📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.757 lượt xem — Trang 40 / 54
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.10.2013 17:07:26 bởi diên vỹ>
cười cho ta 
 
ta trở về thời nhân loại loạn ly
thuở thanh kiếm trong tay là lẻ sống
ngựa là đôi chân
giang hồ là giấc mộng
giong rủi tháng ngày nối chí thanh xuân

ta trở về thời thế giới phân tranh
nơi sức mạnh là công lý
máu đổ sa trường chẳng có chi kỳ bí
da ngựa bọc thây chuyện rất thường

ta trở về thời nhiễu nhương
nơi vó ngựa vang lừng chiến thắng
bên thảm bại muôn đời ngậm đắng
chịu kiếp lầm than, tên cũng xóa sử xanh

ta trở về thời ngổn ngang
nơi tình yêu đất không dung để sống
nơi chôn vùi bao giấc mộng
tuổi đôi mươi xác trải bên đường

ta trở về thời của tai ương
để thấy anh tầm thường hơn cỏ lá
để thấy ta chỉ là bụi đá
giọt nước đại dương trong biển rộng loài người

chuyện của ngày nay ta bậc tiếng cười
cười cho thế nhân muôn đời tìm đau khổ
cười cho những mảnh hồn chưa tỉnh ngộ
cười cho ta nửa kiếp đã lầm yêu ...!
 
diên vỹ
oct. 13, 2013

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2013 07:50:53 bởi diên vỹ>
khi người thơ ....nhàn hơi ...!

chàng bước ra từ vạn kỷ
ta hiện thân của thời đại nhàn hơi
chàng vung kiếm dựng cơ đồ muôn thuở
ta gõ cuộc đời qua phím chữ thảnh thơi

chàng chân lý cao hơn cả núi
ta ngọn cỏ đời bên giun dế lầm than
chàng uất hận trút hơi tàn thời loạn
ta thoi thóp chờ ngày về với bụi trần gian

sách sử mãi ghi tên chàng dù nghiệp rã
ta nghìn năm cọng cỏ chẳng thèm mơ
ta cứ sống như ngày mai không có
mặc thế thái nhân tình ..ta cứ làm ngơ

đời gói trọn trong trang sử sống
ta lăn ra từ phía vô hư
thèm một thuở làm viên kỵ tướng
sánh bên chàng ...dù chỉ là mơ ..!

diên vỹ
oct. 13, 2013

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.10.2013 15:23:49 bởi Kiều Giang>
TA ĐẾN VỚI NHAU LÀ ĐIỀU BÍ ẨN

Ta yêu em, thời gian vẫn chưa thành ký ức
nên đành phải gửi ngôn ngữ của trần gian vào chiếc lá vàng lênh đênh
trên dòng sông đời mênh mông định mệnh
lẩn giữa muôn trùng lận đận thương đau.

Cũng chẳng biết vì sao
em lại dành cho ta ân sủng của cuộc tìm kiếm trăm năm
giữa đám mây phù tang là miền văn chương thanh khiết
lẩn trong bầu trời trăng sao biền biệt
lặng lẽ mây ngàn, một kiếp lang thang

Ta vẫn đang vật lộn với thời gian nghiệt ngã cuồng điên,
giữa ngày đông buốt giá tương tư, có ai hiểu được
trên tầng cao kia sương gió, thượng đế đang mỉm cười con chiên khờ khạo
biến ta thành tên cuồng dại ngồi vẽ cho đủ khuôn mặt muôn màu của tồn tại vô ngôn.

Giữa vô thường trăng gió xa xăm ,ta đến với em trong niềm bí ẩn
như  bí ẩn của sự hình thành và hiện hữu đất trời,
cũng mong manh như đời người ảo mộng,

 thương cho tình mình vô lượng phải không em !
SAI GON 18/10/2013


Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.10.2013 19:40:30 bởi diên vỹ>
Kiều Giang:

TA ĐẾN VỚI NHAU LÀ ĐIỀU BÍ ẨN

Ta yêu em, thời gian vẫn chưa thành ký ức
nên đành phải gửi ngôn ngữ của trần gian vào chiếc lá vàng lênh đênh
trên dòng sông đời mênh mông định mệnh
lẩn giữa muôn trùng lận đận thương đau.

