Long lanh mắt bão
Truyện ngắn của Trang Thanh
Đêm nào cũng rơi vào hoảng loạn mê sảng, tôi thấy mình trôi trong nước, tôi thấy mình bay, đôi lúc thấy mình trong vòng tay một người hoàn toàn xa lạ, chỉ có tay chân chứ chẳng thấy mặt mũi. Người ấy cho tôi bao nhiêu tiền bạc, tôi cầm lên thì tất cả hóa vụn tro vàng mã, năm ngón tay vấy tàn đen phồng rộp lên vì bỏng.
Đêm nào tôi cũng mê, đám ma và đám cưới, khóc khóc cười cười, vũ trường, quán bar, đường phố, những vũng lầy, vết nứt, thảm cỏ và những cặp tình nhân, thung lũng và bước chân hẫng xuống vực...
Tất cả các nhân vật chính đều là tôi.
Tôi và nàng luôn ở hai cực của một thế giới khác biệt.
***
Một tối thứ bảy nàng nhận lời đi chơi với người đàn ông hơn nàng tám tuổi, tốt nghiệp Đại học Ngoại thương đã bốn năm, đang làm việc cho một công ty nước ngoài, lương khá, đã có nhà riêng. Nói chung rất ổn. Anh chàng tóc cắt ngắn gọn gàng, cằm nhẵn bóng, chân đi giày Tây, áo quần tươm tất. Anh ta có một nốt ruồi khá to cách cánh mũi khoảng hai phân, nhìn vào mặt sẽ thấy nó đầu tiên sau đó mới thấy cái mũi cao, khuôn mặt hơi xương xương, hàm bạnh, cặp mắt mí rưỡi hơi Tàu. Lúc chuẩn bị lên ngồi sau chiếc xe máy hạng xoàng đã cũ, nàng nhìn khắp lượt trên người anh ta. Đây là lần đầu tiên nàng ngắm một người đàn ông mới quen kỹ thế, nghĩ đến những cuộc tình rơm lửa lâu ngày bén nhau, chợt buồn cười. Thiên hạ triệu người vạn kiểu. Nếu anh ta phong trần hơn chút nữa thì mình cũng cảm tình hơn.
Họ dạo loanh quanh các phố đối với nàng còn xa lạ. Bốn năm học ở Hà Nội nàng hầu như không bước chân ra khỏi ký túc xá. Đến trước con đường chạy ngang lăng Bác, nàng nhìn tấm biển ghi đường Hùng Vương, anh ta bảo, hay ta ngồi đây hóng gió. Nàng đưa mắt lướt một lượt khắp quảng trường bê tông, chắc ban ngày nóng thế thì bây giờ ngồi xuống sẽ vẫn bỏng mông. Trước mắt nàng toàn các ông bà già, hoặc những bà trung niên béo núc ních sải những bước dài, tay vung vẩy tập thể dục hòng tiêu mỡ giảm eo. Nàng thấy họ như một lũ vịt bơi cạn, chân vát chéo, mông vênh vểnh, vú lắc phải lắc trái theo nhịp tay, kinh kinh khi chợt nghĩ lúc mình già cũng béo ị và chảy nhão thế này. Tụi trẻ thì đứa béo phì, đứa còi xương suy dinh dưỡng, lon ton chạy nhảy đá bóng hoặc nhảy dây hoặc ăn kem ăn cháo ăn hoa quả bỏng ngô đủ thứ, đứa nào cũng có bố mẹ anh chị giám sát xa hoặc gần. Một vài đôi trai gái đi lại ngáo ngơ, chắc vừa ở quê ra.
