📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 703.253 lượt xem — Trang 17 / 260
quote:

202. HẸN

Ngậm hờn một khối tình muôn kiếp
Trong mong khắc khoải nhuốm thương sầu
Địa ngục ký thác hồn bạc hạnh
Thiên đường bay đến trốn thương đau
Có nhớ, có chờ, có ngóng đợi
Không sầu, không khóc không hờn nhau
Kiếp này chia lẻ đành ly biệt
Hẹn kiếp lai sinh nối nhịp cầu.
Triều Sương


Thân họa

XA CÁCH

Đường tình vạn nẻo không còn lối
Sắc thắm muôn hoa một lá sầu
Giới tuyến người đi ôm thương nhớ
Hậu phương kẻ ở nén niềm đau
Chiều rơi ngấn lệ hoen mầu má
Nắng rụng giọt buồn vương mắt nhau
Chinh chiến chia lìa người mỗi ngả
Bên này sông ngóng bên kia cầu




Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-23 11:56:48BHD2>
XƯỚNG - KÍNH MỜI

TÌM VỢ

Tìm vợ nôn nao đến chợ đông *
Nhìn chân xem móng gái chưa chồng **
Chẳng như lựa quít cho sờ mó
Chỉ giống mua bò đứng ngắm trông
Lúc giận mím môi trừng mắt lộ
Khi vui há miệng phóng hơi nồng
Tóc mây lông mép đều đen mướt
Ðành chịu cam về tối ngủ không !
Lá chờ rơi

* tục ngữ : trai khôn tìm vợ chợ đông
** bạn nào biết cũng xin đừng đọc ra câu tục ngữ nầy !


Sầu
(Kính hoạ bài "Tìm vợ")

Bi thương chất chứa mấy mươi đông
Ngỡ khúc ly tan dạo xếp chồng
Góc phố hanh hao thêm ẩm mốc
Bóng người cô quạnh mãi xa trông
Gió nao phảng phất còn chờ thốc
Hương cũ chưa phai vẫn đợi nồng
Dõi mắt theo mây sầu cặn kẽ
Người ơi có nhớ đến ta không ??


BHD2
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0



XƯỚNG - KÍNH MỜI

TÌM VỢ

Tìm vợ nôn nao đến chợ đông *
Nhìn chân xem móng gái chưa chồng **
Chẳng như lựa quít cho sờ mó
Chỉ giống mua bò đứng ngắm trông
Lúc giận mím môi trừng mắt lộ
Khi vui há miệng phóng hơi nồng
Tóc mây lông mép đều đen mướt
Ðành chịu cam về tối ngủ không !
Lá chờ rơi

* tục ngữ : trai khôn tìm vợ chợ đông
** bạn nào biết cũng xin đừng đọc ra câu tục ngữ nầy




Sầu
(Kính hoạ bài "Tìm vợ")

Nhớ thương chất chứa mấy mươi đông
Ngỡ khúc ly tan dạo xếp chồng
Góc phố hanh hao thêm ẩm mốc
Bóng người cô quạnh mãi xa trông
Gió nao phảng phất còn chờ thốc
Hương cũ chưa phai vẫn đợi nồng
Dõi mắt theo mây sầu cặn kẽ
Người ơi có nhớ đến ta không ??


BHD2


Topic thơ đường
“Thơ đường xướng-họa” ngày càng đông
Trang tiếp theo trang nặng chất chồng
Bác Lá luôn tay quyền “tuyển tập”
Anh Hùng bận bịu chức “người trông”*
Bạn dù sau trước luôn thân mến
Thơ dẫu buồn vui vẫn ấm nồng
Gặp gỡ nhau đây ta xướng họa
Nghĩa tình đây đó có hơn không.

(*)người khởi đăng
vivi02
let it be
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-23 15:54:18BHD2>
XƯỚNG - KÍNH MỜI

TÌNH CỜ

Từ đâu gặp gỡ thật tình cờ
Nắng héo mưa buồn đến ngẫn ngơ
Lửa tắt lâu rôì sao nhóm lại
Cành khô nay bỗng lú chôì thơ
Đường xưa mòn mỏi vàng thu nhớ
Lối cũ miên man dáng hạ chờ
Duyên nợ có gì..câu hẹn ước
Ba sinh ai biết được..đâu ngờ
nguyens


Chơi cờ
(Thân hoạ "Tình cờ")

Lâu lắm rồi mình chẳng đánh cờ
Bữa nay thử lại thấy lơ ngơ
Pháo lui tốt tiến như chơi chữ
Bố trận bày binh ngỡ hoạ thơ
Sĩ tượng tung hoành che nước hết
Mã xe ngang dọc rập rình chờ
Hứng lên chiếu bí rồi cười khoái
Ông tướng bên kia có bất ngờ ?[:D]


BHD2
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-25 14:07:10vivi02>
Trích đoạn: lá chờ rơi

Xướng - kính mời

CHÚC XUÂN MỚI

Xuân mớm đất trời lộc trổ xanh
Sắc hoa tươi tắn nhựa đầy cành
Gió vờn nhè nhẹ rung rinh lá
Nắng rọi lung linh thắm thiết nhành
Mang lộc mang tài vui thế thái
Nhiều tiền nhiều của toại thanh danh
Chúc cho bè bạn thêm duyên mới
Ngàn việc trăm công đại cáo thành.
BHD2

VUI MÙA CƯỚI
(thân họa Chúc Xuân Mới)

Hương xuân theo gió ngập trời xanh
Nhựa sống trào dâng nhuộm lá cành
Trước ngõ đào non hoa chớm nụ
Ngoài sân mai lão cội thưa nhành
Yến oanh trộm nhớ chờ đưa tiếng
Trai gái thầm yêu đợi xướng danh
Hàng quán tưng bừng vui lễ cưới
Nôn nao lòng kẻ mộng chưa thành !
Lá chờ rơi


THÂN HỌA

Cảnh xuân

Bầu trời trong vắt một mầu xanh
Đất thắm hoa tươi nở khắp cành
Cánh én đưa xuân lơ lững lượn
Chim sâu đón tết hót trên nhành
Ông đồ cắm cúi câu tài đức
Bọn trẻ loay hoay chữ lợi danh
Ngắm chậu mai vàng nghe Khánh rộn
Nhẩm vài câu đối dạ chân thành
Nguyens


Xuân vui
Xuân về thơm ngát lúa đồng xanh
Hoa thắm quả tươi chín trĩu cành
Khóm trúc sinh sôi đầy rễ gốc
Cây mai nở rộ khắp thân nhành
Tung bay pháo đỏ loan mùa cưới
Nảy nở “phát tài”* báo lợi danh
Nô nức người thân về hội tụ
Chúc nhau công toại với danh thành.
(*)cây phát tài(ảnh)
vivi02
📎 HoaPhatTai
let it be
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-28 13:45:31lá chờ rơi>
XƯỚNG - THÂN MỜI

TRÓT DẠI

Việc khó người ngoài rất dễ khuyên
Nào đừng kén chọn chớ phân vân
Xui đây đưa cổ tròng gông hổ
Bảo đó liều thân lấy vợ chằn
Xuống nước bẩm bà em lỡ dại
Lên giường đe tớ mụ đương cơn
Van xin tay chống quì hai gối
Cột đá chuồn đeo bóng chập chờn ! *
Lá chờ rơi

* xin cảm phiền cho đổi tên bài và vần câu chót.

