📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 703.266 lượt xem — Trang 19 / 260
Đông Hòa và BHD2 đã giúp cơi trầu mời khách của KG đỡ vô duyên với hai bài hoạ đượm tình người. Rất cảm ơn hai bạn ! Vì xướng mà không được ai họa, KG cứ cảm giác như con gái đi ngỏ lời trước mà chẳng được người ta chấp nhận vậy. Không biết so sánh thế có khập khiễng không.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-12 07:46:50KimGiang>
XƯỚNG

RÁNG CHIỀU

Le lói trời tây chút nắng hồng
Chiều buông vạt nhớ chợt mênh mông
Hoàng hôn phủ xuống mầu tê tái
Bóng tôí trùm lên sắc lạnh lùng
Da diết nỗi lòng sấù cố quốc
Miên man tấm dạ nhớ quê hương
Ráng chiêù ươm lệ hoen mầu mắt
Hong cảnh tha nhân - ướp nỗi lòng

____Nguyễn Khánh Chân______



Họa:

ĐÊM LẠNH

Cái nhớ miên man nhạt má hồng
Đêm trời trở lạnh gió mênh mông
Tòng phu chung thủy nhằm thân gái
Chiếu lẻ mùng vây chốn lạnh lùng
Sự nghiệp vàng son hay chọn thiếp?
Tình chồng nghĩa vợ có dành hương !
Thôi mà ráng chịu thầm trong dạ
Rạng rỡ phu quân thiếp thỏa lòng.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: KimGiang

XƯỚNG

RÁNG CHIỀU

Le lói trời tây chút nắng hồng
Chiều buông vạt nhớ chợt mênh mông
Hoàng hôn phủ xuống mầu tê tái
Bóng tôí trùm lên sắc lạnh lùng
Da diết nỗi lòng sấù cố quốc
Miên man tấm dạ nhớ quê hương
Ráng chiêù ươm lệ hoen mầu mắt
Hong cảnh tha nhân - ướp nỗi lòng

____Nguyễn Khánh Chân______



Họa:

ĐÊM LẠNH

Cái nhớ miên man nhạt má hồng
Đêm trời trở lạnh gió mênh mông
Tòng phu chung thủy nhằm thân gái
Chiếu lẻ mùng vây chốn lạnh lùng
Sự nghiệp vàng son hay chọn thiếp?
Tình chồng nghĩa vợ có dành hương !
Thôi mà ráng chịu thầm trong dạ
Rạng rỡ phu quân thiếp thỏa lòng.

Kim Giang


Thân họa ĐÊM LẠNH

Nghe kể tự dưng ... hiểu má hồng
quả tình nỗi nhớ ... rất mênh mông
Tam tòng tứ đức giam thân gái
Lục bát đường thi sưởi lạnh lùng
Tự gẫm thân mình dưng khá giống
Bật cười số kiếp mãi tha hương
Gặp đây xin chúc cho đằng ấy
Thơ chắp cánh bay lẫn đẹp lòng
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Donghoa

Trích đoạn: tulipdenus

XƯỚNG :

MẸ
tulipdenus

Mẹ mang câu hát đậm quê hương
Mẹ gánh gian nan mọi nẻo đường
Mẹ dệt xuân con bằng tuổi trẻ
Mẹ nuôi con lớn bởi yêu thương
Mẹ rơi lệ lúc con đầm ấm
Mẹ dịu dàng khi con nợ vương
Mẹ biết không con yêu Mẹ lắm!
Mẹ - tình yêu biển rộng phi thường
TLDN
03.06


Thân họa : Mẹ Chờ
Đông Hòa

Mẹ tôi có mái tóc thơm hương
Mẹ gỡ chờ mong ngóng cuối đường
Mẹ đoán cha về mang sắc thắm
Mẹ mơ người đến nói lời thương
Mẹ buồn khóc để vơi câu oán
Mẹ nhớ gượng cười nặng giọt vương
Mẹ sẽ trọn đời câu chung thuỷ
Mẹ rằng có đợi cũng tầm thường
ĐH
11.03.06

quote:

Mẹ rằng có đợi cũng tầm thường

Ý kiến nhỏ: thay chữ tầm thường bằng chữ bình thường được không?

Họa:

MẸ TRONG CON

Mẹ là nỗi nhớ quê hương
Mẹ dõi theo con mọi nẻo đường
Mẹ tựa vầng trăng trong mắt trẻ
Mẹ như mặt biển ắp tình thương
Mẹ ôm vất vả vì con cái
Mẹ trái tim vàng bậc thánh vương
Mẹ chẳng lo mình khi tắt nắng
Mẹ như tiên sống giữa đời thường !

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: KimGiang
Họa:

MẸ TRONG CON

Mẹ là nỗi nhớ quê hương
Mẹ dõi theo con mọi nẻo đường
Mẹ tựa vầng trăng trong mắt trẻ
Mẹ như mặt biển ắp tình thương
Mẹ ôm vất vả vì con cái
Mẹ trái tim vàng bậc thánh vương
Mẹ chẳng lo mình khi tắt nắng
Mẹ như tiên sống giữa đời thường !

Kim Giang


Kim Giang mến,

Câu đầu sao chỉ có 6 chữ.
Ðồng ý rằng có thấy thơ xưa dùng câu 6 chữ. Nhưng chưa nghe được sự giải thích tận tường. Nên không lạm bàn.
Chỉ hỏi coi đó là cố ý hay quên sót?
Có thể viết ví dụ như là : Mẹ là đất khách nhớ quê hương
thì cũng nghe được lắm chứ !
thân mến,
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-21 11:49:18Donghoa>
[size=4]
Trích đoạn: KimGiang


Trích đoạn: Donghoa

Trích đoạn: tulipdenus

XƯỚNG :

MẸ
tulipdenus

Mẹ mang câu hát đậm quê hương
Mẹ gánh gian nan mọi nẻo đường
Mẹ dệt xuân con bằng tuổi trẻ
Mẹ nuôi con lớn bởi yêu thương
Mẹ rơi lệ lúc con đầm ấm
Mẹ dịu dàng khi con nợ vương
Mẹ biết không con yêu Mẹ lắm!
Mẹ - tình yêu biển rộng phi thường
TLDN
03.06


Thân họa : Mẹ Chờ
Đông Hòa

Mẹ tôi có mái tóc thơm hương
Mẹ gỡ chờ mong ngóng cuối đường
Mẹ đoán cha về mang sắc thắm
Mẹ mơ người đến nói lời thương
Mẹ buồn khóc để vơi câu oán
Mẹ nhớ gượng cười nặng giọt vương
Mẹ sẽ trọn đời câu ước thệ
Mẹ rằng có đợi cũng bình thường
ĐH
11.03.06



Mẹ rằng có đợi cũng tầm thường

Ý kiến nhỏ: thay chữ tầm thường bằng chữ bình thường được không?

Họa:

MẸ TRONG CON

Mẹ là nỗi nhớ quê hương
Mẹ dõi theo con mọi nẻo đường
Mẹ tựa vầng trăng trong mắt trẻ
Mẹ như mặt biển ắp tình thương
Mẹ ôm vất vả vì con cái
Mẹ trái tim vàng bậc thánh vương
Mẹ chẳng lo mình khi tắt nắng
Mẹ như tiên sống giữa đời thường !

Kim Giang
size]
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-12 08:17:42Donghoa>

Trích đoạn: Triều Sương

Trích đoạn: BHD2

Xướng - Kính mời

Vô cảm

BHD2

Âm u trời đất giữa cơn ngâu
Bóng tối miên man điểm sắc trầu
Góc phố dầm dề loang loáng nước
Dáng ai lặng lẽ hững hờ sầu
Nỗi buồn lấn cấn trong vô thức
Cảm xúc lạc dòng chảy tận đâu
Hứng giọt mưa rơi đầy bí bách
Mơ lòng thoát khỏi vạn cơn sầu ...
BHD2
11.03.06


----------------------------

Thân họa ngược :

Bán sầu
Triều Sương

Giữa chợ đời rao bán nỗi sầu
Người mua sao vắng lặng nơi đâu
Mặc ta đong đếm đầy vai gánh
Riêng khách làm thinh chẳng chút sầu
Con phố ngợp trong chiều tím lịm
Dải đường quết bởi bã màu trầu
Mở lời mời mua mà sao bỗng
Trời ghét hờn ta phủ giọt ngâu
TS
11.03.06

------------------------------

Thân họa : Nhớ ai xứ trầu
Đông Hòa


Tháng bảy trời mưa rợp bóng ngâu
Nôn nao nhớ xứ ấy vườn trầu
Đường thâu bỏ bước loang loang nước
Ngõ vắng buông hồn lạnh lạnh sầu
Thoáng tiếc lời yêu trong ý thức
Mơ hồ chữ ái ở nơi đâu
Rồi nay chốn cũ vừa tìm đến
Chẳng thấy người xưa dạ mãi sầu
ĐH
12.03.06

---------------------------------

Thân họa : Chia ly
Đông Hòa


Thuở nọ bên nàng hứng giọt ngâu
Nghe tình nhỏ lệ dưới dây trầu
Em đi tháng nhớ niềm thương tiếc
Anh đón ngày mong nỗi khổ sầu
Rứt ruột thôi quên sao nặng vấy
Chôn lòng lại nhớ có vơi đâu
Mai đây áo cưới se duyên mới
Đường ấy ai vui , kẻ đứng sầu
ĐH
12.03.06

----------------------------------------

Thân họa : Chờ cha ngày chiến thắng
Đông Hòa


Nhớ mẹ ngày xưa đón gió ngâu
Bên bờ Ô thuớc nặng những sầu
Thời cha chinh chiến mang niềm nhớ
Giờ mẹ cô đơn gói chữ sầu
Cuối nẻo chân mây người có biết
Đầu khuya gót nguyệt ai hay đâu
Đơn thân có dáng xa chờ đợi
Chiến thắng cha về quyện bóng trầu
ĐH
12.03.06




Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
XƯỚNG

NGẬM NGÙI

Cũng mào cũng mỏ cũng như ai
Sặc sở xiêm y -hót thật tài
Chả kheó sao trông gà hoá phượng
Không khôn sao gaý dở thành hay
Đôỉ đen thành trắng nhanh như bỡn
Traó phượng thay gà trở ngón tay
Quân tử đau đầu- thân độc mã
Tiểu nhân hể hả - một đường dây



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-16 05:28:56Donghoa>

Trích đoạn: nguyens

XƯỚNG

NGẬM NGÙI

Cũng mào cũng mỏ cũng như ai
Sặc sở xiêm y -hót thật tài
Chả kheó sao trông gà hoá phượng
Không khôn sao gáy dở thành hay
Đôỉ đen thành trắng nhanh như bỡn
Traó phượng thay gà trở ngón tay
Quân tử đau đầu- thân độc mã
Tiểu nhân hể hả - một đường dây


Thân họa : Cờ gian bạc lận
Đông Hòa


Tiểu nhân hể hả - một đường dây
Bài đánh chỉ xài một ngón tay
Lá ách chuồn xoay lòn cổ bạn
Con đầm bích móc nhét lưng ai
Cắc – tê kinh nghiệm chơi đâu dở
Xập - xám thâm niên đánh mới tài
Gian lận trò cờ ai cũng biết
Thế mà lắm kẻ chết không hay
ĐH
16.03.06
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 12:05:53Tran Manh hung>
BHD2 thân

