📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 703.376 lượt xem — Trang 42 / 260

Xướng:

NIỀM TIN VỠ

Đỗ bến trần gian bóng nguyệt rằm
Ngọc ngà lơi lả dáng em nằm
Cùng sương tê tái như ướt sũng
Chút gió bùi ngùi hóa lạnh căm
Nỗi nhớ âm thầm trong mộng mị
Niềm thương phảng phất cõi xa xăm
Riêng tư một mảnh không gian vỡ
Những dấu yêu tàn khuất biệt tăm.

Xin mời họa.
Mảnh hồn nát đau thương nặng nỗi
Tấm thân tàn mòn mỏi chơi vơi
Trông xa cứ ngỡ dáng người
Lại gần hóa đá ngàn đời vọng phu.
Đăng nhập để trả lời
0

Xướng:

THI NHÂN VÀ THÁI THÚ

Quýnh quáng hay sao đụng đánh rầm
Mày ngang mũi dọc hóa ông Sầm
Nơi này Nghi Đống không thèm nói
Chỗ nọ Xuân Hương chẳng chịu câm
Thái thú,đền thờ phơi giữa nắng
Thi nhân,Cổ Nguyệt khuất trong râm
Ai gieo tiếng xấu cho quan vậy
Đã thế quan xô ngã cái ầm.

Xin mời họa.
Mảnh hồn nát đau thương nặng nỗi
Tấm thân tàn mòn mỏi chơi vơi
Trông xa cứ ngỡ dáng người
Lại gần hóa đá ngàn đời vọng phu.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-26 07:38:38Triky>
Xướng:
Kính mời!

VỠ NGỌC

Tay cầm gạch đập vỡ Minh Châu
Ngọc vỡ nào đau chỉ dạ sầu
Muốn hét tung trời cao bõ tiếc
Mà cam nén đất lấp chôn sâu
Từng giây hóa thạch con tim chết
Một phút tan rơi tấm Kiếng Tàu
Chút lệ châu sa hờ tiễn biệt
Thầm vui vết sẹo khắc đời nhau.
Bạn bè gạn đục khơi trong
Nếu không có bạn sẽ không nên Người

Tôi như bông gạo rơi rơi
Gió ru gió hát nên đời bay bay

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Triky

Xướng:
Kính mời!

VỠ NGỌC

Tay cầm gạch đập vỡ Minh Châu
Ngọc vỡ nào đau chỉ dạ sầu
Muốn hét tung trời cao bõ tiếc
Mà cam nén đất lấp chôn sâu
Từng giây hóa thạch con tim chết
Một phút tan rơi tấm Kiếng Tàu
Chút lệ châu sa hờ tiễn biệt
Thầm vui vết sẹo khắc đời nhau.



Xin họa:

CÂU CHUYỆN MỴ CHÂU

Thuở ấy nàng công chúa Mỵ Châu
Tin yêu lầm lỡ, chuốc âu sầu
Loa Thành giặc chiếm, tình chưa cạn
Lông ngỗng nàng gieo, nợ thẳm sâu
Hồn oán chưa tan nơi đất Việt
Hận tình còn vọng đến bên Tàu
Kiếp sau gặp lại xin chàng nhớ
Đừng dối gian chi, để khổ nhau.

27.4.06
PD
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
(HMT)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: cnt
P/S, em đùa vui chút nha bác Đông Tà, mong bác đừng giận

Trời.."con tính hổng ra","vợ bàn được bao Bà"là vì tôi đang ế nhệ cnt ạ.Nói ra thấy tủi thân nhưg ko nói thì ko được hic..
Vui thôi hìhì..chúc bạn vui nhé.:-)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-27 10:03:48Triky>
quote:

Trích đoạn: Phù Du
GỬI BÁC ĐÔNG TÀ

Bạo gan nhắn hỏi bác Đông Tà
Nhà bác ở gần hay ở xa?
Lẩm nhẩm thu đông giờ mấy chục?
Nhâm nhi xướng họa rượu hay trà?
Con rơi, con rụng bao nhiêu đứa?
Vợ cả, vợ hai được mấy bà?
Thăm hỏi vài câu, xin chớ nghĩ
Thấy người sang cả, cứ lân la..(*)

(*) Thấy người sang, bắt quàng làm họ


25/4/2006
PD


Thân họa với Phù Du

BẠN CỦA TA

Đã hiểu sao so chính với tà
Mong cầu rút ngắn quãng đường xa
Bao nhiêu bạn vẫn là chưa đủ
Có bấy rượu thôi chửa có trà
Đất Bắc còn chưa tường hết được
Trời Nam ngóng mãi cõi ta bà
Ôm niềm khát vọng bay lên nữa
Vũ trụ hòa mình mặc sấm la.
Bạn bè gạn đục khơi trong
Nếu không có bạn sẽ không nên Người

Tôi như bông gạo rơi rơi
Gió ru gió hát nên đời bay bay

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-21 05:34:03nguyens>
Xướng :
- Trần Mạnh Hùng

Kính Mời


NGÀN NĂM THƯƠNG HOÀI

NGÀNthương, ngàn mến bạn lòng ơi
NĂM hoạ mười khi nở nụ cười
THƯƠNG nhớ tình duyên không đoạn kết.
HOÀI mong duyên thắm vuột tay rơi.
MỘT lòng quyến luyến lời thăm hỏi.
BÓNG chiếc quạnh hiu lờ lững trôi
NGƯỜI ấy giờ đây đang tưởng đến
ƠI !!!thì thầm tiếng gọi !!! mình ơi !!!
Trần Mạnh Hùng


Thân họa : Sầu tình

Tình mất thật rồi hỡi bạn ơi
Đã chôn theo tiếng vọng ai cười
Khơi chi nỗi nhớ xưa môi ướt
Rồi trách đời ta nay lệ rơi
Mộng ấy thôi đành lần dang dỡ
Khó thành chỉ tiếc một đời trôi
Nhạt nhoà mưa thét vào dĩ vãng
Phai hận người sầu khổ rã rời
Đông Hòa