...
Giữa vô thường trăng gió xa xăm ,ta đến với em trong niềm bí ẩn
như  bí ẩn của sự hình thành và hiện hữu đất trời,
cũng mong manh như đời người ảo mộng,

thương cho tình mình vô lượng phải không em !
SAI GON 18/10/2013


 
 
  anh và ta người của trần gian 
ngôn từ anh theo chiếc lá buông rơi
mùa thu chạm ta,
mùa thu biết nhớ
bí ẩn nào trôi vào con chữ
như hồn ta một thuở lạc cùng thu

nắng Sài Gòn có đẹp như thơ
đường anh đi sớm - chiều mưa có giăng đầy ký ức ?
những khoảng lòng anh chạm cùng trời - đất
có làm nắng Sài Gòn nghiêng ?

ta ở đây chồng chất những ưu phiền
(là người trần gian mấy ai thảnh thơi vui sống )
anh ngang qua đời mộng
thu vương ở tim mình một chút khói sương

năm tháng trôi nhanh,
may còn lại nhớ thương
để những mùa thu ngang qua, ta gởi lòng mình cho lá
anh bên đó,
ta bên này ...
mùa thu đến - đi không từ giả
vòng quay cuộc đời cho sự sống gần hơn ?

anh và ta người của trần gian
cũng thèm sống,
khát yêu,
...và đói mộng
những khoảng lòng càng trải trang,
càng thêm trống rỗng
thu ngoài kia đôi chiếc lá vừa rơi ...!
 
có bí ẩn nào ở mùa thu của hai nơi ?
hay ta và anh nợ vay từ con chữ
mùa thu, mùa của thương và nhớ ...
nắng Sài Gòn hỏi có biết mong ?
 
diên vỹ
oct. 31, 2013

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2013 01:29:09 bởi diên vỹ>
nghịch lý lòng em !

anh  như vì sao trên bầu trời bao la rộng lớn
em hạt cát cuộc đời bé nhỏ mong manh
tình yêu là câu thần chú mà tự nghìn xưa loài người  vẫn tranh giành
để mở cánh cửa nhiệm mầu, kỳ ảo

em không nghĩ phía bên kia dãi núi là thảm cỏ non mượt mà, 
với nghìn hoa sắc xảo
và bầu trời kia ngôi sao anh vẫn đến cùng đêm
em cũng chẳng cầu mong cuộc tái ngộ lương duyên
những đều vặt vãnh mà kẻ yêu nhau thường ao ước

em không cần một nụ hôn
không cần một vòng tay nâng đỡ
cũng chẳng cần một lời nói ngọt ngào hay câu hứa thiên thu

bởi anh là vì sao
lấp lánh trên nền trời đêm tĩnh lặng
và em hạt cát cuộc đời trống vắng
có ao ước nào lấp nổi khoảng mênh mông ?

không thèm ước đều chi sao em cứ ngóng trông
cứ chờ đợi, và thở dài cùng nắng -  gió
những khoảng ân tình tưởng như đã có
chợt tan

em có buồn chi đâu khi chiếc lá thôi xanh
và gió cuống những mảnh đời trôi nổi
giọt mắt không còn để rơi cùng bóng tối
vậy mà con tim đôi lúc vẫn nhớ thương

mùa thu này lá vẫn ngập phố phường
và anh mãi  mãi là vì sao xa tít
anh vẫn hiện diện trong đời mà sao mù mịt
khoảnh khắc này ...em có ước chi không ?

diên vỹ
nov. 02, 2013
 

0
thu... nhớ anh
 
người đàn bà vẫn thường đắm mình trong lời dịu ngọt
như em, cứ thế mà say
thu về với đất trời
em chìm mình vào nỗi nhớ
không dáng, không hình, không âm thanh, hơi thở
có phải thế ...nên mong ?

anh bây giờ có nhớ em không ?
sao em thấy hồn mình như lạc mất
thu đến rồi đó anh, lá đâu sao không nhặt
để đôi lòng chạm những yêu thương

mưa của ngày thu mờ mịt con đường
ngỏ nào đưa anh về? 
lối nào mang em đến?
thu vẫn điềm nhiên mặc  lòng bao thương mến
mặc bao lần em thú nhận ...nhớ anh !

vòm trời trên đầu cứ một màu xanh
và đất dưới chân cứ nâng niu sự sống
sao hồn em tháng năm càng thêm khoảng trống
nỗi nhớ niềm mong sao gởi được gió mây ..?

diên vỹ
nov. 02, 2013

0
hoa diên vỹ

hoa diên vỹ có thật trong đời
mà ý nghĩa chỉ còn là huyền thoại

diên vỹ
oct. 12, 2013


Hãy là em

Những huyền thoại không cho ta ảo tưởng
Cho ta niềm hy vọng nhỏ ơi
Bảy sắc cầu vồng xa cuối chân trời
Không bắt được
Ta giữ lại một hình ảnh đẹp

Những hôm khuya nào đó..
Lăn lộn giữa đời mệt mỏi..
Nhỏ cho anh xem mấy bài thơ
Vẫn viết ngây ngô hồn nhiên như ngày trước
Anh vẫn chê và nhỏ chưa bao giờ giận
Đó có là hình ảnh đẹp không em?

