📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Trang Thơ Trần Quốc Bảo

182 trả lời, 24.392 lượt xem — Trang 6 / 7
Van Em Đừng Buộc Trói Đời Nhau
-Trần Quốc Bảo-


Van em đừng buộc trói đời nhau
Bằng hồn thơ cũ đã nát nhàu
Nghìn vạn lời yêu toàn mộng ảo
Thương nhớ giờ chừ chỉ đớn đau

Hồn thơ vương ý nhạc cung sầu
Khắc khoải miên trường hận canh thâu
Nỗi niềm xưa ấy nào ai thấu
Mơ chi năm tháng bạc mái đầu

Muôn kiếp không thành chuyện ước mơ
Đời anh chưa học lấy chữ ngờ
Van em mai dẫu xa đừng nhớ
Nhớ chỉ thêm buồn, tội hồn thơ!

Mình coi như mình chẳng biết quen
Xa lạ nhìn nhau chả lụy phiền
Kiếp này tình chưa lần hiện diện
Trong tim ta một thoáng bình yên

22-4-2006
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Sợ Lắm
-Trần Quốc Bảo-


Anh sợ lắm nhỡ em không về lại
Khối tình con năm tháng sẽ nặng lòng
Buồn chất đống, và sầu đổ ra sông
(Biết người ta có còn mong với nhớ?)

Anh sợ lắm nhỡ mai kia tình lỡ
Em hững hờ dù cả trong giấc mơ
Lỗi hẹn hoài cho anh mãi đợi chờ
(Biết người ta có như mình đau khổ?)

Anh sợ lắm nhỡ thuyền không bến đổ
Tương tư chiều anh tự dỗ quạnh hiu
Nghe cô đơn vây chặt mọi cô liêu
(Biết người ta có khóc nhiều vì tủi?)

Anh sợ lắm nhỡ nhịp tim bùi ngùi
Xa vắng em, nụ cười thôi chợt tắt
Sống làm sao khi cuộc đời chát ngắt
(Biết người ta họ có phụ mình thôi?)

29-4-2006






Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề
-Trần Quốc Bảo-


Ở nơi anh giờ mùa đã thay lá
Còn nơi em chắc mưa đã thôi rơi
Vá lại tim khi tình rách tả tơi
Yêu thương đó vẫn ngàn đời phong kín

Ở nơi này ngày chỉ có lặng thinh
Đợi đêm về mới đành buông tiếng nức
Biết đâu chừng vẫn còn niềm day dứt
Sau trăm năm mới thấy hết đọa đày

Ở nơi đó nắng sưởi ấm hồn ai
Mà nơi đây cõi lòng anh chợt rét
Bụi mù mờ mắt trong mắt nhoè nhoẹt
Cuối đoạn đời cay đắng chợt lên ngôi

Ở nơi nào mình vĩnh viễn xa xôi
Dù mong gặp cũng lỡ rồi duyên phận
Niềm hối tiếc đeo bám mỗi bước chân
Sao ta vẫn chẳng thể dừng thương nhớ.

29-4-2006


Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Thương về ngày trước
Trần Quốc Bảo


Em bây giờ,
em sống ra sao?
Có nhớ tới anh,
có thương về ngày trước
Có còn mang theo những vết đau trầy sước
Làm hành trang để đi đến trưởng thành

Đừng buồn bã
khi phải sống xa anh
Ngày xưa ấy 
cũng đừng nên lưu luyến
Tình yêu với chúng mình không còn hư huyễn
Thế giới thần tiên đã chết bởi trò chơi trẻ con

Em bây giờ
vỏn vẹn một lối mòn
Cho anh qua
biết bao lần kỷ niệm
Anh nhớ mãi phút giây mầu nhiệm
Nụ hôn đầu ngộ nhận chỉ nhịp tim

Tiếng yêu đầu
như cánh gió qua thềm
Ánh mắt đầu
chỉ êm đềm nửa thoáng
Đôi ta đều biết rồi sẽ là dĩ vãng
Cứ hoài cố tình gây khổ cho nhau

Em bây giờ,
em sống ra sao?
Anh vẫn chàng trai dạo nào em biết
Có điều tình yêu không còn cuồng nhiệt
Với anh, hay với một ai kia

Ngán ngẫm nhìn
những cuộc chia lìa
Nghĩ về em, và thương về ngày trước
Nông nỗi tạm ví như giọt nước
Tràn ly rôi...mới chịu vỡ tan.


5-8-2004


Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-06 01:02:16Mỹ Trinh>
Mai có còn thương?

Mai anh về khép đêm sau cánh cửa
Thơ vẫn sầu như từ thuở yêu nhau
Mai đã xa dấu kỷ niệm phai màu
Anh còn nhớ khi thơ gieo mầm mới?

Mai em về nằm im chờ đông tới
Vẽ vu vơ bài thơ mới đượm hồng
Bên một góc đời đặt nhánh hư không
Đành khôn lớn bằng mảnh lòng vụn nát

Mai anh về có còn nghe bài hát?
Miên man tình buồn, ngan ngát hương thơm
Nụ hôn môi thiêu lửa cháy mùa rơm
Hay quên hẳn những lần cơm chung chén?

Mai em về nghe gió đông nghèn nghẹn
Bước anh qua bẻn lẻn gọi tên thầm
Em cúi đầu nghe thương nhớ về thăm
Trên bàn phím bao giờ câm tiếng nấc?

Mai anh nhé bình yên về cửa phật
Khấn cho nhau đừng quên thật bao giờ
Một lần nào lòng chợt thoáng bơ vơ
Qua lối cũ nghe bài thơ huyễn mộng

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Mỗi tôi và tôi
Trần Quốc Bảo


Cái tôi ơi hãy đứng lên
Đi về một hướng buồn tênh không người
Mặc cái tôi khác khóc cười
Vay thương hại ở lòng người xót đau

Cơ hồ tôi như chiếc phao
Xì hơi, lép vỏ dạt vào đảo hoang
Ngủ quên cùng với cơ hàn
Chuyện cơm áo..., tịch tình tang...hững hờ

Của cải góp nhặt chỉ thơ
Nửa đời lao lụng bơ phờ trí tâm
Nẩy sinh chi kiếp con tằm
Nhã hoài vướng sợi trăm năm - tật nguyền

Hai mình một thể oan khiên
Hai tâm hồn, một xác gắn liền tôi ơi!
Còn đây phân nữa cuộc đời
Cái tôi khác hay ngỡ ngàng - chính tôi!

6-1-2006
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Người Ta
Trần Quốc Bảo

Hồn nhiên ca hát giữa đời
Ru quên tiền kiếp, ru hời tiền thân
Trót dại vay chút nợ trần
Để giờ trả mãi, trả lần chửa xong
Đời là bể khổ mênh mông
Người muôn cạm bẫy, đục trong khó lường
Tìm đâu ra bóng yêu thương
Nhớ rằng hạnh phúc vô thường mỏng manh
Ngây thơ ngỡ cuộc đời lành
Nên cười vui kiếp nhân sanh thuận hòa
Bẽ bàng...cũng cõi người ta!
Lang thang tìm đạo nhận ra cõi mình
Ru buồn mấy cuộc điêu linh
Cốt tiên lầm lạc sầu nghinh nghinh sầu.

12-9-2007
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm qua
Trần Quốc Bảo

Hằng Nga về chốn quãng hàn
Tiếc chàng Hậu Nghệ nhỡ nhàng mối duyên
Vầng trăng ai thấu niềm riêng
Chia tình non nước, chia miền ước mơ
 
Đêm qua, à có gã khờ
Ngắm trăng, nốc cạn bơ vơ đời mình
Bây giờ xa hẳn cuộc tình
Nghe từng thương nhớ vô tình ra đi
 
Trầu cau từ thuở biệt ly
Tới nay lệ đã ráo mi tình sầu
Từ em nhẹ bước qua cầu
Đêm qua, có kẻ rầu rầu thở than

17-10-2007


Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Tình dại khờ
Trần Quốc Bảo


Tại sao tôi cứ phải yêu
Cô nàng chưa hiểu "tình yêu" là gì?
Chắc tại em quá thơ ngây
Nên lòng ngại tỏ tình này xa xăm

Phải rồi ngày ấy năm năm
Trong cơn mưa bụi âm thầm tìm em
Bụi mưa lất phất êm đềm
Như cùng chung một nỗi niềm giống tôi

Mưa ơi, hãy nói hộ lời
Rằng tôi rất rất yêu người thiết tha
Đoan trang lại lắm dịu dàng
Mưa ơi, hãy nhắn với nàng câu yêu

Ngỡ là mưa cảm thông nhiều
Ngờ đâu mưa cũng làm liều yêu em
Nhìn mưa đỗ giọt bên thềm
Ngày ngày tôi vẫn buồn thêm ngày ngày

Nghĩ lại thiệt mắc cười thay
Ước gì ta được lúc này làm mưa
Cái thời cắp sách hôm xưa
Ngây ngô, ngờ nghệch dễ ưa vô cùng

Em ngồi mưa cũng ngồi chung
Em đi mưa cũng theo cùng gót chân
Mưa ôm em rất ngập ngừng
Rồi ui múa hát, bất thần...tôi ghen.

