📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.745 lượt xem — Trang 39 / 54
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-09 04:04:42Nguyên Đỗ>
.








chắc tại mùa thu cứ tràn đầy sắc nhớ
nên sân nhà tôi ngập lá vàng rơi
anh chắc biết tôi vào ra cùng nắng
rải mầm yêu chờ đợi xuân của đời

thì anh cứ như người hành tinh lạ
mang tôi về làm thí nghiệm trò chơi
tôi dẫu biết tình yêu không lối thoát
nhưng phải làm sao khi hồn đã lạc rồi

mây nay vắng, nên mưa không về cùng phố
tôi lang thang tìm lấy sợi tơ duyên
anh có nhặt làm ơn cho xin lại
để đêm về tôi cùng gió gởi niềm riêng

anh chắc biết lòng tôi như con sóng
cùng tháng năm đưa đẩy buồn vui
anh có thể hoá thân thành biển rộng
để ta - mình mãi mãi chung đôi ...?

oct. 08, 2012

[/font]













.

r đã đưa vào Trang Thơ

0
..





Em nhỏ DiênVỹ !


Tôi lạng vào vòng.Ghé vào thăm chữ của em.Trời bên tôi ở đang mưa.Sáng nào cũng mưa ( vì đang là đầu một mùa thu )


Tôi còn nhớ,có một dạo em biến mất ( Tôi tưởng em đã tan vào những mùa mưa nơi em ở ...) Bây giờ,em trở lại.Thơ em đã khác xưa.Một chút bâng khuâng,một lẽ mơ hồ như khói mấy.Người ta nói đó là chữ nhập vào một khoảng khắc bâng khuâng....


Có vài người,họ nói : Đừng tin vào tình yêu vì có thể là một cảm giác,một ảo giác được tại dựng bằng ý nghĩ.

Tôi cũng nghĩ như thế khi có cơ hội viết về tình yêu.Ở thứ ngôn ngữ nơi tôi sống,một tác giả người Pháp viết cái tựa truyện mang tên :
" L'Amour ne dure que 3 ans " ( Tình yêu chỉ tồn tại chừng 3 năm ) - Tôi không biết đếm khi muốn làm thơ hoặc lẩm cẩm viết về những đoản khúc kể chuyện tình.


Và ở một khoảng khắc nào đó,tôi biết rõ : Sự kỳ bí của tình yêu đã là một huyền thoại.Mong manh,mong manh....


Vài hàng thăm trang chữ của em và chúc em mau biến vào một tinh tú khi em viết.




đăng sơn.fr

( Trích từ : Thư Từ Nơi Xa )


..
CHÚNG MÌNH
0
Có người vào viết bâng quơ thi mình cũng xía bơ quâng
chì nhớ tức cười một câu cuối: " chuyện gì vậy hả ông tướng??"
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-09 13:55:27diên vỹ>
@ anh ĐS & Cóc Tía

hai chữ thôi ....: " trời ạ ...!"

chúc vui !




.












tôi buổi sáng cùng ly cà phê pha sữa
ấm bàn tay, ấm cả con tim
anh chắc hiểu vì sao đời bỗng đẹp
và gió ngày thu như cũng rất êm

nơi tôi ở biển xa dịu vợi
nên buổi chiều không nghe sóng hát ca
mà tôi biết dù biển không có đấy
biển vẫn ngày đêm thầm thỉ trong ta

và anh biết tôi giờ con trẻ lắm
một chút nắng thu cũng đủ làm vui
sợi mưa rớt ngờ mùa xuân sẽ đến
mọi phiền ưu như chưa từng có trong đời

anh bên đó buổi chiều đời có đẹp
có nhìn mây để nhớ vầng mây ?
ừ tôi biết mây thì xa vời vợi
hay là anh cứ hãy nhớ tôi đây ... :p

oct. 09, 2012

[/font]













.

0
.








