📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Tình si - Truyện dài Mặc Bích

0 trả lời, 13 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.09.2026 23:12:28 bởi frank>


Tình Si


Truyện dài


Mặc Bích


Chương 1



Hoài nhìn đồng hồ trong xe. Đến văn phòng chắc sẽ muộn 10 hay 15 phút! Đèn của những xe trước mặt dường như sáng hơn trong một buổi sáng mùa đông nhiều mây xám và âm u. Những làn khói xe vương vấn trên đường như muốn co cụm lại theo với cái lạnh đầu đông.
Nàng bấm nút gọi Anne.
Đang sắp xếp những hồ sơ, thấy Hoài gọi điện thoại, Anne ngừng tay trả lời:

- Em nghe! Hôm nay chị đi trễ hả?

- Ờ… kẹt xe quá! Chắc chị sẽ đến muộn khoảng 10 hay 15 phút! Có bệnh nhân sáng nay không?

Tiếng cười của cô thư ký Anne nghe trong trẻo và vui vẻ như bản tính của cô ấy.

- Không sao! Bệnh nhân mới còn đang điền hồ sơ! Chờ một chút cũng được mà!

Hoài lây cái vui của Anne khi nói:

- OK! Chút nữa gặp em!

Đậu xe ở chỗ nhất định dành cho nàng, Hoài tắt máy, mở cửa ra ngoài. Cái lạnh ập vào tước đi hơi nóng trong xe làm nàng hơi co người lại. Trời cũng khá lạnh nhưng may không có gió. Nàng đi nhanh vào bên trong, đến thang máy bấm nút chờ. Hôm nay vắng, không thấy ai khác ngoài Hoài! Thật lạ cho một ngày thứ hai!
Vào thang máy có một mình, rồi đi ra cũng chỉ có Hoài! Chưa bao giờ như thế! Mọi người biến đâu hết rồi?
Hoài mở cửa vào văn phòng mình. Nàng đến trễ gần 15 phút đúng như dự tính!
Trong phòng đợi chỉ có một người đàn ông đang chờ. Hoài đi nhanh không nhìn người bệnh. Nàng hơi nhếch mép cười khi nhìn thấy Anne.
Anne tươi nét mặt khi nhìn thấy Hoài và khẽ gật đầu.
Hoài đi thẳng vào văn phòng mình. Bao giờ Anne cũng chờ chừng 5 phút sau mới gõ cửa hỏi vọng vào:

- Chị cần gì không?

- Cho bệnh nhân vào đi!

Anne quay ra đi về hướng người bệnh nhân đang chờ. Tay cầm hồ sơ còn mới tinh, Anne nhìn tên người bệnh. Làm việc cho Hoài đã lâu, Anne cũng quen nhiều tên họ những bệnh nhân đồng hương với bác sĩ Hoài nên nàng phát âm cũng không sai cho lắm, tuy vẫn có vẻ hơi là lạ:

- Ông… Lê Khang!

Người đàn ông đứng bật dậy sau khi đã phải chờ hơi lâu so với thời gian hẹn.
Anne mỉm cười:

- Mời ông theo tôi!

Anh ta đi theo Anne mà không nói tiếng nào.
Đến trước cửa phòng Hoài, Anne gõ cửa và chờ đợi vì như mọi lần Hoài sẽ đích thân đi ra đón bệnh nhân dù điều này không cần thiết. Nhưng có lẽ Hoài muốn như vậy.
Khi cửa mở ra, Anne đưa hồ sơ mới tinh mỏng dính cho Hoài. Người đàn ông đứng cạnh Anne đang nhìn Hoài với vẻ tò mò.
Hoài chưa nhìn kỹ người bệnh nhân đang đứng trước mặt mình mà chỉ mỉm cười. Anh ta còn trẻ và là một người đàn ông Á châu. Hoài đưa tay ra nói:

- Mời anh vào. Tôi là bác sĩ tâm lý Hoài Nguyễn.

Người đàn ông hờ hững bắt tay Hoài nhưng mắt anh ta không rời khỏi khuôn mặt nàng.
Anne khép cửa lại. Người đàn ông đi chậm rãi đi theo Hoài. Có vẻ như anh ta có rất nhiều thì giờ hay chỉ vì những khúc mắc
nào đó khiến anh ta còn chần chờ lưỡng lự khi vào đây đối diện với người bác sĩ tâm lý?
Những bước chân của người đàn ông nối gót sau lưng Hoài nhẹ hẫng, không gây tiếng động như thể những bước chân đó chỉ phớt trên mặt đất làm Hoài chợt quay lại.
Điều này làm anh ta dường như có đôi chút giật mình và đứng yên như chờ đợi.
Hoài nhìn thoáng xuống hồ sơ khi nói với người nam bệnh nhân mới này. Lúc đó nàng mới khẳng định anh ta là người Việt Nam. Hoài đưa tay khi nói:

- Anh có thể chọn bất cứ chỗ ngồi nào làm anh thoải mái. Như vậy chúng ta sẽ nói chuyện dễ dàng hơn.