Chỉ cần nói lên lòng hiếu thuận , hoặc nói lên sự thương nhớ cha mẹ là đủ

Cùng các bạn

Thật là bất ngờ và cảm động khi được các bạn hưởng ứng phóng họa " Nuôi con mới biết lòng cha mẹ" để kính dâng lên cha mẹ nhân ngày lễ Vu Lan sắp đến, tuy rằng thời gian khoảng 5 , 6 tháng nữa mới đến ngày lễ , tôi nghĩ rằng khoảng thời gian này không dài lắm đâu nếu chúng ta thực hiện độ 150 bài thơ Đường hoặc các thể thơ khác,để in thành sách nói lên tấm lòng biết ơn của con cháu với bậc sinh thành, và quyển sách này đến tay các bạn trước ngày lễ. Mong các bạn giúp một tay
Trần Mạnh Hùng

Tuổi Thơ

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ.
Tiếng võng mẹ ru lúc ấu thơ.
Ngọt lịm lòng con còn nhỏ dại.
Ngất ngây dạ trẻ thuở xa xưa.
Con trong lòng mẹ lim dim ngủ
Mẹ thức ru con khắp những mùa.
Êm ấm tuổi thơ bên cạnh mẹ
Trong vòng tay mẹ chẳng âu lo

Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-27 02:39:13lá chờ rơi>
Xin xóa hộ, đã cóp sang Trang VU LAN.
Cám ơn
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Thân mến nhắc các bạn :
"Quí hồ tinh, bất quý hồ đa "


Trích đoạn: BHD2

XƯỚNG

CẢNH ĐỜI

Cảnh đời nghĩ lại cũng buồn cười
Quanh quẩn trò chơi có thế thôi
Quay quắt tình tiền muôn vạn hướng
Loay hoay duyên nghiệp một mảnh trời (phương?)
Thân như cơn lốc xoay mù mịt
Tâm động xóay tròn đến tả tơi
Nghiệt ngã trần gian đời cát bụi
Luân hồi nhân thế kiếp rong chơi
nguyens

Thân họa

Điên thử

Văng vẳng trong khuya tiếng khóc cười
Than thân trách phận tự mình thôi
Tuổi đời còn trẻ đà mòn chí
Sự nghiệp dở dang thẹn với trời
Muốn thét vang lên vơi khổ lụy
Mà đành câm nín nỗi tung tơi
Cái kiếp người thường sao chịu đặng
Điên điên một chút... nghịch thử chơi !
(mà?)

BHD2

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-12 05:30:44Donghoa>
Họa : Tình bạn nghèo
Đông Hòa


Thì thôi chữ nghĩa để chung ai
Rau cháo cùng nhau thương mến hòai
Chiều tối không tiền nhai trái chát
Sáng mờ chẳng bạc uống sương mai
Qua ngày thân hữu nhà chung vách
Sang bữa bạn bè cùng dậu lay
Mới thấy cuộc đời dầu thống khổ
Thủy chung chẳng sợ tiếng trả vay
ĐH
01.2006


Gửi Chú !!

Hình như do máy của Chú thiếu fonts tiếng Việt cho nên thơ Chú sang toàn là dấu hỏi. Khi gửi DH copy từ Word cho nên máy cháu đủ fonds , có thể là bên Chú
Cảm ơn chú nhiều
ĐH


Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Donghoa
Gửi Chú !!

Hình như do máy của Chú thiếu fonts tiếng Việt cho nên thơ Chú sang toàn là dấu hỏi. Khi gửi DH copy từ Word cho nên máy cháu đủ fonds , có thể là bên Chú
Cảm ơn chú nhiều
ĐH


[/font][/size]


Thân gửi bạn Ðông Hòa,

Máy tôi có cài 3 loại mã Việt VNI, VN. và VPS để phòng khi gặp file dùng loại mã này máy tự động lấy ra xài. Còn tôi thì luôn dùng Unicode, là những bộ mã quốc tế cài sẳn, máy nào cũng có (từ Windows98 2nd edition trở đi).
Nhưng sự hỗ trợ tiếng Việt còn tùy thuộc một yếu tố khác là Encoding gồm rất nhiều dạng. Chỉ riêng cho tiếng Việt đã có 3, 4 cái khác nhau : Western European (ISO), Vietnamese (windows), Unicode (UTF-8). Trước chỉ có các bộ mã thuộc giòng Unicode là ARIAL, Courrier New, Times New Roman, Tahoma và Verdana là dùng viết được tiếng Việt có đủ dấu trên e-mail. Nay thì có thêm một Encoding mới với tên có nghĩa tương tự như là “Encoding cá nhân”, cho phép dùng các bộ mã thuần túy Việt như VNI, VPS trên e-mail.
Những PM tôi trao đổi với các bạn qua Thư Quán đều ra đủ dấu, chỉ trừ cái PM sau cùng của bạn.
Nên có lẽ là do trục trặc kỷ thuật nhứt thời ở đâu đó.
Hồi sau phân giải vậy.
Thân mến,
LCR

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tran Manh hung


Xướng:
- Nguyens

Hoạ
- Mai Trắng
- Diệp Khai
- Vũ Kim Thanh
- Trần Mạnh Hùng

Xướng
Kính Mời

ĐAY NGHIẾN

Bố nó suốt ngày chỉ họa thơ
Thân tôi quay quắt muốn bơ phờ
Cơm bưng cho đủ ngày ba bữa
nước rót cũng vừa phóng tứ thơ
nhà cửa bộn bề trông phát ngán
bầy con nheo nhóc thấy mà lơ
Ông không ngó lại cho tôi đỡ
Lại chỉ mơ màng trong giấc mơ
Nguyens