đã bảo anh đừng trả lời những câu tôi hỏi
vậy mà thư lại nối tiếp thư
đã bảo đừng nhớ nhau nhanh - vội
vậy mà trông chờ đến nổi tương tư

ai chẳng biết mùa thu vương trên tóc
đường chân trời hỏi cách bao xa
ai chẳng biết thời gian không thể níu
mà cuộc đời thì lắm chuyện phong ba

mình có thể cùng vui bao giây phút
sao con tim nghe cô độc đến không ngờ
thu đã chạm hồn tôi từ một thuở
chợt anh về mùa đọng lại vần thơ

oct. 10, 2012

[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-10 21:56:30diên vỹ>
.








cảm xúc về em có ngăn lại được đâu
nên dòng nhớ cứ tràn ra từng con chữ
em biết chứ, chuyện đời có hay có dở
riêng chuyện của mình đánh wánh lắm phải không anh ?

chẳng hiểu vì sao thu như rất mong manh
hồn em lạc , anh dẫn về dùm, tội quá
nào có muốn đứng yên nhìn đời như tượng đá
cũng đâu thèm làm mây lơ lửng ở trên không

thu sẽ qua nhanh, em sẽ ngồi đó ngóng trông
chờ mùa đến, hay chờ anh tìm đến
chuyện hợp tan đâu do định mệnh
tất cả rất thường trong kiếp người ta ...

nắng bên đời vẫn tươi đẹp thiết tha
nghĩ về anh như có niềm da diết
chưa gần mà đã xa, chưa thân mà ly biệt
thoáng chút ưu buồn, se thắt tim em ...


oct. 10, 2012



[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-12 12:45:05diên vỹ>
.









nơi em ở nắng chiều vàng lên cây cỏ
trời bên anh đêm tối phủ ngàn sao
hai ngọn gió hai phía trời rong ruổi
có hay không một lần chạm vào nhau

em cứ mặc để tóc bay cùng nắng gió
mặc ngày thu mây uể oải trôi
đôi chiếc lá trên cây vừa rơi xuống
em nhặt về kết lại những buồn vui

anh có biết trái tim em yếu đuối
cơn gió mùa cũng cảm liên miên
sáng nay nắng từ bên anh vọng lại
hồn em giờ như chẳng được bình yên

em vẫn biết tình yêu mong manh lắm
nên đôi tay chẳng muốn đón bao giờ
nhưng cái nhớ về anh không giấu được
nó thấm vào từng con chữ bơ vơ

oct. 10, 2012

[/font]













.





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-12 12:45:30diên vỹ>
.








mùa chưa đi, anh đã vội đi
tôi ngồi đó nghe nỗi lòng cùng lá
gió buồn chi gió gieo sầu muôn ngả
mây buồn chi mây một kiếp lang thang

mùa chưa đi, cái nhớ đã vội tan
tôi đứng đó , phố cùng tôi đứng đó
anh chợt đến, thơ tôi mở ngỏ
anh chợt đi, phố cũng biết buồn

ngồi bên đời, ngắm giọt mưa tuông
thơ tôi sẽ không còn gì để viết
thu rồi cũng nói câu tạm biệt
chỉ mình tôi với phố bơ vơ

anh đi rồi vườn tôi vắng câu thơ
và nếu có cũng chỉ là ký ức
hay là tôi sẽ quay về cùng đời thực
tìm buồn - vui trong cuộc sống áo cơm


oct . 11, 2012




[/font]













.





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-11 17:04:29diên vỹ>
.









anh hà tiện ghê, cảm xúc thôi cũng lấy về
câu chữ tôi cứ bơ vơ đứng đó
nó cũng muốn khóc, muốn than, muốn ngồi sầu một xó
nhưng ngặt vì thu vẫn chưa qua

anh hà tiện ghê, cảm xúc thôi cũng chẳng chịu đưa ra
câu thơ viết bảo rằng tương tư tội nghiệp
tôi đã nói không thể cùng thu một đời một kiếp
nên dầu chỉ một mùa tôi cũng viết để thu vui

anh hà tiện ghê, cảm xúc thôi cũng đến đòi
nếu đem trả thơ tôi làm sao sống
mọi thứ xung quanh sẽ trở nên trống rỗng
anh nỡ nào lấy cảm xúc mang đi

anh hà tiện ghê, cảm xúc thôi cũng bảo kỳ
tôi đâu thấy có điều gì là sai trái
nào có bắt anh làm người yêu mãi mãi
hay trèo lên trời hái sao sáng cho tôi

anh hà tiện ghê ...cảm xúc thôi cũng đòi ...
tôi ghét quá, nên đem đi trả lại
mà không biết anh có tính thêm lời thêm lãi
sao dường như hồn tôi cũng chơi vơi ....

