Mùa mưa đến...
Có giọt mưa nào đó vô tình rơi trên đôi mắt lạ lẫm, chảy xuống thành từng giọt ngắn dài, không phải là nước mắt đâu, nhưng sao mà giống đến vậy? Chỉ khác một điều, nước mắt có vị mặn, còn nước mưa thì không...
Vô tình lạc giữa một cơn mưa, lâu lắm rồi mới cảm thấy mưa thật lạnh, lạnh đến tân xương tủy, hôm nay mưa cũng lạ đến bất ngờ. Chân bước trên con đường quen nhưng không biết về đâu, dừng trước cổng nhà thờ, Chúa ơi! tại sao con người lại phải có trái tim?
Ngón tay ngại ngần chạm vào một khoảng ký ức nhỏ bé, cũng đã ướt đẫm trong cơn mưa, cũng lạnh lùng, cũng bắt đầu trở nên xa xôi.
Thời gian đã không còn nhiều, SG rồi sẽ ra sao khi vắng ta nhỉ? chắc là cũng nhộn nhịp đông vui, cũng đèn hoa rực rỡ. Rồi có lẽ cũng chỉ mình ta buồn thôi.
"Tình ngỡ đã quên đi, như lòng cố lạnh lùng.
Người ngỡ đã xa xăm bỗng về quá thênh thang.
Ơi áo xưa lồng lộng, đã xô dạt trời chiều,
Như từng cơn nước rộng xóa một ngày đìu hiu.
Tình ngỡ đã phôi pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại, đã đi vào đời người,
Như từng viên đá cuội rớt vào lòng biển khơi.
Khi cơn đau chưa dài thì tình như chút nắng,
Khi cơn đau lên đầy thì tình đã mênh mông
Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau, như bóng chim cuối đèo.
Tình ngỡ chết trong nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu, nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa, nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn đã vui lại một giờ,
Như bờ xa nước cạn đã chìm vào cơn mưa."
Có giọt mưa nào đó vô tình rơi trên đôi mắt lạ lẫm, chảy xuống thành từng giọt ngắn dài, không phải là nước mắt đâu, nhưng sao mà giống đến vậy? Chỉ khác một điều, nước mắt có vị mặn, còn nước mưa thì không...
Vô tình lạc giữa một cơn mưa, lâu lắm rồi mới cảm thấy mưa thật lạnh, lạnh đến tân xương tủy, hôm nay mưa cũng lạ đến bất ngờ. Chân bước trên con đường quen nhưng không biết về đâu, dừng trước cổng nhà thờ, Chúa ơi! tại sao con người lại phải có trái tim?
Ngón tay ngại ngần chạm vào một khoảng ký ức nhỏ bé, cũng đã ướt đẫm trong cơn mưa, cũng lạnh lùng, cũng bắt đầu trở nên xa xôi.
Thời gian đã không còn nhiều, SG rồi sẽ ra sao khi vắng ta nhỉ? chắc là cũng nhộn nhịp đông vui, cũng đèn hoa rực rỡ. Rồi có lẽ cũng chỉ mình ta buồn thôi.
"Tình ngỡ đã quên đi, như lòng cố lạnh lùng.
Người ngỡ đã xa xăm bỗng về quá thênh thang.
Ơi áo xưa lồng lộng, đã xô dạt trời chiều,
Như từng cơn nước rộng xóa một ngày đìu hiu.
Tình ngỡ đã phôi pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại, đã đi vào đời người,
Như từng viên đá cuội rớt vào lòng biển khơi.
Khi cơn đau chưa dài thì tình như chút nắng,
Khi cơn đau lên đầy thì tình đã mênh mông
Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau, như bóng chim cuối đèo.
Tình ngỡ chết trong nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu, nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa, nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn đã vui lại một giờ,
Như bờ xa nước cạn đã chìm vào cơn mưa."
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG