📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Cuộc Sống (Những câu chuyện ngắn)

85 trả lời, 7.694 lượt xem — Trang 2 / 3
CON CÒ VÀ CON TRAI

Nước Triệu toan đánh nước Yên, Tô Tần vì nước Yên, sang nói với vua nước Triệu là Huệ Vương rằng: "Vừa rồi tôi đi qua bên bờ sông DịchThủy, tôi trông thấy con trai đang há miệng phơi mình trên bãi, có con cò đâu đến, mổ ngay vào thịt trai. Trai liềm ngậm miệng, cắp chặt lấy mỏ cò. Cò nói: "Hôm nay không mưa, ngày mai không mưa, thế nào trai cũng phải chết." Trai nói: "Hôm nay không rút được mỏ, ngày mai không rút được mỏ, thế nào cò cũng phải chết". Hai bên găng nhau, chẳng ai chịu ai. Bỗng đâu có người đánh cá đi qua, trông thấy chộp được cả trai lẫncò... Nay mà nước Triệu đem quân sang đánh nước Yên, nước Yên tất phải chống lại. Hai bên đánh nhau lâu, hại người tốn của, chắc là suy yếu cả. Tôi e nước Tần thừa cơ ấy, đem quân chụp cả hai nước như người đánh cá chụp cả trai lẫn cò, thì lúc bấy giờ hối cũng không kịp. Dám xin nhà vua thử nghĩ kỹ lại xem".

Huệ Vương cho là nói phải, bèn đình việc đánh Yên.

(Trích Chiến Quốc Sách)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-25 03:02:34hoaidiephaphuong>
Khổ Thân Làm Việc Nghĩa

Mặc Tử ở nước Lỗ sang nước Tề, qua nhà người bạn cũ, vào chơi. Người bạn nói chuyện với Mặc Tử rằng: “Bây giờ thiên hạ ai còn biết đến việc “nghĩa”, một mình ông tự khổ thân để làm việc nghĩa, thì có thấm vào đâu! Chẳng thà thôi đi có hơn không?”

Mặc Tử nói: “Bây giờ có người ở đây, nhà mười đứa con, một đứa cày, chín đứa ngồi ăn không, thì đứa cày chẳng nên càng chăm cày hơn lên ư ? Tại sao thế ? Tại đứa ăn nhiều, đứa đi cày ít. Bây giờ thiên hạ chẳng ai chịu làm việc nghĩa, thì ông phải biết khuyên tôi càng làm lắm mới phải, có đâu lại ngăn tôi như thế”.

(Mặc Tử)

GIẢI NGHĨA:

Lỗ: Một nước chư hầu nhỏ thời Xuân Thu Chiến quốc, ở vào địa phận tỉnh Sơn Đông bây giờ.

Tề: Một nước chư hầu lớn, thời Xuân Thu Chiến quốc cũng ở vào địa phận tỉnh Sơn Đông bây giờ.

Thiên hạ: Đất dưới gầm trời, người Tàu xưa nay cho nước Tàu và mấy nước xung quanh là thiên hạ.

Nghĩa: Việc phải, việc hay mà người ta nên làm.

Tự khổ thân: Tự mình làm cho mình khó nhọc vất vả.

Mặc Tử: Tên sách của Mặc Địch soạn, chủ nghĩa là “kiêm ái” yêu người như yêu mình.

LỜI BÀN:

Trong khi nhân tâm thế đạo suy đồi, mình là người còn đứng vững được, thì sao lại chịu suy đồi với thiên hạ cho cùng trôi một loại. Vì nếu ai cũng như thế cả, thì còn đâu là người cảnh tỉnh được kẻ u mê để duy trì lấy nhân tâm thế đạo nữa.

Cho nên những người thức thời, có chí, dù ở vào cái đời biến loạn đến đâu, cũng không chịu đắm đuối vào cái bất nghĩa, khác nào như: Cây tòng, cây bách mùa đông sương tuyết mà vẫn xanh, như con gà trống mưa gió tối tăm mà vẫn gáy. Những bậc ấy chẳng những thế mà thôi, lại còn đem bao nhiêu tinh lực tâm trí ra, cố gắng giữ lấy phong hóa mà dìu dắt, mà đưa đường cho những kẻ u mê đắm đuối. Như Mặc Tử đây, cho đời là suy biến, coi sự làm việc “nghĩa”, sự cổ động việc nghĩa như cái chức vụ của mình phải làm, thực là người có công với mọi người vậy vì đưa ra ánh sáng những sự thật, không muốn lừa bịp có chỗ dung thân.

(st)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-25 02:55:17giọt mưa>
Hôm Qua, Hôm Nay và Ngày Mai

Trong một tuần có hai ngày mà chúng ta không phải bận tâm về chúng nếu chúng ta biết cách. Đó là Ngày Hôm Qua và Ngày Mai!

Ngày hôm qua:

Với tất cả lỗi lầm, với tất cả những sai sót, với những nỗi buồn và cả những niềm đau, ngày hôm qua đã qua rồi và mãi mãi vuột khỏi tay chúng ta. Chẳng có bất kỳ điều gì có thể thay đổi được ngày hôm qua. Chúng ta chẳng thể lấy lại những gì đã cho đi, cũng chẳng thể xóa đi dù chỉ là một lời mà chúng ta đã nói bởi ngày hôm qua đã qua rồi.

Ngày mai:

Với những thử thách mà chúng ta chẳng thể biết được. Những phiền muộn hay niềm vui của ngày mai cũng ở ngoài tầm tay chúng ta. Mặt trời ngày mai sẽ mọc. Dù tỏa sáng rực rỡ hay bị che khuất sau những đám mây thì mặt trời ngày mai vẫn mọc. Và cho đến tận lúc đó chúng ta chẳng thể nào đánh cuộc chuyện gì sẽ xảy ra bởi ngày mai vẫn chưa đến.

Chúng ta chỉ còn lại một ngày - đó là ngày hôm nay. Bất cứ người bình thường nào cũng có thể vượt qua mọi thử thách chỉ trong một ngày hôm nay. Nhưng anh ta thường gục ngã khi phải cõng thêm vào gánh nặng của ngày hôm qua và những gánh nặng của ngày mai.

Con người thường đau khổ không phải vì hiện tại mà chính vì những nuối tiếc trong quá khứ (đã làm sai) và nỗi lo âu cho tương lai. Vì thế chúng ta hãy sống sao cho xứng đáng, không thẹn với lương tâm để có trọn vẹn một ngày mà khi nhắm mắt bạn không hề thấy tiếc rẻ hay ăn năn cho cái ngày hôm qua, mà sẽ mỉm cười hài lòng với chính mình cùng những điều đã làm được cho ngày hôm nay và hy vọng tốt đẹp cho ngày mai.

st
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-11 02:52:02hoaidiephaphuong>
Tình Yêu Sâu Kín

Anh ấy là một người câm, tuy hiểu được người khác nói gì, nhưng lại không thể nói cho người ta nghe cảm giác của mình. Cô ấy là cô hàng xóm, một cô gái hiền hòa sống chung với bà ngoại. Cô ấy gọi anh bằng "anh hai" và anh ta cũng giống anh hai thật, dẫn cô đi học, chơi với cô, mỉm cười để lắng nghe những lời cô nói. Anh dùng tay để diễn đạt những gì mình muốn nói với cô, có thể cô đọc hiểu được từng ánh mắt của anh, cũng từ nơi cái nhìn đó, cô hiểu được anh rất thích cô.

Sau đó, cô thi đậu vào đại học và vui mừng biết bao. Anh ta bắt đầu cố gắng làm việc cực nhọc để kiềm tiền, rồi gửi cho cô. Cô cũng không hề từ chối qua. Cuối cùng, cô tốt nghiệp, có việc làm. Một ngày, cô nói một cách cương quyết với anh rằng: "Anh ơi, em muốn làm vợ của anh". Anh ta giật mình bỏ chạy, không chịu gặp mặt cô nữa, mặc dù cô cứ nài nỉ, cầu xin không ngừng. Cô nói với anh rằng: "Anh tưởng là em thương hại anh hay sao? Muốn trả ơn cho anh hay sao? Không phải vậy đâu! Em đã yêu anh từ lúc em 12 tuổi rồi anh ạ!" Thế nhưng, dù nói cách nào đi nữa cô vẫn không nhận được câu trả lời của anh ấy.