Hoạ

Còn Sót lại
Bao nhiêu thương nhớ dệt thành THƠ
Lúc bén hơi nhau tóc bạc phờ.
Đốt cháy tuổi hồng tình nghệ sỹ.
Lao đao xuân mộng nghiệp tầm THƠ
Suốt đời níu kéo đâu là thật
Một kiếp hồ đồ gỉa tảng lơ
Tri ngộ gặp nhau đời đã xế.
Chút tình sót lại chỉ đan mơ
Trần Mạnh Hùng

Góp một ý kiến

- Trong một bài thơ nhất là thơ Đường khi lựa vận để gieo chúng ta không nên dùng điệp vận như bài thơ trên , chúng ta dùng hai chữ THƠ trong một bài thơ
đều này khiến bài thơ giảm hẳn gía trị của nó

- Khi hoạ một bài thơ Đường chúng ta chỉ hoạ năm vần Bằng mà thôi, nếu chúng ta hoạ cả 8 vận gồm cả 3 vận trắc khiến bài thơ trở thành gò bó , gượng ép mất cái tự nhiên, cái hay của bài thơ hoạ.
Mong các bạn lưu ý giùm
Thân
Trần Mạnh Hùng

Bác Lá Chờ Rơi và các bạn nghĩ sao? Cho biết ý kiến
[/color]


Nhân việc anh Hùng nói đến chuyện trong 1 bài thơ đường luật có điệp vận,em cũng có 1 thắc mắc mà chưa biết hỏi ai. Đó là về bài thơ "Thu điếu" của cụ Nguyễn Khuyến _một bài thơ được coi là 1 trong những tuyệt tác của Nguyễn Khuyến mà có lẽ ai cũng thuộc từ hồi học phổ thông

Thu điếu
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng nước theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ bay vèo.
Từng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối ôm cần, câu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo

Bài này cũng có 2 vận "teo" như trên ,anh Hùng hay các anh chị ,các bác có ý kiến ,nhận xét gì về điều này thì xin chỉ giáo cho em.Xin cảm ơn!
let it be
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-16 11:05:44BHD2>
Xướng - kính mời

Chúc xuân mới

Xuân mớm đất trời lộc trổ xanh
Sắc hoa tươi tắn nhựa đầy cành
Gió vờn nhè nhẹ rung rinh lá
Nắng rọi lung linh thắm thiết nhành
Mang lộc mang tài vui thế thái
Nhiều tiền nhiều của toại thanh danh
Chúc cho bè bạn thêm duyên mới
Ngàn việc trăm công đại cáo thành


BHD2
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-16 12:27:24KimGiang>
XƯỚNG:

MƠ NGÀY XUM HỌP

Gió lên xao xác ngọn sầu đông
Cảnh cũ quạ kêu nghe nhói lòng
Nắng nhạt ngoài sân phai sắc lá
Xuân hoài đưa đẩy lạt tim hồng
Người đi khuất bóng theo ngàn gió
Kẻ ngóng canh dài với lệ mong
Xa cách bao giờ cùng tái ngộ?
Ngày xưa sống lại rộn hoa lòng.

TULIP


VẮNG BẠN

Triều Sương vắng lạnh cả thềm đông
Chống chếnh vườn thơ thiếu bạn lòng
Mới gặp xưng "Anh" ngờ phận gái*
Dần quen xướng họa nể quần hồng
Mơ sương lãng đãng gây màu nhớ
Thoáng bóng chiều buông đượm nét mong
Cái buổi ban đầu xao xuyến lắm
Ngàn sau mãi mãi tạc ghi lòng!

*"Anh vẫn biết rằng anh là thằng đàn ông" trong (Chỗ dựa),
bài thơ đầu tiên KG được làm quen với Triều Sương.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
nguyentuongvan
Bạn Đọc



Bài viết đã đăng: 18
Gia nhập ngày: 28.12.2005
Đến từ: Hà Thành
Hiện trạng: offline


Xướng

Nàng Xuân !

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tanh
Một khối tình nguyên giữa đất trời
Đêm dài mãi đợi nằm chơi vơi
Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.

Mình mới tập làm thơ đường mong các bạn chỉ bảo nhiều
Thân mến !

_____________________________

Mẹ sinh ra em vốn là mây trắng
Lãng du cùng trời đất bao la
Gọi bình minh chở nắng ấm chan hòa
Cùng trăng sáng xua màn đêm đen tối
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-19 12:00:18nguyens>
NẾU CÓ AI

Vắng vẻ bốn bề biết hỏi ai
Hôm nay là thứ mấy rồi đây ?
Mãi lo thơ thẩn quên ngày tháng
Nào nhớ tiền nong túi cạn đầy
Cuối quí lảnh lương vừa đủ số
Ðầu tuần đi chợ lỡ ngon tay
Không người nhắc nhở thành nông nổi
Nếu có ai ... ta chẳng thế này !
Lá chờ rơi





HỌA cùng BÁC LÁ

TA LÀ AI

Ngẫn ngơ lòng hỏi ta là ai
Chẳng biết từ đâu mà đến đây
Ngắt nụ xuân tình vừa chớm nở
Nâng ly rượu nhạt đã vơi đầy
Cố nhân dăm bóng dần xa mãi
Tri kỉ vài tên đếm ngón tay
Lây lất vạt thơ thư quán gởi
Dòng đời trôi dạt đến nơi này



