📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Dấu lặng của bản nhạc - Đinh Anh Tuấn

1 trả lời, 1.472 lượt xem — Trang 1 / 1
Dấu lặng của bản nhạc

Đinh Anh Tuấn



Nguồn : TPO


“Cuộc đời thay đổi nhanh thật. Vừa mới đây còn là thằng độc thân. Thích thức trọn đêm cùng bản nhạc hay bù khú với mấy thằng bạn rượu tùy thích. Chả ai giám sát ta. Ta cũng chả phải lo nghĩ cho ai. Rồi bỗng đảo lộn tất cả...

Giờ thì không thể như thế được nữa!”.

Quang, nhạc sĩ trẻ, mới cưới vợ, một chiều mùa hạ đi làm về sớm ngồi nghĩ lẩn thẩn. Mọi hôm vợ anh vẫn về trước anh. Trong căn phòng thiếu vắng người vợ, anh ngồi thừ người chả biết phải làm gì.

Chợt anh nẩy ra ý nghĩ khá kỳ quặc.

Anh lấy tờ giấy hý hoáy viết.

“Hương! Nấu và ăn cơm trước, đừng chờ anh. Có thể anh không bao giờ về nhà nữa. Đừng tìm hiểu xem tại sao như vậy. Đó mãi mãi là một bí mật của riêng anh. Quang”.

Quang để tờ giấy lên bàn, chỗ dễ trông thấy nhất. Và trèo lên gác xép.

Được một lát, có tiếng lách cách líp xe đạp, tiếng lục cục mở khóa cửa. Hương đã về! Quang kín đáo quan sát. Vợ anh bê xe vào, gỡ túi xách đưa xuống bếp. Hương ra khép cửa, trở vào thay quần áo và nhìn thấy mảnh giấy trên bàn. Cô ngạc nhiên cầm lên đọc, lật đi lật lại.

Hương mở cửa, chạy ra hành lang. Có lẽ sang hàng xóm. Lát sau Hương về, đọc lại tờ giấy lần nữa rồi vò nát, vứt ra bàn.

Những âm thanh quen thuộc từ bếp vang lên. Chốc lát mùi thức ăn thơm phức tỏa lên tận gác xép.

Mọi hôm giờ này mình làm gì? Tắm? Kể một câu chuyện vui ở trường? Xem ti vi? Đọc báo? ở trên này nóng thật. Qua cửa sổ, Quang thấy bầu trời chuyển màu sẫm dần. Dưới đường vẳng lên tiếng trẻ nô đùa. Nhà bên mở ti vi to quá, ồm ồm không rõ tiếng.

Vợ anh từ bếp lên, trải chiếu ra sàn. Cô bê mâm lên, lấy lồng bàn đậy lại ngay ngắn. Rồi tới giường gấp dọn quần áo, nhặt ra mấy thứ đồ của mình, đi tắm. Lát sau, Hương tới đứng trước gương, chải đầu rất lâu. Trong bộ quần áo mặc ở nhà, những đường nét thon thả thanh tú hiện lên rất rõ. Rồi Hương tới bên bàn làm việc của anh, thu dọn mấy quyển sách, bản nhạc vương vãi. Cuối cùng, cô cầm tờ giấy vò nát lên, vuốt phẳng và đọc lại.

Quang lặng ngắm dáng ngồi của vợ anh. Hương ngồi trước quạt cho tóc nhanh khô, cằm chống vào hai đầu gối, tờ giấy kia để trước mặt. Có vẻ tư lự, suy nghĩ. Trông cô đơn và tội nghiệp.

Hơn lúc nào hết, Quang thấy Hương gần gũi và gắn bó, sự hiện diện của Hương trong căn phòng này là vì anh, lúc này, và sẽ là suốt cả cuộc đời. Mình sẽ giải thích: Anh chỉ muốn tạo ra một dấu lặng trong bản nhạc của hai đứa ta.

Lúc này đây anh đã hiểu được em là một phần của cuộc đời anh. Dù có vất vả hơn và có phải mất đi tự do của riêng mình, được sống bên em tức là anh đang được chơi một khúc nhạc sâu lắng nhất, hạnh phúc nhất, vĩ đại nhất của cuộc đời!

Hương úp mặt vào đầu gối. Dáng ngồi vẫn không thay đổi. Những đường cong gợi lên một sự nhẫn nại, chịu đựng. Ngoài trời đã tối sẫm. Trong góc gác xép, muỗi ran ran vang trong một bản hòa tấu kinh khủng.

Quang khẽ dặng hắng.

Vợ anh giật nẩy mình, ngơ ngác.

Chợt Hương hét toáng lên:

- Xuống đi! Em biết rồi đấy! Đừng nằm mãi ở trên ấy nữa, xuống mà đi tắm đi, làm người ta hết cả hồn.


Theo Tiền Phong
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Chào ABCD

Những truyện ngắn ABCD đã post vào Diễn Đàn, dã được mang vào thư viện

Cảm ơn ABC...Dê nhiều nhé

Chúc ABCD luôn vui

Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0