Thân hoạ: Vòng con tạo

HOA đùa trong gió sớm xuân ơi
THẮM đượm nồng hương rạng rỡ cười
RỒI nụ nghiêng mình đua sắc nở
CÓ cành chao lá úa vàng rơi
KHI chồi mới nhú – hương lưu lại
TÀN cánh hoa rồi phấn nhuỵ trôi
NGĂN có được đâu vòng con tạo
CÁCH đôi thân xác - mộng xa rời

HoaTiNa





HOÀI THƯƠNG

RÔÌ mình cũng gặp - hả người ơi
CŨNG thắm duyên tơ - thắm nụ cươì
XUM họp ươm mơ - hoa nắng dọi
VẦY vun ướp mộng - vạt chiều rơi
MÂY hoài phương ấy- chim khuyên lượn
BAY mãi nơi nào - cánh nhạn trôi
BAY tận trời nao ôm luyến nhớ
HOAÌ thương trông đợi bóng xa rời







Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Như dự định bạn TMH sẽ thực hiện cuốn tuyển tập thơ đường nhằm gửi đến mỗi chúng ta một kĩ niệm khi cùng gắn bó với thơ đường.
Hiện nay TNM và TL mới nhận được lý lịch trích ngang( ngắn gọn thôi : tên thật, bút danh, ngày tháng năm sinh, nguyên quán và chỗ ở hiện nay,...) và ảnh của 2, 3 bạn nên việc thực hiện điều mong mỏi trên vẫn đang còn phải chờ đợi, Mong rằng chúng ta sẽ hợp tác nhanh chóng để cùng nhau thực hiện nguyện vọng này. các bạn có thể gửi đến www.chigongtexas@yahoo.com của TMH hay qua tulipdenus@yahoo.com cho TL.
TMH và TL rất mong sự hồi âm của các bạn, những ai đã từng vào xướng họa trong thơ đường đều là thành viên trong cuốn tuyển tập, đây là cuốn sách kĩ niệm, chúng tôi mong rằng trong đây sẽ đầy đủ sự giện diện của các bạn.
Chúc các bạn năm mới vui an khang - thịnh vượng
Tulipdenus
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-13 20:48:47Tran Manh hung>


xướng:
- Bùi Thế Kiệt
Hoạ:
- Hải Châu
- Trần Mạnh Hùng


CHỚ CÓ LĂM LE RƯỚC NỖI PHIỀN…
Tặng bạn tôi H.V.T. L.A. Cali

Nhận được tin anh muốn tục huyền,
Kinh hoàng tôi nghĩ chắc anh điên.
Mới vừa thóat khỏi vòng câu thúc,
Lại rắp lao vô chốn xích xiềng.
Cá chậu thẩn thờ trông biển cả,
Chim lồng ủ rủ tiếc trời riêng.
Đôi lời tâm huyết xin can gián,
Chớ có lăm le rước nỗi phiền...
Bùi Thế Kiệt

BƯỚC NỮA THÊM VUI CHỨ CHẲNG PHIỀN
Bài họa của Hải Châu

Vợ mất nên chi phải tục huyền,
Thói thường nhân thế có chi điên!
Cô đơn thêm nhớ "ngày câu thúc",
Lẻ bóng càng thương "lúc xích xiềng."
Tối lửa, ủi an cơn họan nạn,
Tắt đèn, san sẻ nỗi niềm riêng.
Phòng không, chiếc bóng, ai kham nỗi?
Bước nữa vui thêm chứ chẳng phiền...

Houston, Texas 2005

MUỘN PHIỀN
Mắt liếc giai nhân ánh sắc huyền.
Vương hầu, danh tướng ngẩn ngơ điên.
"Mưa không trở ngại" : lười thăm viếng.(*)
"Sắc quét tan hoang" : Khoái trói xiềng(*)
Danh tướng ai người vui cảnh lão.
Mỹ nhân bao kẻ hưởng niềm riêng
Trời xanh đã đúng- công bằng luận.
Danh vọng càng cao lắm muộn phiền.
Trần Mạnh Hùng
(*) Vũ vô cương toà năng lưu khách

CÁM ƠN BẠN DIỆP KHAI ĐÃ NHẮC NHỚ

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-13 03:08:09nguyens>
xướng:
- Bùi Thế Kiệt
Hoạ:
- Hải Châu
- Trần Mạnh Hùng


CHỚ CÓ LĂM LE RƯỚC NỖI PHIỀN…
Tặng bạn tôi H.V.T. L.A. Cali

Nhận được tin anh muốn tục huyền,
Kinh hoàng tôi nghĩ chắc anh điên.
Mới vừa thóat khỏi vòng câu thúc,
Lại rắp lao vô chốn xích xiềng.
Cá chậu thẩn thờ trông biển cả,
Chim lồng ủ rủ tiếc trời riêng.
Đôi lời tâm huyết xin can gián,
Chớ có lăm le rước nỗi phiền...
Bùi Thế Kiệt

BƯỚC NỮA THÊM VUI CHỨ CHẲNG PHIỀN
Bài họa của Hải Châu

Vợ mất nên chi phải tục huyền,
Thói thường nhân thế có chi điên!
Cô đơn thêm nhớ "ngày câu thúc",
Lẻ bóng càng thương "lúc xích xiềng."
Tối lửa, ủi an cơn họan nạn,
Tắt đèn, san sẻ nỗi niềm riêng.
Phòng không, chiếc bóng, ai kham nỗi?
Bước nữa vui thêm chứ chẳng phiền...

Houston, Texas 2005

MUỘN PHIỀN
Mắt liếc giai nhân ánh sắc huyền.
Vương hầu, danh tướng ngẩn ngơ điên.
"Mưa không trở ngại" : lười thăm viếng.(*)
"Sắc quét tan hoang" : Khoái trói xiềng(*)
Danh tướng ai người vui cảnh lão.
Mỹ nhân bao kẻ hưởng niềm riêng
Trời xanh đã đúng- công bằng luận.
Danh vọng càng cao lắm muộn phiền.
Trần Mạnh Hùng
(*) Vũ vô xích toà năng lưu khách


NỢ ĐỜI

Nhớ đến người xưa ánh mắt huyền
Thẩn thờ , ngớ ngẩn tưởng như điên
Chữ tình muôn thuở ai đầy đoạ?
Cái nợ trăm năm tự xích xiềng
Dục vọng đa mang - lòng não nuột
Ái ân troí buộc - dạ sầu riêng
Cao xanh sắp đặt - trò vay trả
Lụy tục thế nhân - chuốt não phiền



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

CÕI LÒNG

Xa nhìn phong cảnh đẹp như thơ.
Cây cỏ xanh tươi dáng tỏ mờ.
Soi bóng dừa nghiêng trêu ghẹo cá.
Bồng bềnh bèo dạt lẳng lơ mơ.
Mây giăng khắp lối trăng vàng nhạt.
Nước chảy đôi giòng sóng bạc phơ.
Bèo hợp mây tan không vướng bận.
Xa nhìn phong cảnh đẹp như thơ ( Huyền Băng )

CÕI LÒNG
Xa nhìn phong cảnh đẹp như thơ.
Ngắm cảnh sinh tình dạ ngẩn ngơ.
Không biết bao giờ ngày hội ngộ.
Phải chăng trọn kiếp mãi mong chờ.
Nhớ em chỉ biết tên em gọi.
Thương bạn trông mong gặp giấc mơ.
Tỉnh giấc nửa đêm nghe gío lộng.
Tưởng như em gọi chốn xa mờ ( Trần Mạnh Hùng )


NHƠ SẮC

Tưởng như em gọi chốn xa mờ
Hồn đá lạnh lùng cũng khó ngơ
Trách gió vô tình lang bạt mãi
Thương mây lẳng lặng tím mong chờ
Ông tơ chẳng chắp duyên kỳ ngộ
Mộng thắm thôi đành chỉ dám mơ
Mỏi mắt đi tìm sao thấy được
Ơi nhơ sắc... nảy ý vần thơ. (Kim Giang)

Thân họa : Nhớ Huế xưa

Dòng nước Hương Giang tựa giọng thơ
Chảy trôi lờ lửng dáng làm ngơ
Tràng Tiền vẫn đó như mong đợi
Núi ngự đang kia tựa đón chờ
Chua xót con tim trôi dĩ vãng
Đau sầu tâm dạ theo cơn mơ
Ôi ! Đời có phải là chia cách
Cho kẻ phương trời vọng bóng mờ. (Đông Hòa)

Họa:

TÌNH LỠ

Em diễm kiều khơi vạn ý thơ
Hồn ta chợt quá đỗi ngu ngơ
Ngày ngày chất chứa niềm trông ngóng
Tháng tháng mênh mông nỗi đợi chờ
Yêu vội chóng phai như giấc mộng
Tình hờ mau nhạt tựa cơn mơ
Vu qui em bước theo người khác
Bỏ lại đường xưa phủ bụi mờ. (Thụy Hồng)



HẠ CHỜ

Hạ về liễu thắm vờn lơ thơ
Mưa hát trên đồi, gió ngẩn ngơ...
Mây trắng ngủ quên vì ngóng đợi
Hoa vàng thao thức nỗi mong chờ
Ai xuôi vạn lý chưa từng mộng?
Kẻ ở nơi này đã ước mơ,
Có một Hạ mới không lạc lõng
Người về dáng cũ nắng reo hò!



HẠ VỀ

Theo bước Hạ về - trăm ý thơ
Đong đưa hồn phượng thắm ngu ngơ
Gió reo vi vút hàng thông đơị
Mưa goị vi vu dõi cát chờ
Viễn xứ người đi - ngàn nôĩ nhớ
Quê nhà kẻ ở - vạn sầu mơ
Trơì xanh - xanh thẳm vầng mây tím
Sóng nước sông tương - vọng khúc hò



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
xướng:
- Bùi Thế Kiệt
Hoạ:
- Hải Châu
- Trần Mạnh Hùng


CHỚ CÓ LĂM LE RƯỚC NỖI PHIỀN…
Tặng bạn tôi H.V.T. L.A. Cali

Nhận được tin anh muốn tục huyền,
Kinh hoàng tôi nghĩ chắc anh điên.
Mới vừa thóat khỏi vòng câu thúc,
Lại rắp lao vô chốn xích xiềng.
Cá chậu thẩn thờ trông biển cả,
Chim lồng ủ rủ tiếc trời riêng.
Đôi lời tâm huyết xin can gián,
Chớ có lăm le rước nỗi phiền...
Bùi Thế Kiệt

BƯỚC NỮA THÊM VUI CHỨ CHẲNG PHIỀN
Bài họa của Hải Châu

Vợ mất nên chi phải tục huyền,
Thói thường nhân thế có chi điên!
Cô đơn thêm nhớ "ngày câu thúc",
Lẻ bóng càng thương "lúc xích xiềng."
Tối lửa, ủi an cơn họan nạn,
Tắt đèn, san sẻ nỗi niềm riêng.
Phòng không, chiếc bóng, ai kham nỗi?
Bước nữa vui thêm chứ chẳng phiền...

Houston, Texas 2005


Họa:

XẠO

Đố chẳng nghiêng xao trước mắt huyền
Gò thân trói buộc mới là điên
Thêm tình được vợ tê không muốn
Nặng nghĩa giàu duyên rứa phải xiềng?
Nhắn gửi ai còn đang lẻ bóng
Nghe này bạn chớ giữ niềm riêng
Thêm nàng bớt gánh tâm càng nhẹ
Cố vợ nhàn thân - Xạo réo phiền ! [:D][:D][:D]

MTP
Sắp ngày mùng tám tháng ba
Tỷ Phú muốn đổi phận là các cô
Để xung quanh có nhiều bồ
Tình giăng giăng tựa mây tô sắc trời...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tran Manh hung
Gởi bác Lá


