📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.747 lượt xem — Trang 42 / 54
...

mở trang web ra,
tên của người rất quen hiện đến
nửa buồn, nửa vui ... âu cũng là định mệnh
(con người, ai thoát được quá khứ mình đâu)

có thể là thân, cũng có thể chẳng quen nhau
bởi ta - người đã đi về hai hướng khác
cái được gọi là "đàn ông " có phải thường rất bạc
ta tự hỏi mình, câu giải đáp vẫn là không

ta vẫn thường đem cân nhắc, đếm đong
nhưng có lẻ trí khôn còn chưa đủ
hoặc cái được gọi là "đàn bà " thường hay mềm lòng dể dụ
nên chẳng thể nào phân biệt được trắng - đen

hay con người vốn ích kỷ, nhỏ nhen
tự trói mình trong những điều nhỏ nhặt
đúng và sai ừ thôi cứ mặc
quá khứ ngày xưa, có lẻ chỉ riêng ta ...!

sep. 09, 2012

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-11 02:41:04diên vỹ>
oái oăm cái nhớ


cái nhớ thật oái oăm,
cứ với tay là tới
cảm xúc của lòng mình dù không cần nghĩ ngợi
cũng bị phanh phui ...

tôi bắt đầu sợ phút đơn côi
sợ một mình tìm về kỷ niệm
sợ lục lại ngăn thời gian của một thời con tim cố tình giấu diếm
sợ cảm giác mình chưa được đóng băng

đêm bình yên, lòng lại cứ trở trăn
ừ tôi hiểu, nhưng cố vờ không hiểu
khi mặt trời lên, cuộc sống trở về đơn điệu
một kiếp người đâu hẳn chỉ buồn - vui ....

sep. 09, 2012

0

anh xuôi ngược cùng mây ....
có gặp mây ?
có hay con nắng về ngang phố
quên cả buồn vui trong lá bay

có nghe trời đất đã vào đông?
hay ngày thu cuối còn vương vấn
đôi chiếc lá vàng...vẫn đợi mong

con nước chia nguồn ra biển rộng
trăm nhánh sông rồi...cũng chung thôi...



Theo gió bôn ba khắp nẻo trời
mà không tìm được áng mây trôi
mây ấy là áng mây kiều diễm
từ độ xa rồi phố lẻ loi

Phố bây chừ nắng vẫn rơi
mà nắng không mây nắng nhạt màu
mùa thu thay áo thêm lần nữa
hỏi mấy mươi lần thu mới thôi?

Ở bên em trời đã lập đông?
là lúc mùa thu bước theo chồng
thu trút áo vàng thay áo cưới
bỏ lại nỗi buồn trôi nhánh sông
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-15 14:08:35diên vỹ>
@ Huyền Bí - một buổi sáng dễ thương P. nhé ...!

phố vẫn còn mây ...anh vẫn còn em ?
hay nắng ngày thu rớt nhẹ sau thềm
phố mây bay mãi về vùng huyền thoại
để lại trời mong ngập kín tim

rồi thu cũng sẽ phải đi thôi
đông đến cho mùa hoá đơn côi
phía anh biển rộng, trời xanh thẳm
ngọn gió bên đời có lẻ loi ?

nơi anh đến cỏ hoa vương màu nhớ
bước anh đi con dế cũng biết buồn
em đứng lặng bên đời nhìn phố ảo
vui buồn vương víu chữ tròn - vuông

0
anh có thấy

tình yêu khiến em thành trẻ nít
biết chờ mong .., biết nóng giận vu vơ
anh có thấy cuối mùa thu quá đẹp
chiếc lá bây giờ là những chữ thơ ...

