📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mẹ

108 trả lời, 17.852 lượt xem — Trang 3 / 4
Mẹ 3
-Trường Phi Bảo-


(Mẹ bảo xứng lứa vừa đôi)
Lòng em vui mở hội rồi biết không?
Mơ pháo nhuộm má em hồng
Mơ mai sau nghĩa vợ chồng cùng anh

(Mẹ rằng hạnh phúc mong manh
Hai con khéo giữ, ngọt lành khéo chia)
Em cười sẽ chẳng phân lìa
Chẳng thay đổi bởi ai kia hẹn thề

(Mẹ mong trọn vẹn lối về
Đời bao vinh nhục đừng hề hà chi)
Yêu anh em chẳng ngại gì
Dẫu trong gian khó, dẫu khi khốn cùng

(Mẹ dặn mình phải thủy chung
Gừng cay muối mặn thơm nồng trầu cau)
Anh dìu em tới mai sau
Em theo anh mãi bên nhau không rời

16-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Về Quê Mẹ
-Trường Phi Bảo-


Ví dầu lắt lẽo câu tre
Con về quê mẹ sầu nghe trĩu lòng
Gập ghềnh vượt núi băng sông
Bờ kênh giáp với ruộng đồng cò bay

Con từ phố thị về đây
Chân chồn gối mõi lất lây cuộc đời
Đổi thiên thu lấy nụ cười
Đổi đen bạc lấy thảnh thơi an nhàn

Mẹ ngồi giã gạo bên sàn
Nhớ lời ru ngọt còn mang bên mình
Nương theo chốn cũ thâm tình
Con về tìm lại bóng hình Mẹ Yêu

30-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Chạnh Lòng

Quyển nhật ký viết cuộc đời của mẹ
Con lén đọc mà không khỏi xót xa

Trường Phi Bảo

Mẹ mười saú, tuổi đời mong manh quá!
Đường đi dài ai mà biết chông gai,
Mẹ cứ vui mơ hạnh phúc lâu dài
Mà đâu nghĩ cuộc đời đầy sóng gió.

Mẹ mười tám, tình yêu đầu đỗ vỡ
Người nghệ sĩ trao tặng vết thương đau.
Người bỏ đi khi nắng chửa phai maù,
Khi thanh sắc hoa vàng đi một nửa.

Hai mươi tuổi, mẹ ra trường làm giáo
Cô giáo nghèo lội bộ mỗi buổi trưa,
Những em thơ tung tăng nhảy nô đùa
Ôi, thương quá! cái thời là mây trắng.

Trên bến sông năm năm ròng như thế!
Người lái đò vẫn lặng lẽ mài công
Đưa lũ em khuya sớm chẳng nhọc lòng
Vào bờ bãi tương lai ngày sáng lạn.

Rồi bến vắng sông chẳng còn cô laí,
Nghiệp nhà giáo cũng từ đó chẳng mang.
Mẹ của tôi người đã bước sang ngang
Trong vết thương ngày trước vẫn chưa tàn

Năm tháng trôi dòng đời như con nước,
Những chuyện buồn, những ân ái gió bay,
Những điều sầu mẹ nào nói với ai
Người âm thầm mang trong mình cay đắng.

Con yêu mẹ cả đời không may mắn
Giận hờn cha sao lại quá vô tâm
Mưa hắt hiu, mưa buồn qua phố vắng,
Con chạnh lòng tiếc chuyện cũ xa xăm.

18-3-2003

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-23 05:41:10Trường Phi Bảo>
Má Đừng Gã Con
Trường Phi Bảo
 
"Má ơi, đừng gã con xa,
Chim kêu, vượn hú biết nhà má đâu!" *
Hoa cau ngan ngát nỗi sầu
Chồng xa con nhớ vườn trầu, mái gianh
 
Má ơi, đừng gã con nhanh
Con còn yêu quý đồng xanh quê mình
Lời ru tha thiết đậm tình
Ầu ơ...có đám lục bình trôi sông.
 
Con về sống tận quê chồng
Má ơi, ai sẽ bẳm trông cửa nhà?
Sức má cằn cỗi nua già
Chén cơm, đôi đũa, tách trà ai dâng?
 
Rồi mai cay đắng trăm phần
Bơ vơ cảnh lạ, nhớ gần nhớ xa
Van má đừng gã con mà
Mình nghèo, mình sống thật thà có sao!
 
Thương con má cậy sang giàu
Đêm đêm tựa cửa, bên lầu cao khóc thầm
Lệ như mưa rớt lâm râm
Dung nhan ủ dột con thầm xót xa
 
Má ơi, đừng gã con xa
Con van má đấy đừng mà...má ơi!
 
3-12-2006
 
* ca dao
Đăng nhập để trả lời
0
[color=royalblue]Mẹ Ngàn Đời
-Trường Phi Bảo- [/color]
[color=royalblue]

Mẹ ngàn đời vẫn ngự trị trong ta
Như vũ trụ ngàn đời được thu nhỏ
Trong lồng ngực tình yêu thương cháy đỏ
Bước con đi sáng tỏ bóng Mẹ hiền

Tình yêu Mẹ trãi dài những vô biên
Là tình yêu thiêng liêng và duy nhất
Một bông hồng dành tặng riêng sự thật:
"Mẹ ngàn đời trăm khổ cực... vì ai?"