Tưởng rằng tình ủ thành men
Đợi chờ mãi chắc tình nghèn nghẹn đau
Lớn rồi, em lớn rồi sao?
Bao nhiêu vơ vẫn hòa vào hư không

Tôi yêu nàng thật trắng trong
Nên tình khờ dại thật lòng ước mơ
Tình thương bố mẹ, thầy cô
Bao giờ em mới bất ngờ cho tôi

Nhưng rồi chỉ một sáng thôi
Cơn mưa qua ngõ buồn ơi là buồn!
Mưa đem lời lẽ đáng thương
Kèm theo cả cánh thiệp hồng thêu hoa

Tôi nghe nàng sắp đi xa
Tình thương xót lại vẫn là trao ai
Đời tôi thôi kể từ nay
Tiếng "yêu" cất giữ (làm) quà ngày tiển em.
[/align]
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-26 17:22:35trieuam>
VŨ ĐIỆU
 
(Mến tặng bạn mới quen - Thi hữu Trần Quốc Bảo)
 
Thánh thót rơi một miền dĩ vãng
Lay động hồn những quãng cung ngân
Tiếng yêu trong lắng trong ngần
Xoay thành những bước thiên thần gửi trao.

 
Long lanh nắng ngọt ngào hơi thở
Ma mị tình chuỗi vỡ ly tao

Hương say hạnh ngộ tình trao
Chạm lên tim nhỏ rơi vào miền xưa.

 
Mát rượi hồn hạt mưa nhảy múa
Thoát ly đời diêm dúa xảo ngôn
Nghiêng tay xin gởi lại hồn
Cho người yêu dại một hôm phượng hồng.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bài "Vũ Điệu" của Triều Âm thật nhiều! Chúc Triều 1 Âm chủ nhật vui vẽ!
 
Viết cho ngày xa em
Trần Quốc Bảo
 
Anh là thằng bạc bẽo
Nên không xứng với người quá trong trẻo như em
Tình yêu nơi em yếu mềm
Anh không đủ sức tạo niềm tin vững chắc
 
Đôi khi anh muốn tự mình dẫn dắt
Lối em quá thơm ngan ngát hương cau
Thượng đế xây những chiếc cầu nối tới lòng nhau
Nhưng đâu có cho ta biết chốn nào là hạnh phúc
 
Anh mang một tâm hồn vẫn đục
Đừng buộc anh phải phụ phục trước thánh thiện tình em
Anh xoải cánh như chim,
Lạc bầy như ngựa hoang rong ruỗi tìm định số
 
Thảm cỏ nào cũng không còn trống chổ
Thảo nguyên rộng mênh mông, mà chật chội phía anh
Thôi em cứ đi, anh níu kéo chằng đành
Thôi em cứ đi, anh thành ra lạc lõng
 
Em thuộc về cõi mộng
Em hồn nhiên hoa cỏ, em thơ ngây...
Đừng khóc nữa, anh bạc bẽo thế này
Đừng giận nữa, kẻo héo gầy ước vọng
 
Xa anh, em mới đủ đầy cuộc sống
Chẳng lo tiền nong
Chẳng lo chợ búa
Chẳng nhọc nhằn cơm áo
 
Xa em, anh buồn ngơ, buồn ngáo
Tình yêu anh không thèm hát dạo, ngửa tay xin
Tự ái, làm khổ cả chúng mình
 
Xa em, sẽ không còn gì tốt đẹp nhất
Ngoài anh
Một thằng tôi nghèo nàn!
 
27-1-2008
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Về..., Em về đi!
Trần Quốc Bảo
 
Đã từ lâu ta chán nản lắm rồi
Những mối tình vô thủy lại vô chung
Em về đi phím lỡ với tơ chùng
Không vướng bận cũng xin đừng mong nhớ
 
Dẫu biết cõi trần gian đầy tạm bợ
Thân lãng du phiêu bạc nẽo chợ đời
Nhặt nhạnh gì sau ngày tháng đam mê
Ta chán cả bao ủ ê đường mật
 
Em về đi đã xa rồi chân thật
Thì nói gì tới tổn thất tình yêu
Trả cho ta hết roi vọt cưng chiều
Hồn rách nát chớ thêm điều gian dối
 
Em gán cho ta tội danh phản bội
Đời gán cho ta kẻ thay đổi vong tình
Thế giới này cao thượng chỉ có mình
Ta xúc xiểm đến thần linh phải nể
 
Ừ, xa hoa! Ừ, nhung lụa, đẹp đẽ thế
Em về đi theo tiếng gọi sang giàu
Trái tim em đen bạc biết chừng nào
Ta nhận đủ cả khi lòng thoi thóp
 
6-2-2008
 
 
 
 
 
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Tình theo quan họ
Trần Quốc Bảo

 
Ngựa ô thương nhớ kiệu vàng
Ai đem câu hát mơ màng sáo bay
Người xưa trâm vắt lược cài
Theo tình quan họ dặm dài trông mong

 
Chiều buồn ra đứng bờ sông
Người xưa rời bỏ bến lòng truy hoang
Ngựa ô đánh rớt kiệu vàng
Duyên nàng lỡ bén, tim chàng lệ rơi

 
"Liền anh, liền chị, liền đôi..."
Sao mình tôi vẫn lẻ loi lối về
Sông sâu chìm nổi câu thề
Ngày người đi vẫn tứ bề bão giông

 
Ngựa ô buộc mối tơ hồng
Kiệu vàng chửa thắng mặn nồng chửa nguôi
Đò ngang, đò dọc, ngược xuôi
Tôi không một chuyến đò trôi cập bờ

 
Đừng về, đừng vội tàn mơ!
Trăm năm vỡ mộng sầu chơ vơ sầu
Tình theo quan họ qua cầu
Hội tan khuất bóng ngàn dâu một người.

 
25/8/2004
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
Trần Quốc Bảo

 
"Tình yêu" hai chữ tầm thường
Một người nhớ, một người thương - đợi chờ
Lúc thức cũng ở trong mơ
Khi say bát đảo hồn thơ ngã dài

 
Một lời nói khéo mỉa mai
Một câu giận dỗi cũng hoài xót đau
Nửa đêm tóc rối, áo nhàu
Tương tư thờ thẩn ra vào ngẩn ngơ

 
Vội vàng nâng bút đề thơ
Có yêu mến, có dại khờ rất duyên
Em còn giữ nết ngoan hiền
Đoan trang thế vẫn niềm riêng chất chồng

 
Tình trong lễ giáo gia phong
Mẹ cha đặt để chuyện chồng, chuyện con
Bao lời thề biển hẹn non
Mình tôi vàng đá, sắt son buổi đầu

 
Tôi nào dám trách em đâu
Tình yêu như nước qua cầu chảy xuôi
Dẫu sao thì chuyện đã rồi
Thơ tôi có một bóng người qua tim.

 
8/12/2004
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Em hãy về đi
Trần Quốc Bảo
 
Về đi em, khép chuyện tình xưa lại
Lưu luyến này cho phút cuối đê mê
Vòng tay tôi không giữ nổi câu thề
Nên người ta mới thuận ưng tình mới
 
Về đi em, mai còn vui ngày cưới
Sân ga chiều đã vắng chuyến tàu yêu
Đoạn đường đời mặc gió thổi hắt hiu
Tôi còn đứng thả tình trên bến đợi
 
Rồi mãi mãi cách xa nhau vời vợi
Xót làm chi, tôi... một kẻ bên lề
Vui lên em xin đừng chớ ủ ê
Duyên với nợ sẽ tàn trong một tối
 
Về đi em, em chẳng hề có lỗi
Giấu nghẹn nghèo hãy can đảm xa tôi
Những hỡi ơi, cao xanh người có thấu
Một người thương nên hoá đá ngậm ngùi
 
14/12/2004
 
 
 
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Thư Cho Mẹ
Trần Quốc Bảo


Xin lỗi Mẹ, Mẹ thân yêu !
Con không cách nào quay đầu lại được nữa
Phía trứơc là biển "Thơ"
Sau lưng là đồi "Mộng"
Mẹ ở giữa càng làm con rối lòng.

Bà mẹ nào sinh con chẳng ước mong
Con - sau này trở thành người hữu dụng
Con hiểu cả qua những ngày bé bỏng
Mai sau nhớn rồi
Con thành người khác
Mẹ buồn không?

Và Mẹ đừng...
Đừng trách con như Dã Tràng biển đông
Mãi xe hoài bao điều vô vọng
Hoài bão nào cũng cần phải sống
Cổ tích của con từ Mẹ mà ra

Con xin Mẹ,
Mẹ đừng buộc con lìa xa
Một nàng thơ
để cưới về cô vợ
Con tin rằng linh hồn mình tắt thở
Mặc trái tim hoá đá dại khờ .

Xin phép Mẹ cho con được vu vơ
Giống người xưa thích thả mây, đón gió
Sống thực tế trong khuôn khổ thiệt khó
Thà hư ảo chẳng thấy dối lừa nhau.

Con đã yêu và say đắm biết bao
Thế giới thần tiên
chỉ mình con huyễn hoặc
Mười sáu si thơ - con là người trầm mặc
Mười tám đa sầu, hăm mốt đa đoan

Thơ con viết bình dị như chính con
Không mấy hay, cũng ngập tràn ý tưởng
Dẫu ý tưởng cũ rích

Xin mẹ đừng đóng khung điều ham thích
Đừng ép con khô khan với chính mình
Vì biết đâu trong mỗi lúc thất tình
Thơ con viết lại chính niềm an ủi.

(30 tết - 8/2/2005)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề
Trần Quốc Bảo


Mùa xuân trước con chẳng hiểu nổi mình
Mùa xuân này cũng chẳng hiểu nổi con
Vẫn ồn ào như sóng
Vẫn lang man như thuyền
Con có cõi sống riêng

Mẹ đừng chạm vào đa cảm trái tim
E phá vỡ những mạch nguồn cảm xúc
Con hoàn toàn nghiêm túc
Mặc tình nàng thơ buông thả thiết tha

Đường đi đến tâm hồn thì vừa dài, vừa xa
Họ rẽ tắt mong tìm điều bí mật
Sự thật con che giấu
Ái tình con ru ngủ
Họ như người bị loà.

Con khổ tâm nhưng mà chẳng nói ra
Họ ngốc nghếch hay tự con ngốc nghếch
Cái tâm thơ bị lệch
Nên cái tầm nhìn cũng chênh chếch, hớ hênh

Nỗi buồn vốn không tên
Con đi tìm sự lãng quên vô ích ư
Mẹ đừng nhìn con như nhìn đứa vô tích sự
Con đau...con đau...

Thuỷ chung có thật sao?
Chỉ mình con đơn phương
Người yêu con đã rời bỏ tình trường
Con thuộc tên chiến bại
cuối thế kỷ hai mươi.

Mẹ hết lắc đầu, rồi lại mỉm cười
Sự khoan dung khiến con thêm mắc lỗi
Thôi đừng cố tìm chi điều bí mật
Đừng cố hiểu con để làm gì
chỉ tổn thương...tổn thương...
Mẹ thôi!

(Mùng 1 tết - 9/2/2005)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Giá mà
Trần Quốc Bảo


Giá mà
nắm được bàn tay
Giá mà
có thể yêu ngay tức thì
Tại em hay dỗi hờn chi?
Tại em quá đổi kiêu kỳ, ghét không!

Giá mà
chín đợi, mười mong
Giá mà
em biết tôi trông, tôi chờ
Sao em lòng mãi hững hờ
Sao em chẳng dịu dàng mơ cuộc tình

Giá mà
chung bóng, chung hình
Kiếp này tôi chỉ yêu mình em thôi
Con trai
vốn chẳng nói suôn
Một lời khi thốt
chín con chuồn chuồn khó theo

Giá mà
em biết mì nheo
Cho tôi có cớ đi theo dỗ dành
Em như
trái chín đầu cành
Tôi khao khát giấc mộng lành trăm năm.

Giá mà em đến âm thầm...

22/2/2005
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu một mai anh không làm thơ nữa
Trần Quốc Bảo


Nếu một mai anh không làm thơ nữa *
Hết còn ngạc nhiên trước sự sống chảy quanh
Dẫu bốn mùa là buồn vui, thăng trầm
Anh không thể cho em điều mới lạ

Không làm thơ anh rời xa tất cả
Những mộng mị, những luyến ái tình trường
Còn lại gì trong nếp sống thân thương
Mà thực tế khiến hồn anh tẻ nhạt

Ngọn gió lùa, cơn mưa mùa nắng hạ
Giọt đắng cà phê bên điếu thuốc cháy lòng
Đứng trước mùa thu mà lầm tưởng mùa đông
Thiếu thi vị anh chẳng còn ấm áp

Rồi sẽ khép lại khung trời bão táp
Cái cuồng nhiệt khi yêu,
cái thuần khiết muôn chiều
Anh bình dị mang âm hưởng buồn thiu
Bởi tuổi trẻ nàng thơ anh lấy cắp.

Em đừng hờn, và thôi đi oán trách
Nếu một mai thơ cạn ý vì em
Anh vẫn yêu trong lặng lẽ êm đềm
Không rạo rực, không nồng nàn ngọn lửa

Nếu một mai anh không làm thơ nữa
Cảm xúc đâu? đam mê tắt lịm rồi
Chỉ mình em mãi mãi với anh thôi
Ôi "hạnh phúc" biết làm sao diễn đạt.

23/2/2005

*Ý thơ Xuân Quỳnh
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Miệt Vườn Nhớ Bậu
Trần Quốc Bảo
 
Miệt vườn trưa
ai ơ ầu
Khoan nhặt sầu thương quá
bậu mình ơi!
Tình rối ren
Khổ một đời
Đò xưa nay đã xa rời bến xưa.
Qua buồn
trách gió than mưa
Bậu đem ước hẹn ngày xưa theo cùng
Giọt đàn bầu
gợi thủy chung
Mộng tái hợp, mộng trùng phùng
tình nhau
Lòng nào lỗi hẹn trầu cau
Nhưng không duyên nợ kiếp sau hẹn về
 
2/5/2010
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trời mưa bong bóng phập phồng...
Trần Quốc Bảo
(Tặng riêng những mảnh đời vỉa hè)
 
 
Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ tôi theo chồng bỏ sông, bỏ bến
Sanh tôi mẹ chửa đặt tên
Tôi chào đời cũng lãng quên cội nguồn
 
Cù bơ, cù bất...ai thương?
Sống lây lất giữa vệ đường nhân tâm
Trời mưa nhiễu giọt lâm râm
Cha tôi đâu? Mẹ sao đành bỏ con?
 
Thân côi cút_ cánh chim non
Mưa lộp độp, mưa xói mòn tuổi thơ
Áo đẹp chỉ có trong mơ
Miếng ăn ngon chỉ mộng hờ ứơc ao
 
Tháng buồn, năm tủi, ngày đau
Cơm thừa, canh cặn xanh xao héo gầy
Nuôi tôi lớn vóc thế này
Cũng có lúc sống như  bầy sói hoang
 
Quẩn quanh lề thói ngang tàng
Nhìn bong bóng vỡ hai hàng lệ tuôn
Đời dạy tôi phải bất lương
Tôi răn tôi phải hiền lương với đời
 
Trẻ trai chỉ có một thời
Tôi không cha mẹ dốc đời cheo leo
Ngay thẳng trong cái khó nghèo
Thân cơ khổ...Chịu, dám trèo chi cao.
 
Cha ở đâu? Mẹ nơi nào?
Lá rụng về cội thiệt sao hở người?
Tôi thầm hy vọng thế thôi
Ôm cái đen bạc, ngồi cười hớ hênh.
 
Sanh tôi mẹ chửa đặt tên
Tôi chào đời cũng vội quên cội nguồn
Chim xa rừng nhớ, rừng thương
Tôi không mái ấm biệt đường trông mong
 
Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ đi lấy chồng con sống với ai?
Vắng cha thiếu hụt vòng tay
Thân côi cút ngã bóng dài cô đơn
 
7-2-2007
 
 
 
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Nhặt Lại Tôi
Trần Quốc Bảo

 
Cuối cùng tôi vẫn lại gặp tôi
Vậy trước tôi, ai từng là tôi đó
Mà sau tôi, có ai là hiểu rõ
Vậy cuối cùng tôi vẫn cứ là tôi

 
15-3-2007
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trái tim ngừơi tình
Trần Quốc Bảo

Tôi nằm trong một nửa trái tim
Của ngừơi tôi quý mến từng đêm
Của ngừoi tôi vẫn thừơng nhắn nhủ
Ngàn năm anh chỉ yêu mỗi em