Anh bây giờ viết để nhỏ xem
Theo năm tháng trôi qua ý thơ anh dần cạn
Đôi khi ta vì bạn
Dẫu biết viết xong rồi bị chê lại cũng vui

Hãy cứ là mình cô nhỏ của tôi ơi
Hoa diên vỹ mang niềm tin và hy vọng
Đóa hoa thiêng đem lại nhiều may mắn
Dù dông tố cuộc đời em sẽ vượt qua thôi

28/11/2015
CSL


Đang nhẩm xem lúc trước đọc của cô nhỏ mấy bài thơ để trả nợ xong rồi..chuồn. Khi đó nhớ về giữ nhà nhe cô nhỏ. :)
0
đâu rồi chiếc lá thu tôi ?

những ngôi sao trên bầu trời kia là của nhân gian
mặt trăng cũng có người giữ lấy
cây cỏ quanh mình đều có bàn tay ưu ái
thì tôi còn có gì để tặng anh đâu

chữ nhớ mong chết lặng từ lâu
trong đáy mồ của những bóng ma đơn lẻ
một thời tuổi trẻ
đã rất xa ...

tôi lang thang cùng con chữ ngâm nga
tưởng sẽ tìm cho mình một giấc mơ
(vì thực tế có giấc mơ nào không là ảo )

tôi không tin ở tình yêu
nên chẳng phiền lòng ở những điều giả tạo
con người ai chẳng phải sống tìm quên

mặt trái của cuộc đời ai lại muốn đặt tên
nên cứ để yên
...cho thời gian bôi xóa
nên cứ để yên
...chờ tim lòng hoá đá
kiếp người trăm năm cũng xong !

mùa thu này tôi cùng con chữ đi rong
tìm trong xác lá khô một mùa thương nhớ
có phải chiếc gương thời gian đã vỡ
nên tôi tự soi mình chẳng tìm được bóng xưa

ký ức tan nhanh, 
những mảnh thân quen hoá thành xa lạ
tôi yên lặng
 phố ngày thu vẫn đầy trăm chiếc lá
có chiếc lá nào để tôi gởi phiền ưu ?
 
diên vỹ
oct. 31, 2013
 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.10.2013 07:49:06 bởi diên vỹ>
dòng sông đời tôi 
 
tôi đi ngang cuộc đời bằng ký ức ngày xưa
bằng những thuở nhớ - quên của ngày còn rất trẻ
dòng sông vẫn theo tháng năm lặng lẽ
tìm đường về cùng với biển mênh mông
 
sông của đời tôi đi ngược dòng
tưởng có thể bằng nụ cười xóa đi nhọc nhằn năm tháng
tưởng có thể tự ủi an cho mình qua những trầm luân hoạn nạn
nhưng không !
 
tôi  vẽ cho mình một dòng sông
để rồi tự thân chẳng tìm ra được bến
mà có ai cần chi những thứ dư thừa của trần gian 
.....được nôm na gọi là thương và mến
ai có cần chi ....?
 
thu ghé sang cho phố ai bi
cho những chiếc lá kia tự mình rời sự sống
tại cơn gió
tại mùa thu
hay tại cuộc đời vốn là ảo mộng
hay bởi tại tôi  cứ ngồi vẽ một dòng sông ?
 
diên vỹ
oct. 31, 2013

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.11.2013 12:00:00 bởi diên vỹ>
nếu nhớ em
 
nếu nhớ em anh hãy về cùng biển
thả chân trần trên cát năm xưa
anh hãy đến ngồi trên mõm đá
chờ mây  ngàn tụ lại thành mưa
 
nếu nhớ em anh hãy về lối cũ
đường đất gieo neo đếm tiếng côn trùng
anh cứ thả hồn theo ngọn gió
để thấy rằng trăng vẫn tình chung
 
nếu nhớ em mà không gian xa quá
anh hãy thét lên cho sóng cùng reo
em hẳn cảm tình anh trong giấc ngủ
một kiếp người nỗi nhớ mang theo
 
anh hẳn biết tình yêu  ngõ cụt
phía trước mịt mờ chẳng có lối đi
nếu nhớ em xin chìm vào giấc mộng 
ở đâu đó trong đời em vẫn tình si
 
diên vỹ
nov. 05, 2013
 










0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2013 12:20:23 bởi Kiều Giang>

XIN TƯỢNG ĐÁ BỘC BẠCH DÙM TA

Rồi có một ngày tượng đá bộc bạch dùm ta
nỗi cô liêu không sắc màu, không hình hài không âm thanh
cứ mãi theo ta trong cuộc hành trình tìm đất hứa,

Ta xin được thật thà tan loãng vào em
cho thõa con tim khát thèm bất tận
Tiếng sóng từ lòng ta vẫn cứ gào lên thăm thẳm
đợi chờ một ngày trở về trong vực thẳm nguyên ngôn

Ta đã yêu em như loài chim yêu bầu trời
muốn vượt qua núi cao ngăn cách giữa lửa hồng và băng giá
mong một ngày kia rớt lại câu kinh cảm tạ ơn người

Giữa cuộc nhân sinh gầy guộc trêu   ngươi
thương vầng trán em một đời che ta bóng mát
trên môi em ta ngợi ca bao điều rất thật
em đã nói cùng ta về thế gian này.

Và lỡ một ngày
em khép cửa trái tim
trái đất sẽ chìm vào mùa đông mãi mãi
vần thơ ta trở thành hoang dại
 trên phím thời gian ta ngồi đợi muôn trùng

Ta chỉ biết lấy bầu trời làm tặng phẩm cho em
và đành phải đưa tay sờ lên dấu chân năm tháng
thương đời ta lại rơi vào mịt mù vô tận
để đợi chờ cuộc tình tiền sử sơ nguyên?
     KG 8/11/2013
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.11.2013 10:37:09 bởi Kiều Giang>

 
Em Lại Trở Về Trong Giấc Mơ Anh

Những chiếc lá vàng đưa tay níu lấy mùa thu
xạt xào buốt giá giữa mùa đông
làm cho hồn em trăm năm trở giấc

Cành Iris vẫn lung linh tím thẫm
dịu dàng mơ mộng ướt đẫm sương đêm
Trong khu vườn nhà em, hoa bảo cùng anh
rằng những cơn gió mùa đông
thổi qua hồn em làm rối tung bao tầng ký ức
một đời em dấu trong những trang thơ
bơ vơ qua những mùa lá vàng không yên ả
còn tình anh như vì sao lạ
chìm giữa mênh mông

Ta đưa nhau về giữa mịt mù tháng năm
đi kiếm tìm một điều có thể
giữa bàn tay của những kẻ đi gieo rắc sự sợ hãi
về những điều được cho là không thể của nhân gian

Anh nguyện làm những giọt thu tinh khiết cuối cùng
tưới lên nỗi khổ đau của em trăm năm gánh chịu.
Những ray rức cuộc đời, xin người gởi lại hồn ta

Hôm nay em trở về trong giấc mơ anh
mang theo những mảng đời đầy thương tích
từng đi qua những mùa thu chết
sương lạnh đầy hồn, nghe gió bạc đầu
reo trên bao tầng núi thức mùa đông

Có phải chăng
anh vẫn gánh trên lưng thời gian
nỗi niềm gian nan thế kỷ
để cùng em đi tìm chân trời tuyệt mỹ vô ngôn.
    KIEUGIANG 20/11/2013


Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2013 13:02:12 bởi diên vỹ>
Kiều Giang:

 
Em Lại Trở Về Trong Giấc Mơ Anh

...
Ta đưa nhau về giữa mịt mù tháng năm
đi kiếm tìm một điều có thể
giữa bàn tay của những kẻ đi gieo rắc sự sợ hãi
về những điều được cho là không thể của nhân gian

...
   KIEUGIANG 20/11/2013


 
còn biết yêu thương
 
những điều có thể ở nhân gian
như hạt mưa rơi theo năm tháng
như áng mây giữa chiều lơ đãng
như tiếng sóng tít tận ngoài khơi
 
ta và anh vẫn hiện diện trong đời
mà khoảng cách chừng như không thể
cái nhớ như  mưa thu rơi đôi dòng lệ
cái mong như đất đợi mùa sang
 
sài gòn bây giờ nắng vẫn lang thang ?
hay thu úa đã nhường cho mùa gió lạnh
ta giữa xứ người sầu rơi theo năm tháng
dòng sông cuộc đời sẽ trôi mãi về đâu ?
 
có phải thu cây cỏ nhớ nhau ?
có phải nắng hờn cả mây tám hướng
có phải anh về trong ý tưởng
để ta ngờ rằng mình còn biết yêu thương ?
 
diên vỹ
nov. 23, 2013
 
 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.11.2013 16:23:11 bởi Huyền Băng>
nửa vần thơ ...
 