Tóc em dài, đen mượt gió tung bay
Thương tóc mẹ xế chiều lay sợi bạc
Em tươi trẻ, mỗi ngày vui ca hát
Mẹ héo vàng, gầy yếu... tấm thân đau.

Mẹ ngàn đời chịu muôn nỗi gian lao
Cho đời em nhuộm màu tươi sắc nắng
Tuổi thơ trôi thiệt nhẹ nhàng bình lặng
Nhờ chở che, nhờ ơn mẹ dịu dàng

Mùa xuân về, sao lòng hết xốn xang
Sợ năm tháng bước nghênh ngang đời mẹ
Trời lồng lộng, biển mênh mông một nhẽ
Có bao giờ hơn tình Mẹ thẳm sâu.

6-1-2007 [/color]
[/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Mẹ đã sinh Anh
Trường Phi Bảo
Thay "Người ấy!" viết gởi tặng Mẹ JC


Cha anh cỡi hạc về trời
Mẹ anh ở vậy, một đời gian truân
Hai mươi năm vắng mùa xuân
Nay lưng làm lụng một thân dãi dầu

Đời mẹ lắm mối cơ cầu...,
Nghe anh kể mà lệ sầu em rơi
Giờ anh khôn lớn thành người
Mẹ vui như thể cuộc đời lên hương

Em nhìn mẹ, đổi thân thương
Dáng gầy, điểm bạc, phai sương, sắc hồng
Điệu con cấy lúa trên đồng
Em mường tượng mẹ qua lòng kính yêu

Anh ngày xưa, mẹ nâng niu
Anh ngày xưa, mẹ cưng chìu, chở che
Cho anh trái ngọt ngày hè
Tuổi thơ êm ã câu vè ca dao

Lời ru tha thiết ngọt ngào
Như bầu sữa mẹ hôm nào còn nguyên
Vòng tay ấm áp dịu hiền
Cho ngày nay trẻ bình yên nụ cười

Em ghen hờn với anh thôi
Có mẹ tốt nhất trên đời ước mơ
Vàng son đâu thể làm mờ
Tình yêu của mẹ bến bờ bao la

Mẹ em, cũng mẹ anh mà
Mẹ anh, rồi cũng sẽ là mẹ em
Mình yêu rồi lại yêu thêm
Cây cao bóng cả uốn mềm đời con

Em thề sẽ mãi sắt son
Với anh, với mẹ, thảo ngoan với tình
Cảm ơn mẹ đã sinh anh
Cho con thương nhớ để dành nhớ thương.

18-1-2007

Đăng nhập để trả lời
0
Lá Thư Từ Thiên Đàng
Trần Quốc Bảo

Này con gái, cha vẫn còn sống mãi
Trong tim con và trong tim mọi người
Gia tài cha là vốn liếng nụ cười
Dành tặng con sau quãng đời mưa nắng

Đừng khóc nữa, nghe chuổi buồn dai dẳng
Mồ côi cha, còn mẹ gắng yêu thương
Vui lên con, sinh tử vốn vô thường
Cha vẫn dõi theo bước đường con tới

Cha con mình dù cách hai thế giới
Sợi tình thâm ai nới lỏng bao giờ
Cha sẽ về thăm con ở giấc mơ
Này con gái, cha mong con hạnh phúc

Gặp bến trong, chớ đừng là bến đục
Sống thảo hiền, chăm lo mẹ nghen con
Nước thiên đàng, cha vững dạ tu nhơn
Tích thêm đức đặn bình an con nhé!

Nếu còn duyên, kiếp sau còn thỏ thẻ
Tình cha con, chồng vợ lại đoàn viên
Con gái cha, thôi quẳng hết muộn phiền
Cha mãi sống cùng vẹn nguyên tâm thức!

Này con gái, đừng làm cha day dứt
Nợ đời cha đã vay - trả êm xuôi
Giờ cha đi mong thanh thản con ơi
Thương cha, con hãy mỉm cười vui vẽ!

24-1-2007

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Cả cuộc đời mẹ
Trường Phi Bảo


Cả một đời mẹ vất vả gian nan
Hết biệt ly chồng, lại tiễn đàn con dại
Cả một đời coi "yêu thương" như của cải
Mẹ dành dụm, chắt chiu, và đắng đót từng ngày

Khi đất nước chưa nhìn thấy ngày mai
Khi tương lai còn chìm trong khói lửa
Khi cha ra đi mẹ giữ tròn lời hứa
Nuôi chúng con nên người hữu ích với non sông

Cả một đời mẹ chiếc bóng trông chồng
Áo sờn vai mẹ tảo tần khuya sớm
Buổi cháo, buổi rau, mồ hôi thắm đựơm
Dáng quê mùa, lam lũ, nhọc nhằn sao.