Đến lúc này anh ta vẫn không lên tiếng. Hoài hơi tò mò muốn biết giọng nói anh ta ra sao? Trong hay đục? Trầm hay cao? Người Việt Nam nhưng thuộc miền nào? Hay có nói được tiếng Việt hay không?
Hoài ngồi xuống bàn làm việc của mình.
Anh ta nhìn quanh như quan sát rồi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bành khá gần. Ở vị trí đó, Hoài rất dễ dàng nhìn rõ người bệnh nhân này.
Nàng nhìn xuống hồ sơ. Tên Lê Khang. 34 tuổi. Hãy còn trẻ, Hoài nghĩ thầm như thế! Chủ một tiệm ăn. Hình như Hoài chưa bao giờ có người bệnh nhân nào làm trong lãnh vực thực phẩm cả? Cũng là điều thú vị vì mới lạ!
Đã từng quen với những người bệnh nhân đến đây vào lúc đầu tiên, họ rất e dè hay không thoải mái bộc lộ vấn đề. Vẫn là Hoài phải lên tiếng và gợi chuyện trước.

- Chúng ta sẽ trò chuyện bằng ngôn ngữ nào đây? Tiếng Việt hay tiếng Anh?

Lê Khang hơi nhếch mép, tuy không hẳn là một nụ cười nhưng chỉ với cử động đó, một lúm má đồng tiền xuất hiện trên má bên trái gây chú ý cho Hoài.

- Tiếng Việt của tôi không đủ để có thể nói lâu được!

Giọng trầm và thật ấm của Lê Khang cũng chẳng khác gì lúm má đồng tiền trên má của anh ta làm người đối diện phải nhìn lâu hơn.
Hoài nói luôn:

- Vậy thì chúng ta hãy trò chuyện bằng tiếng Anh!

Lê Khang gục gặc cái đầu với mái tóc đen có vài chỗ nâu nhưng được chăm sóc khá đẹp. Mái tóc đàng trước hơi bồng lên, chắ chắn không phải tự nhiên.
Thấy thái độ anh ta như vậy, Hoài gợi chuyện:

- Hôm nay tôi có thể giúp được gì cho anh?

Khang chợt mím môi, đầu hơi cúi xuống. Hai bàn tay của anh ta đan vào nhau. Câu trả lời của Lê Khang như sau:

- Tôi đến đây… mong tìm được sự giải thoát!

Hoài bắt lấy câu nói ấy và hỏi tiếp:

- Giải thoát khỏi một nỗi ám ảnh sao?

Vẫn cúi đầu, giọng của anh ta còn trầm hơn lúc trước:

- Đúng là một ám ảnh vì tôi không thoát ra khỏi được! Không quên được!

- Anh có muốn kể cho tôi nghe không?

Lê Khang chợt ngửng đầu lên nhìn về phía Hoài. Lúc này nàng mới nhìn rõ mặt người bệnh nhân tên Lê Khang. Anh ta sở hữu một đôi mắt to, nhiều tròng đen hơn là trắng. Chân mày đen rất rậm, mũi cao như một người tây phương. Đôi môi mỏng nhưng đỏ thắm khác thường, càng nổi bật trên làn da nâu nâu. Không râu ria nhưng đẹp trai.

- Tôi muốn kể… nhưng không biết phải nói như thế nào…

Hoài thăm dò:

- Nỗi ám ảnh này mới đây hay lâu rồi?

Anh ta chần chừ rồi nói:

- Cũng vài năm nay… Khoảng gần 2 năm!

Hoài dò hỏi tiếp:

- Đó là một ước muốn không đạt được hay là một sự mất mát, nuối tiếc nào đó hay sao?

Hai bàn tay của Lê Khang buông ra không đan vào nhau nữa mà đặt trên hai chỗ dựa vừa tầm tay người ngồi ở hai bên ghế bành.
Hoài quan sát hành động của Lê Khang. Nàng nghĩ người bệnh nhân này sắp sửa mở lòng, có thể không dễ dàng nhưng là một khởi đầu.

- Tôi bị ám ảnh… vì nhiều thứ… và tôi không thể quên được. Điều này làm tôi rất khổ sở và ảnh hưởng đến đời sống rất nhiều!

