📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HẠNH PHÚC ĐƠN SƠ

250 trả lời, 33.490 lượt xem — Trang 5 / 9
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-03 14:02:11Huyền Băng>
Thu Bơ Vơ

Nhỏ nghe không mùa thu như đã đến
Gió mơn man làn tóc rối nhẹ bay
Trong tiếng gió mơ hồ Nhỏ có hay
Đó là lúc anh gọi thầm tên Nhỏ

Chiếc lá buồn nhẹ rơi trên thảm cỏ
Lá úa vàng cây cỏ cũng vàng theo
Trong tim anh như cũng có những điều
Rất mong manh thoáng buồn như lá uá

Đã lâu rồi Nhỏ không về đây nữa
Nghe lạc loài từng chiếc lá rụng rơi
Không còn ai thấy thổn thức ngậm ngùi
Khóc thương cho kiếp lá mong manh phận

Anh bây giờ cũng không còn ngơ ngẩn
Ngắm dáng gầy bước nhẹ trong chiều thu
Nhỏ nơi ấy còn hát khúc nhạc sầu ?
Và còn hay ép lá vàng trong tập ?

Nhỏ đi rồi mùa thu buồn nhiều lắm
Chiếc lá vàng úp mặt khóc bơ vơ
Hạt mưa thu cũng tan trong hững hờ
Và trong anh ... nỗi nhớ nhung chất chứa

ThiHạnh

r
Đăng nhập để trả lời
0
Quá Nhiều

Nhật ký xưa lật từng trang khe khẽ
Để đừng khơi một nỗi nhớ xa vời
Giấy trở mình ru lời thơ rất nhẹ
Mây ngại ngùng giọt nắng ngả nghiêng rơi

Bảo đừng nhớ, nhưng nghe hồn trăn trở
Chợt xuyến xao như cái thuở ban đầu
Trăng chênh chếch chờ chia đôi vầng nửa
Có ngậm ngùi cũng lần lữa kiếp sau

Trang giấy trắng đã loang màu nhiều lắm
Nhưng lời thơ vẫn đậm nét ai cười
Chiều hôm ấy lối về nghiêng nghiêng nắng
Gởi ân tình trong ánh mắt lả lơi

Chỉ một thoáng tim bồi hồi giao động
Nhưng nghìn sau ôm ấp mộng ban đầu
Tà giáo trắng của muôn chiều gió lộng
Chợt hiện về trong vô vọng đêm thâu

Nhật ký xưa từng trang em vẫn giữ
Quấn quýt hoài những nét chữ thân yêu
Chuyện đôi lứa tả tơi theo vần vũ
Giữ được dăm nét chữ cũng quá nhiều.

ThiHạnh




Thơ Bỏ Đi Rồi Ai Nhớ Nhau ..

Như thế mà em bảo đã nhiều
Ít giòng nhật ký chở đìu hiu
Úa vàng trang giấy cong ngoài góc
Là bởi em lười vuốt phẳng phiu

Một ít sầu xưa lạc cuối giòng
Em thừa ít mộng nhốt sầu chung
Vầng trăng hờ hững nhìn thơ khuyết
Một thoáng vàng phai đến lạnh lùng

Một ít ngậm ngùi pha nắng muộn
Ta nhìn như giọt nhỏ rời tim
Dù thu có úa màu hơn nữa
Đâu đủ tàn phai cả cánh chim

Em ghé mộng hờ bên góc nhớ
Ta về bóng xế cõi trầm không
Vài ba cụm chữ còn đang múa
Trời chửa xong mùa đã chớm đông

Ta gác nỗi buồn trên bếp lạnh
Hơ hoài cũng chỉ ấm vài câu
Vài câu vàng cả mùa thương nhớ
Thơ bỏ đi rồi ai nhớ nhau ??

NhượcThu
Đăng nhập để trả lời
0
Thu Về Nắng Sẽ Mồ Côi

Em về nắng có về theo
Hay mùa vội chở gió heo may, buồn !
Buồn như những cánh chuồn chuồn
Khi làn thu mới gọi hồn lên ngôi

Thu về nắng sẽ mồ côi
Thu về nắng sẽ lẻ loi một mình
Còn ai gọi nắng ru tình
Còn ai ươm nắng khi bình minh lên

Thu về nắng sẽ quên tên
Võ vàng như phím lá mềm rớt rơi
Một vài cánh rũ chơi vơi
Một vài cánh vỡ làm đôi … hững hờ

Cả mùa nắng chở men thơ
Giờ như lịm chết giữa bờ yêu thương
Hỏi rằng nắng có vấn vương
Khi mùa chuyển gió thổi hương ? nhạt nhòa !...

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-13 13:27:22Huyền Băng>
Men Thơ

Thu vàng vàng bao nhung nhớ
Héo tàn như mảnh trăng cong
Thu vàng vàng theo hơi thở
Rã tan luôn những thì thầm

Một nửa hồn thu nứt nẻ
Nửa hồn lạc lõng chơi vơi
Như lá vàng run khe khẽ
Chờ thu để rớt ngậm ngùi

Dấu tình xưa xa hun hút
Bụi mờ cả những men thơ
Tiếng lòng còn vương tâm thức
Cũng đành vàng võ, xác xơ

Thu tàn tàn bao phím lá
Vội vàng như tuổi thanh xuân
Gục đầu chết bên cội đá
Một lần vàng cả trăm năm

thihạnh

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-16 10:02:54thihạnh>
Vẫn Tưởng

Có những lúc giật mình trong đêm vắng
Vẫn tưởng anh … vẫn tưởng ở cận kề
Sóng tóc rối xõa hời trong thinh lặng
Vẫn tưởng mình … quyện bóng cõi đam mê

Vì sao ấy vẫn nơi đây lấp lánh
Gió đưa mây xa tránh chốn bụi mờ
Vẫn tưởng anh giấu thầm trong mông quạnh
Hạt sương mờ để ánh mắt em mơ