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
...../...

Họa bài Ðáp tình thân mến của bạn LCR

MÔI XUÂN

Môi Xuân thắm thiết nụ hôn nồng
Vạn kiếp xua tan cái lạnh Ðông
Héo hắt thôi thì tuỳ vận mạng
Mừng vui rạng rỡ ở đáy lòng
Bao nhiêu biến cố đời ngăn trở
Một trái tim yêu vẫn đợi trông
Nhớ nhé người ơi giông tố nữa
Hoàng hôn đứng giữa tựa môi hồng

Vũ kim Thanh


Bác LCR thân mến..tôi cũng bị vào nhầm số nhà nhờ bác làm gọn lại dùm.cám ơn bác nhiều.

&lt; Sửa đổi bởi: vũkimThanh -- 25.1.2006 16:08:19 &gt;


Tư Lú đại sư ơi
Cho chú tiểu sang quét hộ trang 11 TUYỂN TẬP, nơi bạn Nguyens và bác Vũ Kim Thanh POST nhầm.
An ủi chú ấy rằng :

Con vua thì được làm vua
Con sải ở chùa thì quét lá đa !!!
thân mến,
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
XƯỚNG - KÍNH MỜI


VỢ BỎ

Vợ bỏ thì sao đã chết ai ?
Bỏ ta ta bỏ lại huề thôi !
So đi tám lạng đây hơn chút
Sánh lại nửa cân đó kém vài
Kẻ thiếu khó toan khi thích mắt
Người dư dễ tính lúc buồn tay
Mãi lo tranh cải ai khôn dại
Chợt thấy quăn queo đoạn cuối đời !!
Lá chờ rơi


MẤT CHỊ DÂU

Khăn xô lại xé thắt trần ai!
Giã biệt, lìa xa, đứt đoạn thôi
Ngơ ngác đáo điên con víu vịn
Chết đi sống lại nghĩa vùi vài!
Trời ơi hành xát nhay con mắt!
Đất hỡi ớt dầm đứt cánh tay!
Nỗi chị xót xa khôn đặng đặng
Thương anh quằn quặn xiết đau đời!

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-20 07:32:42Triky>
XƯỚNG

TỰ VỊNH CÁI GẠT TÀN THUỐC

Một thẻo giang sơn ta trấn giữa
Đỉnh đầu nghi ngút khói hương lay
Bốn phương quy tụ tình huynh đệ
Tám hướng gom về nghĩa trúc mai
Tâm sự tha nhân khôn loạn tỉnh
Nỗi niềm nhân thế mặc nhiên say
Vòng tay hóa giải bao phiền muộn
Ôm cả chung riêng hóa khói bay

_____________________________



Họa VỊNH CÁI GẠT TÀN

Toèn hoẻn bàn dân nằm ngớn giữa
Cây mê một khúc cố tình lay
Canh tàn bụi rũ mà thanh sạch
Sáng tối dơ tràn chẳng một mai
Gánh đỡ tâm can người lúc tỉnh
Xẻ xan lòng dạ kẻ đương say
Ai chê ai trách ai đàm tiếu
Ráng chịu cho người thả khói bay.

Tri Kỷ
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng : Tìm dáng xưa

Quán ấy năm xưa cảnh vắng teo
Xuê xoa gió cuốn quạt chân đèo
Em đang vơ vẩn đi tìm bóng
Ta đến ngỡ ngàng chân bước leo
Chiều tối chờ mây ôm suối ngủ
Đêm hoang đợi gió tựa trăng treo
Ôi sao ! Cơn sóng lòng dâng mãi
Cõi nhớ nào đang vần vũ theo

Đông Hòa



HỌA

BÓNG ĐỜI

Bóng chiếc thuyền nan bé tẻo teo
Buông neo giữa suối vắt ngang đèo
Nắng lung linh dọi bờ trơn trợt
Mây lướt thướt vờn dốc đá leo
Sáu khắc thiều quang chênh chếch đứng
Năm canh nguyệt lạnh lửng lơ treo
Ngẩn ngơ cô phận sương nhòa nhạt
Quay quắt bóng đời ngấn lệ theo



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
xướng

TỰ CẢM

Nào dám trách ai nào giận ai
Chỉ thương phận bạc bóng ai hoài
Chiều hong sợi nhớ len mầu mắt
Đêm nhặt tơ sầu vương tóc mai
Tựa cửa mây hồng mong lá rụng
Nương rèm nguyệt lạnh ngóng sương lay
Nửa đời biển nhớ sầu đong mộng
Trọn kiếp mưa buồn thương khóc vay




Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-22 09:40:14Donghoa>
Trích đoạn: nguyens

xướng

TỰ CẢM

Nào dám trách ai nào giận ai
Chỉ thương phận bạc bóng ai hoài
Chiều hong sợi nhớ len mầu mắt
Đêm nhặt tơ sầu vương tóc mai
Tựa cửa mây hồng mong lá rụng
Nương rèm nguyệt lạnh ngóng sương lay
Nửa đời biển nhớ sầu đong mộng
Trọn kiếp mưa buồn thương khóc vay



Họa : Tình bạn nghèo

Thì thôi chữ nghĩa để chung ai
Rau cháo cùng nhau thương mến hòai
Sáng sớm không tiền nhai trái chát
Chiều tàn chẳng bạc nhấm hạt mai
Qua ngày thân hữu nhà chung vách
Sang bữa bạn bè cùng dậu lay
Mới thấy cuộc đời dầu thống khổ
Thủy chung chẳng sợ tiếng trả vay
Đông Hòa

Họa : TƯƠNG TƯ

Chiều về nhóng cửa thoáng nhìn ai
Hương sắc thiên thanh tối nhớ hòai
Má phấn long lanh bên bóng tối
Môi hồng thánh thót cạnh sương mai
Tương tư lòng vắng chờ mây rụng
Nhung nhớ dạ mong đợi gió lay
Thấp thoáng hai năm dài sầu mộng
Tâm hồn sống mãi kiếp tình vay
Đông Hòa
Đăng nhập để trả lời
0
xướng

XIN CÒN CÓ NHAU

Tình mãi xa rôì? có thật đâu?
Còn trong môi mắt chẳng phai màu
Dù thời gian chết hằn môi lạnh
Dẫu tháng năm tàn trên mắt sâu
Hoa thắm vấn vương mầu nắng nhạt
Hương nồng còn đọng giọt mưa ngâu
Yêu thương ngày ấy đem đong đếm
Đển tận ngaỳ sau xin có nhau



