Trích đoạn: Cánh Gió
Em Ơi Đời Tựa Cơn Mê
Em ơi đời tựa cơn mê
Khi ta còn có một quê hương buồn
Ba mươi năm lẻ mù sương
Bao bàn chân sáo còn vương tội tình
Đường đi lót mảnh điêu linh
Trường xưa em bỏ những hình bóng thân
Em đi đau chỉ một phần
Còn ta chất ngất vạn lần ấy đau
Ba mười năm lẻ u sầu
Bao nhiêu nước chảy qua cầu còn chi
Còn chăng một khối tình si
Ta mang theo thuở ngờ đi chẳng về
Ba mươi năm lỡ câu thề
Em ơi như tỉnh như mê một đời
Nghe chăng tiếng nước mắt sôi
Người ta đang bán giống nòi Việt Nam ...
Nhược Thu
28-03-2006
R
Vá Đời Tan Thương
-Trường Phi Bảo-
Ta còn một quê hương buồn
Một giòng máu thắm cội nguồn thủy chung
Một dãy yêu thương muôn trùng
Kéo dài suốt tháng năm chung tù đày
Ba mươi năm lẽ còn hoài
Nỗi đau hồn nước, hận dài thiên thu
Trường sơn che bởi mây mù
Từng lớp người mang mối thù ra đi
Xương rơi, máu đỗ xá gì
Da vàng một giống kiên trì hiên ngang
Gác bao ước hẹn bẽ bàng
Muôn đời sáng mãi sử vàng cha ông
Anh ơi lệ đổ tuôn dòng
Mình lưu lạc qua bão giông kiếp người
Qua bao vinh nhục dập vùi
Giờ về vá lại mãnh đời tan thương
2-5-2006
Chào chị Thi Hạnh, thơ chị hay lắm, em thích lắm, chúc chị vui vẽ!