XƯỚNG

TÌNH CỜ

Từ đâu gặp gỡ thật tình cờ
Nắng héo mưa buồn đến ngẫn ngơ
Lửa tắt lâu rôì sao nhóm lại
Cành khô nay bỗng lú chôì thơ
Đường xưa mòn mỏi vàng thu nhớ
Lối cũ miên man dáng hạ chờ
Duyên nợ có gì..câu hẹn ước
Ba sinh ai biết được..đâu ngờ




Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Bài Xướng số : 17

17. THỔN THỨC

Diễn đàn ai mở hội đua thi
Sĩ tử gần xa ghé tức thì
Anh ra vế đối sao mà chắc
Chị họa vần thơ rõ thật hay !
Cách mặt Năm châu tình góp lại
Chung lòng Bốn biển nghĩa không phai !
Quê hương chạnh bóng hồn non nước
Thổn thức lòng son chút mộng này !
Sao Mai

Thân họa bài "Thổn thức" của Sao Mai

Rộn lòng

Tết đến muôn hoa mở hội thi
Chồi non lộc biếc rộn xuân thì
Hàng tiền trước giậu khoe vàng sắc
Khóm cúc bên hiên trổ rất hay
Ấp ủ niềm vui khơi nhựa cũ
Vỡ òa nỗi nhớ gợi hương phai
Mơn man nắng ấm thì thầm gió
Náo nức tim ai giữa chốn này

BHD2

Xin họa cùng Sao Mai:

BUỔI ĐẦU

Hiểu lầm bác Lá ngán Đường thi
Chẳng có Sao Mai dẫn lối thì:
Sợ gãy răng, nhai sườn dám chắc
Lo lìa mộng, họa đối nào hay
Lời hoa! chỉ vẽ còn ghi mãi
Chiếu bạc! ươm màu khó thể phai
Lạ thế Đường thơ thành thắm thiết
Tri âm đậm nghĩa nhất nơi này!

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-19 12:31:00KimGiang>
Xướng:
- Lá Chờ Rơi

XƯỚNG - KÍNH MỜI

PHÂN VÂN
(thân gởi đến ai tự biết là mình)

Chưa biết thơ nầy sẽ gởi ai
Phân vân ray rức đã bao ngày
Á Âu khó thể cùng chung mắt
Mới cũ đành cam chỉ một người
Đây có một con gần bốn chục
Đó còn chút trẻ dưới đôi mươi
Ước gì được hóa thân thành gió
Sáng viếng thôn đông tối xóm đoài !
Lá chờ rơi


Kính họa bài PHÂN VÂN Của Bác Lá


BƯỚC NỮA

Người đi kẻ ở giữa trần ai
Chỏng lỏng, chơ vơ, đếm tháng ngày
Chiếc Lá Chờ Rơi chồi nứt mắt
Cành sầu đợi rụng hõm hem người
Trăm năm muốn trọn, thêm vài chục
Một bóng sao đành, những mấy mươi
Nhã ý Vợ đền Chồng bước nữa
Còn Đông há phải tặng thêm Đoài!

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Xướng:
- Lá Chờ Rơi

Hoạ:

- Tulip
- BHD2
- Diệp Khai
- Trần Mạnh Hùng

XƯỚNG - KÍNH MỜI

PHÂN VÂN
(thân gởi đến ai tự biết là mình)

Chưa biết thơ nầy sẽ gởi ai
Phân vân ray rức đã bao ngày
Á Âu khó thể cùng chung mắt
Mới cũ đành cam chỉ một người
Đây có một con gần bốn chục
Đó còn chút trẻ dưới đôi mươi
Ước gì được hóa thân thành gió
Sáng viếng thôn đông tối xóm đoài !
Lá chờ rơi


Kính họa bài PHÂN VÂN Của Bác Lá

TÂM THUẬN

Đường thơ hữu ý rộn lòng ai
Gặp gỡ tuy chưa có một ngày
Xướng - họa như quen từ lúc trước
Hứng - tung sung sức thỏa làm người
Dù kia đã luống hàng ông thọ
Đây dẫu khoảng chừng hai cộng mươi
Ước chỉ nhiêu thôi không ước nữa?
Tâm Đông luôn thuận cùng tâm Đoài
Tulipdenus

Kính họa ngược

Tại vì sao?
(Ghẹo bác Lá)

Trĩu nặng tâm tư giữa chốn này
Nhấp môi chén rượu khẽ run tay
Tiền lương mới lĩnh vừa xài hết
Ý tứ chưa thông đã cạn đầy
Tết đến nơi rồi không để ý
Bạn bè sắp lại tính sao đây
Con xa vợ góa lòng buồn bã
Ngước mặt thở dài... biết hỏi ai?

BHD2
Kính họa ngược

Gởi đến ai..

Gió rét thôn đông lạnh xóm đoài
Bác gần tám chục cháu đôi mươi
Bạn bè ý hợp đôi ba mống
Tri kỷ tâm đầu khoảng mấy người
Xướng họa thi Đường không thấy chán
Vần thơ đối đáp biết bao ngày
Đôi lời ấm áp đằm tình nghĩa
Theo gió đông reo gởi đến ai?

