Lục bát quái ,TL và TI đi từ Trà Thư quán ra , nhưng nhìn mọi người có vẻ như say sỉn... Chân tả đá chân hữu xiêu xiêu dắt díu nhau đi trên đường . Bỗng mắt LQ sáng rực lên như đèn xe hơi của Nguyễn văn Mười Một .
- Ô kiè , các chiến hữu nhìn coi , có wan' kia mới mở kiè và nhìn xem họ quẳng cáo gì.... À à lại xem cho rõ . Một tấm bảng rất to gần như che kín cửa quán : NGÀY MAI ĂN KHỎI TRẢ... TIỀN
Cả ba kéo nhau dzô quán :
- Ô lala , hello chủ wan'. Very good /
Cô chủ quán xinh xinh từ bức mành đi ra , dáng thuớt tha yểu điệu :
- Da` , xin mời khách quan ghé tệ xá em ah. Khách quan dùng chi ah ?
Lưỡi miệng cứng đơ như trét xi -măng , ấp úng , TL bỏ nhỏ :
- Chào cô chủ , chúng tôi muốn hỏi tấm bảng treo ngoài kia ý là thế nào? Cho huynh đệ chúng tôi tỏ tường ko ah?
Cô chủ nở 1 nụ cười tươi như đóa hoa hàm tiếu sớm mai :
- Dạ , thế khách quan ko đọc được những dòng chữ ấy ah?
- Có , chúng tôi có đọc , nhưng chưa thật hiểu lắm , có gì mong cô thứ lỗi giải thích cho huynh đệ chúng tôi
- Dạ thưa khách quan , chữ ghi thế nào thì tệ xá chúng tôi cũng chấp hành y như thế. Thế bi giờ khách quan có muốn vào uống 1 chén trà với tệ xá chúng tôi để làm wen ko?
LQ va TI nói lùng bùng trong họng : " Việc quái gì vào hôm nay cho mất tiền , mai chúng ông kéo vào làm một bữa ra trò cho chúng mày chết . "
TL đưa tay chào cô chủ :
- Xin phép cô , mai chúng tôi ghé lại , còn bây giờ phải dzìa kẻo " má sấp nhỏ " trông. bye.
Sáng mờ sớm hôm sau , TL, LQ , TI và rất đông đảo quần hùng vào quán cô chủ rất đông. LQ mạnh miệng nhất hô to :
- Nào các huynh đệ , chúng ta cứ tự nhiên nhé , coi như nhà của mình.
Mọi người vui vẻ cụng ly , ăn uống tưng bừng , TL khoái lắm , tuyên bố hào hùng :
- Các huynh đệ đừng có lo khoản chi phí , cứ tự nhiên nhé , xin mời tự nhiên .
Thật may mắn cho quán ăn của cô chủ , hôm nay mọi người kéo đến đông đủ quá , thật vui và thật thích.
Khi tiệc tàn , rượu cạn , mọi người lục đục chào nhau ra về kèm câu chúc mừng chủ quán , đến lúc TL , TI và LQ đứng lên , cô chủ nhẹ nhàng lướt tới :
- Da` , các huynh đệ cho em xin... xiền ah.
Chưng hửng , LQ trợn mắt :
- Ủa , sao bảo ngày mai ăn khỏi trả tiền ?
Cô chủ vẫn nhẹ nhàng :
- Da`, ngày mai cơ mà , hôm nay ăn vẫn phải trả tiền chứ ah.
TL quát :
- Thế sao cô bảo với chúng tôi hôm qua , ngày mai mời quan khách đến xơi cơm ủng hộ quán em ko mất tiền đâu ạ , thế sao còn hỏi tiền ?
Cô chủ : - Da` đúng đấy ah, nhưng đó là ngày hôm qua, hôm nay vẫn phải trả chứ ạ . Rồi cô trợn mắt :
-Thế bây giờ tôi hỏi các ông có trả tiền hay không?
TI ấp úng :
- Nhưng lấy đâu ra bằng ấy tiền mà trả cho cô ?
- Tôi . Sorry , các ông tự giải quyết , còn không thì xin mời ba vị xuống.... bếp.
LQ tròn mắt ngạc nhiên :
- Xuống bếp làm chi? Chúng tôi đã quá no rùi , không xuống bếp làm gì nữa.
Cô chủ vẫn nhẹ nhàng nói :
- Da` , mời tam huynh xuống bếp.... rửa chén... chắc cũng phải cả năm mới trừ hết số tiền mà tam huynh mời các chư vị anh hùng nhậu nhẹt hôm nay..