Nàng nghĩ thế, nói " không". Anh ta hỏi vậy em thích đi đâu? Có rất nhiều khi nàng không biết làm gì đi đâu gặp ai nói chuyện gì chứ chẳng riêng lúc này, nàng chẳng thuộc lấy vài kilômét đường phố. Nhưng để tỏ ra sành sỏi nàng khoát tay trái chỉ đi hướng này, anh ta liền ngoan ngoãn đưa nàng đi. Hồ Tây mờ ảo dần hiện ra trước mắt, vô số chiếc đèn phân thân một nửa sáng trên cao một nửa chìm sâu dưới đáy nước. Lúc này nàng mới biết mình đang trên con đường Cổ Ngư huyền thoại. Cổ Ngư đẹp như trong cổ tích, nàng đã ao ước được dạo trên đó cùng Vĩnh không chỉ một lần. Tự ngượng với lòng mình đã rủ đàn ông đến nơi chốn của tình ái, nàng im lặng mặc anh ta lách qua những hàng gánh tù mù đèn nến rồi tà tà lượn sát vào hàng rào bao quanh mép nước. Có rất nhiều xe máy dựng sẵn và từng đôi trai gái trên xe ôm nhau siết chặt.
Họ thừa lãng mạn và thiếu tiền bạc ở xứ này. Ngồi trên xe, trên ghế đá hay nằm dài trên cỏ hàng giờ ôm ấp nhau, các cặp tình nhân chẳng sợ ai phán xét tư cách, bất kể ngày hay đêm. Đói, họ có thể ăn qua quýt củ khoai củ sắn bánh mì..., thậm chí cả bún đậu chấm mắm tôm chanh của các mẹ các chị nhà quê ra thành phố, tuy có bốc lên cái mùi khăm khắm nhưng lại nịnh miệng, có người ăn nhiều đâm nghiền. Ăn xong, lại có kẹo cao su năm trăm đồng một cái đủ các mùi chanh cam bạc hà để tráng miệng. Khát, họ có thể ăn kem uống nước dừa quả, trà ủ sẵn trong các ấm các bình, rót ra cái cốc nhựa cáu vàng, bỏ vào ít đá làm từ nước máy đập nhỏ, nước nhân trần cũng thế, lúc nào cũng sẵn và được chào mời tận mặt. Hầu như không ai bị nhiễm khuẩn, đau bụng, vì ở xứ này cơ thể con người dường như có thể tiết ra chất gì đó đặc biệt có khả năng miễn dịch.
Chưa bao giờ Vĩnh đưa nàng đến con đường Cổ Ngư mơ ước này. Anh cho những chốn xô bồ đầy cạm bẫy sẽ làm vẩn đục tâm hồn trong trắng và ảnh hưởng đến việc học tập của nàng. Chốn riêng của hai người là khuôn viên ký túc xá, góc tường sau thư viện, nhà trông xe, trên sân thượng, nơi nào cũng nhờ nhờ tối để hai người đủ mờ ảo trong nhau. Cũng một đôi lần, Vĩnh bảo, để em đỡ nhớ nhà, anh đưa em ra cánh đồng gần trường, hay lắm. Đi trên những bờ cỏ mượt đầy thi vị, khi đẫm sương lúc lại giăng đầy hoa cỏ may, cả hai cùng thấy tâm hồn hòa hợp đến lạ kỳ. Lần cuối cùng Vĩnh đưa nàng ra khỏi ký túc xá là để đến công viên Thủ Lệ. Họ quấn lấy nhau trên ghế đá suốt một ngày, lúc đói cũng ăn uống qua loa như chẳng có gì quan trọng bằng nụ hôn cháy môi, nhất là khi mùi thơm của thức ăn lại lẫn trong mùi khai nồng của nước đái khỉ, mùi hôi của phân dê và mùi tanh nặc của nước hồ tù đọng.
Nàng như đứa trẻ được khám phá. Tất cả đều khác lạ với những thứ ở quê nàng, kể cả hương lúa lên đòng và mùi hăng của cỏ, khi xa nhà nó khiến nàng nôn nao. Còn phố phường thì thật mê cuồng, đẹp và sang trọng như trong cổ tích. Ở đâu bên Vĩnh nàng cũng thấy hạnh phúc đến mụ mị. Không hiểu sao sau lần đó Vĩnh đã viết cho nàng: "Em là hiện thực tôi không thể với tới, tôi đau đớn mà yêu em".