Cha vẫn chưa về nỗi nhớ như dao
Cứa lòng mẹ đớn đau từng khúc ruột
Cả một đời thiếu sau hụt trứơc
Mẹ vẫn cắn răng, dõi theo bước con xa

Thằng cả, thằng ba, con út nối nghiệp cha
Chúng hát ca theo đoàn quân giải phóng
Mẹ một mình ở nhà chèo chống
Với cái đói, cái buồn, cái lạnh lẽo sầu vương

Đến chừng cha về thì tóc đã phai sương
Hình hài xưa giờ không còn nguyên vẹn
Đời hoang phế do chiến tranh cắt xén
Mẹ ngậm ngùi gắng gượng cười vui

Cả cuộc đời mẹ hy sinh quá nhiều rồi
Từ tuổi thanh xuân, từ vô vàn khốn khó
Các con - đứa còn, đứa mất, hạnh phúc không còn nhận rõ,
Mẹ mù mờ trong ảo ảnh thương mơ.

9-10-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Đừng Vu Quy

Mẹ bảo em đi, xin đừng đi
Nói sao cũng mặc, cứ ở lì
Ở nhà với Mẹ sưóng hơn chứ
Không yêu lấy chồng để làm gì

Xa mẹ, em sẽ khổ trong lòng
Những khi trống vắng, lúc nằm không
Lấy ai tâm sự chăn gối chiếc
Có chồng, em nhạt phai má hồng

Dù là chẳng có xa xôi gì
Đã về bên đó, khó về đây
Em sống mà con tim đã chết
Mẹ ở lại nhà đâu có hay

Cười lên nhé, em của anh ơi!
Mặc ai trông đợi, đứng hay ngồi
Không yêu thì làm gì lưu luyến
Em còn trẻ lắm chớ lo chi

Đừng đi, em ơi chớ có đi
Lời dặn, xin em nhớ khắc ghi
Lấy chồng sẽ có nhiều mất mát
Tội tình gì em phải vu quy
Đăng nhập để trả lời
0
Giữa anh và người ấy

Nếu em phải chọn lựa
Giữa anh và người ấy
Lòng anh sẽ đau ngày em đi lấy chồng
Hạnh phúc trong đời em không dành cho anh

Anh không có đôi cánh tay thiên thần che chở em
Tránh những muộn phiền giữa dòng đời tất bật
Tình yêu của anh là điều rất thật
Nhưng không đủ mang lại cho em sự bình yên

Anh không trách, em ham tiền
Đâu có ai yêu mà không cấn tiền bao giờ
Yêu không tiền là yêu dại khờ
Lấy anh nghèo, em thua thiệt đời con gái

Người ấy đến với em với nhẩn kim cương
Anh không tiền chỉ tặng em trăng, sao
Thà lấy người ấy để sung sướng về sau
Và như thế, anh không là sự chọn lựa

Dù mai nầy hay trăm năm sau nữa
Ngưòi ấy yêu em cũng không bao giờ bằng anh
Em cứ vui, nếu đó là điều em mong muốn
Đã từng yêu em, anh chúc em cuộc sống an lành
Đăng nhập để trả lời
0
Sự lựa chọn nào cũng mang lại nhiều đớn đau
Giữa chữ hiếu và chữ tình
Kẻ đến trước và người đến sau
Tất cả đều đau khổ như nhau

Thắng hay thua, được còn hay mất
Em hảy cố sống bằng con tim chân thật
Vĩnh cửu trên đời, không phải là vật chất
Chỉ có tình yêu cuối cùng là đều rất thật

Chúng ta vật lộn với đời
từng miếng cơm, manh áo
nhưng đến phút cuối cuộc đời
Sẽ nhận thấy tất cả là mộng ảo
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo
Sanh con ra bao nhiêu là khổ nhọc
Để mùa thu về những tia sáng đầu tiên
Con hé mắt thấy cuộc đời hiển hiện
Tiếng khóc ban sơ con thầm hỏi Mẹ đâu ?

Chim hót gọi bình minh, tai con nghe tiếng mẹ ơ ầu
Mọi giấc mơ đều nẩy mầm trổ nụ
Lời mẹ ru tuổi thơ con tạm trú
Qua bến bờ bình yên - trái tim con dịu dàng


MIẾNG TRẦU TÊM CÁNH PHƯỢNG

Con có ở trên đời
Như sợi khói chui ra từ cọng rạ
Cay mắt mẹ đun độ mưa dầm
Ngày không.

Con khóc lặng
Mẹ khóc thầm
À ơi...
Mẹ ru con
Lời ru à ơi bên cánh võng
Dây võng nghiến vào gỗ
Kẽo kẹt...
Nghe bước chân cò đi đón cơn mưa...

Lời ru mẹ bay lên
Ngọn tre làng... cong hình dấu hỏi.
Lời ru mẹ bay lên
Nghê đá đình làng nhe răng... không nói.
Lời ru ra cánh đồng
Lúa ngậm đòng giữa thì con gái.
Lời ru trở về bên cánh võng
À ơi...