Và Tam công tử đi buồn bã dzô............
Chủ quán ký tên DI RA DI GUOC- DI DZO DI DEP.
- Ô kiè , các chiến hữu nhìn coi , có wan' kia mới mở kiè và nhìn xem họ quẳng cáo gì.... À à lại xem cho rõ . Một tấm bảng rất to gần như che kín cửa quán : NGÀY MAI ĂN KHỎI TRẢ... TIỀN
Cả ba kéo nhau dzô quán :
- Ô lala , hello chủ wan'. Very good /
Cô chủ quán xinh xinh từ bức mành đi ra , dáng thuớt tha yểu điệu :
- Da` , xin mời khách quan ghé tệ xá em ah. Khách quan dùng chi ah ?
Lưỡi miệng cứng đơ như trét xi -măng , ấp úng , TL bỏ nhỏ :
- Chào cô chủ , chúng tôi muốn hỏi tấm bảng treo ngoài kia ý là thế nào? Cho huynh đệ chúng tôi tỏ tường ko ah?
Cô chủ nở 1 nụ cười tươi như đóa hoa hàm tiếu sớm mai :
- Dạ , thế khách quan ko đọc được những dòng chữ ấy ah?
- Có , chúng tôi có đọc , nhưng chưa thật hiểu lắm , có gì mong cô thứ lỗi giải thích cho huynh đệ chúng tôi
- Dạ thưa khách quan , chữ ghi thế nào thì tệ xá chúng tôi cũng chấp hành y như thế. Thế bi giờ khách quan có muốn vào uống 1 chén trà với tệ xá chúng tôi để làm wen ko?
LQ va TI nói lùng bùng trong họng : " Việc quái gì vào hôm nay cho mất tiền , mai chúng ông kéo vào làm một bữa ra trò cho chúng mày chết . "
TL đưa tay chào cô chủ :
- Xin phép cô , mai chúng tôi ghé lại , còn bây giờ phải dzìa kẻo " má sấp nhỏ " trông. bye.
Sáng mờ sớm hôm sau , TL, LQ , TI và rất đông đảo quần hùng vào quán cô chủ rất đông. LQ mạnh miệng nhất hô to :
- Nào các huynh đệ , chúng ta cứ tự nhiên nhé , coi như nhà của mình.
Mọi người vui vẻ cụng ly , ăn uống tưng bừng , TL khoái lắm , tuyên bố hào hùng :
- Các huynh đệ đừng có lo khoản chi phí , cứ tự nhiên nhé , xin mời tự nhiên .
Thật may mắn cho quán ăn của cô chủ , hôm nay mọi người kéo đến đông đủ quá , thật vui và thật thích.
Khi tiệc tàn , rượu cạn , mọi người lục đục chào nhau ra về kèm câu chúc mừng chủ quán , đến lúc TL , TI và LQ đứng lên , cô chủ nhẹ nhàng lướt tới :
- Da` , các huynh đệ cho em xin... xiền ah.
Chưng hửng , LQ trợn mắt :
- Ủa , sao bảo ngày mai ăn khỏi trả tiền ?
Cô chủ vẫn nhẹ nhàng :
- Da`, ngày mai cơ mà , hôm nay ăn vẫn phải trả tiền chứ ah.
TL quát :
- Thế sao cô bảo với chúng tôi hôm qua , ngày mai mời quan khách đến xơi cơm ủng hộ quán em ko mất tiền đâu ạ , thế sao còn hỏi tiền ?
Cô chủ : - Da` đúng đấy ah, nhưng đó là ngày hôm qua, hôm nay vẫn phải trả chứ ạ . Rồi cô trợn mắt :
-Thế bây giờ tôi hỏi các ông có trả tiền hay không?
TI ấp úng :
- Nhưng lấy đâu ra bằng ấy tiền mà trả cho cô ?
- Tôi . Sorry , các ông tự giải quyết , còn không thì xin mời ba vị xuống.... bếp.
LQ tròn mắt ngạc nhiên :
- Xuống bếp làm chi? Chúng tôi đã quá no rùi , không xuống bếp làm gì nữa.
Cô chủ vẫn nhẹ nhàng nói :
- Da` , mời tam huynh xuống bếp.... rửa chén... chắc cũng phải cả năm mới trừ hết số tiền mà tam huynh mời các chư vị anh hùng nhậu nhẹt hôm nay..
Và Tam công tử đi buồn bã dzô............
Chủ quán ký tên DI RA DI GUOC- DI DZO DI DEP.
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)