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-21 12:33:34Donghoa>
Trích đoạn: nguyens

xướng

XIN CÒN CÓ NHAU

Tình mãi xa rôì? có thật đâu?
Còn trong môi mắt chẳng phai màu
Dù thời gian chết hằn môi lạnh
Dẫu tháng năm tàn trên mắt sâu
Hoa thắm vấn vương mầu nắng nhạt
Hương nồng còn đọng giọt mưa ngâu
Yêu thương ngày ấy đem đong đếm
Đển tận ngaỳ sau xin có nhau



Họa : Thoáng vọng tình xưa

Em ơi hút bóng ở nơi đâu
Tình cũ ngày xưa vẫn đậm màu
Thuở trước còn nhau bên suối lạnh
Giờ đây cách biệt cuối sông sâu
Nơi này ta đón tình phai nhạt
Chốn kia em đợi giọt lệ ngâu
Cuối xuống xin ân tình sống mãi
Một đời ta nhớ vọng tình nhau
Đông Hòa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-22 04:53:43Donghoa>
Họa : Thu Về

Thu về đây, tiếng lá xôn xao
Nhuộm sắc u buồn,tự thuở nào
Lá úa theo vòng kinh quỷ đạo
Hoa tàn tiếp chuyển,hệ tinh rào...
Phù sinh một kiếp còn xa xứ
Nhân quả hai đời, lại cách nhau
Chiếc lá tình nào rơi rụng sớm
Màu tang nhuộm trắng, tựa muôn sao
Hồn Du Tử

-----------------------------------

Họa : Tình Xưa


Cách biệt bao năm chẳng ghé sang
Trường xưa vắng bóng, nhớ vương mang
Thầy cô tuổi hạc sầu hoang vắng
Bạn học thâm niên, hận chứa chan
Tập vở còn đây màu bóng loáng
Sách đèn vẫn đó, sắc hình loang
Về thăm chốn cũ lòng u uẩn
Một chút hương xưa,chạnh nhớ nàng...
Hồn Du Tử

--------------------------------

Họa : Đò Xưa


Nhớ bóng chiều nào thoáng giấc mơ
Gọi đò sang bến, ở sông chờ
Vầng Ô khuất bóng nhạt màu phấn
Nàng Nguyệt in hình, rũ nét tơ
Sóng nước tương giang, giăng ảo ảo
Gió mây biển nhớ, phủ mờ mờ
Sông thương vẫy gọi tình lai láng
Cô lái đò xưa, có đợi chờ?
Hồn Du Tử

-----------------------

Họa : Nét Sầu

Ai vừa đón bóng kẻ thân cô
Viễn khách nghìn năm,mộng hải hồ
Vết nhục tha hương thành máu lạnh
Niềm đau cố quốc, biến xương khô
Vần thơ tình ái trên bia khắc
Nốt nhạc yêu thương, dưới nấm mồ
Réo gọi làm chi tiềm thức cũ
Cho sầu lắng đọng, nét sầu tô...
Hồn Du Tử

-------------------------

Họa : Rượu tiễn đưa

Bóng nhỏ con thuyền đã vượt sông
Chia ly trọn kiếp, mãi tình nồng
Đêm sương nỗi nhớ duyên nào đợi
Sáng nắng niềm thương, nợ đó mong
Kẻ ở thơ đưa, hương bạc trắng
Người đi rượu tiễn, sắc màu hồng
Mời nhau cạn chén, đêm ly biệt
Là chết đời nhau, hỡi bạn lòng
Hồn Du Tử

---------------------

Họa : Thi âm


Trọn đời vọng tiếng chẳng hề vơi
Thi phú ngâm nga, sầu rả rời
Tiếng nhớ đêm trường ,luôn vọng tiếng
Lời thương mỗi sáng, vẫn in lời
Tao nhân gặp gỡ vần thơ uống
Ly khách tạ từ, chén rượu xơi
Vọng quốc niềm đau theo nét chữ
Thi âm tắt nghẹn, để buồn mời
Hồn Du Tử

Các bài trên không nhớ bài xướng , vì vậy nếu đúng thì nhờ người xướng bài đem vào bài của mình &gt;
Đăng nhập để trả lời
0
Họa : Thu Về

Thu về đây, tiếng lá xôn xao
Nhuộm sắc u buồn,tự thuở nào
Lá úa theo vòng kinh quỷ đạo
Hoa tàn tiếp chuyển,hệ tinh rào...
Phù sinh một kiếp còn xa xứ
Nhân quả hai đời, lại cách nhau
Chiếc lá tình nào rơi rụng sớm
Màu tang nhuộm trắng, tựa muôn sao
Hồn Du Tử


Thân hoạ

Thuyền và sóng

Vắng con thuyền nhỏ, biển xanh xao
Ngọn sóng lang thang lạc chốn nào
Hờ hững theo mây trôi lặng lẽ
Khẽ than cùng gió tiếng rì rào
Trông trời vời vợi sầu đong đếm
Dõi bến xa xôi nỗi nhớ nhau
Nếu có một ngày thuyền chẳng đến
Thuyền ơi ! sóng biết phải làm sao?


BHD2
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-23 00:33:08nguyens>
XƯỚNG

CẢNH ĐỜI

Cảnh đời nghĩ lại cũng buồn cười
Quanh quẩn trò chơi có thế thôi
Quay quắt tình tiền muôn vạn hướng
Loay hoay duyên nghiệp một ven trời
Thân như cơn lốc xoay mù mịt
Tâm động xóay tròn đến tả tơi
Nghiệt ngã trần gian đời cát bụi
Luân hồi nhân thế kiếp rong chơi


(sorry trục trạc kĩ thuật)

SOI GƯƠNG

Chợt thấy trong gương cái bóng ai
Tưởng người tiền sử kiếp nào lai
Mắt sâu thăm thẳm chân mày rối
Làn tóc lơ thơ sợi tóc dài
Thảng thốt là ai? ta đấy hả?
Bàng hoàng ta hả? đó là ai?
Ngỡ ngàng tay vuốt vuông tóc bạc
Thơ thẫn hồn hoang bóng miệt mài




NỢ THƠ

Thân phận duyên thơ đã định rồi
Trời cao áp đặt cũng đành thôi
Đời người tựa nét thơ vần lạc
Nhân thế như tranh hí họa trôi
Mai hậu trăng sao chìm góc suối
Ngày sau sỏi đá đọng ven trời
Biển xanh còn nhớ làn hoa sóng
Một cõi đi về - chiếc lá rơi



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 17:21:59Donghoa>
SOI GƯƠNG

Chợt thấy trong gương cái bóng ai
Tưởng người tiền sử kiếp nào lai
Mắt sâu thăm thẳm chân mày rối
Làn tóc lơ thơ sợi tóc dài
Thảng thốt là ai? ta đấy hả?
Bàng hoàng ta hả? đó là ai?
Ngỡ ngàng tay vuốt vuông tóc bạc
Thơ thẫn hồn hoang bóng miệt mài



Thân họa : thôi đành một kiếp nữ tu

Buồn đời em thóat nợ trần ai
Giũ nợ duyên về chốn vị lai
Sáng mõ lâm râm câu kệ ngắn
Chiều chuông lẩm nhẩm cuốn kinh dài
Thuở xưa đau đớn câu tống biệt
Giờ đã yên lòng khúc Nam ai
Thế tục thôi đành buông vất cả
Đường tình nay bỏ bóng trăng mài

Đông Hòa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-22 21:49:09BHD2>
XƯỚNG

CẢNH ĐỜI

Cảnh đời nghĩ lại cũng buồn cười
Quanh quẩn trò chơi có thế thôi
Quay quắt tình tiền muôn vạn hướng
Loay hoay duyên nghiệp một mảnh trời
Thân như cơn lốc xoay mù mịt
Tâm động xóay tròn đến tả tơi
Nghiệt ngã trần gian đời cát bụi
Luân hồi nhân thế kiếp rong chơi
nguyens


Thân họa

Điên thử

Văng vẳng trong khuya tiếng khóc cười
Than thân trách phận tự mình thôi
Tuổi đời còn trẻ đà mòn chí
Sự nghiệp dở dang thẹn với trời
Muốn thét vang lên vơi khổ lụy
Mà đành câm nín nỗi tung tơi
Cái kiếp người thường sao chịu đặng
Điên điên một chút... nghịch mà chơi !


BHD2
Cảm ơn Bác Lá ! BHD2 đã sửa rồi !
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-22 21:48:13BHD2>
SOI GƯƠNG

Chợt thấy trong gương cái bóng ai
Tưởng người tiền sử kiếp nào lai
Mắt sâu thăm thẳm chân mày rối
Làn tóc lơ thơ sợi tóc dài
Thảng thốt là ai? ta đấy hả?
Bàng hoàng ta hả? đó là ai?
Ngỡ ngàng tay vuốt vuông tóc bạc
Thơ thẫn hồn hoang bóng miệt mài
nguyens


Thân họa

Soi gương 2

Nhìn vào chẳng biết đó là ai
Không phải người thường chắc ngoại lai
Đeo kiếng vuông tròn màu đục trắng
Để râu lởm chởm sợi thưa dài
Trông qua ngỡ tưởng vài ba chục
Nhòm kỹ hóa ra chẳng quá hai
Một cái thân tàn vì thế thái
Hồn sâu ý đậm vẫn chờ mài...


BHD2
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-23 15:26:39BHD2>
NỢ THƠ

Thân phận duyên thơ đã định rồi
Trời cao áp đặt cũng đành thôi
Đời người tựa nét thơ vần lạc
Nhân thế như tranh hí họa trôi
Mai hậu trăng sao chìm góc suối
Ngày sau sỏi đá đọng ven trời
Biển xanh còn nhớ làn hoa sóng
Một cõi đi về - chiếc lá rơi
nguyens


Thân họa ngược

An phận

Chìm vào trong dạ tiếng đêm rơi
Nỗi khát khao yêu thấu tận trời
Mỗi tiếng thơ tuôn sầu lấp lửng
Từng dòng xúc cảm nặng nề trôi
Mặc đời vô định - không đành thế
Thử kiếp điên khùng - có lẽ thôi
Trở lại hồn ơi đừng dại dột
Nhân sinh thiên mệnh đã bày rồi...


BHD2
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Họa : Thu Về

Thu về đây, tiếng lá xôn xao
Nhuộm sắc u buồn,tự thuở nào
Lá úa theo vòng kinh quỷ đạo
Hoa tàn tiếp chuyển,hệ tinh rào...
Phù sinh một kiếp còn xa xứ
Nhân quả hai đời, lại cách nhau
Chiếc lá tình nào rơi rụng sớm
Màu tang nhuộm trắng, tựa muôn sao
Hồn Du Tử


GIỮA HAI ĐẦU NÔĨ NHỚ

Rã rời ánh mắt chợt xanh xao
Người đã ra đi tự lúc naò
Se sắt trờì tây vầng nguyệt lạnh
Chơi vơi viễn á giọt mưa raò
Hai đầu nỗi nhớ dù xa cách
Bốn biển đong sầu sao mất nhau
Vạn dặm muôn trùng đôi hải yến
Chuyện tình đẹp mãi giữa ngàn sao






Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-24 19:57:06Tran Manh hung>
Kính Gởi quý bạn văn hữu trong và ngòai Văn Đàn Xướng Họa vn thuquan

Thưa các bạn để tạo hào hứng và cũng để chuẩn bị mừng lễ Vu Lan năm nay - tuy rằng thời gian còn khá dài - Xin đề nghị các bạn cùng tôi phóng họa thơ Đường mừng lễ Vu lan với câu đầu " NUÔI CON MỚI HIỂU LÒNG CHA MẸ " Tha thiết mong các bạn hưởng ứng
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-27 18:50:33Tran Manh hung>
Xin cống hiến các bạn câu đối mà từ trước đến nay , mọi người cho là bất khả đối

VỢ CẢ, VỢ HAI, HAI VỢ LÀ VỢ CẢ
Vợ hai ngược lại là hai vợ

Hoặc Cả, Hai
Vợ cả, vợ hai. Cả hai là vợ cả

Hoặc Hai, Cả
Vợ cả, vợ hai. Hai cả là vợ cả
Đối

TIỀN BẠC, TIỀN ĐỒNG, ĐỒNG TIỂN LÀ TIỀN BẠC
Tiền đồng ngược lại đồng tiền

hoặc " Bạc, đồng"
TIỀN BẠC, TIỀN ĐỒNG. BẠC ĐỒNG LÀ TIỀN BẠC

Hoặc " đồng, bạc"

TIỀN BẠC TIỀN ĐỒNG. ĐỒNG BẠC LÀ TIỀN BẠC
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 02:49:40nguyens>
BÔNG HỒNG THÁNG 7

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Đừng nói phải chi... quá trễ rồi
Chiếc bóng thời gian nào chảy ngược
Dòng đời gõ nhịp chẳng ngừng trôi
Bông hồng dưỡng dục đây lòng mẹ
Hoa thắm công ơn tựa biển trời
Tháng bẩy vu lan mùa báo hiếu
Ai ơi kẻo muộn - lá vàng rơi



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-27 02:42:15lá chờ rơi>

Bài trước

Trích đoạn: lá chờ rơi

PAUL VALERY

C'est une erreur contraire à la nature de la poésie et qui lui serait même mortelle, que de prendre qu'à tout poème correspond un sens véritable, unique et conforme ou identique à quelque pensée de l'auteur.

Thật là một sự sai lầm phản lại tính chất của thơ và có thể giết chết nó, nếu ta cho rằng mỗi bài thơ chỉ tương ứng với một ý nghĩa đúng thật, độc nhất và phù hợp hay đồng nhất với một tư tưởng nào đó của tác giả mà thôi.

