📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐIÊN

7 trả lời, 1.565 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>khietnghi</b> -- <b>1/31/2004 9:55:30 AM </b> &gt;>
TRÁI TIM BÊN LỀ ...



Khiết Nghi


Anh dấu yêu,

Một mùa xuân lại về, mai đào khoe sắc muôn nơi, nhưng sao em cảm lấy lạc lõng, bơ vơ giữa đất trời . Chiều 30 Tết em bước đi giữa phố hoa, giữa dòng người ngược xuôi hối hả ... mà trong lòng vẫn trống vắng ... em biết đi đâu về đâu ?...

Văng vẳng đâu đó tiếng nhạc từ quán cafe bên đường, điệu nhạc du dương, giọng ca nghe thật xót xa "...Tim em đã nhức nhối thinh lặng bên anh, nhìn anh yêu tuy ngay đây nhưng rất xa xôi, vì tim anh đã trót trao ai rồi ...". Lời ca như chỉ dành riêng cho em ... vâng, tim em đang nhức nhối Anh biết không ? Anh ngay bên cạnh em ... nhưng sao qúa xa xôi vì trái tim Anh mãi mãi không bao giờ thuộc về em .

Mặc kệ mọi người chen lấn nhau, kẻ mua người bán rộn rịp, em vẫn đứng đây, tựa vào gốc cây bên đường . Không biết giờ này Anh đang ở nơi đâu ? Có còn khổ đau vì nhớ thương Chị ấy hay lại có một người con gái bất hạnh nào khác có một nét cười hay khoé mắt giống hình bóng của người Anh yêu ? Rồi Anh lại ôm người con gái ấy trong vòng tay để khoả lấp những nhớ nhung, để tưởng tượng đến những tháng ngày hạnh phúc bên Chị ấy ?

Tiếng hát ngọt ngào lại làm đau nhói trái tim em " Lòng xót xa đi bên đời anh, và thấy anh chịu nhiều đắng cay, mà tim em đây, vì yêu anh nên đau rã rời ." Em vẫn còn nhớ như in cái ngày định mệnh đó . Cũng là chiều 30 Tết, lúc đó em thật hồn nhiên, bước thong dong ngắm hoa . Rồi bất chợt bị người đàn ông lạ ôm chầm từ phía sau và gọi Nhi ơi ! Em vừa sửng sốt vì bất ngờ, vừa tức giận hất tay Anh ra định mắng. Nhưng thấy khuôn mặt hốt hoảng và ngượng ngùng của Anh em chợt hiểu Anh lầm em với một cô gái nào đó tên Nhi . Khuôn mặt đau khổ và đôi mắt buồn vời vợi của Anh đã ám ảnh em suốt bao đêm . Cuộc gặp gỡ tình cờ do nhầm lẫn giữa chợ hoa 30 Tết đã đưa em đến với Anh . Em cảm thấy thật hạnh phúc khi có Anh và thầm cảm ơn trời đã bất ngờ mang Anh đến với em .

Thế nhưng, mỗi khi Anh ngồi trầm ngâm suy nghĩ, đôi mắt buồn u uất của Anh nhìn thăm thẳm vào một phương trời vô định là những lúc trái tim em lại đau rạn vỡ . Em biết rằng Anh vẫn không thể nguôi quên, em biết rằng trong trái tim Anh vẫn không thể phai nhoà hình bóng của Chị ấy . Những khi Anh cau mày và hụt hẫng khi em có một cử chỉ hành động nào đó có lẽ là khác hẳn với thói quen và cử chỉ của chị ấy . Anh có biết là những lúc em đau buồn và khổ sở lắm không ? Căn bệnh nghiệt ngã bất ngờ đã vĩnh viễn cướp đi Chị ấy của Anh, nhưng vĩnh viễn không thể nào cướp đi hình bóng của Chị ấy trong trái tim Anh được . Và Anh ơi, phải chăng cái chết của người con gái ấy đã mang theo cả trái tim yêu thương của Anh xuống mồ ?

Lần Anh vật vã trong cơn say, và mãi gọi Nhi ơi một cách vô thức khi em đang chăm sóc và lau mặt cho Anh . Anh có biết không tim em như muốn nát ra từng mảnh . Em hiểu rằng Anh chọn em để có thể vừa được yêu Chị, vừa được "thấy" Chị vẫn hiện hữu trên cõi đời qua con người thật của em . Anh bước loạng choạng vì men say, còn em qụy ngã vì biết sẽ chẳng bao giờ em có được Anh . Tim Anh nát tan vì người Anh yêu không còn trên cõi đời, thì tim em vỡ vụn vì tình em trao Anh mãi mãi vẫn chỉ là một cái bóng của người khác .

Lời bài hát vẫn còn văng vẳng đâu đây " Một trái tim bên lề rất đau, vì biết Anh chẳng hề biết đâu, tình yêu Anh đã trao ai rồi ..." Em không thể mãi là trái tim bên lề lặng lẽ đi bên ngoài trái tim Anh . Em cũng không thể là một hình bóng để thay thế hình bóng Chị ấy .Anh có hiểu rằng em chỉ duy nhất giống Chị ấy một điều là yêu Anh bằng tất cả trái tim, bằng tình yêu mãnh liệt nhất . Và em vẫn mãi mãi chỉ là em, không bao giờ là Chi ấy . Hãy đừng tiếp tục lừa dối em và cũng đừng tự lừa dối trái tim mình . Hãy để em được yêu Anh đơn phương bằng tất cả trái tim một cách khát khao, cháy bỏng còn hơn phải mãi mãi là cái bóng của một tình yêu xa vời trong hư ảo . Hãy để em thương nhớ đến Anh còn hơn được có Anh kề cận bên em như một cái xác không hồn ... Anh vẫn ở thật gần ngay bên cạnh em mà như thật xa xôi . Tình yêu và hạnh phúc như tồn tại mà mơ hồ không bao giờ nắm giữ được .

Anh yêu, hãy cho phép em được gọi Anh như thế và hãy nghe một lần cuối lời nói từ đáy trái tim em rằng Em yêu Anh, yêu Anh thật nhiều và sẽ mãi mãi yêu Anh . Yêu Anh và chấp nhận xa Anh để em mãi mãi giữ trọn tình yêu ấy . Em cũng như Anh, sẽ có một tình yêu để mang theo suốt cả cuộc đời . Nhưng sẽ không có người đàn ông nào phải là cái bóng của Anh đâu ...
Đăng nhập để trả lời
0
GIẬN HỜN



Khiết Nghi




Đêm giao thừa, tôi đã nhận được biết bao tin nhắn và điện thoại chúc mừng năm mới của bạn bè, đồng nghiệp người thân ... Mỗi lần chiếc điện thoại nhỏ bé vang lên điệu nhạc vui tai báo nhận được tin nhắn hay điện thoại, tôi lại hồi hộp cầm máy ... để rồi lại thất vọng, lại buồn não nề ... vì điều mà tôi mong chờ, vì người mà tôi chờ đợi vẫn chưa gởi đến tôi lời chúc đầu năm . Sự chờ đợi của tôi như dài thêm, sự hồi hộp cũng tăng dần khi hai chiếc kim đồng hồ đang ngày càng tiến lại gần nhau hơn để rồi sẽ gặp nhau ở số 12 . Cuối cùng thì hai chiếc kim cũng gặp nhau ở điểm cần gặp . 12 tiếng chuông ngày nào nghe thánh thót thì hôm nay sao khô khốc và vô duyên, tiếng chuông vô tình bóp nghẹt trái tim tôi . 5 phút trôi qua, rồi 10 phút trôi qua, tôi như đếm từng giây và mắt không rời chiếc điện thoại, tai cũng tập trung lắng nghe tiếng nhạc thân quen . Kim phút đã nhích đến số 3, 15 phút trôi qua sau thời khắc bước sang năm mới, tất cả vẫn lặng thinh . Tim tôi bắt đầu đập thật nhanh, đầu óc tôi căng thẳng và bắt đầu suy diễn đủ mọi tình huống . Lại 5 phút nữa trôi qua, tôi không thể chịu đựng được nữa cầm lấy điện thoại và vô thức bấm số máy của Anh, để rồi lại buông thỏng làm chiếc điện thoại rơi tự do xuống nền gạch . Trái tim tôi luôn hối thúc phải dẹp bỏ tất cả tự ái, hờn giận, gọi cho Anh trong thời khắc quan trọng như thế này để giận hờn tan biến, để tôi lại có Anh, để tiếng cười hạnh phúc lại ngập tràn xung quanh... Nhưng lý trí của tôi lại mách bảo rằng : mặc kệ, Anh không gọi thì thôi, người gọi phải là Anh chứ không thể nào là tôi .

Tôi bực bội tắt máy và cố dỗ giấc ngủ . Lăn qua, rồi lại lăn lại, hết nằm nghiêng, nằm ngửa, rồi lại nằm sấp ... nhưng tôi vẫn không tài nào chợp mắt . Đầu óc tôi tỉnh táo lạ thường và nó hết nghĩ đến chuyện này, lại nghĩ đến chuyện khác và tràn ngập trong đầu đều là hình ảnh của Anh . Gía như hôm qua hai đứa không giận nhau thì đêm nay tôi và Anh sẽ lại cùng đón giao thừa, cùng nhau đứng ở quảng trường nhìn lên bầu trời rực rỡ pháo hoa, cùng trao nhau nụ hôm ấm nồng vào đúng lúc kim giờ và kim phút gặp nhau ở số 12 . Hai kim chập lại thành một như tôi là một nửa của Anh và Anh cũng vậy . Nghĩ tới đây nhớ Anh da diết, tôi mò tìm chiếc điện thoại trong bóng tối và bật nó lên . Tim đập liên hồi và cầu mong nó rung lên báo có tin nhắn của Anh . Chiếc điện thoại vẫn im lìm ... cảm giác nóng, ướt tràn ra từ khoé mắt .

Tôi nhìn lên đồng hồ kim giờ đã chỉ sang số 2, kim phút đã quay một vòng và lại trở về số 12. Hai chiếc kim đã xa rời như đêm nay tôi và Anh mãi xa xôi . Tôi lại bực bội tắt điện thoại và vứt nó ra xa để không thể tìm thấy nó trong bóng tối lần nữa . Tôi kéo chăn trùm kín đầu như để xóa tan tất cả những gì đã diễn ra xung quanh, để không nhìn thấy chiếc đồng hồ treo tường đáng ghét .

Nằm trong chăn ấm nhưng lòng sao giá băng . Anh đang ở nơi nào ? Đang làm gì ? Có như tôi buồn khắc khoải ? Có da diết nhớ về đêm giao thừa năm trước ? Tôi như nghe rõ tiếng thở dài não nễ của chính mình và chợt thốt lên "Anh thật đáng ghét !" . Trở đầu hướng khác tôi lại cố thoát ra khỏi những suy nghĩ vẩn vơ, cố xua đuổi hình bóng của Anh ra khỏi ký ức . Tôi bắt đầu đếm 1 ... 2 ... 3 ... 10 ... và nhắm mắt lại . Hôm nay Anh có đến quảng trường không ? Anh đi một mình hay với một cô gái khác ?... Trời ơi, lại là Anh, Anh lại xen vào cả những con số mà tôi đang đếm . Tôi đã quên mình đang đếm tới số bao nhiêu . Lại trở mình quay qua hướng khác, tôi kiên nhẫn đếm lại từ đầu 1 ... 2 ... 3 ... 20 ... và tôi mơ màng thiếp đi trong mệt mỏi ...

Hình ảnh những chùm pháo hoa đủ màu sắc bay vút trên trời cao và tạo thành những chùm hoa từ từ tỏa ra rồi rơi xuống . Mọi người chen chúc nhau nô nức nói cười . Anh cùng tôi tay trong tay hòa trong những dòng người ... Tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng reo của điện thoại . Tôi bật dậy mò tìm chiếc điện thoại, tìm mãi không thấy . Tôi cuống cuồng sợ không kịp tìm thấy điện thoại trước khi tiếng chuông chấm dứt . Cuối cùng tôi đã tìm thấy điện thoại lăn lóc dưới chân giường . Tôi chụp lấy nó và vội vã Alô ! Tiếng ấm nồng tu_` đầu dây bên kia :
- Em ơi, Anh đây, xin lỗi em vì Anh đã gọi vào giờ này . Anh đã thua rồi, Anh không chịu nổi, Anh nhớ em ...
Tôi òa khóc, rất lâu sau mới có thể nói một lời trong nước mắt :
- Em cũng vậy, Em không ngủ được vì nhớ Anh, Anh biết không ?
- .....
- .....
Tiếng gà gáy vọng xa xa, tôi nhìn lên đồng hồ kim giờ đã ngừng ở số 4 . Tôi chợt mỉm cười :
- 4 giờ rồi đó Anh, mình ngủ nha, chúc Anh ngủ ngon và mơ về em .
- OK, em cũng ngủ ngon nhé bé cưng . Anh yêu em ...
- ....
- ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>khietnghi</b> -- <b>1/27/2004 2:37:18 AM </b> &gt;>
HOA TIGÔN


Khiết Nghi


Tôi yêu Anh, mối tình đầu ngọt thơm như mùi hoa cỏ, nồng ấm như nắng chiều, dịu êm như dòng sông không gợn sóng . Anh đến bất ngờ như từ muôn kiếp trước tôi đã thuộc về Anh . Với Anh tôi mãi là một người tình nhỏ bé, ngây thơ hay nũng nịu, giận hờn . Tình yêu của Anh dành cho tôi như ngày một lớn thêm và Anh tự lúc nào đã coi tôi như một vật sở hữu của riêng Anh .

Trước cổng nhà tôi luôn rực rỡ màu hoa tigôn . Tôi cùng Anh mơ về ngày cưới ngập tràn những cánh hoa tigôn ,hoa vương trên tóc, trên áo và trải đầy dưới chân tôi ... Anh thường hôn nhẹ lên tóc và nhìn đắm đuối vào đôi mắt với hàng mi cong của tôi . Anh bảo mi em dài như một chiếc lược, tôi cười vì sự so sánh của Anh thật trẻ con . Anh bảo Anh đã chết chìm trong đáy mắt của tôi , đã trở thành ngây dại bởi môi cười với chiếc răng khểnh mọc mất trật tự ... Anh là vậy, thật giản đơn, bình dị đến thật thà ...

Chúng tôi không thể rời xa nhau dù chỉ một ngày . Mỗi sáng khi chưa thức dậy tiếng chuông báo có tin nhắn của Anh sẽ đánh thức tôi "Cô bé thức dậy đi, Ông Mặt Trời đã mọc rồi, một ngày mới tốt lành và bình yên lại đến với em" . Tôi bảo Anh là tiếng gà gáy mỗi sáng, là đồng hồ báo thức của tôi . Giờ nghỉ trưa Anh thường phone cho tôi, Anh bảo tưởng tượng như hai đứa đang cùng ăn trưa với nhau dù Anh và tôi làm việc ở hai nơi cách xa nhau .

Tình yêu của tôi sẽ mãi đẹp và nên thơ như vậy nếu không có Tuấn, Tuấn là bạn của em trai tôi, một bác sĩ trẻ và có tài, không hiểu sao Anh lại xuất hiện và làm xáo trộn cuộc đời tôi . Dù biết tôi đã có người yêu nhưng Anh vẫn theo đuổi và có thể đứng chờ mấy giờ đồng hồ dưới giàn hoa tigôn không kể trời đang nắng hay đổ mưạ Tôi dững dưng như Tuấn chưa bao giờ xuất hiện và vẫn vui với hạnh phúc của riêng mình .

Mùa Đông năm ấy buồn hơn tất cả những mùa đông mà tôi đã từng trải qua . Đêm Noel Anh không đến cùng tôi đi nhà thờ . Đã 3 năm rồi tôi đã quen đi bên Anh, bỏ tay vào túi áo của Anh để trốn lạnh và tìm hơi ấm của tay Anh . Bạn Anh từ nước ngoài về và Anh phải đi chơi với họ . Tôi buồn thiu, vứt điện thoại nơi góc bàn không thèm nhận tin nhắn và trả lời Anh . Nhìn ra đường thấy từng cặp hạnh phúc tay trong tay tôi chỉ muốn khóc . Tôi thầm trách Anh và tự nhủ sẽ giận Anh luôn cho hả dạ .

Tuấn đến rủ em trai tôi đi chơi . Thấy tôi buồn bã và cô đơn hai người rủ tôi cùng đi . Không hiểu sao, tôi gật đầu đồng ý , để rồi định mệnh đã thay đổi cả cuộc đời tôi . Dưới gác chuông, khi em trai tôi vô tình hay cố ý biến đi đâu mất, Tuấn đã bất ngờ đặt một nụ hôn nóng bỏng lên môi tôi . Tôi giận dỗi bỏ về, mặc cho Tuấn chạy đuổi theo năn nỉ ...

Tôi đã thật ngây thơ và khờ dại khi kể cho Anh nghe tất cả . Anh không nói gì, lặng lẽ đưa tôi về nhà . Anh không hôn lên tóc tôi khi chia tay như thường lệ, Anh cũng không chờ tôi vào nhà và bật sáng đèn trên căn phòng nhìn xuống giàn hoa tigôn, mở cửa sổ và gởi nụ hôn theo gío tới Anh. Anh vội vã bỏ đi ngay khi tôi xuống xe . Tôi gọi với theo nhưng Anh đã đi khuất, chỉ còn vương lại làn khói xe và bụi đường . Tôi đứng trông theo ngỡ ngàng chưa kịp hiểu chuyện gì đã, đang và sẽ xảy ra với tôi, với Anh và tình yêu của chúng tôị

Tôi nhắn rất nhiều tin cho Anh nhưng Anh không trả lời , phone cho Anh cả trăm lần nhưng đều tắt máy . Tôi khóc hết cả nước mắt trong đêm đó . Tự trách mình lẽ ra không nên kể cho Anh nghe mọi chuyện. Trách Anh ghen tuông mù quáng không cần nghe lời giải thích và cũng không cần biết tình yêu của tôi đã và mãi mãi dành trọn cho Anh . Sáng hôm sau tôi lê bước đến nhà tìm Anh ... cửa khóa . Tôi phone đến nơi làm việc của Anh ... được biết Anh không đến làm . Quay trở về tôi bước đi liêu xiêu như người mất hồn, không hiểu sao tôi lại có thể tìm được đường về nhà .

Những ngày kế tiếp tôi như sống trong một thế giới khác : hoảng loạn , đau đớn , nhớ nhung ... Tôi giam mình trong phòng và sống với kỷ niệm ... Tim chốc chốc lại nhói đau khi xem những bức ảnh kỷ niệm . Tôi nhớ Anh, nhớ đến nao lòng . Tôi mơ về Anh mỗi đêm . Có những lúc trong đêm vắng tôi bật dậy gọi tên Anh ...Anh ơi, ở nơi nào Anh có thấu nỗi đau này của em không Anh ?"

Sáu tháng sau tôi quyết định nhận lời cầu hôn của Tuấn . Tôi nghe lời Mẹ khuyên "lấy người yêu mình, chứ không lấy người mình yêu". Đúng Tuấn yêu tôi đến điên dại . Còn Anh có yêu tôi đâu ? Nếu yêu tôi Anh đã không bỏ mặc tôi đau khổ, bơ vơ, lạc lõng như thế này không một lời nhắn gởi ... chỉ có tôi là yêu Anh ... yêu tới hơi thở cuối cùng .

Mọi người đang tất bật để chuẩn bị cho lễ cưới . Tôi vẫn dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra . Chợt nhớ đến mơ ước ngày xưa với Anh tràn ngập hoa tigôn trong ngày cưới, lòng tôi nhói đau và nhớ tới Anh quặng thắt . Chuông điện thoại reo vang, tôi uể oải nhắc máy, tôi như chết lặng khi nghe giọng nói thân quen ngày nào, tôi nhéo vào tay mình để xác nhận xem đang tỉnh hay đang mơ "Anh đây, Anh đang ở quán Cõi Mơ" . Anh không nói gì thêm, cũng không bảo tôi đến với Anh . Nhưng tôi vẫn cuống cuồng chạy đi thay quần áo .

Anh đó ư ? Đen hơn, phong trần hơn, mạnh mẽ hơn, suy tư và buồn hơn ... Tôi lại nhảy lên ôm cổ Anh như ngày xưa . Những nụ hôn nhẹ nhàng trên tóc, trên trán, trên mắt, trên môi thân quen lại trở về ... Anh lại uống cạn những giọt buồn mằn mặn rơi trên má của tôi . Anh lại vỗ về, an ủi xoa nhẹ nhàng đôi bờ vai và lưng tôi, giọng Anh lại ấm nồng như xoa dịu mọi nỗi đau "bé ngoan, đừng khóc nữa, Anh vẫn bên em đây mà, nín đi cưng !" . Và tôi đã không đắn đo trao Anh tất cả, để Tình yêu được trọn vẹn, để cả hai thực sự và mãi mãi là của nhau . Tôi buộc miệng "Mai em cưới ..." nụ hôn của Anh kịp chặn lại lời nói của tôi . Thời gian như ngừng trôi, trái đất cũng ngừng quay ... tôi như tan ra cùng Anh và Tình yêu ...

Rồi tôi vẫn phải trở về với thực tại . Với những bộ áo xúng xính đủ màu sắc, với khuôn mặt phấn son đầm đìa nước mắt . Đi bên cạnh tôi không phải là Anh, cũng không có những cánh hoa tigôn trên tóc, trên áo và trải đầy dưới chân tôi . Đám cưới ... ước mơ của tôi và Anh ... nhưng hôm nay giữa bao tiếng nói cười, bao lời chúc tụng ... không có Anh hoa tigôn như ứa máu hay tim tôi đang ứa máu ...

Đêm tân hôn, bên chồng tôi lặng lẽ như một bóng ma ... hồn tôi đã gởi lại bên Anh . Vẫn hững hờ, lạnh lùng, buốt giá tôi miễn cưỡng đáp lại những nụ hôn của chồng ... như ngày nào dưới gác chuông ... nhạt nhẽo, vô vị . Tôi cắn chặt môi như muốn bật máu để khỏi phải thốt gọi tên Anh "Anh ơi, ở nơi nào có thấu cho lòng em không Anh ?" Tim tôi như tan nát ra từng mảnh ... mảnh nào cho Anh ? Mảnh nào cho chồng ? Và mảnh nào còn lại riêng tôi ?

Lặng lẽ sống bên một người, hồn đã trao cho người khác, để mỗi khi chuông điện thoại reo vang tim tôi lại đập rộn ràng và máu như dồn chảy về tim như muốn vỡ tan lồng ngực mỗi khi nghe hơi thở ấm và giọng Anh từ đầu dây bên kia "Bé cưng, Anh đây!" . Và tim lại vỡ vụn, ứa máu ... và mắt lại nhoè lệ, sầu bi . Tôi nhìn qua khung cửa sổ nơi có giàn hoa tigôn, chợt thấy bóng Anh thoát ẩn, thoát hiện trôi lững lờ, huyền ảo, vừa như thực mà cũng như mơ . Tôi đang sống giữa hai thế giới thực hư, đang sống với hai con người ... Và tôi phải xẻ tâm hồn, xẻ cả trái tim cho mỗi người một nửa ... nửa cho Anh và một nửa cho chồng ... Một cánh hoa tigôn lặng lẽ rời cành vụt bay, xoay xoay cuốn theo cơn gió vô tình ... vào hư không; rồi gió tắt, hoa rơi phủ phàng ... hết một đời hoa ngắn ngủi ..., một đời người ... chìm vào lãng quên ....
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA


Khiết Nghi


Mưa ... những hạt mưa rơi như trút nước táp vào mặt Vi buốt lạnh. Vi chợt rùng mình và cảm thấy cái lạnh như thấm sâu vào tim,... trái tim cô đơn, lạnh lẽo đang co quắp ... cần được sưởi ấm ...

Mới ngày nào Vi còn ngây thơ hồn nhiên, thích đi dưới mưa, đón những hạt mưa rơi tí tách một cách thỏa thích. Vi không thèm mặc áo mưa như lời Mẹ dặn ... cứ thế Vi đi dưới trời mưa, uống những hạt mưa ngọt ngào, vừa đạp xe Vi vừa nghêu ngao hát những tình khúc về Mưa ...

Mưa Sài Gòn thường đến thật nhanh và bất ngờ, có khi trời đang nắng, bỗng dưng mưa ào ào ... để rồi lại tạnh thật mau . Vi ước gì chuyện tình buồn của Vi cũng mau chóng qua nhanh như những cơn mưa bất chợt . Người ta bảo rằng "sau cơn mưa, trời lại sáng", Vi mong sao sau cơn mưa, hoa cỏ sẽ xanh tươi hơn ... và Anh sẽ lại quay trở về với Vi ...

Hôm nay ... mưa như rơi nặng hạt hơn, buốt giá hơn . Vi không cảm thấy thích những hạt mưa rơi đọng trên mắt, trên má, trên môi ... dịu ngọt, âu yếm như bàn tay Anh vuốt ve . Cũng những hạt mưa ấy nhưng sao hôm nay như mặn chát trên môi Vi ... Vi đang uống những giọt mưa ... hay nếm vị mặn đắng của nước mắt mình ?

Anh bảo rằng " Vi là tất cả của Anh, là tình yêu đầu tiên và duy nhất của Anh ..." . Anh bảo rằng " Không có Vi, đời Anh trở thành vô nghĩa ... Vi là ánh sao, là mặt trời sưởi ấm trái tim Anh ... " . "Anh thầm cảm ơn Vi đã cho Anh biết vị ngọt của Tình Yêu ..." . Anh ơi, những lời này của Anh mãi mãi vẫn in đậm trong trái tim Vi ... Còn Anh, Anh đã vội lãng quên hết rồi phải chăng Anh ?

Nhớ hôm nào Anh dìu Vi đi dưới trời mưa ... Anh nói Anh không thích mưa ... vì tuổi thơ của Anh đã khổ lại càng khổ hơn mỗi khi trời mưa . Anh kể mỗi lần trời mưa nhà Anh trở thành một cái hồ chứa nước của cả xóm : nước từ trên trời rơi xuống, nước từ bốn bên tạt vào, nước từ đầu xóm tràn vào nhà ... Có những đêm Trời không thương, mưa suốt ... mấy Mẹ con Anh phải thức trắng đêm để đối chọi với cơn mưa . Những ngày có bão, mưa suốt từ sáng tới chiều, là những ngày cả nhà Anh phải ăn xôi trừ cơm ... vì mưa gió, gánh xôi của Mẹ không bán được cho ai . Nghe Anh kể Vi đã sụt sùi khóc ... Vi thương Anh và thầm nghĩ sẽ không bắt Anh cùng Vi đi chơi dưới trời mưa nữa .

Hôm nay trên đường đi học về nhà, trời lại mưa ... nhớ những câu chuyện của Anh, Vi đã không đi dưới mưa như mọi lần nữa mà tấp vào một mái hiên trú mưa ... Nhớ ngày đầu Vi gặp và quen Anh ... cũng dưới một mái hiên trú mưa như thế này . Vi đang hồi tưởng về những kỷ niệm êm đềm ngày xưa thì thấy Anh chở một người con gái khác tình tứ trong mưa ... Vi dụi mắt, Vi nghĩ là Vi đã nhìn lầm ... nhưng không, chính là Anh, vẫn nụ cười rất duyên ấy, vẫn mái tóc bồng bềnh lãng mạn ấy, vẫn dáng Anh cao cao ngày nào che bớt những hạt mưa và cơn gió vô thường cho Vi ... Vi vội chạy theo, nhưng không kịp nữa, hai ngươi đã mất hút dưới làn mưa bay . Vi đứng giữa ngã tư ... thẫn thờ, như còn nghe vẳng xa xa tiếng cười hạnh phúc của Anh bên người yêu mới ... Bóng Anh đã khuất, Vi không biết Anh cùng người yêu đi về lối nào ... chợt thấy con tim nhói đau như có ai đâm hàng trăm nhát dao ... Anh biết chăng, tim Vi đang ứa máu ? Anh có biết chăng, Anh đã làm tan nát trái tim Vi ?

Tiếng ai đó quát thật to "đèn xanh mấy lần rồi, sao không đi, đứng dưới mưa hoài, bộ điên hay sao ?" . Tiếng quát làm Vi giật mình . Điên ư ? Phải rồi Vi đã điên thật rồi ... không biết đi đâu, về đâu nữa ... Nhớ ngày nào Anh bảo "không có Vi đời Anh thành vô nghĩa" ... lúc đó Vi thật ngây thơ, chỉ cười và không hiểu hết những gì Anh nói . Chính lúc này đây Vi mới hiểu người ta đau như thế nào, hụt hẫng như thế nào khi mất người yêu . Anh có biết không Anh ? Vi thấy đời thật vô nghĩa ... vì Vi ý thức được rằng đã mất Anh, mất đi Tình Yêu đầu tiên và duy nhất của mình, mất thật rồi Anh ơi! ... Vi không thể tiếp tục đi ... Vi loạng choạng dắt xe vào lề đường . Quần áo ướt sũng ... mưa vẫn rơi dường như nặng hạt hơn ... cái lạnh bên ngoài không bằng cái lạnh từ trái tim đang nhói đau ... buốt giá, tái tê ... Vi tưởng chừng như trái tim đã đóng băng vì lạnh, vì đớn đau ... tim Vi như ngừng đập ... Vi cảm giác khó thở ... muốn gào thật to "Anh ơi, Anh đừng bỏ em ..." nhưng như nghẹn lại không thể nói nên lời . "Không có Anh ... đời trở thành vô nghĩa" câu nói ấy văng vẳng mãi bên tai Vi ... ý nghĩ tìm đến cái chết cứ chập chờn ẩn hiện trong đầu Vi ... Đầu óc Vi nặng trĩu, vô thức ...

Tiếng thắng xe nghe rợn tai cùng với tiếng thét của người tài xế " Muốn chết hả ?" làm Vi bừng tỉnh ... Vi chợt nghĩ đến Mẹ, Mẹ chỉ có một mình Vi . Mẹ sẽ như thế nào nếu mất Vi ? Hình ảnh Vi nằm sóng soài trên vũng máu, lạnh giá giữa trời mưa ... Hình ảnh Mẹ vừa khóc vừa gọi tên Vi, Mẹ hối hả, chen lấn giữa bao người đứng xem một tai nạn giao thông vừa xảy ra ... Hình ảnh Mẹ Vi qụy ngã vì nỗi đau mất con ... Vi chợt rùng mình ... cảm thấy có lỗi với Mẹ Vi tự trấn tĩnh mình "Vi ơi, hãy tỉnh lại đi, mày đang nghĩ gì, đang định làm gì vậy Vi ? Tự hủy hoại mình là hèn nhát, người tình phụ như Anh có xứng đáng với Tình yêu của Vi không ? Có đáng để Vi phải chết một cách oan uổng nhủ vậy không ?"

Vi đứng dậy và quyết định về nhà ... có lẽ Mẹ đang lo lắng và chờ Vi về ăn cơm . Vi cố nhoẽn miệng cười một cách gượng gạo, mặc áo mưa và vội vã về nhà ...
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA BONG BÓNG



Khiết Nghi




Suốt mấy ngày nay, ngày nào trời cũng đổ mưa ... Mưa không đến bất ngờ và tạnh bất ngờ như thường lệ ... Mưa như dai dẳng hơn, rả rít hơn . Có lẽ lại có bão ở miền Trung ? Nhi nhớ lời Ngoại nói khi còn sống mưa bong bóng rất lâu tạnh . Nhi ngồi đây đếm những hạt mưa rơi buồn da diết . Nhìn những giọt nước đọng trên thềm nhà thành những bong bóng trôi lập lờ và bỗng chốc lại tan ra trong làn nước . Nhi chợt nhớ tới một câu hát ru " Trời mưa bong bóng bập bồng, Mẹ đi lấy chồng con ở với ai ?" ... Lòng Nhi bỗng đau nhói như đứt từng đoạn ruột , nhìn con trong giấc ngủ say, thơ ngây và đẹp tựa thiên thần . Nhi như tỉnh cơn mơ, tự bao giờ lệ đã hoen mi, rơi ướt cả áo con .

Ngoài kia mưa vẫn rơi ... rơi mãi ... Nhi nhớ Anh, nhớ đến se lòng . Dù Nhi có muốn trốn chạy, dù Nhi có dối lòng mình và dối Anh . Nhưng những lúc đối diện với chính mình như thế này, Nhi vẫn không thể không nhớ Anh, không nghĩ đến Anh . Trong Nhi đang tồn tại sự mâu thuẫn và Nhi đang tự đấu tranh với chính mình . Ở nơi nào Anh có hiểu thấu cho lòng Nhi không Anh ?

Con nhoẻn miệng cười, có lẽ nó đang mơ ? Giấc mơ trẻ thơ an lành không vướng bụi trần, không chút âu lo ... Nó ngây thơ nào biết những toan tính của lớn, nào biết ngày mai những điều bất hạnh, thiệt thòi hơn những đứa trẻ có đủ cả cha lẫn mẹ, đang chờ ? Nhi nghe đau nhói nơi trái tim, thầm nhắc lại câu hát ru "Mẹ đi lấy chồng, con ở với ai ?" ... Nhi bật khóc lên thành tiếng và kịp bụm miệng lại vì sợ con thức giấc . Nhưng con đã mở mắt và lại nhoẽn miệng cười thật tươi với Nhi . Có lẽ thấy trên gương mặt Nhi vẫn còn đầm đìa nước mắt . Con hỏi "Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc ?" Nhi luống cuống không biết nói như thế nào với con . "Không, Mẹ đâu có khóc, bụi rơi vào mắt Mẹ đó thôi . Ngủ ngoan đi con, còn sớm lắm, ngoài kia trời đang mưa, không ra ngoài chơi được đâu ".