***
Vĩnh cách nàng một sải tay với, áo kẻ ca rô cộc tay buông thả phong trần như nàng thích, cánh tay trần đen cháy vòng ôm một cô gái cao gầy tóc xõa ngang vai, váy hai dây ngắn bó sát cái eo thon và cặp đùi dài thẳng. Nàng mặc chiếc quần ka ki trắng cũ của một đứa bạn cho với chiếc áo xanh nước biển may thụng, có hai cái túi to dán chỗ ngực, là chiếc áo "hàng thùng" nàng mua ở vỉa hè. Bộ quần áo này khiến nàng dễ che giấu tấm thân gầy guộc. Nàng trông rõ Vĩnh, choáng váng ngã từ trên xe xuống: "Anh...". Nàng không hề cảm thấy sự lố bịch nào, dù bản thân cũng đang đi vào chốn tình ái cùng một người đàn ông khác. Chân nàng khuỵu xuống cỏ đau đớn như quỳ trên tấm trải bằng vỏ ốc. "Cô có chuyện gì thế?". Lơ mơ, nàng nghe Vĩnh hỏi. Rồi Vĩnh quay sang với cô gái: "Không có gì đâu em". Nàng cũng lặp lại vô hồn: "Không, không có gì". Rồi nhào lên chiếc xe có người đàn ông nãy giờ vẫn chưa hết ngạc nhiên: "Đi, đi mau lên anh, đưa em ra khỏi chỗ này". Cổ Ngư đặc quánh ái tình lùi xa, đến một con phố đẹp cũng có một công viên nhỏ kề bên, anh ta rẽ vào.
Tâm trí nàng bấn loạn như muốn lên cơn thần kinh. Anh ta dựng xe, ôm vai nàng dỗ dành: "Có chuyện gì với em thế?". Nàng không nói gì. Anh ta hỏi đến câu thứ ba thì nàng bảo: "Anh đưa em đi uống cà phê". Quán cà phê tồi tàn anh ta đưa nàng vào hôm ấy không có lấy một người khách. Cô chủ ngái ngủ ngồi vỗ muỗi nhìn nàng rũ rượi ra chiều ái ngại nhưng vẫn nghiêm cẩn pha một ly cà phê đen đặc sánh theo yêu cầu của nàng. Lần đầu tiên nàng nốc hết cốc nước sánh đen nghét đắng đó. Anh ta không can ngăn nàng, chốc chốc lại hỏi: "Có chuyện gì hả em?". Nàng trở về với cái đầu như treo ngược trên giàn lửa, bụng dạ cồn cào như có người xóc sỏi không dứt bên trong và suốt đêm không sao ngủ được. Nàng nhớ mẹ, muốn nhảy tàu về cái làng Cả quê nàng, gục giữa tiếng côn trùng mà khóc. Nàng lại nhớ Vĩnh, muốn chạy băng đến với anh. Vĩnh sẽ ôm nàng vào lòng, sẽ dỗ dành an ủi và nàng lại thấy được yêu thương che chở như ngày nào.
Kỳ lạ là nàng đã không phát điên khi ấy. Nàng đã nghĩ những ai đau khổ không thể khổ hơn nàng, và cả những ai bị say cà phê cũng không thể điên loạn cồn cào hơn nàng. Thật kỳ lạ sao nàng đã không phát điên.
***
Suốt ngày hôm sau nàng nằm dính bệt trên giường như tàu lá héo. Trọng lượng của nàng lúc này cân nắn nót được ba bảy ký trong khi nàng cao một mét năm tám. Cô bạn gái ở cùng lay cái xác bất động của nàng xổ ra một tràng như sách viết: "Dậy đi, chuẩn bị nó đến rồi đi chơi... Mà Lam ơi, nhìn cái nốt ruồi của thằng này tao đoán nó ki bo lắm. Nhưng mày cứ gật đi, chấm dứt những ngày lang thang mì tôm không người lái trong cái xó nhà ổ chuột này đi. Nó có thể xin cho mày một việc làm khá khẩm hơn cái việc trông quầy hàng sách chán ngấy của chúng mình... Mày dậy đi. Ôm cái mối tình chết héo của mày bốn năm thế là đủ lắm rồi. Mày không còn ra hồn vía con người nữa, lại còn bố mẹ ở quê...".