Lời thánh thót ai ru câu tình tứ
Vẫn tưởng anh … vẫn tưởng tự muôn đời
Đem hơi thở tuyệt vời như thiên tử
Để rạng ngời tô thắm má em tươi

Vần trăng khuyết đã tròn thêm lần nữa
Vẫn tưởng anh… vẫn tưởng giữa đêm nồng
Bóng trăng cũ tô hồng tim hai đứa
Anh lượm về làm gối để mơ chung…

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Hỏi Rằng

Hỏi rằng có nhớ đêm xưa
Đường đi chợt bỗng dư thừa dấu chân
Dìu nhau những bước ân cần
Bóng dài xõa bóng tần ngần dấu thu

Hỏi rằng có nhớ mùa ru
Lá xưa từng cánh rối bù nét xuân
Như đời ta cũng một lần
Xuân thu đông hạ phân vân sắc màu

Hỏi rằng có nhớ hàng cau
Đu đưa vào những buổi đầu yêu thương
Vót xanh những đốt vô thường
Lá trầu gói cánh uyên ương sắc cầm

Hỏi rằng có nhớ ngàn năm
Vòng tay ân ái ôm chầm lấy nhau
Mùa này rồi nữa mùa sau
Hỏi rằng người có giữ câu chung tình…?

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Khờ Dại

Rồi bỗng dưng ta thấy mình khờ dại
Chốn tình trường chối mãi một lời yêu
Để năm tháng bao bóng người qua lại
Bước chân ta lạc lõng bấy nhiêu chiều

Chẳng thể hiểu được trái tim ta nữa
Nhịp rộn ràng êm ái giữa mênh mông
Khi cần thiết lại nắng mưa lần lữa
Để tủi hờn dâng kín giữa đêm đông

Ta chối bỏ những gì tha thiết nhất
Để đem về trăm vạn mối tơ hoang
Rồi chợt hiểu thiên đường ta đánh mất
Giọt long lanh thấp thoáng ở bên đàng

Rồi bỗng dưng ta thấy mình bé nhỏ
Giữa muôn ngàn những lối ngõ trần gian
Đêm trở giấc cuộn tròn theo hơi thở
Chợt thấy mình tan biến giữa thênh thang

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Tội Tình

Tình người cho, mượn, trả, vay
Chỉ là những khúc đọa đày mà thôi
Mùa về, lá xẻ làm đôi…
Mùa về, con nước cuốn trôi, tội tình…

Còn đâu những bóng với hình
Chiều nao hai đứa cuộn tình vào thơ
Thơ rời, chữ rụng xác xơ
Thơ rời, chữ chết giữa bờ yêu thương

Còn đâu những cánh vô thường
Trăng mòn vì bởi lạc đường tìm nhau
Hỏi người, người biết chi đâu
Hỏi đời, đời cũng gục đầu, ăn năn

Còn đâu những bước song hành
Dấu chân bẽn lẽn một lần tìm chân
Vết tỳ xưa bỗng chênh vênh
Từ mùa gọi nước xối quanh lối về

Tình giờ vụn vỡ đam mê
Người giờ chối cả lời thề sắc son…!

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: thihạnh

Vẫn Tưởng

Có những lúc giật mình trong đêm vắng
Vẫn tưởng anh … vẫn tưởng ở cận kề
Sóng tóc rối xõa hời trong thinh lặng
Vẫn tưởng mình … quyện bóng cõi đam mê

Vì sao ấy vẫn nơi đây lấp lánh
Gió đưa mây xa tránh chốn bụi mờ
Vẫn tưởng anh giấu thầm trong mông quạnh
Hạt sương mờ để ánh mắt em mơ

Lời thánh thót ai ru câu tình tứ
Vẫn tưởng anh … vẫn tưởng tự muôn đời
Đem hơi thở tuyệt vời như thiên tử
Để rạng ngời tô thắm má em tươi

Vần trăng khuyết đã tròn thêm lần nữa
Vẫn tưởng anh… vẫn tưởng giữa đêm nồng
Bóng trăng cũ tô hồng tim hai đứa
Anh lượm về làm gối để mơ chung…

thihạnh

Nhỡ Một Mai...
Trần Quốc Bảo

Mai nếu nhỡ anh không còn thơ nữa
Em có còn vẫn tưởng được anh yêu
Lời hoa mỹ anh không còn chắt chiu
Vẫn tưởng chứ rằng anh yêu em nhất!

Mai nếu nhỡ anh xa rời mặt đất
Rã hình hài trong cái cõi hư vô
Buồn không em hay vẫn tưởng dại khờ
Anh vẫn sống từ giấc mơ vàng ngọc

Vẫn tưởng tượng bàn tay vuốt mái tóc
Mỗi đêm về vẫn tưởng được ấp ôm
Mai nếu nhỡ kỷ niệm anh vùi chôn
Có gì đâu? vẫn tưởng là tha thiết

Mà thôi em chẳng có gì bất diệt
Tình chết rồi cũng đừng tiếc làm chi
Nhỡ một mai đường đời hai lối đi
Vẫn tưởng đó...nhưng... ừ thì... "chấm hết!"

31-10-2006
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Rất cám ơn TQB đã cảm hứng
Chúc bạn 1 ngày vui nhé...

_____________________________


Vâng, Em Biết!

Vâng, em biết, … và từ lâu tường tỏ
Chuyện ngày qua chỉ là gió bay đi
Vâng, em biết, nhưng làm sao chối bỏ
Một không gian xanh lớp mộng xuân thì

Vâng, em biết, … nên nhủ lòng thôi nhé
Hãy quên nhau, như những kẻ qua đường
Vâng, em biết, và từ đây hứa sẽ
Không đợi chờ, chẳng lặng lẽ buồn vương…

Mùa đông đến, trắng không gian rất vội
Em bước đi lầm lủi giữa cuộc đời
Mùa đông đến, tuyết kia không lỗi tội
Sao hoen mờ và vụn nát tả tơi…?

