182 trả lời, 24.387 lượt xem —
Trang 1 / 7
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Dỗ
-Trần Quốc Bảo-
Ừ thì anh dỗ bằng nụ hôn
Cô công chúa nhỏ bước vào hồn
Để rễ si già trơ gốc bám
Lá si lả tả điệu tình buông
Chẳng dỗ em bằng quà bánh kẹo
Lớn rồi nhõng nhẽo lại mì nheo
Bướm trắng rợp trời hoa phượng đỏ
Cuối đường một gả cứ trông theo
Đừng khóc mà em có gì đâu
Mà em hờn dỗi mặt thiệt ngầu
Em theo tuyến đường hoa mặt cỡ
Chẳng thèm nói với anh một câu
Tại vì anh ghen chút mà thôi
Tại yêu em nhất nhất trần đời
Những chàng trai lạ sao ghét quá
Mỗi buổi trường tan cứ nối đuôi
Giận hờn làm chi nắng nhạt rồi
Lòng anh đau khổ biết mấy mươi
Những ngày xa cách. Ôi! anh chết,
Tình em sa mạc khát khô đời
Anh dỗ em bằng một nụ cười
Một tình yêu thắm ngọt tươi môi
Những giọt lệ tình rưng rưng mắt
Mình yêu nhau lắm chẳng thể rời
18-12-2005
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Lời Trọng Thủy
-Trần Quốc Baỏ-
Xin đừng trách tình yêu chàng Trọng Thủy
Giữa thâm tình, còn đó nợ nước nhà
Biết Mỵ Châu trong trắng thiệt thà
Chàng đã cố kiềm lòng không quỵ lụy
Chẳng phản bội, chẳng phụ người yêu quý
Ta xem nàng như vật báo trần gian
Phận làm con_ ta là kẻ nhát gan
Vâng lời cha, đánh tráo mỏ thần- nông nổi
Mỵ Châu nàng trở thành người mắc tội
Với muôn dân, với thành quách điêu tàn
Thứ lỗi cho ta tặng áo lông cho nàng
Nàng mê muội gieo ngổn ngang làm dấu
Ta đuổi theo như phường khảo khấu
Chỉ mong gặp nàng cho lòng bớt quạnh hiu
Có đâu ngờ giây phút cuối-người yêu
Gọi tên ta trong tột cùng nổi nhớ
Tình yêu chết, tình yêu chưa tắt thở
Nước mắt nàng là ngọc sáng tim ta
Lời thệ ước ngàn năm khó phôi pha
Sao truyền thuyết đời trách ta bội bạc
Xin hãy hiểu Trọng Thủy nào tai ác
Gương đã vỡ tình đã lạc niềm đau
Họ yêu thương, họ nào có phụ nhau
Vì nghịch cảnh nên đoạn tình dang dỡ
28-10-2005
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#3 —
18.12.2005 11:17
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 05:42:25Viet duong nhan>
Tự sự
-Trần Quốc Bảo-
Món nợ văn chương món nợ vay
Tình yêu muôn thuở vẫn còn dài
Mộng đời chưa vẹn trên khăn áo
Hành trang còn lại trắng đôi tay
17-12-2005
r
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#4 —
20.12.2005 17:13
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 05:39:58Viet duong nhan>
Về Thăm Trường Cũ
-Trần Quốc Bảo-
Trường ơi! xa cách nhiều năm
Bỗng thương, bỗng nhớ, về thăm bỗng buồn
Bạn bè mỗi đứa một phương
Thầy xưa, cô cũ nắng sương bạc đầu
Tôi về từ cuộc bể dâu
Từ đôi tay trắng, từ sau phong trần
Nợ thầy cô chữ "nghĩa nhân"
Nợ cha mẹ một tấm thân cho đời
Nợ đời chút phận danh thôi
Nợ thời gian tháng ngày trôi hững hờ
Bởi lòng vướng nghiệp thi thơ
Mang thanh xuân đổi giấc mơ nghèo nàn
Về thăm lại, thoáng... ngỡ ngàng
Quang cảnh mới...trường trang hoàng khác xưa