Nàng thấy mình như gần chết, khẽ cựa mình thì tấm trải vỏ ốc lại vặn lên. Từ khi hai đứa ra trường, cứ vài hôm nó lại đay nghiến nàng. Có cho tao sống đến mười đời tao cũng không chịu nổi kiểu yêu đương hoang tưởng như thế, tự nhảy xuống sông rồi tự dìm mình chết chìm.
Rồi nó đứng trước nàng, móc tay vào túi lôi ra một nắm tiền lẻ, đếm cẩn thận được mười bảy nghìn, nhìn nàng đầy ẩn ý. Mùi chua của tiền cũ qua tay hàng tôm hàng cá xộc vào mũi làm nàng lợm giọng. Nàng ngớ ngẩn gật gật liền mấy cái, chẳng biết vì điều gì.
Khi anh ta đến thì cả bọn kẹp ba trên một chiếc xe máy, chạy thẳng vào khu Bách Khoa. Mặt đường nhựa còn tỏa ra thứ hơi nóng như rang người. Đi qua một dãy dài ki ốt, mắt nàng mệt mỏi lướt trên các biển hiệu chè Huế - ốc luộc - quẩy nóng - mực nướng - cá chỉ vàng - cơm bia - các món xào - phở bò Nam Định - chuyên bò đặc biệt... Đầu lưỡi nàng tiết ra thứ nước nhạy cảm, dấu hiệu đầu tiên của sự thèm ăn sau hơn một ngày nhịn đói lại say cà phê. Họ vào một quán nhỏ biển hiệu kem Tràng Tiền Thủy Tạ Hoàng Cầu - sữa chua đánh đá - nước hoa quả - chè đỗ đen. Anh ta hỏi các em ăn gì, gọi đi, tự nhiên. Bạn nàng gọi kem, quay ra bảo nàng phải ăn cái bánh ngọt lót dạ đi đã, nàng lắc đầu. Thật ra nàng chẳng thiết gì cả. Cuộc ăn uống này là của nó, để thỏa mãn cái trò tướng số ăn theo nói leo dớ dẩn mà nó mới đọc được ở sách báo nào đó. Nó ăn xong cái kem thì thêm hộp sữa chua nữa, nàng cũng ăn như thế, bụng sôi èo èo, chắc là vì lạnh, không khéo nàng đau bụng. Anh ta trách nhẹ nàng làm khách, bảo anh còn ăn mười cốc nữa, kem cốc là món khoái khẩu nhất của anh, các em cứ thoải mái nhé. Nàng quay nhìn ra đường, chóng mặt, người và xe đuổi nhau quay như điên, trong khi lượng vỏ cốc trên bàn cứ thế đầy thêm, cuối cùng lên tới con số mười tám, bốn của nàng và bạn, mười bốn của anh ta. Cô bạn hết đụng chân lại nháy mắt với nàng. Nàng hiểu ý nó, anh ta có vẻ không ki bo mà ngược lại, hết sức vô tư hồn nhiên, được đấy. Nàng phì mũi, thật thô lậu, nó phản cảm đến mức, ngoài sự vô cảm, trong nàng hoàn toàn trống rỗng.
Họ về đến phòng trọ, cô bạn ý tứ kiếm cớ tắm gội, mất hút phía sau nhà. Nàng thấy kiệt sức, ngồi dựa lưng vào tường, tóc rũ như cô hồn. Anh ta hỏi câu gì nàng cũng chỉ không gật thì lắc. Nàng tưởng tượng đến người đàn bà nghịch cát trong một bộ phim cùng tên mà nàng mới chỉ được xem qua ảnh đăng trên báo. Có rất nhiều người đã bảo lúc buồn ngồi xõa tóc trông nàng giống nhân vật này. Hình như ai gặp nàng cũng có một câu gì đó về số phận. Nàng chìm nghỉm đi trong một cơn choáng váng lạ lùng.
Trời bỗng giông gió rồi mưa đổ ào ào, anh ta bảo phải về cất quần áo phơi trên gác từ chiều kẻo ướt. Anh ta đi rồi, nàng sốt như hóa dại, nửa đêm cô bạn phải đi gõ cửa một hiệu thuốc bên đường mua Efferagan, về pha đổ vào miệng nàng.
Truyện ngắn của Trang Thanh
Đêm nào cũng rơi vào hoảng loạn mê sảng, tôi thấy mình trôi trong nước, tôi thấy mình bay, đôi lúc thấy mình trong vòng tay một người hoàn toàn xa lạ, chỉ có tay chân chứ chẳng thấy mặt mũi. Người ấy cho tôi bao nhiêu tiền bạc, tôi cầm lên thì tất cả hóa vụn tro vàng mã, năm ngón tay vấy tàn đen phồng rộp lên vì bỏng.
Đêm nào tôi cũng mê, đám ma và đám cưới, khóc khóc cười cười, vũ trường, quán bar, đường phố, những vũng lầy, vết nứt, thảm cỏ và những cặp tình nhân, thung lũng và bước chân hẫng xuống vực...
Tất cả các nhân vật chính đều là tôi.
Tôi và nàng luôn ở hai cực của một thế giới khác biệt.
***
Một tối thứ bảy nàng nhận lời đi chơi với người đàn ông hơn nàng tám tuổi, tốt nghiệp Đại học Ngoại thương đã bốn năm, đang làm việc cho một công ty nước ngoài, lương khá, đã có nhà riêng. Nói chung rất ổn. Anh chàng tóc cắt ngắn gọn gàng, cằm nhẵn bóng, chân đi giày Tây, áo quần tươm tất. Anh ta có một nốt ruồi khá to cách cánh mũi khoảng hai phân, nhìn vào mặt sẽ thấy nó đầu tiên sau đó mới thấy cái mũi cao, khuôn mặt hơi xương xương, hàm bạnh, cặp mắt mí rưỡi hơi Tàu. Lúc chuẩn bị lên ngồi sau chiếc xe máy hạng xoàng đã cũ, nàng nhìn khắp lượt trên người anh ta. Đây là lần đầu tiên nàng ngắm một người đàn ông mới quen kỹ thế, nghĩ đến những cuộc tình rơm lửa lâu ngày bén nhau, chợt buồn cười. Thiên hạ triệu người vạn kiểu. Nếu anh ta phong trần hơn chút nữa thì mình cũng cảm tình hơn.
Họ dạo loanh quanh các phố đối với nàng còn xa lạ. Bốn năm học ở Hà Nội nàng hầu như không bước chân ra khỏi ký túc xá. Đến trước con đường chạy ngang lăng Bác, nàng nhìn tấm biển ghi đường Hùng Vương, anh ta bảo, hay ta ngồi đây hóng gió. Nàng đưa mắt lướt một lượt khắp quảng trường bê tông, chắc ban ngày nóng thế thì bây giờ ngồi xuống sẽ vẫn bỏng mông. Trước mắt nàng toàn các ông bà già, hoặc những bà trung niên béo núc ních sải những bước dài, tay vung vẩy tập thể dục hòng tiêu mỡ giảm eo. Nàng thấy họ như một lũ vịt bơi cạn, chân vát chéo, mông vênh vểnh, vú lắc phải lắc trái theo nhịp tay, kinh kinh khi chợt nghĩ lúc mình già cũng béo ị và chảy nhão thế này. Tụi trẻ thì đứa béo phì, đứa còi xương suy dinh dưỡng, lon ton chạy nhảy đá bóng hoặc nhảy dây hoặc ăn kem ăn cháo ăn hoa quả bỏng ngô đủ thứ, đứa nào cũng có bố mẹ anh chị giám sát xa hoặc gần. Một vài đôi trai gái đi lại ngáo ngơ, chắc vừa ở quê ra.
Nàng nghĩ thế, nói " không". Anh ta hỏi vậy em thích đi đâu? Có rất nhiều khi nàng không biết làm gì đi đâu gặp ai nói chuyện gì chứ chẳng riêng lúc này, nàng chẳng thuộc lấy vài kilômét đường phố. Nhưng để tỏ ra sành sỏi nàng khoát tay trái chỉ đi hướng này, anh ta liền ngoan ngoãn đưa nàng đi. Hồ Tây mờ ảo dần hiện ra trước mắt, vô số chiếc đèn phân thân một nửa sáng trên cao một nửa chìm sâu dưới đáy nước. Lúc này nàng mới biết mình đang trên con đường Cổ Ngư huyền thoại. Cổ Ngư đẹp như trong cổ tích, nàng đã ao ước được dạo trên đó cùng Vĩnh không chỉ một lần. Tự ngượng với lòng mình đã rủ đàn ông đến nơi chốn của tình ái, nàng im lặng mặc anh ta lách qua những hàng gánh tù mù đèn nến rồi tà tà lượn sát vào hàng rào bao quanh mép nước. Có rất nhiều xe máy dựng sẵn và từng đôi trai gái trên xe ôm nhau siết chặt.
Họ thừa lãng mạn và thiếu tiền bạc ở xứ này. Ngồi trên xe, trên ghế đá hay nằm dài trên cỏ hàng giờ ôm ấp nhau, các cặp tình nhân chẳng sợ ai phán xét tư cách, bất kể ngày hay đêm. Đói, họ có thể ăn qua quýt củ khoai củ sắn bánh mì..., thậm chí cả bún đậu chấm mắm tôm chanh của các mẹ các chị nhà quê ra thành phố, tuy có bốc lên cái mùi khăm khắm nhưng lại nịnh miệng, có người ăn nhiều đâm nghiền. Ăn xong, lại có kẹo cao su năm trăm đồng một cái đủ các mùi chanh cam bạc hà để tráng miệng. Khát, họ có thể ăn kem uống nước dừa quả, trà ủ sẵn trong các ấm các bình, rót ra cái cốc nhựa cáu vàng, bỏ vào ít đá làm từ nước máy đập nhỏ, nước nhân trần cũng thế, lúc nào cũng sẵn và được chào mời tận mặt. Hầu như không ai bị nhiễm khuẩn, đau bụng, vì ở xứ này cơ thể con người dường như có thể tiết ra chất gì đó đặc biệt có khả năng miễn dịch.
Chưa bao giờ Vĩnh đưa nàng đến con đường Cổ Ngư mơ ước này. Anh cho những chốn xô bồ đầy cạm bẫy sẽ làm vẩn đục tâm hồn trong trắng và ảnh hưởng đến việc học tập của nàng. Chốn riêng của hai người là khuôn viên ký túc xá, góc tường sau thư viện, nhà trông xe, trên sân thượng, nơi nào cũng nhờ nhờ tối để hai người đủ mờ ảo trong nhau. Cũng một đôi lần, Vĩnh bảo, để em đỡ nhớ nhà, anh đưa em ra cánh đồng gần trường, hay lắm. Đi trên những bờ cỏ mượt đầy thi vị, khi đẫm sương lúc lại giăng đầy hoa cỏ may, cả hai cùng thấy tâm hồn hòa hợp đến lạ kỳ. Lần cuối cùng Vĩnh đưa nàng ra khỏi ký túc xá là để đến công viên Thủ Lệ. Họ quấn lấy nhau trên ghế đá suốt một ngày, lúc đói cũng ăn uống qua loa như chẳng có gì quan trọng bằng nụ hôn cháy môi, nhất là khi mùi thơm của thức ăn lại lẫn trong mùi khai nồng của nước đái khỉ, mùi hôi của phân dê và mùi tanh nặc của nước hồ tù đọng.
Nàng như đứa trẻ được khám phá. Tất cả đều khác lạ với những thứ ở quê nàng, kể cả hương lúa lên đòng và mùi hăng của cỏ, khi xa nhà nó khiến nàng nôn nao. Còn phố phường thì thật mê cuồng, đẹp và sang trọng như trong cổ tích. Ở đâu bên Vĩnh nàng cũng thấy hạnh phúc đến mụ mị. Không hiểu sao sau lần đó Vĩnh đã viết cho nàng: "Em là hiện thực tôi không thể với tới, tôi đau đớn mà yêu em".
