall, đồng thời đứng lên để thử xem chân còn cảm giác không. Hắn đang rất yếu, nhưng hắn sẽ quyết tâm. Thời gian không còn nữa. “Ta sẽ tụ họp chúng lại thành một nhóm, nhóm người chỉ biết giúp ta thực hiện mục đich riêng của mình và cũng là để bảo vệ ta khỏi sức mạnh của Doomhammer.” Nó sẽ có tên là Stormreavers, và nó sẽ chỉ cho bộ tộc thấy năng lực thật sự của một Warlock, thậm chí ngay cả Doomhammer cũng sẽ không thể phủ nhận sự hữu dụng của chúng. “Tập hợp nhóm của mày luôn nhé”. Cho’gall hiện là thủ lĩnh của Twilight Hammer – sở hữu những chiến binh rất đáng sợ. “Còn quá nhiều việc để làm.”
Dịch: S1lverlighT