người ta cần một tri kỷ
ta chỉ cần một nửa vần thơ ...
để khơi nguồn ký ức đã lu mờ
để trái tim còn học đòi thương nhớ ...
 
từ câu chữ anh ta bỗng nhận ra tim mình còn nhịp thở
còn những ước mơ trong thế giới phiền ưu
nhìn nắng lung linh xuyên qua chiếc lá ngày thu
nhìn sợi cỏ úa khơi màu xanh hy vọng
 
từ câu chữ anh , trái tim ta bỗng ưa sự sống
thèm bay cao tìm một áng mây
và có thể nhờ đôi ba ngọn gió
đưa ta về rơi ở vai ai ...!
 
thu sẽ tàn, tình vẫn còn say ?
câu thương nhớ cho ngày đông bớt giá
anh sẽ viết để thu ngày sau ghi dạ
hay lãng tử quên mình giữa sông núi bao la ....?
 
ta nợ nhau nửa câu chữ thiết tha
nửa vần thương gieo trên đất ảo
chút ân tình hoà trong mạch máu
sống cùng người,
.....cùng với nửa vần thơ ...


diên vỹ
nov. 23, 2013
r

 

0
ngày anh đến
 
ngày anh đến ta che ngang vần nhớ
không thương yêu
không cả chờ mong
anh ở lại cùng năm tháng lặng
để thu này ta biết ngóng trông
 
thu lẻn đến giữa bộn bề cuộc sống
chợt nhận ra thu đã sắp phai
chiếc lá úa ta và anh cùng nhặt
thu của đất trời luôn khiến trái tim say
 
ngày anh đến, ta không thèm làm người nhân thế
bởi tình yêu có đáng là chi
ta một buổi ngồi nhìn lá rụng
mới hay tim giờ đã hoá si ...
 
ngày anh đến, ta không màng cuộc sống
chẳng thiết tha dù nắng hay mưa
chợt một lúc ta ngồi nhìn gió
thèm hoá thân về lại ngày xưa
 
chắc anh hiểu vì sao như thế
chắc anh hay bởi lý do đâu ...
ta chợt muốn muôn đời .... làm người nhân thế
để những ngày thu nghe cây cỏ nhớ nhau
 
diên vỹ
nov. 23, 2013


 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2013 17:59:23 bởi diên vỹ>
nếu một buổi


chiếc lá - ngày thu
nắng và mưa lẫn lộn
thật - giả giữa đời ta hiểu chăng ta ?
 
anh đâu đó giữa rừng xanh, núi thẳm
ta vẫn đây nơi đồng cỏ màu tươi
đưa tay chạm vào đôi ngọn gió
bay bổng cùng mây tìm gặp bóng người
 
anh yêu biển,
ta học đòi yêu biển
sóng từng cơn ta hiểu sóng chi đâu
bờ cát đó nghìn năm ngọn triều đi - đến
chúng chung thủy đợi chờ ...
hay bởi chẳng thể thoát ra nhau
 
đêm vẫn rất sâu
dãi ngân hà kia loài người đã chạm
hay mắt trần chẳng thể thấu ngàn sao
ta cứ ước một điều không thể ước
để trăn trở giấc đời bởi lý do đâu ?
 
nếu một buổi ngọn triều thôi thao thức
và đôi tay chạm bởi đôi tay
anh sẽ có vì ta bơi dòng ngược
hay lẳng lặng nhìn đời mặc năm tháng tình phai ....


diên vỹ
nov. 23, 2013


 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.11.2013 02:46:02 bởi diên vỹ>
hương xưa
 
anh còn giấc ngủ bên hiên mộng
xác lá vàng rơi anh có mong ?
tiếng sóng hay là tiếng tim vọng ?
hương đóa quỳnh xưa anh nhớ không ?
 
mưa lại rơi đều trên thảm cỏ
nỗi nhớ ùa về lạnh ngày đông
lạy trời bên ấy bình yên sống
để góc đời em thôi bão giông
 
tình yêu như thể quỳnh hoa ấy
chưa thấy mặt trời đã tan hoang
tình em một thuở rơi trên phố
bước chân anh về có vương mang ?
 