Vâng, em biết, … một lần thôi sẽ nhớ
Cuộc đời này không lầm lỡ mấy ai…?
Vâng, em biết, chẳng đời nhau đánh vỡ
Dẫu niềm đau ray rứt tháng năm dài…

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi Em Sẽ Quên

Rồi em sẽ quên chuyện hôm ấy
Câu chuyện ân tình của ngày xưa
Rồi em sẽ quên vòng tay ấy
Trời ơi … (thương nhớ để đâu vừa?)

Rồi em sẽ quên chiều thu nắng
Bóng người hòa bóng bước em đi
Rồi em sẽ quên chiều đông vắng
Trời ơi … (tuyết trắng nhớ mong gì?)

Rồi em sẽ quên câu tình tự
Giọt nồng ai rót những mùa thương
Rồi em sẽ quên (không tư lự)
Tình thơ ai vót đến vô thường

Rồi em sẽ quên men ân ái
Thuở mình lạc lối giữa vườn yêu
Rồi em sẽ quên (ôi ngây dại)
Trời ơi … (tê tái đến trăm chiều…)

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Tím Cả Vô Thường

Tôi xin nhé một giây thôi để thở
Van lạy người hãy mở một vòng tay
Môi mấp máy từng câu tôi ú ớ
Hỏi rằng người nào có biết có hay…

Tôi đang sống hay chỉ đang tồn tại ?
Sao nghe tim vọng lại những âm hờ
Tôi đang sống ? Trời ơi … hay mãi mãi
Đeo đẳng hoài một khoảnh khắc, vu vơ…

Là tôi đó, hay chỉ là chiếc lá…?
Khi mùa về uá cả những yêu thương
Là tôi đó, hay ngu ngơ phiến đá…?
Chợt băn khoăn như tím cả vô thường…

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Phím Lệ

Em lại đến nơi chúng ta hò hẹn
Chẳng thấy anh (cho bẽn lẽn hương chờ)
Đôi má hồng thơm ngát một trời mơ
Chợt vàng võ từng nét thơ huyền thoại

Mùa thu chết, ngục đầu trong tê tái
Lá ngày xưa đã phai những hẹn hò
Cơn gió nào khờ dại đến ngu ngơ
Hoài vi vút cho đôi bờ lạnh cóng

Em đứng đó… (cõi lòng dâng như sóng)
Vẫn nhủ thầm sẽ thấy bóng anh qua
Anh của em, (em biết) rất thật thà
Chẳng thể hứa, rồi (điêu ngoa) đen trắng

Cơn gió lạnh thấm linh hồn quạnh vắng
Trái tim nồng chợt nhạt đắng vần yêu
Thôi về đi, một lần nhé (chẳng nhiều)
Mà rữa nát cả những điều không thể…

Tuyết nhẹ rơi ngỡ chừng như phím lệ…

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-14 09:56:51Huyền Băng>
Ma Về

Ta về giữa cảnh tro tàn cháy
Bếp lửa quê nhà cũng đổ loang
Em có chờ mong trong héo hắt
Hay đang vui thú mộng thanh nhàn ?

Ta về vai cất nhừ đau tủi
Lửa vẫn bùng thiêu khắp cõi bờ
Nửa gánh mộng lòng cam gác lại
Đâu rồi bếp ấm thuở xa xưa …

Ta về như chứng nhân tiền sử
Sách vở chừng như vật lạ lùng
Em giấu dùm ta dăm mẫu tự
Đâu làm sao đủ góp cơm chung…

Ta về tay trắng hơn màu tóc
Chân bước theo đoàn diễn cố lư
Thảo khấu nhờ may lên tể tướng
Còn tên quan huyện nấu cơm tù…

Ta về đợi mãi trời chưa sáng
Em đốt nhang đèn khấn khứa ai
Có phải tên ta em lẩm bẩm
Trời ơi ta gọi chẳng ai hoài…

NhượcThu

r


Anh Về

Anh về trong hương tro tàn cháy ?
Hay về trong héo hắt phủ vây
Vẫn bàn tay trắng hơn lòng giấy
Dẫu bao năm tháng vẫn miệt mài

Anh về lòng đau như ai cắt ?
Nhớ cảnh tang thương buổi thiếu thời
Đôi bờ từ đó gieo ngăn cách
Nghẹn ngào theo nước mắt ai rơi

Anh về như chứng nhân tiền sử ?
Hay chỉ giản đơn - kẻ qua đường
Xin anh hãy uống dăm ngụm nước
Như uống từng giọt máu Quê Hương

Anh về mây trắng như màu tóc ?
Ngày tháng rong rêu kiếp con người
Vẫn dấu chân đời người lữ khách
Lê la từng bước ngậm ngùi ơi

Anh về trong màn đêm tăm tối ?
Hơi thở lụi tàn khói sương đêm
Và em … như vẫn hoài mong đợi
Dáng anh một sớm… dựa sân thềm

Thi Hạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Quá Nhiều

Nhật ký xưa lật từng trang khe khẽ
Để đừng khơi một nỗi nhớ xa vời
Giấy trở mình ru lời thơ rất nhẹ
Mây ngại ngùng giọt nắng ngả nghiêng rơi

Bảo đừng nhớ, nhưng nghe hồn trăn trở
Chợt xuyến xao như cái thuở ban đầu
Trăng chênh chếch chờ chia đôi vầng nửa
Có ngậm ngùi cũng lần lữa kiếp sau

Trang giấy trắng đã loang màu nhiều lắm
Nhưng lời thơ vẫn đậm nét ai cười
Chiều hôm ấy lối về nghiêng nghiêng nắng
Gởi ân tình trong ánh mắt lả lơi

Chỉ một thoáng tim bồi hồi giao động
Nhưng nghìn sau ôm ấp mộng ban đầu
Tà giáo trắng của muôn chiều gió lộng
Chợt hiện về trong vô vọng đêm thâu

Nhật ký xưa từng trang em vẫn giữ
Quấn quýt hoài những nét chữ thân yêu
Chuyện đôi lứa tả tơi theo vần vũ
Giữ được dăm nét chữ cũng quá nhiều.

Thi Hạnh



Thơ Bỏ Đi Rồi Ai Nhớ Nhau ..

Như thế mà em bảo đã nhiều
Ít giòng nhật ký chở đìu hiu
Úa vàng trang giấy cong ngoài góc
Là bởi em lười vuốt phẳng phiu

Một ít sầu xưa lạc cuối giòng
Em thừa ít mộng nhốt sầu chung
Vầng trăng hờ hững nhìn thơ khuyết
Một thoáng vàng phai đến lạnh lùng

Một ít ngậm ngùi pha nắng muộn
Ta nhìn như giọt nhỏ rời tim
Dù thu có úa màu hơn nữa
Đâu đủ tàn phai cả cánh chim

Em ghé mộng hờ bên góc nhớ
Ta về bóng xế cõi trầm không
Vài ba cụm chữ còn đang múa
Trời chửa xong mùa đã chớm đông

Ta gác nỗi buồn trên bếp lạnh
Hơ hoài cũng chỉ ấm vài câu
Vài câu vàng cả mùa thương nhớ
Thơ bỏ đi rồi ai nhớ nhau ??

Nhược Thu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: thihạnh

Tím Cả Vô Thường

Tôi xin nhé một giây thôi để thở
Van lạy người hãy mở một vòng tay
Môi mấp máy từng câu tôi ú ớ
Hỏi rằng người nào có biết có hay…

Tôi đang sống hay chỉ đang tồn tại ?
Sao nghe tim vọng lại những âm hờ
Tôi đang sống ? Trời ơi … hay mãi mãi
Đeo đẳng hoài một khoảnh khắc, vu vơ…

Là tôi đó, hay chỉ là chiếc lá…?
Khi mùa về uá cả những yêu thương
Là tôi đó, hay ngu ngơ phiến đá…?
Chợt băn khoăn như tím cả vô thường…

thihạnh

Không Đề
-Trần Quốc Bảo-

Tử thần ơi, người khoan buông lưỡi hái
Chầm chậm chờ tôi trăn trối vài giây
Hỡi người tình, xin hãy xích gần đây
Cho tôi được hôn đôi tay gầy guộc

Trả lại em Tự Do không gàng buộc
Đừng vì tôi chuốc phiền muộn khổ đau
Cặp mắt này rồi khép chặt sắc màu
Tôi rồi sẽ mãi chìm vào hoang vắng

Xung quanh tôi mọi vật dường yên ắng
Và em chừ buồn héo úa dung nhan
Miền dương thế hay là chốn suối vàng
Tôi vẫn sống trong muộn màng em đó

Trong tích tắt em hãy nhìn thật rõ
Thân xác còm như cọng cỏ chết khô
Tiếc chi em tình theo tôi xuống mồ
Còn năm tháng chớ đợi chờ son sắt

16-11-2006

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Sang Sông
 
Sang sông ai đã sang sông
Bên này chiếc lá lòng vòng muốn rơi
Trách tôi em cứ trách tôi
Giờ em sang trước cả người lẫn thơ
 
Phơi mơ ta nắn dây tơ
Nắn dây chưa thẳng tình hờ đã khô
Ta đi săn cuộc đợi chờ
Làm sao vá mộng hải hồ vừa tan
 
Em buồn trách gió thu sang
Gió không gom đủ lá vàng đền nhau
Mong đời mưa nắng thôi đau
Vóc em ngà ngọc , ta sầu mình thôi…
 
NhượcThu
 
 
 
 
Uá Vàng
 
Em nào cất bước sang sông
Chỉ là chiếc lá thay lòng đó thôi
Ngày mai lá sẽ buông lơi
Ngày mai lá sẽ chơi vơi bẽ bàng
 
Hay là lá muốn sang ngang?
Nên vội khoác lấy áo vàng làm duyên
Quên nàng nắng ấm bên hiên
Quên lời son sắt những đêm trăng ngà
 
Cũng là một giấc mơ hoa
Ai người đem cất đậm đà vào rương?
Giật mình, len lén soi gương
Thấy đời như chiếc lá đương… úa vàng.
 
ThiHạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: thihạnh

Sang Sông
 
Sang sông ai đã sang sông
Bên này chiếc lá lòng vòng muốn rơi
Trách tôi em cứ trách tôi
Giờ em sang trước cả người lẫn thơ
 
Phơi mơ ta nắn dây tơ
Nắn dây chưa thẳng tình hờ đã khô
Ta đi săn cuộc đợi chờ
Làm sao vá mộng hải hồ vừa tan
 
Em buồn trách gió thu sang
Gió không gom đủ lá vàng đền nhau
Mong đời mưa nắng thôi đau
Vóc em ngà ngọc , ta sầu mình thôi…
 
NhượcThu
  
 

Thôi Đành
Trường Phi Bảo
 
Thôi đành nhé bạn ban sơ
Tình chung xẻ múi dại khờ chia chung
Lỡ chân chẳng bước theo cùng
Vụng tay mới để đàn chùng phím dây
 
Thôi đành bạn đó tôi đây
Pháo hồng đỏ lối treo đầy đèn hoa
Bên sông đám cuời người ta
Bạn giờ áo gấm, áo hoa thêu hồng
 
Rước dâu về một bến sông
Tôi nhìn theo quá đau lòng bạn ơi!
Nói gì thôi cũng chồng người
Phận tôi nên khóc hay cười vu vơ
 
Thôi đành khâu lại vần thơ
Mà bao năm tháng vẫn ngờ vấn vương
Tôi ôm gối chiếc đêm trường
Bạn ôm gối mộng yêu thương cạnh nàng
 
Tôi đâu có đến muộn màng
Bạn sao nở để lỡ làng trao nhau.
 
19-11-2006
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-20 10:39:07thihạnh>
 
 
Tình Khúc Buồn
Nhạc và Lời : Ngô Thụy Miên
Trình Bày: Duy Quang

Em như một nụ hồng cầu mong chẳng lạnh lùng.
Em như một ngày mộng mà ta hằng ngại ngùng,
Sẽ ru ta nghìn nhớ một ngày thoáng mây đưa.
Cuộc tình đã như mơ ...

Em như giọt rượu nồng dìu ta vào cuộc mộng.
Em như vạt lụa đào quyện ta lời thì thào,
Sẽ qua đi ngày tháng tình rồi cũng xa xưa, buồn ...

Cuộc tình ngỡ đã xa xưa, đã xanh xao từ thuở nào.
Chợt người đến với tim ta xóa tan đi một mảnh đời.
Cuộc tình quý giá mong manh
Có chơi vơi ngược dòng đời,
Nghìn trùng dòng sông có vui.

Ôi ! sao người miệt mài ngày vui nào còn dài.
Ta ưu phiền từng ngày vội chôn cuộc tình gầy,
Chết đi bao lời nói
Rừng nào có sa mưa tình nào sẽ như thơ.

Sao chưa gặp một lần mà nghe tình thật gần.
Xin cho được một lần gọi tên người thì thầm,
Có qua đi ngày tháng trả lại thoáng mây bay buồn ...

Cuộc tình ngỡ đã xa xưa, đã xanh xao từ thuở nào.
Chợt người đến với tim ta xóa tan đi một mảnh đời.
Cuộc tình quý giá mong manh
Có chơi vơi ngược dòng đời,
Nghìn trùng dòng sông có vui.

Ôi ! sao người miệt mài ngày vui nào còn dài.
Ta ưu phiền từng ngày vội chôn cuộc tình gầy,
Chết đi bao lời nói
Rừng nào có sa mưa tình nào sẽ như thơ.

Sao chưa gặp một lần mà nghe tình thật gần.
Xin cho được một lần gọi tên người thì thầm
Có qua đi ngày tháng, trả lại thoáng mây bay buồn ...
Có qua đi ngày tháng, trả lại thoáng mây bay buồn ...
Có qua đi ngày tháng, trả lại thoáng mây bay buồn ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-04 21:56:04thihạnh>
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-28 06:33:56nguyens>
Cô hàng xóm

Cô bé ngày xưa chợt ..lớn rồi
Chẳng còn vòi vĩnh , chắng qua chơi
Ngập ngừng môi hé.. chào anh đến
Bối rối mắt vờ.. ngó lá rơi
Mái tóc búp bê ..giờ óng mượt
Bờ vai thon thả chút buông lơi
Bâng khuâng nhớ lại chiều thu ấy
Bờ dậu hôm nào cô tiễn tôi..

Áo trắng sân trường chẳng có tôi
Nắng chiều nhạt bóng gió buông lơi
Bên hàng phượng rũ tàn hoa rụng
Có ánh mắt buồn ngấn lệ rơi
Em dặn khi nao về ghé lại
Anh ừ có phép sẽ sang chơi
Đã mấy thu vàng sai hẹn ước
Cô bé ngày xưa... chợt lớn rồi



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Trả Hết

Nếu biết thì đâu ai mắc nợ
Nợ đời nợ nước nợ trầm luân
Đời ta gươm súng vừa thua loạn
Thua cả trăng thề rã xác thân

Nếu biết thì ai cam phận chịu
Chịu sầu chịu đắng chịu gian nguy
Thời gian như vó câu xung trận
Tất cả theo mùa đã bỏ đi

Trả hết cho em ngày mới lớn
Nợ buồn ta gói kín vào thơ
Trùng dương chưa lấp đầy cơn sóng
Ta đã bên trời vỡ ước mơ

Trả hết quê xưa dòng nước cạn
Thân buồn như lá vướng cành xiêu
Tình em không tưới xanh màu lá
Cũng mát đôi dòng quên hắt hiu

Ta nợ nửa đời sông núi gọi
Bây giờ và mãi mãi nghìn sau
Ngày em về lại quê thanh tịnh
Không chắc thu còn lá để đau…

NhượcThu




Đâu Cần

Anh đâu cần trả mùa hạ nắng
Vì nắng sẽ hờn buổi vào thu
Khi gió buốt về ngang ngõ vắng
Làm phai thương nhớ thuở ban đầu

Anh đâu cần trả lời hẹn ước
Khi dấu ân tình đã hắt hiu
Ngày mai có lưu vong từng bước
Cũng còn một chút để mang theo

Anh đâu cần trả bài thơ ấy
Khi đã lạc rồi những thanh âm
Rồi đây có gép vần thơ mới
Cũng chẳng còn ai để thì thầm

Anh đâu cần trả ngày với tháng
Hay trả cho đầy tuổi đời em
Một khi ân tình kia quá vãng
Thì tuổi cho nhiều cũng hom hem.

ThiHạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhủ Lòng

Nhủ lòng chẳng nhớ nữa đâu
Chẳng thơ chẳng thẩn chẳng sầu vì ai
Dã tràng năm tháng miệt mài
Biển đông se cát cũng hoài công thôi

Nhủ lòng quên nhé người ơi
Sao tim vẫn cứ bồi hồi chờ trông
Nắng xuân ươm má em hồng
Nhưng trong vạt nắng mênh mông nỗi buồn

Nhủ lòng thôi nhé cô đơn
Về đây làm bạn keo sơn tháng ngày
Trăm năm ôm ấp tình này
Người đem hờ hững trao tay vội vàng

Nhủ lòng một kiếp đa đoan
Nên thơ cũng chỉ bàng hoàng xót xa

ThiHạnh

 
 
 
 
Nhớ Em
Trăng Cũng Quên Rằm

Sao em lại nhớ người xưa
Để ta nhốt gió thôi đùa tóc bay
Lỡ buồn em vỡ trên tay
Sầu ta chưa hái đã đầy nhớ nhung

Sao em lại nhớ người dưng
Để ta bảo nắng thôi đừng ngóng trông
Má hồng em ửng chờ mong
Nắng hồng ta nhốt vì không người chờ…

Sao em lại nhớ người mơ
Cho trăng thả mộng thập thò mái hiên
Hỏi trăng có biết ưu phiền
Theo ta lẽo đẽo khắp miền gian nan …

Cõi xa thơ nhả tơ tằm
Cõi gần trăng cũng quên rằm - nhớ em…

NhượcThu

Đăng nhập để trả lời
0
Ví Dụ

Ví dụ cõi đời như bóng nắng
Sáng hồng chiều úa đổi thay mau
Tình như giọt rượu chưa ai nếm
Em có nghe buồn khi vắng nhau ?

Ví dụ cõi đời như phím nhạc
Tay ngà lướt nhẹ thoa/ng cung tơ
Thời gian như súng vừa lên đạn
Có nát không em những đợi chờ ?

Ví dụ mai này hoa nhụy rữa
Men đời phai nhạt nét kiêu sa
Còn chăng đâu đó mùi hương nhạt
Em tiếc gì chăng tuổi ngọc ngà ?

Ví dụ chỉ là ví dụ thôi
Môi hồng mai mốt bạc như vôi
Tóc xanh lỡ ngã màu mây xám
Em có còn nguyên những nụ cười ?

Ví dụ chỉ là ví dụ nghe
Đời như cơm chín lẫn cơm khê
Dù em có vạn lần như thế
Thơ vẫn là thơ vẹn ước thề

NhượcThu




Ừ, Ví Dụ ... !

Ừ, ví dụ như ngày mai mình sẽ
Bước chung đường, chung ngả rẽ về đi
Ừ, ví dụ như người dưng … hai kẻ
Chợt trăm năm duyên se kết (diệu kỳ)

Ừ, ví dụ như trời đang hanh nắng
Bỗng mưa rào cho ngõ vắng xôn xao
Chiếc ô nhỏ chẳng đủ che hai bóng
Nên bâng khuâng bong bóng nước thì thào

Ừ, ví dụ như mùa thu thưa lá
Bởi cánh vàng vội vã đón chân nhau
Nước róc rách mân mê từng phiến đá
Để mùa sau thương nhớ quá mùa đầu

Ừ, ví dụ như ngày đông trống trải
Tuyết giăng giăng thêm tê tái đường về
Ừ, ví dụ như tình ta vụng dại
Biết lấy gì để vá lại nhiêu khê…

Ừ, ví dụ…(giá như đừng ví dụ)
Thì vần thơ đâu ấp ủ dạt dào
Ừ, ví dụ…(giá như mình đang ngủ)
Thì cuộc đời chỉ là giấc chiêm bao…

thihạnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-29 02:51:21Viet duong nhan>
Hoang Đường
 
Thôi anh nhé đừng buông lời hò hẹn
Bởi tình ta đã lạc bến huy hoàng
Có tìm về trong những giấc mơ hoang
Cũng rã nát cõi thiên đàng mộng mị
 
Ta biết lắm hồn thơ người thi sĩ
Lúc dâng cao muôn ý vị ngọt ngào
Lúc tủi hờn canh cánh giữa đêm thâu
Lúc tha thiết, lúc chìm sâu ảo mộng
 
Như ta đã một thời nuôi hy vọng
Rất tuyệt vời như men nóng vần thơ
Rồi men kia tan biến giữa bụi mờ
Ta nghiệt ngã nơi bến bờ hư, thực
 
Thôi anh nhé, đã cùng sâu đáy vực
Dẫu lòng mình vẫn rất mực yêu thương
Chẳng là thơ nên chết giữa hoang đường
Chẳng là nhạc nên vô thường vời vợi
 
Và anh nhé, hãy đi đi, đừng đợi …!
 
thihạnh
 
 
 
Bến Cạn
 
Nếu đã thế ngày mai ta sẽ chẳng
Dám mộng làm thi sĩ của riêng ai
Vì bỗng ngại vầng trăng sầu lẻ đợi
Dõi tin nhau qua vạn nẻo đường dài

Nếu đã thế ngày xưa ta cũng chẳng
Dám nhận làm tên lính trấn biên cương
Đang hò hẹn , bút nghiên ngày tháng cũ
Bỏ sân trường với vạn nỗi tơ vương

Nếu đã thế này em người xứ lạ
Ước mơ gì khi nhớ bóng quê xưa
Trời đất rộng mà mây vần vũ tủi
Chắng thiết bay xa tuy gió dư thừa …

Nếu đã thế người em miền xứ lạnh
Đôi ba vần ghép chuyện núi sông đau
Rồi khi biết tình tàn nơi bến cạn
Chúc em tròn đếm nốt những hư hao …

Em ở lại ta về như chửa gặp …

NhượcThu

 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: thihạnh


Bến Cạn
 
Nếu đã thế ngày mai ta sẽ chẳng
Dám mộng làm thi sĩ của riêng ai
Vì bỗng ngại vầng trăng sầu lẻ đợi
Dõi tin nhau qua vạn nẻo đường dài

Nếu đã thế ngày xưa ta cũng chẳng
Dám nhận làm tên lính trấn biên cương
Đang hò hẹn , bút nghiên ngày tháng cũ
Bỏ sân trường với vạn nỗi tơ vương