Ông nói thêm rằng :
Người ta gán cho thơ tôi nghĩa gì thì thơ tôi có nghĩa ấy. Mà nghĩa nào tôi định cho thơ tôi thì chỉ đúng với tôi thôi, không thể buộc ai phải thừa nhận.

Theo quan niệm trên của thi hào Paul Valéry, thì thơ là để cho mỗi người tự do hiểu lấy theo mỗi cách khác nhau, mà nhứt là không nên đề quyết là nó chỉ có một nghĩa riêng nào đó.

Vậy mọi người cứ hiểu theo cách hiểu của mình.

Các bạn thân mến,

Theo lời kêu réo của người Hùng, xin Hùn với các bạn vài ý kiến SGDG sau đây :
(SGDG = sans garanti du gouvernement = không có sự bảo đảm của nhà nước &gt; ai nghe theo lỡ có gì thì rán chịu)

1/ Bớt những dấu chấm phết trong câu

Cùng một hướng với tư tưởng Paul Valéry nói trên, hiện có nhiều nhà thơ chủ trương không bỏ dấu chấm phết v.v. ở những nơi mà lời thơ cho phép phân đoạn nhiều cách, để có nhiều cách hiểu, để cho mọi độc giả tự do lựa chọn cách hiểu của mình.
Nhưng đây chỉ là một “sở thích” chứ không là luật lệ gì cả. Người muốn ghi đầy đủ các dấu chấm phết thì cứ tự do. Ai thích sao cứ làm vậy, không đâu hơn đâu kém.

2/ Thơ “thủ vĩ ngâm”

Trước khi nói về thơ “độc vận” hãy nói về loại thơ “thủ vĩ ngâm”. Tức là câu thứ nhứt (câu 1) và câu chót (câu 8) giống nhau, do đó hai câu ấy dùng chung một chữ vần.
Tuy là chỉ có một câu dùng ở hai nơi, nhưng theo Quách Tấn thì hai cái công dụng phải khác nhau : âm hưởng của câu thứ nhất khiến cho ta cảm thấy một cái gì khác hơn âm hưởng câu chót gây ra.
Ví dụ với bài sau đây của Hồ Xuân Hương :

KHÓC QUAN PHỦ VĨNH TƯỜNG

Trăm năm ông Phủ Vĩnh-Tường ơi
Tuổi chửa ba mươi cũng một đời
Chôn chặt văn chương ba thước đất
Ném tung hồ thỉ bốn phương trời
Nắm xương dưới ván chau mày khóc
Hòn máu trên tay mỉm miệng cười
Hăm bảy tháng trời là mấy chốc
Trăm năm ông Phủ Vĩnh-Tường ơi !
Hồ Xuân Hương

Câu thứ nhứt của bài ta nghe rõ ràng là kêu người chết để lên tiếng thở than thương tiếc.
Và câu chót như để cùng người chết nói lên lời vĩnh biệt !

Đúng phép thơ “thủ vĩ ngâm” là phải có điều kiện đó. Cùng một câu nhưng ở hai nơi phải có hai tác dụng, phải gây ra hai sự rung cảm khác nhau, chứ không phải chỉ đơn thuần hai câu có cái xác giống nhau là được.
Và phải chăng vì đó mà có người nói vắn tắt rằng : “vần” của câu 1 được phép giống với “vần” của câu 8 ? Định luật đó dường như không chính xác, bạn nào biết rành xin chỉ giúp.

3/ Thơ “điệp vận”
Ngoài trường hợp chính thống “thủ vĩ ngâm” nói trên, nếu có hai hay nhiều vần giống nhau thì đó là “điệp vận”. Dường như được cho phép nhưng bị đánh giá kém hơn. Bạn nào biết rõ xin góp ý.
Riêng phần tôi, vì cho rằng thơ có điệp vận là không mấy hay, nên nếu có họa thơ điệp vận thì tôi luôn xin phép để họa với một chữ vần khác, tránh điệp vận.

4/ Thơ “độc vận”
Nếu cả 5 vần cùng giống nhau thì đó là thơ “độc vận”.Ngôn từ đi theo vần bị hạn hẹp, khó viết thành bài thơ hay.
Tuy nhiên có những trường hợp mà sự “độc vận” lại là cần thiết khi ta phải nói hết mọi khía cạnh quan trọng của từ “vần” đó. Ví dụ như bài nói về sự “khôn hay dại” :

Thế sự đua nhau nói dại khôn
Biết đâu là dại biết đâu khôn ?
Khôn nghề cờ bạc là khôn dại
Dại chốn văn chương ấy dại khôn
Những kẻ nên khôn đều có dại
Làm người có dại mới nên khôn

.... v.v.tôi không nhớ đủ

Trong bài nầy những chữ “khôn” và “dại” là hoàn toàn cần thiết để diễn đạt chủ ý sâu sắc của bài, không thể thay thế với chữ khác được.
Tóm lại dùng thơ độc vận thì Xướng đã khó, Họa lại càng khó hơn nếu không muốn dùng lại những cụm từ đi theo vần của bài Xướng. Xin đọc thêm phần giải thích của bác Vũ Kim Thanh về việc nầy.
Phần tôi thì vì cái bồ chữ không mấy đủ dùng nên tôi chịu thua trước, không tìm họa thơ độc vận.

Nói chung, có những trường hợp ràng buộc ta phải dùng độc vận. Nhưng trong mọi trường hợp, thơ độc vận đều rất khó họa.

5/ Xướng-Họa thơ

Làm xong một bài thơ, sau khi khổ công tìm lời chọn ý, thì ai cũng có ít nhiều sự đắc ý, hài lòng, muốn đưa cho bạn (và mọi người) xem cho bỏ công đẽo gọt và cũng có chút để khoe đứa con tinh thần, giống hệt như những bà mẹ hãnh diện thích nghe được tiếng khen khi đang bồng một đứa con bụ bẩm khéo đẻ khéo nuôi.
Bài Xướng rất cần thuộc loại thơ được làm ra với nhiều công phu đó. Bài Xướng có hay thì mới thu hút được nhiều người Họa vì không ai thích làm một bài Họa hay, để nằm cạnh một bài Xướng dở. (Ở đây bắt buộc phải nói tới tiếng “hay” hay “dở”).

Vả lại trên nguyên tắc bài Họa khó làm hơn. Xướng thì tự do chọn vần, khi bí lối nầy ta tìm lối khác. Nhưng Họa thì phải dùng lại năm chữ “vần” của bài Xướng nên luôn phải làm việc trong điều kiện hạn hẹp.
Người Họa rất thường khi chỉ vì yêu bạn mà cố gắng làm ra bài Họa đáp ứng lời mời cho bạn mình được vui. Do đó nên trong sự thân mật nầy, kẻ Xướng người Họa đều có bổn phận phải cố gắng đưa ra những bài thơ hay, đẹp, vì sự giao tình cao quí của đôi bên.

Việc cố gắng viết ra một bài thơ hay còn có ích lợi rất lớn lao cho mỗi tác giả. Hãy nghĩ rằng sau nầy bạn được nổi tiếng. Nếu trong toàn bộ sưu tập thơ của bạn, mà có sự hiện hữu của quá nhiều bài thơ “dở” thì ắt bạn cũng hối tiếc lắm. Tiếc rằng sao hồi đó mình lại cẩu thả để tung ra những bài thơ kém cõi như thế !

Đi vào chi tiết một chút, xin nhắc lại là bài Họa chỉ cần lập lại 5 chữ vần (Bằng) của bài Xướng. Ba chữ Trắc ở cuối các câu 3, 5, 7 không cần phải lập lại. Không phải dùng lại ba chữ đó thì ta có thể phát huy tình ý, tư tưởng về mọi hướng, không bị gò bó như khi phải dùng lại ba chữ Trắc ấy. Trên cương vị của người “hướng dẫn” thì cần nói rõ như thế. Còn đã biết thế rồi mà bạn vẫn muốn dùng lại 3 chữ Trắc đó thì không có sự cấm cản nào cả.
Hiện có nhiều bạn, hoặc vì tánh lập dị, hoặc vì muốn thử thách với chính mình, hoặc vì một lý do khác chỉ có ông trời biết, rất thường có những bài Họa dùng luôn 3 chữ Trắc. Đó là bác Vũ Kim Thanh, bạn Kim Giang và một vài người nữa mà tôi không nhớ chắc nên không dám nêu ra. Nay lại thêm một bạn mới là Hồn Du Tử với bài Họa nêu nơi phía sau tiếp theo đây. Họa luôn 3 chữ Trắc đó mà bài Họa vẫn hay, vẫn đẹp, thì đáng cho điểm cao hơn những bài Họa hay, đẹp khác.

6/ Sửa thơ
Thông thường thơ nó có tính chất “ruột rà thân thiết” với tác giả nhiều hơn là Văn. Mà với Văn thì đã có câu nhận xét tâm lý rằng “Văn mình, vợ người”. Nói huỵch tẹt ra ý muốn nói của câu đó là : Văn mình lúc nào mình cũng thấy là hay hơn văn người khác, cũng như vợ người khác thì lúc nào mình cũng thấy sao họ dịu hiền dễ thương hơn mụ chằn nhà mình ! (Mặc kệ các bạn vui cảnh lứa đôi bị ngắt véo, Lá chỉ ngạo nghễ ngồi xem).
Sửa thơ bạn là động tới cái phần “ruột rà mật thiết” đó nên việc rất tế nhị. Ngoại trừ trường hợp các bạn mới tập tành, cần được chỉ bảo, đề nghị sửa đổi mọi thứ trong những bài thơ chỉ mới là “bài tập”. Còn khi mà bài thơ đã là một tác phẩm thì ta nên thận trọng vì nhiều lý do :

a- Như vừa nói, đối với những kẻ thực sự yêu thơ, thì những tác phẩm họ làm ra là tâm huyết, là ruột rà, là đứa con yêu của họ. Mỗi câu mỗi chữ đều được đắn đo cân nhắc trước khi đưa ra. Ta chỉ nên đề nghị sửa ở những nơi thực sự là “sơ sót” và những nơi mà sau khi sửa chắc chắn là bài thơ sẽ hay hơn, đẹp hơn. Ví dụ như lỗi về Bằng Trắc của niêm luật. Ví dụ như chỉ cần hoán chuyển vị trí của một vài chữ để có được một cặp đối đồng dạng, các từ đồng tự loại nằm đúng vị trí như nhau v.v.
b- khi cần thay thế với một chữ khác hẳn thì tốt nhứt là nên đưa ra như một ví dụ rồi mời tác giả theo ví dụ đó mà sửa đổi. Và câu nói cũng phải dự trù luôn trường hợp họ không muốn sửa đổi. Có như thế họ mới không cảm thấy bị cấy một vật lạ vào cơ thể.
c- những đề nghị sửa càng ít càng tốt, vì thơ văn cũng như lời nói, luôn mang màu sắc đặc thù của riêng tác giả. Sửa nhiều quá thì màu sắc của tác giả sẽ bị mất đi. Bài thơ có thể ít nhiều biến thành tác phẩm của người sửa. Và điều đó không tốt cho ai cả.

d- vả lại cá tính mỗi người mỗi khác, có người sau khi nghe thấy lời đề nghị “sửa” nhiều quá trên bài thơ của mình, rồi buồn tình hay ngao ngán gì đó mà bỏ cuộc luôn. Trái lại có những người khác vui vẻ tiếp nhận, sẵn sàng tự đưa mình vào khuôn phép, đầy nhiệt tâm yêu thơ, tinh thần phục thiện, ý chí học hỏi rất cao.



Phần tiếp theo


7/ sự “đối ngẫu”
Sự “đối ngẫu” (thấy Quách Tấn dùng chữ nầy) là cái khó của thơ Đường. Nhưng nhờ yếu tố đó mà ta có thể viết ra những câu thơ hay và thật hay, bức xa các câu không đối.
“Đối ngẫu” cũng là yếu tố được các tiền nhân coi rất trọng. Nhiều thể “văn” xưa lấy sự “đối ngẫu” làm căn bản so tài. “Đối” trong Văn khó gấp năm, ba, hay mươi lần trong thể thơ mà ta gọi vắn tắt là thơ Đường.
Như bạn TNP nói, đúng ra phải gọi đó là “thơ Đường luật”, để phân biệt với những bài thơ có từ đời Đường còn được lưu truyền. Nhưng ở những trường hợp không thể có sự nhầm lẫn được thì có thể nói gọn là “thơ Đường” như mục “góc thơ Đường” ghi trên một vài tuần báo.
Cũng như về thể Phú thì loại thông dụng có chính danh là “Phú Đường luật” nhưng luôn được gọi gọn là Phú, như “Tụng Tây Hồ Phú”, “Ngã ba Hạc phú” v.v.
Trở lại nói vắn tắt về sự “đối ngẫu”của văn, một bài Phú Đường Luật phải có “vần”, có “đối”, và theo luật “bằng trắc”. Bài chia thành nhiều “liên”, mỗi liên gồm hai câu đối nhau, giữa hai câu có một dấu chấm-phết (;).
Câu trong mỗi “liên” có thể ngắn, dài, hay thật dài, nhưng vẫn phải đối nhau. Đó mới là cái khó.

Để tránh đi quá xa về văn, tôi chỉ xin trích dẫn một liên để xem phần đối ngẫu :

Đây là một liên trong bài “Tự thuật ký” của Lý Văn Phức :

Năm Đinh Mão cũng nước bầu cơm gói, tiếc nỗi đi không về luống, kỳ tứ trường đành nhượng bảng Tôn Sơn;
Chốn Tràng An thời cũi quế gạo châu, lấy gì ngọt thão bùi thơm, đường bách lý luống ghi lời Tử Lộ.

Xem xét sự “đối ngẫu” :
- “năm Đinh Mão” đối với “chốn Tràng An”, đặc danh từ đối với đặc danh từ; Tràng An đây có nghĩa là Kinh đô, nơi khảo thí.
- “nước bầu cơm gói” đối với “cũi quế gạo châu”, cùng tự loại, cùng cách cấu tạo : cùng dùng một phổ thông danh từ làm “tính từ”.
- “tiếc nỗi” đối với “lấy gì”
- “đi không về luống” đối với “ngọt thão bùi thơm”
- “kỳ tứ trường” đối với “đường bách lý”
- “đành nhượng bảng Tôn Sơn” đối với “luống ghi lời Tử Lộ”

Sự “đối ngẫu” rất là hoàn hảo trên một câu thật dài gồm đến 22 chữ.
Sau khi đã thấy câu văn đối khó trên đây, thì mới thấy những câu đối trong thơ Đường tương đối dễ hơn nhiều, vì nó chỉ giới hạn trong số 7 chữ.
Do đó nên có thể nói rằng việc tìm viết cho có đối hoàn toàn trong tầm khả năng của chúng ta. Chỉ cần các bạn chịu khó “tí”.
Để nhận định cái hay và bắt chước, tôi đề nghị các bạn xem lại một số cặp đối của các nhà thơ tiền bối trích ra dưới đây :

Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi
Dậm liễu sương sa khách bước dồn (bà Huyện Thanh Quan)
Ðây là sự “đối xứng”. Hai câu cân xứng nhau, và dùng cùng tự loại, trên danh từ thì dưới danh từ, trên động từ thì dưới động từ, v.v.

Khói tỏa đồi NGÔ un sắc trắng
Duyên về đất THỤC đượm màu hồng (Phan-Văn-Trị)
Cũng đối xứng và dùng cùng tự loại, nhưng có thêm loại đặc danh từ Ngô và Thục.

CƯỚP của ĐÁNH người quân tệ nhỉ ?
XƯƠNG gà DA cóc có đau không ? (Nguyễn Khuyến)
Hai câu nầy chỉ đối xứng nhưng không dùng cùng tự loại : cướp của &lt;&gt; xương gà, đánh người &lt;&gt; da cóc, nhưng ý nghĩa của cả hai câu đều diễn đạt sự thật thiết yếu cho đề bài (Hỏi thăm bạn bị cướp).

ÐẬP cổ kính RA tìm lấy bóng
XẾP tàn y LẠI để dành hơi (Tự Ðức)
Ðây gọi là “đối nghịch” vì nghĩa của hai câu có chỗ nghịch nhau : “đập ra” nghịch với “xếp lại”.

PHÀNH RA ba góc da còn THIẾU
XẾP LẠI đôi bên thịt vẫn THỪA (Hồ Xuân Hương)
Cũng là « đối nghịch » nhưng ở hai nơi trong mỗi câu.

Duyên thiên chưa thấy nhô đầu DỌC
Phận liễu sao đà nẩy nét NGANG (Hồ Xuân Hương)
vừa đối nghịch vừa chơi chữ :
chữ Thiên (trời) mà nét giữa nhô lên khỏi gạch ngang thì thành chữ Phu (chồng)
chữ Liễu (ví là con gái) mà thêm một gạch ngang thì thành chữ Tử (là con)
để nói là người con gái không chồng mà lại có con.

Non nước lỡ LÀNG màu lịch sự
Gió trăng chờn CHỢ mối nhân duyên (Phan Sào Nam)
Cũng là một hình thức chơi chữ : lấy trong hai tính từ kép mỗi nơi một chữ đối nhau là :làng và chợ.

Chẳng LONG lay đến lòng son sắt
Há HỔ ngươi vì miếng bạc đen (Phan Sào Nam)
Cũng như trên.

Dùng “điệp tự”. Câu trên có điệp tự ở những vị trí nào thì câu dưới cũng phải vậy.
a/ điệp tự nằm cạnh nhau
THÔI THÔI xin bái cùng chung đỉnh
KHÉO KHÉO còn rầy với kiếm cung (Nguyễn Quí Tân)

Lúc NHỚ NHỚ gì trong mộng tưởng
Khi RIÊNG RIÊNG cả mối tình chung (Trần Tế Xương)

b/ điệp tự cách khoảng

NỀN NẾP vẫn còn NỀN NẾP cũ
LỄ VĂN sao khác LỄ VĂN xưa (Phạm Thấu)

Thà KHÔNG trời đất KHÔNG chi cả
Còn CÓ non sông CÓ lẽ nào (Phan Bội Châu)

Gần ƯỚC tiện nơi xa cũng ƯỚC
Sớm TRÔNG gặp hội muộn càng TRÔNG (Nguyễn Trọng Trí)
Ðây là 2 câu Thực của một bài thơ Phú Ðắc, lấy đề “Không Chồng Trông Bông Lông” làm vần.
Người con gái nào lại không ước có chồng gần, nhưng nếu gần không được thì xa cũng ước.
Người nào lại chẳng sớm trông có được tấm chồng, nhưng nếu sớm không được thì muộn lại càng trông. Ðây là cái tâm lý chung. Thật khó có câu Thực nào xác thực đến mức đó.

Xin chấm dứt phần “đối ngẫu” với hai bài thơ ngoại lệ “bỏ đối” :

BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ
Chẳng mấy khi mà bác tới nhà
Trẻ thời đi vắng chợ thời xa
Ao sâu nước cả khôn chài cá
Vườn rộng rào thưa khó bắt gà
Cải CHỬA ra cây cà CHỬA nụ
Bầu vừa rụng rốn mướp đương hoa
Ðầu trò tiếp khách trầu không có
Bác đến chơi đây ta với ta. (Nguyễn Khuyến)

Câu 5 có điệp tự nhưng câu 6 lại không, vì sự cần thiết của ý nghĩa.
Dù vậy bài nầy rất được yêu thích. Có thấy người đem chép chữ to trên vách phòng khách để trêu bạn bè khi họ đến thăm.

NGHE HÁT
Phách ngọt đàn say nệm gối êm
Tiếng ca buồn nổi giữa trời đêm
Canh khuya đưa khách lời reo ngọc
Mơ gái Tầm Dương thoảng áo xiêm
Ai lạ nghìn thu xa tám cõi
Sen vàng như động phía châu liêm
Nao nao khói biếc hài thương nữ
Trở gối hoa lê rụng trắng thềm. (Vũ Hoàng Chương)

Vũ Hoàng Chương là một nhà thơ lớn, nhưng bài nầy của ông vẫn không có đối. Có lẽ vì phải nói những cái thực tế không đối được. Nhưng nhờ vào những cái đẹp khác như : lời lẽ trang trọng chải chuốt, nhạc dịu dàng, ý nghĩa nồng nàn, nên bài thơ vẫn được mọi người yêu thích, lưu truyền coi như một bài thơ hay.
Tuy nhiên những bài ngoại lệ nầy không nên bắt chước. Vì thơ Đường Luật là phải có “đối” mới hay.