ta còn gì lại bên đời nhạt
một chút hương tàn ký ức xưa
quỳnh hoa còn nở trong đêm vắng
nỗi nhớ còn về trong tiếng mưa
 
diên vỹ
nov. 25, 2013




 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.11.2013 16:27:13 bởi Huyền Băng>
 
phải chi
 
phải chi anh mãi là chiếc lá
rơi ở vườn em một sớm thu
em nhặt lá về trong giấc ngủ
mơ khúc bình yên với  cuộc đời
 
phải chi anh mãi là giọt mắt
đậu ở mi em những lúc sầu
để khi những phút đời vắng lặng
giọt mắt lăn dài - ta nhớ nhau
 
phải chi anh mãi là cánh gió
thổi tóc em về tận phố hoang
nơi nửa vầng trăng rơi đáy nước
nửa mảnh tim em gởi tặng chàng
 
phải chi anh  mãi là nhạc sĩ
vác chiếc đàn xưa bước lang thang
để em mai chết hồn nương náo
trong tiếng đàn anh khúc hát vang ...


diên vỹ
nov. 25, 2013


    r

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2013 10:55:13 bởi Kiều Giang>
    
  GIÁ NHƯ

Giá như trái đất đừng tròn
Để cho muôn dặm, chẳng còn khổ nhau
Giá như trời chẳng mưa Ngâu
Sầu em muôn kiếp nhuộm màu tóc anh

Vườn anh thắp nửa vầng trăng
Nửa kia đã hẹn để dành riêng em
Giá như ngày cũng là đêm
Anh làm trăng bạc hôn lên đá vàng

Giá như anh ở bên nàng
Em nào phải nhỏ đôi hàng lệ hoa
Ngàn năm trăng lỡ nhạt nhòa
Anh se lãng đãng tơ ngà hương bay

Giá như làm được cơn say
Anh xin chết giữa đôi mày của em

   Saigon 27/11/2013.

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.11.2013 14:11:31 bởi diên vỹ>
anh cứ là anh
 
anh cứ là anh trong đời lạ
đưa tay đón nắng, đón trời thu
ta ngang qua ngõ ...sầu ươm lá
chẳng thể vương lòng anh giấc mơ
 
anh cứ là anh ngày bao buổi
về ngang nỗi nhớ rất hư vô
sáng nay cà phê sao nghe đắng
đọng ở tim ta giấc mộng hờ
 
anh cứ là anh câu thơ lặng
trải nỗi niềm ta chút giận hờn
gió thu đưa lá về cùng phố
trời vẫn giăng sầu kín gót chơn
 
anh cứ là anh ...ta mất ta
hồn theo cánh gió đậu bên thềm
một mai hồn hoá thành cỏ mục
anh còn trơ đá ..thấu chăng tim ?
 
diên vỹ
nov. 27, 2013
 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2013 11:36:32 bởi Kiều Giang>
Vòm Ngực Xanh

Thăm thẳm trần gian

thăm thẳm tình em
giữa bước gian nan
làm sao anh bắt kịp đường đi của gió
con tim bao mùa bỏ ngõ
chờ người khách trọ
để một lần, rồi mãi mãi hoang vu

Ta đã âm thầm  tiễn bước mùa thu
và nghe mênh mông vầng trăng vỡ
Em mãi lặng im
chẳng cho ta được lấy máu con tim trả nợ cuộc đời.

Đêm nay ta thắp ngọn lửa ngàn khơi
Chờ em bước vào khắc khoải
cái khoảng không còn lại
một đời người

Em không thể nào chôn dĩ vãng
đống tro tàn đang âm ỉ
nhưng trong giấc mơ ta, bờ môi em mộng mỵ
Vòm ngực xanh thắp lửa tự bao giờ?
 
 

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2013 11:17:51 bởi diên vỹ>
khoảng lòng ta ....
 
anh đòi bắt kịp gió làm chi để ta giữa dòng người  trơ trọi
chờ bàn tay giữ ấm những ngày đông
vòm trời anh mây còn trắng, nắng còn trong ?
ngày ba buổi trái tim còn biết nhớ ?
 
anh tiễn mùa thu trong âm thầm trăng vỡ
ta nhặt lá vàng nuối tiếc khoảng trời xa
nếu có thể chợt nhiên không còn lạ
hỏi lòng anh có dành để riêng ta ?
 
trăm năm đó , một đời người rất vội
hỏi mùa thu chiếc lá có chờ mong ?
ta nhặt những bọt đời bên biển cạn
ấp ủ vào lòng  khoảng nhớ cuồng ngông
 
ta bao buổi trở về thời dĩ vãng
mộng ngày xưa ...rơi ở bến sông
anh có sẳn con tim nhiều khoảng trống
dìu dắt ta qua một kiếp hay không ?


diên vỹ
dec. 06, 2013
 

0
cho dầu
 
dầu em tan thành gió
mắc mớ chi tới anh
đời vẫn rơi trên phố
thu lá vẫn xa cành
 
dầu em tan thành bụi
mong manh như sương rơi
đời vẫn trôi một hướng
em - anh vẫn hai nơi
 
dầu  ghét em trăm buổi
nắng vẫn là nắng thôi
con đường anh sớm tối
vẫn không em chung đôi
 