Nàng cừơi trong một sáng rất duyên
Quanh tôi từ đó hết muộn phiền
Nỗi buồn theo gió chiều vỗ cánh
Nàng ru tôi giấc ngủ hồn nhiên

Tôi cảm ơn đời biết bao nhiêu
Nửa trái tim em thật mĩ miều
Em đến như lẽ thừong nên đến
San sẽ tình nhau bớt quạnh hiu

Từ đó mở ra chuyện tình yêu
Khi xa thì nhớ, nhớ thiệt nhiều
Khi gần lại thấy thênh thang lối
Lối nào cũng lạc phách hồn xiêu

Ôi nửa trái tim rất dại khờ
Tôi sợ mỏng manh và dễ vỡ
Tôi tâng tiu mãi, tâng tiu lắm
Chỉ ngắm mà yêu, chỉ dám mơ

Nàng tặng cho tôi nửa trái tim
Còn nửa phần kia bắt tôi tìm
Cả trái tim nàng muôn chuyện lạ
"Huyền thoại về thế giới lặng im"

Tôi khổ sở ghê, khổ tâm quá!
Nhỡ mà tình yêu ấy thoáng qua
Nửa trái tim kia thành gỗ đá
Tôi thề, hận hết thảy đàn bà!

Tôi thề, tôi sẽ chẳng tin ai
Nhưng chắc là tôi tin em hoài
Trái tim em đẹp màu con gái
Ôm nàng, tôi ôm trọn vòng tay

Ôm nàng tôi ôm cả tương lai
Tôi thấy trái đất thể ngừng quay
Để thời gian trôi dừng...dừng lại...
Có hai đứa khờ, yêu đắm say!

9-6-2007

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Bảo cho TN xin phép quậy một chút trên trang nhà của anh nha....[:D]
 
 
 
 
MỘT  NỬA  TIM   EM.
 
 
 
Chỉ nửa tim thôi,
anh đã cười.
Nửa phần còn lại,
chớ dễ ngươi!
Phải ra công kiếm,
tìm nữa đó.
Phải khổ, phải sầu,
mới quý vui!
 
Tự hứa cho anh
quả tim hồng!
Nhưng giờ chỉ nửa
để anh mong.
Bắt anh chờ đợi
và vật vã,
Để biết yêu em
thật mặn nồng!
 
Tim ngây dại đó
nói rất nhiều.
Mỗi giờ, mỗi phút
đập tiếng yêu.
Tại anh hờ hững
và nghi ngại,
Lo sợ vẫn vơ
thật tiêu điều.
 
Chỉ nửa tim thôi
chứa bóng hình,
Ngập tràn niềm nhớ
lẫn niềm tin.
Dành riêng anh đó,
đừng hờn dỗi.
Đòi cả nửa kia,
chỉ giỏi xin!
 
Mà thôi, em chẳng
khó nửa đâu.
Đã biết anh yêu
đến dạt dào,
Con tim bé nhỏ,
dù một nửa.
Vậy còn nửa khác,
em sẽ trao....
 
 
 
 
Tóc nâu.
 
 
 
 
 
 
 
 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-16 06:15:03Trần Quốc Bảo>
Biển Chiều
Trần Quốc Bảo

"Thời gian mãi nhuộm màu xanh cho biển
Sao chưa lần nhuộm tím tâm hồn tôi"
Chiều...rồi chiều...
Đứng đợi thế này thôi
Niềm tin đó, sóng cuốn trôi đâu mất

Đừng buồn nữa những yêu thương không thật
Biển chiều nay, từng đợt sóng lao xao
Phút cuối cùng mình chẳng thể cho nhau
Lời hẹn ước, như thủa nào em nói

Chiều...rồi chiều...
Chỉ bóng tôi ngồi đợi
Giữa mênh mông sâu thẳm của đất trời
Tôi đợi người,
...người có nghĩ tới tôi
Cô độc quá, biển chiều ơi có biết!

Chắc sẽ không bao giờ tôi nuối tiếc
Vở kịch tồi đoạn kết không người xem
Vẽ tình yêu trên bãi cát mịn mềm
Nhờ con sóng, tôi nhấn chìm mọi thứ

Biển vẫn mãi một màu xanh tình tứ
Tôi suốt đời vẫn quá khứ riêng mang
Và chắc em, em nào nguôi dĩ vãng
Thương ngày xưa nông nỗi mấy cho vừa

12-6-2007

[/align]
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Chia ly
Trần Quốc Bảo

Ta đã xếp lại ngày tháng cũ
Và bước đi như một kẻ viễn du
Cuộc hành trình ở phía sa mù
Không có em chỉ toàn là cô độc

Nàng úp mặt vào lồng bàn tay khóc
Ta lạnh lùng, đầu vẫn ngẩng lên cao
Hai trái tim đã không thuộc về nhau
Thì thiên đàng chỉ có màu lửa cháy

Trong tình yêu không cần người thương hại
Nàng và ta chẳng ai lợi dụng ai
Nàng úp mặt cho lệ tràn đôi tay
Ta quay đi với những ngày chán nản

Ta ra đi không gói gém hành trang
Chỉ mang theo mảnh linh hồn vở vụn
Sự nông nổi và bao chiều phóng túng
Tuổi thanh niên như phát súng ngông cuồng

Ta đã tự bắn mình tới bị thương
Yêu không trọn, thì buông nhau cho dễ
Nàng đã khóc, đơn thuần khóc ngạo nghễ
Nụ cười ta cũng kiêu ngạo không tòi

Cuộc chia ly, nỗi buồn chẳng lên ngôi
Có nuối tiếc để rồi không ai nhắc
Ta xếp lại nhiều năm trời hoang lạc
Cho riêng nàng còn khoảnh khắc đa mang.

16-6-2007
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Ngược

Trần Quốc Bảo


Em đến cuộc đời anh
Anh cứ ngỡ đời mình rồi quá đủ
Nhưng không
Đó chỉ là ảo tượng buổi đầu tiên
Buổi đầu thành ngộ nhận
Ngộ nhận lại thành nghi kỵ
Nghị kỵ trở nên dối trá
Van em!
Xin thứ tha cho vội vàng nóng nảy
Chớ trách
Tình yêu mình đi hai hướng ngược nhau

16-6-2007
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Mai
Trần Quốc Bảo

(Ngày mai, ngày cưới em sao?)
Người yêu nức nở nghẹn ngào ôm tôi
Tôi nghe sụp đổ đất trời
Ba năm hò hẹn, để rồi uổng công

(Ngày mai em bước theo chồng)
Sầu giăng tím cánh thiệp hồng vu quy
Có vui không hỡi người đi
Hay em chôn chặt xuân thì nơi nao

(Ngày mai mình chẳng còn nhau)
Xót xa em, ôm đớn đau...tôi về
Ba năm thương nhớ hẹn thề
Phút chốc bỗng đứng bên lề đời em

(Ngày mai xác pháo trước thềm)
Tôi ngơ ngác lặng nhìn em theo chồng
Tình mình thôi hết đợi mong
Tôi về phong kín cõi lòng âm u

(Ngày mai tôi chốn hoang vu
Tôi con đò cũ ngàn thu vắng người)
Em đi có trọn nụ cười
Chúc em hạnh phúc bên người thiết tha

(Ngày mai em của người ta)
Đâu riêng tôi nửa thì thà chửa quen
Em sang thuyền mới đi em
Đời tôi, tôi vốn đã quen dại khờ

Ba năm chỉ mộng ước hờ
Cũng đành khuất bụi khuất bờ trong nhau

1-7-2006
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Cũng có thể
Trần Quốc Bảo
 
Cũng có thể xuân không là duy nhất
Tự lòng ta em còn đẹp hơn xuân
Dù ta biết xuân ở mãi dương trần
Ta và em rồi sẽ thành tro bụi
 
Cũng có thể ta đã từng hắt hủi
Thậm chí ta từng xua đuổi rất nhiều
Ảnh giai nhân, muôn vàn thứ để yêu
Chọn riêng em cuối con đường xế bóng
 
Cũng có thể em chính thật nguồn sống
Nhẹ bên đời làm nỗi nhớ dịu êm
Ta không thể làm chủ được con tim
Phút gặp em, hồn đắm chìm, ngơ ngẩn!
 
Ta đã yêu, ta suốt ngày thơ thẩn
Ta ru em ngủ giấc ngủ thiên thần
Rồi một lần vướng phải nợ thi nhân
Mình gắn bó cả trăm năm gắn bó.
 
25-1-2008
 
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Bảo nói thế Ngọc cũng chả biết nói gì hahahaha nhưng đừng chối bỏ những gì vốn có. Dù sao lời nói dối có vẻ thành thật hay hơn là sự tự khiêm ^_* Vui nhé [sm=banana.gif][sm=clap2.gif]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»