📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Viết cho riêng ta

176 trả lời, 21.919 lượt xem — Trang 6 / 6
Mùa mưa đến...
 Có giọt mưa nào đó vô tình rơi trên đôi mắt lạ lẫm, chảy xuống thành từng giọt ngắn dài, không phải là nước mắt đâu, nhưng sao mà giống đến vậy? Chỉ khác một điều, nước mắt có vị mặn, còn nước mưa thì không...
 Vô tình lạc giữa một cơn mưa, lâu lắm rồi mới cảm thấy mưa thật lạnh, lạnh đến tân xương tủy, hôm nay mưa cũng lạ đến bất ngờ. Chân bước trên con đường quen nhưng không biết về đâu, dừng trước cổng nhà thờ, Chúa ơi! tại sao con người lại phải có trái tim?
 Ngón tay ngại ngần chạm vào một khoảng ký ức nhỏ bé, cũng đã ướt đẫm trong cơn mưa, cũng lạnh lùng, cũng bắt đầu trở nên xa xôi.
 Thời gian đã không còn nhiều, SG rồi sẽ ra sao khi vắng ta nhỉ? chắc là cũng nhộn nhịp đông vui, cũng đèn hoa rực rỡ. Rồi có lẽ cũng chỉ mình ta buồn thôi.
 
"Tình ngỡ đã quên đi, như lòng cố lạnh lùng.
Người ngỡ đã xa xăm bỗng về quá thênh thang.
Ơi áo xưa lồng lộng, đã xô dạt trời chiều,
Như từng cơn nước rộng xóa một ngày đìu hiu.
Tình ngỡ đã phôi pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại, đã đi vào đời người,
Như từng viên đá cuội rớt vào lòng biển khơi.
Khi cơn đau chưa dài thì tình như chút nắng,
Khi cơn đau lên đầy thì tình đã mênh mông
Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau, như bóng chim cuối đèo.
Tình ngỡ chết trong nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu, nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa, nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn đã vui lại một giờ,
Như bờ xa nước cạn đã chìm vào cơn mưa."

NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
"Em đến bên đời hoa vàng một đóa
Một thoáng hương bay bên trời phố hạ
Nào có ai hay ta gặp tình cờ
Nhưng là cơn gió em còn cứ mãi bay đi

Em đến bên đời hoa vàng rực rỡ
Nào dễ chóng phai trong lòng nỗi nhớ
Ngày tháng trôi qua cơn đau mịt mù

Xin cho bốn mùa đất trời lặng gió
Đường trần em đi hoa vàng mấy độ
Những đường cỏ lá từng giọt sương thu
Yêu em thật thà

Em đến nơi này bao điều chưa nói
Lặng lẽ chia xa sao lòng quá vội
Một cõi bao la ta về ngậm ngùi
Em cười đâu đó trong lòng phố xá đông vui

Em đến nơi này vui buồn đi nhé
Đời sẽ trôi xuôi qua ghềnh qua suối
Một vết thương thôi riêng cho một người "

 Sinh nhật nhỏ em gái, một buổi sáng tinh khôi, nắng hát trên mái tóc dài đen nhánh, tuổi 18 đẹp như cổ tích, chưa vướng bụi trần gian.
 Sau cơn mưa, trời trong đến lạ lùng. Thức dậy nhìn cuộc đời qua cánh cửa sổ quen, đời không lạ, nhưng vẫn chưa quen. Hôm nay trở về với chính mình của ngày xưa, không buồn, không vui, bình thản lướt qua cuộc đời như gió, như mây.
 Ta đến rồi lại ra đi, để lại một chút dấu vết nhỏ nhoi giữa cuộc đời, một bông hoa bách hợp nở lẻ loi giữa đời rồi lại tàn úa, cuộc sống vốn rất mong manh, con người cũng quá đỗi mong manh.
 Mai ta lại trở về, biển vẫn xanh xao như lúc ta đi, biển vẫn nợ ta nhiều, muôn đời không trả hết. Rồi ta sẽ lại về, một năm, năm năm, mười năm, một trăm năm...dẫu trở thành cát bụi ta vẫn sẽ tìm về, đòi lại những gì biển đã thiếu ta.
 Cắm những bông hoa bách hợp vào bình, nhìn những bông hoa trắng long lanh trong nắng, tự nhìn mình trong gương...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Một tuần dài với những ngày rong chơi cùng nắng gió,thời gian dài vô tận,và lòng người cũng quá mơ hồ, tựa như một áng mây vô định chưa biết đi đâu về đâu?
 Có người bảo rằng làm ngọn cỏ vô tư là hạnh phúc, loài vô ưu thảo hồn nhiên giữa đất trời, mặc nắng, mặc gió, mặc cả lòng người đôi khi đổi trắng thay đen.
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Một ngày nắng lẻ loi.
 SG dịu dàng lạ, con người cũng trở nên hiền hòa. Yêu lắm những cái nhìn thân thiện ấm tình người.
 Một ngày bình yên, không buồn vu vơ, không u sầu, không bận rộn, thả hồn lên chín tầng mây, phiêu du cùng nắng, gió và những cánh chim vô định.
 Nghe bài hát quen, giai điệu quen, nhưng giọng hát thì quá lạ.
 Ngồi ngắm mây trời, mong một ngày mưa tắm mát mùa hè oi bức.
 