BHD2

Chúc lành
(Hí họa PHÂN VÂN)

Thổ lộ đi nào ! Muốn gửi ai ???
Phải chăng để ý đã lâu ngày ?
Sắc da màu mắt dầu cho khác
Ý hợp đồng tâm dễ mấy người
Con cái bằng lòng hay phản đối ?
Nhỡ mà trắc trở chớ mười mươi
Cầu cho Bác Lá tình duyên thắm
Khỏi lúc thôn đông chốc xóm đoài !
Diệp Khai

Hoạ

Ai nhớ ai

Ai đắm ai say ai nhớ ai
Hỏi ai thao thức đã bao ngày
Ai buồn, ai xót cùng ai nhỉ
Ai giận, ai thương đến xọp người.
Ánh mắt ai kia tình vạn kỷ.
Nụ cười ai đó đẹp muời mươi
Trói nhau dáng ấy ai mà biết
Ai nhớ Thôn Đông, ai nhớ Đoài
Trần Mạnh Hùng

BƯỚC NỮA

Người đi kẻ ở giữa trần ai
Chỏng lỏng, chơ vơ, đếm tháng ngày
Chiếc Lá Chờ Rơi chồi nứt mắt
Cành sầu đợi rụng hõm hem người
Trăm năm muốn trọn, thêm vài chục
Một bóng sao đành, những mấy mươi
Nhã ý Vợ đền Chồng bước nữa
Còn Đông há phải tặng thêm Đoài!

Kim Giang

LÀM MAI

Chúng cháu sum vầy trạnh tới ai
Mong làm Nguyệt Lão để mai ngày:
Trời Âu tuyết phủ không che mắt
Biển Á triều dâng chẳng chắn người
Bác Lá chưa già xuân mấy chục
Cô mình má thắm tết vài mươi
Xe duyên bắt mối thành đôi lứa
Để Lá về Đông đón gió Đoài!

Kim Giang

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tran Manh hung

nguyentuongvan
Bạn Đọc



Bài viết đã đăng: 18
Gia nhập ngày: 28.12.2005
Đến từ: Hà Thành
Hiện trạng: offline


Xướng

Nàng Xuân !

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tanh
Một khối tình nguyên giữa đất trời
Đêm dài mãi đợi nằm chơi vơi
Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.

Mình mới tập làm thơ đường mong các bạn chỉ bảo nhiều
Thân mến !


[color=#660000][size=3]Mình cũng đang tập làm thơ Đường, nhưng thấy bài trên sai một số vần B-T và cách gieo vần, muốn họa thì phải đúng thì mới hay, vậy mình tạm sửa lại nhé, trình độ "còi" như nhau, mong nguyentuongvan không giận.

Nàng Xuân

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tang
Một khối tình nguyên trời với đất
Đêm dài mãi đợi gặp tình lang
Đậy tình xuân lại cho năm tháng
Nghe vẳng gió đâu khóc đông tàn.



Duyên nợ

Li biệt còn đâu nợ đá vàng
Thủa nào yêu dấu cũ vương mang
Xa xôi tình vẫn còn nồng ấm
Gần đấy sao lòng lại vắng tang
Duyên nợ nơi trời cao đã định
Nào đâu muốn đã được tình lang
Thôi hãy cứ yên lòng đi nhé
Đợi đến khi nao sức lụi tàn.


"Thầy" nguyens ah, xem học trò nói vậy có đúng không? sửa như vậy đã được chưa?

HoaTiNa


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



Đăng nhập để trả lời
0
Xướng

Nàng Xuân !

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tanh

Một khối tình nguyên giữa đất trời
Đêm dài mãi đợi nằm chơi vơi
Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.
Nguyen Tuong Van

Bạn Nguyễn Tường Vân thân

Bài thơ NÀNG XUÂN rất tiếc không phải là một bài thơ Đường Luật, nếu cắt làm hai 4 câu đầu và 4 câu dưới đó là một bài thơ tứ tuyệt , tuy vậy cũng không đúng niên luật, lạc vận
Câu thứ 2 chữ thứ 2 chữ "NỢ" phải là thanh bằng. Chữ NỢ là thanh trắc đi lệch niêm luật
Câu 5, 6 và câu 8 lạc vần

Bài thơ ý rất hay, xúc tích , nếu đúng niên luật bài thơ này thật tuyệt vời.
Bạn nên để ý một tẹo "LUẬT LÀM THƠ" của sư tỉ VDN đã đăng trên diễn đàn trang thơ
Thân

Duyên nợ

Li biệt còn đâu nợ đá vàng
Thủa nào yêu dấu cũ vương mang
Xa xôi tình vẫn còn nồng ấm
Gần đấy sao lòng lại vắng tang
Duyên nợ nơi trời cao đã định
Nào đâu muốn đã được tình lang
Thôi hãy cứ yên lòng đi nhé
Đợi đến khi nao sức lụi tàn.
Hoatina-hn

Bạn Hoatina_hn thân

Ý thơ của bạn thật dồi dào, sống động
Bạn để ý một tí thì bài thơ toàn bích
Câu thứ 7 chữ số hai phải là thanh bằng mới đúng niêm luật , chữ HÃY là thanh trắc nên đi lệch niêm luật, theo tôi thêm một bớt hai như thế này: " Thì thôi hãy cứ yên lòng nhé" thì tuyệt diệu. Bạn đồng ý
Câu số 5 và câu câu số 6 phải là hai câu "ĐỐI HOẠ" Chỉ cần đối thoát ý cũng được, bạn chưa đạt được
Thân
Trần Mạnh Hùng



"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tran Manh hung

Xướng

Nàng Xuân !

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tanh

Một khối tình nguyên giữa đất trời
Đêm dài mãi đợi nằm chơi vơi
Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.