Hàng phượng tím thưở tiễn đưa
Dấu tên người khắc phai chưa hỡi người
Tôi tìm kỷ niệm chơi vơi
Nhưng tôi biết tất cả vời vợi xa
20-12-2005
r
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#5 —
20.12.2005 19:23
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 05:49:23Viet duong nhan>
Nụ hôn đầu xuân
-Trần Quốc Bảo-
Nàng xuân lẳng lặng đến bao giờ
Mà để hồn xuân phải ngẩn ngơ
Ý xuân e thẹn cười trong nắng
Trêu cái tình xuân dạ hững hờ
Bữa đó trong vườn lắm ước mơ
Hoa,bướm khoe hương sắc lững lờ
Dòng sông tình tự nghiêng nghiêng sóng
Đôi lứa ngồi bên thật nên thơ
Anh dắt tay em dọc bến bờ
Nhìn ánh trăng vàng đang ngủ mơ
Say khướt con đò lư lắc nhẹ
Ai người ru khúc hát mong chờ
Trẩy hội theo đoàn, ta xuống thuyền
Viếng chùa em lại muốn cầu duyên
Anh hiểu lòng em lo cách trở
Cũng quỳ xin "đẹp mối lương duyên"
Suốt cả ngày trời chẳng nói năng
Nàng như đứa trẻ chạy lăng xăng
Vui trong áo mới-vui mùa tết,
Nhưng mắt em vui bởi có anh.
Ngồi trên thảm cỏ mịn nhung tơ
Chỉ có đôi ta, non nước mờ.
Em trộm nhìn anh, môi anh nhớ...
Trao nụ hôn đầu đẹp như thơ !
(2004)
r
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Giáng Sinh Này Anh Chẳng Thể Bên Em...
-Trần Quốc Bảo-
Giáng sinh này anh chẳng thể bên em
Đừng buồn nhé khi mùa đông se lạnh
Cái rét run người không ai sưởi ấm
Một mình em về chất chứa hoài mong
Giáng sinh này anh xin nói thật lòng
Nhớ em lắm, và yêu em nhiều lắm!
Ở nơi xa anh nguyện cầu duyên thắm
(Ơn chúa phúc lành cho đôi trẻ gần nhau.)
Anh tin em sẽ sáng suốt biết bao
Cứ thỏa thích trong vòng tay bè bạn
Chọn ấm cúng gia đình, chọn niềm vui vô hạn
Nhưng nhớ dành một phút nghĩ tới anh
Đường phố rộn rịp sao mình anh âm thầm
Bước đơn điệu nghe chuông lòng đổ nhịp
Nhưng anh hứa vì em mà đi tiếp
Quãng đường đời tuyệt diệu của tình yêu
21-12-2005
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#7 —
26.12.2005 19:50
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 05:53:41Viet duong nhan>
Em Và Tôi
Trần Quốc Bảo
Thôi thì em cứ yêu thơ
Giữ cho tôi chút sầu mơ tháng ngày
Thơ và tôi em chọn ai?
Băn khoăn tôi cứ đêm dài tương tư
Em đi vào chốn thực hư
Đâu hay tôi ruột rối nhừ sợi duyên
Thơ em lúc tĩnh lúc điên
Tình tôi thổn thức trăm miền khổ đau
Tôi ghen với gió trên cao
Tôi ganh ghét cả trăng sao trên trời
Triệu người trai chỉ xót tôi
Sao em chẳng viết nữa lời dễ thương
Cho lòng tôi chút vấn vương
Cầu mong em hãy bình thường trong tôi
Đừng rao thơ khắp chợ đời
Xót xa người, đau lòng tôi mỗi chiều
Thôi thì yêu chẳng thể yêu
Thơ và tôi em trộn đều mà vui
26-12-2005
r
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Vô Duyên
-Trần Quốc Bảo-
Vô duyên một kẻ đi tìm
Bả trầu ai nhả bên thềm chiều mưa
Hoài thương tìm lại ngày xưa
Miếng trầu người mới tiêm vừa hôm qua
Vô duyên tìm mãi chẳng ra
Chiếc lồng tre, con sáo nhà còn không?