anh có thấy mình hay mĩm cười lạ
thiên hạ chung quanh bỏ mặc buồn vui
bao câu hát trên bờ môi nhảy múa
mới gặp thôi lòng đã nhớ ngập trời

anh có thấy ngày càng thêm hạnh phúc
có hay tim nhịp đập ấm êm
mình vô cớ lạc vào từng giấc mộng
ngày mong ngày ..đêm lại ngóng đêm

anh có thấy vùng tương lai mở rộng
anh có hay quá khứ bỗng thành thương
ngày lại đến, ngày lại đi ..nhanh quá
giữ làm sao cho tình khỏi sầu vương ?

nov. 15, 2010

0


dư thừa quá phải không anh ...
khi hỏi rằng mình có nhớ ...
lãng òm sao ...khi hỏi mình có yêu ?
tình có là gì đâu chỉ toàn là nhảm nhí
thế mà mình muốn nghe mãi kỳ sao

em biết bên anh ngày nhớ lắm
anh hiểu bên em cũng trông mong
từng phút bây giờ đã không là của riêng mình nữa
24 giờ nhung nhớ quây vòng ...

câu chữ em cũng theo ngày nghiêng ngã
thơ hay em ..tâm sự những dòng suy
biết anh sẽ mĩm cười nguyên cả buổi
em tiếc kiệm gì mà không viết, không ghi ....

ngày bên anh đã sắp tan chưa
bên em nắng ẩn mình trong mây xám
hỏi ..anh có dư ánh nắng
thảy qua em cho ngày được màu tươi ...

biết lãng òm ..nhưng vẫn chúc anh vui ...!

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-29 21:33:15diên vỹ>
tiếng thở dài của gió

tình của mình rồi sẽ dừng lại ở đâu ?
nơi góc phố nhiều mây lắm gió
hay dưới đại dương không mặt trời soi rõ
hoặc tận dải ngân hà với áng sao đơn

bình yên không anh ?
sao đêm cứ mãi hờn
trăng chắc ẩn từ phía bên kia ánh sáng
những ngôi sao dường như không bao giờ tắt
mi có thấy gì ở nhân thế thê lương?

thời gian trôi xuôi mà ta cứ mãi đi ngược con đường
mong tìm kiếm lại vùng ký ức
nơi có nụ cười không ngờ vực
và tình yêu thuần khyết đến vô cùng

mây ơi ... sao mi cứ mãi ung dung
và con nước sao bình yên quá đỗi
nhưng lòng ta như cơn bão nổi
muốn hủy diệt một điều gì,
      rồi lại chẳng nỡ ...lạ không ?


nov. 29, 2010

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-11 02:00:16Huyền Băng>
nhớ....!

người đàn bà như em thì có gì đâu
sao anh yêu để lòng thêm bi lụy
sao anh nhớ cho tim hờn trí
tao ngộ này có phiền ở ngày mai

tim em giờ không còn ở nơi đây
hồn anh hẳn đi tìm cái nhớ
cuộc đời có lẽ không nhiều trắc trở
nên ta tự tìm để năm tháng trầm luân

đông sẽ qua, mùa lại đón xuân
riêng tình ái có bao giờ tốt đẹp ?
con đường mình đi hình như ngày càng thêm hẹp
buồn không anh khi nghĩ đến mai sau

nhớ anh, em chẳng biết gởi vào đâu
tìm con chữ, chữ buồn không tả nổi
phố ngày đông như lòng em đang hờn dỗi
phải chi giờ anh đến , chắc lòng vui

dec. 10, 2010
 
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-11 02:01:19Huyền Băng>
về đâu cái nhớ hôm nay

mơ gì ở ngày mai hở anh
một cuộc tình kéo dài trăm tuổi
hay sóng gió của đời nông nỗi
đẩy ta về hai phía ngược nhau

tình yêu làm sao đo được nông - sâu
cái nhớ làm sao cân nhiều hay ít
nặng gánh cùng đời, tình vào cảnh nghịch
buồn lòng em, phiền cả hồn anh

có không những ước mơ xanh ?
có không những điều như ý ?
mắt em thường mờ vì lệ
cứ rưng ở tròng, không thể chảy vì đâu ?

em cũng muốn vui, nhưng nhớ quá hoá đau
biết được ngày mai, nên lòng càng phiền muộn
bão giông rồi sẽ cuồn cuộn
trôi về đâu hỡi cái nhớ hôm nay

dec. 10, 2010
 
r

0
Thơ hay
Cám ơn Diên vỹ cho tú đọc những vần thơ hay
Chúc luôn vui
0
cám ơn Ngô Thiên Tú nhé !

chúc vui !


vớ vẩn !

ngày đi qua sẽ chẳng bình yên
nếu câu nhớ có người quên gởi
đêm sẽ rớt đàng sau ngày mới
nếu câu yêu có kẻ chẳng trao

ai cũng biết tình chẳng đến đâu
nhưng tim ái đã rơi khó giữ
ta ngày tháng chìm trong con chữ
đợi và mong có kẻ tặng cho

cuộc sống giờ vớ vẩn , âu lo
ngại mai sau, ngại luôn đời thật
yêu và thương khác nào được mất
sao ta - mình mãi níu kéo nhau

không thấy người, lòng chợt nghe đau
câu vô ý cũng làm tim rối
ngày sang ngày ta mình hay hỏi
- vì sao yêu ? - mình có còn yêu ?

dec. 15, 2010


0
Thơ mực tím :)

Chủ nhật nghe nhạc buồn em buồn ngủ
ngủ cả ngày, đêm thức kiếm người ta
người ta à! người ta ạ! ... hổng ra
cho cô nhỏ tâm tình cho tới sáng

Nhỏ mới viết bài thơ tình lai láng
rồi viết thêm bài nữa đó người ta
đêm có dài cô nhỏ trải lòng ra
khung cửa sổ thơ tỏ tình cùng trăng gió

Đêm trăng sáng thơ lung linh huyền ảo
thơ lượn vòng bên khung cửa mùa đông
vọng từ xa tiếng huýt sáo chạnh lòng
cô nhỏ khẽ thở phào “giờ mới đến!”

Chúc Diên Vỹ một mùa Giáng Sinh vui vẻ và ấm cúng; nhớ gởi aicap môt thùng tuyết trải sân cho có mùa đông chút :)
0
Huyền Bí : một năm thoáng cái đã qua, dv chúc P cùng gia đình một giáng sinh an lành nhé. Bên dv tuyết lại chẳng thèm rơi , mai chắc qua phía bắc ăn cắp chút tuyết về phủ sân á , sẽ tặng cho P. 1 tí.



mùa đông là mùa bịnh
nên thơ viết hỏng xong
đêm không còn nghe gió
ngày chẳng thấy nắng hồng

mùa đông là mùa cảm
thuốc...chẳng chữa được đâu
người có về ngang phố
nhớ hát tặng vài câu

mùa đông là mùa nhớ
tấm chăn ngở nhân tình
câu thơ là lời ước
nên mình cứ mãi tin...

mùa đông là giấc ngủ
phố đời vẫn còn say
người nghe con sóng vỗ
câu hát nào êm tai...

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-19 15:57:51diên vỹ>
phố không anh

phố không anh, phố buồn lặng lẽ
gió ngày đông thêm buốt tim lòng
em đón nắng, nắng màu héo úa
em chờ mây, mây chẳng thèm trông

em rải những mơ yêu khắp ngỏ
chờ một lần níu được chân anh
câu thơ nhớ gởi vào hư ảo
tặng một người em gọi tình nhân

yêu là những phút giây chờ đợi
yêu là ngồi nhung nhớ xa xôi
là mơ ước một điều không thật
đan vào  nhau thành chuỗi đơn côi

anh ngắm tuyết rơi đầy khung cửa
em nhìn mây trôi ở trên không
nỗi nhớ giờ chia thành trăm ngả
gặp một lần, cho thoả chờ mong

dec. 19 2010

0
thơ mực xanh :)