Nhi hát ru con ngủ "Ầu ơ ... Ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắc lẻo gập gềnh khó đi ... Khó đi mẹ dắt con đi, con đi trường học ... mẹ đi trường đời ..." . Con lại chìm vào giấc ngủ, Nhi vãn ru con hết bài này đến bài khác . Nhi cố không nhớ tới câu hát về mưa bong bóng . Đầu óc Nhi chẳng bình yên, Nhi đang suy nghĩ đủ thứ chuyện . Nhi nghĩ về "trường đời" lắm gian truân của Nhi ..."con ơi, đã có Mẹ dắt con đi "trường học" ... "trường đời" cay nghiệt ai dắt mẹ đây con ?

Mưa như rơi nặng hạt hơn , bong bóng như cũng nhiều hơn , trôi bập bồng ... bập bồng ... như chọc tức Nhi . Nhi có thể nào bỏ con đi tìm hạnh phúc mới chăng ? Nhi sẽ có hạnh phúc không khi ngày nào cũng bị dằn vặt, cắn rứt vì đã bỏ mặc con thơ ? Hạnh phúc là một cái gì vừa hư vừa thực mà ai cũng muốn tìm kiếm ? Hạnh phúc tưởng chừng chỉ ở ngay trước mặt, ai cũng cố với tay chạm vào nhưng với mãi ... với mãi vẫn không tới . Hạnh phúc không thể được xây dựng trên nỗi bất hạnh và niềm đau của kẻ khác . Hạnh phúc của mỗi người không giống nhau và quan điểm về hạnh phúc của mỗi người cũng khác nhau .

Hạnh phúc của Nhi là gì ? Nhi suy nghĩ rất lung và bất giác lại nhìn ra ngoài trời đang mưa, lại nhìn xuống sân đang lập lờ trôi những bong bóng nước ... Hạnh phúc phải chăng chỉ như những bong bóng kia, trong suốt như pha lê, hiện lên rồi lại biết mất ? Ờ phải rồi, hạnh phúc chẳng ở đâu xa ... nó thật gần và luôn ở quanh ta . Hạnh phúc của Nhi là khi thấy nụ cười hồn nhiên của con, khi thấy con được hạnh phúc ... Vâng, hạnh phúc của Nhi không là gì xa vời cả ... đó chính là đứa con yêu qúy nhất của Nhi ...

Con lại nhoẽn miệng cười trong giấc mơ, nhìn khuôn mặt đẹp như thiên thần của con Nhi cũng cười ... Nhi đã tìm thấy hạnh phúc của mình ... ngay bên cạnh ... hạnh phúc thật giản đơn nhưng ... bất tận .
Đăng nhập để trả lời
0
LẦN ĐẦU GẶP ANH



Khiết Nghi




Anh còn nhớ không em bảo rằng thích ngắm mưa rơi, mỗi lần nhìn mưa giăng giăng đầy trời là lúc em buồn và nhớ tới Anh nhiều nhất . Nghe em nói vậy Anh bảo rằng nghĩa là khi trời quang mây tạnh thì em không nhớ Anh ? Cái logic đó tưởng chừng như có lý mà cũng vô lý . Không, em nhớ tới Anh cả lúc trời không mưa và mỗi khi trời mưa thì càng nhớ Anh nhiều hơn . Anh vẫn không tin hay cố tình "ăn hiếp" em và cứ vịn vào lối suy luận đó mà cho rằng em không nhớ .

Trời tháng giêng làm gì có mưa, nhưng hôm nay em vẫn nhớ Anh đấy thôi, nhớ kinh khủng ... nhớ đến ra ngẩn vào ngơ . Em cứ tự hỏi không hiểu sao hôm nay bỗng nhiên nhớ Anh nhiều đến vậy ? Nhớ đến quay quắc , nhớ đến quặng lòng ... Em cảm thấy cô đơn, trống vắng và thiếu thốn một cái gì đó thật khó tả .

Nơi em ở chỉ có hai mùa mưa nắng . Có lần em bảo : em thật thiệt thòi vì chỉ hình dung sự khác nhau giữa bốn mùa qua phim ảnh, em chưa được chiêm ngưỡng cái đẹp muôn hoa đua nở của mùa Xuân, cái nắng ấm áp của mùa Hè, làn gió mát và những cánh lá vàng rơi theo gió của mùa Thu, cái lạnh và những bông tuyết trắng xóa của mùa Đông . Rồi Anh kể cho em nghe về mùa Đông lạnh giá , tặng em những bức ảnh có tuyết trắng phủ kín một vùng ...

Ồ phải rồi, hôm nay nhớ Anh nhiều hơn vì thiếu thư của Anh . Hầu như mỗi ngày em đều nhận được thư của Anh, nhưng hôm nay thì không . Mỗi lần vắng thư Anh là mỗi lần em cảm thấy trống vắng, nhớ nhung đến lạ lùng . Anh bận ư ? Anh giận em ? Hay có chuyện gì ? Em cảm thấy lo lắng và bắt đầu suy diễn đủ mọi tình huống .

Giờ này đã khuya lắm rồi Anh có biết không ? Nhớ Anh em không ngủ được ... ở nơi nào Anh có nhớ đến em không ? Lời bài hát văng vẳng " nhớ Anh em vẫn thầm nhớ ... Nhớ Anh em nhớ suốt đời ..." sao mà đúng tâm trạng quá ... tự nhiên em muốn khóc ...

Anh còn nhớ không lá thư đầu tiên Anh viết để làm quen em ... Em thì quên vì có qúa nhiều người gởi thư cho em ... nhưng bây giờ thì em lại nhớ rất rõ . Có phải trong thư đó Anh đã gọi em bằng "Cô" nghe vừa xa lạ, vừa khách sáo ... và lúc đọc thư cuả Anh em đã thầm cười . Vì tất cả những người khác đều gọi em bằng nicknam hoặc chỉ gọi bằng danh từ chung "EM" vậy thôi vừa gần gũi lại rất ngọt ngào . Anh giới thiệu Anh là thầy giáo dạy English . Bây giờ em mới nghĩ lại lúc đó em vừa cười vừa nghĩ : đúng là "Thầy" có khác, làm quen với bạn gái cũng trang trong, lịch sự và khách sáo đến nỗi như viết một bài luận văn .

Anh gởi thư cho em rất đều đặng nhưng em cũng không biết Anh là ai, ở đâu, làm gì và có hoàn cảnh như thế nào ? Vậy mà em cũng vẫn trả lời thư Anh không sót lá nào, vẫn tâm sự với Anh đủ mọi chuyện trên trời dưới đất và kể với Anh cả những công việc hàng ngày của em . Chỉ đến khi quen nhau đã rất lâu rồi em mới thú nhận với Anh rằng em không nhớ rõ Anh là ai ? Em cũng không biết tên của Anh là gì ? Không biết Anh đang ở nơi nào và làm gì ? Thế rồi lá thư tiếp theo em đã nhận được tất cả những thư từ của Anh và em, tất cả những gì mà cả hai trao đổi với nhau trong thời gian qua . Em đã cảm thấy thực sự xúc động, bởi vì Anh đã rất trân trọng và nâng niu những lá thư của em, đã lưu giữ lại tất cả, còn em thì không giữ lại gì cả vì mỗi ngày em nhận được qúa nhiều thư từ và thường delete mỗi tuần . Em đọc lại những lời em viết cho Anh, đọc lại những lá thư mộc mạc, giản dị và rất chân thành của Anh . Em dường như đã nhận ra Anh là ai trong số rất nhiều người đàn ông khác thường liên lạc thư từ với em mỗi ngày . Hai lá thư của Anh trong những lần em đi vắng đã làm em muốn khóc . Anh viết "dù biết rằng em không có nhà, dù thư này sẽ không được em hồi âm, nhưng không hiểu sao Anh vẫn viết cho em, như một thói quen không thể thiếu ..." . Tại sao trước đây em lại không nhận ra những lời lẽ chân thành này ... để đến bây giờ khi Anh trả lại tất cả ... em mới nhận ra .