oct. 11, 2012

[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-12 18:22:24diên vỹ>
.








từ một nơi rất xa
có lẻ cả đời này tôi sẽ không đặt chân tới ...
vậy mà câu vần tôi lại chứa ngập bóng anh
không là tình nhân
không là gì cả
chỉ một buổi chiều khi cơn gió thổi ngang
chỉ một lần khi mùa thu chạm phải
và chỉ một lần vô tình trong câu nói
anh hiển nhiên là cái nhớ của tôi

mãi mãi tôi sẽ chẳng yêu anh
để mãi mãi anh không tan vào quá khứ
và anh sẽ là mùa thu
mùa thu đến và đi theo vòng quay trình tự
mùa thu chẳng bao giờ lỗi hẹn với tôi

những buổi sáng, buổi chiều tôi nhìn ngắm mây trôi
thấy cả dáng anh cùng với mây cười đáp
thấy cả tuổi thơ trong từng dòng thư ấm áp
viết cho anh, hay tôi viết cho mình ...?

người ta bảo tình yêu huyền dịu, lung linh
tôi không biết , còn anh chắc biết ?
tôi chỉ thấy anh cho tôi niềm vui để viết
thơ cạn rồi cái nhớ vẫn không nguôi ...

oct. 12, 2012



[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-13 08:39:58diên vỹ>
.








vậy mà anh nói anh dữ
chằng tinh cũng chẳng hơn anh
làm tôi hết hồn định trốn
ngờ đâu anh rất hiền lành

trên trời có sợi mây trắng
dưới đất có cọng cỏ xanh
giữa tôi và anh chẳng biết
có sợi tình nào mong manh ?

ừ thì tại mùa thu cả
mang chi cái nhớ vào tim
ừ thì tại ngôi sao lạ
khi không rớt giữa chừng đêm

tôi ngồi nghe mùa thu gọi
tôi ngồi nghe chiếc lá rơi
tôi ngồi nghe lời anh nói
vui gì ...? sao môi lại cười ?

anh đi, ừ thì đi vậy
mà sao không nở chia tay
anh về, ừ thì về vậy
mà sao cái nhớ còn vây

mùa thu là mùa nhung nhớ
mùa thu là mùa yêu đương
mùa thu cũng là cái cớ
để tình tôi - anh vấn vương

oct. 12, 2012


[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-13 14:03:52diên vỹ>
.








cứ muốn hỏi rằng anh đang ở đâu
mà sao ngại quá, chẳng thành câu
anh có ở đâu thì sao chứ
mắc mớ gì mình mà phải hỏi nhau

cứ muốn hỏi rằng anh vẫn bình an
mà sao lòng cứ thấy hoang mang
anh có vui - buồn thì sao chứ
mắc mớ gì mình mà phải hỏi han

cứ muốn hỏi rằng anh có nhớ không
mà sao con chữ cứ đi vòng
anh có nhớ không thì sao chứ
mắc mớ gì mình mà ngóng trông

cứ muốn hỏi rồi lại cứ thôi
buổi sáng hôm nay chẳng thấy vui
ngồi nhìn mây trắng mà chợt ghét
nghe ngọn gió đùa bực ghê nơi ...


oct. 13, 2012



[/font]













.

0
.








trời ạ, chỉ là cái nick thôi
sao mình trông đứng lại trông ngồi
hết mong rồi nhớ, kỳ ghê á
tim mình chắc đã hỏng mất rồi

trời ạ, chỉ là cái nick thôi
con trai, con gái biết sao coi
vậy mà hỏng gặp thì buồn lắm
gặp được nick rồi chỉ xem thôi ...

trời ạ, nick kia lại lặng rồi
tôi ngồi tôi ngắm áng mây trôi
nhiều khi chẳng biết mình điên - dại
mây gió lạng qua , cũng mĩm cười

trời ạ, hình như tôi chẳng hiểu tôi
chẳng lẽ thời nay loạn hết rồi
nick ơi, một buổi mi đi vắng
hồn ta buồn thảm quá đi thôi .....

[/font]













.