Mùa đông em bịnh
biết chữa sao đây?
đổ thừa tại gió
khiến em héo gầy

Mùa đông em cảm
tìm thuốc ở đâu?
làm sao chấn bịnh?
bác sĩ nhức đầu

Bài thơ em viết
bao giờ mới xong?
chờ cho hết bịnh
anh thấy nóng lòng

Mùa đông em nhớ
ngủ mơ tình nhân
đến khi thức dậy
nụ hôn trên đầu :)
0
ta thở dài...!

khi con người ta đánh mất vật mình yêu thích
biết mãi sẽ chẳng thể tìm, nên hối tiếc, luyến lưu
khi ta mất anh, giọt mắt ngược dòng về dĩ vãng
ở nơi đó có những lần đau, và lắm lần lận đận
kiếp người ...!
    ta chỉ có thể nói thế thôi !

nào trách đời lạc lõng đơn côi
đâu nở oán thế nhân nhiều thay đổi
chỉ mong con tim mình đừng đi ngược lối
tìm lại những đau buồn, chẳng phải thêm đau

ta thở dài...! cùng đêm ngắm trăng - sao
chúng xa quá, ta mong chạm mà chẳng tới
ta thở dài...! cùng đêm mong đợi
mặt trời lên, bóng tối sẽ tan ....!

sep. 15, 2011

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-20 19:46:17diên vỹ>
anh về đâu?

đêm tan chưa ....
sao ngày đến vội ...
tiếng chim kêu như than thở cùng đời
bên chăn ấm ta nghe lòng rất lạnh
lụy phiền ai ? hay mình tự vây mình

thu xơ xác, thu buồn quá đổi
ngày lang thang, ngày về tận nơi đâu
qua khung cửa đếm từng giọt nhớ
mưa của đời, hay mưa ở lòng đau ....

ta chẳng biết mình còn yêu thu nữa
hay quên rồi những giấc mơ hoa
ta chẳng biết ...anh còn yêu ta nữa
hay tất cả chỉ là một thoáng mơ xa ....

ta ngắm nắng, ta nhìn mây ...ngày khuất...
ta chờ đêm, đêm rớt tận vực sâu
bao niềm nhớ theo dòng đời xuôi ngược
ta tìm anh ....anh về tận nơi đâu ...?

sep. 20, 2011

0
.








một xíu men say ....ta đã say
nâng ly chén rượu hoá ra cay
ta thấy đáy ly hình bóng ấy
là anh ...hay bởi ta đã say ?

đêm sao nghe nhớ đến thế này
là anh ...hay chỉ chút men say
ngày mai tỉnh giấc còn biết mộng
ta lại là ta của bao ngày ...

ta ngồi trách những duyên kiếp muộn
trách sợi tơ tình quá mong manh
trách những ngày qua lơ đãng thế
trách cả hồn ta ...sao nhớ anh

đêm cùng ly rượu ngắm trăng thanh
trăng đâu chẳng thấy, chỉ thấy anh
nào có mong gì duyên kiếp ấy
thế mà sao cứ phải nhớ anh ???



[/font]













.

0
...




Trời ạ !



đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-14 13:18:34diên vỹ>
.








em lại quay về với thuở ban sơ
ngồi bên cửa nhìn khung trời rộng lớn
tâm hồn em như từng cơn sóng gợn
lúc buồn - vui, lúc thương nhớ xa xôi

những mảnh tình yêu ráp lại cuộc đời
mà em chỉ là kẻ ngồi bên để ngắm
không thể nâng niu, càng không thể chạm
nên tất cả đều hoá những hư không

đừng trách em sao ký ức ngập lòng
sao cứ phải muộn phiền vì nhung nhớ
những khoảng đời đã bao lần gặp gỡ
theo sóng thời gian quay lại với biển khơi

em con thuyền giữa dòng nước chơi vơi
chờ ngọn gió đẩy đưa về một ngả
trăng ở trên cao, như anh xa xôi quá
mà thuyền em sao vượt được bão giông ?

oct. 14, 2012


[/font]













.