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Sau cơn mưa là những ngày nắng ấm, ta lại tìm lại chính mình trong mênh mông cuộc đời. Những thứ thân quen cứ tưởng đã trở nên xa lạ bây giờ lại thân quen.
 Cây bằng lăng trước sân nhà đã trổ hoa, ta ra đi vào một ngày mưa tầm tã, xác bằng lăng tim tím rụng đầy sân.
 Ta nhận ra rằng ta đã không còn quá cố chấp với cuộc đời này, có lẽ vậy cũng là hạnh phúc.
 Con đường vẫn dài, ta vẫn bước đi, không hối tiếc điều gì, mỗi ngày trôi qua có một ý nghĩa riêng, có thể chỉ ta mới hiểu được.
 Hôm nay SG nắng lạ, ta không còn ngồi bên cửa sổ mơ mộng, hôm nay ta đi giữa cuộc đời, hòa nhập vào dòng người nhỏ bé tập nập trên đường. Hôm nay ta không muốn ta mây, là chim trời hay một thứ gì khác, ta chỉ muốn là ta, trong hình hài một con người, sống cuộc đời của một con người biết cười biết khóc.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay loanh quanh một vòng phố chợ, chợt thèm được lang thang, thèm được lắng nghe tiếng xôn xao của cuộc đời, thèm cả một ngày không biết lo lắng, tuổi hồn nhiên đã xa lâu lắm...
 Phải chăng người ta bất mãn với hiện tại nên cứ hoài tưởng về quá khứ tươi đẹp đã xa? Hay ta là kẻ không biết tự hài lòng với chính mình?
 Hôm qua khác với hôm nay quá nhiều, thời gian nhanh đến bất ngờ, nhưng ta không nhận ra, cho đến khi...Mà thôi, cái gì đến cũng đã đến, chấp nhận tốt hơn là cứ oán trách và hờn giận mãi.
 Ngày mai, mọi thứ vẫn diễn ra, và ta, cũng giống mọi người, loay hoay trong vòng xoay không ngừng của tạo hóa, để sống, trưởng thành và để chìm vào lãng quên.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Một ngày thức dậy với cảm giác lạ lùng, giấc mơ nhấn chìm con người xuống tận vực sâu của nỗi sợ hãi, nỗi ám ảnh cứ dai dẳng bám theo như một oan hồn, tiếng gào thét, tiếng than khóc ai oán cứ vang lên trong tiềm thức, không biết đúng hay sai, cứ lưỡng lự mãi, cứ chần chừ mãi, cứ giam mình vào cái khoảng cách mong manh giữa thiện và ác, không thể tìm được lối ra.
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Trời mưa mãi...
Ngồi ngắm mưa trút xuống xối xả trên mái nhà hàng xóm, tự nhiên nhớ những cơn mưa dầm dề ở quê, ừ thì cũng mưa trắng trời, những gió ào ào, cây bằng lăng trước nhà rụng tả tơi sau cơn mưa. Ừ, thì mưa vẫn là mưa thôi, mưa ở đâu mà chẳng giống nhau, có khác chăng là con người.
 Có nhiều thứ liên tiếp đến đánh thức ta khỏi giấc ngủ dài, không còn những giấc mơ, ta mở mắt và nhìn mọi thứ trần trụi hơn.
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Sang nay không hiểu sao ta lại thức dậy sớm, nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm nắng lên, hôm nay SG gió mát lạ, nắng cũng lạ, ta lúc này cũng lạ lắm, thấu hiểu được nhiều điều, có lẽ đã đến lúc phải biết mình phải làm gì.
Mùa hè năm nay không giống những hè đã qua, có nhiều điều rất lạ, không còn hoa phượng, không còn những ngày tháng vô lo. Tất cả đang đến theo một cách khác, mùa hè lại dài hơn...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Một ngày với nhiều ý nghĩ lạ lùng, ta đang tự hỏi mình tại sao lại có những suy nghĩ lạ kỳ như vậy? tại sao phải nghĩ ngợi quá nhiều rồi tự làm khổ mình như vậy nhỉ? Ngốc quá đi! Sao không để mọi việc tự đến tự đi theo quy luật vốn có của cuộc đời, sao lại muốn giữ những thứ vốn không thuộc về mình?
 Có lẽ ta nên nhìn lại những gì đã và đang diễn ra, nhìn lại mình và tìm cho mình một câu trả lời chính xác. Có lẽ rồi ta cũng chấp nhận được. Ngày còn rất dài, ta chỉ mới bắt đầu buổi sáng của mình, còn những buổi trưa, buổi chiều, những hoàng hôn mà ta cần trải qua trong đời mình. Rồi sẽ có những ngày ta ngồi ghi lại những cảm xúc đã trải qua trong những ngày sau, có lẽ lúc ấy những cảm xúc bây giờ quá ngây ngô.
 Tương lai còn quá dài phía trước, ta đang bước đi, đang mệt và muốn dừng lại, nhưng thời gian không chờ ta. Con người ai rồi cũng phải đi cho hết con đường của mình, có thể bằng tình yêu, bằng nỗi buồn, bằng nghị lực hay một chút tự ái bản năng...dù bằng mọi phương cách thì ai cũng cần về đến đích.
 Mùa mưa năm nay sao dài đến vậy? sao không còn cảm xúc háo hức chờ cơn mưa đầu tiên, sao mỗi lần đi ngang cây phương già trước nhà thờ, ta không còn tìm những bông hoa màu lửa. Mọi thứ đến trong bình thường còn ta lại lơ đãng, bỏ quên rất nhiều.
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0




"Một người ngồi bên kia sông im nghe nước chảy về đâu.
Một người ngồi đây trông hoa trôi theo nước chảy phương nào.
Trời thì mưa rơi, mưa rơi không ngưng suối tuôn niềm đau.
Người thì hẹn nhau sang sông, mong cho chóng tạnh mùa Ngâu.

Cuộc đời làm cho đôi bên yêu nhau cách một biển sâu.
Hẹn hò tàn thu sang xuân bên nhau biết thuở ban đầu.
Dù tình không nguôi đôi ta xin cho hứa vui về sau.
Trời còn làm cho mưa rơi mưa rơi cách biệt dài lâu.

Nước vẫn trôi mau, mắt vẫn hoen sầu.
Đành để hồn theo nước trôi không màu.
Số kiếp hay sao? Không cho bắc cầu, thì xin sông nước sẽ cho gần nhau.

Một người bèn ra ven sông buông theo nước cuồn cuộn mau.
Một người chìm sâu trong khi mưa Ngâu bỗng đổ ngang đầu.
Cuộc tình thương đau êm êm trôi theo nước xuôi về đâu?
Hẹn hò gặp nhau thiên thu cho phong phú đời người sau.

 
 Có một ngày sống thật hồn nhiên, không có những âu lo, không còn nỗi buồn, chỉ còn niềm vui giữa bạn bè. Hôm nay Sài Gòn nắng ấm, ngồi nghe nhạc một mình, nhìn bạn bè chuyện trò, cả thế giới hôm nay thu lại còn một góc nhỏ bé thế này thôi. Không phải hoài nghi về bất cứ điều gì, lòng nhẹ như tơ, bay lên tận trời cao, không vướng chút muộn phiền.
 Ngày đầu tiên của tháng 8, buổi sáng trong lành như chính trái tim của những đứa trẻ, hôm nay không biết buồn, không biết giận.
 Hôm qua ta có một giấc ngủ ngon lành, đêm cũng bình yên hơn, tĩnh lặng hơn, không có một giấc mơ, nhưng ta lại vui vì điều ấy. Đôi lúc ta sợ những giấc mơ, dù là mộng đẹp, nhưng chúng đến rồi đi rất nhanh, khi ta giật mình thức dậy, cảm giác hụt hẫng.
 Sẽ có một ngày ta tìm lại giấc mơ rất thật của mình...
 



NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
"Bước trên đường đời em mơ thấy anh tươi cười
Với bao hẹn hò tan trong gió
Những ân tình đời chưa cho sớm mai yên bình
Ta vẫn còn đứng đây riêng mình"

  Hôm nay ta mới nhận ra bạn cũng không vô tư như ta nghĩ, ừ, thì ai cũng có nỗi niềm riêng, không biết ngày mai khi thức dậy bạn có thể cười như ta, cười để quên đi tất cả mọi buồn phiền, vì ta không biết buồn lâu, vì ta không còn giận dỗi nữa nên ta có thể cười, còn bạn...? có thể cười thật lòng được không?
 Bạn của ta ơi, có phải ta đã quá vô tâm, có phải ta đã quên mất bạn cũng là con người, cũng có cảm xúc, cũng có buồn vui như ta. Ta lúc nào cũng trút hết cho bạn nỗi buồn của mình, ta chưa bao giờ dang rộng đôi tay, cho bạn mượn bờ vai để khóc. Có phải vì lúc nào bạn cũng tỏ ra mạnh mẽ, lúc nào cũng là nơi chốn bình yên để ta trốn tránh sóng gió cuộc đời nên ta quên mất bạn cũng có nước mắt.
 Ta luôn muốn bạn được tươi cười, ta yêu nụ cười của bạn rất nhiều, ta chưa bao giờ nói với bạn ràng bạn cười hồn nhiên như một đứa trẻ, ta chưa bao giờ nói thật lòng những gì ta nghĩ, ừ, thì con gái thường nói ngược, lúc nào cũng nói dối cảm xúc của mình.
 Không biết đến bao giờ ta mới có thể thật lòng mình với bạn, hai thế giới quá khác nhau, bạn có bí mật và ta là đại dương ẩn chứa muôn vàn bí mật. Ta chôn tận dưới đáy sâu thẳm của trái tim mình, ta muốn bạn vẫn nhìn thấy ta vô tư, ta muốn bạn mãi mãi thấy ta cười. Bên bạn, ta không buồn lâu bao giờ, ta luôn cười thật lòng nhất, bởi vì ta biết rằng ta luôn được yêu thương.
 Hôm nay ta nhận ra nỗi buồn của bạn, nỗi buồn lớn hơn ta tưởng, giá như ta có thể cùng bạn gánh vác. Bạn bao giờ cũng để ta đứng thật xa mọi rắc rối, lúc nào cũng muốn ta mãi tươi cười. Ta không phải là búp bê chỉ biết cười, ta muốn được khóc với nỗi buồn của bạn, ta muốn được cùng bạn u sầu, ta muốn bạn nắm tay ta khi bạn cảm thấy mệt mỏi. Dù bạn thường bảo rằng ta có đôi tay quá nhỏ bé, không thể nắm giữ được gì trong đôi bàn tay ấy. Ta cũng không muốn nắm cả thể giới, ta cũng không có tham vọng nắm giữ những gì quá to tát, ta chỉ muồn bàn tay nhỏ bé của mình có thể nắm lấy bàn tay bạn, nâng đỡ bạn khi bạn buồn, khi bạn cần ta, một người bạn thật sự. Cho dù ta không mạnh mẽ, ta yếu đuối, nhưng ta vẫn muốn khi nào bạn cảm thấy mình yếu đuối, hay nhớ đến ta, nhớ rằng ta bao giờ cũng có sẵn bờ vai cho bạn dựa vào, có đôi tay để lau nước mắt cho bạn.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Mưa...
  Cuồi cùng ta đã nhận ra điều mình thật sự muốn là gì, hơi muộn màng, nhưng ta vẫn có niềm tin. Rồi tất cả sẽ theo quy luật của tự nhiên, ta không còn hoài nghi gì nữa.
 Ta nhận ra rằng bên cạnh ta luôn có một người luôn hiểu ta, không bao giờ bỏ rơi ta, người ấy bao giờ cũng làm ta cười và chia sẽ cùng ta tất cả mọi nỗi niềm khi ta buồn.
 Đi loanh quanh một vòng ta mới nhận ra điều giản đơn ấy, phải chăng vì người ấy luôn tồn tại một cách âm thầm, luôn đứng vào một khóc khuất nên ta không bao giờ để ý đến. Ở bên người ấy, ta có thể là chính mình, khóc cười vô tư, vì người ấy bao giờ cũng muốn ta là chính mình, không cần phải hoàn hảo thêm một chút, không cần phải hiểu thứ này, không cần phải biết thứ kia, chỉ cần ta là ta, hay cười, hay khóc, hay nhõng nhẽo, không thể nghiêm túc nỗi 5 phút, và ta, không bao giờ khen người ấy được 1 câu, lúc nào cũng chê này nọ. Không hiểu sao người ấy lại có thể làm bạn với một con bé xấu tính như mình nhỉ?
 Có thể người ấy bị ông trời trừng phạt nên phải ở bên cạnh một con bé kỳ cục như mình, suốt ngày phải nghe những chuyện linh tinh, hết vui rồi buồn, hết thương rồi giận, thay đổi như chong chóng.
 Người ấy bảo rằng chỉ có người ấy mới chịu nỗi ta, mới có thể làm bạn với ta, ta nghĩ điều ấy cũng đúng.
 Cảm ơn một người luôn là thiên thần hộ mệnh của ta.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Những sóng gió rồi cũng sẽ qua, như cơn sóng chợt ập đến, phá tan tành giấc mơ, rồi ra đi, để lại sự hoang tàn. Những giấc mơ bị giày xéo, những đêm nhìn tấm gương với cái nhìn lệch lạc đã không còn, giấc mơ đã trở lại, không nguyên vẹn hoàn hảo nhưng vẫn đẹp và vỗ về ta từng đêm.
 Có những khoảng tối trong mỗi cuộc đời, được che lấp dưới hàng ngàn lớp giả dối và những lời nói hoa mỹ. Trong khoảng tối tăm đó, có hàng vạn côn trùng đang gặm nhắm, đục khoét tận xương tủy,ăn mòn từng lớp da thịt,cho đến khi người ta ngã gục và hấp hối với cái chết kề bên thì mới bộc bạch ra sự thật. Là thế...
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Cảm cúm.
 Có lẽ do sự xáo trộn thời tiết nên ta cứ bệnh hoài, người lùc nào cũng thấy mệt mỏi, đầu óc cứ lâng lâng, không hiểu nỗi mình đang muốn gì nữa.
 Cả tuần dài mất ngủ, mệt nhoài, nằm thao thức nhìn bức tường trắng, rèm của màu xanh xao, tất cả thuộc về thế giới của bóng đêm, kỳ lạ và bí ẩn.
 Một thời gian dài phải sống trong thế giới ấy, ta cũng lẩn khuất đâu đó trong sự hỗn loạn của cuộc đời, lúc nào cũng đầy căng thẳng.
 Thế giới của bức tường trắng và rèm của màu xanh không ồn ào phức tạp, đó là thế giới của sự im lặng, nơi đó ngọn đèn lúc tắt lúc bật sáng soi rõ từng góc khuất của tâm hồn. Thế giới ây chìm trong đêm tối tăm. Ta cũng chìm trong đêm tối tăm.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Người ta băn khoăn một chút rồi sẽ quên thật nhanh thôi, rồi cát bụi lại trở về với cát bụi, nắng rồi cũng sẽ nhạt dần, nước mắt rồi cũng sẽ cạn dần. Con người ta rồi không khóc nữa, nhưng cũng không biết cười sao cho thật lòng. Tại sao đến nụ cười mà phải dối nhau?
 Có lẽ con người ta có nhiều lý do để biện hộ cho hành động của mình, mỗi lý do đều hợp lý, đều khiến ai ai cũng thông cảm, rồi người ta trượt dài trên con đường ấy với một mớ lý do, thật có, giả có, mọi thứ rồi cũng thật thật giả giả, miễn sao khiến người khác thông cảm.
 Không hiểu sao ta lại lan man về những thứ linh tinh thế này, đó có phải là những điều ta đang nghĩ?
 Giấc mơ không làm ta hoảng sợ hay buồn rầu, chỉ là một chút nghi ngại, một chút dè dặt với con người.
 Mây thì vẫn lang thang, ta cũng muốn được lang thang đến tận một chân trời xa xôi nào đó, ở một nơi hoàn toàn xa lạ, không ai biết ta và ta cũng chẳng biết ai. Ta muốn tìm điều gì ở đó? Tìm một thoáng xa lạ, một cái nhìn không quen, một ánh mắt nghi ngờ, hay một vài câu nói hờ hững. Ta có thể phớt lờ và tỏ ra bất cần, vì không ai biết ai, vì người ta sẽ quên rất nhanh những người lạ. Ta cũng sẽ quên nhanh, không vướng bận bất cứ điều gì.
 