Ngay lúc đó em vội vã viết thư cho Anh, quên cả ăn trưa, như sợ dòng suy nghĩ và những cảm xúc sẽ biến đi đâu mất . Những lá thư viết cho Anh ngày càng dài thêm, càng chứa đầy tình cảm hơn và đều dặng mỗi ngày ... để đến một ngày tháng 9 ... em vẫn còn nhớ hôm ấy trời thật trong ... em đã nhận được thư tỏ tình của Anh . Em cảm giác tim đập thật nhanh và đọc như nuốt từng lời lẽ trong thư Anh . Em đã cảm nhận được tình yêu này của Anh ngay sau khi nhận được tất cả những kỷ niệm . Và khi đọc thư tỏ tình em muốn thét lên thật to rằng em cũng yêu Anh .

Khác mọi lần em không trả lời thư ngay sau khi nhận được thư Anh, em cần phải suy nghĩ thật chín chắn trước khi trả lời, em cần xác định lại chính xác tình cảm của mình . Không nhận được thư em, Anh lo lắng, Anh hồi hộp., bồn chồn ... có lẽ Anh sợ lời tỏ tình bị chối từ . Em lại nhận được lá thư nữa của Anh, lá thư xin lỗi em và bảo rằng cho Anh rút lại lá thư trước nếu em không đồng ý . Anh đâu biết em đang phải suy nghĩ rất lung ? Đâu biết em đang tự xét lại trái tim của chính mình ? Em đang tự hỏi mình có yêu Anh không ? Muốn trả lời có nhưng lại hồ nghi . Em tự hỏi mình làm sao có thể yêu được một người chưa từng gặp gỡ ? Làm sao có thể yêu được một người qua net ? Làm sao có thể yêu được một người trong thế giới ảo khi mà trước đây em đã vấp phải một lần như thế và đã phải thaâ't bại ?

Sau hai ngày suy nghĩ, em viết một lá thư thật dài cho Anh, em không chấp nhận mà cũng không từ chối . Em đã dẫn chứng ra hàng loạt lý do, hàng loạt nguyên nhân, chỉ với mong muốn rằng Anh sẽ hiểu những điều em suy nghĩ, mong muốn Anh không qúa thất vọng, và mong muốn Anh chờ một thời gian nữa để em có thể hiểu được Anh và hiểu cả chính em .

Và rồi sau đó, những lần nói chuyện với nhau qua điện thoại, những lần Anh chat với em thâu đêm suốt sáng, những lá thư dài ... đã làm cho tình cảm của mình ngày càng nhiều hơn ... để đến một hôm em tự thú nhận là cũng yêu Anh một cách vô thức . Ôi Tình yêu ! Anh bảo rằng Anh mới yêu lần đầu tiên ... và em dù đã trải qua vài lần, nhưng lần này dường như mới là thực sự . Mỗi ngày gặp nhau 8-12 tiếng đồng hồ vẫn không bao giờ cảm thấy đủ . Cả hai như ngụp lặn trong tình yêu và cả ngày lẫn đêm cứ ngồi ôm computer như những người điên không cần biết thế giới bên ngoài và cũng không cần để ý đến những người xung quanh . Cánh xa nhau cả nửa vòng trái đất ... xa xôi nghìn trùng biết đến bao giờ mới có thể gặp được nhau, nhưng cả hai vẫn cùng hướng tới một ước mơ : là của nhau trọn vẹn và mãi mãi .

Ước nguyện đến với Anh bằng con đường du học cũng không thành . Ngày em nhận được thư từ chối là ngày em thâ't vọng đến tột cùng . Em không thể ăn hột cơm nào vào buổi trưa hôm đó . Không khóc được chỉ thấy uất nghẹn nơi trái tim, chỉ muốn kêu lên Trời ơi sao xui khiến cho em yêu Anh mà không có duyên gặp được Anh . Cuối cùng em cũng bình tĩnh lại, tay em run run bấm máy cho Anh để báo tin lời hẹn cùng Anh thổi nến trong ngày sinh nhật Anh đã không thể biến thành hiện thực . Em đã đành lỗi hẹn là sẽ mang lại cho Anh một sinh nhaâ.t hạnh phúc nhất, đáng nhớ nhất trong cuộc đời . Nghe tiếng Anh như từ một chốn rất xa xôi vọng về em bất giác òa khóc

- Anh ơi, em rớt rồi, phải làm sao bây giờ hả Anh? Anh nói cho em biết đi, phải làm sao đây Anh ?

Tiếng Anh lại cất lên ấm nồng, nhưng hôm nay sao em thấy nó lạc lõng và xa xôi quá . Anh bảo :

- Nín đi em, đừng khóc nữa . Anh đã linh cảm được điều này nhưng không dám nói cho em biết . Không sao đâu em, mình còn nhiều cách khác mà, đừng khóc nữa, Anh luôn ở bên cạnh em ...

Lời an ủi dịu dàng của Anh đã làm em nguôi ngoai . Và mỗi ngày vẫn vậy, em vẫn gặp Anh ngày càng nhiều hơn . Cả hai ngày càng yêu nhau nhiều hơn và càng có cảm giác nhớ nhung da diết, nhất là những khi nghe những bài nhạc trữ tình . Có những đêm em nằm mơ thấy em gặp Anh nơi phi trường để rồi khi tỉnh giấc giữa đêm khuya yên ắng em chỉ biết khóc một mình vì nhớ Anh, vì buồn cho hoàn cảnh trái ngang xa cách .

Một ngày cuối năm khi chat với Anh mình đã quyết định sẽ gặp nhau ở một nơi nào đó . Bất cứ nơi nào miễn là em có thể được cấp visa . Em đã nghĩ tới Singapore, Malaysia, Thailand,... vì những nơi này được miễn visa, nhưng lại không có nhiều thời gian bên nhau, như vậy thì uổng công qúa . Em đã sưu tầm tất các các công ty du lịch và tất cả các tour vào dịp cuối năm. cuối cùng em chọn Châu Âu . quyết định sẽ gặp nhau ở Châu Âu vào dịp Noel là một qyết định táo bạọ Nhưng em, một cô bé cứng đầu và qủa quyết, dám nghĩ và sẽ dám làm ...

Cuối cùng thì bao ngày mong đợi, bao nhiêu nhớ mong, bao nhiêu giấc mơ cũng thành hiện thực . Ngày lên đường gặp Anh đã đến . Em sắp xếp hành lý và đếm từng phút chờ đến giờ khởi hành . Đêm hôm đó em không thể nào chợp mắt, cứ nhắm mắt lại thì viễn cảnh nơi phi trường có Anh đang đứng đón lại hiện ra . Rồi bao nhiêu lo lắng lại liên tục diễn ra trong đầu óc em . Em nhớ một hôm mình thảo luận về những tình huống sẽ gặp phải ... sao mà rối rắm và phức tạp, em lo nghĩ không biết cuối cùng sẽ rơi vào trường hợp nàọ . Dù đã yêu nhau rồi nhưng chưa gặp nhau lần nào thì tình yêu vẫn chưa thể là thật một cách trọn vẹn được, nó vẫn ít nhiều còn có khía cạnh ảo . Anh có còn nhớ các trường hợp mình đã liệt kê ra không?
(1) Cả hai cùng bị tiếng sét ái tình
(2) Anh thích em, nhưng em thì không thích Anh
(3) Em thích ANh nhưng ANh lại không thích em
(4) Cả hai đều không thích nhau

Dù đã tính rất kỹ, đã thỏa thận với nhau rất kỷ và dù cả hai đều tin vào cảm nhận của chính con tim rằng trường hợp thứ nhất rất có thể xảy ra nhưng có lẽ cả Anh và em đều rất lo lắng hồi hộp . Thế rồi chuyện gì đến đã đến. Tới phi trường Paris em đã cố gắng liên lạc với Anh bằng cellphone nhưng không được. Em cảm thấy lo vì không biết Anh có cho em "leo cây" vào giờ chót không? Em bối rối không biết trả lời trưởng đoàn như thế nào khi Anh ta hỏi em Anh đang ở đâu ? Và cuối cùng em đã nhìn thấy Anh, Anh đứng đó, tay cầm cái áo lạnh Anh mang theo cho em. Anh nhoẻn miệng cười khi nhìn thấy em đúng như những gì mà em đã thấy trong những giấc mơ . Anh không khác gì mấy trong hình vì vậy em nhận ra Anh ngay cái nhìn đầu tiên . Tim em đập thật nhanh và cảm thấy thật bối rối không biết phải làm gì. Rồi Anh ôm chặt em trong vòng tay, không cần nghe em nói lời nào, còn em thẹn thùng, muốn nói mà sao không thể thốt nên lời, em để mặc cho Anh xiết chặt em trong vòng Anh, để hơi ấm của Anh truyền sang em... Có lẽ tất cả mọi người có mặt đều không thể biết đó là giây phút đầu tiên trong đời mình gặp nhaụ . Giây phút thiêng liêng qúy gía nhất, quan trọng nhất . Giây phút mà cả hai đã chờ đợi mong mỏi từ rất lâu rồi . Em cảm thấy hạnh phúc vô bờ và ngay phút giây đó em biết rằng em đã thuộc về Anh ... Mọi người qúa đông nên em phải cố nén để những giọt nước mắt hạnh phúc khỏi trào ra . Anh dắt em ra bên ngoài, Anh ôm chặt em, hôn lên tóc em và khóc . Nước mắt em cũng chảy dài trên má và em muốn hét lên giữa thế gian cho tất cả mọi người biết rằng Em yêu Anh !

Đêm Noel mình cùng nhau ăn tối trên dòng sông Seine thơ mộng ... Anh nắm chặt tay em như sợ vuột mất em mãi mãi ... Em cảm thấy trái tim đập rộn ràng cùng hòa nhịp đập với trái tim Anh . Cảm thấy Anh thực sự là một nửa của em va ngược lại . Rồi mình cùng đón giao thừa ở Amsterdam, giờ phút bước sang năm mới mình trao nhau nụ hôn nồng say ... Tất cả với em như mới diễn ra hôm qua ... tất cả như là một giấc mơ ...Và em đã tin rằng sẽ có những giấc mơ thiên đường ... nhưng vẫn thành hiện thực ...

Anh bảo rằng giấc mơ của Anh là có em trong cuộc đời ... em cũng vậy ... Rồi một ngày thật gần giấc mơ thiên đường của hai đứa cũng sẽ thành hiện thực phải không Anh ?...
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐIÊN



Khiết Nghi




Trời chập choạng tối, những ánh đèn đường loang loáng quét trên mặt lộ . Chiều nay trời đổ mưa, đường vẫn còn đọng nước . Không khí có vẻ mát mẻ, dễ chịu hơn . Ở phía chân trời mặt trời cũng vừa lặn, đỏ cả một khoảng không gian. Cái ánh sáng hắt ra từ phía cuối chân trời hòa cùng ánh đèn đường tạo thành một màu kỳ bí mơ mờ ảo ảo . Ở phía cuối phố nơi có con hẻm nhỏ chợt chạy vụt ra một vật gì trắng toát, lồ lộ hiện lên dưới ánh sáng kỳ bí hư ảo đó . Cái vật đó màu trắng, màu của da thịt ... nó di chuyển liên tục từ nơi này đến nơi khác . Rồi bỗng tiếng cười ghê rợn đến nổi da gà vang lên giữa không gian vắng trầm lặng của một khu phố nhỏ ít người qua lại . Tiếng cười như xé nát cả một khoảng không gian tĩnh mịch ... Tiếng cười càng vút cao, càng rùng rơn . Người đàn bà vừa chạy như ma đuổi, vừa ngửa mặt nhìn trời và cười không ngớt , giọng cười như của ma qủy . Người đàn bà lõa thể đó vẫn trong cơn điên loạn , chị ta bị tâm thần ...

Trong cái khu phố này không ai lạ gì tiếng cười như ma qủy của người đàn bà điên, mọi người đã qúa quen và cảm thấy bình thường . Chị ta không phá phách, cũng không làm phiền đến ai . Những lúc có vẻ tỉnh táo chị ngồi bất động ở một vỉa hè bên gốc cây trứng cá cuo6'i đường, miệng la6~m bẩm nói không thành câu hoặc ngân nga hát những bài không đầu không đuôi . Chỉ những lúc lên cơn điên, chị lại vứt hết áo quần, ngửa mặt nhìn trời và cười điên loạn , đôi lúc lại khóc rống lên như bị ma nhập . Đã nhiều lần người ta bắt chị vào nhà thương điên, nhưng chị ta lại trốn về sống trong con hẻm nhỏ cuối phố . Nơi đó có một cái lều nhỏ không biết có tự bao giờ, cũng không ai biết ai đã có lòng hảo tâm đụng lên cho chị Chị ta sống ở đó, ngày đi lang thang khắp nơi, tối vềngủ trong căn lều dột nát . chị ăn những phần cơm thừa của các quán ăn đầu phố . Đôi lúc một ai đó trong khu phố thương tình cho chị một ít cơm canh dư thừa .

Không ai biết chị ta tên gì, quê qúan ở đâu Chị ta cũng không có ai thân thích họ hàng. Chỉ nghe nói chị ta bị thất tình và hóa điên . Người đàn ông nào đó đã phụ bạc kh chị có thai, nhưng tất cả những chuyện đó cũng chỉ là lời đồn đại .

Phản phất trên gương mặt trái xoan, đôi mắt to vô hồn luôn nhìn một cách vô định vào khoảng không kia ẩn chứa một nỗi buồn mang mác . Sóng mũi cao, mái tóc cháy xém vì nắng gío rối bời hoang dã . Thân hình ca6n đối, chắc khoẻ với nước da rám nắng . Có thể đoán trưóc kia chị là một người phụ nữ có nhan sắc . Nhìn chị trong cơn điên loạn lòng ai cũng chợt chùn xuống thương cho số phận bất hành của một người đàn bà.

Trời lại sắp mưa, những cơn gió lại gào thét cùng với tiếng thét của người đàn bà điên . Bỗng tiếng cười im bặt, trả lại không gian im ắng rồi người đàn bà lại òa khóc, trời cũng vừa đổ mưa . Người đàn bà vẫn lõa thể như vậy ngồi bên gốc cây trứng cá cuối phố và gào khóc trong mưa . Ai đó mở cửa, ánh sáng trong nhà hắt ra đủ để thấy rõ cơ thể của người phụ nữ điên trần truồng lạnh lẽo đang ngồi co ro vì lạnh. Chủ nhà vứt cho chị một tấm chăn cũ . Chị ngưng khóc, lại cười ré lên và trùm tấm chăn trên đầu, chạy vụt đi trong bóng đêm giữa mưa giăng .

Khóc rồi lại cười, cười rồi lại khóc ... Cuộc đời phải chăng và một vòng xoáy vô hình và con người mãi cuốn theo vòng tròn khép kín đó . Khi mới chào đời, con người ta khóc, trong cả cuộc đời lúc khóc, lúc cười để đến cuối đời khi biết mình sắp chết người ta không còn đủ sức để khóc, nhưng những giọt nước mắt cuối cùng tuôn rơi để chấm dứt một kiếp người . Người đàn bà điên dại kia dù vẫn sống nhưng không còn lý trí nữa, không còn biết gì nữa, nhưng chị ta vẫn biết khóc và biết cười : khóc cho số phận nghiệt ngã của chính mình, và cười cho nỗi đau tâm hồn và thể xác của mình .

Đêm đó trời mưa bão lớn . Mưa như trút nước suốt cả đêm . Con phố nhỏ vẫn chìm trong giấc ngủ . Mọi người không ai nhớ và cũng không ai biết ngoài trời giông bão kia vẫn còn xót lại một con người, một con người không còn ra con người đang khóc cười dưới trời mưa; lạnh lẽo, cô đơn, hiu quạnh giữa sấm sét, mưa tuôn như chịu sự trừng phạt của trời đất . Tấm thân bé nhỏ cao gầy không một mảnh vải che thân đó vẫn còn tồn tại, nhưng như không tồn tại và để một ngày nào đó tan thành tro bụi như chưa bao giờ tồn tại trên cõi đời .

Sáng hôm sau người ta phát hiện ra một xác phụ nữ khỏa thân nằm chơ vơ bên cạnh tấm chăn cũ ướt mèm, vẫn còn phản phất đâu đó trên khuôn mặt một đôi mắt to vô hồn, một khoé miệng cười và cả những giọt lệ đắng ngắt . Thế là kết thúc một kiếp người ... thế là Chị đã đi trọn một vòng để cuối cùng trở về với cát bụi . Cuộc đời quá ngắn ngủi nhưng cũng qúa cay nghiệt ... Nhưng mãi mãi trong cái đầu không còn lý trí kia chưa bao giờ cảm thấy cuộc đời là "bể khổ" ... hay nói đúng hơn chị không có đủ nhận thức để cảm nhận được cái khổ ... bởi đên khi chết ... trên miệng chị vẫn nở nụ cười ...
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI HÀNH KHẤT MÙ




Khiết Nghi




Mấy hôm nay ngày nào cũng mưa bão, cứ khoảng 3 giờ chiều mây lại kéo đen nghịt cả bầu trời . Những tiểu thương buôn bán ở cái thị trấn nhỏ này lại thở dài ngán ngẩm, dọn bớt hàng hóa vào trong tránh mưa tạt . Không như những ngày trời quang mây tạnh, đông khách mua hàng, nói cười rôm rả . Họ ngồi bó gối nhìn cảnh chợ vắng vẻ, lòng bồn chồn lo những hàng hóa ế ẩm hư thối phải đổ đi .
Chưa tới 5 giờ chiều mà trời đã tối đen . Sấm chớp bắt đầu nổi lên . Mọi người không ai bảo ai, thu dọn hàng hóa lên xe hối hả đẩy về .