Làng bên có kẻ sang sông
Tôi tìm nước mắt lặn trong cuộc tình
26-12-2005
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
#9 —
27.12.2005 14:59
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 06:00:21Viet duong nhan>
Dạo ngang vừon thơ của TQB hoài mà hôm nay mới weocom đựoc nà, chúc Bảo vui với văn thơ và năm mới vạn an nha!
Cho lòng tôi chút vấn vương
Cầu mong em hãy bình thường trong tôi
Đừng rao thơ khắp chợ đời
Xót xa người, đau lòng tôi mỗi chiều
Thôi thì yêu chẳng thể yêu
Thơ và tôi em trộn đều mà vui
26-12-2005
Anh và thơ em chọn cả hai
Em vẫn là em... rất bình thường
Yêu anh nên vẽ những nhớ thương
Vào dòng thi tứ đêm sầu não
Ghen gì quỳnh trắng nở đêm sương
Anh trộn vào thơ... tình thêm sắc
Cất một góc đời... hộc thơ em
Dở ra cho vạn... thế nhân xem
Đời đồng cảm (hay) cười chê... cứ mặc
Đan câu lục bát hồn reo rắt
Xếp chữ thất ngôn... dạ u hoài
Ngũ ngôn tứ tuyệt... trăng ai cắt
Lạc vận tự do... tìm hướng say
Thơ và anh... em chọn cả hai
Hoa quỳnh nở vài giờ là... rụng
Giữ một phút cho đời ca tụng
Hơn tiếc hoài... chẳng buộc hương bay....!
Đưa vào TV
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Chào Băng Nguyệt, chúc vui vẽ và hạnh phúc.
Lần Đầu Hôn Em
-Trần Quốc Bảo-
Nụ hôn đầu đã trao em
Thế gian cuồng loạn khát thèm với anh
Cây nghiêng, lá đổ , trời gầm,
Đất rung mưa chuyển trăm năm cuộc tình.
Chạm vào môi thắm xinh xinh
Hai mình như thể một mình tan ra
Tim yêu rộn rịp lời ca
Và hồn hóa đóa mặn mà rất duyên
Trời ơi sao sướng như tiên
Hôn em anh thấy đảo điên cả người
Nguyện mắc nợ em suốt đời
Đừng bay nữa cánh chim trời phiêu du
Môi nàng khe khẽ hát ru
Môi anh êm ái trơn tru lời tình
Thương yêu ấm áp bình minh
Nhờ nụ hôn ấy mà mình bên nhau
Từ nay tới vạn ngày sau...
27-12-2005
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#11 —
27.12.2005 18:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 05:34:23Viet duong nhan>
Mười Năm
-Trần Quốc Bảo-
Mười năm rồi em nhỉ?
Nhạt cả tuổi xuân thì
Tình yêu và lý trí
Có nhường đường anh đi.
Mười năm sống bôn ba
Anh mười năm xa nhà
Cỏ mọc quanh hồn úa
Cũng xót lòng em qua
Mười năm đã trôi xa
Bây giờ như kẻ lạ
Trắng tay về phố chợ
Hỏi em còn nhận ra?
Thôi mười năm dĩ lỡ
Chẳng còn gì cho nhau
Đành cất vội câu chào
Nếu vô tình gặp lại
Mười năm tình vụng dại
Em qua cầu áo bay
Anh mười năm... xa mãi...
Thiếu phụ em thở dài
Mười Năm về còn ai?
Ngoài hai bàn tay trắng...
27-12-2005
r
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Tình chẳng có thừa
-Trường Phi Bảo-
Tình tôi chẳng có thừa đâu
Mà cho em chút buổi đầu yêu thương
Đừng mơ có chuyện chung đường
Lòng trong như đã..chán chường..tôi e
Mặt ngoài đâu thể dấu che
Tầm thường mấy chuyện kết se hồng trần
Em về chọn một phu quân
Quên tôi đi nhé muôn phần si mê
Tôi không có nữa lời thề
Mẹ cha đưa đẩy cận kề lối duyên
Tình tôi chẳng được thừa quyền
Mà cho em cái đảo điên nữa vời
Có sao thưa vậy người ơi!
Thương tôi thì chớ chơi vơi giận hờn
Nghẹn ngào đôi mắt van lơn
Quay đi không nở, yêu hơn không đành
Tình tôi chẳng có để dành
Mà cho em chút ngọt lành ngày xuân
11-4-2005
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 51
Từ: 09.02.2006
Trạng thái: offline
Trích đoạn: Trần Quốc Bảo
Giáng Sinh Này Anh Chẳng Thể Bên Em...
-Trần Quốc Bảo-
Giáng sinh này anh chẳng thể bên em
Đừng buồn nhé khi mùa đông se lạnh
Cái rét run người không ai sưởi ấm
Một mình em về chất chứa hoài mong.....
...........
Giáng sinh này anh chẳng thể bên em
Buồn ! buồn lắm ! mà lòng ai có hiểu
Tấm thiệp buồn ! ôi mấy lời nhắn gửi
Tái tê lòng...ai thấu nỗi lòng ai?....
Anh là đại dương , em là thuyền nhỏ
Đại dương buồn ,thuyền nhỏ cũng lênh đênh...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Sầu
Trần Quốc Baỏ
Sầu vương ý nhạc đó em
Anh ngồi hát khúc êm đềm xa xưa
Hiểu lòng anh rõ hết chưa
Bao năm sương gió, bao muà loạn ly
Sầu hoen lệ đổ rèm mi
Anh mang tim ghép laị khi vỡ rồi
Mãnh lòng tan tác muôn nơi
Nhờ em chắp vá cho đời vẹn nguyên
Dẫu sao cũng phận cũng duyên
Giữa đôi mình còn lời nguyền sắt son
Anh đi gìn giữ nước non
Em chờ trong nỗi heó mòn thanh xuân
Tình chưa lần trọn aí ân
Tóc phai sắc, sầu vạn lần lên ngôi
Sum vầy sau cuộc đổi dời
Mới thấy trân quý nụ cười thanh cao
7-5-2006
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Hình Như
-Trần Quốc Bảo-
Hình như thơ nhập hồn anh
Tay vui nhảy múa tấu thành khúc ca
Cho thần tình ái ngâm nga
Lời yêu muôn thuở đậm đà muôn thu
Hình như em tới định cư
Trong tim anh dịu êm từ chiêm bao
Phải là duyên nợ với nhau
Vần thơ mới thắm một màu thủy chung
Hình như loan phụng tương phùng
Hòa duyên trên nhánh cây tùng ngàn năm
Sông dài cá lội bặt tăm *
Nghĩa vợ chồng dẫu xa xăm vẫn tìm.
8-5-2006
*Ca Dao
Sông ài cá lội bặt tăm
Phải duyên chồng vợ ngàn năm cũng tìm
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Nửa Mãnh Tình
Trần Quốc Bảo
Nàng gởi tặng tôi nửa mãnh tình
Nửa mãnh dại khờ giữ làm tin
Nhỡ mai xa cách người nghìn dặm
Nửa mãnh tình chung vẫn vẹn gìn
26-12-2003
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Khóc Bạn Tình Chung
Trần Quốc Bảo
Em đã đi rồi tối hôm qua
Nỡ bỏ người yêu, bỏ mẹ cha
Vô tâm em bỏ vần thơ thắm
Bỏ cả tháng ngày dệt mộng hoa.
Em đã đi rồi, em biết đâu?
Phòng the khép kín tự bao giờ
Em chẳng thể biết rằng anh đã
Khóc hận tình riêng, khóc người ta
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Tôi!
Trần Quốc Bảo
Mười lăm tuổi chương đầu đời tự khép
Tôi xa rời mực tím áo thư sinh
Giã biệt người bao kỷ niệm chân tình
Bên mái trường có bè bạn thân ái!
Mười sáu tuổi thấy hồn mình hoang dại
Tôi nghe lòng rộn rã ý thơ say
Thơ mênh mông cho khoảng trống buồn dài
Và mơ ước trốn ở trời tuyệt vọng
Qua mười bảy dốc đời tôi sâu rộng
Tìm cho mình một bước ngoặt tương lai
Sao bâng khuâng khẽ ngơ ngác thở dài
Đành ngơ ngác giữa vô chừng lý tưởng
Mười tám tuổi tập tành làm người lớn
Bất ngờ yêu và bất ngờ chia tay
Tôi chợt hiểu không gì là mãi mãi
Nên nhọc nhằn trước cái gọi "Ngày Mai" !
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#19 —
13.05.2006 11:23
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-20 13:02:53Trần Quốc Bảo>
Tạ Lỗi
-Trần Quốc Bảo-
Tôi đã nguyện với lòng không viết nữa
Những vần thơ thắp bằng lửa con tim
Như sông xa chảy từng khúc êm đềm
Buồn cách trở mới thành ra nỗi nhớ
Tôi sợ lắm nếu thơ lìa nhịp thở
Ý cạn nguồn từ bỏ mọi đam mê
Chỉ còn tôi với một bóng đi về
Niềm mơ ước tắt giữa trời khát vọng
Không cảm xúc tâm hồn thôi ảo mộng
Mùa lá rụng chẳng còn biết bâng khuâng
Ngắm mưa bay lòng tôi hết lâng lâng
Không cảm xúc tình yêu thành chai cứng
Thành phố ngủ tôi vẫn làm cây đứng
Suốt bốn mùa nhìn bận rộn sau lưng
Trốn vào thơ tôi là kẻ dửng dưng
Trước danh lợi đâu màng chi vật chất
Tôi từng quyết giam thơ vào ngục thất
Nhưng nhiều lần bắt rồi lại thả ra
Nên người cứ mãi một đời chê trách
Mỗi bài thơ vẫn cứ một bông hoa
Chẳng cách nào cho cảm xúc vắng xa
Nhìn mùa thu tôi vẫn còn xao xuyến
Có những đêm cùng tình yêu trò chuyện
Mọi ngôn từ điều chan chứa dung hòa
Thơ của tôi đâu trau chuốt mượt mà
Đầy hoang tưởng lại là niềm hạnh phúc
Thực tế bất hạnh ta cần mi cầu chúc
...Đành tạ lỗi với người tôi vẫn thích làm thơ
3-1-2005
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
Yêu Thơ - Yêu Em
-Trần Quốc Bảo-
Anh của đất trời với cỏ cây
Của muôn hoa lá thắm những ngày
Của em và bao người con gái
Mỹ miều trong những vần thơ say
Đơn sơ tình ý ngự mắt ai
Anh viết tặng riêng tiếng thở dài
Tặng lúc cô đơn về mỗi tối
Bỏ buồn chăn gối giấc liêu trai
Yêu nhiều nào dám mộng tương lai
Chỉ biết rằng thương mến đọa đày
Chỉ biết con tim nhiều lý lẽ
Dù thực tế tình lắm chông gai
Anh sợ rằng thơ chớm nhạt phai
Nên tình nào viết tặng riêng ai
Chỉ hiểu lòng anh em sống mãi
Cùng bao yêu dấu bước miệt mài
14-5-2006
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#21 —
04.01.2006 17:39
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 06:07:36Viet duong nhan>
Chủ Nghĩa
-Trần Quốc Bảo-
Miếng ăn là miếng tồi tàn
Tự Do ơi chớ đầu hàng hai tay
Ngửa xin đen bạc về xài
Ta thà chết giữ lòng hoài trắng trong
Với Mẹ hiền, với Non Sông
Bạn bè ta đó góp công xây đời
Độc Lập phấn đấu cùng người
Ngày mai Hạnh Phúc mỉm cười trên môi
4-1-2006
r
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#22 —
04.01.2006 17:46
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 06:04:47Viet duong nhan>
Chí làm trai
-Trần Quốc Bảo-
Chí làm trai vẫy vùng trong bốn cõi
Ta làm người tội lỗi với cha ông
Nghiệp thi phú đã nặng gánh tang bồng
Lòng ủy mị khiến ta thành yếu đuối
4-1-2006
Mẹ Việt Ơi!
-Trần Quốc Bảo-
Mẹ Việt ơi con vạn lần từ chối
Chiếc áo đẹp của những kẻ ngoại lai
Với quê hương con chẳng đủ sức tài
Nhưng khao khát trải lòng vì chính nghĩa
4-1-2006
r
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#23 —
04.01.2006 17:48
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 06:10:22Viet duong nhan>
Phút Suy Niệm
-Trần Quốc Bảo-
Thừa và thiếu ngôn từ tôi lấp lững
Vắt sức mình cố vẹn cái tứ thơ
Bút mực nằm trên trang giấy dại khờ
Phút suy niệm khiến lòng tôi hoài cảm
4-1-2006
r
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#24 —
04.01.2006 18:08
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 06:13:29Viet duong nhan>
Thơ Người - Thơ Tôi
-Trần Quốc Bảo-
Người dẫu tài ba, thơ ca một túi,
Đi tìm đổi mới bắt nhịp buồn vui
Tôi chỉ cúi đầu trước những ngậm ngùi
Mà xưa cũ cùng thời gian nông nổi
Người vượt đèo cao ngộ ra chân lý
Tôi nằm chờ thời vô vị vần thơ
Trả cho ai một vốc tình nặng nợ
Người chớ dại cười nước tát vỡ bờ
Người ngất ngưỡng, thoát y tâm lộ liễu
Phơi thân mình băng hoại giữa nắng mai
Tôi rụt rè, vần ý thoáng thở dài
Nét hoài cổ gợi hồn tôi xao xuyến
Tôi an phận, mặc thơ người giả điên
4-1-2006
(Kính người Bạn Thơ)
r
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 282
Từ: 15.11.2004
Trạng thái: offline
Vu Vơ Về Thiên Tài
Thế nào là thiên tài
Có phải là thiện tai ?
Chấp hai tay ta vái
Đừng gọi ta thiên tài !
2/1/06
Đỗ Ngọc
Tôi Viết
Tôi viết về lý tưởng
Khi tôi mất niềm tin
Tôi viết trong tưởng tượng
Thế gian chỉ có mình
Đánh lừa mắt độc giả
Bằng con chữ vô ngôn
Hằng ngày tôi trả giá
Bằng tràng tiếng cười buồn
Tôi viết về cao quí
Khi tôi quá nghèo hèn
Tôi viết trong mộng mị
Sự thật - giả trắng đen
Tôi viết về cái tôi
Khi màn đêm giăng phủ
Tôi viết trong tiếng nói
Lời thật của lòng mình
Rằng cái tôi viết chẳng là chiếc đinh
Để đóng vào trái tim của ngàn người tội lỗi
Mù mắt vì tiền
Mụ đầu vì tiền
Biến chất cũng vì
tiền
Tôi viết về tính điên
Của ngày bình thường lạ !
2/1/06
Đỗ Ngọc
p/s : ta chứ không phải tôi và thiên tài không viết hoa
Ngọc rút 2 bài thơ này từ chùm thơ ngày 2/1 post tặng Bảo. Ngọc định tặng nó cho riêng mình thôi. Lâu lâu ngẫm về nó một chút cũng hay nhưng chả hiểu sao sau khi đọc mấy bài Bảo vừa post lại muốn post cho các bạn xem. Thân !
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#26 —
05.01.2006 17:54
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 06:18:32Viet duong nhan>
Cây Bút Bi Của Tôi
-Trần Quốc Bảo-
Tôi giận cây bút bi
Lòng toan định ném đi
Nhưng ngẫm suy thật kỹ
Bút nào có tội gì
Nào bạn hãy nghe đây
Lời trần tình cây bút
Viết ra điều trong đục
Theo cảm xúc của tôi
Tình yêu không có lối
Cho ngưòi vào rồi ra
Tôi một thời hoang dã
Trong nét bút tâm hồn
Nhỏ bé là trí khôn
Hiểu đời chưa hiểu hết
Trái tim nhiều đoạn kết
Theo số phận lênh đênh
Cây bút vẽ thác ghềnh
Cái tôi ơi cứng cõi
Tôi thật thà đến nổi
Thuỷ chung cả với tôi
Cây bút lại bồi hồi
Khi niềm tin hấp hối
Viết những điều giả dối
Tội lỗi cùng đôi môi
Dòng chữ cứ ngả dài
Thành đòn gánh trên vai
Buôn ngôn từ vốn liếng
Chẳng bán chỉ để xài
Mỗi ngày cây bút viết
Câu chuyện tình đời tôi
Giận cây bút không thôi
Gieo buồn trong nỗi nhớ
Vần ý con trắc trở
Run rẫy đôi tay gầy
Khẳng khiu một thân cây
Trơ mình nơi hoang lạnh
Dù giận, nhưng quý lắm
Cây bút của tôi ơi
Diễn đạt buồn và vui
Theo sự đời lắt léo
5-1-2006
***Bài đã đựoc đưa vào TV***
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 282
Từ: 15.11.2004
Trạng thái: offline
Trích đoạn: Trần Quốc Bảo
Thơ Người - Thơ Tôi
-Trần Quốc Bảo-
Người dẫu tài ba, thơ ca một túi,
Đi tìm đổi mới bắt nhịp buồn vui
Tôi chỉ cúi đầu trước những ngậm ngùi
Mà xưa cũ cùng thời gian nông nổi
Người vượt đèo cao ngộ ra chân lý
Tôi nằm chờ thời vô vị vần thơ
Trả cho ai một vốc tình nặng nợ
Người chớ dại cười nước tát vỡ bờ
Người ngất ngưởng, thoát y tâm lộ liễu
Phơi thân mình băng hoại giữa nắng mai
Tôi rụt rè, vần ý thoáng thở dài
Nét hoài cổ gợi hồn tôi xao xuyến
Tôi an phận, mặc thơ người giả điên4-1-2006
(Kính người Bạn Thơ)
Hôm nay , đọc lại bài thơ của Bảo , Ngọc mới giật mình. Sorry vì lần trước đọc không kỹ. Cứ cho là sơ xuất trong cách đọc đi. Chả trách , Ngọc có lý do vì sao không đọc được hết 1 bài thơ của Bảo nên cũng chẳng cảm thấy lỗi phải gì
. Ngọc chỉ muốn hỏi lại Bảo nghĩ gì mà viết cái câu cuối đó dzạ? Haha Bảo hiểu hết nghĩa chữ " điên thơ " đó là gì không mà thốt lên thế? Và giới hạn nào cho " điên thật " và " điên giả "? Hì , tiếng việt của mình thật tuyệt. Cho ra những ý nghĩa tồi hay không tồi do cách mình nói Bảo à ! Lắng nghe và chấp nhận là 2 trong những yếu tố để thành công nhưng cẩn thận trong lời ăn tiếng nói cũng không kém lằm đâu.Thân !