Nguyen Tuong Van

Bạn Nguyễn Tường Vân thân

Bài thơ NÀNG XUÂN rất tiếc không phải là một bài thơ Đường Luật, nếu cắt làm hai 4 câu đầu và 4 câu dưới đó là một bài thơ tứ tuyệt , tuy vậy cũng không đúng niên luật, lạc vận
Câu thứ 2 chữ thứ 2 chữ "NỢ" phải là thanh bằng. Chữ NỢ là thanh trắc đi lệch niêm luật
Câu 5, 6 và câu 8 lạc vần

Bài thơ ý rất hay, xúc tích , nếu đúng niên luật bài thơ này thật tuyệt vời.
Bạn nên để ý một tẹo "LUẬT LÀM THƠ" của sư tỉ VDN đã đăng trên diễn đàn trang thơ
Thân

Duyên nợ

Li biệt còn đâu nợ đá vàng
Thủa nào yêu dấu cũ vương mang
Xa xôi tình vẫn còn nồng ấm
Gần đấy sao lòng lại vắng tang
Duyên nợ nơi trời cao đã định
Nào đâu muốn đã được tình lang
Thôi hãy cứ yên lòng đi nhé
Đợi đến khi nao sức lụi tàn.
Hoatina-hn

Bạn Hoatina_hn thân

Ý thơ của bạn thật dồi dào, sống động
Bạn để ý một tí thì bài thơ toàn bích
Câu thứ 7 chữ số hai phải là thanh bằng mới đúng niêm luật , chữ HÃY là thanh trắc nên đi lệch niêm luật, theo tôi thêm một bớt hai như thế này: " Thì thôi hãy cứ yên lòng nhé" thì tuyệt diệu. Bạn đồng ý
Câu số 5 và câu câu số 6 phải là hai câu "ĐỐI HOẠ" Chỉ cần đối thoát ý cũng được, bạn chưa đạt được
Thân
Trần Mạnh Hùng

Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Hoatina_hn

Trích đoạn: Tran Manh hung

nguyentuongvan
Bạn Đọc



Bài viết đã đăng: 18
Gia nhập ngày: 28.12.2005
Đến từ: Hà Thành
Hiện trạng: offline


Xướng

Nàng Xuân !

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tanh
Một khối tình nguyên giữa đất trời
Đêm dài mãi đợi nằm chơi vơi
Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.

Mình mới tập làm thơ đường mong các bạn chỉ bảo nhiều
Thân mến !


[color=#660000][size=3]Mình cũng đang tập làm thơ Đường, nhưng thấy bài trên sai một số vần B-T và cách gieo vần, muốn họa thì phải đúng thì mới hay, vậy mình tạm sửa lại nhé, trình độ "còi" như nhau, mong nguyentuongvan không giận.

Nàng Xuân

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tang
Một khối tình nguyên trời với đất
Đêm dài mãi đợi gặp tình lang
Đậy tình xuân lại cho năm tháng
Nghe vẳng gió đâu khóc đông tàn.



Duyên nợ

Li biệt còn đâu nợ đá vàng
Thủa nào yêu dấu cũ vương mang
Xa xôi tình vẫn còn nồng ấm
Gần đấy sao lòng lại vắng tang
Duyên nợ nơi trời cao đã định
Nào đâu muốn đã được tình lang
Thôi hãy cứ yên lòng đi nhé
Đợi đến khi nao sức lụi tàn.


"Thầy" nguyens ah, xem học trò nói vậy có đúng không? sửa như vậy đã được chưa?

HoaTiNa

Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
XƯỚNG - KÍNH MỜI

PHÂN VÂN
(thân gởi đến ai tự biết là mình)

Chưa biết thơ nầy sẽ gởi ai
Phân vân ray rức đã bao ngày
Á Âu khó thể cùng chung mắt
Mới cũ đành cam chỉ một người
Đây có một con gần bốn chục
Đó còn chút trẻ dưới đôi mươi
Ước gì được hóa thân thành gió
Sáng viếng thôn đông tối xóm đoài !
Lá chờ rơi


Thân họa cùng Bác Lá

BÂNG KHUÂNG

Chữ tình chẳng biết gửi cho ai
Gói ghém nâng niu đã mấy ngày
Cái nợ đeo mang chỉ có một
Chữ duyên trêu chọc đến dăm người
Mái tóc hoa râm tròn ngũ thập
Làn môi son thắm tuổi ba mươi
Cũng đành tính toán sao cho vẹn
Lúc ở thôn đông lúc xóm đoài



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-19 09:05:41Tran Manh hung>
[CUNG CHÚC TÂN XUÂN
[color=#0000FF]Kính Chúc Quý Vị trong ban Quản Trị và ban Điều Hành Vn Thư Quán cùng các bạn hữu, Văn hữu bốn phương , Thi hữu trong Thi dàn Thơ Đường Xướng Họa một năm AN KHANG và THỊNH VƯỢNG
Trần Mạnh Hùng - Lá Chờ Rơi
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Góp ý về nhận xét của Vivi
Nhận xét của Vivi rất là hữu ích vì nó giúp chúng ta có dịp tìm hiểu thêm về cách chơi thơ.
Với bài của cụ Nguyễn Khuyến :

THU ÐIẾU
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí
Lá vàng trước gió sẻ đưa vèo
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngát
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo
Tựa gối ôm cần lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.
Nguyễn Khuyến

« tẻo teo » là màu sắc của tính từ « bé » và « teo » là màu sắc của tính từ « vắng ». Không phải là chữ « teo » có nghĩa hẳn hoi như « teo rút ». Nên sự điệp tự ở đây không có sự điệp nghĩa như hai chữ « thơ » trong bài Hùng đưa ra làm ví dụ.

Dù sao thì có những qui tắc và những ngoại lệ. Qui tắc hướng dẫn cho ta biết chung chung những điều cần theo, những điều cần tránh, để viết thành những lời thơ hay, nghe êm tai v.v. Nhưng điều cốt yếu vẫn là « ý nghĩa » mà lời thơ cần diễn đạt. Do đó nên khi cần bảo toàn « ý nghĩa » mà phải bỏ « qui tắc » thì cứ bỏ. Như bài thơ nổi tiếng dưới đây của Thế Lữ :

Anh đi đường ANH tôi đường tôi
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi
Đã quyết không mong sum họp mãi
Ngại ngùng chi nữa cái chia phôi.