Mẹ không gặt con trên cánh đồng - Tình yêu
Mẹ không gặt con trên cánh đồng - Hoan lạc
Mẹ không gặt con trên cánh đồng - Người.

Cánh đồng thứ nhất - Lá trầu
Cánh đồng thứ hai - Trái cau
Cánh đồng thứ ba - Vôi trắng.

Mẹ một đời tảo tần hai sương, một nắng
Để cho con miếng trầu - cánh phượng, bay lên!


- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-05 05:38:54Huyền Băng>
Nhớ Cha
-Trường Phi Bảo-
Tặng chị KQ


Đêm nay là mấy đêm rồi???
Nhà trên bếp dưới vắng người cha yêu
Chị ngồi gói ghém quạnh hiu
Gấp từng manh áo buồn thiu một mình

Cha về tiên cảnh hữu tình
Hay chăng lòng chị một mình bơ vơ
Nhớ người khóc cả trong mơ
Thương mẹ già tóc bạc phơ ngậm ngùi

Còn đâu mái ấm niềm vui
Còn đâu bóng dáng nụ cười của cha
Còn đâu đôi tiếng rầy la
Tiếng gần gũi ấy thế mà xa xôi

Khi không đời bỗng mồ côi
Vắng cha, vắng cả bầu trời khoan dung
Bao la như gió muôn trùng
Cảnh ngoài kia cũng mịt mùng bão giông

Ngày xưa cha ẳm, cha bồng
Ngày nay buông gánh nhẹ lòng cha đi
Chị ngồi mắt đỏ hoen mi
Cha về cực lạc từ bi niết bàng

Gọi tên cha giữa mơ màng
Đâu hay cha vượt mây ngàn về thăm!

4-10-2006

r
Đăng nhập để trả lời
0
Cho mình tặng bạn bài thơ mình viết tặng mẹ mình nhe.[:)]
 
Một lời nói con chưa từng biết nói
Một lời yêu con chôn giấu từ lâu
Để giờ đây khi tóc mẹ pahi màu
Con mới biết thời gian qua mau quá
 
Con lớn lên tứ lời ru êm ả
Những gian nan vất vả của mẹ yêu
Dù lớn khôn,dù hiểu biết đã nhiều
Nhưng điều đó giờ đây con mới hiểu
 
Hai mươi năm mới thuộc lòng chữ hiếu
Con dại khờ hư đốn lắm mẹ ơi!
Tình mẹ hiền sâu rộng tựa biển khơi
Rẽ sóng nước cho thuyền con êm ả
 
Mẹ biết khôn dù gian nan vất vả
Con vẫn tin,vững bước tiên vào đời
Xin tặng mẹ chỉ một lời tha thiết
Yêu mẹ nhiều mẹ có biết hay không?
 
Đăng nhập để trả lời
0
Mồ Côi
Trường Phi Bảo

Mồ côi sợ lắm mẹ ơi!
Một bông hồng trắng chơi vơi tất lòng
Ngày xưa mẹ ẵm mẹ bồng
Ngày nay tóc trắng buồn trông tháng ngày
Bông hồng đỏ thẳm con cài
Trên ngực áo để thương hoài ngàn năm
Vu lan con trẻ khấn thầm
Mong Mẹ sống mãi tuổi trăm đời người
Để con còn dịp khóc cười
Vờn bên dáng mẹ những lời ca yêu
Mồ côi sợ lắm bao chiều
Vắng tình thương mẹ quạnh hiu cung sầu

20-9-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Trách[/align]Trừơng Phi Bảo[/align] [/align]Mẹ keo kiệt quá mẹ ơi
Sinh con tặng mỗi tim thôi thiệt buồn
Nhỡ mà lắm kẻ nhớ thương
Tim con, con biết sẽ nhường cho ai
[/align] [/align]17-3-2007[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-16 08:25:23Huyền Băng>
Nghĩ về "Cha"
Trường Phi Bảo

 
Đọc bài thơ người ta viết về "Cha"
Con xúc động, vỡ oà đôi dòng lệ
Cha của người ta có lắm điều để kể
Còn với con cha là khoảng trống không

 
Sao ngày xưa mẹ lại bước sang sông
Mẹ ở vậy yên phận đời con gái
Sự bội bạc lòng cha không tồn tại
Và với con điều ấy thiệt đáng mừng

 
Bạn bè giễu cợt con ở phía sau lưng
Không có cha, cũng làm nên tình tội
Thà cha chết, con sẽ quên hờn dỗi
Biết đâu chừng còn được tiếng "mồ côi"

 
Con bất hiểu, mẹ đừng trách than ôi
Bạn bè bảo cha con mê vợ bé
Mẹ thương con mới kiếm thêm dượng ghẻ
Tìm cội nguồn, con chẳng biết tìm đâu?

