2 giờ sáng, khi mọi người còn đang say sưa trong giấc ngủ thì ông Petre bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại réo vang. Nhận ra được bên kia là giọng của cô con út Mari, ông Peter làu bàu:
Lại cãi nhau nữa rồi hả? Tao đã bảo lần sau hãy gọi vào lúc sáng sớm cơ mà!
Không, thưa bố! lần này là chuyện khác ạ. Anh John nhà con vừa mới qua đời.
Oh, Mary của bố. Cho bố xin lỗi nhé. Con hãy bình tĩnh, mặc dù rất phiền muộn về các con nhưng bố rất thương mến thằng John con ạ. Nó có kịp nói lời cuối cùng không con?
Dạ, có ạ. Anh có xin con làm giúp ảnh một việc.
Việc gì thế con, có cần bố giúp không?
Con nghĩ là không bố ạ. Ành chỉ nói một câu : "Mary em có thể bỏ súng xuống được không?"
Lại cãi nhau nữa rồi hả? Tao đã bảo lần sau hãy gọi vào lúc sáng sớm cơ mà!
Không, thưa bố! lần này là chuyện khác ạ. Anh John nhà con vừa mới qua đời.
Oh, Mary của bố. Cho bố xin lỗi nhé. Con hãy bình tĩnh, mặc dù rất phiền muộn về các con nhưng bố rất thương mến thằng John con ạ. Nó có kịp nói lời cuối cùng không con?
Dạ, có ạ. Anh có xin con làm giúp ảnh một việc.
Việc gì thế con, có cần bố giúp không?
Con nghĩ là không bố ạ. Ành chỉ nói một câu : "Mary em có thể bỏ súng xuống được không?"
Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh?
Khi chớm heo về một sớm mai
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh?
Khi chớm heo về một sớm mai
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)