đêm sao kia vẫn sáng
ngày mây kia vẫn trôi
anh và em cứ hãy
là người của hai nơi ...


diên vỹ
dec. 06, 2013
 

0
một ngày
 
một ngày ta về bên ấy
trang thơ lặng tiếng, người mong
chờ nhau trăm năm hoá muộn
đời người một kiếp trống không

một ngày ta quên câu nhớ
dòng sông vẫn nhịp nhàng trôi
gió buông tiếng lòng than thở
đêm về cây - cỏ lẻ loi ?

một ngày ta thôi giấc ảo
phủi sầu trên mỏm rêu xanh
bóng trăng xuôi dòng sông lạnh
đêm tàn thôi tiếng em - anh

một ngày qua, lại một ngày
ta tìm ở cuộc trần ai
bóng mây -  hư ảo - đời say
ta đi trọn ngày lại trôi
 
aug. 2nd , 2014

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.08.2014 21:49:09 bởi diên vỹ>
ta lại nữa
 
ta lại nữa bước vào đời rất thực
buông những giấc mơ chỉ có trong thơ
ta lại nữa xóa tan ký ức
quên những đêm tàn ngồi viết vu vơ

ta cứ sống mặc ngày qua nhanh - vội
cứ vô tình như sỏi đá dưới chân
ta cứ mặc đời trêu bao khó nhọc
cuộc trần ai bao buổi họp - phân

cũng có lúc trái tim ta biết nhớ
và lắm khi  giọt mắt lại rơi
ai chẳng thế giữa  đời đơn độc
đôi ba cuộc tình để thắm những buồn - vui


ta lại cứ như gã ăn mày trên phố vắng
chìa tay xin một mảnh vỡ trái tim
ai rảnh rỗi ném về nơi bất hạnh
một chút tình cho gã ăn xin ?

ta chợt bỗng về ru giấc ngủ
mộng chữ câu tìm đến cùng đêm
ta xẻ nửa trái lòng nơi sâu thẳm
chút ân tình cho đêm ....cứ thế dài thêm ...
 
aug. 2nd , 2014

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.08.2014 17:18:26 bởi Kiều Giang>
Rất vui, em đã trở về

TÔI CÓ CHẾT CŨNG NHƯ TÔI CÒN SỐNG


  Tôi có chết, vẫn vui như còn sống
 Xin trời cao biển rộng hát cùng ta
 Vẫn ngây ngất giữa bao tầng gió lộng
 Và tình yêu ngồi hát với phong ba

 Xin hãy đốt dùm tôi ngàn ngọn nến
 Để cho tôi cầu nguyện với cuộc đời
 Cho cành hồng hãy mãi mãi còn tươi
 Em bé nghèo, có bánh mì buổi sáng

  Cho tôi nói cùng trái tim thoi thóp
  Đừng lau khô giọt nước mắt của tôi
  Để tôi khóc trước giờ tôi giã biệt
  Những đau thương giết chóc – cuộc đời này

 Tôi đã chết mà vẫn vui như còn sống
  Vẫn yêu thương và vẫn hé môi cười
  Cho tôi tặng những cánh hồng buổi sáng
 Vào trong tay run rẩy của cụ già

 Hãy cho tôi hành hương về đất thánh
 Để cầu cho nhân loại biết yêu thương
 Không còn kẻ giết người, để tìm đất sống
 Nước mắt tràn, làm mặn cả đại dương

 Hãy cho tôi về những thảo nguyên xanh
 Xem loài người biến rừng hoang thành ruộng lúa
 Xin Thượng Đế cho tôi, cuối cùng phần ân huệ :
Hoa nở vàng trên khói lửa chiến tranh

  Đừng liệm tôi bằng chiếc khăn tang trắng
 Hãy cho tôi màu thanh khiết Oải Hương
  Để tôi cắm trên dọc đường mây trắng
 Hoa sẽ nồng nàng ngát mãi yêu thương

  Bạn đừng cho tôi tiếng khóc cầu hồn
  Vì tôi chỉ tạm biệt người để về vĩnh cửu
  Tôi về nơi xưa , về nơi có Mẹ
  Có tình thương yêu và có cả Thiên Đường.
  
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.08.2014 00:36:40 bởi diên vỹ>
@ Kiều Giang : - anh vẫn khoẻ hén !:)


 
ta có thể
 
ta có thể chẳng nợ gì nhau nữa
chút yêu thương trả hết ngày qua
ta trở lại phút ban đầu xa lạ
nửa câu chào chẳng thốt được ra ...

ta có thể không cần nhìn nhau nữa
tia mắt kia chẳng sưởi ấm lòng
con tim lạnh, làn hơi thở lạnh
chẳng chút gì quen thuộc - đợi mong

ta có thể không cần nhau nữa
nụ môi kia thôi những khát khao
ta đi vội giữa dòng đời tất bật
đôi bóng vô tình như chẳng có nhau

ta có thể vô tình hơn nữa
nhưng ký ức kia có chịu buông tha
đêm ta mộng người về trong giấc ngủ
hai kẻ vô tình để tim nhớ diết da ...
 
diên vỹ
aug. 03, 2014
 

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.08.2014 00:40:55 bởi diên vỹ>
ta bỗng đợi ...
 
ta bỗng đợi những điều không thực
từ ở anh ... kẻ rất vô tâm
ta cứ ngóng giữa dòng phố lạ
chút dịu dàng từ tia mắt xa xăm

anh vẫn thế ngày ba buổi 
đơn giản thôi - chỉ một câu chào
ta vẫn thế bao lần chạm phải
chỉ điềm nhiên cười - mặc nắng - gió  nghiêng chao

ta cứ diễn vai trò vô tư nhất
anh vẫn ngang qua ba buổi một ngày
có thể chẳng nợ gì nhau tiền kiếp
nên vô tình đôi tim chẳng hề say ....

mai ta gặp lại anh giữa phố
dòng đời trôi - ta cứ mặc nhiên ?
đôi câu hỏi có cho lòng bớt lạ
hay cứ vô tình mặc nắng - gió nghiêng ...?

diên vỹ
aug. 03, 2014

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2014 04:41:35 bởi Kiều Giang>
RẤT CÓ THỂ

rất có thể, em đã bỏ đi khỏi cuộc đời hoang mạc của ta. Cuộc đời lang thang cầu mong sự cứu rỗi của ái tình,

rất có thể, ta đã lấy những mảnh vỡ của trái tim mình để gói những cuộc tình xám bạc, tai nghe những bài hát từ những cơn bão mùa xuân,

nàng là người cho ta bình minh và bóng tối, ta đã tự đốt cháy trước bình minh và nghẹn ngào cùng đêm đen, đôi khi ta thấy mình có tội với nàng vì bàn tay đa mang bất chợt,

nàng coi ta như một gã vô gia cư lang thang trong công viên chìa tay xin mảnh tình thừa của thượng đế, hắt ra từ tiếng nhạc của người bán kem dạo ngủ quên trên ghế đá, còn ta thì giấu nụ cười của nàng như một phép lạ rụng từ tầng mây cao,

rất có thể, ta đã mang vào trái tim thứ triết lý khù khờ nhân thế, nên quỷ cũng chẳng buộc vào người ta tội ác, chân ta đi lạc giữa trần gian, dù có yêu nàng, thì chiếc lá khô rụng giữa công viên cũng chẳng thèm để ý.

rất có thể nàng đã nhặt một tiếng ca từ quán bar bên vệ đường để ném vào vũ trụ mà nàng cho rằng mênh mông và trống rỗng của hồn ta, còn ta thì mang tiếng ca ấy đi về phía thiên thu, để ta hiểu thế nào là nỗi đau vô định,

rất có thể bài tình ca ta viết cho nàng đã ôm chặt lấy nàng, còn nàng thì bận rộn lẩn vào cuộc nhân sinh đầy bóng tối.

Rất có thể, tội lỗi đã không đi từ phía chúng ta.
KG 6-8-2014



Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2014 17:04:04 bởi diên vỹ>
rất có thể 
 
rất có thể ta tầm thường quá đổi
trước ái tình chỉ cuối mặt ...rồi đi
anh tiếng hát giữa lưng trời vang vội
ta ủ vào lòng cho tim nhớ hoá si

rất có thể ta loài cỏ dại
dưới chân ai van chút sinh tồn
anh ngọn gió, áng mây cao vút
có cần chi một cọng cỏ vô ngôn

rất có thể ta loài rong dưới biển
sống trăm năm chưa thấy ánh mặt trời
anh tia sáng giữa đời muôn sắc
ta kiếp nhạt nhoà trong bóng tối đơn côi

rất có thể ta tầm thường hơn thế
chỉ loanh quanh giữa bề bộn cuộc đời
bài toán cộng... trí còn chưa tính nổi
hỏi nhân - chia... tim sao biết mà soi
diên vỹ
aug. 07, 2014

0