108 trả lời, 17.851 lượt xem —
Trang 4 / 4
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Day dứt
Trường Phi Bảo
Bao lâu rồi thơ con vắng bóng mẹ
Bởi thương yêu dành hết cho người ấy
Con bất hiếu, con vô tâm là vậy
Mẹ dẫu buồn, cũng đâu trách gì hơn
Mẹ đàn bà, con phận gái hay hờn
Cũng sắc nước, cũng dịu dàng, ủy mị
Nhưng mẹ thủy chung, mẹ sắc son đạo lý
Mẹ an phận thủ thừa, gia giáo một đời nghiêm
Con khác mẹ tình yêu con chiêm nghiệm
Áo nhân duyên đã rách muốn thâu lành
Mấy bận rồi sầu hóa lệ long lanh
Mà hạnh phúc mỏng manh hơn sợi chỉ
Tình yêu tới với con nhiều quỵ lụy
Con khóc nhiều, mẹ cũng khổ, cũng đau
Cùng sanh ra chung số kiếp má đào
Sông lóng phèn biết bến nào trong đục
Mẹ đàn bà suốt đời luôn nhẫn nhục
Gánh gian truân, tần tảo luống ngậm ngùi
Con phận gái lòng nặng nỗi buồn vui
Nhiều đa đoan cũng thiệt nhiều cay đắng
Bao người đi, bao người tới, duy một người may mắn
Bao lần thương, bao lần khổ, chỉ một lần thấy yêu đời
Hạnh phúc gần mà cứ ngỡ xa xôi
Thơ con đó chỉ bóng người ngự trị
Bao năm rồi con vô tình, vô ý
Để mẹ buồn, mẹ lạc lỏng, cô liêu
Nhìn tóc mẹ màu mây trắng trời chiều
Thơ con viết cho những điều day dứt[/align]
[/align]

★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.169
Từ: 06.09.2006
Trạng thái: offline
#92 —
27.06.2008 22:47
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-27 22:52:47Nguyên Thạch>
Dặm ngàn
Dặm ngàn chốn biên khu.
Lối thôn xưa mịt mù.
Lần theo mòn kỷ niệm.
Tôi về một chiều thu.
Giàn hoa giấy tím thương.
Vẫn khoe sắc cuối đường.
Dưới dâm cao bóng mát.
Có còn bóng người thương?.
Đời phong ba miệt mài.
Nhớ xưa hoa tím cài.
Vuốt ve lần tóc rối.
Thoáng biệt dáng người trai.
Lần trở lại ngỡ ngàng.
Dư âm cũ còn vang.
Mắt huyền xa xăm quá.
Hóa đời giấc mộng tan.
Tôi hỏi chuyện chồng con.
Nhạt nhòa úa môi son.
Đắm nhìn tôi em khóc...
Đời trai hiến Nước non.
Tôi chúc em yên bình.
Hãy vui với cuộc tình.
Hẹn đời sau em nhé.
Se duyên phận ba sinh.
Tôi em mãi lặng im.
Hai nỗi nhớ trong tim.
Dày vò đôi hình bóng.
Từ đây mãi đi tìm.
Vậy là trong kiếp này.
Em gió thoảng tôi mây.
Mây lang thang muôn nẻo.
Gió ru kiếp đọa đày.
Tôi bước đi thẩn thờ.
Vai áo trận bụi mờ.
Đời phong sương hồ hải.
Hành trang mối tình thơ.
Nguyên Thạch
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#93 —
29.06.2008 07:42
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2013 18:17:46 bởi Trường Phi Bảo>
Anh Về Đi Anh
Trường Phi Bảo
Tôi tìm bóng người xưa
Qua từng trang ký ức
Nhưng không còn rạo rực
Như thuở chàng đón đưa
Tôi đợi chàng từ trưa
Tôi mơ chàng từ tối
Tôi trông chàng mòn mỏi
Tôi chờ biết bao mùa
Sao chàng quên mau thế
Chàng hẹn rồi không lại
Dưới giàn hoa giấy tím
Tình theo gió xa bay
Tôi giận lắm người trai
Vội về may áo cưới
Tôi tin chàng sẽ tới
Trong giấc mộng lứa đôi
Chàng thì vẫn xa xôi
Bỏ tình tôi côi cút
Chàng thì bạc như vôi
Lòng tôi bao ngờ vực
Chuyện xưa thành ký ức
Tình xưa ngỡ nguôi ngoai
Tôi xếp lại tháng ngày
Bên chồng mang khắc khoải
Đâu hay chàng về lại
Vượt dặm ngàn quan san
Sau năm tháng nhỡ nhàng
Bụi hồng che mất lối
Tiếc rằng trên ngõ đợi
Thiếu phụ bồng con thơ
Chàng dừng chân bỡ ngỡ
Tôi giận phút tình cờ
Tôi giận phút bất ngờ
Tôi cười rưng nước mắt
Chàng hy vọng dập tắt
Ruột thắt lòng quặn đau
Chàng hẹn tôi kiếp sau
Tôi lắc đầu từ chối
Kiếp trứơc đã hẹn rồi
Thôi mơ gì kiếp khác
Tình nước gác tình nhà
Bây giờ tôi mới hiểu
Lỡ mất chuyến đò yêu
Sầu cho đời đôi ngã
Anh về đi anh ạ!
29/06/2008

★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.169
Từ: 06.09.2006
Trạng thái: offline
#94 —
29.06.2008 13:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-29 14:16:46Nguyên Thạch>
Vứt nhẫn qua song
Tôi về.
" Vứt nhẫn cỏ qua song ".
Tim nghe giá buốt.
Dại cả lòng.
Tóc bồng áo cưới.
Về bên ấy.
Quên cả lời yêu.
Chuyến sang sông.
Lính trận đường xa.
Bụi đường xa.
Tình Nước đôi vai.
Trĩu đời trai.
Còn đôi nào nữa.
Tình riêng lẻ.
Ừ thôi em nhé.
Đời chóng phai.
Chớ giận hờn chi.
Chớ trách nhau.
Chỉ khổ thêm thôi.
Gợi nỗi đau.
Ngày cưới âm thầm tôi đưa tiễn.
Đôi mắt buồn tênh tím dậu rào.
Tôi biết phận tôi kẻ chiến binh.
Nghèo kiếp phong sương.
Chỉ chung tình.
Đường về bên ấy trong nhung lụa.
Em- chồng hạnh phúc với con xinh
Thôi nhé em ơi chớ trách chi
Ngày ấy tiễn em.
Buổi phân kỳ
Nhặt màu hoa tím theo cánh gió.
Thầm gởi người xưa.
Tiếng biệt ly
Thôi thế từ đây đã mất nhau
Biên đảo niềm vui với trăng sao
Trùng dương sóng bạc màu áo cưới.
Khẽ gọi .
Biệt ly.
Vẫy tay chào.
Nguyên Thạch
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Hi hi chắc huynh đợi nàng thơ lâu lắm rồi nhỉ, công việc bộn bề, suy nghĩ bế tắc, thành thử hồi âm cho huynh hơi trễ, vẫn thích bài thơ "hai màu áo" của huynh, chúc huynh cuối tuần vui vẻ.
Áo trắng ngày xưa
Trường Phi Bảo
Áo trắng ngày xưa đi lấy chồng
Thôi chẳng còn gì để thương mong
Chút duyên tình cũ tàn theo mộng
Kể từ em bỏ bến, bỏ sông.
Người về ngang nhánh sông xưa ấy
Ngóng chuyến đò sang lại bên này
Chuyến đò chở theo người mệnh phụ
Lên bờ bạc màu áo thơ ngây.
Em nhìn anh luống nỗi xót xa
Vờ như bất chợt chẳng nhận ra
Anh đưa tay níu từng lưu luyến
Muộn rồi...em là vợ người ta
Muộn rồi áo tím về phố cũ
Chiều tím nhuộm lòng anh vấn vương
Áo trắng ngày xưa mê nhung gấm
Lỡ thì nhan sắc cũng phai hương
Thôi chẳng còn gì để trao anh
Từ duyên không tỏ, mộng không thành
Từ nợ không trả, tình trót mượn
Xin hẹn lòng nhau kiếp lai sanh
Nếu thề không đủ nghĩa người tin
Em sẽ chờ anh dưới tuyền đài
Và tình nếu vẫn tình ngang trái
Nguyện làm cây lá chẳng đổi thay.
5/7/2008
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.169
Từ: 06.09.2006
Trạng thái: offline
Áo tím viền xưa
Giã biệt tình xưa bước theo chồng.
Em về chốn ấy.
Có vui không.
Hẳn đã quên rồi người góc phố.
Áo lụa ngày nao.
Vẫn đượm lòng.
Tóc bồng.
Áo trắng.
