📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 703.318 lượt xem — Trang 33 / 260
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-21 06:21:32Hoatina_hn>
Thân hoạ: VÒNG CON TẠO

HOA đùa trong gió sớm xuân ơi
THẮM đượm nồng hương rạng rỡ cười
RỒI nụ nghiêng mình đua sắc nở
cành chao lá úa vàng rơi
KHI chồi mới nhú – hương lưu lại
TÀN cánh hoa rồi phấn nhuỵ trôi
TÌNH ẤY hương này sao giữ được
CHỈ thương chiếu xuống mộng xa rời

ĐẾN khi chiều xuống hát à ơi
MỘT cánh hoa xưa ngậm miệng cười
LẦN ghé về thăm còn thắm nét
TÂM TƯ vẫn đượm - đã tàn rơi
THƯƠNG xuân mùa cũng dừng chân bước
HOÀI cánh mây trời thoáng lặng trôi
NGÀN nỗi dấu yêu giờ có thấy
NĂM xưa - chạnh nghĩ thấy đau rời ..

HoaTiNa


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-21 07:21:07KimGiang>
Giữ chỗ tiếp nè:

Họa:

NẮNG XUÂN

AI hát cùng em thế nắng ơi
ĐÓ vương tinh tú mắt ai cười
DÙ không thấy nữa dù trăng khuyết
CÓ HỮNG HỜ đâu chỉ lỡ rơi
AI ĐÓ đi rồi không trở lại
DÙ xuân giữ mãi cũng dần trôi
ĐÃ ÂM ỉ cháy bừng hy vọng
THẦM viết đôi lời nhắn đấy ơi !

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-21 06:39:18Donghoa>
[font="Times New Roman"][size=4]
Xướng :
- Trần Mạnh Hùng

Kính Mời

NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI

NGÀN thương, ngàn mến bạn lòng ơi
NĂM hoạ mười khi nở nụ cười
THƯƠNG nhớ tình duyên không đoạn kết.
HOÀI mong duyên thắm vuột tay rơi.
MỘT lòng quyến luyến lời thăm hỏi.
BÓNG chiếc quạnh hiu lờ lững trôi
NGƯỜI ấy giờ đây đang tưởng đến
ƠI !!!thì thầm tiếng gọi !!! mình ơi !!! ( Trần Mạnh Hùng )

Tình mất thật rồi hỡi bạn ơi ( Thân họa : Sầu tình )
Đã chôn theo tiếng vọng ai cười
Khơi chi nỗi nhớ xưa môi ướt
Rồi trách đời ta nay lệ rơi
Mộng ấy thôi đành lần dang dỡ
Khó thành chỉ tiếc một đời trôi
Nhạt nhoà mưa thét vào dĩ vãng
Phai hận người sầu khổ rã rời ( Đông Hòa )

TRĂNG đã lên rồi ai đó ơi! ( Thân hoạ : Thương mãi vầng trăng )
KHUYẾT tròn cũng mặc ngắm trăng cười.
RỒI mai khuất nẻo buồn như rũ.
nhớ chăng tôi một bóng người.
KHI đến trăng ơi - ôm nỗi nhớ
ĐẦY vơi cũng đặng ấp tim côi.
NGĂN sông mấy quãng lòng đâu xá!
CÁCH mấy đò đưa cũng đến thôi.(Rồi cũng xum vầy!) ( Huyền Băng )

RÔÌ mình cũng gặp - hả người ơi ( Thân họa : HOÀI THƯƠNG )
CŨNG thắm duyên tơ - thắm nụ cươì
XUM họp ươm mơ - hoa nắng dọi
VẦY vun ướp mộng - vạt chiều rơi
MÂY hoài phương ấy- chim khuyên lượn
BAY mãi nơi nào - cánh nhạn trôi
BAY tận trời nao ôm luyến nhớ
HOAÌ thương trông đợi bóng xa rời ( Nguyen's )
NGÀN NĂM

Lòng chết rồi theo tiếng gọi ơi ( Thân hoạ : Tan nát cõi lòng )
Như đời sắp đặt để rồi cười
Con tàu ngày trước sầu từng phút
Thuyền cũ hôm nào khóc giọt rơi
Đổ chút hương trôi theo mộng lỡ
Bến chờ gió đón bóng mây trôi
Tình hỡi chữ duyên sao rụn vỡ
Yêu bởi thủy chung lại chóng rời ( Đông Hoà )

LÒNG như quán vắng bạn mình ơi ( Thân họa : XIN ĐỔI )
TRÓT hứa cùng ai gắng mỉm cười
YÊU chỉ vì yêu hoa chẳng biết
NGƯỜI quên luyến nhớ cánh sen rơi
TÌNH như nước biếc vô tâm thế
KHÓ tựa mây hồng muốn chẳng trôi
ĐỔI được thì xin đem đổi hết
THAY bằng có bạn...bạn lòng ơi ! ( Kim Giang )

HOA đùa trong gió sớm xuân ơi ( Thân hoạ: VÒNG CON TẠO )
THẮM đượm nồng hương rạng rỡ cười
RỒI nụ nghiêng mình đua sắc nở
cành chao lá úa vàng rơi
KHI chồi mới nhú – hương lưu lại
TÀN
cánh hoa rồi phấn nhuỵ trôi
TÌNH ẤY hương này sao giữ được
CHỈ thương chiếu xuống mộng xa rời ( HoaTiNa )

ĐẾN khi chiều xuống hát à ơi
MỘT cánh hoa xưa ngậm miệng cười
LẦN ghé về thăm còn thắm nét
TÂM TƯ vẫn đượm - đã tàn rơi
THƯƠNG xuân mùa cũng dừng chân bước
HOÀI cánh mây trời thoáng lặng trôi
NGÀN nỗi dấu yêu giờ có thấy
NĂM xưa - chạnh nghĩ thấy đau rời .. ( HoaTiNa )


Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng - Kính mời

Đêm

Gió lộng trăng rơi rọi cuối đường
Mây mờ sương phủ cảnh thê lương
Ngân hà sầu nhiễu soi lòng vỡ
Tinh tú buồn giăng rót đoạn trường
Thoang thoảng lá vương mùi đất lạnh
Nồng nàn hoa đọng ngát trời hương
Sao sa dang dở bao lời ước
Ngơ ngẩn tàn canh vỗ mộng thường

21/04/2006
CSL


Xin họa:

ĐẾN VỚI THƠ ĐƯỜNG

Người ơi đến nhé với thơ Đường
Vút bổng buông xề đắm cải lương
Lúc lạnh buồn đau tim muốn vỡ
Khi sôi náo nức Họa thi trường
Ai người nếm thưởng thơ nhuần vị
Đấy hẳn xao lòng khúc tỏa hương
Hết đục là trong giờ đến lúc
Trời mây bóng nước quyện vô thường.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-21 13:09:11nguyens>
THƯƠNG HOÀI NGÀN NĂM



NGÀN xưa góp lại bóng trăng ơi
NĂM tháng chia vui dáng nguyệt cười
THƯƠNG nhớ sông tương dòng nước chảy
HOÀI trông bến mộng cánh hoa rơi
MỘT làn gió nhẹ hiu hiu thổi
BÓNG chiếc thuyền nan lặng lẽ trôi
NGƯỜI đó ta đây - sao cách trở?
THÔI..cung đàn lỡ - mộng xa rời




Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Trùi ui ! Có mỗi bài Thương Hoài Ngàn Năm mà thiên hạ đã xí phần hết , không còn chỗ cho TH.
Bác TMH , Nếu TH nhớ không lầm thì " Ngàn năm thương hoài một bóng người Thôi ".
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Thuỵ Hồng đã nhắc , tôi sửa lại rồi

Thân
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-22 05:11:29Tran Manh hung>
NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI

NGÀN thương, ngàn mến bạn lòng ơi
NĂM hoạ mười khi nở nụ cười
THƯƠNG nhớ tình duyên không đoạn kết.
HOÀI mong duyên thắm trượt tay rơi.
MỘT lòng quyến luyến lời thăm hỏi.
BÓNG chiếc quạnh hiu hờ hững trôi
NGƯỜI ấy giờ đây đang tưởng đến
THÔI thì, thầm gọi tiếng mình ơi

TÌNH lỡ duyên rồi dạ sót đau
ĐÃ mang ngang trái tặng cho nhau
KHƠI giòng tâm sự trong câu hát.
RỒI khuấy tình riêng gịot lệ sầu
MỘNG ước tan dần theo xác pháo.
KHÓ lòng quên được dáng cô dâu.
NHẠT nhoà nước mắt trong niềm nhớ
PHAI lạt lòng ai - tiếng nguyện cầu

TRĂNG thề còn đó vắng người xưa.
KHUYẾT xuống hằn sâu những lọc lừa.
RỒI để tiếng cười câu nhấp nhử.
CÓ khi lời hứa gịong khoan thưa.
KHI trao ánh mắt khi hờn dỗi.
ĐẦY ấp yêu thương lúc đẩy đưa.
không biết tại sao trêu diễu cợt.
Nhưng lòng mãi mãi nhớ sao vừa

NGĂN đường cản lối cánh chim xanh.
CÁCH trở muôn trùng biển cả xanh.
RỒI mộng, rồi mơ, lời ước hẹn.
CŨNG trông, cũng ngóng, mộng tươi xanh.
SUM xuê lòng nhớ tình thêm thắm
VẦY mối tơ trao ánh mắt xanh
Tuyệt đẹp mối tình nhiều cách trở.
Yêu em kiêu hãnh giữa trời xanh
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-22 03:30:24Đoàn Chinh Nam>

Kính mời hoạ
📎 thapcham
Vời trông bóng hạc nghìn năm cũ
Nuối tiếc trời thơ vạn dặm khơi. ĐCN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-22 07:40:22Donghoa>
Trích đoạn: Đoàn Chinh Nam


Kính mời hoạ



Thân họa : Nỗi sầu vọng quốc

Tháp vắng xa xưa giờ phủ gai
Trăm năm vọng quốc hận còn dài
Chế Bồng (*)ngày ấy thân oanh liệt
Chiêm quốc nay thời bóng đã phai
Nuối tiếc linh hồn đâu thán oán
Thương tâm non nước mấy u hoài
Hỡi ơi , biết phải làm sao nữa
Để xoá trong tim nỗi uất ai
Đông Hòa

(*) Chế Bồng Nga ( Vua cuối cùng của Chiêm Thành )
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Donghoa

Trích đoạn: Đoàn Chinh Nam


Kính mời hoạ



Thân họa : Nỗi sầu vọng quốc

Tháp vắng xa xưa giờ phủ gai
Trăm năm vọng quốc hận còn dài
Chế Bồng (*)ngày ấy thân oanh liệt
Chiêm quốc nay thời bóng đã phai
Nuối tiếc linh hồn đâu thán oán
Thương tâm non nước mấy u hoài
Hỡi ơi , biết phải làm sao nữa
Để xoá trong tim nỗi uất ai
Đông Hòa

(*) Chế Bồng Nga ( Vua cuối cùng của Chiêm Thành )



Tình yêu (tình yêu như trái phá con tim mù lòa _TCS)

Tình yêu tựa một đóa hồng gai
Để lại trong tim vết xước dài
Dẫu có thương đau còn thắm thiết
Dù trong cay đắng chẳng mờ phai
Tâm hồn hòa nhịp như ngân mãi
Tiếng hát cho nhau ngỡ vọng hoài
Vẫn biết thời gian hàn vết rạn
Mà sao lòng vẫn nặng vì ai !
vyvy


To Tulipdenus

Vạn kiếp nữ nhi cười động dâm


Câu này khó HỌA quá !![:-]
let it be
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-22 04:06:31Donghoa>
Thân họa : Ấu thơ

Thời ấy võng ấu tiếng à ơi
Gian trước con nằm ngủ mỉm cười
Âm điệu du dương vào mộng điệp
Thầm thì thoang thoảng giấc mơ rơi
Như ai rót ngọc vào tâm trí
Nước mắt theo dòng chảy nhẹ trôi
Về đâu để nuôi hồn của trẻ
Khơi lòng thương mẹ phút không rời
Đông Hoà
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂNG MỘNG

TRĂNG mộng về đâu, trăng mộng ơi
KHUYẾT nghiêng vành nhỏ tựa môi cười
RỒI gieo thương nhớ qua song cửa
gặp tình bên bến sao rơi
KHI tỏ khi mờ ngày hẹn đến
ĐẦY vơi những lúc lững lờ trôi
NGĂN chia một khoảng xa mù vắng
CÁCH biệt còn thương nhớ rã rời..


RỒI thương rồi nhớ mộng xưa ơi
CŨNG mấy mùa trăng vắng giọng cười
XUM xúp bóng mây che mặt nguyệt
VẦY thân trăng tựa dáng nghiêng rơi
MÂY BAY trăng lại tràn muôn nẻo
HOÀI gió vọng đưa bát ngát trôi
NGÀN tiếng ru đời ngàn tiếng lạ
NĂM xưa đã hẹn chẳng xa rời

HoaTiNa


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



Đăng nhập để trả lời
0
cho HB góp vui với các bạn chút nghen!

Thương mãi vầng trăng,

TRĂNG đã lên rồi ai đó ơi!
KHUYẾT tròn cũng mặc ngắm trăng cười.
RỒI mai khuất nẻo buồn như rũ.
CÓ nhớ chăng tôi một bóng người.
KHI đến trăng ơi - ôm nỗi nhớ
ĐẦY vơi cũng đặng ấp tim côi.
NGĂN sông mấy quãng lòng đâu xá!
CÁCH mấy đò đưa cũng đến thôi.(Rồi cũng xum vầy!)

HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Đông Tà

Xướng - Kính mời

Đêm

Gió lộng trăng rơi rọi cuối đường
Mây mờ sương phủ cảnh thê lương
Ngân hà sầu nhiễu soi lòng vỡ
Tinh tú buồn giăng rót đoạn trường
Thoang thoảng lá vương mùi đất lạnh
Nồng nàn hoa đọng ngát trời hương
Sao sa dang dở bao lời ước
Ngơ ngẩn tàn canh vỗ mộng thường

21/04/2006
CSL


Chào "tiền bối" Đông Tà ! [:D]
Có lẽ bây giờ mới gặp lại huynh ở đây.
Thân họa bài "Đêm" của huynh.Vì cũng diễn tả sự buồn nên vần "lương" không có từ nào thích hợp hơn "thê lương" , mong huynh thông cảm ![:)]

Khúc chiều

Nắng tắt, chiều hoang tím nẻo đường
Ánh tà dương phủ sắc thê lương
Bâng khuâng mộng tưởng thời xa vắng
Khắc khoải tâm can nỗi dặm trường
Ngắm nước, nước dâng sầu viễn xứ
Nhìn mây, mây rủ bóng ly hương
Xa đưa cánh gió thêm hiu quạnh
Đoản khúc chiều bi cảm lạ thường !

vyvy
let it be
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: vyvy
Chào "tiền bối" Đông Tà ! [:D]
Có lẽ bây giờ mới gặp lại huynh ở đây.
Thân họa bài "Đêm" của huynh.Vì cũng diễn tả sự buồn nên vần "lương" không có từ nào thích hợp hơn "thê lương" , mong huynh thông cảm ![:)]
vyvy

Xướng - Kính mời

Đêm

Gió lộng trăng rơi rọi cuối đường
Mây mờ sương phủ cảnh thê lương
Ngân hà sầu nhiễu soi lòng vỡ
Tinh tú buồn giăng rót đoạn trường
Thoang thoảng lá vương mùi đất lạnh
Nồng nàn hoa đọng ngát trời hương
Sao sa dang dở bao lời ước
Ngơ ngẩn tàn canh vỗ mộng thường

21/04/2006
CSL


ĐẾN VỚI THƠ ĐƯỜNG

Người ơi đến nhé với thơ Đường
Vút bổng buông xề đắm cải lương
Lúc lạnh buồn đau tim muốn vỡ
Khi sôi náo nức Họa thi trường
Ai người nếm thưởng thơ nhuần vị
Đấy hẳn xao lòng khúc tỏa hương
Hết đục là trong giờ đến lúc
Trời mây bóng nước quyện vô thường.