Như chúng ta đều thấy : không có cách thay thế chữ ANH cho đúng luật mà vẫn bảo toàn được sự rắn rỏi của câu thơ, nên phải chấp nhận chịu sai « luật ». Bài dưới đây của Tố Hữu cũng thế :

Rồi một hôm nào cởi áo xanh
Hết cùm hết xích hết roi canh
Nghiêng vai trút nhẹ đời giam cấm
Anh trở về anh của GIA đình.

Cũng vậy, phải chấp nhận sự sai « luật » ở chữ GIA vì ý nghĩa của câu thơ.

Ngoài ra, người thích thơ của cụ Nguyễn Khuyến có thể là mỗi người một cách, vì thơ của cụ : lời lẽ rất rõ ràng, ý tứ dồi dào, bên trong nhiều nét hay, đẹp, và luôn có ít nhiều tình cảm của tác giả.
Xem tiếp hai bài khác về Thu của cụ :

THU VỊNH
Trời thu xanh ngát mấy từng cao
Cần trúc lơ thơ gió hắt hiu
Nước biếc trông như làn khói phủ
Song thưa để mặc bóng trăng vào
Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái
Một tiếng trên không ngỗng nước nào
Nhân hứng cũng vừa toan cất bút
Nghĩ ra sợ thẹn với ông Ðào.
Nguyễn Khuyến

Đọc câu “Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái” ít có người hiểu ngay được cái hay ẩn giấu trong đó, có người lại hiểu lầm và tự hỏi “hoa năm ngoái” mà còn đến năm nay sao ? Không phải vậy ! Đây là cụ dùng cách nói trong điển tích Thôi Hộ, mà hai câu chót của bài thơ trong điển tích ấy là :

Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.


Mà cụ Nguyễn Du đã đưa vào Truyện Kiều dưới dạng hai câu thơ rất đẹp là :

Trước sau nào thấy bóng người
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.


Tóm lại câu “Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái” dựa vào hai chữ y cựu nên có nghĩa là : Cũng như năm ngoái, trước giậu có mấy chùm hoa nở. Tôi nhớ còn có ít nhứt 2 nhà thơ tiền bối khác cũng dùng cái cách nói “năm ngoái” nầy. Một người thì viết là : “Hoa đào năm ngoái gió cơn đông”. Tôi quên câu của người kia.

Rồi câu “Một tiếng trên không ngỗng nước nào” cho thấy cái kiến thức tổng quát của cụ cũng rất là uyên bác.

THU ẨM
Năm gian nhà nhỏ thấp le te
Ngõ tối đêm khuya đóm lập lòe
Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt
Làn ao lóng lánh ánh trăng loe
Da trời ai nhuộm mà xanh ngát
Mắt lão không viền cũng đỏ hoe
Rượu tiếng rằng hay hay chẳng mấy
Ðộ năm ba chén đã say nhè.
Nguyễn Khuyến

Trong bài Thu Điếu có một câu cụ nói về mình, bài Thu Vịnh hai câu, bài Thu Ẩm ba câu. Và bài Tự Trào sau đây thì toàn bài :

TỰ TRÀO
Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng sang
Chẳng gầy chẳng béo chỉ làng nhàng
Cờ đang dở cuộc không còn nước
Bạc chửa thâu canh đã chạy làng
Mở miệng nói ra gàn bát sách
Mềm môi chén mãi tít cung thang
Nghĩ mình lại gớm cho mình nhỉ
Thế cũng bia xanh cũng bảng vàng.
Nguyễn Khuyến

Thơ của cụ nhẹ nhàng mà sâu sắc, chủ ý rõ ràng, lời lẽ mang nhiều nét hay đẹp, nên được nhiều người yêu thích. Trong cái hào quang rực rỡ đó, những « ngoại lệ » sai « qui tắc » đều trở thành không quan trọng.
Ngoài sự điệp tự hai chữ « teo » trên đây, còn có :

- một cặp Thực không cùng tự loại :

Cướp của đánh người quân tệ nhỉ
Xươngda cóc có đau không ?
(bài Hỏi thăm bạn bị cướp)
« cướp và đánh » là động từ, còn « xương và da » là danh từ.

- một cặp Luận, trên có điệp tự mà dưới thì không :

Cải chửa ra cây cà chửa nụ
Bầu vừa rụng rốn mướp đương hoa
(bài Bạn đến chơi nhà)

Nếu sửa cho câu dưới cũng có điệp tự thì e rằng câu thơ sẽ mất tự nhiên trở thành gượng ép.

Tóm lại theo thiển ý, ta cần phải linh động trong sự áp dụng qui tắc. Vì qui tắc chỉ là thứ yếu. Ưu tiên là ý nghĩa ta cần diễn đạt trong câu thơ. Do đó mà có những trường hợp ngoại lệ phải bỏ qui tắc để bảo toàn chủ ý.

Khuynh hướng nầy tôi nhớ dường như có đề cập đến trong hai bài nói về cách làm THƠ mà VDN sưu tầm : Bài Luật làm thơ, và bài Kỹ Thuật Thơ VN hiện đại. Dù sao nếu có thời giờ các bạn cũng nên đọc kỷ hai bài nầy, trong có nhiều nhận xét hữu ích cho những ai thực sự yêu thơ và có ý muốn viết được những câu thơ hay.

Chào thân ái.
LCR
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-21 18:19:33vivi02>
edited
Đăng nhập để trả lời
0