Chuyến xe hoa.
Người bên góc phố chợt mù lòa.
Lần cuối tiễn nhau lần vĩnh biệt.
Chuyến xe định mệnh.
Chuyến xe hoa.
Áo trắng viền tà áo trắng xưa.
Tôi đan sợi tím mãi chưa vừa.
Nhủ lòng.
Thôi nhé màu hoa tím.
Gởi người theo gió thoảng mây đưa.
Hình dáng yêu thương đã có chồng.
Nuối tiếc bận tâm .
Cầm bằng không.
Còn chi đâu nữa mà mong đợi.
Xe tang ngày ấy chuyến sang sông.
Bỗng có nhiều đêm .
Tôi nằm mơ.
Người trong tiềm thức .
Tôi đợi chờ.
Trở về hiện hữu trong mộng đẹp.
Nhặt chiếc thu vàng viết thành thơ.
Áo hồng viền tím gởi niềm yêu.
Nhẹ khoát đôi vai dáng yêu kiều.
Thôi em về nhé.
Chồng đang đợi.
Mặc tôi mưa gió.
Nỗi cô liêu.
Nguyên Thạch
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#97 —
10.07.2008 18:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-10 18:50:45Trường Phi Bảo>
Bên Chồng (2)
Trường Phi Bảo
Bên chồng
em vẫn nặng tình xưa
Mà nhớ làm chi,
nỗi nhớ thừa.
Biết người xưa cũ
còn thương nhớ
Hay đã quên rồi áo trắng xưa.
Áo trắng ngày mơ
biết tìm đâu
Xe hoa khuất nẻo
mộng ban đầu
Bên chồng
nứơc mắt thay cơm bữa
Tình vẫn ru tình trong bể dâu
Ngày ấy yêu nhau
dạ sắt son
Bây giờ em đã
có chồng con
Anh xa có biết
lòng em khổ
Bên chồng thao thức
giấc chẳng tròn
Bên chồng nhạt phấn,
với khô môi
Chết cả ngây thơ
lẫn nụ cười
Em như chim hót
không thành tiếng
Tựa nhánh mai gầy,
sắc kém tươi.
Giận chuyến xe hoa
lắm phũ phàng
Tiễn đời con gái
vào cổ quan
Bên chồng
lạnh nhạt tình chăn gối
Tủi phận,
sầu đau,
chuốt bẽ bàng.
10/7/2008
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Lòng Mẹ
Trường Phi Bảo
Mẹ bảo em còn nhớ người xưa
Lửa lòng chưa tắt rõ khổ chưa (?)
Nếu đã không duyên sao còn luỵ
Chớ ngỡ trăm năm chỉ chuyện đùa.
Tuổi xuân con gái có hạn kỳ
Khéo khôn lo liệu chuyện vu quy
Mẹ thương, mẹ chọn nơi quyền quý
Cô bé bỏng gì? cô khóc chi?
Cô phụ lòng tôi chẳng thuận ưng
Con nhỏ này sao dại quá chừng
Đêm nào mẹ cũng than, cũng thở
Ối giời, gái lớn chửa nên thân
Hồn em tiếc nuối bóng tình nhân
Người của muôn thu nhớ vô ngần
Người ta đắm mộng, say trời mới
Mẹ trách giận em phí thì xuân
Đợi chờ cho hiu hẩm phận người
Nết na, xinh thế chịu đơn côi
Lòng mẹ già đau, đau thắt ruột
Nhỡ mai trái gió với trở trời
Nhỡ mai trái gió với trở trời
Nỗi buồn gặt hái, muộn ngày vui
Mẹ goá, con đơn ôm nhau khóc
Thui thủi năm canh dạ rối bời.
31/7/2008
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Thôi đừng chờ, kẻo hoá đá Mẹ ơi!
Trường Phi Bảo
Cha nói rằng Mẹ là người đàn bà duy nhất
Không một ai thay thế được tình yêu
Thế sao có một chiều
Cha mót hết tiền của chạy theo người đàn bà khác
Mẹ giấu nỗi đau vào đêm ngơ ngác
Ngày thương sầu, chiều tựa cửa ngóng trông
Thế mới biết miệng lưỡi đàn ông
Con quyết chẳng cả tin như mẹ
Vắng tình thương cha từ thuở bé
Lớn lên mới hiểu nỗi nhọc nhằn
Hai mươi mấy năm trôi qua lẳng lặng
Mẹ !