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Những ngày dài lại trôi qua theo nhịp thời gian, ai rồi cũng phải đối diện với thực tại của mình, không thể trốn tránh, cũng không thể trì hoãn. Rồi mặt trời cũng sẽ đến soi rõ từng góc khuất của tâm hồn, không ai có thể trốn mãi trong bóng tối của chính mình được.
 Ta đang rơi xuống như một hạt mưa, đang chìm dần vào mặt biển lúc yên bình lúc cuồn cuồn sóng. Phải chăng khi người ta lớn lên sẽ trở nên quá phức tạp trong mọi suy nghĩ, càng ngày người ta càng tự dối mình nhiều hơn. Có khi ta ước mình vẫn là trẻ con, vì trẻ con có thể khóc rất vô tư.
 Người ta không ai muốn ghét chính bản thân mình, không ai muốn phải thù ghét cái hình hài và những suy nghĩ quá quen thuộc ấy, vậy tại sao ta lại không yêu nỗi chính mình?
 Hôm qua là một ngày đã rất xa, hôm nay lại trôi bồng bềnh trong biển đời như con tàu không bến đỗ, ngày mai sẽ đi đâu?
 Có lẽ ta không phải là người hay buồn lâu, nhưng không hiểu sao cứ muốn vui mà không vui nổi. Phải lạc quan, vì ít ra ta cũng tin rằng mình còn có ngày mai...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Tiếng đàn làm ta chú ý....ta dừng lại ở một gốc vắng, lắng nghe tiếng lòng của một ai đó, có lẽ một cô gái. Những thanh âm ồn ào của phố phường vỡ tan như bong bóng xà phòng, rồi chìm vào khoảng không, chỉ có tiếng đàn là có thật và còn tồn tại.
 Ta dừng lại, đứng nép vào một góc cầu thang, hồn đang phiêu du ở đâu đó, tiếng đàn vẫn lúc trầm lúc bổng, cô gái vẫn ngồi trước cửa sổ, dùng tiếng đàn thổ lộ nỗi lòng, ừ thì là tình yêu. Ta đứng bên ngoài đang nghe lén một cô gái than thở.
 Ta biết cô gái ấy, biết nhưng không hề quen. Cô ấy và ta thường đi về chung đường, nhìn nhau thoáng qua tựa như bao người xa lạ khác, rồi lại đường ai nấy bước. Cô cao hơn ta, xinh xắn như một bông hồng đầy vẻ kiêu sa, yếu đuối và có gì đó muốn nổi loạn. Ta chỉ biết mà không quen nên chỉ đoán qua vẻ bên ngoài, qua những lần vô tình chạm mặt nhau ở chân cầu thang. Cô gái có cái nhìn lúc nào cũng hững hờ, làm người đối diện có cảm giác ghét bỏ.
 Có lần ta nhìn thấy cô gái ấy đứng trước cổng trong một ngày mưa, chờ đợi một điều gì đó, chính xác là đợi một ai đó. Ta đi ngang qua, nhìn cô như một người đã biết, rồi đi thẳng. Rồi ta đi về lại con đường ấy, cô vẫn đứng đó, bên ngoài trời vẫn mưa...
 Rồi ta lại quên tất cả, vẫn qua về con đường chung, nhìn cô cũng đi và về, và hôm qua, ta nghe cô đàn, hay và buồn.
 Cô lúc nào cũng có vẻ mặt nghiêm nghị, không tỏ vẻ vui hay buồn bao giờ, ta cũng chưa lần nào nghe cô nói một câu nào.
 Rồi ta nghe những bà hàng xóm bàn tán về cô, cũng buồn.
 Rồi hôm nay, ta không còn thấy cô đi về trên con đường chung nữa. Cửa sổ khóa. Căn phòng yên lặng, không tiếng đàn hay và buồn, không còn khuôn mặt xinh đẹp đầy nghiêm nghị.
 