Nếu đã thế này em người xứ lạ
Ước mơ gì khi nhớ bóng quê xưa
Trời đất rộng mà mây vần vũ tủi
Chắng thiết bay xa tuy gió dư thừa …

Nếu đã thế người em miền xứ lạnh
Đôi ba vần ghép chuyện núi sông đau
Rồi khi biết tình tàn nơi bến cạn
Chúc em tròn đếm nốt những hư hao …

Em ở lại ta về như chửa gặp …

NhượcThu


R

Hỡi Thi Nhân...!
-Trường Phi Bảo-
 
Hỡi thi nhân, buông chi lời cay nghiệt!
Rót vào lòng những khúc chiết riêng tôi
Tình xưa đã như mộng chẳng đổi dời,
Mong gì nữa được thêm lần tái hợp.
 
Ngày theo chồng, tôi bỏ trường, bỏ lớp,
Người hận đời mới giũ áo thư sinh.
Bước lên đàng theo tiếng gọi đăng trình
Còn ẳm ủ trong nhau tình thương nhớ.
 
Hỡi thi nhân, đừng gieo thêm nức nở,
Tơ lòng tôi trăm mối thảy đều rung
Người tủi hờn, tôi đau đớn tột cùng,
Vầng trăng lạnh, phím đàn chùng lỗi nhịp.
 
Hỡi thi nhân, khói lửa tàn giấc điệp.
Sao người đi nào nối tiếp bước về
Tôi lỡ phận đứng, ngồi bến sông mê,
Tàu đã đắm bao hẹn thề đã tận.
 
Thi nhân hỡi,chớ buông lời oán giận!
Như chưa từng nói chẳng nhận nhìn nhau
Mình quen biết từ trong muôn kiếp nào
Giờ lạc lối nhẽ nào ta quên lãng!
 
Tháng chạp rồi, mùa đông cũng đi ngang
 
29-12-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-15 11:52:55thihạnh>








 


Bắt Đền Ai ?
 
Bắt đền một thuở mình yêu
Để giờ tim có thật nhiều nhớ thương
Bắt đền một thuở chung đường
Để giờ đối bóng trăng suông, thở dài
 
Bàn tay không nắm bàn tay
Bờ môi đó với môi này cách xa
Bắt đền một chuyến xe qua
Sau lưng gió cát, phong ba ngập trời
 
Bắt đền, biết cũng vậy thôi
Đã là... khác họ, đã rồi... người dưng
Có khi ra phố, ngập ngừng
Gặp nhau thoáng chốc, mắt rưng rưng buồn
 
Vì trên lối rẽ tâm hồn
Anh còn vương vấn, em còn xuyến xao
Dẫu gì cũng đã yêu nhau
Vờ như... chẳng biết, hỏi sao cho đành?
 
Bắt đền em, bắt đền anh
(tại ai bẽ gãy một nhành tóc tơ?)
Đi trên năm tháng hững hờ
Nhớ xưa về lại, bơ vơ gọi... mình
 
Trần Tường Vi
 
 
 
 
Ai Bắt Đền ?
 
Bắt đền, em bắt đền tôi
Trời yêu một thoáng bên người thuở xưa
Dặm về tí tách hạt mưa
Nhẹ vương tóc rối để bờ mi say
 
Bàn tay chưa nắm bàn tay
Mà nghe thương nhớ dâng đầy mạch tim
Mắt tình em chớp lim dim
(Giận ta khờ quá chẳng nhìn thật lâu)
 
Chẳng nhờ thoang thoáng hạt ngâu
Hôn em từng nụ thật sâu thật nồng
(Để ngày sau có theo chồng
Em còn giữ chút tình hồng ta trao)
 
Bây giờ em bắt đền nhau
Tìm đâu cái thuở ngày nào đây em
Tìm đâu xao xuyến nguồn tim
Tìm đâu môi mắt trộm nhìn (mà say)
 
Đời ta tay lấm bàn tay
Đâu còn những trái mộng đầy yêu thương
Nếu còn một chút tơ vương
Ngàn sau hứa sẽ trăm trường đền em
 
Thi Hạnh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-06 16:30:08thihạnh>
Giờ Mình Lớn...

Ừ, có lẽ đã qua rồi ngày ấy
Thuở hồn nhiên và chưa thấy Thu buồn
Như... đưa tiễn bên cầu, ai đứng lại
Mắt xa vời, thấp thoáng bóng hoàng hôn

Giờ mình lớn để trầm tư nỗi nhớ
Nhớ người ta, người ta có nhớ mình?
Câu hỏi nhỏ nhưng làm sao bày tỏ
Gặp mỗi lần, thêm lần nữa... lặng thinh

Mưa Thu lạnh, lá vàng hơn một chút
Mai lìa cành, lá có khóc biệt ly
Tình mới chớm sẽ là trang hạnh phúc
Hay cơ cầu, tình sẽ bỏ ra đi

Làm sao biết Thu già hay Thu trẻ
Mà hắt hiu và cứ thế, Thu gầy
Dòng sông chảy trong mơ hồ, lặng lẽ
Mang tháng ngày vùn vụt lướt qua đây

Thì mình lớn để... ngang vai người ấy
Khi sánh đôi sẽ chẳng thấy... gập ghềnh
Lúc bất chợt cả hai cùng... ngần ngại
Bàn tay này, tay đó rất... gần bên

Ừ, có lẽ nhỏ bạn thân sẽ biết
(Giấu được đâu tim tha thiết đợi chờ)
Ai chẳng có đoạn đường mơ diễm tuyệt
Khi yêu rồi tất cả bỗng thành... thơ

Trần Tường Vi



Ừ Thì Lớn

Ừ thì lớn (nhưng cũng chưa lớn lắm)
Tóc hãy còn cột túm ở đằng sau
Ừ thì lớn (nhưng hỏi nè, có dám)
Đứng bên anh khi nắng tắt giang đầu ?