8/ những nét hay khác của câu thơ
Niêm, luật, vần, đối, điệp tự, là những yếu tố mà ta dễ kiểm soát, ghi nhận. Nhưng có những yếu tố khác làm “hay” cho câu thơ, mà ta ít khi để ý tới vì khó nhận ra.
Xin nêu vài ví dụ :

Nước biếc trông như làn khói phủ
Song thưa để mặc bóng trăng vào - Nguyễn Khuyến

Hai chữ “để mặc” đã “nhân cách hóa” một vật vô tri là “song thưa”.
“nhân cách hóa” là gán cho những vật vô tri hoặc những con vật nhỏ, một nét sống như người, khiến cho câu thơ thêm duyên dáng.
Nhưng nếu trắng trợn quá, lộ liễu quá như :

Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi

thì nghe cũng không hay mấy.

Còn những câu kín đáo, như có như không, khéo léo nhẹ nhàng như trên đây thì thật là hay.

Xin kể ra luôn vài câu thơ như vậy, của các nhà thơ khác, trong thể loại thơ khác :

Gió lướt thướt kéo mình trên cỏ rối -Xuân Diệu
Chim theo mây về dãy núi xa xanh - Xuân Diệu

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng - Huy Cận
Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa - Huy Cận

Hai câu sau đây thì hàm súc cái hay khác :

Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái
Một tiếng trên không ngỗng nước nào - Nguyễn Khuyến

Muốn hiểu đúng được nghĩa của chữ “hoa năm ngoái” thì phải có biết điển tích Thôi Hộ, trong có câu :

Đào Hoa y cựu tiếu đông phong.

Nhờ chữ “y cựu” mà ta mới hiểu “hoa năm ngoái” không phải là hoa có từ “năm ngoái”, mà là hoa lại nở cũng như “năm ngoái”.

Còn nếu ta có một kiến thức tổng quát rộng rải để biết rõ việc có loài chim di trú hàng năm, từ Bắc xuống Nam và ngược lại, thì mới thưởng thức trọn vẹn câu :

Một tiếng trên không ngỗng nước nào

Với hai câu :

Da trời ai nhuộm mà xanh ngát
Mắt lão không viền cũng đỏ hoe - Nguyễn Khuyến

“nhuộm da trời” là tứ thơ có tính cách “nhân cách hóa”.
chữ “viền” là một tứ thơ khó tìm. Nhận ra được cái “khó” trong những bài thơ hay cũng là một động lực giúp ta hăng hái tìm tòi, không nãn chí v.v. trong sự tìm chữ khi gặp trường hợp khó.

Hai câu :

Một kiếp phù du vờ ấy xác
Trăm khoanh huyễn hoặc giả là danh - Giản Chi

Người có nghiên cứu sự tích của đức phật, tức Thái tử Tất-Đạt-Ta sẽ sung sướng gặp lại cái triết lý của Tất-Đạt-Ta trong hai câu thơ ấy.

Tóm lại, câu thơ có thể hay nhiều cách. Ta nên chịu khó suy nghĩ, tìm tòi, để viết ra những câu thơ đẹp.

8 câu của bài thơ Đường thì có câu khó viết, có câu dễ viết. Theo thứ tự từ khó đến dễ như sau :

* khó nhứt là những câu vừa phải theo vần, vừa phải đối. Là các câu 4, 6
* ít khó hơn chút là những câu theo vần nhưng khỏi theo đối. Là các câu 1, 2, 8.
* ít khó hơn chút nữa là những câu phải theo đối nhưng khỏi theo vần. Là các câu 3, 5.
* và dễ nhất là câu 7, khỏi theo đối cũng khỏi theo vần.

Nhưng những câu dễ viết thường bị coi thường. Không nên vậy. Trái lại nên khai thác tính chất “dễ viết” để viết cho “hay”.

Và sau cùng, phải cố làm cho câu thơ rõ nghĩa. Vì nếu người đọc không hiểu được nghĩa của câu thơ thì làm sao biết được là “thơ hay” ?

Thân ái đóng góp chút kinh nghiệm cùng quí bạn.
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 07:03:04BHD2>
"Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ" ! Cháu chưa lập gia đình nên chưa có con cái bởi vậy cháu xin phép được tham gia với tư cách là một người con ! Mong các bác chỉ bảo thêm !

Tâm sự cùng mẹ !

Con sinh bởi mẹ, trời sinh tính
Nên lúc hư, ngoan thật khó lường
Chín tháng mười ngày dù khổ nặng
Tảo tần lam lũ vẫn yêu thương
Dẫu khi thành đạt càng chăm chút
Hoặc lỡ lầm đường chẳng bỏ buông
Cắt thịt nuôi người danh phận gái*
Làm trai xin nhớ lẽ cương thường*...


BHD2
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0

Xướng:

NỖI LÒNG


Mưa lạc chiều đông khi gió lên
Phố thương chuyện cũ nhạt hoa đèn
Tình trong xa cách sầu môi mắt
Nợ vướng bên lòng tim lệ hoen
Lúc tỉnh như say hoài vẫn nhớ
Khi sầu hay giận chẳng nguôi quên
Thét lên một tiếng cho vơi bớt
Chất chứa trong lòng bao bấp bênh

TL thân mời họa cùng!
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-27 05:27:29Donghoa>
Trích đoạn: tulipdenus

Xướng:

NỖI LÒNG


Mưa lạc chiều đông khi gió lên
Phố thương chuyện cũ nhạt hoa đèn
Tình trong xa cách sầu môi mắt
Nợ vướng bên lòng tim lệ hoen
Lúc tỉnh như say hoài vẫn nhớ
Khi sầu hay giận chẳng nguôi quên
Thét lên một tiếng cho vơi bớt
Chất chứa trong lòng bao bấp bênh

TL thân mời họa cùng!




Thân họa : xa khuất

Gió thổi cho mây rộn ngút lên
Trùng dương sáng lóa ngọn đăng đèn
Hải âu lẻ bóng rưng rưng mắt
Quyên di đơn bạn lệ mờ hoen
Xót bạn u hòai lòng thêm nhớ
Thương người tha thiết dạ không quên
Tơ duyên bóng rũ ai xa khuất
Lặng lẽ nhìn đời mãi bấp bênh

Đông Hòa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-26 07:20:53tulipdenus>
Xướng:

TÌNH XƯA NGHĨA CŨ*

Khi nào em nhớ đến tình tôi
Xin hãy đừng thương tiếc một thời
Cái thuở còn thơ tình vụng dại
Bây giờ tóc điểm nghĩa chơi vơi
Đò sang mấy bến đâu ngờ lũ
Hoa đổi chậu xưa nào biết hôi?
Nếu hỏi duyên xưa còn đượm lại?
Cớ gì cười nói bạc như vôi!

* Khi nghe tâm sự của thằng bạn thân.

THÂN MỜI HỌA CÙNG TL
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0