trăm cay ngàn đắng, khổ cực một thân cò
Qua sông chịu lỡ mấy chuyến đò
Mười hai bến nước con biết dò bến đâu
Chân ướt chân ráo mà dòng đời nông sâu
Nhớ lời ru mẹ ơ ầu trách phận
Con như mẹ cuộc đời lận đận
Bến duyên lành ngỡ tưởng đã gặp nhau
Ám ảnh trong con tới suốt những ngày sau
Hình bóng cha ra đi hôm nào không trở lại
Con bỏ lỡ tình yêu, hạnh phúc lọt kẻ tay
Chỉ thương mẹ sao vẫn còn mòn mỏi
Tóc bạc, da mồi, tình xa vời vợi
Thôi đừng chờ kẻo hoá đá mẹ ơi!
17/6/2009
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Ngợi Ca Mẹ
Trường Phi Bảo
Mẹ là Phật đó Mẹ ơi!
Mẹ tâm Bồ Tát, nụ cười Như Lai
Mẹ khơi nắng ấm ban mai
Mẹ về từ cõi Bồng Lai muôn trùng
Mẹ Từ Bi, tánh Khoan Dung
Mẹ sống Đức Độ, Thủy Chung vẹn gìn
Mẹ dạy con chữ Nghĩa Tình
Mẹ nào quản ngại thân mình Gian Lao
Mẹ vui bữa cháo, bữa rau
Mẹ mong con được ngày sau đủ đầy
Mẹ quê Mưa Nắng chóng chầy
Mẹ Hy Sinh cả Đời này chẳng than
Mẹ là muôn ánh Hào Quang
Mẹ soi tỏ lối rõ đàng con qua
Mẹ Tình Thương thật bao la
Mẹ nguồn An Ủi, câu ca Tâm Hồn
Mẹ cho con trẻ Trí Khôn
Mẹ xa con lại bồn chồn không yên
Mẹ như Biển cả, Trăng huyền
Mẹ xua giông bão nhẹ thuyền ra khơi
Mẹ là Tất Cả Mẹ ơi
Mẹ thị hiện giữa dòng đời bể dâu
Mẹ là nỗi nhớ in sâu
Mẹ ngàn năm điệu ví dầu khó phai
Mẹ thân thương quá những ngày
Ca ngợi sao hết công dầy, ơn thâm
Mỗi đêm con mỗi khấn thầm
Nguyện cho mẹ sống trăm năm tuổi người
Một đời vất vả ngược xuôi
Nhang lòng thắp nén bồi hồi kính dâng
Con xin đánh đổi mùa xuân
Để Mẹ sống khỏe muôn phần An Vui.
22/10/2010
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Mẹ Việt Nam
Trường Phi Bảo
Mẹ Việt Nam có ba người con
Ba người con ở ba miền xa thẳm
Bắc - Trung - Nam với tình yêu đằm thắm
Ba tâm hồn chung nét đẹp Quê Hương
Những đứa con một thời của chiến trường
Đã khắc dấu vào đời trang lịch sử
Ta tự hào cho màu da, Quốc ngữ
Chí anh hùng, chung dòng máu sắt son
Mẹ Việt Nam có ba người con
Ba người con trưởng thành trong lửa khói
Ngày xưa đó...qua rồi ngày tăm tối
Hai tiếng "Đồng Bào" mình đứt ruột gọi nhau
Vết thương thời cuộc còn đau mãi ngàn sau
Miền Bắc nghĩa tình, miền Trung ruột thịt
Cơm độn, cháo rau, bão giông mờ mịt
Vẫn hướng về Miền Nam thít chặt một vòng tay
Mẹ Việt Nam có ba người con trai
Như ba ngôi sao sáng tỏ cả bầu trời
Nào anh em nhịp chân bước khắp nơi
Xây tương lai, dựng cuộc đời nồng ấm
Vượt gian khổ, Mẹ Việt Nam nghèo lắm
Thương các con mình sớm nắng chiều mưa
Tất đất, tất vàng mình gắng giữ biết chưa
Lo cấy cày, lo miếng ăn, miếng mặc
Bình minh lên xóa tan đêm héo hắt
Bắc - Trung - Nam hòa chung một nụ cười
Mẹ Việt Nam đã sanh ra ba người
Ba người con của một thời oanh liệt.