0
.








thử dừng lại một giờ không nhớ
xem câu thơ có gầy guột hay không
xem con nước có quên về bến cũ
và thuyền yêu có dừng lại giữa dòng

thử dừng lại một ngày không nhớ
xem nỗi sầu có chạm vần mây
xem ngọn gió có là cơn bão
thổi cuộc đời thành những bi ai

thử dừng lại một đời không nhớ
xem ta còn có phải là ta
hay mọi thứ hoá thành vô nghĩa
không tình yêu không có cuộc đời

ừ cứ thử để tình yêu đong đếm
để lòng còn biết nhớ nhung nhau
và nếu lở một mai quên đường lối
ta còn có thể tìm về những lần đau

oct. 15, 2012


[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-17 12:25:22diên vỹ>
.










anh chưa đi đã thấy nhớ anh rồi
dẫu lòng biết ngày mai anh sẽ tới
không sợ tình sẽ tan, chỉ sợ đời ngắn ngủi
không đủ để mình ngồi nhớ đến nhau

anh đi rồi, con tim bỗng lao đao
cứ thầm ước một điều không thể ước
anh biết không buổi chiều bên này dài thường thược
chắc tại bởi chiều thiếu vắng bóng anh

ngồi bên nhau thời gian qua thật nhanh
câu chưa nói ngày đã tan đi mất
anh biết không những câu chuyện vặt
càng khiến cho tim cứ mãi gần hơn

em rất thường thích cuộc sống cô đơn
thích bó mình trong một thời ký ức
anh chợt đến , đem em về hiện thực
cọng cỏ nghiên mình cũng khiến em vui

oct. 15, 2012


[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-17 12:25:05diên vỹ>
.









chiều từng chiều cái nhớ cứ dần tăng
tôi không thể dối mình được nữa
thú nhận cùng thơ để còn tìm nhau chổ tựa
cái nhớ bây giờ đã có tên anh

trời không xanh, tôi vẽ lại nền xanh
mây không trắng , tôi tô màu cho trắng
mưa dầu có trăm giọt dài giọt ngắn
không phải trời buồn, mà bởi tại tôi vui

cái nhớ bây giờ chẳng còn thấy lẻ loi
vì chắc hẳn ở bên kia cũng nhớ
cuộc tình nào không đi vào tan vỡ
mình chưa yêu, nên chưa thể chia đường

buổi chiều ngồi nghe dòng tâm sự vấn vương
ký ức anh, ký ức tôi hoà nhịp
mọi thứ của ngày hôm qua đã đi vào tiền kiếp
hiện tại bây giờ là riêng của ta

oct. 15, 2012

[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-19 09:20:50diên vỹ>
.








hằng ngày anh tặng cho em một bài hát về nỗi nhớ
hỏi : cái nhớ có phải như thế này không em ?
từng điệu nhạc ru êm
từng lời ca thánh thót
ngoài trời mưa vẫn rơi từng giọt
mà lòng em như có nắng ngày xuân

cái nhớ về anh, em không thể cản ngăn
nó len lỏi vào từng giây giờ cuộc sống
không là nỗi đau, không có gì kỳ vọng
thế mà ...em lại rất nhớ anh

em không màng hạnh phúc của trần gian
em không theo đuổi một tình yêu trường cửu
em chỉ nhớ anh thôi , cái nhớ dịu êm nhưng đầy đủ
cái nhớ nhẹ nhàng, mà hạnh phúc vô biên

em nhớ anh ! điều đó cũng rất tự nhiên
vạn vật trong đời, ai mà không cần nhau chứ
tình yêu, thiên hạ bảo là dễ vỡ
mình không yêu, chỉ nhớ có được không ?


oct. 17, 2012




[/font]













.