6 giờ chiều, chợ đã vắng tanh . Người hành khất già mù lòa cũng ngáp ngắn, ngáp dài từng cơn . Chợ vắng người mua, ông ta cũng không kiếm được đồng nào và tới giờ này cái bụng vẫn lép kẹp, đói meo . Ông nặng nề đứng dậy , tay khua chiếc gậy tìm đường đi . Ông tìm đường về cái tổ của mình . Đó là một sạp bán rau trong chợ

Ông cũng không còn nhớ ông bao nhiêu tuổi, không còn nhớ ông đã tá túc qua đêm ở cái sạp bán rau của người đàn bà tốt bụng này bao lâu rồi . Chỉ biết sáng nào ông cũng dậy sớm dọn dẹp chiếc chiếu rách và chồng sách báo ẩm ướt kê làm gối xuống đất, để người đàn bà bày những củ qủa và đủ loại rau của bà vào khoảng 4-5 giờ sáng ra sạp bán . Ngày nào cũng vậy, ông ngồi cố định một chỗ ở đầu chợ, trước mặt là cái nón lá rách nhận những đồng tiền lẻ của những người hảo tâm qua lại . Ông đã gìa lắm rồi, râu tóc dài và bạc phơ . Mắt ông đã không nhìn thấy gì cả vì một căn bệnh hiểm nghèo khi còn rất nhỏ . Ông chẳng có ai là người thân, một thân một mình sống lây lất qua ngày .

Cũng như mọi ngày ông chui cái tổ của mình trải chiếc chiếu rách ẩm ướt ra và chậm rãi đặt lưng . Cả ngày ngồi ngoài chợ, lưng ông mỏi nhừ . Bụng ông sôi sùng sục vì đói . Hôm nay ông chỉ ăn có một tô bún thừa vào buổi trưa . Chiều nay mưa gió không ai còn nhớ đến ông, không có cả cơm cặn, phở thừa để ăn . Chợ vắng khách cả ngày ông cũng không kiếm được bao nhiêu, trời lại mưa bão thế này, ông cũng không muốn đi tìm gì bỏ bụng, mặc kệ ... ngủ đi rồi khắc hết đói .

Ngoài trời mưa bắt đầu rơi, sấm chớp ầm ầm khiến ông mấy lần giật thót mình . Ông đang nghĩ có lẽ những vệt sét nhập nhằng đang loé sáng ngoài kia . Ông ngoảnh mặt ra phía có tiếng sấm, nhưng vẫn chỉ là một bóng tối bao phủ , ông không thể nhìn thấy gì cả vì mắt ông đã mùlòa từ lâu . Ông mường tượng nhớ lại cảm giác nhìn thấy ánh sáng . Hình như ông đã quên rồi ánh sáng mặt trời như thế nào ? Ánh sáng của mặt trăng đên rằm đẹp ra làm sao ? Ông chỉ nhớ lờ mờ ... Nhớ những cụm tre xanh đầu làng, nhớ mái nhà tranh nhỏ bé, nhớ màu khói lam chiều tỏa ra từ những mái nhà thưa thớt, nhớ những đống rơm trước nhà mà ông và bọn trẻ trong làng thường nô đùa với nhau . Nhớ cả màu cánh đồng lúa ngát xanh mơn mởn, màu bông lúa trĩu bông vàng ươm vào mùa vụ và nhớ xa xa phía chân trời từng đàn cò trắng sải cánh bay về tổ mỗi buổi hoàng hôn ... Ôi, nhớ qúa ... tất cả hiện ra trước mắt ông, ký ức tuổi thơ của ông mồn một hiện về ...

Mưa rơi trên mái tôn lộp bộp, chắc là mưa lớn lắm , mưa hắt cả vào chỗ nằm của ông . Ông trườn người nằm nép sát vào trong để tránh mưa, nhưng vẫn không tránh khỏi ... những hạt mưa buốt lạnh vẫn hắt vào chỗ ông nằm . Những hạt mưa hắt vào mặt ông lạnh ngắt . Mưa hắt vào hố mắt sâu hoắm già nua không nhìn thấy ánh sáng của ông . Mưa ướt cả râu tóc đã bạc trắng màu thời gian của ông . Quần áo của ông cũng bị những hạt mưa làm ướt, cả chiếc chiếu cũ rách rưới, cả đống báo cũ gối đầu cũng ướt .

Ông có cảm giác miệng đắng ngắt và khô khốc . Đầu ông nặng trĩu và đau nhức từng cơn . Ông thấy khó thở và toàn thân run lên bần bật vì lạnh . Hơi thở gấp và nóng hừng hực, tay chân ông lạnh ngắt nhưng trán ông thì nóng như lửa đốt . Ông đang trong cơn sốt cao, đầu óc vẫn miên man nhớ về những qúa khứ, những hồi ức tuổi thơ khi ông vẫn còn là một cậu bé với đôi mắt tinh anh ... Rồi ông thiếp đi trong cơn mê sảng.

Ngoài trời sấp chớp vẫn vang rền, những ánh chớp cắt ngang bầu trời đen ngòm thành những vệt sáng ngoằn ngoèo . Ánh sáng mờ ảo hắt vào chỗ ông nằm . Ông vẫn thiêm thiếp hôn mê . Dưới ánh chớp loé sáng đó có thể thấy rõ một người già nua nhỏ bé, ốm yếu đang nằm co quắt lạnh lẽo, cô độc trong đêm mưa buốt giá . Có thể nhìn rõ khuôn mặt ông tái nhợt thỉnh thoảng lại giật từng cơn . Trên khuôn mặt phúc hậu hiền lành đó phản phất nỗi buồn, nỗi đau khổ cùng cực của một người suốt đời đói rét và cô đơn không nơi nương tựa .

Mưa như nhẹ hạt để rồi lại ào ào trút xuống nặng hạt hơn . Nước đã bắt đầu tràn vào chợ . Ông già mù hành khất vẫn nằm đó, chơ vơ, bất động như hóa thạch .

5 giờ sáng hôm sau, tiếng bà Năm bán rau la thất thanh làm mọi người giật mình sửng sốt . Một vài người hối hả chạy đến sạp bà Năm .

- Ông Bảy chết rồi bay ơi !

Mọi người vội vàng chạy đến , người để tay vào mũi xem ông còn thở không, kẻ vuốt mắt . Mọi người nhốn nháo không biết làm gì. Một số khác hiếu động chen lấn nhau vào xem . Ai đó mang đến một chiếc chiếu còn mới đắp lên người ông cụ . Tiếng bà Năm vừa khóc vừa thều thào :

- Tội nghiệp ông Bảy mù chết cóng vì lạnh .

Bà Ba bán thịt heo cũng vừa khóc vừa bảo mấy đứa con chờ trời sáng đi báo chính quyền . Ông Tư bán trái cây thì dự tính sẽ đi quyên góp tất cả những sạp trong chợ để mua cho ông Bảy cái hòm và tổ chức ma chay .

Đám tang ông Bảy được bà con tiểu thương ở chợ tổ chức đơn giản. Chính quyền địa phương cũng cấp cho một miếng đất ở nghĩa trang thị xã làm nơi an nghỉ cuối cùng của ông . Ông cụ ra đi cũng lặng lẽ như cuộc sống hành khất suốt đời của ông vậy . Sự ra đi thật nhẹ nhàng thanh thản không như cuộc đời sóng gió cùng cực của ông .

Tối nay trời lại mưa thật to, mưa lại rơi lộp bộp trên mái tôn thấp lè tè của khu chợ nghèo . Những tia chóp chốc chốc lại lóe sáng, hắt vào chợ, hắt vào sạp bán rau củ của bà Năm - nơi mà người hành khất gìa mù lòa tá túc nhiều năm . Nhưng hôm nay chỗ ấy trống không bởi con người bất hạnh đó đã mãi mãi đi về cõi vĩnh hằng ...
Đăng nhập để trả lời
0