 
Bà ngoại khóc, ôm cháu ngoại thật lâu
Như an ủi, như dỗ dành mất mát
Thơ người ta viết về cha mộc mạc
Còn thơ con, cha - nỗi đau tình cờ

 
Cha không về thăm con ở trong mơ
Chỉ có mẹ ru vành nôi bất hạnh
Ừ hạnh phúc, hạnh phúc là có cánh
Nên bây giờ maí ấm hững hờ mong

 
9-4-2007
 
r

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Bài thơ Ra Mắt
Trường Phi Bảo


Chàng rằng: đây bố của anh?
Dạ thưa: sắp sửa nàng thành con dâu!
Sang nhà anh mới lần đầu
Bối rối em chỉ cúi đầu hiền ngoan

Bố cười trong dạ ngỡ ngàng
Ngắm em, đẹp ý mơ màng xa xăm
Chừng nào tính chuyện trăm năm?
Chạnh lòng bố hỏi, ý anh thế nào?

Thẹn thùng chẳng biết nói sao
Riêng con tim cứ nôn nao khác thường
Đôi mắt bố thiệt tinh tường
Giấu không hết những yêu thương đong đầy

Thôi thì cố mà dựng xây
Bố chúc hai đứa trầu cay cau nồng
Đậm đà nghĩa vợ tình chồng
Như thời của bố một lòng sắt son

Em nghe, lệ khẽ lăn tròn
Bố tạo anh để cho con thiệt mừng
Mong là anh mãi dừng chân
Nguyện làm mái ấm ân cần đời nhau.

10-4-2007

Đăng nhập để trả lời
0









Ký ức mùa thu

Có một chiều cha nhặt chiếc lá vàng rơi
Mái đầu xám bạc chợt cúi buồn u ẩn
Nhớ thuở chiến tranh mẹ một đời lận đận
Gồng gánh thương chồng đánh giặc miền xa .

Mấy mươi mùa xuân rồi lặng lẽ trôi qua
Cha cô độc trong nỗi buồn nhớ mẹ
Thời trăng mật,trái tim hồng tươi trẻ
Lại phải chia xa cách trở hai đầu …

Có nước mắt nào dập tắt được nỗi đau
Có hương khói nào làm nguôi ngoai nỗi nhớ
Con khôn lớn trong từng đêm cha trăn trở
Nghe biển khơi xa khắc khoải gọi về .

Rồi ngày lại ngày nắng rực chân đê
Cha vẫn bước lê trên con đường đến lớp
Ngôi trường ấy có tàng cây bóng rợp
Có mơ ước mẹ xưa tha thiết,ngọt ngào …

Một bàn chân mình cha đã gởi lại rừng sâu
Một trái tim đau cha cũng gởi vào dĩ vãng
Ký ức cũ tưởng đã lặn vào năm tháng
Lại chợt hiện về
lấp lánh
mùa thu !

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




 
 
 
photo : mvatoi.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Nghĩ về "Cha"
Trường Phi Bảo

 
Đọc bài thơ người ta viết về "Cha"
Con xúc động, vỡ oà đôi dòng lệ
Cha của người ta có lắm điều để kể
Còn với con cha là khoảng trống không

 
Sao ngày xưa mẹ lại bước sang sông
Mẹ ở vậy yên phận đời con gái
Sự bội bạc lòng cha không tồn tại
Và với con điều ấy thiệt đáng mừng

 
Bạn bè giễu cợt con ở phía sau lưng
Không có cha, cũng làm nên tình tội
Thà cha chết, con sẽ quên hờn dỗi
Biết đâu chừng còn được tiếng "mồ côi"

 
Con bất hiểu, mẹ đừng trách than ôi
Bạn bè bảo cha con mê vợ bé
Mẹ thương con mới kiếm thêm dượng ghẻ
Tìm cội nguồn, con chẳng biết tìm đâu?

 
Bà ngoại khóc, ôm cháu ngoại thật lâu
Như an ủi, như dỗ dành mất mát
Thơ người ta viết về cha mộc mạc
Còn thơ con, cha - nỗi đau tình cờ

 
Cha không về thăm con ở trong mơ
Chỉ có mẹ ru vành nôi bất hạnh
Ừ hạnh phúc, hạnh phúc là có cánh
Nên bây giờ maí ấm hững hờ mong

 
9-4-2007
 
r

 

 
Bài Lục Bát Cho Con
-Trường Phi Bảo-
 
Từ khi con lạc nẽo trần
"Oe, oe..." khúc hát trong ngần trẻ thơ
Mẹ vui, niềm vui bất ngờ
Con là giọt máu dại khờ mẹ mang
 
Nỗi niềm, lệ rớt hai hàng
Ngoài song hạnh phúc ngập tràn nắng mai
Bế con trọn một vòng tay
Quãng đời sau, kể từ nay hết buồn
 
Con là núm ruột yêu thương
Là bao nỗi nhớ mẹ mường tượng cha
Tình yêu đầu thật thiết tha
Dù cha bạc bẽo (theo) người ta mất rồi
 
Hôm nay con đến cuộc đời
Mẹ mong con nở nụ cười môi xinh
Dẫu cha không có bên mình
Con ơi chớ trách cho tình thêm đau
 
Dẫu gì cũng mối thâm giao
Không công dưỡng dục, nặng sao sanh thành
Tặng con mẹ đôi mắt xanh
Mai sau rộng mở chân tình, khoan dung
 