0

Trích đoạn: diên vỹ

.








hằng ngày anh tặng cho em một bài hát về nỗi nhớ
hỏi : cái nhớ có phải như thế này không em ?
từng điệu nhạc ru êm
từng lời ca thánh thót
ngoài trời mưa vẫn rơi từng giọt
mà lòng em như có nắng ngày xuân

cái nhớ về anh, em không thể cản ngăn
nó len lỏi vào từng giây giờ cuộc sống
không là nỗi đau, không có gì kỳ vọng
thế mà ...em lại rất nhớ anh

em không màng hạnh phúc của trần gian
em không theo đuổi một tình yêu trường cửu
em chỉ nhớ anh thôi , cái nhớ dịu êm nhưng đầy đủ
cái nhớ nhẹ nhàng, mà hạnh phúc vô biên

em nhớ anh ! điều đó cũng rất tự nhiên
vạn vật trong đời, ai mà không cần nhau chứ
tình yêu, thiên hạ bảo là dễ vỡ
mình không yêu, chỉ nhớ có được không ?


oct. 17, 2012




[/font]






https://www.box.com/s/k42gr711i33pf70hvwza

N Ó I V Ớ I EM

" mình không yêu, chỉ nhớ có được không ? "
" oh ! được chứ !"

hãy ngồi xuống đây nghe anh nói :
tại sao anh hát tặng em bài ca về nỗi nhớ ...có được không? giai điệu ru êm như một giòng sông.là lời hoa nói,là lời chim hót.là bầu trời thiên thanh,là màu xanh hy vọng,là hành trang cuộc sông ai cũng phải mang theo suốt cuộc đời...không chỉ là tình yêu giữa con người và con người.không chỉ là tình yêu giữa con người và con người.nên em không cần biết.nên em không cần biết yêu.vì tình yêu dễ vỡ.vì tình yêu dễ phai.mà chỉ cần biết nhớ những gì muốn nhớ để mà vui để đừng buồn ...thế thôi.đừng hỏi nữa làm gì.có được không em.có được không em? có được không?có được không!

oct. 17, 2012 .dzuylynh







.

Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-19 10:37:01diên vỹ>
@duylynh : hihihi mèn, hỏng được á sp :)
thanks for the song :p










.








sao hôm nay em chẳng viết được một câu thơ
thế thì biết lấy gì tặng cho anh buổi sáng
em chỉ là ánh mây bay qua cuộc đời rất ngắn
thơ không về, em biết tặng chi đây

khi yêu nhau, người ta hay tặng những nụ hôn say
em không có dù nụ hôn hờ trên tóc
những vòng tay mềm, và đôi bàn tay cứ như ngà ngọc
em vô hình nên làm sao có để tặng anh ....

khi người ta nhớ nhau, người ta không ngại những cách ngăn
người ta bỏ hết để cùng đi về một hướng
em chỉ là ngọn gió sống trên tầng không vất vưởng
sao tạo ra được hình hài để đến bên anh

tình của em như rất mong manh
sương buổi sáng còn có đôi giây để sống
ngọn cỏ bé con nhưng vẫn vương mình tìm mộng
còn em ....phải chăng là giấc ảo của anh ?


oct. 18, 2012

[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-19 10:48:03diên vỹ>
.








muốn viết rất nhiều về anh
và cái nhớ trong em hằng buổi
nhưng lại thôi
câu từ bây giờ toát ra những niềm vui
nên con chữ không còn bơ vơ đợi

anh biết đó,
cuộc sống đời thường như chiếc đồng hồ quay đều không nghĩ ngợi
và tình yêu rồi sẽ phai nhạt với thời gian
em một mình cùng con chữ lang thang
chờ mùa đến đề thơ tình trên lá

chợt anh ngang qua
cứ như cơn mưa trong nắng hạ
cứ như xuân ở giữa trời đông
con chữ em không còn những đợi mong
những niềm đau ngày xưa hoá thành vụn vặt

niềm vui in trong đáy mắt
nỗi sầu hóa thành không
câu chữ bây giờ chẳng như những dòng sông
cứ tìm mãi một con đường về với biển
như quanh em
anh vẫn hoài luôn hiện diện
con chữ bây giờ yên lặng ngắm đời thôi ....!


oct. 19, 2012

[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-19 13:17:38diên vỹ>
.









mới cười vui cùng anh đó thôi
vậy mà khi anh vừa chào tạm biệt
lòng nghe thấy nhớ gì đâu ...

kim phút, kim giờ cứ nối tiếp nhau
những sáng, những trưa cùng chiều và tối
thời gian không đi vội
em trông chờ nên mong cứ thật nhanh

ước gì là giọt nắng xanh
để đậu trên bờ vai anh mãi mãi
ước gì là cụm mây trắng vờn bay
để nhìn xuống thấy anh luôn ở đó
ước gì cứ là cơn gió
để một đời vây mãi lấy anh

lại là những thứ tình yêu rất mong manh
em chẳng muốn nó cứ theo quy luật ấy
chẳng bao giờ thèm nghe câu người ta thường viết lại
"chia tay " - hai hướng cuộc đời ....

tình yêu âu cũng chỉ là trò chơi
khi chán ngán người ta quay tìm cái mới
giá như đừng nhớ anh
đừng yêu anh ...và đừng mong đợi
hay em cứ biến mình thành hoa cỏ được không ?
nhưng hoa cỏ rồi cũng vùi dập với bão giông
cũng sẽ phải buông cuộc đời mà đi vĩnh viễn ...
hay em cứ là hạt bụi bên đường nhìn người ta đưa tiển
nhưng lòng phập phòng, sợ anh không tìm thấy được em ....

oct. 19, 2012
[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-20 03:16:18diên vỹ>
.








cuộc sống thì có bao giờ chẳng gặp khó khăn
nay bình lặng,
ngày mai là giông tố
vậy mà em và anh còn tự tặng cho nhau cái khổ
khổ vì vô tình để trái tim rơi ....

tình chẳng có sâu bao nhiêu, nhưng cái nhớ không vơi
chẳng biết được anh, mà thấy anh trong mọi ngả
có nhiều khi em rất lấy làm lạ
yêu là gì ? mình đã biết yêu sao ?

tâm sự cùng anh, con chữ cứ nghiêng chao
nửa rất vui, nửa mang nhiều lo lắng
sợ cuộc tình sẽ là rất ngắn
sợ không đủ kiên lòng chờ đợi ngày sau

ừ thì lại có là gì đâu
những cái đến rồi thì sẽ đến
qui luật cuộc đời hay còn gọi là định mệnh ...
thì làm sao tránh được, phải không anh ?

thôi thì mình hãy vui lúc tình xanh
bao phiền muộn cứ cùng nhau chia lấy
không thể tặng cho nhau vòng tay êm ái
thì đôi dòng thư tình chắc đủ để ngày vui !

oct. 19, 2012

[/font]













.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-22 09:30:57diên vỹ>
@đăng sơn

cám ơn bài thơ của anh







.








em không nhìn được đôi mắt của anh
thì làm sao biết tình yêu có chứa đầy trong đó
thiên hạ bảo đôi mắt là cửa ngỏ
tâm hồn thế nào nó nói hộ cho

em không chạm được vòng tay của anh
thì làm sao biết nó chứa đầy hơi ấm
dù bao bức thư tình có lắm lời ngọt thắm
con chữ mà người ta có thể xếp dọc - ngang

em không thể chạm được lồng ngực anh
nên không biết nhịp trái tim dài - ngắn
những khi em xa vắng
càng không biết anh mong chờ hay đã lãng quên em

tình yêu nào mà không ngọt và êm
và cái nhớ có bao giờ dễ chịu
nhưng biết làm sao cho tình không đơn điệu
em nói nhớ mà anh chẳng có tin :p

oct. 21, 2012

[/font]













.

0