- Những điều này có liên quan đến một người sao?

Lê Khang xác nhận:

- Phải!...

Hoài liếc nhìn xuống hồ sơ của Lê Khang. Anh ta còn độc thân. Hoài đưa ra câu hỏi trực tiếp:

- Một phụ nữ?

Lê Khang chợt bấu lấy chỗ dựa tay như tìm một chỗ dựa hay níu kéo khi trả lời:

- Tên cô ấy là Sophie Nhi De Vries. Một thiếu nữ Việt lai Hoà Lan. Cha của cô ấy là người Hoà Lan, mẹ Việt Nam.

Hoài không nghĩ đây là một mối tình đơn phương khi nàng hỏi lại Lê Khang:

- Hai người chia tay nhau rồi sao?

Anh ta lắc đầu:

- Tôi đã mất Sophie Nhi nhưng không phải vì chúng tôi chia tay nhau!

Không thấy anh ta nói rõ hơn, Hoài gặn hỏi:

- Vậy thì vì sao anh lại mất cô ấy?
Cả gương mặt của Lê Khang lúc đó dường như tối hẳn lại với nỗi buồn đang kéo đến không chỉ hiện trên mặt anh ta nhưng cả toàn thân, hai bàn tay không còn bấu víu vào hai bên thành ghế nhưng buông thõng bất lực.

- Sophie Nhi không còn trên cõi đời này nữa!

Hoài hiểu ra đây chính là nỗi ám ảnh về sự mất mát mà người bệnh nhân này nói đến. Nàng chuyển câu hỏi:

- Đó là mối tình lớn với anh có phải không? Lúc này anh vẫn hoài niệm với những kỷ niệm và thời gian bên cạnh cô ấy! Đó chính là nỗi ám ảnh mà anh muốn nói đến! Tôi nói không sai chứ?
Câu trả lời của Lê Khang rất bất ngờ, ngoài sự suy đoán của Hoài.
- Tôi không bị ám ảnh nhiều về những ký ức hạnh phúc bên cạnh Sophie Nhi…. Cái chết của nàng mới làm tôi đau đớn!
Hoài không nén được tò mò:
- Do bệnh hoạn hay tai nạn?
Không thấy anh ta trả lời. Sự yên lặng đó cho Hoài hình dung được nỗi đau mà Lê Khang phải chịu đựng. Nàng không thúc giục mà kiên nhẫn chờ đợi nghe anh ta giải thích.
Giọng của Lê Khang như lạc đi. Những con chữ chắp nối thành lời chậm rãi theo với âm thanh nho nhỏ như một sự cố gắng tột đỉnh.
- Sophie Nhi… tự sát!
Làm như nói ra được bốn chữ này là quá mức chịu đựng đối với Lê Khang! Nỗi ám ảnh về cái chết không bình thường của một người tình không lạ gì đã trở thành một níu kéo khó quên được!
Hoài nhẹ nhàng và ân cần hỏi:
- Anh có biết lý do nào khiến cô ấy đi đến hành động như vậy không?
Lê Khang không trả lời vào câu hỏi mà Hoài đưa ra. Hay vì nhắc đến cái chết của Sophie là điều mà anh ta vẫn khó mà chấp nhận?
- Tôi tình cờ gặp gỡ Sophie Nhi ở Hoà Lan. Tôi chẳng biết gì mấy về cô ấy nhưng tôi đã yêu… nàng ấy điên cuồng và nhanh chóng! Tôi cũng đã từng yêu… nhưng tình yêu đầu tiên đó nhẹ nhàng và kết thúc cũng êm đẹp. Thật ngớ ngẩn cho tôi khi đã nghĩ rằng… người ta chỉ có thể yêu một lần!... Tôi đã sai!
Hoài phụ hoạ:
- Mỗi người chúng ta đều có thể bị giao động, rung động và cũng có người lại có nhiều mối tình khác nhau. Nhưng cũng có người chỉ có thể yêu một lần duy nhất trong đời và đối với những người như vậy thì những xao xuyến bất chợt không hẳn đó là tình yêu thực sự. Hay cũng có những trường hợp đi tìm cả đời để biết thế nào là tình yêu nhưng rồi thất vọng!
Lê Khang ngẩn ngơ nhìn người bác sĩ tâm lý đang ngồi kia và nói với mình trong căn phòng có thể gọi là nơi để “chữa những chứng bệnh tâm lý” nhưng chàng chợt thấy có một sự gần gũi nào đó xuất hiện! Từ người cố vấn tâm lý đó hay sao? Có lẽ như vậy thật!
Thấy Lê Khang yên lặng nhưng lại quay mặt nhìn về phía mình, Hoài hơi hé môi nhưng chưa có lời nào thoát ra từ đôi môi nàng.
Nhưng rồi Hoài lên tiếng:
- Kể cho tôi nghe đi! Về cô ấy, về Hoà Lan, về sự gặp gỡ của hai người!
Như bị Hoài thuyết phục, Lê Khang ngồi dựa vào ghế bành. Chàng không nhìn người cố vấn tâm lý nữa.
- Khi đó tôi đến Hoà Lan vì công việc ngắn hạn theo hợp đồng. Chuyện mở tiệm ăn là chuyện sau này và mới đây. Trước khi mở tiệm ăn, tôi là một người làm về tài chính. Tôi làm cho một công ty tài chính Mỹ đồng thời tôi cũng là một luật sư. Thời hạn đến làm việc ở Hoà Lan chỉ có 3 tháng.
Lê Khang ngừng lại. Hoài thúc giục:
- Tôi vẫn đang nghe!
Cái giọng trầm ấm của anh ta có thể ru ngủ người khác được, Hoài nghĩ như vậy.
- Hoà Lan là một đất nước tuyệt đẹp! Cảnh vật, khí hậu ôn hoà, ngay cả những người tôi tiếp xúc trong công việc hay ở bên ngoài đều rất thân thiện làm giảm bớt cho tôi nhiều áp lực và thấy thoải mái dễ dàng hơn trong khi làm việc ở đó…. Tôi đã tình cờ gặp cô ấy… sau 3 tuần lễ đầu tiên đến Hoà Lan.
Hoài gợi chuyện:
- Anh gặp Sophie Nhi lần đầu tiên ở đâu?
- Ở Amsterdam, thủ đô của Hoà Lan! Gặp Sophie Nhi ở một quán cà phê nhưng cũng là một thư viện sách nhỏ, rất đặc biệt!
- Đặc biệt như thế nào?
Lê Khang hơi nhếch mép cười. Lần này nụ cười của anh ta cởi mở hơn và lúm má đồng tiền càng lộ rõ hơn cho một sự duyên dáng thân thiện bắt mắt.
- Đúng ra đó chính là một quán cà phê. Sau này Sophie Nhi đã giải thích cho tôi biết ý tưởng mở một quán cà phê mang tính cách thư viện thu nhỏ của người chủ tiệm đã bắt chước ý tưởng “thư viện con người” của Đan Mạch. Human Library của Đan Mạch xuất hiện lần đầu tại Lễ Hội Âm Nhạc Roskidle đã thành công với ý tưởng mới mẻ và sáng tạo. Gọi là thư viện nhưng không có sách, không có kệ sách, cũng không có sự tĩnh lặng của một thư viện.
Hoài chú ý và cũng tò mò:
- Vậy tại sao lại gọi là thư viện nếu không có sách?
Lê Khang bật cười:
- Mỗi một con người trong quán cà phê đó chính là một quyển sách. Họ có cuộc đời, cuộc sống… và chẳng phải đó là một quyển sách… đời sao?
Hoài rất thích thú với những điều người bệnh nhân này nói về “thư viện người” kỳ lạ đó!
- Hãy kể tiếp cho tôi nghe về quán cà phê ấy!
Lê Khang có vẻ thoải mái và cởi mở hơn:
- Lần đầu tiên đến đó chỉ do tình cờ sà vào quán để uống một ly cà phê nóng trong thời tiết bắt đầu vào mùa đông ở Hoà Lan, tôi hoàn toàn rất bỡ ngỡ với không khí trong quán. Thoạt tiên tôi tưởng đây là một buổi họp mặt của nhóm nào đó nhưng khi nghe người điều khiển chương trình giải thích và chia sẻ rằng, lý do họ chọn thuật ngữ thư viện vì đây là một nơi đóng vai trò trung lập trong xã hội: Dù bạn già hay trẻ, giàu hay nghèo, bất kể bạn là ai, chúng ta đều có thể gặp nhau ở đó và học hỏi - anh ta nói như thế. Theo đó, những độc giả đến với thư viện thay vì mượn sách để đọc thì họ lại có thể mượn người để trò chuyện, để kể hoặc lắng nghe những câu chuyện từ những người hoàn toàn xa lạ.
Hoài buột miệng:
- Hay quá! Thư viện đó được xây dựng vì mục đích giúp mọi người xoá bỏ định kiến về người khác trong xã hội!
- Đúng vậy!
Đăng nhập để trả lời
0