Kim Giang


Khúc chiều

Nắng tắt, chiều hoang tím nẻo đường
Ánh tà dương phủ sắc thê lương
Bâng khuâng mộng tưởng thời xa vắng
Khắc khoải tâm can nỗi dặm trường
Ngắm nước, nước dâng sầu viễn xứ
Nhìn mây, mây rủ bóng ly hương
Xa đưa cánh gió thêm hiu quạnh
Đoản khúc chiều bi cảm lạ thường !

vyvy



Sầu ly biệt

Thân mỏi chùn chân dở đoạn đường
Ngậm ngùi tâm tưởng dáng hiền lương
Nàng ơi!đây vẫn thời hoang vắng
Người hỡi!phải chăng chuyện hí trường?
Tiễn biệt - ra đi lòng vọng xứ
Chia tay - trở lại dạ hoài hương
Ai ngâm ly khúc sầu cô quạnh
Lẻ bóng vùi chôn rũ giấc thường?..

21/04/2006
CSL


Có fải vyvy là vyvy04 ko?Chào nhé,tôi nhớ vyvy04 là trai chứ đâu fải cô bé ngủ khì kia đâu!?:-)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 21:24:43Phù Du>
Trích đoạn: Đông Tà

Xướng - Kính mời

Đêm

Gió lộng trăng rơi rọi cuối đường
Mây mờ sương phủ cảnh thê lương
Ngân hà sầu nhiễu soi lòng vỡ
Tinh tú buồn giăng rót đoạn trường
Thoang thoảng lá vương mùi đất lạnh
Nồng nàn hoa đọng ngát trời hương
Sao sa dang dở bao lời ước
Ngơ ngẩn tàn canh vỗ mộng thường

21/04/2006
CSL



Xin họa:

ĐỜI KỸ NỮ

Em hỡi về đâu lạc bước đường?
Xa xôi biết mấy lối hoàn lương
Cười vui tình mới: lòng tan vỡ
Khóc hận duyên xưa: nỗi đoạn trường
Hờn tủi nửa đời tan nát sắc
Bẽ bàng trọn kiếp nhạt nhòa hương
Đoạn đành chôn giấu bao mơ ước
Quay quắt nhìn ai cuộc sống thường..

21/4/2006
PD

Cảm ơn bác Đông Tà nhiều thật nhiều nha. PD rất cảm kích. Chúc bác vui vẻ.
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
(HMT)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-22 03:18:39Donghoa>
Trích đoạn: Phù Du

Trích đoạn: Đông Tà

Xướng - Kính mời

Đêm

Gió lộng trăng rơi rọi cuối đường
Mây mờ sương phủ cảnh thê lương
Ngân hà sầu nhiễu soi lòng vỡ
Tinh tú buồn giăng rót đoạn trường
Thoang thoảng lá vương mùi đất lạnh
Nồng nàn hoa đọng ngát trời hương
Sao sa dang dở bao lời ước
Ngơ ngẩn tàn canh vỗ mộng thường

21/04/2006
CSL



Xin họa:

ĐỜI KỸ NỮ

Em hỡi về đâu lạc bước đường?
Xa xôi biết mấy lối hoàn lương
Cười vui tình mới: lòng tan vỡ
Khóc hận duyên xưa: nỗi đoạn trường
Hờn tủi nửa đời phai ấm lạnh
Bẽ bàng trọn kiếp nhạt sắc hương
Đành đoạn chôn vùi bao nguyện ước
Quay quắt nhìn ai cuộc sống thường..

21/4/2006
PD

Thân họa : Thương xót đời kỹ nữ

Thân họa : Thương xót đời kỹ nữ

Đời em sao lại chọn sai đường
Bóng tối đưa vào chổ bất lương
Chốn ấy mình buông trong kiếp đợi
Nơi nào xác nhọc giữa canh trường
Mai kia nhụy rửa lòng thương khóc
Tháng vắng thân tàn đời xót hương
Đau khổ thay cho thời thiếu nữ
Lụy trần với bọt sóng vô thường
Đông Hòa
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng - Kính mời

Đêm

Gió lộng trăng rơi rọi cuối đường
Mây mờ sương phủ cảnh thê lương
Ngân hà sầu nhiễu soi lòng vỡ
Tinh tú buồn giăng rót đoạn trường
Thoang thoảng lá vương mùi đất lạnh
Nồng nàn hoa đọng ngát trời hương
Sao sa dang dở bao lời ước
Ngơ ngẩn tàn canh vỗ mộng thường

21/04/2006
CSL


ĐẾN VỚI THƠ ĐƯỜNG

Người ơi đến nhé với thơ Đường
Vút bổng buông xề đắm cải lương
Lúc lạnh buồn đau tim muốn vỡ
Khi sôi náo nức Họa thi trường
Ai người nếm thưởng thơ nhuần vị
Đấy hẳn xao lòng khúc tỏa hương
Hết đục là trong giờ đến lúc
Trời mây bóng nước quyện vô thường.

Kim Giang


Khúc chiều

Nắng tắt, chiều hoang tím nẻo đường
Ánh tà dương phủ sắc thê lương
Bâng khuâng mộng tưởng thời xa vắng
Khắc khoải tâm can nỗi dặm trường
Ngắm nước, nước dâng sầu viễn xứ
Nhìn mây, mây rủ bóng ly hương
Xa đưa cánh gió thêm hiu quạnh
Đoản khúc chiều bi cảm lạ thường !

vyvy



Sầu ly biệt

Thân mỏi chùn chân dở đoạn đường
Ngậm ngùi tâm tưởng dáng hiền lương
Nàng ơi!đây vẫn thời hoang vắng
Người hỡi!phải chăng chuyện hí trường?
Tiễn biệt - ra đi lòng vọng xứ
Chia tay - trở lại dạ hoài hương
Ai ngâm ly khúc sầu cô quạnh
Lẻ bóng vùi chôn rũ giấc thường?..

21/04/2006
CSL


MỘNG THƯỜNG

Lây lất tha nhân lấm bụi đường
Mảnh đời lang bạt kẻ hiền lương
Trời đâu đày đoạ thân cô độc
Ai đã đeo mang cảnh đoạn trường
Se sắt thiều quang miền cố quận
Ngậm ngùi nguyệt lạnh chốn tha hương
Chiều hôm chênh chếch vì sao lạc
Ngây ngất cơn mơ giấc mộng thường





Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-22 08:03:41Thụy Hồng>
Trích đoạn: nguyens

Xướng - Kính mời

Đêm

Gió lộng trăng rơi rọi cuối đường
Mây mờ sương phủ cảnh thê lương
Ngân hà sầu nhiễu soi lòng vỡ
Tinh tú buồn giăng rót đoạn trường
Thoang thoảng lá vương mùi đất lạnh
Nồng nàn hoa đọng ngát trời hương
Sao sa dang dở bao lời ước
Ngơ ngẩn tàn canh vỗ mộng thường

21/04/2006
CSL


ĐẾN VỚI THƠ ĐƯỜNG

Người ơi đến nhé với thơ Đường
Vút bổng buông xề đắm cải lương
Lúc lạnh buồn đau tim muốn vỡ
Khi sôi náo nức Họa thi trường
Ai người nếm thưởng thơ nhuần vị
Đấy hẳn xao lòng khúc tỏa hương
Hết đục là trong giờ đến lúc
Trời mây bóng nước quyện vô thường.

Kim Giang


Khúc chiều

Nắng tắt, chiều hoang tím nẻo đường
Ánh tà dương phủ sắc thê lương
Bâng khuâng mộng tưởng thời xa vắng
Khắc khoải tâm can nỗi dặm trường
Ngắm nước, nước dâng sầu viễn xứ
Nhìn mây, mây rủ bóng ly hương
Xa đưa cánh gió thêm hiu quạnh
Đoản khúc chiều bi cảm lạ thường !

vyvy



Sầu ly biệt

Thân mỏi chùn chân dở đoạn đường
Ngậm ngùi tâm tưởng dáng hiền lương
Nàng ơi!đây vẫn thời hoang vắng
Người hỡi!phải chăng chuyện hí trường?
Tiễn biệt - ra đi lòng vọng xứ
Chia tay - trở lại dạ hoài hương
Ai ngâm ly khúc sầu cô quạnh
Lẻ bóng vùi chôn rũ giấc thường?..

21/04/2006
CSL


MỘNG THƯỜNG

Lây lất tha nhân lấm bụi đường
Mảnh đời lang bạt kẻ hiền lương
Trời đâu đày đoạ thân cô độc
Ai đã đeo mang cảnh đoạn trường
Se sắt thiều quang miền cố quận
Ngậm ngùi nguyệt lạnh chốn tha hương
Chiều hôm chênh chếch vì sao lạc
Ngây ngất cơn mơ giấc mộng thường



Thân Họa :

Nghịch Cảnh

Tình ta tan vỡ chẳng chung đường
Nghịch cảnh bày chi Giáo với Lương
Một thuở đón đưa người đã hết
Bây giờ đành đoạn dứt tình trường
Lời kinh trôi nổi trong hoài niệm
Tiếng kệ chìm sâu theo khói hương
Chúa , Phật có hay con ước nguyện
Một nhà hai giáo thật bình thường .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 21:34:51Phù Du>
Trích đoạn: Donghoa



Thân họa : Thương xót đời kỹ nữ

Đời em kỹ nữ chọn con đường
Bóng tối đưa vào nơi bất lương
Tay ấy mình buông trong kiếp đợi
Chân nào hồn bỏ chốn canh trường
Sớm mai nhụy rửa lòng thương khóc
Tháng vắng thân tàn đời xót hương
Đau khổ cho một thời thiếu nữ
Lụy trần với bọt sóng vô thường
Đông Hòa




Cảm ơn bác Donghoa, PD mới vào.. PD có mạo muội họa 2 lần bài thơ của bác Đông Tà, sẵn post bài 2 lên luôn. PD mong được tất cả mọi người chỉ bảo..

Xin họa:

CHINH PHỤ

Từ thuở chàng đi vạn nẻo đường
Buông rèm thiếp giữ nếp hiền lương
Tóc mây tiều tụy, buồn gương lược
Má phấn xanh xao, dõi dặm trường..
Bóng lẻ trăng soi tê tái lạnh
Thân gầy gió thổi não nùng hương
Đắng cay không một lời ca thán
Xuất giá tòng phu, ấy lẽ thường..

22/4/2006
PD

Cảm ơn bác Đông Tà, mấy bữa nay vất vả vì PD quá. PD sẽ cố gắng hơn, không phụ những lời chỉ bảo của bác đâu. Hi..
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
(HMT)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Phù Du

Trích đoạn: Đông Tà

Xướng - Kính mời

Đêm

Gió lộng trăng rơi rọi cuối đường
Mây mờ sương phủ cảnh thê lương
Ngân hà sầu nhiễu soi lòng vỡ
Tinh tú buồn giăng rót đoạn trường
Thoang thoảng lá vương mùi đất lạnh
Nồng nàn hoa đọng ngát trời hương
Sao sa dang dở bao lời ước
Ngơ ngẩn tàn canh vỗ mộng thường

21/04/2006
CSL



Xin họa:

ĐỜI KỸ NỮ

Em hỡi về đâu lạc bước đường?
Xa xôi biết mấy lối hoàn lương
Cười vui tình mới: lòng tan vỡ
Khóc hận duyên xưa: nỗi đoạn trường
Hờn tủi nửa đời phai ấm lạnh
Bẽ bàng trọn kiếp nhạt sắc hương
Đành đoạn chôn vùi bao nguyện ước
Quay quắt nhìn ai cuộc sống thường..

21/4/2006
PD


MONG ƯỚC

Bóng dáng ai còm cỏi cuối đường
Đôi chân bước vội vẻ thê lương
Có chăng đêm nặng nhiều ngăn trở?
Hay bởi cuộc đời lắm đoạn trường?
Bao tháng ngày qua tìm đất mẹ
Năm dài ròng rã xa quê hương
Dẫu nhiều kham khổ nuôi mong ước
Về lại quê xưa vui sống thường



Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-22 21:30:01Nguyen Thi An Giang>
Mấy lời xin thưa trước tránh sự hiểu lầm , An Giang muốn post lên một bài thơ , nhưng không biết bắt đâu từ đâu , nên lựa bài cuối cùng của trang thơ , vì vậy bài thơ này không phải trả lời anh TULIPDENUS, mong anh đừng có phàn nàn và đừng đặt câu hỏi với An Giang. Vì đã có người nêu vấn đề này với An Giang rồi , nhân tiện đây xin thưa rằng đó là sự vô tình mà thôi.
Cám ơn anh
XA CÁCH
NGÀN nụ hôn yêu gởi đến anh.
NĂM qua tháng tận đã trôi nhanh
THƯƠNG mong trân quý tình chung thuỷ.
HOÀI vọng nâng niu mộng kết thành.
MỘT chút bâng khuâng trong luyến ái.
BÓNG đơn quay quắt tiếc ngày xanh.
NGƯỜI yêu xa cách lòng không cách.
THÔI thúc nhắn tin dạ chẳng đành
An Giang
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 04:53:34Tran Manh hung>
NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI

NGÀN thương, ngàn mến bạn lòng ơi
NĂM hoạ mười khi nở nụ cười
THƯƠNG nhớ tình duyên không đoạn kết.
HOÀI mong duyên thắm trượt tay rơi.
MỘTlòng quyến luyến lời thăm hỏi.
BÓNG chiếc quạnh hiu hờ hững trôi
NGƯỜI ấy giờ đây đang tưởng đến
THÔI thì, thầm gọi tiếng mình ơi

TÌNH lỡ duyên rồi dạ sót đau
ĐÃ mang ngang trái tặng cho nhau
KHƠI giòng tâm sự trong câu hát.
RỒI khuấy tình riêng gịot lệ sầu
MỘNG ước tan dần theo xác pháo.
KHÓ lòng quên được dáng cô dâu.
NHẠT nhoà nước mắt trong niềm nhớ
PHAI lạt lòng ai - tiếng nguyện cầu

TRĂNG thề còn đó vắng người xưa.
KHUYẾT xuống hằn sâu những lọc lừa.
RỒI để tiếng cười câu nhấp nhử.
CÓ khi lời hứa gịong khoan thưa.
KHI trao ánh mắt khi hờn dỗi.
ĐẦY ấp yêu thương lúc đẩy đưa.
không biết tại sao trêu diễu cợt.
Nhưng lòng mãi mãi nhớ sao vừa

NGĂN đường cản lối cánh chim xanh.
CÁCH trở muôn trùng biển cả xanh.
RỒI mộng, rồi mơ, lời ước hẹn.
CŨNG trông, cũng ngóng, mộng tươi xanh.
SUM xuê lòng nhớ tình thêm thắm
VẦY mối tơ trao ánh mắt xanh
Tuyệt đẹp mối tình nhiều cách trở.
Yêu em kiêu hãnh giữa trời xanh

MÂY trắng ngàn năm mây vẫn trôi . . .
BAY về đâu? - Bạt cánh chim trời.
BAY tìm nỗi nhớ trong mòn mỏi
HOÀI tưởng niềm riêng đến rã rời.
NGÀN dậm cách xa dài luyến nhớ.
NĂM canh ngắn ngủi nhớ khôn nguôi.
Em yêu có để lòng thương đến. . .
Hay cũng như là mây trắng trôi .
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-04 20:24:21Tran Manh hung>

Trích đoạn: Tran Manh hung

NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI

NGÀN thương, ngàn mến bạn lòng ơi
NĂM hoạ mười khi nở nụ cười
THƯƠNG nhớ tình duyên không đoạn kết.
HOÀI mong duyên thắm trượt tay rơi.
MỘTlòng quyến luyến lời thăm hỏi.
BÓNG chiếc quạnh hiu hờ hững trôi
NGƯỜI ấy giờ đây đang tưởng đến
THÔI thì, thầm gọi tiếng mình ơi