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#28 —
06.01.2006 18:42
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-06 18:52:44Trần Quốc Bảo>
Ngọc đừng nhạy cảm quá, bài thơ này chỉ dành cho một người bạn khác thôi, nên cái điên của họ thì mặc họ, họ có giả điên hay thật sự diên với Bảo chẳng quan tâm, cứ vô tư đi mà nhẹ gánh tâm hồn, cứ trút hết lòng mình để đựơc nhìn thấy lại mình... Chúc vui vẽ!
Cẩn thận trong lời ăn tiếng nói, Bảo đã chọn AN PHẬN, Bảo biết chấp nhận sự AN PHẬN, và Bảo lúc nào cũng luôn lắng tai nghe, thừa hiểu cái THIẾU và cái DƯ của mình, Bảo ko thể bổ sung đựơc những cái thiếu đó ở hiện tại nhưng chưa hẳn tương lai không thể bổ sung. Tốt nhất nên AN PHẬN, mặc ngưòi khác nghĩ thế nào, Bảo hài lòng với những gì mình đang có. Chúc vui vẽ!
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#29 —
06.01.2006 18:44
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-05 09:26:46Viet duong nhan>
Nếu có thể làm lại từ đầu
-Trần Quốc Bảo-
Nếu có thể làm lại từ đầu
Tôi xin được quên đi tất cả
Và lòng mình vô cùng gan dạ
Dám đối đầu trứơc bão tố phong ba
Nếu có thể cho mọi chuyện đi qua
Tôi có dại mới lại tìm quá khứ
Hãy để cho tâm hồn tự ru ngủ
Thèm như chim ngọng suốt ngày líu lo
Nếu đựơc đừng bắt tôi phải đắn đo
Khó nhọc chọn lựa từng con chữ
Trong hàng tá bài thơ xưa cũ
Một bài thơ nguyên vẹn tặng tình đầu
Nếu vết thương đừng in hằn quá sâu
Tôi quyết chẳng cúi đầu em ạ
Chẳng bao giờ phải nằm ăn vạ
Xin tình yêu- nhục nhã...Thằng đàn ông
Chỉ có điều,
Nếu có thể làm lại từ con số không!
6-1-2006
r
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 372
Từ: 17.12.2005
Trạng thái: offline
#30 —
06.01.2006 18:46
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 05:27:41BĂNG NGUYỆT>
Điên
-Trần Quốc Bảo-
Mỉa mai hạnh phúc để đựơc gì cho em
Ngoài cái lộng ngôn vô lề thói
Trái tim anh câm ngu sao mà nói
Lời không phải của mình
Lời trái ngựơc với niềm tin
"Hạnh phúc để cho hơn là nhận"
Bản tính đàn bà làm chết thằng đàn ông- thiệt giận
Thứ lỗi cho những ích kỷ đi rong
Ừ thì anh tập hợp rỗng
Em cứ ra đi khi lòng muốn đi
Nứơc biển tự đun bằng hoả lực ông trời
Anh tự thiêu mình bằng nổi nhớ sinh sôi
Hạnh phúc mồ côi
Đêm lộng ngôn vành môi em chợt ứơt
Tìm môi anh xấc xựơc
Chia tay đành đặt cựơc thời gian
Bào mòn nhân phẩm giả loài sói lang
Rú giữa đêm nhân loại vừa dỗ giấc
Từng sợi thần kinh cà giật
Tiềm ẩn vô vàn miền ký ức chưa đặt tên
Giữa nhớ và quên
Trái tim câm bắt đền câu chữ
Chiếc lưỡi bị cắt, dối trá rên hừ hự
Hạnh phúc anh chưa đồng ý cho...
Sao em lấy mất rồi
Ghét! Về đi..
Về với người...
Nhớ cho anh xin lại những nhát roi
Em quất bằng năm tháng!
6-1-2006
***Bài đã đựoc đưa vào TV***
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
★
★
★
★
★
0