Tình yêu
Đã yêu chưa sao mãi còn thấp thoáng
Hỡi vầng trăng hỡi tuyết lạnh mùa đông
Để dòng sông cứ mãi bềnh bồng
Buồn mênh mông ngả nghiêng ôm mộng tưởng
Đừng chập chờn cho trái tim du mục
Trôi lang thang theo dòng nước muộn phiền
Không bến bờ chết đuối dưới đáy mơ
Ngỡ hiện thực nào ngờ là hư ảo
Lỡ yêu rồi thì thôi đừng lẫn trốn
Dối buồng tim dối cả giấc mơ tình
Cho thương đau bấu xé cõi hồn thơ
Tưởng bình yên nhưng mãi làm xao xuyến
Đừng làm mùa đông lạnh thêm và băng giá
Đừng làm tình mới lên ngôi lại giẫy chết mơ màng
Sao đành dập tắt ngọn lữa tình sưởi ấm yêu thương
Liệm tim tôi vào huyệt mộ tương tư chính em là thủ phạm
Ngô Thiên Tú
Vì Em Là Con Gái
Vì em là con gái anh biết không?
Yêu thương cứ phải giấu trong lòng
Chỉ dám tỏ tình cùng mây với gió
Tại vì anh...mà.. em cứ phập phồng
Con gái khi yêu rất là kỳ
Hai từ yêu nhớ..cứ ngại chi
Tự dưng lại trách người ta mãi
Đến khi em nói..anh nghĩ gì?
Em ghét ,giận, yêu, cứ mơ hồ
Chỉ dám thì thầm với vần thơ
Mà anh cứ thế..sao mà ghét
Ghét đến mà thương, vẫn mong chờ.
Nếu em là thủ phạm giết tình
Thì anh là năng lực hồi sinh
Đưa tình vĩnh viễn lên ngôi mãi
Dìu dắt em đi suốt hành trình.
Love
Hi hi, thăm anh Tú nè [sm=9.gif]