Một ngày kia, đột nhiên cô phải nằm viện, anh rất lo, chạy đến bệnh viện thăm cô. Bác sĩ bảo rằng cổ họng của cô có một cục bướu, phải cắt bỏ đi. tuy được cắt bỏ, nhưng nó sẽ làm hư thanh quản của cô, có thể sẽ không nói chuyện được nữa. Trên giường bệnh, cô nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ. Sau đó, họ làm lễ cưới nhau. Qua rất nhiều năm, không ai nghe được họ nói một lời nào. Họ dùng tay, viết, ánh mắt để trao đổi nhau, chia xẻ niềm vui, nỗi buồn. Họ được những cặp trai gái ngưỡng mộ, người ta nói "thật là một đôi tốt đẹp, tuy câm, nhưng hạnh phúc". Tuy nhiên, tình yêu cũng không thể nào cản trở được thần chết, cuối cùng anh cũng bỏ lại cô một mình trên cõi đời. Mọi người lo sợ cô chịu không nỗi sự đau đớn vì mất anh, nên đến an ủi cô. Lúc ấy, cô nhìn đắm đuối vào bức hình anh và đột nhiên mở miệng nói: "Cuối cùng, rồi anh cũng rời xa em." Thế là sự thật được bộc lộ...

Mọi người đi từ kinh ngạc sang cảm thương. Thật là một tình yêu cao thượng, sâu sắc biết bao, đậm đà cỡ nào, nó giống như là một chuyện cổ tích vậy. Từ đó, cô không nói thêm một lời nào nữa và không lâu sau đó, cô cũng lìa khỏi cuộc đời. Những cặp trai gái yêu nhau, vẫn lấy chuyện của hai người làm đề tài bàn luận, họ thường nói: "Bạn có nghe qua câu chuyện của cặp vợ chồng câm không?" Đó là một tình yêu sâu kín và đẹp mãi mãi...

SM
Đăng nhập để trả lời
0
Chào HDHP !

MHằng đâu để ý HP mở topic này đầu nà ( lo coi phim [:D]) Mhang rất thích các bài HP post lên cũng như chủ đề của Topic này , khi đọc các bài này luôn làm cho người ít nhiều cũng có được những xúc cảm nhẹ nhàng , có đôi lúc như san sẽ sự đồng cảm nào đó mà ta đang vương mang.

Lúc nào siêng siêng MHằng sẽ tham gia nơi đây với HP , chỉ sợ lười khỏ mà thui [:D]


Chúc vui đến HP
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-11 05:58:46hoaidiephaphuong>
Quỷ Cốc Thử Tài Học Trò

Quỷ Cốc Tôn sư có hai học trò xuất sắc là Tôn Tẩn và Bàng Quyên. Một hôm Quỷ Cốc muốn thử tài học trò bèn kêu họ lại, bảo:

- Ta ngồi trong động, trò nào có thể mời ta ra ngoài được?

Bàng Quyên vội vàng dành mời trước, nói:

- Bạch Tôn sư, ngoài cửa động có rồng chầu phượng múa rất đẹp!

Quỷ Cốc nói:

- Hôm nay hung nhật, làm gì có việc đó?

Bàng Quyên lại nói:

- Có Bạch Hạc Đồng Tử mời thầy đi đánh cờ.

Quỷ Cốc lắc đầu, nói:

- Hôm qua ta đã chơi cờ với họ rồi.

Bàng Quyên trân tráo:

- Nếu thầy không ra thì con nổi lửa đốt động!

Quỷ Cốc mỉm cười.

Đến lượt Tôn Tẫn mời. Tôn Tẩn thành kính thưa:

- Đệ tử không thể mời thầy từ trong ra ngoài được. Nhưng nếu thầy ở ngoài động đệ tử có cách mời thầy vào trong được.

Quỷ Cốc lấy làm lạ bèn truyền đem ghế ra ngoài ngồi, cốt xem Tôn Tẫn sẽ mời bằng cách nào.

Khi Tôn Sư an tọa, Tôn Tẩn vội quỳ xuống:

- Vậy đệ tử mời thầy ra ngoài được rồi!

Quỷ Cốc phục cái trí của Tôn Tẫn.

Lời Bàn:

Hai lần Bàng Quyên mời Quỷ Cốc là hai lần lừa gạt thầy một cách lộ liễu thấp kém. Giả sử có rồng chầu phượng múa, hoặc có Bạch Hạc Đồng Tử ở ngoài động, Quỷ Cốc vẫn không ra thì sao? Đến lần thứ ba, Bàng Quyên không cần mời nữa, bèn dùng cái kế "đốt động", Quyên bộc lộ hết cái ác tâm của mình. Quả thật, ngày sau do ghét Tôn Tẫn, Quyên đã đục lấy bánh xương chè của Tôn Tẫn. Quyên đã lừa thầy hại bạn.

Tôn Tẫn không nghĩ đến đến chuyện xa vời, chỉ lấy sự thật làm kế (vì không kế nào hay bằng sự thật, không có bí mật nào kín bằng công khai). Bậc Tôn sư như Quỷ Cốc cũng phải mắc mẹo này.

Tôn Tẫn ngày sau làm quân sư cho Tề hai lần đánh bại quân Ngụy do Bàng Quyên chỉ huy. Cuối cùng Bàng Quyên tự sát ở Mã Lăng. Qua cuộc thử trí trên đây, ta có thể đoán được tâm hồn của mỗi người.

(Cổ Học Tinh Hoa)

PS: Sis M_ Hằng [;)]
rảnh rảnh sis post bài cho HP đọc với ha
HP sẽ mang popcorn qua phòng phim chia với sis - hihihi
Đăng nhập để trả lời
0
TƯỜNG ĐỔ

Nước Tống có người nhà giàu. Một hôm trời mưa, tường nhà anh đổ.
Đứa con nói: "Thưa cha, không đắp ngay tường lại, e có trộm vào". Người láng giềng thấy tường đổ, cũng nói:"Nầy bác, không đắp ngay tường lại, e có trộm vào".

Tường chưa kịp đắp, tối hôm ấy nhà anh ta quả nhiên mất trộm thật".
Anh ta khen đứa con là khôn ngoan biết trước và nghi ngờ người láng giềng là gian xảo làm điều xằng bậy.

Cùng một câu nói, con nói, thì khen là tinh khôn, láng giềng nói, thì ngờ là trộm cắp, bởi tại cớ làm sao? Tại con, thì tình thân, cho nên không có bụng ngờ, láng giềng là tình sơ, cho nên sinh ra ngờ vực. Thế cho nên, phận sơ mà câu nói ngay thẳng, thân tình thì thế nào cũng làm cho người nghe mình đem lòng nghi hoặc".

(Hàn Phi Tử)

GIẢI NGHĨA:

Tống: Một nước chư hầu thời Xuân Thu, sau bị nước Tề lấy mất, ở vào huyện Thuợng Khưu tỉnh Hà Nam bây giờ.

Thân: Người cùng một nhà, một họ.

Sơ: Người dưng nước lã.

Nghi hoặc: Ngờ vực.

LỜI BÀN:

Bài nầy cốt dạy ta phải thận trọng câu nói. Người láng giềng đây sở dĩ mà để nhà giàu ngờ vực là vì không được thân với người ta, mà nói một câu ra chừng thân lắm, muốn lo việc của người ta như của mình, coi việc thiết đến người cũng như thiết đến mình vậy. Cho nên: Gặp người đáng nói mà không nói là bỏ vuột mất một người, còn gặp người không đáng nói mà lại nói chẳng những làm phí mất lời nói, mà lại để cho người ta sinh nghi mình nữa!

(Cổ Học Tinh Hoa)
Đăng nhập để trả lời
0
U Tịnh Đại Sư

Vị tăng kia, không hiểu gì về Phật pháp cả, nhưng muốn đánh lừa tín đồ, tự xưng là "U Tịnh đại sư". Để dễ gạt người chung quanh, ông ta mướn hai tổ sư có tài nói lý để trả lời hộ ông ta, phần ông ta thì cứ im lặng mãi cho đúng với danh xưng.

Ngày kia, hai sư của ông đi vắng, có một tăng lữ phương xa đến viếng. Tăng lữ hỏi:

- Thưa đại sư, thế nào là Phật?

Không biết trả lời ra sao, ông ta hoảng hốt, nhìn dáo dác bốn bên để tìm hai nhà sư kia hỗ trợ nhưng không thấy.

Tăng lữ hỏi tiếp:

- Thưa đại sư, thế nào là Pháp?

Ông ta bèn ngước mặt nhìn trời rồi lại cúi nhìn đất, van vái trời đất gỡ nạn cho ông ta. Tăng lữ hỏi nữa:

- Thế nào là Tăng?

Bấy giờ ông ta bí quá, liền nhắm nghiền đôi mắt lại.

Tăng lữ hỏi:

- Thế nào là Hỉ Xả?

Tuyệt vọng, ông ta bèn mở rộng hai cánh tay, ra dấu đầu hàng.

Tăng lữ sung sướng, ra về.

Dọc đường lại gắp hai tên sư của ông bịp nọ, Tăng lữ không ngớt ca ngợi vị "U Tịnh đại sư":

- Tôi đã hỏi Ngài U Tịnh: "Phật là gì?" thì Ngài nhìn bốn phương tám hướng để nói cho tôi biết rằng Phật ở khắp nơi, không nơi nào mà không có Phật. Tôi hỏi: "Pháp là gì?", thì Ngài nhìn trên cao dưới thấp, ý Ngài muốn bảo với tôi rằng chân lý của Phật Pháp là tất cả không phân biệt cao thấp, thanh trọc. Để trả lời câu hỏi "Tăng là gì?", thì Ngài chỉ nhắm mắt lại, để nói cho tôi biết rằng kẻ nào nhắm mắt và ngủ một giấc say trong những chỗ thâm sơn cùng cốc là một bậc đại sư tăng. Rốt cuộc, để trả lời câu chót của tôi "Thế nào là Hỉ Xả" thì Ngài mở rộng cánh tay để chỉ cho tôi biết đó là một ân huệ ban bố cho khắp cả mọi người biết tìm con đường sống... Thật là một bậc đại sư sáng suốt và lời giáo huấn của Ngài thật là vô cùng sâu xa!

Khi hai anh sư nọ về đến nhà, ông "U Tịnh đại sư" rầy:

- Các anh đi đâu? Hồi nãy có một tăng lữ phương xa đến cật vấn ta về Phật pháp, anh ấy hỏi dồn khiến ta bí lối, suýt nữa ta đã mất cả uy danh rồi còn gì!

st [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-13 14:23:17TTL>
*** Post tặng HP một câu chuyện thiền nè![:)]


Ðối Thoại Trong Im Lặng
(trích Chim Việt Cành Nam)


Tại một ngôi chùa kia, có hai sư huynh đệ trụ trì. Người anh thì thông minh uyên bác, nhưng người em thì đã dốt đặc cán mai, lại chỉ còn có một con mắt.
Một hôm, có một nhà sư đi ngang qua chùa và xin cho ở đậu. Tục lệ thời bấy giờ là muốn được đón nhận vào chùa, người khách phải toàn thắng người chủ trong một cuộc so tài về giáo lý. Nhà sư khách xin được so tài về giáo lý.

Người anh mệt mỏi vì học kinh điển suốt ngày, nên nhờ người em ra thay mặt mình. Ông quá biết rõ sự ngu dốt của em mình, nên dặn dò rất kỹ lưỡng:

- "Ðệ nhớ cứ giữ im lặng là hơn cả."

Người em vâng lời, và bước ra ngồi đối diện với người khách. Chẳng bao lâu, người khách chạy đến tìm người anh, mắt tròn xoe, và nói:

- "Xin thán phục! Sư đệ ngài quả là tinh thông giáo lý! Tôi xin chịu thua rồi."

- "Vì sao vậy?", người anh đưa mắt hỏi.

- "Ðây, để tôi kể cho ngài nghe cuộc đối thoại bất hủ này! Ðầu tiên, tôi giơ một ngón tay lên, để chỉ Ðức Phật, đấng Từ bi Giác ngộ. Sư đệ ngài liền giơ lên hai ngón tay, ý nói Ðức Phật và Giáo lý của Ngài không thể nào tách rời nhau được. Tôi liền giơ lên ba ngón tay, tượng trưng cho Tam Bảo là Phật Pháp Tăng. Thì tuyệt diệu thay! Sư đệ ngài liền xòe bàn tay phóng lên không trung, để phá tan tất cả và thu Chân Không vào một mối! Giáo lý của các ngài đã đạt tới mức Thượng thừa! Tôi xin bái phục, và cũng xin hẹn ngày sau tái ngộ."

Người khách bỏ đi rồi, thì chỉ một lát sau người em hùng hổ chạy tới:

- "Ðâu? Hắn đâu rồi?"

- "Hình như đệ đã thắng hắn rồi phải không?", người anh hỏi.

- "Thắng cái khỉ khô! Ðệ sắp cho hắn một trận bây giờ đây này..."

Người anh ngạc nhiên hỏi nguyên do.

Người em trả lời, giọng ấm ức:

- "Huynh có thể nào tưởng tượng, hắn hỗn xược đến thế này là cùng. Ðầu tiên, hắn mỉm cười chế riễu đệ, và giơ một ngón tay lên chê là đệ chỉ có một mắt. Ðệ cố nén giận, vì nghĩ dù sao mình là chủ, hắn là khách, cũng nên giữ lễ với hắn một chút. Nên đệ giơ hai ngón tay lên mừng cho hắn còn đủ hai mắt. Nhưng quá quẩn thay! Hắn lại giơ lên ba ngón tay, ý nói cả hai người cộng lại cũng chỉ có được ba con mắt! Tới đó, đệ không còn chịu nổi nữa, liền vung tay lên định ban cho hắn một chưởng thì hắn vùng bỏ chạy mất..." (*)


Lời bình của Nguyên Si

Tục ngữ ta có câu: "Ông nói gà, bà nói vịt", thiết tưởng rất thích hợp với câu chuyện trên đây. Nhưng gà với vịt còn có thể nấu nướng như nhau, chứ Phật Pháp Tăng và con mắt chột của nhà sư thì làm sao mà bỏ chung vào một lò được? Cũng vì vậy mà trong chùa nọ suýt xẩy ra một trận đấu chưởng kinh hồn!

Nguyên Si tôi le lưỡi, lắc đầu, gãi tai, mà than thở: Ôi! cuộc đối thoại trên có phải chăng là một cuộc đối thoại giữa hai nhà sư đi tìm Chân Lý, hay rốt cục cũng chỉ là hai cuộc độc thoại của hai tâm hồn bị ám? Sự cảm thông giữa những con người mới thật là khó khăn thay! Cũng như mỗi khi bàn chuyện Thiền, Nguyên Si muốn nói bao nhiêu điều với độc giả. Nhưng nặn óc ra lời rồi, mà ngòi bút những ngập ngừng trên giấy trắng, chẳng hiểu rồi đây độc giả có cảm thông cho hay chăng?

Thở than xong, thì lại trộm nghĩ: phàm ở đời, muốn cảm thông nhau, thì chỉ có hai cách là nói và không nói (theo nghĩa rộng).

Nói tức là dùng một phương pháp biểu tượng để diễn đạt tư tưởng của mình. Thường tình, người ta dùng lời nói (ngôn ngữ), chữ viết (văn tự), hoặc nếu không nói không viết được (hay lười nói lười viết), thì dùng dấu hiệu (hiệu ngữ). Nhưng trong trường hợp nào cũng dùng một cái này để chỉ định một cái kia. Do đó, thật là một phương pháp vô cùng thiếu sót, một chiếc cầu thông cảm mỏng manh và tạm bợ.

Xin kể một câu chuyện vui, xảy ra tại một trạm xe lửa bên Anh. Một bà già nghễnh ngãng hỏi người xếp ga:

- "Xe lửa đi Luân đôn mấy giờ mới tới và ngừng ở đây bao lâu, thưa ông?"

- "Thưa bà, từ hai giờ kém hai phút tới hai giờ hai phút (from two to two to two two)."

- "Chèng đéc ơi! Ông này nghễnh ngãng thiệt. Tôi có hỏi ông còi xe lửa kêu ra sao đâu mà ông cứ tu-tu hoài vậy."

Câu chuyện này nói rõ được sự thiếu sót của ngôn ngữ.

Nhưng dù mỏng manh thiếu sót, tạm bợ đến đâu chăng nữa, từ ngữ cũng là một phương tiện cần thiết để tiến lại gần Chân Lý, và gây cảm thông giữa những con người. Ðã "nhập thế cục" thì "bất khả vô văn tự"; ngày xưa Ðức Phật cũng đã do dự nhiều trước khi thuyết pháp, nhưng rốt cục Ngài cũng phải dùng đến ngôn ngữ. Ðối với người Phật tử, ngón tay của Ngài tuy không phải là mặt trăng, song phải lần theo mới thấy được mặt trăng; đến khi tới đầu ngón tay rồi, mới có thể từ bỏ ngón tay mà nhảy qua mặt trăng. Ðó mới là giai đoạn phá bỏ mọi chấp trước vào văn tự, cũng như mọi phương pháp giả lập. Như vậy, tu Phật là cả một công trình lâu dài, lần bước từ giai đoạn này qua giai đoạn khác, từ "hữu luận" qua tới "vô luận" rồi mới tới "duyên giác", đâu có phải một sớm một chiều mà đã thấu được lẽ Chân Không!

Riêng về các phương tiện diễn đạt tư tưởng hay tình cảm, thì phải công nhận rằng lời nói và chữ viết đích xác, tinh vi hơn dấu hiệu nhiều lắm. Dùng dấu hiệu thay từ ngữ, tức là muốn trở lui về thời kỳ thượng cổ! Thật vậy, mỗi lời, mỗi chữ chỉ có thể chỉ định một vài khái niệm, trong khi đó mỗi cử chỉ có thể chở theo hàng trăm ngàn ý nghĩa, tùy theo trí tưởng tượng của con người, nhất là những con người bệnh hoạn, mê sảng, bị ám, như hai nhà sư trong câu chuyện nói trên. Nhà sư chột mắt mang nặng mặc cảm về sự chột mắt của mình, nên nhìn đâu cũng ra sự chê bai, chế riễu: dù là giơ ngón tay hay vẫy ngón chân, vỗ bụng hay rung đùi, tất cả sẽ được thâu vào con mắt chột oái oăm. Nhà sư kia thì lại bị ám ảnh bởi những giáo điều, nên nhìn đâu cũng ra giáo lý "cao siêu": một là Phật, hai là Pháp, ba là Tam Bảo, bốn là Tứ Ðế, năm là Ngũ Minh, sáu là Lục Nhập, bảy là Thất Bồ Ðề Phần, tám là Bát Chánh Ðạo, v.v... (cứ như thế cho đến tận tám vạn bốn ngàn là Bát vạn tứ thiên Pháp Môn).

Như vậy, theo ý Nguyên Si, nếu có nói, thì hãy tránh dấu hiệu, dùng ngôn ngữ, cho đích xác, cho hợp lý, cho thông dụng, tránh những từ ngữ mơ hồ - chỉ định rất nhiều mà thật ra không chỉ định gì cả. Nhất là cố gắng cởi bỏ mặc cảm, thành kiến trong khi đối thoại. Mới nói như vậy thì cảm thấy dễ, nhưng thực hành mới thấy là khó vô cùng.

Còn nếu không nói ? Nếu không nói, thì tức là giữ im lặng. Im lặng cũng có thể cảm thông được. Hơn nữa, im lặng, nếu tuyệt đối, vì không còn thuộc vào thế giới hiện tượng mà đi sâu vào bản thể, nên sẽ có thể dẫn tới Chân Lý tuyệt đối.


Nhưng phải kể đến những loại im lặng giả hiệu.
Ðiển hình cho loại im lặng giả hiệu đầu tiên là câu chuyện "đối thoại trong im lặng" trên. Các nhà sư trong câu chuyện đều hiểu sai chữ "tĩnh". Thật tình, họ không im lặng chút nào vì chính tâm hồn họ còn bị xáo trộn bởi những mặc cảm, sự giận hờn, lòng tranh chấp.

Loại im lặng giả hiệu thứ hai là loại lợi dụng cái im lặng trong sáng, để che đậy một cái im lặng vẩn đục. Ta nhớ tới người xưa đã có câu: "Kẻ cực hiền giống như kẻ cực ngu" hay "Người biết thì không nói"... Thật vậy: kẻ cực ngu không biết gì hết nên dĩ nhiên phải im lặng rồi, còn người cực hiền thì đâu thấy gì đáng nói nên giữ im lặng. - giữa hai thái cực, ngu và hiền đều lên tiếng nói. Nhưng ngu nói ngu, và hiền nói hiền, tương đối còn dễ nhận ra, chứ trong cái im lặng thì làm sao phân biệt được người cực hiền với kẻ cực ngu? Có lẽ vì vậy cho nên mới có lắm kẻ lợi dụng sự im lặng đó, như lợi dụng tinh thần "bất lập văn tự" (không dựa lên chữ nghĩa) của Thiền tông, để che đậy cái rỗng tuếch, ngu xuẩn của mình! Than ôi! Nếu có phải than về Thiền tông, thì Nguyên Si tôi sẽ than như vầy: Ôi! Thiền quả là một nơi lẫn lộn vàng thau; một nơi mà lắm kẻ bịp bợm tha hồ dựa lên tinh thần "vô niệm", "pháp chấp" mà tung hoành, lấn áp lên những tinh thần thanh tịnh, cao minh. Họ thẳng tay dán nhãn hiệu "Thiền" vào những lời nói, những hành động phi lý nhất, và dần dần "Thiền" sẽ có thể bị đồng hóa với "lẩn thẩn", "điên rồ"...

Nhưng còn im lặng thật sự? Im lặng thật sự, thì còn gì đáng nói nữa...

Xin mượn, để kết luận, một bài thơ của Ðiều Ngự Giác Hoàng, sư tổ Thiền phái Trúc Lâm Yên tử, đời Trần, tả một cuộc "đối thoại" trong im lặng, đầy thi vị và giải thoát:

Dương liễu hoa thâm điểu ngữ trì,
Họa đường thiềm ảnh mộ vân phi.
Khách lai, bất vấn nhân gian sự,
Chỉ bạng lan can khán thúy vi. (1)
Dịch thơ (Ngô tất tố):
Chim hót dễ dà, liễu tả tơi
Thềm hoa mây phủ bóng nhà dài.
Khách vào, chẳng hỏi niềm nhân sự,
Tựa bức lan can, chỉ ngắm trời.

Nguyên Si

(*) Dịch thoát theo quyển "101 chuyện Thiền" ("Zen flesh, Zen bones") do Paul Reps soạn.

(1) Bông liễu nở đầy, chim hót chậm rãi. Trước bóng thềm nhà trồng hoa, mây chiều bay lơ lửng. Khách đến thăm, không hỏi đến việc đời, việc người. Mà chỉ tựa lan can, ngắm bầu trời xanh biếc
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện vui cuối tuần cho bạn hiền. [8D][:D][:)]

Cái gì mình cũng phải hơn người. Dân VN được "dại" như vậy vì dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác - Lê dân VN là đỉnh cao trí tuệ mà .

Một anh chàng VN được gởi đi học tiếng Anh
Một hôm, ra đường lỡ đụng phải ông Tây, muốn tỏ ra mình là người lịch sự bèn nói: "I’m sorry"
Ông Tây cũng lịch sự: "I’m sorry too"
Nghe xong anh chàng VN vội vàng xổ tiếp: "I’m sorry three" (vì chợt nhớ lời dạy : cái gì VN mình cũng phải hơn thiên hạ)
Ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: "What are you sorry for",
Chàng VN làm tới luôn : "I’m sorry five".
Ông người Tây bực mình: Oh shit!!!
Anh chàng VN nhất định làm theo lời dạy: "người VN đéo chịu thua ai và phải luôn thắng" quyết tiến tới : Oh seven!!!

Ông Tây "hiểu" (và hết ý) bèn giơ ngón tay cái lên khen : Vietnamese is NUMBER ONE! [sm=way to go.gif]
Anh chàng VN cũng nhất định phải hơn nên đưa cả hai bàn tay lên: Vietnamese is NUMBER TEN! [sm=z_harhar1.gif]

********
Quà tặng thêm cuối tuần : 1 danh ngôn + 1 ranh ngôn

Không có việc gì là bí mật cả dưới ánh sáng mặt trời &lt;= (ngạn ngữ)
Sự thật là bí mật vĩnh viễn (ranh ngôn của ttl[sm=finger.gif] )

Have a nice weekend [sm=40.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Thanks anh TTL và mọi người cho đọc những câu chuyện thâm thúy [;)]
Đăng nhập để trả lời
0
VẺ ĐẸP

- Tôi có thể nhìn con được không?
Người mẹ đón đứa bé sơ sinh trong cánh tay rồi nhẹ mở các nếp khăn để nhìn kỹ khuôn mặt nhỏ bé và không dấu được vẻ kinh hoàng.

Vị bác sĩ vội quay nhìn ra cửa sổ. Đứa bé vừa sinh không có tai.

Thời gian đã chứng minh thính giác của đứa bé hoàn hảo, nhưng một ngày kia cậu bé từ trường chạy ào về nhà, lao vào vòng tay của mẹ và nức nở: "Có đứa gọi con là đồ quái thai".

Cậu bé lớn lên, đẹp trai, tài năng phát triển, một tinh hoa về âm nhạc và văn chương, được bạn bè yêu mến, lẽ ra có thể làm lớp trưởng, thế nhưng chỉ vì đôi tai...

- Con có thể hòa đồng với những thanh niên khác mà – mẹ anh khích lệ, nhưng đó chỉ là sự ân cần của trái tim người mẹ.

Cha anh đã liên lạc với một nhà giải phẩu: "Tôi tin có thể ghép đôi tai nếu tìm được" – bác sĩ khẳng định. Sau đó là cuộc tìm kiếm một đôi tai.

Hai năm trôi qua.

- Con sắp vào bệnh viện đấy con trai ạ. Mẹ và cha đã tìm được người tặng tai cho con. Nhưng đó là một điều bí mật – người cha nói.

Cuộc phẩu thuật thành công rực rỡ và một nhân vật mới nổi lên. Tài năng anh nở rộ, cuộc sống ở trung học và đại học là những chuổi ngày hân hoan. Anh lập gia đình và làm công việc ngoại giao.

- Nhưng con cần phải biết! – Anh van nài cha – Ai đã tặng con quá nhiều như thế? Con không bao giờ có thể đền đáp xứng đáng cho người ấy.

- Cha cũng tin là con không thể – Người cha trả lời – Nhưng giao ước không cho con được biết... đúng hơn là chưa được biết.

Nhiều năm trôi qua với điều bí mật của họ, nhưng ngày ấy vẫn đến, ngày đau đớn nhất trong đời đứa con. Anh cùng cha đứng nghiêng mình trước quan tài người mẹ. Dịu dàng và chậm rãi, người cha đưa tay vén mái tóc dài để lộ ra đôi tai không còn nữa của người mẹ. "Mẹ đã nói rằng mẹ hạnh phúc khi không bao giờ cắt tóc" – Người cha thì thầm – "Và không ai có thể nghĩ mẹ bớt đẹp đi phải không?".

... Vẻ đẹp thật sự nằm bên trong trái tim.

Nhị Tường
Đăng nhập để trả lời
0
Truyện cổ
(tác giả: Đào Vân Anh)

Năm hai mươi tuổi, Hứa Hầu có hơn trăm bạn hữu, tiệc tùng bù khú thâu đêm.

Năm ba mươi tuổi, chàng lựa được hai chục tráng sĩ, thề nguyền sinh tử có nhau. Năm bốn mươi tuổi, chàng trà dư tửu hậu với hai người, vốn là tả hữu của chàng.

Năm sáu mươi tuổi, ông lão âu yếm vuốt mái tóc của bà vợ già móm mém:

- Nàng là bạn tri âm duy nhất của đời ta.
Đăng nhập để trả lời
0
DỄ VÀ KHÓ

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.

Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.

Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.

Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.

Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.

Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.

Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.

Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.

Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.

Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.

Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.

Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.

Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.

Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.

Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.

Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.

Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.

ST
Đăng nhập để trả lời
0
Nhân đọc "Dễ và khó" của HDHP ,PS nhớ có 1 câu này (từ hồi còn học cấp 2) cảm thấy cũng đúng ,cho PS bổ sung để cùng suy ngẫm nha (ghi lại theo trí nhớ thôi [:D])

"Cái khó không phải là kể những cái xấu của mình cho bạn biết mà là nói chính những cái xấu của bạn cho bạn biết "

( Ko biết có đúng ko HP nhỉ! [:)])

[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
Cho LT góp vui cùng câu nói của PS nhé! LT thì lại nghĩ hơi khác chút mẹ LT hồi chưa tạ thế luôn dạy LT phải sống theo câu nói "Con người ta sinh ra hơn một năm đã biết nói nhưng phải 40 năm sau họ mới biết cách không nói"
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
HP chào sis Pansy và Langtoi,
ừa hén, sis PS với LT ai cũng có lý cả a - hihihi
HP mong các anh chị vô viết thêm nhiều nhiều cho vui ha [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI BẠN THẬT SỰ

- Người bạn bình thường có thể chưa bao giờ thấy bạn khóc, nhưng người bạn thật sự sẽ luôn là đôi vai cho bạn tựa vào mỗi khi bạn buồn khổ.

-Người bạn bình thường tỏ ra khó chịu khi bạn trễ hẹn, nhưng người bạn thật sự sẽ hỏi xem bạn mắc kẹt chuyện gì.

-Người bạn bình thường lắng nghe những vướng mắc của bạn, nhưng người bạn thật sự sẽ giúp bạn giải quyết những vướng mắc đó.

-Người bạn bình thường luôn là khách khi đến thăm bạn, nhưng người bạn thật sự thì luôn tự phục vụ mình khi đến nhà bạn.

-Người bạn bình thường cho rằng tình bạn sẽ chấm dứt sau những lần cãi cọ, còn người bạn thật sự lại tin rằng tình bạn sẽ càng thân thiết hơn sau những cuộc tranh cãi như vậy.

-Người bạn bình thường luôn mong muốn bạn sẽ giúp đỡ họ, người bạn thật sự luôn có mặt khi bạn cần sự giúp đỡ.

Vậy người bạn thật sự là ai? Là người vẫn gắn bó với bạn ngay cả khi tất cả những người bạn khác xa lánh bạn.

(ST)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-02 16:09:59Ran>
[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-02 14:57:15TTL>
Trích đoạn Ran

'' Tôi được người ta kể lại cho tôi câu chuyện này , người ta bảo nó là thật ,Tôi ko biết câu chuyện này có thật hay ko , nhưng tôi biết , có những chuyện kì lạ hơn thế xảy ra trên đất nước này ''
Một quả bom đã được dội xuống , và thật không may , trúng ngay vào một trường học , ..


Chào Ran,

Bài dịch ở trên "Sai" với nguyên tác "No Greater Love" của Col. John W. Mansur nhiều lắm. Văn chương thì là văn chương và mình nên "tôn trọng" nguyên ý của tác giả "nếu có dịch". Ai dịch bài này đã không giữ nguyên tắc và lương tâm của người cầm bút.

( ttl xin lỗi Ran nhé... vì lời thật có thể mất lòng... nhưng văn chương truyên truyền và bóp méo "sáng tác" của người khác như trên là Sai... và nhiệm vụ chung của bất cứ người Việt là phải sửa lại cho đúng với sự thật... Trong trường hợp này là sửa cho đúng với nguyên tác của Col. John W. Mansur. Nói khác, đúng như câu chuyện Mansur đã kể lại)

*********

No Greater Love
Col. John W. Mansur



A little Vietnamese orphan, a tragic mortar attack and an act of love and bravery combine to make this story. I don't know how much of it is true--all, part of none--but it was told to me as fact. And it might be all true--stranger things have happened in war. Besides, this story makes my heart feel good, and if the truth be known, it still brings tears to my eyes after all these years.

The mortar rounds had landed in the small village. Whatever their planned target had been is lost in the agony of the Vietnam war, but they had landed in a small orphanage run by an unnamed missionary group. The missionaries and one or two children had been killed outright and several children had been wounded, including one young girl, about eight years old. Since the missionaries were no longer able to tend to their young charges, people from the village helped as much as they could, but it was a couple of hours before medical help arrived in response to a runner who had been sent to a neighboring town that had radio contact with the American Forces.

The medical help was a young American Navy doctor, and an equally young Navy nurse, who arrived in a jeep with only their medical kits. A quick survey of the injured quickly established the young girl as the most critically injured and it was clear that without immediate action she would die from loss of blood and shock. A blood transfusion was imperative, but their limited supplies did not include plasma, so a matching blood type was required. A quick test showed that neither American had the correct blood type but several of the uninjured children did.

The Navy doctor spoke a little "pidgin" Vietnamese, and the Navy nurse spoke a little high school French, while the children spoke no English and some French. Using a combination of what little common language they could find, together with much impromptu sign language, they tried to explain to their frightened audience that unless they could replace some of their little friend's lost blood, she would certainly die. They then asked if any one would be willing to give some of their blood to help.

Their request was met with wide-eyed silence. Their little patient's life hung in the balance. Without the life-giving blood, she would surely die, yet they could only get the blood if one of these frightened children volunteered. After several long moments, a little hand slowly and waveringly went up, dropped back down, and went up again.

"Oh, thank you!" the nurse exclaimed in French. "What is your name?"

"Heng," came the mumbled reply.

Heng was quickly laid on a pallet, his arm swabbed with alcohol and the needle inserted in his vein. Through this ordeal Heng lay stiff, silent, and wide-eyed. After a moment, he let out a shuddering sob, quickly covering his face with his free hand.

"Is it hurting, Heng?" the doctor asked.

Heng shook his head silently, but after a few moments another sob escaped and once more he tried to cover up his crying. Again the doctor asked him if the needle in his arm was hurting him and again Heng shook his head. But now his occasional sob gave way to a steady silent crying, his eyes screwed tightly shut, his fist in his mouth trying to stifle his sobs.

The medical team was very concerned because the needle should not have been hurting their tiny patient, yet something was obviously very wrong. At this point, a Vietnamese nurse arrived to help. Seeing the little boy's distress, she spoke rapidly in Vietnamese, listened to his reply, and quickly answered him again in her soothing, reassuring voice, while stroking his forehead as she talked. After a moment, the tiny little patient stopped crying, opened his eyes, and looked questioningly at the Vietnamese nurse and when she nodded, a look of great relief spread over his face.

Looking up, the Vietnamese nurse said quietly to the Americans, "He thought he was dying. He misunderstood you. He thought you had asked him to give all his blood so the little girl could live."

"But why would he be willing to do that?" asked the Navy nurse.

The Vietnamese nurse repeated the question to the little boy who answered simply, "She's my friend."

Jesus said, "Greater love hath no man than this, that a man lay down his life for his friends" (John 15:13).

*********
Một Tình Bạn Cao Cả
(Phỏng dịch theo "No Greater Love" của Col. John W. Mansur )



Một em bé mồ côi, một kết quả bi thảm sau những đợt mọt-chê pháo kích vào trại cô nhi và một việc làm can đảm vì tình thương cho bạn của em bé đó, kết hợp lại với nhau để hình thành câu chuyện này. Tôi không biết chắc chắn có được bao nhiêu phần trăm chi tiết đúng với sự thật mà tôi đã được kể cho nghe, nhưng người kể nói đây là một câu chuyện thật đã xảy ra . Và có thể tất cả mọi chi tiết tôi đã nghe đều đúng như sự thật vì trong chiến tranh thì chuyện lạ gì cũng có thể xảy ra được. Câu chuyện này đã làm tôi rất cảm động, và dù thời gian qua đã lâu, mỗi lần nhớ lại vẫn làm mắt tôi ướt.

Những đợt mọt-chê pháo kích vào ngôi làng nhỏ đó có rơi đúng mục tiêu như kế hoạch đã định của người bắn không? Nhưng dù mục tiêu nào đã được chọn thì cũng không còn dấu vết nào để biết trong cái bối cảnh bi thương của chiến tranh Việt Nam. Sự thực, thì những viên đạn mọt-chê đó đã rớt vào trại cô nhi của một nhóm Công giáo thiện nguyện, không biết rõ tên. Những thiện nguyện viên và vài cô nhi đã bị chết ngay trong lúc pháo kích, một số cô nhi khác thì bị thương tích, trong số này có một em bé gái, khoảng 8 tuổi . Vì những thiện nguyện viên đã chết, không có người để chăm sóc những cô nhi, dân làng đã giúp đở rất tận tâm, họ cho người chạy qua một thị trấn nhỏ bên cạnh, vì nơi này có thể liên lạc bằng truyền thanh với quân đội Hoa Kỳ, để nhờ giúp đỡ về y tế. Nhưng cũng phải vài giờ sau thì người của quân đội Hoa kỳ gởi giúp mới đến nơi .

Đoàn cứu thương của quân đội Hoa kỳ chỉ vỏn vẹn có hai người: Một bác sĩ trẻ và một nữ y tá cũng cỡ cùng tuổi của Hải quân Hoa kỳ. Họ đến bằng xe Jeep và chỉ đem theo với họ những dụng cụ cứu thương cần thiết cho lúc khẩn cấp. Xem xét sơ qua những cô nhi bị thương, họ nhận thấy em bé gái là ở trong tình trạng nguy kịch nhất, có thể chết vì bị mất máu và khích động. Muốn cứu sống em bé là phải tiếp máu nhưng họ không có sẳn "plasma" (huyết tương). Vì vậy, cách duy nhất để cứu em bé gái, là họ phải dùng máu của những người đang ở hiện trường để tiếp máu cho em bé. Sau cuộc thử máu để tìm loại máu thích ứng thì người bác sĩ và cô y tá không có loại máu giống mà chỉ một số cô nhi, không bị thương tích, ở đó có loại máu giống như máu của em bé gái bị thương.

Người bác sĩ thì chỉ nói được chút đỉnh tiếng Việt pha tiếng Anh, cô y tá thì cũng chỉ nói được chút tiếng Pháp mà cô đã học ở bậc trung học, còn các em bé thì không biết tiếng Anh và chỉ biết chút đỉnh tiếng Pháp. Bác sĩ và cô y tá đã cố gắng tìm cách, dùng mọi ngôn ngữ chung mà họ có thể tìm được, kể cả những "điệu bộ" mà họ vừa chợt nghĩ ra, để giải thích với các em cô nhi đang ở trong tình trạng hốt hoảng và lo sợ, hiểu, là nếu không có máu để tiếp máu cho em bé gái thì em bé gái chắc chắn sẽ chết. Và cuối cùng,họ hỏi có em cô nhi nào tình nguyện hiến chút máu để cứu em bé gái không?

Các em cô nhi chỉ im lặng nhìn họ với những cặp mắt mở to và không chớp, trước yêu cầu "hiến chút máu" này. Mạng sống của em bé gái thì như chỉ mành treo chuông, không có máu thì em bé gái chắc chắn sẽ chết, và họ chỉ có thể lấy máu nếu có em cô nhi nào tình nguyện cho. Sau những giây phút im lặng ngột ngạt, thì có một bàn tay nhỏ run rẩy giơ lên, bỏ xuống và giơ lên trở lại.

"Ồ, cám ơn ! " cô y tá mừng rỡ nói to lên bằng tiếng Pháp . Và hỏi : " Em tên gì?"
"Hùng", tiếng của cậu bé lẩm nhẩm trả lời .

Cô y tá vội vã đặt Hùng nằm lên băng-ca, sát trùng một cánh tay của em với rượu cồn và bác sĩ chích một mủi kim vào mạch máu của cánh tay Hùng để lấy máu. Trong lúc đó thì Hùng nằm yên, im lặng và cặp mắt thì mở to không chớp. Một khoảnh khắc sau, thì họ nghe những nấc đứt đoạn từ cậu bé và thấy cậu bé đang vội vã che mặt với bàn tay còn lại.

"Có đau không Hùng ?", người bác sĩ vội hỏi. Hùng lắc đầu,nhưng một lát sau thì họ nghe tiếng nấc khác từ cậu bé nữa và thấy Hùng cũng đang cố gắng che dấu là em đang khóc. Bác sĩ lại hỏi em là mủi kim đang dùng để lấy máu trên cánh tay có làm em đau không thì Hùng cũng lắc đầu để trả lời . Nhưng lúc này thì những tiếng nấc cách quảng đã nhường chổ cho những tiếng khóc thầm liên tục, mắt em thì nhắm kín, và em cho cả nắm tay vào miệng để cố ngăn không cho tiếng nấc thoát ra.

Người bác sĩ và cô ý tá Mỹ rất lo lắng vì họ biết mủi kim không thể nào làm cho cậu bé đau được, nhưng rõ ràng là phải có cái gì không ổn ở đây. Cũng may mắn, ngay lúc đó, một cô y tá người Việt vừa đến để tiếp cứu thương. Thấy Hùng đang khóc và chịu đựng một cách khổ sở, cô liền ngồi xuống nói chuyện ngay với em. Vừa nghe cậu bé nói, vừa vuốt trán, vừa giải thích cho cậu bé bằng một giọng êm ái, bảo đảm. Một lúc sau thì thì cậu bé ngưng khóc, mở mắt và nhìn cô ý tá người Việt một cách hoài nghi. Cô y tá người Việt lại gật đầu và vẻ mặt của cậu bé như đã trút được một gánh nặng nghìn cân.

Ngước lên nhìn những người bạn đồng nghiệp Mỹ, cô y tá người Việt khẽ giải thích : " Cậu bé nghĩ rằng cậu bé sẽ chết. Cậu hiểu lầm hai bạn. Cậu bé tưởng hai bạn yêu cầu cậu cho hết tất cả máu của cậu thì mới cứu sống được bé gái."

"Nhưng tại sao cậu bé lại tình nguyện hiến máu?" cô y tá Mỹ hỏi.

Cô y tá Việt lập lại câu hỏi trên bằng tiếng Việt với cậu bé. Và nghe câu trả lời ngắn gọn, đơn giản từ Hùng: "Vì nó là bạn cháu".

Chúa Jesus đã nói: "Không ai có tình thương lớn hơn tình thương của người hy sinh mạng sống của mình cho bạn hữu" (John 15:13).

Lý Lạc Long (15/7/2005)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: TTL

Trích đoạn Ran

'' Tôi được người ta kể lại cho tôi câu chuyện này , người ta bảo nó là thật ,Tôi ko biết câu chuyện này có thật hay ko , nhưng tôi biết , có những chuyện kì lạ hơn thế xảy ra trên đất nước này ''
Một quả bom đã được dội xuống , và thật không may , trúng ngay vào một trường học , ..


Chào Ran,

Bài dịch ở trên "Sai" với nguyên tác "No Greater Love" của Col. John W. Mansur nhiều lắm. Văn chương thì là văn chương và mình nên "tôn trọng" nguyên ý của tác giả "nếu có dịch". Ai dịch bài này đã không giữ nguyên tắc và lương tâm của người cầm bút.

( ttl xin lỗi Ran nhé... vì lời thật có thể mất lòng... nhưng văn chương truyên truyền và bóp méo "sáng tác" của người khác như trên là Sai... và nhiệm vụ chung của bất cứ người Việt là phải sửa lại cho đúng với sự thật... Trong trường hợp này là sửa cho đúng với nguyên tác của Col. John W. Mansur. Nói khác, đúng như câu chuyện Mansur đã kể lại)



Rất cám ơn ý kiến của bạn TTL :)
Đọc lại bản gốc và bản dịch này Ran thấy có lỗi vì đã post một bản dịch không ra dịch, kể không ra kể.
Thật sự những người làm và hoạt động văn học đọc cái này của Ran sẽ kịch liệt phản đối ạ. Như TTL chẳng hạn....
Nói thật. cái chuyện này Ran ko được đọc bản gốc tiếng Anh. Ran ấn tượng nó trong một lần học môn Chủ nghĩa xã hội khoa học. Cô giáo đã đưa nó vào bài giảng. Câu chuyện làm cả lớp xúc động. Hôm rồi đọc "Người Bạn Thật Sự" mà Hà Phương post Ran bỗng nhớ đến câu chuyện này....hix...Cũng khá lâu rồi...Ran ko thật sự nhớ nó rõ lắm. Hì hục gõ....nhớ....thêm...bớt (tam gọi là bóp méo tác phẩm) để post lên.
Nhưng bạn hiểu không TTL. Ran chỉ muốn kể lại một câu chuyện xúc động về tình bạn thôi.

Đã có bản gốc và bản dịch rùi, Ran xin được xoá cái (bóp méo tác phẩm của RAN nha)...hix....

Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn Ran

Rất cám ơn ý kiến của bạn TTL :)
Đọc lại bản gốc và bản dịch này Ran thấy có lỗi vì đã post một bản dịch không ra dịch, kể không ra kể.
Thật sự những người làm và hoạt động văn học đọc cái này của Ran sẽ kịch liệt phản đối ạ. Như TTL chẳng hạn....
Nói thật. cái chuyện này Ran ko được đọc bản gốc tiếng Anh. Ran ấn tượng nó trong một lần học môn Chủ nghĩa xã hội khoa học. Cô giáo đã đưa nó vào bài giảng. Câu chuyện làm cả lớp xúc động. Hôm rồi đọc "Người Bạn Thật Sự" mà Hà Phương post Ran bỗng nhớ đến câu chuyện này....hix...Cũng khá lâu rồi...Ran ko thật sự nhớ nó rõ lắm. Hì hục gõ....nhớ....thêm...bớt (tam gọi là bóp méo tác phẩm) để post lên.
Nhưng bạn hiểu không TTL. Ran chỉ muốn kể lại một câu chuyện xúc động về tình bạn thôi.

Đã có bản gốc và bản dịch rùi, Ran xin được xoá cái (bóp méo tác phẩm của RAN nha)...hix....



Chào Ran,

Cám ơn Ran đã không "chấp" và sẵn sàng hành xử theo lý lẻ "đúng là đúng, sai là sai" với một thái độ thành thật và cởi mở .
TTL rất khâm phục cách ứng xử của Bạn (lời chân thành), vì ttl đã từng gặp "nhiều" người bất kể chuyện đúng hay sai, miễn trái với ý họ là họ "đớp" lại ngay. Nhưng phần ttl, thì chắc vẫn tiếp tục "nói" những gì ttl cảm thấy đúng và cần nói.

Trích đoạn Ran
"... Nhưng bạn hiểu không TTL. Ran chỉ muốn kể lại một câu chuyện xúc động về tình bạn thôi. ..."


Vâng, ttl hiểu được Ran. Ran đăng bài đó với thiện ý chia xẻ 1 câu chuyện cảm động về tình bạn với mọi người . Và tình bạn của cậu bé dành cho cô bạn nhỏ trong câu chuyện kể, "bảo đảm" ai đọc cũng phải cảm động.

TTL chỉ "trách" cái người dịch (vật) nào đó đã không tôn trọng "sản phẩm trí tuệ" của người khác . Đã dịch nghĩa là đã có xem nguyên tác, mà lại cố tình bẻ cong ngòi bút, sửa đổi nguyên ý của tác giả . Bất kể cho mục đích gì thì đây cũng là một hành vi bất xứng và đáng bị phỉ nhổ dựa trên sĩ khí, đạo đức và lương tâm ... của người cầm bút.

Một lần nữa, ttl cảm ơn Ran đã không "phiền" mà còn tiếp một tay để sửa sai lại cho đúng . Nếu Mansur biết thì chắc sẽ phải "cám ơn" và "ngưỡng mộ" Ran và ttl đó a. [:D]

Mời Ran 1 ly [sm=44.gif] [sm=beerchug.gif] ( cà phê, trà, nước ngọt, bia... tuỳ ý). Và chúc vui.

Tình thân,
ttl
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-07 01:56:03hoaidiephaphuong>
Sorry my dearest friend ... I have to erase this posting.

==============

[embedMV]http://img.123greetings.com/eventsnew/friend_quotes/1029-027-11-1060.swf [/embedMV]

Mất rương vàng của tui không được đâu à [8D]
hihihi cũng may mà có save cái code a
nay repost, anh TTL đâu rồi? [8D][:D]
Thân
HĐHP
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-03 16:32:29Ran>
Ran nhớ đâu đó có câu nói thế này “Người bạn thật sự đó là người chỉ bảo cho ta biết lỗi lầm”

Cám ơn bạn TTL. Bạn đã chỉ ra cái lỗi của Ran, Ran đã nhận lỗi, đã sửa lỗi, và cũng nêu lý do mà Ran phạm lỗi để mọi người hiểu và thông cảm cho Ran T__________T

Vì vậy xin bạn đừng hiểu sai nhé TTL, Trong một tiết học 45’ để chứng minh cho một ý cô giáo đã kể lại câu chuyện này. Câu chuyện cô kể chắc chắn là tóm tắt rùi. Nhưng dù vậy Ran vẫn cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc của nó đó là ca ngợi về tình bạn, một tình bạn rất cao cả và ngây thơ xảy ra trên chính đất nước ta và vì vậy R còn ấn tượng đến tận bây giờ. Điều này cũng dễ hiểu thôi... bởi đơn giản dù không đi vào tiểu tiết nhưng cô đã nêu và nhấn mạnh cái ý cần nhấn mạnh để SV hiểu. Ran rất cảm ơn cô giáo cho dù thế nào đi nữa....

Ran tự trách mình đã ngồi tự thêm râu thêm ria cho cái cốt truyện vốn đã được tóm tắt hết mức rùi. Sau đó lại post nó lên cái “Người bạn thật sự này” hòng mong chia sẻ... Đôi khi thấy mình thật ngốc....
---------

Nếu TTL coi Ran là bạn thì Ran xin có chút ý kiến đóng góp với bạn thế này được ko???

Đọc bài reply của bạn Ran thấy có rất nhiều từ bạn để trong ngoặc đơn và ngoặc kép. Ran đọc và thấy nó có vấn đề T____T

Bạn nói :

"nhiều" người bất kể chuyện đúng hay sai, miễn trái với ý họ là họ "đớp" lại ngay. Nhưng phần ttl, thì chắc vẫn tiếp tục "nói" những gì ttl cảm thấy đúng và cần nói.


Đúng ??? bạn đúng ???
Sai ??? đối thủ của bạn sai ???
Vậy thì đối thủ của bạn chắc sẽ nghĩ ngược lại với bạn rùi

Trong bài post của bạn Diên Vĩ có câu này Ran thấy đúng.

- Người đối lập với bạn - đó là người mà những điểm mạnh của người ấy lại là điểm yếu của bạn. Người đó sẽ giúp bạn khám phá những niềm vui mới trong cuộc sống.


Vì vậy bạn nên tôn trọng đối thủ như thế thì bạn mới được tôn trọng.

Rùi bạn lại nói:

TTL chỉ "trách" cái người dịch (vật) nào đó đã không tôn trọng "sản phẩm trí tuệ" của người khác . Đã dịch nghĩa là đã có xem nguyên tác, mà lại cố tình bẻ cong ngòi bút, sửa đổi nguyên ý của tác giả . Bất kể cho mục đích gì thì đây cũng là một hành vi bất xứng và đáng bị phỉ nhổ dựa trên sĩ khí, đạo đức và lương tâm ... của người cầm bút.



Bạn đừng hạ thấp nhân phẩm của ai nếu bạn muốn giữ được nhân phẩm của mình


Chỉ thế thôi ạ.

PS: Ran không biết uống bia, rượu, hay nước ngọt nhưng nghe những lời góp ý thật lòng từ bạn Ran cảm thấy vui rồi
Cám ơn TTL[sm=40.gif]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0


Tay Trong Tay


Chỉ cần một người bạn tốt
cũng đủ để thoát khỏi thế giới tối tăm


Một ngày hè, tôi ngồi trên bãi biển và ngắm nhìn hai đứa trẻ trên cát. Chúng say sưa xây một lâu đài có đủ cổng, tháp, hào và cả khách tham quan nữa. Khi công trình gần hoành thành thì một cơn sóng lớn ập đến phá tan tất cả. Giờ thì chỉ còn một đống cát ướt mà thôi.

Tôi những tưởng bọn trẻ sẽ khóc vì sóng đã phá tan những gì chúng kỳ công xây dựng. Nhưng không! Chúng lại cùng chạy ra xa con nước, cười giòn, tay nắm tay và... xây dựng một lâu đài mới. Chúng đã dạy tôi một bài học quan trọng.

Tất cả mọi thứ trong cuốc sống dù quý giá đến đâu thì cũng không khác gì những tòa lâu đài trên cát. Chỉ có tình yêu, tình bạn là vững bền. Trước sau thì cơn sóng cũng sẽ đến và mang đi tất cả những gì chúng ta cố công xây đắp. Nhưng bao giờ thì những cơn sóng sẽ đến? Không ai biết trước được! Chỉ biết rằng với những ai có được bàn tay của người khác để nắm chặt, để cùng chia sẽ những thành công, thất bại thì mới có thể cười vang và vượt qua mọi khó khăn.
------------

(ko bít của ai á, đọc trên nét R thấy hay cop vào máy giờ ngu ngốc post lên lần nữa coi sao....:) ai có bản gốc thì làm ơn cho R xin luôn) [:D]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
GIỰT CÔ HỒN
(tác giả: Hoàng Vi Kha)


Đám trẻ ăn bận lôi thôi dơ bẩn chờ chực sẵn bên cửa. Trong đám ấy, nó là nhỏ nhất. Tóc rối. Chiếc quần cộc đen đủi phô bày đôi chân gầy tong. Nhưng đôi mắt của nó mở to nhìn chăm chăm vào con gà bày trên dĩa.

Tuần nhang vừa tàn, sau tiếng hô báo hiệu, lũ con nít tranh nhau giành giật. Nó ôm được con gà. Lòng nó háo hức. Nó như có thêm sức chịu đựng sự xô xát giằng co cùng đám trẻ. Chợt con gà vuột khỏi tay nó. Những cánh tay duỗi dài ra giành giật. Nó cuống cuồng lao theo con gà....

Tiếng thắng xe rít lên kinh hồn. Nó ngã xuống. Máu chảy lênh láng. Người ta nghe nó thì thào trong cơn co giật sau cùng:

- Mẹ ơi, tối nay có gà ăn rồi.

Mắt nó khép lại. Bất động.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hoaidiephaphuong

GIỰT CÔ HỒN
(tác giả: Hoàng Vi Kha)


....

Tiếng thắng xe rít lên kinh hồn. Nó ngã xuống. Máu chảy lênh láng. Người ta nghe nó thì thào trong cơn co giật sau cùng:

- Mẹ ơi, tối nay có gà ăn rồi.

Mắt nó khép lại. Bất động.

bi thảm quá sis á
Đăng nhập để trả lời
0
lặng lẽ



Chiếc xích lô đột ngột dừng lại bên đường
.
Người đi đường la í ới. Ông lão đạp xích lô lặng lẽ xuống xe, đặt vào tay người ăn mày mù 2000 đồng. Người ăn mày mù nở nụ cười hạnh phúc, cúi đầu cám ơn.

Người đi đường lặng lẽ đi...

Trong cuộc sống có những lúc ta vội vã trôi theo dòng đời, rồi đột nhiên giật mình ta quá vô tình với cuộc sống, với đồng loại... Để rồi ta chỉ biết lặng lẽ đi.. Bạn có bao giờ như vậy chưa?

sưu tầm

Đăng nhập để trả lời
0
hix....T______________T

TTL ui, bài trả lời của bạn dài thật :)

Cám ơn những phân tích, sự chia sẻ quan điểm cũng như ý kiến của bạn nhé.

Ran xin học hỏi thui, không có cao kiến zì đâu a...
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-05 09:52:21TTL>
My sincere appreciation to a friend[sm=rose.gif]

📎 Ran
Đăng nhập để trả lời
0