24/10/2010

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Mưa Lũ Miền Trung
Trường Phi Bảo
Được tin bão lũ phương xa
Quãng Bình, Hà Tĩnh nước là mênh mông
Muôn nẽo đường hoá thành sông
Bao cảnh đời cũng thuận dòng nước trôi
Hoạ này do lỗi ông trời
Gieo chi mất mát buộc người lầm than
Từ Quãng Trị đến Nghệ An
Sức tàn phá mạnh lũ càn quét mau
Tiếng than khóc, tiếng kêu gào
Đồng bằng, đất ruộng tan vào hư không
Rét run cái lạnh bên lòng
Trẻ thơ côi cút, vợ chồng phân ly
Ông trời sao nhẫn tâm chi
Cái nghèo, cái đói rồi thì sản sinh
Báo đài hô gọi nghĩa tình
Đồng bào khúc ruột cho mình yêu thương
Miền Trung lâm cảnh đoạn trường
Miếng cơm manh áo xẻ nhường vì nhau
Bốn bề nước lũ dâng cao
Mưa không ngớt hạt, khổ nào khổ hơn
Trắng vành khăn ngậm khối hờn
Vòng tay chung một nỗi buồn… ai ơi!
27/10/2010
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Bến bờ ngày xưa
Trường Phi Bảo
Đời mẹ nghèo đến mốc meo
Sinh con khốn khó đã nghèo nghèo hơn
Trong nhà vách ngõ trống trơn
Gia tài duy nhất tình thương dụm dành
Số phần con chẳng phước lành
Thiếu căn tu mới không thành con quan
Làm con của mẹ gian nan
Thiếu sau hụt trước vô vàn đắng cay
Tủi phận nào biết trách ai
Thôi con gắng chịu những ngày gió mưa
Người ta của cải dư thừa
Mặc người ta chớ hơn thua con à !
Mẹ cho nhiều lắm thật thà
Ở đời ơn trọng nhất là nghĩa nhân
Cho con thánh thiện tấm thân
Trái tim son sắc thắm nhuần tin yêu
Tằn tiện chẳng dám chi tiêu
Mẹ nghèo nên phải trăm chiều lao lung
Mong đời con ít bão bùng
Mai sau khôn lớn theo cùng ước mơ
Nghĩ chi ân hiếu cậy nhờ
Chỉ xin con nhớ bến bờ ngày xưa.
10/10/2011
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Ru Chị Muộn Màng
Trường Phi Bảo
Chị hai chưa tuổi dậy thì
Sao mẹ sớm gả chị đi lấy chồng (?)
Nhỡ mai tóc trắng tợ bông
Thân già sức yếu ai trông, ai nhờ.
Giàu sang đúng thật giấc mơ,
Chị tôi khăn gói xuống bờ theo anh.
Mẹ buồn ngồi góc nhà tranh,
Ôm tôi ngỡ chị long lanh ngấn sầu.
Tôi còn nhỏ biết chi đâu
Nhìn theo bóng chị qua cầu mà thương
Thương chị mẹ liệu trăm đường
Sợ chị như mẹ vấn vương cái nghèo
Chị đi lòng mẹ đi theo,
Thầm mong sông lặng đò neo bến hiền.
Biết đời chị có bình yên (?)
Quê người chị có đẹp duyên với người (?)
Gian nhà trống quá chị ơi !
Quạnh hiu dáng mẹ, buồn mười dáng em.
Vẫn thường nhắc chị ngày đêm,
Mà sao bóng chị vẫn biền biệt xa...
Nhiều năm thoăn thoắt trôi qua
Mồ xanh ngọn cỏ mẹ già còn không
Chị về tóc trắng tợ bông
Phía sau đời chị bão giông mịt mùng
Tâm hồn xơ xác ngại ngùng
Chị ôm tôi khóc muôn trùng đắng cay
Ngỡ ngàng thương lắm "chị hai"
Xuân tàn rụng cánh hoa phai bao giờ
Làm sao học được chữ ngờ
Giàu sang thôi chỉ giấc mơ thấp hèn
Chị về bùn bết gót sen
Đường trơn dốc trượt đã quen tủi hờn
Thuở xưa bên mẹ yêu thương
Ở bên người nhạt phấn hương son tình
Thói đời đen bạc phát khinh
Ngủ ngoan chị giấc yên bình em ru
11/10/2011

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Con vẫn là con của mẹ thôi
Trường Phi Bảo
Tặng riêng các con (những đứa con tinh thần)
Con vẫn là con của mẹ thôi
Dù con có chạy lạc nhà người
Những giấc mơ đời đêm chấp nối
Một mình mẹ thức với đơn côi
Con vẫn là con của mẹ thôi
Mẹ nhận ra con mẹ ngậm ngùi
Mẹ đặt tên con là "kỷ niệm"
Nỗi buồn muôn thủơ, nhớ xa xôi
Con vẫn là con của mẹ thôi
Ơi nguồn an ủi suốt cuộc đời
Con được sinh ra từ khát vọng
Từ trong mật đắng lúc nằm nôi
Con vẫn là con của mẹ thôi
Dù ai thay họ đổi tên rồi
Nhân thế vô tình không hiểu nổi
Cớ gì ly gián mẹ con tôi (?)
Mẹ gọi tên con kỷ niệm ơi!
Con mang hình bóng cả một thời
Dù con đi khắp muôn phương, nhớ...
Con vẫn là con của mẹ thôi(!)
26/6/2008
Lâu quá mới gặp lại anh Nguyên Thạch, cảm ơn về đoạn thơ cuối của anh, chúc anh luôn vui vẻ, và thành đạt trong cuộc sống. Thân ái!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.169
Từ: 06.09.2006
Trạng thái: offline
#108 —
26.06.2008 21:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-26 21:36:12Nguyên Thạch>
Chưa lần về thăm
Đã lâu lắm chưa về thăm cô bạn nhỏ.
Cũng lâu rồi không rõ chuyện chồng con.
Trĩu đôi vai còn nặng nợ Nước non.
Tôi biền biệt.
Biết cô còn có nhớ.
Trăng thu đêm nay .
Gợi nhớ nhung mùa chớm nở.
Cô bạn thưở nào câu chuyện dở dang.
Tôi biên cương lính trận thác ngàn.
Cũng có lúc gợi âm vang tình bạn cũ.
Mùa thu năm nay đượm cội nguồn mùa thu cũ.
Đời tang thương ủ rũ tím chiều hoang.
Mùa vàng rơi khắp nẻo bước binh đoàn.
Thẫm màu máu vết loang đời vong bản...
Có vui không?.
Vài lời thăm cô bạn.
Tình bình yên viên mãn cuộc sống chưa?.
Tôi biên khu thấm lạnh những thu mưa.
Gom ký ức.
Thu cũng vừa nỗi nhớ...
Mai có về gặp nhau mừng bỡ ngỡ.
Hay hết rồi nỗi nhớ kẽ phong sương.
Âu yếm đôi tay phủi nhẹ bụi đường.
Hoặc ngoảnh mặt nhớ thương giờ đã cạn.
Dẫu thế nào.
Tôi.
Cô.
Tình bạn.
Nguyên Thạch
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Bóng người về
Trường Phi Bảo
Người về ngang lối cỏ
Vẫn con đường xanh rêu
Và đây góc phố nhỏ
Ai thầm đợi mỗi chiều
Tôi bồng con ra ngõ
Ngóng chồng hay ngóng anh (?)
Người về tóc phai xanh
Thoáng giật mình, tôi khóc.
Sau nhiều năm ngang dọc
Đời lính chiến ngược xuôi
Anh chẳng nhận ra tôi
Anh già đi thấy rõ.
Người về ngang lối cỏ
Mắt nhìn quẩn, nhìn quanh
Tôi gật đầu chào anh
Anh dừng chân thăm hỏi
Tôi bàng hoàng quá đổi
(Anh muốn tìm nhà ai?)
Người khách thoáng thở dài
(Người yêu tôi cô ạ!)
Số nhà quen thuộc quá
(Nhà cô ấy gần đây
Nhưng tiếc là cô ấy
Đã lấy chồng còn đâu?)
Tôi vội vã quay người
Nhà tôi anh tìm tới
Con tôi ra chào chú
(Có khách kìa mẹ ơi!)
(Mời anh vào nhà chơi)
Anh sững sờ chết lặng
Đôi mắt buồn xa vắng
Anh bế lấy con tôi
Đứa nhỏ lạ hơi người
Nên oe oe tiếng khóc
Đứa lớn ngừng việc học
Dỗ em nào nín - ngoan.
Người chua xót, bẽ bàng
Lòng đau tôi ấp ủ
Thương aó anh bạc màu
Chiếc ba lô sờn cũ
Tôi ru con tôi ngủ
"Ầu ơ...gió mùa thu
Năm canh mẹ thức đủ
Người xưa vẫn mịt mù"
...
27/6/2008

★
★
★
★
★
0