Trái tim độ lượng vô cùng
Này con, nên sống thủy chung, thảo hiền
Con niềm an ủi thiêng liêng
Mẹ có cơ cực chẳng phiền hà chi
 
Con gái mẹ thật nhu mì
Quên thân phận tủi, quên bi lụy sầu
Quên đi mẹ cuộc bể dâu
Tuổi thơ con nhớ tô màu hồn nhiên
 
Mẹ mừng, con trẻ bình yên
Đừng bắt chước mẹ truân chuyên con à
Đời con cả một rừng hoa
Con hơn hẳn mọi ngọc ngà thế gian
 
Con là của cải mẹ mang
Là gia tài quý vô vàn mẹ yêu!
 
22-4-2007
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ Ơi 2
Trường Phi Bảo


Ngậm ngùi hồng trắng mẹ cài
Cho con hồng thẳm mãi hoài ước mơ
Ngoại mất, đời mẹ bơ vơ
Hồi tưởng lại khoảng trời thơ không còn

Giờ con bên mẹ véo von
Đỏng đa đỏng đảnh thỏi son, phấn hồng
Hồn nhiên với nẻo mênh mông
Với mưa, với gió, với lòng trong veo

Mẹ ơi, đời mẹ thiệt nghèo
Mất tình thương lại đói meo tình người
Con kẻ giàu có nhất đời
Khư khư giữ lấy nụ cười làm duyên

Nhỡ mai sóng vỗ mạn thuyền
Mẹ về bên ngoại cõi tiên vui vầy
Con bơ vơ ở chốn này
Cũng bông hồng trắng rót đầy niềm đau

Cài lên ngực áo xanh xao
Không còn mẹ trả thế nào hiếu nhân
Cho con già trước tuổi xuân
Đặn đời mẹ bớt nhọc nhằn mẹ ơi!

3-5-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-03 14:46:05Trường Phi Bảo>
Con yêu Mẹ nhất trần đời
Trường Phi Bảo
 
Con yêu mẹ nhất trần đời
Có mẹ con mới nên người, nên thân
Thắm nhuần điệu lý nghĩa nhân
Lời ru trời biển, ngàn lần từ tâm
 
Mẹ hy sinh quá âm thầm
Vành nôi trẻ dại ướt dầm câu ca
Tình mẹ quá đổi thiết tha
Cho mọi lầm lỗi con qua nhẹ nhàng
 
Con yêu mẹ nhất trần gian
Mẹ là ngọn gió bên đàng chiều thu
Mát lòng con, dịu tâm tư
Mẹ là bờ bến nhân từ, khoan dung
 
Cánh cò bay giữa mịt mùng
Đời mẹ sao lắm bão bùng mây mưa
Lặn lội khuya sớm lẫn trưa
Đời mẹ vui ít, buồn lưa thưa nhiều
 
Càng yêu mẹ,
...con càng yêu!
Có mẹ, mẹ mới muôn chìu được con
Sống với đời những lo toan

Về với mẹ lại ăn ngon, mặc lành

Dù cho vách lá nhà tranh
Đi đâu xa cũng chẳng đành mẹ ơi!
Nhớ quê, nhớ điệu à ơi
Nhớ mẹ, thương tiếng ru hời ngày xưa
 
3-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Như bóng mây chiều tà
Trường Phi Bảo

 
Người đàn bà trần truồng
Tình cờ tôi bắt gặp
Chạy long nhong ngoài đường
Vô tư như trẻ nít

 
Bà mẹ già thút thít
Đuổi theo bước chân con
Giữa cái nắng Sài Gòn
Giữa hè phố đông nghịt

 
Chị vẫn tưng tửng cười
Tay múa máy không thôi
(Nó làm khổ lòng tôi)
Bà mẹ gào tức tưởi

 
Xe ngược xuôi mắc cưỡi
Chẳng sợ sệt chi đâu
Tôi nhìn thấy trên đầu
Chị vấn vành khăn trắng

 
Mẹ ôm chị cay đắng
Mẹ kể lể chuyện nhà
Chị vẫn vui hát ca
Mặc tình mẹ rấm rức

 
Mẹ kể bằng giọng tức
Mẹ rủa thứ bất nhơn
Giọng mẹ đau đớn hơn
(Cái thằng gì bạc bẽo)

 
Người đàn bà khô héo
Không mảnh vải che thân
Tôi nhói cả gót chân
Và đau lồng ngực vỡ

 
Chị chưa từng làm Vợ
Không chồng lại chửa hoang
Chuyển dạ trong cơ hàn
Thiếu sức nên con chết

 
Chị điên từ lúc ấy
Chị nửa dại, nửa ngây
Mẹ nắm chắc bàn tay
Dắt chị qua đường cái

 
Trông theo mà ái ngại
Như bóng mây chiều tà
Người đàn bà ngang qua
Đời thơ tôi nán lại

 
30-10-2007
 
Đăng nhập để trả lời
0


Gia Tài Mẹ
Trường Phi Bảo


Mẹ là gia tài của con
Không vàng bạc chỉ vuông tròn yêu thương
Theo con muôn nỗi dặm trường
Vầng trăng mẹ sáng con đường con qua

Mẹ là sóng cả bao la
Mênh mông bờ bãi, ngàn xa đất trời
Trắng tay chập chững vào đời
Mới biết thương mẹ một thời gian lao

Mẹ là câu hát ca dao
Lời ru thắm thiết ngọt ngào trái tim
Cho con ngơ ngẩn đi tìm
Dòng sông tuổi nhỏ êm đềm nay đâu?

Mẹ hơn ngọc báu, trân châu
Dầu con đi khắp địa cầu cũng không...
Gặp người ấp lạnh, quạt nồng
Chở che, dìu dắt bằng lòng bao dung

Mẹ sao vĩ đại vô cùng
Vị tha, bát ái, thủy chung, dịu hiền
Phải chăng mẹ chính là tiên
Lạc từ cổ tích, qua miền ấu thơ

"Thiêng liêng" rụng xuống trang thơ
Là tình yêu mẹ vô bờ đời con
Gia tài duy nhất theo con
Là tình yêu mẹ sắt son dụm dành

Mai sau trong cuộc đời lành
Gia tài mẹ con chẳng đành chia ai
Mẹ vui sống khoẻ mỗi ngày
Với con hạnh phúc đủ đầy quanh năm

7-11-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Về ơn Mẹ đi em
 
Vịn câu ca lòng Mẹ
Anh lớn lên từng ngày
Đời vui như bếp lửa
Em nào đâu có hay
 
Xếp trăm tờ lịch cũ
Lòng chưa kịp nói gì
Bỏ lại sau niềm nhớ
Theo mùa Xuân, anh đi
 
Bão dông trên vai Mẹ
Bão dông trên cánh cò
Thương một đời gánh cực
Chạy trên đồng lo âu
 
Tìm trong rơm rạ cũ
Sự hóa thân bất ngờ
Mẹ cho em làm vốn
Anh của em bây giờ
 
Làm sao em biết được
Lòng Mẹ rộng dường nào
Làm sao ai đo được
Cánh cò trong ca dao
 
Khoảng trời riêng ta đó
Chín cung bậc-Ruột mềm !
Đây, mâm trầu cau nghĩa
Về ơn Mẹ đi em
 
 
 


📎 305715.am
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkorchid]Vần thơ cho cha
Trường Phi Bảo


Khi con chưa chào đời
Cha ở đâu?
Khi mẹ con quằn mình đau bụng chửa
Cha làm gì?
Khi tháng ngày tần tảo, vuột mất tuổi xuân thì
Cha có hề nghĩ tới...
Người đàn bà cha ruồng bỏ ngày xưa!

Người đàn bà cha ruồng bỏ ngày xưa
Chịu nắng mưa nuôi đời con khôn lớn
Giọt máu tình yêu ngoài ý muốn
Mẹ sanh ra nhà thơ

Người đàn bà thả trôi mọi ước mơ
Theo dòng đời bươn chải tìm cơm áo
Con đã lớn như thế nào?
Sửa mẹ không đủ dùng
đành thay nước cháo ...
xót xa!

Con xanh xao như tàu lá
Mẹ tiều tụy, gầy đét tợ cây khô
Giữa đồng hoang cô quạnh mõi mắt ngóng chờ
Ảo tưởng về một người bạc bẽo

Mẹ con càng khô héo
Cha ở phương nào? cha đâu có hiểu?
Mẹ một lòng thủy chung
Con lớn dần trong nỗi nhớ nhung
Ngày mai làm chạnh lòng câu chuyên cũ

Con của cha biết đọc
Con của cha biết viết
Mẹ trao con nụ cười
Mà nước mắt mẹ rơi

Ôi tội cho con tôi
Lời mẹ than, mẹ thở
Con trở thành nhà thơ
Thơ con đầy dang dở

Thật bế tắc trước tình yêu to lớn
Hình dung cha càng hẹp trong trí con
Hỡi người đàn ông từng làm khổ mẹ
Lạc vào thơ ngủ giấc thăng trầm.

24-11-2007[/color]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Ngủ Đi Mẹ
Trường Phi Bảo


Cha bỏ mẹ...,
Mẹ lỡ thì con gái
Mang trong mình quằn quại những vết thương
Cha vô tình làm khách lạ qua đường
Mười sáu tuổi ôm nỗi buồn thiếu phụ

Mẹ chửa chồng
sao lại hóa vọng phu?
Con ngơ ngẩn hỏi thầm bao năm tháng
Khi ngọn đèn dầu khêu ánh sáng
Mẹ tâm tình với chiếc bóng cô đơn

Con chẳng biết phải làm gì khác hơn
Cha bỏ mẹ...,
khi con còn là trứng
Hy vọng tắt trong lòng người hụt hẩng
Mẹ thai nghén nhà thơ...!

Đằng đẵng thời gian,
đằng đẵng mong chờ,
Con đò cũ sao không về lại bến
Cánh chim bay ngang cũng làm mẹ nhớ đến
Dấu chân cha lầy lội vết tâm hồn

Rồi một ngày khuất hẳn bóng hoàng hôn
Hoa Tử Anh mọc đầy trên mộ chí
Có một nhà thơ bất đắc dĩ
Lần đầu biết đớn đau.

Con không khóc, con vốn chỉ nghẹn ngào
Mẹ cả đời đầy gian lao, khốn khó
Ngủ đi mẹ, đêm nay...
con sẽ che mưa gió!
Như mẹ từng dỗ ngọt giấc con yên.

26-11-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Gia Tài Mẹ
Trường Phi Bảo


Mẹ là gia tài của con
Không vàng bạc chỉ vuông tròn yêu thương
Theo con muôn nỗi dặm trường
Vầng trăng mẹ sáng con đường con qua

Mẹ là sóng cả bao la
Mênh mông bờ bãi, ngàn xa đất trời
Trắng tay chập chững vào đời
Mới biết thương mẹ một thời gian lao

Mẹ là câu hát ca dao
Lời ru thắm thiết ngọt ngào trái tim
Cho con ngơ ngẩn đi tìm
Dòng sông tuổi nhỏ êm đềm nay đâu?

Mẹ hơn ngọc báu, trân châu
Dầu con đi khắp địa cầu cũng không...
Gặp người ấp lạnh, quạt nồng
Chở che, dìu dắt bằng lòng bao dung

Mẹ sao vĩ đại vô cùng
Vị tha, bát ái, thủy chung, dịu hiền
Phải chăng mẹ chính là tiên
Lạc từ cổ tích, qua miền ấu thơ

"Thiêng liêng" rụng xuống trang thơ
Là tình yêu mẹ vô bờ đời con
Gia tài duy nhất theo con
Là tình yêu mẹ sắt son dụm dành

Mai sau trong cuộc đời lành
Gia tài mẹ con chẳng đành chia ai
Mẹ vui sống khoẻ mỗi ngày
Với con hạnh phúc đủ đầy quanh năm

7-11-2007
[/align]

 
Chỗ nằm
 
Con về thăm mẹ cuối năm
Mờ sương còn ánh trăng nằm ngẩn ngơ
Hồn đêm mắt đợi mắt chờ
Lòng con giờ cũng vật vờ cỏ cây
Dòng xưa nước mắt đắng cay
Mẹ ơi còn lạnh những ngày vắng xa
Quê trời một ánh sao nhòa
Mẹ về nơi ấy mây là tóc bay
Long lanh nhang khói hao gầy
Biết là có ấm vòng tay mẹ hiền
Dâng về mẹ cánh hoa tiên
Từ đây rủ sạch u phiền trần gian
Thiên thanh bát ngát hoa vàng
Yêu thưong hóa hiện…
Thiên đàng trong con
 
 


📎 301045.vumanh.be1
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
Với Mẹ...
Trường Phi Bảo
 
Con chẳng trách gì đâu mẹ ạ!
Cũng thôi buồn khi sắc lá thu phai
Mẹ nuôi con lớn vóc thế này
Ơn dưỡng dục suốt đời sao trả nổi.
 
Cõi trần gian con trót sanh làm người
Dù sướng khổ, hay buồn vui bất hạnh
Con đã chọn cho tâm hồn đôi cánh
Chấp ước mơ, con bay khắp địa cầu
 
Cảm ơn mẹ chịu mưa nắng dãi dầu
Tuổi thơ con biết chưa lần êm ả
Mẹ quặn lòng xót xa mang vất vã
Để bây giờ con trút hết vào thơ
 
Mọi muộn phiền nương theo gió vu vơ
Con bất lực nhìn bụi mờ mái tóc
Nếu có phép màu con đã không phải khóc
Giá thời gian đánh đổi...được thời gian
 
Con chẳng trách, con nào đâu dám than
Ngày mẹ sanh con lá vàng rơi sắc úa
Trong vườn, đóa tường vi nở muộn màng, thất hứa
Mặc thu chờ ngơ ngẩn khuyết vầng trăng
 
Mẹ cho con chút nhan sắc vĩnh hằng
Mẹ tặng con một tình thương bát ái
Đa cảm, đa sầu con của mẹ là gái
Vướng nợ thi nhân oan trái một đời hoa
 
Chẳng trách chi mẹ, con biết phận mình mà
Giấu vào đâu mãnh nguyên, mãnh vỡ
Đời con gái một lầm, hai lỡ
Mang tâm sự khúc khuỷn đường thơ...
 
17-12-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày trở về
 
Mỗi lần con trở về nhà
Là đem về Mẹ bông hoa biết cười
Phong sương bốn chục tuổi đời
Mà nghêu ngao hát như thời trẻ thơ
Không hoài bảo, chẳng ước mơ
Chỉ mong sống lại những giờ thần tiên
Ngửa tay để Mẹ cho tiền
Nghe tiếng Mẹ để bình yên trong lòng
 


📎 304191.am
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»