***
Vĩnh cách nàng một sải tay với, áo kẻ ca rô cộc tay buông thả phong trần như nàng thích, cánh tay trần đen cháy vòng ôm một cô gái cao gầy tóc xõa ngang vai, váy hai dây ngắn bó sát cái eo thon và cặp đùi dài thẳng. Nàng mặc chiếc quần ka ki trắng cũ của một đứa bạn cho với chiếc áo xanh nước biển may thụng, có hai cái túi to dán chỗ ngực, là chiếc áo "hàng thùng" nàng mua ở vỉa hè. Bộ quần áo này khiến nàng dễ che giấu tấm thân gầy guộc. Nàng trông rõ Vĩnh, choáng váng ngã từ trên xe xuống: "Anh...". Nàng không hề cảm thấy sự lố bịch nào, dù bản thân cũng đang đi vào chốn tình ái cùng một người đàn ông khác. Chân nàng khuỵu xuống cỏ đau đớn như quỳ trên tấm trải bằng vỏ ốc. "Cô có chuyện gì thế?". Lơ mơ, nàng nghe Vĩnh hỏi. Rồi Vĩnh quay sang với cô gái: "Không có gì đâu em". Nàng cũng lặp lại vô hồn: "Không, không có gì". Rồi nhào lên chiếc xe có người đàn ông nãy giờ vẫn chưa hết ngạc nhiên: "Đi, đi mau lên anh, đưa em ra khỏi chỗ này". Cổ Ngư đặc quánh ái tình lùi xa, đến một con phố đẹp cũng có một công viên nhỏ kề bên, anh ta rẽ vào.
Tâm trí nàng bấn loạn như muốn lên cơn thần kinh. Anh ta dựng xe, ôm vai nàng dỗ dành: "Có chuyện gì với em thế?". Nàng không nói gì. Anh ta hỏi đến câu thứ ba thì nàng bảo: "Anh đưa em đi uống cà phê". Quán cà phê tồi tàn anh ta đưa nàng vào hôm ấy không có lấy một người khách. Cô chủ ngái ngủ ngồi vỗ muỗi nhìn nàng rũ rượi ra chiều ái ngại nhưng vẫn nghiêm cẩn pha một ly cà phê đen đặc sánh theo yêu cầu của nàng. Lần đầu tiên nàng nốc hết cốc nước sánh đen nghét đắng đó. Anh ta không can ngăn nàng, chốc chốc lại hỏi: "Có chuyện gì hả em?". Nàng trở về với cái đầu như treo ngược trên giàn lửa, bụng dạ cồn cào như có người xóc sỏi không dứt bên trong và suốt đêm không sao ngủ được. Nàng nhớ mẹ, muốn nhảy tàu về cái làng Cả quê nàng, gục giữa tiếng côn trùng mà khóc. Nàng lại nhớ Vĩnh, muốn chạy băng đến với anh. Vĩnh sẽ ôm nàng vào lòng, sẽ dỗ dành an ủi và nàng lại thấy được yêu thương che chở như ngày nào.
Kỳ lạ là nàng đã không phát điên khi ấy. Nàng đã nghĩ những ai đau khổ không thể khổ hơn nàng, và cả những ai bị say cà phê cũng không thể điên loạn cồn cào hơn nàng. Thật kỳ lạ sao nàng đã không phát điên.
***
Suốt ngày hôm sau nàng nằm dính bệt trên giường như tàu lá héo. Trọng lượng của nàng lúc này cân nắn nót được ba bảy ký trong khi nàng cao một mét năm tám. Cô bạn gái ở cùng lay cái xác bất động của nàng xổ ra một tràng như sách viết: "Dậy đi, chuẩn bị nó đến rồi đi chơi... Mà Lam ơi, nhìn cái nốt ruồi của thằng này tao đoán nó ki bo lắm. Nhưng mày cứ gật đi, chấm dứt những ngày lang thang mì tôm không người lái trong cái xó nhà ổ chuột này đi. Nó có thể xin cho mày một việc làm khá khẩm hơn cái việc trông quầy hàng sách chán ngấy của chúng mình... Mày dậy đi. Ôm cái mối tình chết héo của mày bốn năm thế là đủ lắm rồi. Mày không còn ra hồn vía con người nữa, lại còn bố mẹ ở quê...".
Nàng thấy mình như gần chết, khẽ cựa mình thì tấm trải vỏ ốc lại vặn lên. Từ khi hai đứa ra trường, cứ vài hôm nó lại đay nghiến nàng. Có cho tao sống đến mười đời tao cũng không chịu nổi kiểu yêu đương hoang tưởng như thế, tự nhảy xuống sông rồi tự dìm mình chết chìm.
Rồi nó đứng trước nàng, móc tay vào túi lôi ra một nắm tiền lẻ, đếm cẩn thận được mười bảy nghìn, nhìn nàng đầy ẩn ý. Mùi chua của tiền cũ qua tay hàng tôm hàng cá xộc vào mũi làm nàng lợm giọng. Nàng ngớ ngẩn gật gật liền mấy cái, chẳng biết vì điều gì.
Khi anh ta đến thì cả bọn kẹp ba trên một chiếc xe máy, chạy thẳng vào khu Bách Khoa. Mặt đường nhựa còn tỏa ra thứ hơi nóng như rang người. Đi qua một dãy dài ki ốt, mắt nàng mệt mỏi lướt trên các biển hiệu chè Huế - ốc luộc - quẩy nóng - mực nướng - cá chỉ vàng - cơm bia - các món xào - phở bò Nam Định - chuyên bò đặc biệt... Đầu lưỡi nàng tiết ra thứ nước nhạy cảm, dấu hiệu đầu tiên của sự thèm ăn sau hơn một ngày nhịn đói lại say cà phê. Họ vào một quán nhỏ biển hiệu kem Tràng Tiền Thủy Tạ Hoàng Cầu - sữa chua đánh đá - nước hoa quả - chè đỗ đen. Anh ta hỏi các em ăn gì, gọi đi, tự nhiên. Bạn nàng gọi kem, quay ra bảo nàng phải ăn cái bánh ngọt lót dạ đi đã, nàng lắc đầu. Thật ra nàng chẳng thiết gì cả. Cuộc ăn uống này là của nó, để thỏa mãn cái trò tướng số ăn theo nói leo dớ dẩn mà nó mới đọc được ở sách báo nào đó. Nó ăn xong cái kem thì thêm hộp sữa chua nữa, nàng cũng ăn như thế, bụng sôi èo èo, chắc là vì lạnh, không khéo nàng đau bụng. Anh ta trách nhẹ nàng làm khách, bảo anh còn ăn mười cốc nữa, kem cốc là món khoái khẩu nhất của anh, các em cứ thoải mái nhé. Nàng quay nhìn ra đường, chóng mặt, người và xe đuổi nhau quay như điên, trong khi lượng vỏ cốc trên bàn cứ thế đầy thêm, cuối cùng lên tới con số mười tám, bốn của nàng và bạn, mười bốn của anh ta. Cô bạn hết đụng chân lại nháy mắt với nàng. Nàng hiểu ý nó, anh ta có vẻ không ki bo mà ngược lại, hết sức vô tư hồn nhiên, được đấy. Nàng phì mũi, thật thô lậu, nó phản cảm đến mức, ngoài sự vô cảm, trong nàng hoàn toàn trống rỗng.
Họ về đến phòng trọ, cô bạn ý tứ kiếm cớ tắm gội, mất hút phía sau nhà. Nàng thấy kiệt sức, ngồi dựa lưng vào tường, tóc rũ như cô hồn. Anh ta hỏi câu gì nàng cũng chỉ không gật thì lắc. Nàng tưởng tượng đến người đàn bà nghịch cát trong một bộ phim cùng tên mà nàng mới chỉ được xem qua ảnh đăng trên báo. Có rất nhiều người đã bảo lúc buồn ngồi xõa tóc trông nàng giống nhân vật này. Hình như ai gặp nàng cũng có một câu gì đó về số phận. Nàng chìm nghỉm đi trong một cơn choáng váng lạ lùng.
Trời bỗng giông gió rồi mưa đổ ào ào, anh ta bảo phải về cất quần áo phơi trên gác từ chiều kẻo ướt. Anh ta đi rồi, nàng sốt như hóa dại, nửa đêm cô bạn phải đi gõ cửa một hiệu thuốc bên đường mua Efferagan, về pha đổ vào miệng nàng.