Đúng vậy ! Thưa bác tôi rất buồn khi thấy trang thơ bị đổi tên, tôi cứ nghĩ bác chủ trương như vậy để thay đổi không khí , nên không dám nói, và lòng cứ ấm ức và chán nản buồn rầu, nay bác nói ra " được lời như cởi tấm lòng (Kiều)" cám ơn bác và cũng cám ơn Thao My hình như đã nhắc nhở , bắn tiếng trong một bài thơ của Thảo My tôi đã xem ngày hôm qua, rất tiếc không ai lên tiếng, tôi lại cứ tưởng bác thích như vậy

Vài lời tâm sự cùng bác


Chào bạn Hùng,

Thường thì người ta nói “đa tật, đa tài”.
Nhưng tôi thì chẳng “đa tài” mà chỉ “đa tật” như bạn thấy trong bài thơ bạn nêu dẫn :

CỨ TƯỞNG

[size=3]Cứ tưởng trang Đường trong đẹp mãi.
Ai ngờ phút chốc đã toang hoang.
Nhớ người muôn thuở yêu Đường luật.
Giận kẻ bây giờ muốn phá ngang.
Đề chủ trang thơ giờ đã đổi.
Ý thơ ghét hận mạnh tay phang.
Cớ sao không giữ tâm bình thản.
Đọc tựa trang thơ muốn chạy làng.

Đọc tựa trang thơ muốn chạy làng.
To mồm sỉ nhục lại phùng mang.
Vú to miệng trẻ tha hồ lấp.
Miệng lớn dao to lại dữ dằn.
Đường luật trang thơ đâu có thế.
Đường thi tao nhã nét nghiêm trang.
Hỏi người quân tử trang trai gái.
Sao ở trang thơ có bạo tàn
Tôn Nữ Thảo My

Ngoài ra trước đó trong PM tôi nhận được một bài khác, cũng cho thấy là tôi rất « đa tật » :

họa
VỢ, CHỊ, MẸ
Qua sông lỡ chuyến hận trường giang
Không trách ta sao lại lắng nhằng
Núp bóng hồng quần bao những kẻ
[size=3]Chui ra từ đó những hiền trang
Kia bà Trưng Trắc lưu danh sử
Nọ tướng Triệu nhi sách đã bàn
Phận gái là gì? Vợ, CHỊ, MẸ
Sao con chửi mẹ giữa nhân gian
Nguyễn Thị An Giang

Cái « đa tật » của tôi nó trầm trọng đến như thế. Tôi chưa hề trao đổi một tiếng nào chào mừng hay làm quen với hai người bạn thân ấy của bạn, thế mà sự « đa tật » của tôi khiến họ phải nhọc lòng lên tiếng.
Ðặc biệt là TNTM chỉ mới gia nhập làm thành viên Thư Quán kể từ 30/03/06 !

Còn « đa tài » như bạn nghĩ tốt cho tôi là có khả năng biến đối tên trang thì việc ấy tôi chưa làm nổi.

Những chữ ấy xảy ra sau khi tôi giao trả cho bạn hai trang Bản Nháp với bài gửi như sau :

Hùng thân mến,

Trả lời về tên của trang thơ mới.
Tôi thấy chữ “của nhiều tác giả” không mấy cần thiết. Mà lại thấy nên để vào ngay đó hai chữ “mời họa”, tức là :
ÐƯỜNG THI - NHỮNG BÀI THƠ XƯỚNG - MỜI HỌA
Như vậy tôi nghe có vẻ rõ hơn : Ai có bài XƯỚNG thì đưa vào đó để mời HỌA. Ai chỉ muốn HỌA thì cũng vào đó mà tìm bài XƯỚNG thích ý.
Rồi sau đó đóng cửa hẳn trang Bản Nháp X-H đi để cho các bạn khỏi đi lạc.

Nhưng việc khó cho người chọn thơ mang sang trang Tuyển Tập là sự chép tới chép lui nhiều lần của các bạn. Có khi bài gốc đã được tác giả sửa chửa, mà bài chép thì xảy ra trước đó, nên có chỗ khác đi. Nếu lúc đó đã đưa vào trang Tuyển Tập rồi thì càng thêm phiền.
Công việc nhiêu khê lắm nếu do Hùng hay tôi lo việc đó.
Vì vậy mà tôi mới nghĩ ra việc, nhờ các tác giả bài Xướng, tự gom các bài Họa cho bài mình, rồi đưa sang trang Tuyển Tập. Việc đó ai cũng làm được.

Dĩ nhiên là nếu Hùng đảm đang được hết thì quá tốt. Tôi thì chịu thua rồi.

Thân mến,
LCR


Và tôi lại cứ tưởng đó là do bạn đang thao tác gì đó : hoặc làm thông ruột trang thơ như bạn nói, hoặc đang khoác cho nó cái võ của trang Xướng-Họa Kính Mời của bạn.

Dầu sao thì như đã nói là “tôi chịu thua rồi”.

Còn về khía cạnh “đa tật” nhưng chẳng “đa tài” như đã trình bày, tôi xét thấy rằng :

trong xã hội có những người có giáo dục và những người khác.

Vậy để khỏi liên lụy đến ai, tôi xin chấm dứt sự hợp tác ở đây. Hùng cho tôi miễn giải thích gì thêm. Hùng cũng không cần giải thích vì mọi việc đã quá rõ ràng.

Chúng ta tách ra để “tự do chọn bạn mà chơi” mà không vướng bận nhau vậy thôi.

Chúc Hùng nhiều vui với bạn bè.

Lá chờ rơi.
[/color]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Thân gửi những bạn còn yêu Lá

DẪU RẰNG ...

Dẫu rằng có mợ chợ vui đông
Vắng mợ chợ nầy cũng chẳng không
Tiếc nhẽ vàng thau chung một sắc
Buồn chăng hình bóng ở hai lòng
Câu thơ tím ruột lời chưa thẳng
Ngọn bút đau đầu ý chẳng thông
Hỗn loạn chợ chiều tuôn lắm rác
Ai người gạn đục để khơi trong ?
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
DẪU RẰNG ...

Dẫu rằng có mợ chợ vui đông
Vắng mợ chợ nầy cũng chẳng không
Tiếc nhẽ vàng thau chung một sắc
Buồn chăng hình bóng ở hai lòng
Câu thơ tím ruột lời chưa thẳng
Ngọn bút đau đầu ý chẳng thông
Hỗn loạn chợ chiều tuôn lắm rác
Ai người gạn đục để khơi trong ?
Lá chờ rơi


Thân họa : Phố xưa tìm người

Phố ấy ngày nay chẳng có đông
Đường hoang ngõ ngập bạn thì không
Đứng hoài nghe dạ buồn tâm trí
Quay lại thấy hồn đau đớn lòng
Muốn gọi cố nhân nhưng chẳng thấy
Cần tìm người cũ chỉ vô công
Trời gây chi cảnh đời ngăn cách
Người hỡi nơi xưa có ở trong

Đông Hoà
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

DẪU RẰNG ...

Dẫu rằng có mợ chợ vui đông
Vắng mợ chợ nầy cũng chẳng không
Tiếc nhẽ vàng thau chung một sắc
Buồn chăng hình bóng ở hai lòng
Câu thơ tím ruột lời chưa thẳng
Ngọn bút đau đầu ý chẳng thông
Hỗn loạn chợ chiều tuôn lắm rác
Ai người gạn đục để khơi trong ?
Lá chờ rơi

Thân họa : Phố xưa tìm người

Phố ấy ngày nay chẳng có đông
Đường hoang ngõ ngập bạn thì không
Đứng hoài nghe dạ buồn tâm trí
Quay lại thấy hồn đau đớn lòng
Muốn gọi cố nhân nhưng chẳng thấy
Cần tìm người cũ chỉ vô công
Trời gây chi cảnh đời ngăn cách
Người hỡi nơi xưa có ở trong

Đông Hoà


Kính họa:

BÌNH TÂM

Hết ngó đằng tê lại ngó đông
Còn chi nữa hỏi nói rằng không
Vì chung bỏ quá so gì sắc
Chợ vắng người đi chết cõi lòng
Nỡ bỏ đành sao Hùng nhếch nhác
Buông chèo chẳng đặng Bác còn thông
Bên nhau lặng sóng thuyền êm mái
Nước đục tất rồi nước lại trong.

MTP
Sắp ngày mùng tám tháng ba
Tỷ Phú muốn đổi phận là các cô
Để xung quanh có nhiều bồ
Tình giăng giăng tựa mây tô sắc trời...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-16 07:29:45BATOONG>
Thân họa bài ÔI BÁC HÙNG của TTNG
(ĐOẢN CÔN tui múa máy thế nào vô ý nhằm trúng ngay bác LÁ,mong bác xá tội)

TIẾC THAY!

Lá Chờ Rơi bác ối ồi ôi!
Ngắc ngứ hay sao định rút rồi
Chữ thiếu bác gò đành thả nổi
Vần không ai ghép đã buông trôi
Văn thơ mới đó đà chưa lỗ
Phú vịnh vừa đây chẳng có lời
Sỏi đá tìm nhau nào có dễ
Đừng rơi,xin bác níu tay tôi.
Mảnh hồn nát đau thương nặng nỗi
Tấm thân tàn mòn mỏi chơi vơi
Trông xa cứ ngỡ dáng người
Lại gần hóa đá ngàn đời vọng phu.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-13 21:59:37Nguyen Thi An Giang>
Nỗi niềm riêng
An Giang xuôi chảy nỗi niềm riêng
Ngày tháng âu lo những muộn phiền
Xuất khẩu thành thơ, thần khẩu phạt
Nhập đàn xướng họa, bạn đàn trêu (hơi lạc vần chút, nhưng vì muốn đối cho chỉnh mà anh Hùng)
Má hồng phận bạc, buồn phần số
Gái sắc phong trần, khóc kiếp duyên
Thôi cũng đành cam thân phận nữ
Nương nhờ làn gió, bớt ưu phiền.


Anh Hùng khó tính quá...
Bác Lá chờ rơi à, bác tha cho An Giang đi nhe, bác chọc ghẹo An Giang sao cũng được, đừng bỏ làm thơ nhe bác Lá.
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-13 21:27:47Tran Manh hung>
Trích đoạn: Nguyen Thi An Giang

An Giang xuôi chảy nỗi niềm riêng
Ngày tháng âu lo những muộn phiền
Xuất khẩu thành thơ, thần khẩu phạt
Nhập đàn xướng họa, bạn đàn trêu
Má hồng phận bạc, do duyên số
Gái sắc phong trần, nỗi truân chuyên
Thôi cũng đành cam thân phận nữ
Nương nhờ làn gió, gió se duyên.

Bác Lá chờ rơi à, bác tha cho An Giang đi nhe, bác chọc ghẹo An Giang sao cũng được, đừng bỏ làm thơ nhe bác Lá.


Thân mến gởi An Giang

Hoạ lại bài thơ An Giang, nhưng trước hết tui xin đề nghị với An Giang , xem lại câu thứ 4 , bị sóng nước An Giang cuốn nên lạc vần
Nhập đàn xướng họa, bạn đàn trêu
- - - - -
Gái sắc phong trần, nỗi truân chuyên
Câu này cũng bị sóng cuốn nữa chữ thứ 6 là phải trắc

Tui đề nghị sửa lại là:
Nhập đàn xướng hoạ, bạn CƯỜI HIỀN, Bạn LĂN CHIÊNG, bạn BÒ NGHIÊNG đều được cả

Gái sắc phong trần, nỗi TRÁO chuyên
Mong rằng An Giang đồng ý và vui vẻ

Thân Ái
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-13 20:31:35tulipdenus>
Trích đoạn: motyphu

quote:

DẪU RẰNG ...

Dẫu rằng có mợ chợ vui đông
Vắng mợ chợ nầy cũng chẳng không
Tiếc nhẽ vàng thau chung một sắc
Buồn chăng hình bóng ở hai lòng
Câu thơ tím ruột lời chưa thẳng
Ngọn bút đau đầu ý chẳng thông
Hỗn loạn chợ chiều tuôn lắm rác
Ai người gạn đục để khơi trong ?
Lá chờ rơi

Thân họa : Phố xưa tìm người

Phố ấy ngày nay chẳng có đông
Đường hoang ngõ ngập bạn thì không
Đứng hoài nghe dạ buồn tâm trí
Quay lại thấy hồn đau đớn lòng
Muốn gọi cố nhân nhưng chẳng thấy
Cần tìm người cũ chỉ vô công
Trời gây chi cảnh đời ngăn cách
Người hỡi nơi xưa có ở trong

Đông Hoà


Kính họa:

BÌNH TÂM

Hết ngó đằng tê lại ngó đông
Còn chi nữa hỏi nói rằng không
Vì chung bỏ quá so gì sắc
Chợ vắng người đi chết cõi lòng
Nỡ bỏ đành sao Hùng nhếch nhác
Buông chèo chẳng đặng Bác còn thông
Bên nhau lặng sóng thuyền êm mái
Nước đục tất rồi nước lại trong.

MTP



CHỢ VÃN

Chợ vãn mà sao khách vẫn đông
Chợ im khách giờ cũng như không
Chợ thôi bày nữa đau từng dạ
Chợ chẳng còn đây xót cõi lòng
Chợ hết chẳng ai nào có hiểu...
Chợ tan mấy kẻ sẽ cùng thông...
Chợ ơi bởi cớ vì sao thế?
Chợ biết muôn người vẫn đợi trông?
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-14 10:07:32nguyens>
DẪU RẰNG ...

Dẫu rằng có mợ chợ vui đông
Vắng mợ chợ nầy cũng chẳng không
Tiếc nhẽ vàng thau chung một sắc
Buồn chăng hình bóng ở hai lòng
Câu thơ tím ruột lời chưa thẳng
Ngọn bút đau đầu ý chẳng thông
Hỗn loạn chợ chiều tuôn lắm rác
Ai người gạn đục để khơi trong ?
Lá chờ rơi


CẢM THÔNG

Trời pha sắc lạnh chớm sang đông
Bến vắng , ngươì thưa , chợ trống không
Buồn bã ngươì đi chừng đổỉ dạ
Vui chi kẻ ở chực thay lòng
Vaì câu trách móc nào chưa hiểu
Dăm chữ phân trần liệu có thông
Non dạ trẻ ngươì - xin miễn chấp
Ta thời bỏ đục để tìm trong



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

DẪU RẰNG ...

Dẫu rằng có mợ chợ vui đông
Vắng mợ chợ nầy cũng chẳng không
Tiếc nhẽ vàng thau chung một sắc
Buồn chăng hình bóng ở hai lòng
Câu thơ tím ruột lời chưa thẳng
Ngọn bút đau đầu ý chẳng thông
Hỗn loạn chợ chiều tuôn lắm rác
Ai người gạn đục để khơi trong ?
Lá chờ rơi


Họa:

PHÚC VẬN

Sắc Lá mặt trời lặn phía đông
Anh Hùng thiên hạ có đành không
Trăng Đường khuyết nửa như bào dạ
Suối Họa cằn khô tựa cắt lòng
Bỏ Bạn, quên Thầy sao chẳng nỡ
Kim bằng hạnh ngộ hỏi còn thông
Phân canh CHIẾU BẠC tình chưa bạc ???
Rối nghĩa THI ĐƯỜNG phúc lại trong ???

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-17 05:28:16KimGiang>
XƯỚNG:

NHƯ CHIẾC QUE DIÊM*

"Cũng đành như một chiếc que diêm"
Dẫu tỏ chẳng hơn Trăng lưỡi liềm
Nắn nót chút thôi, tình sót lại
Ướm ươm cho đặng, nghĩa từ liêm
Trước còn khờ khạo nào lo giữ
Giờ đã khéo khôn bị kẹp kiềm
Biết chẳng mộng chi điều quá thể
"Nên đành như một chiếc que diêm".

*: Tên bài hát

TULIP


Họa:

TỰ CHÁY

Khát vọng, không tàn lửa mũ diêm
Thương đau gặt phaỉ quắn răng liềm
Ai xuôi vạn lý cùng câu hát
Kẻ bước giang hồ giữ chữ liêm
Chẳng sánh sao khuê vằng vặc sáng
Thua vầng nhật nguyệt khó vây kiềm
Con tim tự cháy vì mong để
Thắp sáng cho đời - Phận chiếc diêm.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-18 04:19:18Thụy Hồng>
Trích đoạn: lá chờ rơi

Thân gửi những bạn còn yêu Lá

DẪU RẰNG ...

Dẫu rằng có mợ chợ vui đông
Vắng mợ chợ nầy cũng chẳng không
Tiếc nhẽ vàng thau chung một sắc
Buồn chăng hình bóng ở hai lòng
Câu thơ tím ruột lời chưa thẳng
Ngọn bút đau đầu ý chẳng thông
Hỗn loạn chợ chiều tuôn lắm rác
Ai người gạn đục để khơi trong ?
Lá chờ rơi



Kính Gởi Bác Lá.

Vườn thơ mỗi lúc mỗi thêm đông
Bác nỡ bỏ xem mọi sự không
Ngơ ngác duyên thơ chưa thấm dạ
Bàng hoàng nợ phú chất đầy lòng
Lỗi lầm ai lại không hề mắc
Đại lượng xá cho chữ cảm thông
Chuyện đã qua rồi xin nghĩ lại
Đường thi có Bác hẵn thêm trong .
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: Tran Manh hung
Gởi bác Lá


Đúng vậy ! Thưa bác tôi rất buồn khi thấy trang thơ bị đổi tên, tôi cứ nghĩ bác chủ trương như vậy để thay đổi không khí , nên không dám nói, và lòng cứ ấm ức và chán nản buồn rầu, nay bác nói ra " được lời như cởi tấm lòng (Kiều)" cám ơn bác và cũng cám ơn Thao My hình như đã nhắc nhở , bắn tiếng trong một bài thơ của Thảo My tôi đã xem ngày hôm qua, rất tiếc không ai lên tiếng, tôi lại cứ tưởng bác thích như vậy

Vài lời tâm sự cùng bác


Chào bạn Hùng,

Thường thì người ta nói “đa tật, đa tài”.
Nhưng tôi thì chẳng “đa tài” mà chỉ “đa tật” như bạn thấy trong bài thơ bạn nêu dẫn :

CỨ TƯỞNG

[size=3]Cứ tưởng trang Đường trong đẹp mãi.
Ai ngờ phút chốc đã toang hoang.
Nhớ người muôn thuở yêu Đường luật.
Giận kẻ bây giờ muốn phá ngang.
Đề chủ trang thơ giờ đã đổi.
Ý thơ ghét hận mạnh tay phang.
Cớ sao không giữ tâm bình thản.
Đọc tựa trang thơ muốn chạy làng.

Đọc tựa trang thơ muốn chạy làng.
To mồm sỉ nhục lại phùng mang.
Vú to miệng trẻ tha hồ lấp.
Miệng lớn dao to lại dữ dằn.
Đường luật trang thơ đâu có thế.
Đường thi tao nhã nét nghiêm trang.
Hỏi người quân tử trang trai gái.
Sao ở trang thơ có bạo tàn
Tôn Nữ Thảo My

Ngoài ra trước đó trong PM tôi nhận được một bài khác, cũng cho thấy là tôi rất « đa tật » :

họa
VỢ, CHỊ, MẸ
Qua sông lỡ chuyến hận trường giang
Không trách ta sao lại lắng nhằng
Núp bóng hồng quần bao những kẻ
[size=3]Chui ra từ đó những hiền trang
Kia bà Trưng Trắc lưu danh sử
Nọ tướng Triệu nhi sách đã bàn
Phận gái là gì? Vợ, CHỊ, MẸ
Sao con chửi mẹ giữa nhân gian
Nguyễn Thị An Giang

Cái « đa tật » của tôi nó trầm trọng đến như thế. Tôi chưa hề trao đổi một tiếng nào chào mừng hay làm quen với hai người bạn thân ấy của bạn, thế mà sự « đa tật » của tôi khiến họ phải nhọc lòng lên tiếng.
Ðặc biệt là TNTM chỉ mới gia nhập làm thành viên Thư Quán kể từ 30/03/06 !

Còn « đa tài » như bạn nghĩ tốt cho tôi là có khả năng biến đối tên trang thì việc ấy tôi chưa làm nổi.

Những chữ ấy xảy ra sau khi tôi giao trả cho bạn hai trang Bản Nháp với bài gửi như sau :

Hùng thân mến,

Trả lời về tên của trang thơ mới.
Tôi thấy chữ “của nhiều tác giả” không mấy cần thiết. Mà lại thấy nên để vào ngay đó hai chữ “mời họa”, tức là :
ÐƯỜNG THI - NHỮNG BÀI THƠ XƯỚNG - MỜI HỌA
Như vậy tôi nghe có vẻ rõ hơn : Ai có bài XƯỚNG thì đưa vào đó để mời HỌA. Ai chỉ muốn HỌA thì cũng vào đó mà tìm bài XƯỚNG thích ý.
Rồi sau đó đóng cửa hẳn trang Bản Nháp X-H đi để cho các bạn khỏi đi lạc.

Nhưng việc khó cho người chọn thơ mang sang trang Tuyển Tập là sự chép tới chép lui nhiều lần của các bạn. Có khi bài gốc đã được tác giả sửa chửa, mà bài chép thì xảy ra trước đó, nên có chỗ khác đi. Nếu lúc đó đã đưa vào trang Tuyển Tập rồi thì càng thêm phiền.
Công việc nhiêu khê lắm nếu do Hùng hay tôi lo việc đó.
Vì vậy mà tôi mới nghĩ ra việc, nhờ các tác giả bài Xướng, tự gom các bài Họa cho bài mình, rồi đưa sang trang Tuyển Tập. Việc đó ai cũng làm được.

Dĩ nhiên là nếu Hùng đảm đang được hết thì quá tốt. Tôi thì chịu thua rồi.

Thân mến,
LCR


Và tôi lại cứ tưởng đó là do bạn đang thao tác gì đó : hoặc làm thông ruột trang thơ như bạn nói, hoặc đang khoác cho nó cái võ của trang Xướng-Họa Kính Mời của bạn.

Dầu sao thì như đã nói là “tôi chịu thua rồi”.

Còn về khía cạnh “đa tật” nhưng chẳng “đa tài” như đã trình bày, tôi xét thấy rằng :

trong xã hội có những người có giáo dục và những người khác.

Vậy để khỏi liên lụy đến ai, tôi xin chấm dứt sự hợp tác ở đây. Hùng cho tôi miễn giải thích gì thêm. Hùng cũng không cần giải thích vì mọi việc đã quá rõ ràng.

Chúng ta tách ra để “tự do chọn bạn mà chơi” mà không vướng bận nhau vậy thôi.

Chúc Hùng nhiều vui với bạn bè.

Lá chờ rơi.
[/color]



Thân gửi bác Lá Chờ Rơi và Trần mạnh Hùng
Hôm nay vào chợt thấy những bài viết của các bác mà tôi thấy đượm buồn …và ngỡ ngàng nên viết vài lời gửi tới 2 bác nói lên nỗi niềm trân thành của tôi mong hai bác thông cảm nếu không vừa ý nhé …
Trong diễn đàn này tôi thấy hai bác cũng là những đại thụ từ xưa nay về kiến thức cũng như trình độ về làm thơ …Ấy vậy mà chỉ có một chút xiú sơ suất hiểu lầm nho nhỏ của một vài người mới vào mà các bác lại ,tự ái ngưng công việc của mình đã bao ngày bỏ công xây dựng và bao niềm mong mỏi, của thi hữu cầu mong các bác thành công sao ?
Chẳng lẽ :

Một làn gió nhẹ hai cây đổ
Trống vắng thư đàn khổ nàng Thơ
Người ơi quẳng hết nghi ngờ
Cùng nhau vượt nốt cõi bờ nhân gian