0
.








nụ hôn anh vừa mới gởi
gió kia lại thổi đi rồi
tôi chạy theo tìm nhặt lại
trả dùm nụ hôn của tôi ...

nụ hôn anh vừa mới gởi
mưa kia làm ướt hết rồi
tôi đợi ngày trời nắng ấm
đem nụ hôn anh ra phơi

nụ hôn anh vừa mới gởi
bướm ong cũng đến để giành
tôi giấu nụ hôn trong túi
lâu lâu nhìn lại tìm anh

nụ hôn anh vừa mới gởi
thơm màu hoa cỏ vấn vương
lỡ tay nụ hôn bay mất
ai đền cho tôi mùa thương ?

oct. 13, 2012


[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-14 23:40:12cóc tía>
Trời không dễ...

Thơ của sao em nhí nhảnh ghê
lúc ngây lúc ngất lúc tê tê
lúc buồn thì gáy như con dế
lúc ngẩn tò te giống chú dê
lúc gió thổi qua than nhiều thế
lúc mưa về lại nói nhiêu khê
lúc hờn lúc dỗi trời..không dể
dổ được em đâu... anh cứ mê.



Trời không dễ...

Thơ .. ỦA sao em nhí nhảnh ghê
lúc ngây lúc ngất lúc tê tê
lúc buồn thì gáy như con dế
lúc ngẩn tò te giống chú dê
lúc gió thổi qua than LẮM thế
lúc mưa về lại nói nhiêu khê
lúc hờn lúc dỗi trời..không dể
dổ được em đâu... anh cứ mê.



thanks HB vào chỉnh nhưng ct ý biểu lộ 1 cái sự ngac nhiên
nên Ủa là cố ý. Có trật là trật 1 chữ về luật Đường thôi.
Thanks anyway
0
Nón lá:

Trích đoạn: diên vỹ

phải hay không?

chiếc lá hôm xưa, tìm không thấy
dấu chân in thời gian đã xóa rồi
ta ngồi đó giữa rừng cây nghiêng bóng
hình như đang chờ một chiếc lá rơi

ta có thể ngồi đây cùng năm tháng
đợi mùa sang, đợi ngọn gió phương xa
đợi cánh chim di, đợi trời bão nổi
đợi một ngày đời rụng dưới chân ta

ta có thể cùng thời gian trôi ngược
tìm bóng hư vô kết lại cuộc đời
nhưng không thể chạm lòng ai nỗi nhớ
phải hay không người đã bỏ cuộc chơi ?

sep. 26, 2012
  
 
 
tỉnh giấc chiêm bao

người một góc
ta ngồi một góc
nắng ngày thu không sưởi ấm được lòng
cơn gió nhẹ làm rung nỗi nhớ
chợt tìm về những mảnh vỡ có - không

người một cõi
ta đi về một cõi
hai hướng đời không chung nhịp, chung đôi
chiếc lá rơi, phố vàng lên màu nắng
gặp nhau giữa đời như những chiếc lá rơi

người đứng đó, chiều im không tiếng thở
ta ngồi đây nghe nắng - gió tìm nhau
giấc mơ sẽ mang điều đẹp nhất
nếu vô tình ta chẳng tỉnh chiêm bao

sep. 26, 2012



đời như đã mất nhau

mấy hôm nay mưa không về trên phố
lòng ta sao nghe nhớ quá tiếng mưa
gió vẫn gió
mây vẫn mây lơ lửng
mà sao ngày như chợt rất thưa

ta cứ thấy lòng như rất lạ
nỗi nhớ từ tim trôi lạc tận đâu
ta nào biết thu đơn điệu thế
cứ như là đời chẳng thể còn nhau

ta thấy nắng vàng tươi bên cửa
ta thấy mây trắng toát một màu
ta nghe gió hiu hiu vọng lại
thế mà đời như đã mất nhau

sep. 26, 2012




Thơ hay lắm, Diên Vỹ !

