Chào hai Bạn Hồng Thủy và Kiều Giang,
Cũng là lang thang vào chốn đây Huyền Băng bắt găp cuộc trao đổi khá thú vị của hai bạn...
Để hình thành một đoạn văn, hay thơ, người viết có những suy nghĩ riêng của mình. Người đọc đôi khi không cảm hết được cái ý ấy, và lại nảy ra ý tưởng khác mà theo họ là phù hợp hơn. Trao đổi với nhau là cũng vui, và cũng làm cho ý kia sẽ sáng tỏ hơn. Dựa theo bài thơ của Kiều Giang, HB thấy nỗi lòng của một kẻ si tình, trái tim luôn gắn bó với người mình yêu dù họ ở tận đâu đâu!
Không có gì thi vị cho bằng khi chúng ta bước vào rừng xanh và nghe tiếng đôi chim đáp gọi nhau , một nhạc sỹ đã viết về cái thi vị đó với nhạc phẩm "Nhạc Rừng" và chắc nhiều người đã nghe qua.
Kiều Giang đã có một mơ ước đơn sơ thi vị, đó là mơ ước một ngày mình và người mình yêu cùng thuộc và tấu bản nhạc rừng xanh... như đôi chim. Đơn giản thế thôi.
Bạn Hồng Thủy nghĩ xa hơn một chút, hiện thực hơn một chút đó là mong mỏi
"Chúng mình sẽ thuộc về nhau" . Đấy là hai cách nghĩ hoàn toàn khác nhau.
Tranh ảnh và thơ ca, thể hiện tính cách và trường phái của mỗi người, sự khác biệt này tạo nên sự đa dạng trong việc phục vụ món ăn tinh thần.
Vậy thì mỗi người hãy nghĩ và sáng tác theo phong cách của mình góp vui cho bạn đọc các bạn nhé!
Chúc vui,
HB
Vào tìm thơ em chẳng thấy!
Tan đâu rồi con chữ của hôm qua
Hay mộng quá vàng nướng cháy những tình xa!
Thơ xếp cánh thăng hoa vào giấc ngủ ...
Đời em êm đềm, đời tôi mưa lủ
Trăn trở hoài một chữ kiếm không ra
Chỉ thấy đời với bao nỗi xót xa
Thôi đành bước... để em hòa mộng mị...
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
HB