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-01 08:09:58Bách hoa tiên tử>
 Rồi đến lúc người ta không còn sợ hãi trước cuộc đời nữa. Ta bỏ những buồn vui của những ngày đã xa lại phía sau, cánh hoa dầu đã héo tàn dưới gốc cây, người cũng đã xa xăm ở một chân trời nào đó. Có lẽ nên để những cánh hoa kia được chết yên lặng, không nên khơi lại ngọn lửa đã tắt lịm từ lâu.
 Một ngày trời thôi không còn nổi gió, hoa lìa khỏi cành và vĩnh viễn rơi xuộng cội, không còn phiêu du, không còn mơ mộng....
 Xa xôi lắm rồi, ta cũng đã lãng quên, tập cho mình thói quen thực tế hơn, ta đang muốn mình giống biết bao người khác, có một cuộc sống bình thường, không như mây, lang thang mãi không bến bờ.
  Hoa của năm nay chẳng còn là hoa của năm xưa nữa, thôi thì hãy để thời gian xóa sạch tất cả, để con người ta thôi không còn tìm lại trong năm nay mùa hoa năm cũ để rồi lại xót xa, nuối tiếc...
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Một mình với nỗi buồn và sự hoài nghi, không hẳn người ta sẽ phải khóc hoặc gào thét thật to để làm dịu bớt trái tim đang buồn, người ta có quyền được cười, được tỏ ra thản thiên, nhìn thiên hạ bằng sự ghen tị và hờn dỗi...
 Những giấc mơ khủng khiếp cứ đến mỗi ngày, ta vật lộn với những cơn ác mộng ghê gớm đến nghẹt thở, ngụp lặn giữa một chuỗi mơ và thực, như những đoạn phim ghép vụng về.
 Nắng hôm nay dịu dàng quá, ta tưởng chừng như mình đang đi trong ánh sáng dìu dịu, không còn cảm giác nóng rát, không còn phải trốn chạy nắng. Hôm nay con người cũng lặng lẽ hơn, không nghe tiếng ồn ào thường ngày, hôm nay là ngày gì nhỉ?
 
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Bà chị già của tui bắt đầu biết mộng mơ rồi ha, hihi.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
  Hôm nay mặt hồ yên bình không một gợn sóng, nắng vẫn hồn nhiên khoe nụ cười rạng rỡ, mây vẫn nhẹ nhàng thả mình theo gió...Ta ngồi giữa bình mình, nhìn mình qua chiếc gương cuộc đời, bóng loang loáng lúc ẩn lúc hiện, có lúc chỉ là một khoảng rất tối, ta cố nhìn nhưng không thể nhận ra bất cứ điều gì. Ta chìm vào khoảng không đen tối, nửa muốn bước ra, nửa muốn lẩn trốn trong đó.
 Ta nhìn cuộc đời trôi qua hàng ngày, buồn, vui, yêu thương, ghen ghét, giận hờn...đôi lúc ta muốn được chìm vào nhửng cảm xúc giản đơn của con người, nhưng ta sợ...nên thôi.
 ngỡ ngàng nhận ra ta vẫn là người cô đơn trong cuộc đời, dù không phải lúc nào ta cũng chỉ có một mình. Ta cô đơn trong những ý nghĩ xa lạ, ta sợ sự sắp đặt, mệt mỏi trước những lời so sánh, ta hoang mang trước những lời nói...
 Người ta không là cỏ cây, nên cứ mãi loay hoay trong một mớ hỗn độn của cảm xúc, loay hoay cho đến lúc xác thân chìm trong đất, ừ, rồi cũng trở thành cỏ cây.
 Ta đang đứng trên đỉnh núi cao, trước chân là vực thẳm, không biết đưởng đi xuống, bóng tối đang bao quanh ta, ta có thể trượt chân, ta có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Ta ngồi yên, chờ đợi cho đến lúc không còn sức lực để chờ đợi...
 ngoài kia con người vẫn đang sống, vẫn yêu nhau, vẫn ghen tuông, giận hờn...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-15 03:18:52Bách hoa tiên tử>
 Một ngày chủ nhật dài và có nhiều điều khó nghĩ. Cuộc sống đang trôi qua và tôi đang trôi theo, như một dòng sông nhỏ tìm về điểm đến cuối cùng. Một ngày nào đó ta sẽ về tới cái đích cuối cùng của cuộc đời, yên lặng và buông xuôi.
 Hôm nay mây buồn nên con người cũng buồn theo, cả nắng cũng buồn, cả cỏ cây, cả những hạt bụi đang thả hồn theo cơn gió buồn bã. Thế giới hôm nay buồn chỉ vì hiện lên trong đôi mắt có những giọt long lanh.
 Tiếng đàn cũng buồn dạo lên một khúc nhạc dài, mang hơi thở sầu và sâu lắng. Ta nghe từ cuộc đời một tiếng nói rất quen mà cũng xa lạ.
 Vì sao lại phải buồn?
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-22 18:49:27Cổ Đà>
Bài thơ khơi lòng
 