TÌNH lỡ duyên rồi dạ sót đau
ĐÃ mang ngang trái tặng cho nhau
KHƠI giòng tâm sự trong câu hát.
RỒI khuấy tình riêng gịot lệ sầu
MỘNG ước tan dần theo xác pháo.
KHÓ lòng quên được dáng cô dâu.
NHẠT nhoà nước mắt trong niềm nhớ
PHAI lạt lòng ai - tiếng nguyện cầu

TRĂNG thề còn đó vắng người xưa.
KHUYẾT xuống hằn sâu những lọc lừa.
RỒI để tiếng cười câu nhấp nhử.
CÓ khi lời hứa gịong khoan thưa.
KHI trao ánh mắt khi hờn dỗi.
ĐẦY ấp yêu thương lúc đẩy đưa.
không biết tại sao trêu diễu cợt.
Nhưng lòng mãi mãi nhớ sao vừa

NGĂN đường cản lối cánh chim xanh.
CÁCH trở muôn trùng biển cả xanh.
RỒI mộng, rồi mơ, lời ước hẹn.
CŨNG trông, cũng ngóng, mộng tươi xanh.
SUM xuê lòng nhớ tình thêm thắm
VẦY mối tơ trao ánh mắt xanh
Tuyệt đẹp mối tình nhiều cách trở.
Yêu em kiêu hãnh giữa trời xanh

MÂY trắng ngàn năm mây vẫn trôi . . .
BAY về đâu? - Bạt cánh chim trời.
BAY tìm nỗi nhớ trong mòn mỏi
HOÀI tưởng niềm riêng đến rã rời.
NGÀN dậm cách xa dài luyến nhớ.
NĂM canh ngắn ngủi nhớ khôn nguôi.
Em yêu có để lòng thương đến. . .
Hay cũng như là mây trắng trôi .
Trần Mạnh Hùng


GỞI AI
LÒNG muốn tỏ lòng nhưng sợ lắm
NHƯ hoa chiêu gọi, bướm ơ thờ.
CON tim si đắm đầy thương nhớ
THUYỀN ngược giòng sông lắm xác xơ
ĐỖ xuống mối tình cùng mộng đẹp
BẾN đang lựa chọn với so đo.
TÌNH trong đắm đuối ngoài e ngại
YÊU thiết tha rôi sao đắn đo
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng
- Lá Chờ Rơi
Hoạ:
- Heo Nái Leo Cây.
- Trần Mạnh Hùng
- AN GIANG

XƯỚNG
- thân mời

VỊNH CHỮ « CHỒN »

Bẩm sinh là giống thích ăn gà
Đầu chặt đuôi tề ta vẫn ta*
Núp bóng ẩn danh làm kẻ cắp
Nín hơi tráo tiếng sợ bà già
Hồ tinh chớp mắt trai thành gái
Quỉ mị khoa tay chính hóa tà
Khuynh đảo cơ đồ Chu diệt Trụ
Nữ Oa truyền lệnh : chém không tha !

Lá chờ rơi
* (c/HỒ/n)

HỌA

Vịnh "GÀ CHỌI"

Lão tướng ra quân trận đá gà
Mặt mày bôi lọ chính là ta
Chẳng qua sợ gã kia trai tráng
Nghĩ cũng run chân đó lão già
Một lũ bâu vô trò khiếp dọa
Dăm tên lại tính chuyện gian tà
Mặc tình tru tréo vẫn thua bại
Ngoẹo cổ , gảy giò , đớp chẵng tha

HNLC April 08-06

HỌA :

Vịnh chữ "LÙI"

Nhân thế thường hay nói nhát gà
Lùi là lâm trận nghỉ cho ta
Lo thua đành phải lùi binh lớn
Sợ chết nên thôi giữ mạng già
Oai dũng tánh tình chưa phải chánh
Khiếp hèn tư chất mới là tà
Xuất quân chớ nghĩ lùi cao sách
Tướng lịnh ban hành trãm chẳng tha.

HNLC April 08-06

Hoạ

GÀ TỰ TRUYỆN
Yêu nhau chớp nhoáng giống nòi Gà.
Cựa nhọn , to dài dòng tộc ta.
Chiến tướng giang sơn trăm chị mái.
Bại quân xó sỉnh một Gà già.
Bao Gà có được như ta nhỉ.
Lắm kẻ không ưa giận hoá tà.
Gà quốc thần dân nào muốn gáy.
Vua Gà mổ, đá quyết không tha.


Không tha tiếng gáy quyết không tha.
So cựa đôi bên đã diễn ra.
Trận đấu ban đầu : Nhân, tín, nghĩa,(*)
Võ trường sau cuộc: Ác, gian, ma
Hơn thua bộ mã đầu u cục.
Được thắng hư danh cựa gãy tà.
Biết vậy nhưng mà mê tiếng gáy.
Đời Gà nồi cháo chẳng đâu xa

Trần Mạnh Hùng

(*) Trong lục súc tranh công, Gà có đầy đủ đức tính
quân tử ( Nhân, Lễ, Tín, Nghĩa )văn võ song toàn
-
- LẺ BẠN

Nhện bám cô liêu cánh liếp gà
Đứng ngồi thơ thẩn một mình ta
Tâm tư vọng tưởng thời son trẻ
Hồn phách lung lay tuổi xế già
Côi cút im lìm khi sáng sớm
Bơ vơ quạnh vắng buổi chiều tà
Vợ con thôi đã... còn đâu nửa
Mộng vỡ duyên lành , thôi thiết tha

HNLC April 22-06

Hoạ

QUÁNG GÀ
Đã hết thời sao lại quáng gà.
Trời vừa chẳng vạng chẳng là ta.
Xù chùm lông cổ - Mơ thời trẻ.
Cụp mớ lông đuôi - thoái bộ già.
Ấy thế rạng đông chen tiếng gáy.
Thừa cơ xập tối ló mòi tà.
Thều thào cục cục sè sè cánh.
Dỗ ngọt mái tơ rượt chẳng tha.
An Giang
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-08 15:43:42Nguyen Thi An Giang>
Xoá theo lời đề nghị của chị HB
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-12 15:27:59Tran Manh hung>



NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI

NGÀN thương, ngàn mến bạn lòng ơi
NĂM hoạ mười khi nở nụ cười
THƯƠNG nhớ tình duyên không đoạn kết.
HOÀI mong duyên thắm trượt tay rơi.
MỘTlòng quyến luyến lời thăm hỏi.
BÓNG chiếc quạnh hiu hờ hững trôi
NGƯỜI ấy giờ đây đang tưởng đến
THÔI thì, thầm gọi tiếng mình ơi

KHÓ LÒNG QUÊN
TÌNH lỡ duyên rồi dạ sót đau
ĐÃ mang ngang trái tặng cho nhau
KHƠI giòng tâm sự trong câu hát.
RỒI khuấy tình riêng gịot lệ sầu
MỘNG ước tan dần theo xác pháo.
KHÓ lòng quên được dáng cô dâu.
NHẠT nhoà nước mắt trong niềm nhớ
PHAI lạt lòng ai - tiếng nguyện cầu

DIỄU CỢT
TRĂNG thề còn đó vắng người xưa.
KHUYẾT xuống hằn sâu những lọc lừa.
RỒI để tiếng cười câu nhấp nhử.
CÓ khi lời hứa gịong khoan thưa.
KHI trao ánh mắt khi hờn dỗi.
ĐẦY ấp yêu thương lúc đẩy đưa.
không biết tại sao trêu diễu cợt.
Nhưng lòng mãi mãi nhớ sao vừa

YÊU EM NIỀM KIÊU HÃNH
NGĂN đường cản lối cánh chim xanh.
CÁCH trở muôn trùng biển cả xanh.
RỒI mộng, rồi mơ, lời ước hẹn.
CŨNG trông, cũng ngóng, mộng tươi xanh.
SUM xuê lòng nhớ tình thêm thắm
VẦY mối tơ trao ánh mắt xanh
Tuyệt đẹp mối tình nhiều cách trở.
Yêu em kiêu hãnh giữa trời xanh

MÂY VẪN TRÔI
MÂY trắng ngàn năm mây vẫn trôi . . .
BAY về đâu? - Bạt cánh chim trời.
BAY tìm nỗi nhớ trong mòn mỏi
HOÀI tưởng niềm riêng đến rã rời.
NGÀN dậm cách xa dài luyến nhớ.
NĂM canh ngắn ngủi nhớ khôn nguôi.
Em yêu có để lòng thương đến. . .
Hay cũng như là mây trắng trôi .


GỞI AI
LÒNG muốn tỏ lòng nhưng sợ lắm
NHƯ hoa chiêu gọi, bướm ơ thờ.
CON tim si đắm đầy thương nhớ
THUYỀN ngược giòng sông lắm xác xơ
ĐỖ xuống mối tình cùng mộng đẹp
BẾN đang lựa chọn với so đo.
TÌNH trong đắm đuối ngoài e ngại
YÊU thiết tha rôi sao đắn đo

KHÓ PHÂN LY
NGẠI ngùng khi tỏ mối tình si
GÍO nổi trong lòng gió cuốn đi
MƯA đã dầm dề sau trận bão.
CHIỀU còn vương vãi nắng vàng thiu.
THUYỀN về bến đợi đang đông khách.
VẪN đến sân ga dõi dáng đi.
CÒN nhớ, còn mong trong khắc khoải.
NEO lòng chờ đợi khó phân ly
Trần Mạnh Hùng



[/size]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-11 19:35:25Tran Manh hung>
Ngàn Năm thương hoài
LÒNG muốn nói nhưng còn ngượng ngập
NHƯ hoa tình nở rộ ngàn hương .
CON tim son gởi lời chân thật.
THUYỀN bỏ neo tìm bến nước trong
ĐỖ xuống cành mềm chim muốn đậu.
BẾN theo con nước cạn giòng sông.
TÌNH là thao thức là trăn trở.
YÊU trọn tâm tư cả tấm lòng
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-14 04:56:15Tran Manh hung>

Xướng Kính Mời


Có người từ giã tuổi thơ ngây (*)
Có nghĩa là yêu, yêu đắm say.
Có lúc nhớ mong mơ tưởng đến. . .
Có khi thơ thẩn thả hồn bay. . .
Có niềm vui thoảng đâu tràn lại
Có nỗi buồn riêng bỗng ngập đầy
Có phút đăm chiêu như ngớ ngẩn
Có giòng nước mắt khóc ai đây
Trần Mạnh Hùng
(*) Thơ Tri Kỷ
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0