Này cô bé chắc tại em đã… nhớ
Đã phải lòng người nào đó, đúng không ?
Nói anh nghe, anh hứa dù cách trở
Cũng giúp em cho sau trước vẹn lòng

Mùa thu đến, em có hay lá chết
Đêm chợt dài, ngày lê lết buồn thiu
Mùa thu đến, nghe gió mây mỏi mệt
Chẳng thiết tha ươm cung sắc yêu kiều

Này cô bé, anh nói rồi đó nhé
Nhớ nhung ai thì khe khẽ bảo anh
(Chừng mai mốt anh theo người … lặng lẽ)
Có hờn anh, cũng đâu nữa dỗ dành…

Thi Hạnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-06 16:30:46thihạnh>
Mùa Rơi

Anh có thấy chiều hôm nay tuyết phủ
Trắng không gian, và lối cũ ta về
Bước chậm bước đôi chân mềm cô lữ
Mà thấy ngày sao dài đến lê thê

Anh có thấy mảnh hồn trinh tuyết trắng
Sáng long lanh như những cánh ngân hà
Những phím trắng tận cùng nơi xa vắng
Anh lượm về dệt thắm bản tình ca

Những cánh tuyết của thời xa xưa đó
Đã dần tan trong ngắt ngõ linh hồn
Những phím trắng dệt tình ca bé nhỏ
Đã vùng vằng làm vỡ cả càn khôn

Anh có thấy chiều hôm nay … lại tuyết
Cũng như xưa, những hạt quyện chân người
Nhưng trời hỡi (còn đâu màu lưu luyến)
Để ngàn đời thương tiếc một mùa rơi…

Thi Hạnh


Mùa Vẫn Rơi

Anh đã thấy màu buồn trong ánh mắt
Giọt tình hờn tuôn chảy, ngập tim anh
Nghe chua xót hơn những lời em trách
Tại ai đâu mộng thắm đã không thành

Tình là tuyết trắng trong và tinh khiết
(Cũng vội tan theo thời tiết đất trời)
Nhớ hôm đó, ta cúi đầu tiễn biệt
Trái linh hồn trĩu nặng một mùa rơi

Em, nhặt nhạnh làm chi bông tuyết trắng
Cho hoàng hôn ướt lạnh những dấu đời
Đường xa quá, anh làm sao gởi gấm
Vòng tay choàng ấm lại thuở chung đôi

Đừng khóc nhé, khi về trong lặng lẽ
Mình kiếp này dẫu không thể bên nhau
Nhưng tình ấy bện thành duyên cội rễ
Vẫn bây giờ cho đến vạn ngày sau

Anh đã biết hơn một lần, khói thuốc
Vờn quanh đời, thêm giá buốt đôi môi
Địa đàng xưa bàn chân ta trượt mất
Từng mùa rơi, ôi tuyết trắng ngậm ngùi

Trần Tường Vi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-06 16:31:41thihạnh>
Dễ Thương

Và... mình lại nhớ ai nhiều đến thế
Chắc mùa Thu này riêng để mình buồn
Hạt mưa rớt nơi đầu nguồn cuối bể
Thầm ngỡ là... giọt nước mắt dễ thương

Dễ thương lắm như... ngày đầu vụng dại
Muốn trao lời nhưng lòng ngại... gió nghe
Muốn đặt khẽ bàn tay vào... tay ấy
Cho trăm năm lạc cả lối quay về

Chiều buông xuống trên dòng sông thơ thẩn
Con nước nào quanh quẩn chẳng đành đi
Vẫn biết chứ, nước luân phiên ròng, lớn
Nhưng... hôm nay rồi... giữ lại được gì?

Mùa Thu trước ai để quên chiếc lá
Vùng tâm tư vàng nhuộm cả Thu này
Mình để quên một nhịp tim rất lạ
Ở bên người, sao người nỡ... không hay?

Mình làm thơ chẳng để thành thi sĩ
Chuyện của lòng dành riêng chỉ... người ta
Mỗi một dòng là mênh mang tình ý
Rất đơn sơ mà... nguyên vẹn, thật thà

Mai đi nhé, gởi cho người ở lại
Phút yếu lòng, mình chẳng phải... mình đâu
Nếu có lúc người nghe hồn trống trải
Đọc thơ này và... xin nghĩ đến... nhau...

Trần Tường Vi



Dễ Ghét

Này cô bé nhớ ai thì hãy nói
Đừng giấu lòng để bối rối cuồng dâng
Mùa xuân thắm đang về ngang ngõ lối
Bé có nghe mây với khói thì thầm…

Anh vẫn biết lòng em còn ái ngại
Sợ ân tình… lỡ vụng dại thì… nguy
Anh vẫn biết dù mình không qua lại
Tim vẫn rung… những khúc hát diệu kỳ

Mùa xuân thắm mà lòng anh tê tái
(Nhớ nhung nhiều nhưng cũng ngại người hay)
Làn môi thắm em nung chiều hồm ấy
Anh nâng niu tha thiết biết bao ngày

Chiều vơi nắng lạnh về run vai nhỏ
Em có chờ hay khẽ nhớ về anh?
Và mây nước cợt đùa bên khung cửa
Em có mơ được anh ở… thật gần ?

Dù anh biết em chẳng làm thi sĩ
Để dâng đời những tình ý mê say
Dù anh ước em thầm trong ý nghĩ
Chỉ có anh cho thơ thắm từng ngày

Chợt thấy ghét và giận mình ké né
Giá như chiều hôm ấy ghé qua song
Mình… đôi mắt chạm vào nhau khe khẽ
Anh nhìn em, và ta nói … thật lòng !

Thi Hạnh
r
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»