<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-23 16:25:05Bách hoa tiên tử>
Có khi...ta lạc giữa cuộc đời...
Tự dưng sáng nay thức dậy ta lại thấy mình lạc lõng giữa cuộc đời.
Nghe nhạc Trịnh, tự dưng thấy mình còn có tri âm.
Không biết từ bao giờ nhỉ, ta yêu nhạc Trịnh, vì trái tim ta tìm thấy sự đồng cảm, ta tìm thấy chính mình trong từng bài hát, ít ra ta tụ thấy rằng ta hiểu người và người cũng hiểu ta.
Buồn, ta nghe để suy ngẫm về chính mình.
Vui, ta lại nghe để suy ngẫm về chính mình.
Không buồn, không vui, ta nghe để tìm lại chính mình.
Ta tự thấy mình là kẻ lữ hành cô độc, đang ở trọ nơi trần gian, đến rồi sẽ đi, đi tìm cái tôi của mình đang lang thang ở đâu đó. Ta không thiếu hạnh phúc ở trần gian, nhưng sao ta lại thấy lạc lõng, bởi vì ta là người ở trọ, ta cuối cùng sẽ ra đi nên ta không muốn tạo cho mình nhiều tình cảm vương vấn?
Nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra ta vẫn thấy mình hiện diện đâu đây giữa cuộc đời, hiện diện để làm ai đó hạnh phúc, hiện diện để làm ai đó phải đau khổ, cái vòng luẩn quẩn trói buộc ta. Ta ghét phải nhìn ai đó phải khổ vì ta, ta sợ phải nghĩ rằng ta lại gây thêm tội, ta sợ phải ngồi đếm lại lỗi lầm của mình.
Ta mơ hồ nhận ra rằng ta chưa bao giờ làm được một người tốt, có thể ta đã làm một điều gì đó khiến người ta cho rằng ta tốt, nhưng trong chính trái tim ta, ta thấy mình không phải vậy, ta ích kỷ hơn như vậy. Ta thích đối diện với những suy nghĩ thật lòng của mình, ta không thích thù hận không phải vì ta cao thượng, mà đúng ra là ta không thích mình phải mệt mỏi, phải nhọc lòng vì một điều chẳng ra gì. Ta tha thứ cho một ai đó không phải là ta vị tha mà là vì ta biết rằng hình như đâu đó ta cũng từng có lỗi, ta tự tha thứ cho mình mà thôi. Ta giúp ai một việc gì đó không phải vì ta hào hiệp, ta tốt bụng mà chỉ vì ta muốn làm một việc gì đó, ta thấy mình thích làm, chỉ vậy thôi. Thế đó, ta tự thú nhận rằng ta chỉ vì ta mà thôi, chẳng vì người,chẳng vì cuộc đời, ta thành thật với chính mình,không muốn choàng vào mình một cái áo tốt đẹp vì cái áo đó chẳng vừa với ta.
Ta rong ruổi để tìm kiếm niềm vui của đời mình, không dừng lại ở một nơi nào quá lâu vì ta sợ sẽ có nhiều kỷ niệm, ta sợ phải trói buộc mình với quá khứ quá tốt đẹp, với những ngày quá tươi đẹp, đến một ngày nào đó nhớ lại ta sẽ lại hối tiếc. Nếu không có niềm vui thì có lẽ người ta chẳng thể biết thế nào là nỗi buồn, là ích kỷ nhưng ta vốn là như vậy.
Ta thấy bình yên khi lại là chính mình chứ không phải một hình tượng mà người ta đã nhào nặn ra ta, ta đã từng phản kháng quyết liệt để cố chứng minh cái tôi đích thực của mình, ta được nhiều thứ rồi mất cũng nhiều, rồi ta hững hờ trước tất cả, không đồng tình mà cũng chẳng phản đối, ta bỏ mặc tất cả thị phi, ta sống như ta muốn, ta làm những gì ta cho rằng mình cần phải làm, không quan tâm người đời nói gì, nghĩ gì.
Lạc một vòng giữa cuộc đời đôi lúc cũng hay, ta thấy được nhiều điều và suy ngẫm cũng được nhiều, có đôi lúc ta cũng mâu thuẫn, phải chăng ta tự muốn mình lạc giữa cuộc đời?
Tự dưng sáng nay thức dậy ta lại thấy mình lạc lõng giữa cuộc đời.
Nghe nhạc Trịnh, tự dưng thấy mình còn có tri âm.
Không biết từ bao giờ nhỉ, ta yêu nhạc Trịnh, vì trái tim ta tìm thấy sự đồng cảm, ta tìm thấy chính mình trong từng bài hát, ít ra ta tụ thấy rằng ta hiểu người và người cũng hiểu ta.
Buồn, ta nghe để suy ngẫm về chính mình.
Vui, ta lại nghe để suy ngẫm về chính mình.
Không buồn, không vui, ta nghe để tìm lại chính mình.
Ta tự thấy mình là kẻ lữ hành cô độc, đang ở trọ nơi trần gian, đến rồi sẽ đi, đi tìm cái tôi của mình đang lang thang ở đâu đó. Ta không thiếu hạnh phúc ở trần gian, nhưng sao ta lại thấy lạc lõng, bởi vì ta là người ở trọ, ta cuối cùng sẽ ra đi nên ta không muốn tạo cho mình nhiều tình cảm vương vấn?
Nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra ta vẫn thấy mình hiện diện đâu đây giữa cuộc đời, hiện diện để làm ai đó hạnh phúc, hiện diện để làm ai đó phải đau khổ, cái vòng luẩn quẩn trói buộc ta. Ta ghét phải nhìn ai đó phải khổ vì ta, ta sợ phải nghĩ rằng ta lại gây thêm tội, ta sợ phải ngồi đếm lại lỗi lầm của mình.
Ta mơ hồ nhận ra rằng ta chưa bao giờ làm được một người tốt, có thể ta đã làm một điều gì đó khiến người ta cho rằng ta tốt, nhưng trong chính trái tim ta, ta thấy mình không phải vậy, ta ích kỷ hơn như vậy. Ta thích đối diện với những suy nghĩ thật lòng của mình, ta không thích thù hận không phải vì ta cao thượng, mà đúng ra là ta không thích mình phải mệt mỏi, phải nhọc lòng vì một điều chẳng ra gì. Ta tha thứ cho một ai đó không phải là ta vị tha mà là vì ta biết rằng hình như đâu đó ta cũng từng có lỗi, ta tự tha thứ cho mình mà thôi. Ta giúp ai một việc gì đó không phải vì ta hào hiệp, ta tốt bụng mà chỉ vì ta muốn làm một việc gì đó, ta thấy mình thích làm, chỉ vậy thôi. Thế đó, ta tự thú nhận rằng ta chỉ vì ta mà thôi, chẳng vì người,chẳng vì cuộc đời, ta thành thật với chính mình,không muốn choàng vào mình một cái áo tốt đẹp vì cái áo đó chẳng vừa với ta.
Ta rong ruổi để tìm kiếm niềm vui của đời mình, không dừng lại ở một nơi nào quá lâu vì ta sợ sẽ có nhiều kỷ niệm, ta sợ phải trói buộc mình với quá khứ quá tốt đẹp, với những ngày quá tươi đẹp, đến một ngày nào đó nhớ lại ta sẽ lại hối tiếc. Nếu không có niềm vui thì có lẽ người ta chẳng thể biết thế nào là nỗi buồn, là ích kỷ nhưng ta vốn là như vậy.
Ta thấy bình yên khi lại là chính mình chứ không phải một hình tượng mà người ta đã nhào nặn ra ta, ta đã từng phản kháng quyết liệt để cố chứng minh cái tôi đích thực của mình, ta được nhiều thứ rồi mất cũng nhiều, rồi ta hững hờ trước tất cả, không đồng tình mà cũng chẳng phản đối, ta bỏ mặc tất cả thị phi, ta sống như ta muốn, ta làm những gì ta cho rằng mình cần phải làm, không quan tâm người đời nói gì, nghĩ gì.
Lạc một vòng giữa cuộc đời đôi lúc cũng hay, ta thấy được nhiều điều và suy ngẫm cũng được nhiều, có đôi lúc ta cũng mâu thuẫn, phải chăng ta tự muốn mình lạc giữa cuộc đời?
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG