<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-02 19:11:15Tran Manh hung>
XƯỚNG KÍNH MỜI
GỢN CHÚT BUỒN
Cửa biển ra khơi thẳng cánh buồm
Tình như con nước sóng triều vươn.
Ngất ngây nghiêng ngả lời trìu mến.
Đắm đuối chìm theo giọng ngọt đường.
Ánh mắt đưa tình dài luyến nhớ.
Nụ cười chúm chím đẹp đoan lương.
Trao nhau xuân mộng vừa ươm chín.
Trong thoáng đam mê gợn chút buồn
Tran Manh Hung
Họa:
KHÔNG CHÍN
Hun hút trông theo mắt cánh buồm
Xuân chờ nhớ sóng biển chiều vươn
Ai xa chẳng vướng tình lưu luyến
Kẻ ở còn ngây nắng cuối đường
Dạ xốn xang nghe hò ví dặm
Lòng xao xuyến lắng điệu cô lương
Tình kia ấp ủ mà không chín
Lối mộng chia hai ngã rẽ buồn.
Thương sầu
Đại dương thuyền vắng ngẩn cao buồm
Dào dạt màu xanh ngọn nước vươn
Bóng nắng trườn theo hoà sóng biển
Ngàn mây vọng lại cuốn cung đường
Thả hồn nhớ bậu , lòng u uất
Đón mộng thương ai , dạ thoáng buồn
Mấy thuở ân tình trôi dĩ vãng
Mong về ngày cũ dáng hiền lương
Đông Hòa
ĐẬM LỆ BUỒN
No gío thuyền lao bạt cách buồm
Thế như PHÙ ĐỔNG thẳng vai vươn.
Phá tan giặc dã ngoài biên ải.
Quét sạch xâm lăng khắp nẻo đường.
Quê tổ yên vui thời thạnh trị
Gia phong tươi đẹp nếp hiền lương.
Sử xanh ghi lại thời hoan lạc
Đất nước giờ sao đậm lệ buồn !!!???!!!
Tran Manh Hung
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)