- - - - - - -???
- - - - - - -  ??
- - - - - - - ?
- - - - - - - .
 
- - - - - - - !!!
- - - - - - - !!
- - - - - - - !
- - - - - - - .
Đăng nhập để trả lời
0
Bầu trời cao quá, đưa tay lên với mãi chẳng tới, với tay mãi thì mỏi, nhưng đặt xuống thì chẳng cam lòng.
 Có nhiều khi con người ta ngớ ngẩn vậy đó.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
ANH VỀ ÔM MỘNG TÌNH DANG DỞ
GỞI GIÓ ĐƯA VỀ NƠI LÃNG QUÊN
EM NGỒI DẠO KHÚC ĐÀN TAO NGỘ
DÂY ĐỨT, PHÍM BUỒN, TAY NGẨN NGƠ...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 Trời không có nắng, một chút âm u, một chút gió, một chút nhớ mông lung.
 Có thể rồi ta sẽ lại lãng quên hoặc bị lãng quên, có thể ngày mai ta không còn viết nổi một dòng tâm sự, có thể mọi thứ sẽ kết thúc nhanh hơn ta tưởng.
 Ta lại trở về nơi xa xưa ấy, trong giấc mơ,nhưng sao lại thật đến thế, rõ ràng đến thế. Mười hai năm rồi, không thể quên được. Nhưng sao lại hiện về lúc này. Những đêm thật dài với chỉ một giấc mơ, quen thuộc đến từng chi tiết, ta trở về, lang thang, mò mẫm từng bước chân trên con đường quen, xem lại từng nơi chốn đã trở thành thân thuộc. Ta cứ lang thang trong giấc mơ của chính mình, từ đêm này qua đên khác, chỉ là lang thang, ta không biết mình muốn tìm kiếm điều gì, chỉ đơn giản là được trở về, nhìn và đi trên con đường ấy.
 Phải chăng có một lời hứa mà ta đã lãng quên, hay một món nợ ta chưa bao giờ trả nổi, ta trở về trong giấc mơ, tìm câu trả lời cho chính mình, nhưng sao khó quá, ta không tìm ra nổi. Ta không thể nhớ ra điều gì, chỉ là những khoảng trống mờ nhạt, là một khoảng lặng dịu dàng, là một thế giới chẳng có ưu phiền, hình như thuở ấy ta chưa biết buồn là gì?
 Có thể đêm nay ta lại sẽ trở về, làm một người lang thang trong cơn mơ, băng qua ký ức tìm lại một điều gì đó thiêng liêng đã đánh mất. Những giấc mơ kỳ lạ nối tiếp nhau, quen thuộc như những ngón tay ngắn dài trên bàn tay ta, nhưng sao ta không tìm ra câu trả lời.
 Thời gian trôi qua, có đôi lúc ta chợt nhớ ra gì đó, nhưng rồi lại quên ngay, nhanh nhu sao băng chợt đến rồi vụt biến. Nên những ngày tháng xa xôi cứ lúc ẩn lúc hiện, chợt đến chợt đi, những dấu vết mờ mờ ảo ảo, những tưởng không có thật, nhưng chúng đã tồn tại phải không?
 Giá như thời gian quay ngược lại...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»