 
Khen gì mà ngắn ngủn vậy không biết [:)].
À, Diên Vỹ ơi Hiền không biết gọi chung tên của 3 bài thơ này như thế nào cho ngắn gọn mà đủ ý. Nếu gọi chung là thơ Diên Vỹ thì không đúng vì thơ của Diên Vỹ có đến cả ngàn bài chứ đâu chỉ 3 bài này nên đành tạm gọi chung là "Đời Phải Tỉnh" nhé [;)]
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=802422&mpage=1#802422

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.09.2013 10:49:16 bởi diên vỹ>
Thu Hiền:


Khen gì mà ngắn ngủn vậy không biết [:)].
À, Diên Vỹ ơi Hiền không biết gọi chung tên của 3 bài thơ này như thế nào cho ngắn gọn mà đủ ý. Nếu gọi chung là thơ Diên Vỹ thì không đúng vì thơ của Diên Vỹ có đến cả ngàn bài chứ đâu chỉ 3 bài này nên đành tạm gọi chung là "Đời Phải Tỉnh" nhé [;)]
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=802422&mpage=1#802422

 
mèn, bài TH post cả 16 tiếng thì dv mới nghe thấy, đúng là đáng wánh đòn thiệt á .
mà nhìn lại đúng là 1 năm rồi TH hén, cứ thu đến thu đi kiểu này mai thành " bà lão " đi mất ..hic ...
 
mai ta hoá thân thành bà lão
có còn ngồi đó ...xí xọn mơ ...!
hay ta cùng đời một xó
quên lửng mùa thu với túi thơ
 
[:)][;)] dv cám ơn TH thêm lần nữa á .
 
 

0
diên vỹ:
mèn, bài TH post cả 16 tiếng thì dv mới nghe thấy, đúng là đáng wánh đòn thiệt á .

 
Ôi, ai mà nỡ đánh Diên Vỹ nhỉ [:)]. Mà Diên Vỹ đã biết lỗi rồi thì phải chuộc lỗi đi chứ. Cho Diên Vỹ chuộc lỗi bằng 10 bài thơ nhé, Diên Vỹ chịu không? Nếu không chịu... thì phạt 20 bài, nếu lại tiếp tục cãi nữa thì phạt...40 bài. Vậy hen [sm=5.gif]

0
Thu Hiền:


Ôi, ai mà nỡ đánh Diên Vỹ nhỉ [:)]. Mà Diên Vỹ đã biết lỗi rồi thì phải chuộc lỗi đi chứ. Cho Diên Vỹ chuộc lỗi bằng 10 bài thơ nhé, Diên Vỹ chịu không? Nếu không chịu... thì phạt 20 bài, nếu lại tiếp tục cãi nữa thì phạt...40 bài. Vậy hen [sm=5.gif]

 
mèn, phạt chi ác thế TH ?
 
 

 
 
người ta biết ...!

người ta biết mưa chiều giăng khắp lối
nửa hạt rơi trong cõi nhớ riêng tôi
trăm năm biết là bài toán khó
giải làm sao cho đẹp ý người

người ta biết thu lại về trên phố
lá vàng rơi và mây gió ươm thơ
tôi lại đứng bên hiên chiều ngơ ngẩn
nhìn mưa thôi cũng đủ để hồn mơ

người ta biết nhưng rồi xa biền biệt
tận chân trời hay góc biển mênh mông ?
tôi cùng phố với chiều trôi dốc ngược
cái nhớ lang thang hỏi có chạm lòng

người ta biết, nhưng rồi như không biết
buồn của tôi không trút được vào đâu
lắm lúc muốn như loài hoa hư ảo
như có, như không để chẳng thèm đau

diên vỹ
sep. 21, 2013

0
phiền !

tôi và gió đi về nơi cuối phố
lệ lòng trôi thành những nhánh sông
thu hẳn biết phiền tôi như lá úa
rơi trọn một mùa ...
phiền hết hay không ?


tôi và nắng nghiêng về một góc
hoá bóng trăng rơi ở hiên xưa
đời hỏi có bao nhiêu khó nhọc
trăm năm đau ...đã đủ hay chưa ?

tôi ở lại cùng mưa lăn lóc
phố nghiêng trôi
hoa cỏ cùng trôi ...
tôi rơi xuống tận nơi đáy vực
bám lòng đời tìm sự sống nhỏ nhoi

ai chẳng biết ngày mai là hết
ai chẳng hay mọi thứ qua mau
nhưng phiền cứ như lằn dao cắt
tưởng sẽ lành thôi ... lại hoá thêm sâu ...!

diên vỹ
sep. 21, 2013
 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.10.2013 04:16:03 bởi Kiều Giang>
ANH ĐÂU CÓ NƠI NÀO ĐỂ ĐI
 
Trần gian mênh mông
gió trăng lẩn trong cát bụi vô thường
cùng ngọc nát văn chương
ngàn năm làm chiếc lá vàng trên lối đi
của loài mơ màng mộng mỵ

Ta lỡ yêu loài hoa diên vỹ
trong mộng tưởng xa xôi một ngày em thay thượng đế
lên ngôi trong ký ức bồng bềnh trên vành môi đêm thẳm.
 
Vầng trăng khuya muôn dặm lạnh lùng hoang liêu
soi vào câu thơ ta chết trong đợi chờ khắc khoải.
Em vô tình đùa bỡn trên vành môi đời bão tố muôn niên.
 
Ta cũng chẳng còn nơi nào để đi
vì sợi dây vô hình em đã siết chặt trái tim tội nghiệp trần gian
trong mỗi bước gian nan chìm trong thơ em
màu biển xanh thanh khiết.
 
Bàn tay em một đêm trăng sao vằng vặc
đưa lên bầu trời hái mất hồn ta,
em gửi vào những vì sao ngôn ngữ xa hoa ,
làm mây mưa xuống thơ ta ngàn năm ước ao cháy bỏng.
 
Cho nên, em ơi, dù trời cao biển rộng
cũng chẳng còn nơi nào là lối mộng cho anh.
         KG 22/9/2013

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.09.2013 18:48:28 bởi diên vỹ>
Kiều Giang:

ANH ĐÂU CÓ NƠI NÀO ĐỂ ĐI
.....
Vầng trăng khuya muôn dặm lạnh lùng hoang liêu
soi vào câu thơ ta chết trong đợi chờ khắc khoải.
Em vô tình đùa bỡn trên vành môi đời bão tố muôn niên.

Ta cũng chẳng còn nơi nào để đi
.....
         KG 22/9/2013


 
 
thu vương màu nhớ !
 
trăng tròn ...
rồi trăng khuyết phải không anh ?
thu lại đến
rồi thu đi mất dạng 
em cảm đất trời, cảm nỗi lòng theo năm tháng
buồn vui riêng mình ...hay chung của nhân gian ?

một mình em với những giấc mơ hoang
với tuổi mộng rất xưa ...( cái thời quên cất giữ )
với khoảng không bình yên mà sóng lòng trăn trở
nỗi băn khoăn của đời ...hay của rất riêng ?

tháng ngày vẫn bình yên
hay đợi chờ cơn bão ?
không thèm có anh
sao thu lại về vương màu áo ?
nhớ nhung kia xáo trộn trời thơ ...

đừng buồn chi em để con chữ bơ vơ
nơi đi - đến đã là điều không cần thiết
như đại dương muôn đời một màu xanh biếc
dù những cơn sóng thần từng đã đi qua 

em không thể yêu
nhưng rồi lại nhớ thiết tha
nhớ câu chữ, nhớ vần thơ
và trăm vạn điều vô lý khác
thiên hạ thường trách tình yêu rất bạc
vậy mà ...con người lại cứ tìm nhau ...

ngày sang đêm, năm tháng vụt qua mau
ta còn lại chi ngoài đôi ba câu rất vụn
hoa diên vỹ mỗi mùa thêm sự sống
riêng hồn em ...sẽ chết giữa chờ mong ...!
 
sống giữa đời thường ...
....anh chợt nhớ em không ?
đôi giọt mưa thu có làm nên cơn bão ?
 
 
diên vỹ
sep. 22, 2013

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.10.2013 11:22:29 bởi Kiều Giang>
    TRÁI TIM NÀO THAO THỨC ĐỢI CHỜ ANH

Chẳng phải chỉ có những tia nắng ban mai
mà em tôi từng ấp ủ giữa trời xanh,
mà còn những bão giông đang núp sau những đám mây đen

chực chờ dập vùi những ước mơ trần gian của một thời con gái.

Ai đã lấy đi mùa xuân
trong ánh mắt em đen huyền làm run rẩy những vì sao,
những đêm bóng nguyệt vòm cao
em đưa tay hái những ước ao chín mọng?
Mái tóc em bồng bềnh cho gió lộng ngàn thu.


