<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-07 19:14:39thihạnh>
Nhói Buốt
Anh có biết rằng tim em nhói buốt
Khi thấy người ve vuốt những cung thơ
Cung thơ đó (những lời anh trau chuốt)
Chẳng vì em mà dệt nữa bao giờ
Như con sóng xô bờ cho nước vỡ
Từng giọt tan bỡ ngỡ đến không ngờ
Như mây xám gục đầu trong nức nớ
Để nhạt nhòa mưa rớt hạt bơ vơ
Anh đã đến trao em vần thơ lạ
Bỗng tương tư chợt trắng xóa mộng thường
Em đánh đổi thiên đường, dâng tất cả
Để ngọt ngào nhận lấy mật yêu thương
Vần thơ đó anh gieo không đoạn kết
Nên vỡ toang cả dấu vết ân tình
Vần thơ cũ hôm nay anh lại dệt
Dâng một người …(để chết một sinh linh !)
thihạnh
Anh có biết rằng tim em nhói buốt
Khi thấy người ve vuốt những cung thơ
Cung thơ đó (những lời anh trau chuốt)
Chẳng vì em mà dệt nữa bao giờ
Như con sóng xô bờ cho nước vỡ
Từng giọt tan bỡ ngỡ đến không ngờ
Như mây xám gục đầu trong nức nớ
Để nhạt nhòa mưa rớt hạt bơ vơ
Anh đã đến trao em vần thơ lạ
Bỗng tương tư chợt trắng xóa mộng thường
Em đánh đổi thiên đường, dâng tất cả
Để ngọt ngào nhận lấy mật yêu thương
Vần thơ đó anh gieo không đoạn kết
Nên vỡ toang cả dấu vết ân tình
Vần thơ cũ hôm nay anh lại dệt
Dâng một người …(để chết một sinh linh !)
thihạnh

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)



![[8D]](/images/smiley/s3.gif)