Vũ kim Thanh mong rằng hai bác hãy vì anh em bằng hữu , hãy vì những bài thơ đang tràn đầy sức sống và nghị lực trong tâm hồn các bạn cũ và mới ….Ta bỏ qua những tự aí nhỏ bé mà cùng nhau đoàn kết lại để giúp người bạn mình đi nốt quãng đường dang dở ,đó là việc làm đáng trân trọng . chúc hai bác và gia đình an vui ,hạnh phúc và thành công .
Chào thân aí vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

Thân gửi Tulipdenus, Mars

Trên các trang của topic Bản Nháp Thơ Ðường Xướng-Họa, hiện có một bàn tay rắn mắc nào đó, đã tài tình biến đổi chữ RE : Bản Nháp Thơ Ðường Xướng-Họa thành :

RE : Ðổi thay (các trang 56, 57, 58)
RE : Ôi (trang 59)
RE : Hết thời thơ Ðường (trang 60)
RE : Chán phèo (trang 61)
RE : Ðổi thay (trang 63)
RE : Mạn phép (trang 64, 65)

Quí bạn có cách nào “thử sức đấu phép” chơi với anh bạn ấy để trả lại cho topic cái tên của nó chăng ?

Cám ơn các bạn trước.

Lá chờ rơi.


Kính thưa bác Lá chờ rơi và các nhà thơ !
Tôi là người đã khởi đầu cho RE "Mạn phép" ,tôi có quay vào định để sửa trả lại tên cho topic nhưng vì bài của tôi đã bị xóa nên không sửa được nữa Vậy xin những bạn nào có bài trả lời tiếp theo sau đó thì tự vào sửa lại chủ đề như chị ctLy đã hướng dẫn.
Thành thật xin lỗi vì đã làm phiền các bạn !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Đoàn Chinh Nam

Bài xướng

Khoảnh khắc thơ về
Cảm hứng dần vơi, vợi tháng ngày!
Chờ mưa, đợi nắng, viết chi đây?
Ngâm câu tuyệt bút người xưa phục
Lắng khúc cầm ca thuở cũ say
Tình - chẳng hoà duyên - vơ vẩn nhớ
Tài - chưa kịp mộng - muộn màng xây
Mai vào cõi sáng đời sau hẳn
Cười mỉm thương cho khoảnh khắc này?!

Đoàn Chinh Nam

Kính mời hoạ

Maicon thấy mấy tiền bối làm thơ đường quá hay nên cũng chen chân dzô học hỏi chút ít
Xin họa bài "khoảnh khắc thơ về" của bác ĐCN và mong được sự chỉ giáo của mấy bác
hiiiii[:D][:D]

Khoảnh khắc sầu vương

Hồn thơ em đến những tháng ngày
Bơ vơ chua chát cuốn tình bay
Ngẩn ngơ thả bút vài câu chử
Nâng chén rượu nồng mặc sức say
Lòng -đã tan hoang -thôi đừng mộng
Tim -khóc nghẹn ngào -bao đắng cay
Người bước bên ai tình duyên thắm
Có biết cho ta khoảnh khắc này
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-11 09:13:05tulipdenus>
BIẾT NÓI CHI ĐÂY

Nhất đán vô thường vạn sự hưu
Trăm năm chỉ một giấc phù du
Nửa vòng thi luận cười như khóc
Hai lẽ hơn thua bạn hóa thù
Dứt áo ra đi lòng chẳng nỡ
Quay đầu trở lại lún thêm sâu
Người thương kẻ ghét cùng thôi vậy
Biết nói chi đây phút tạ từ ?
Lá chờ rơi




XƯỚNG:

CHỚ BUỒN( KÍNH TẶNG BÁC LÁ)


Tuổi thập lai hy, trái chín cành
Cớ chi Bác vẫn cứ tinh anh?[:D]
Buồn vui thế sự đương trai trẻ
Trăn trở cuộc đời lúc vẫn xanh!
Hoa nụ rồi cũng bung rực rỡ
Còn non âu sẽ đến khi thành
Vô thường, chớ nghĩ cho lòng nhẹ
Vì vốn cuộc đời như chỉ manh!
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
XƯỚNG:

CHỚ BUỒN( KÍNH TẶNG BÁC LÁ)

Tuổi thập lai hy, trái chín cành
Cớ chi Bác vẫn cứ tinh anh?
Buồn vui thế sự đương trai trẻ
Trăn trở cuộc đời lúc vẫn xanh!
Hoa nụ cũng rồi* bung rực rỡ
Còn non âu sẽ đến khi thành
Vô thường, chớ nghĩ cho lòng nhẹ
Vì vốn cuộc đời như chỉ manh!
Tulipdenus

* đảo lộn 2 chữ cho đúng luật

Thân họa

KHUYÊN AI

Cũng mong thi quán trái sai cành
Tình đẹp duyên ưa yến gặp anh
Hãy ngó tương lai làm phận trẻ
Chớ nhìn quá khứ tiếc thời xanh
Khéo tay vun quén trăm hoa nở
Thuận ý chia lo vạn sự thành
Nhất đán vô thường... còn chẳng động
Huống chi điều lếu láo thong manh !
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Đoàn Chinh Nam

Bài xướng

Khoảnh khắc thơ về
Cảm hứng dần vơi, vợi tháng ngày!
Chờ mưa, đợi nắng, viết chi đây?
Ngâm câu tuyệt bút người xưa phục
Lắng khúc cầm ca thuở cũ say
Tình - chẳng hoà duyên - vơ vẩn nhớ
Tài - chưa kịp mộng - muộn màng xây
Mai vào cõi sáng đời sau hẳn
Cười mỉm thương cho khoảnh khắc này?!

Đoàn Chinh Nam

Kính mời hoạ



Kính họa:


Lạc bước

Em nhớ thủa xưa - nhớ những ngày
Khi anh vẫn ở cạnh em đây
Ngóng chiều ánh mắt trao nồng thắm
Khuya đợi môi mềm nghiêng ngả say
Tình luyến chung tình mà tạc khắc
Duyên mơ duyên thắm để bồi xây
Ơi người có thấu lòng cô lữ
Chân bước vì đâu lạc nỗi này…

HoaTiNa


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



Đăng nhập để trả lời
0