Có phải em bây giờ đang nhìn những mùa thu đi qua,
bỏ lại cho em những ước mơ hoang ngàn đời thăm thẳm
giữa vầng trán em ẩn hiện trời cao,
bàn tay của thượng đế cũng xanh xao giữa mùa đông buốt giá
ai giết dần thương nhớ của tim em?


Em ơi, có phải anh là người khách lạ,
chẳng bao giờ đánh thức được tình em
trong rừng đêm của nỗi u hoài xa xăm mà em ấp ủ,
tiếng hót của loài sơn ca chẳng còn quyến rũ bình minh?


Em đã từng ước mơ làm thảm cỏ xanh
để níu bàn chân anh đi về phía thiên thanh
mà thượng đế đã dành cho anh và em nơi xa xăm, thoát khỏi tình yêu thế tục.
Sao em vẫn chần chừ mà không sợ rằng năm tháng sẽ hoang vu?

Anh sẽ đánh thức những vần thơ đang ngủ quên trong tim em
trổi lên bài tình ca muôn thuở,
để anh trả nợ dùm em những rẩy run của một thời lầm lạc,
Ở nơi nghìn trùng, trái tim nào vẫn thao thức đợi chờ anh.
        KIEUGIANG 4/10/2013

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.10.2013 22:38:08 bởi Ct.Ly>
Kiều Giang:

    TRÁI TIM NÀO THAO THỨC ĐỢI CHỜ ANH

...
Em ơi, có phải anh là người khách lạ,
chẳng bao giờ đánh thức được tình em
trong rừng đêm của nỗi u hoài xa xăm mà em ấp ủ,
tiếng hót của loài sơn ca chẳng còn quyến rũ bình minh?

...
       KIEUGIANG 4/10/2013


 
ngọn gió ngày thu
 
thương nhớ của em thời gian hoá đá
tim mở cửa rồi đánh mất trời  mơ
những cánh chim bay có tìm đường trở lại
ngọn gió ngang đời, 
ngọn gió ru ai ?
 
không phải anh khách lạ qua đường
không phải em, trái tim cần đánh thức
tại thu rơi giữa dòng đời tất bậc
tại kiếp người ưu ái những phiều ưu

anh ngang đời như cánh gió mùa thu
em chiếc lá nương theo ngày để sống
mai dẫu nhiều hy vọng
nhưng lá lìa cành còn đâu nữa màu xanh

những cánh thư yêu như sương nắng long lanh
đời ai chẳng đôi ba lần mơ ước
dưới ánh mặt trời có điều gì không thể được
nhưng dế - giun kia đêm đến vẫn hoài than

ngày mai tất cả đã sang trang
em hiện tại còn chìm trong nhung nhớ
hỏi con sóng ngoài kia có điều chi trăn trở
mà sóng cứ ngược dòng cho bờ cát mỏi mong 
 
 
diên vỹ


oct. 09, 2013

R

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.10.2013 22:42:54 bởi Ct.Ly>
thu nay
 
thu nay hồn ta lạc mất
chẳng ở trong thơ, chẳng ở cùng người
lật trang sách sử sầu muôn kiếp
ngửa mặt nhìn đời, 
lệ chẳng buồn rơi ...

một thuở  ta còn tha thiết lắm
nhìn mây, thương gió ...tím hồn đau
nào hay thế sự dần xoay chuyển
bốn mùa như đã chẳng còn nhau

vẫn đôi mắt ấy xưa ta mộng
vẫn giọng âm này phút giây say
hôm nay thu đến xa lạ quá
ta đứng nhìn đời ...lệ lòng phai

phải chăng trăm tuổi là một kiếp
trăng soi đáy nước bóng nhân tình
phù hoa là thế đời tan họp
ngửa mặt than rằng: ..."kiếp nhân sinh "
 
diên vỹ
oct. 10, 2013


R

0
ta về cùng phố
 
ta về gom lại đôi chiếc lá
thả mộng ngày xưa ở bến sông
chân trời vẫn tím màu mây ấy
mà góc hồn ta nhạt sắc hồng

ta về vẽ lại thu năm cũ
nhặt cánh hoa đời ướp hương mơ
đám rêu ký ức xanh màu nhớ
phiến đá phiền ưu vẫn trơ trơ

ta về một bến, xa một bến
mấy thuở đời ta trọn tình thân
phố xưa nay lạ, người thêm lạ
bóng của nhân tình hoá phù vân

phố đã vào thu, thản nhiên trôi
ta về cùng phố nửa kiếp người
vẫn là chiếc lá bay trong gió
vẫn bóng mây đời ngả nghiêng rơi ...!
 
diên vỹ
oct. 10, 2013
 

0
một thuở rất xưa ..!

lật trang sách sử nghìn xưa ấy
một thuở vung gươm rẻ đất trời
quất roi vó ngựa nghiêng cây cỏ
khiếp vía quân thù xương trắng phơi

ta ngồi nhìn lại nghìn năm ấy
mơ bóng chinh nhân khoác chiến bào
đôi hồi trống giục tên vạn mũi
thành quách sang bằng đoạt ngôi cao

nghìn năm vẫn đó ai còn tiếc ?
hay chỉ mình ta phút trầm tư
đâu rồi tướng sĩ trên yên ngựa
gươm chỉ ngang trời vạch ước mơ

diên vỹ
oct. 10, 2013
 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.10.2013 15:12:27 bởi Huyền Băng>
Khí phách ! 
 
Một thuở vung gươm diệt bạo cường 
Mênh mang một cõi đấp tình thương 
Mong mưa gió thuận ngàn dân hỉ! 
Ước núi sông hòa chẳng tai ương 
 
Kiếm khách ngày xưa cưởi ngựa hồng 
Vung roi vó ngựa mịt trời đông 
Kiếm khách thời nay ngồi vi tính 
Một cái vung tay, ấy cũng xong 
 
Cho hay kim cổ thời cũng vậy 
Diệt ác trừ gian ấy chữ đồng 
 
HB [8|]

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.10.2013 18:26:13 bởi diên vỹ>
chị HB [:)]


 
 
hoa diên vỹ
 
hoa diên vỹ có thật trong đời
mà ý nghĩa chỉ còn là huyền thoại
sứ giả của tình yêu mang niềm vui cho nhân loại
(ngay cả em cũng cần đóa diên vỹ tìm quên)

anh đi tìm gì giữa trần gian
người con gái trượng trưng cho loài hoa thần thánh
đôi mắt của thiên đường trong chốn bi ai ?

em cũng cần đóa diên vỹ trên tay
để nhắc nhở trần gian là chốn tạm
để hiểu phía trái của phiền ưu
 ...là bảy sắc cầu vòng chứ không là gam màu u ám
ba cánh hoa thiêng biểu tượng trí - dũng - nhân

hoa diên vỹ có thật ở trần gian
mà ý nghĩa ...chỉ còn là huyền thoại ...!
anh mãi mê đi tìm người con gái
mà loài hoa thiêng đã ngủ giấc nghìn xưa

diên vỹ
oct. 12, 2013

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.10.2013 15:14:16 bởi diên vỹ>

đàn ông - đàn bà

đàn ông chẳng ưa gì đàn bà và ngược lại
vậy mà ta cứ vấp phải
yêu để rồi hờn ghét lẫn nhau

em chán chường với những giút giây đầu
cái thuở trái tim ngây thơ đến lạ
cứ tưởng ngày mai là màu xanh của lá
và hôm nay là màu nắng rất tươi

sao quá khứ không cho ta nụ cười
sao buổi ban đầu chẳng luôn là đẹp nhất
đàn ông ghét đàn bà là chuyện thật
vậy mà tình yêu cứ kéo lại gần nhau

không có anh đất trời cũng khác chi đâu
muôn vật vẫn quay theo vòng qui luật
chỉ có trái tim ngược dòng ký ức
tìm gặp anh ....dù đã rất xa

đàn ông chẳng ưa gì đàn bà
như em , như anh một thời yêu say đắm
không có luật trong tình yêu sao ta cứ đặt ra lắm điều ngăn cấm
và ghen hờn cho mình chẳng còn nhau

gặp lại anh, nụ cười nhạt em trao
và đôi mắt ẩn chứa niềm u uất
người đàn ông này một thời em yêu nhất
sao bây giờ trái tim lại hoá đau ?

có phải đàn ông - đàn bà thật sự chẳng ưa nhau ?
nên yêu cho mấy cũng hoá thành cay đắng
người đàn ông trong anh muôn đời thầm lặng
để đàn bà em vất vả lao đau ...
 
diên vỹ
oct. 13, 2013

0